DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,380,522

Đàn Bà Xấu Thì Không Có Quà (Chương 1, 2) - Y Ban

Friday, June 12, 201512:00 AM(View: 2506)
Đàn Bà Xấu Thì Không Có Quà (Chương 1, 2) - Y Ban

Đàn Bà Xấu Thì Không Có Quà




Image result for y ban
nhà văn Y Ban


Chương 1



Buổi trưa



 Nàng Nấm rất ghét những buổi trưa. Khi ăn cơm xong chị em tản đi hết. Họ đi thực hiện những ước mơ ban đêm. Chỉ còn lại một mình nàng Nấm đối diện với thân phận mình trong ánh sáng ban ngày, khi không còn giấc mơ bao phủ nữa.
 Mười ba tuổi nàng Nấm đã nhận chân được diện mạo của mình. Tạo hoá thật trớ trêu đã cho nàng là thân gái với nước da trắng nõn, khuôn mặt trái xoan. Thiên hạ kháo nhau: mặt trái xoan da trắng mẹ mắng cũng mua. Nhưng ai dám mua nàng Nấm với đôi chân ngắn cũn chỉ bằng một nửa mình trên. Bị chúng bạn cười nhạo nàng Nấm bỏ học, mặc dù tạo hoá đã kèm thêm cho nàng một trí tuệ sáng láng.
 Chị gái thương em mang về thành phố nuôi nấng. Để không phải phụ công chị nàng Nấm đã chăm lo việc nhà cho chị. Sáng sáng nàng Nấm dậy từ năm giờ quét dọn sạch sẽ nhà cửa rồi đặt nước pha trà cho anh rể, nấu ăn sáng cho chị gái. Đến bảy giờ nàng Nấm gõ cửa căn phòng cuối cùng để đánh thức anh chị dậy đi làm cũng là để quét tước.
 Tám giờ sáng nàng Nấm xách làn đi chợ. Ở chợ người ta gọi nàng Nấm là con lùn khôn ngoan. Nấm đi dạo chợ một vòng để xem chợ sáng nay có món gì ngon nhất mà lại rẻ nhất. Các món ăn trong ngày sẽ được định trong lúc dạo chợ. Thế là các món ăn được dọn lên với các món ăn ngon miệng nhưng thường rất rẻ.
 Cuộc sống êm đẹp như vậy diễn ra được ba năm cho đến khi nàng Nấm 16 tuổi. Và bắt đầu từ căn phòng cuối cùng đó. Thói quen là Nấm gõ cửa căn phòng cuối cùng đó lúc bảy giờ sáng và quen thói nắm tay vào quả đấm cửa rồi mở ra luôn. Rất nhiều lần nàng Nấm nhìn thấy đầu chị gái mình vẫn gối lên cánh tay chồng. Thì phải rồi, họ đang trong thời kì mãnh liệt của sức lực lại được hỗ trợ bởi tình yêu. Trước vẫn hình ảnh đó nhưng không lưu giữ lại gì trong đầu óc Nấm. Nay nó cứ vấn vương trong đầu óc Nấm như một mạng nhện. Nó làm xao lãng cả những tính toán của Nấm lúc dạo chợ. Đêm đến hình ảnh đó hiện lên trong đầu Nấm rất rõ ràng. Hình ảnh một người đàn ông.
 Có đôi lúc Nấm cảm thấy xấu hổ vì hình ảnh người đàn ông chỉ mặc một chiếc quần cộc nằm trên giường. Nấm tìm cách xua đuổi hình ảnh đó đi nhưng không thể được. Nó cứ bám dai dẳng vào đầu Nấm. Nó còn thúc đẩy vào hành vi của Nấm. Nấm đến căn phòng đó sớm hơn bảy giờ, trong tay cầm cái chổi để hỗ trợ cho hành vi. Chị gái Nấm không có thói quen chốt cửa. Thấy em gái bước vào phòng với cái chổi trên tay chị gái nhổm dậy ra khỏi giường, còn anh rể vẫn trong trạng thái ngái ngủ nên nằm rốn. Một mình đối diện với hình ảnh mà nàng khao khát, Nấm đã ngây dại nhìn đăm đăm vào mặt người đàn ông nằm trên giường. Lần thứ nhất, lần thứ hai, lần thứ ba, ánh mắt của Nấm như ánh mặt trời chói chang đã bắt người đàn ông phải mở mắt ra. Lần thứ chín, lần thứ mười người đàn ông đã khiếp đảm ánh mắt đó.
 Bão tố đã đến nhưng không có sấm sét, gió giật vì đó là một người đàn ông tốt. Nấm đã nấp sau cánh cửa để nghe hết câu chuyện của họ. Người đàn ông đó nói với chị gái Nấm:
 - Anh rất sợ ánh mắt đó em ạ. Nhưng anh vẫn nhận ra đó là ánh mắt của sự khao khát cái đẹp. Em hãy thuê cho Nấm một căn nhà rồi khuyên Nấm học tiếp đi. Anh sẽ hỗ trợ tiền nong.
 - Em muốn có chị có em gần gũi nhau. Anh cứ để Nấm ở đây, em sẽ khuyên nhủ em nó.
 - Nhưng mà anh sợ, em có hiểu không. Em đã bao giờ nhìn thấy ánh mắt của con thú bị xích, khao khát tự do chưa. Anh đã nhìn thấy ánh mắt đó trong cái nhìn của Nấm. Nếu em không có quyết định dứt khoát ngay bây giờ thì em sẽ phải ân hận đấy.
 - Em sẽ bảo nó không phải dọn phòng mình nữa, em sẽ tự dọn lấy.
 - Nhưng anh sợ em biết không? Ánh mắt đó ám ảnh anh. Dẫu Nấm không nhìn anh thì anh vẫn thấy ánh mắt đó. Em đừng bắt anh phải đương đầu với nỗi sợ hãi như vậy.
 - Em không hiểu anh sợ điều gì. Nó tốt thế cơ mà.
 Nấm đã bịt chặt tai lại để không nghe thấy gì nữa. Chị gái Nấm có thể là rất thương em nên đã không hiểu được nỗi sợ hãi của chồng mình mà thôi. Nấm thì biết người đàn ông đó sợ điều gì. Thực ra điều tốt đẹp trong người đàn ông đó đã biến ánh mắt của Nấm thành một nỗi sợ hãi mà thôi, chứ thực chất đó là một sự ghê tởm. Nếu Nấm là một người đàn bà thật đẹp thì ánh mắt đó sẽ làm tim anh rung lên.
 Một tuần sau Nấm dọn sang ở một căn hộ nhỏ trên tầng hai. Tám năm sau Nấm tốt nghiệp đại học.
 Trong cái phòng làm việc của Nấm bây giờ có năm người đàn bà. Hai người đàn bà có chồng, một thì xinh đẹp, một thì không xinh đẹp. Người đàn bà không xinh đẹp thì tranh thủ buổi trưa làm một vài việc cá nhân. Có buổi trưa thì nhặt mớ rau bí. Có buổi trưa thì đan chiếc mũ len. Có buổi trưa thì phàn nàn về chuyện ông chồng vụng về, cả đời không biết mua tặng vợ một món quà. Còn người đàn bà xinh đẹp thì hầu như trưa nào cũng vắng mặt. Có trưa thì đi thẩm mĩ, có trưa thì đi mua sắm, còn lại những trưa là để cho những người đàn ông tán tỉnh. Cái đẹp phải được ban phát cho nhiều người, người đàn bà đẹp hồn nhiên nói với mọi người.
 Người đàn bà đẹp này có một gia đình tốt đẹp, một ông chồng trẻ đẹp tài hoa. Làm ra nhiều tiền và hay mua tặng vợ những món quà đắt giá. Cái lí của người đàn bà đẹp:
 - Tôi vẫn rất yêu chồng tôi nhưng tôi lại vẫn có nhu cầu yêu người khác. Tôi chỉ sống thật với cảm xúc của chính mình. Nhưng phải biết bí mật.
 Người đàn bà xinh đẹp sống thật với cái triết lí của mình. Cả phòng Nấm đều biết người đàn bà xinh đẹp đó có không phải một người tình mà nhiều người. Những người đàn ông đó cũng hay mua những món quà cho người đàn bà đó.
 Ngày thời tiết xấu, mưa phùn gió bấc hay nắng gắt gao thì mọi người không đi ra khỏi phòng kể cả người đàn bà xinh đẹp. Trong phòng có thêm bảy người đàn ông nữa. Họ nói chuyện trên trời dưới bể. Chuyện nhân tình thế thái. Chuyện từ cổ chí kim. Chuyện ngồi lê đôi mách cho đến chuyện thời thượng chính trị. Rồi quay về chuyện con người. Ba cô gái chưa chồng, kể cả Nấm hay là đối tượng cho mọi người trêu đùa:
 - Này Mai, gầy quá mặc quần bò mất đẹp. Đóng thêm cái bỉm cho mu nó dày.
 - Bố này hâm. Tiêu chuẩn xưa quá rồi. Máy cao gầm thoáng mới đáng đồng tiền.
 Rồi người ta chuyển qua Nấm:
 - Nấm đã biết yêu bao giờ chưa?
 Nấm biết cách tốt nhất là im lặng.
 Trong phòng làm việc này người già nhất chưa đến 50 tuổi.
 - Này lại đây mà xem này. Bự quá!
 Năm, sáu cái đầu chụm lại ồ à.
 - Sao mà lại có cái to quá thể vậy.
 - Đây mới khiếp chứ. Gã trai nào mà yếu bóng vía chết lăn quay.
 - Gọi Nấm lại xem này.
 Nấm ngồi im. Cách tốt nhất là lờ đi.
 Hôm ấy chỉ có Nấm và người đàn bà xinh đẹp ở lại phòng. Người đàn bà xinh đẹp gọi Nấm đến một màn hình vi tính:
 - Này em, cuộc sống nên phải biết thay đổi, cũng như món ăn hàng ngày ấy. Thế mới thi vị. Em đã chát bao giờ chưa?
 - Chưa chị.
 - Thế thì em đã bỏ mất một thú vui ở đời rồi. À mà chị xin lỗi Nấm nhé, em đã biết thú vui nào ở đời đâu. Chị sẽ dạy em một thú vui ở đời.
 - Em đọc chính bài chị viết. Bao nhiêu chuyện rắc rối quanh cái chuyện chát này là gì. Cũng lạ chị nhỉ, tình cảm thì ảo mà giết nhau lại thật.
 - Ảo là ảo thế nào, cho cô em mục sở thị.
 Người đàn bà xinh đẹp thoăn thoắt thao tác trên máy vi tính.
 - Chàng đây rồi.
 - Ai hả chị?
 - Người hay chát cùng chị.
 Diễm Lệ: Chào anh, anh có khoẻ không?
 Chim Việt: Chào người đàn bà quyến rũ. Anh rất khoẻ, còn em?
 Diễm Lệ: Em đang rất hào hứng nói chuyện với anh đây.
 Chim Việt: Anh cũng vậy. Em nói chuyện rất thông minh và anh ngưỡng mộ em.
 Diễm Lệ: Hãy kể về anh đi? Màu mắt anh đen hay nâu?
 Chim Việt: Da em rất trằng và tóc em dài ngang lưng? Em có một đôi chân dài và thon?
 Diễm Lệ: Còn anh có một vòng tay ôm rất chặt?
 Chim Việt: Lưỡi em như một con rắn, nó làm anh không thể thở được.
 Diễm Lệ: Anh đừng ôm em chặt như thế, làm em nghẹt thở.
 Chim Việt: Em làm cho anh hạnh phúc quá.
 Diễm Lệ: Thôi anh, đừng làm em đau như thế.
 Chim Việt: Chưa bao giờ anh sung sướng đến vậy.
 Diễm Lệ: Nào một chút nữa thôi. Như vậy… thế. Ôi chúa ơi con thật sung sướng Chim Việt: Trời ơi… em Nấm nhìn chăm chú vào gương mặt người đàn bà. Vẻ mặt người đàn bà xinh đẹp thật khó tả. Nó đờ đẫn. Còn đôi mắt thì như được phủ một làn suơng khói. Đến hàng phút sau người đàn bà mới thoát khỏi trạng thái thôi miên đó rồi phá lên cười khanh khách:
 - Nấm thấy chưa, chàng phi ra rồi. Ai bảo là ảo nào?
 - Phi ra khỏi phòng chát hả chị?
 - Tất nhiên là phi ra khỏi phòng chát để vào toa lét rồi. À mà Nấm thiên thần ơi, Nấm chẳng thể biết chuyện này được đâu. Cùng phận đàn bà con gái với nhau chị thương Nấm ghê cơ. Em có biết một số người cho rằng phải tính tuổi của con người không phải bằng năm sống mà chỉ tính khi con người biết đến tình dục và khi hết tình duc. Chị sẽ dạy cho Nấm cách này hay lắm. Em hãy chọn một nickname thật hay vào rồi lên mạng chát cho vui. Nếu thật chú tâm em có thể gặp được một người đàn ông tốt bụng nào đó, rồi biết đâu tình yêu sẽ nảy nở. Người ta có thể thông cảm với em. Hoặc không em có thể tán gẫu cho vui đời lên. Nhiều người đàn ông nói chuyện hay ra phết. Sống như em bây giờ đâu phải là sống mà chỉ đang tồn tại thôi. Em phải biết vượt qua số phận chứ.
 - Nào để chị chọn một nickname cho Nấm. Cô bé nai tơ – nhiều quá rồi. Hoa hồng bạch – hơi sến. Xương rồng gai – không hấp dẫn. Nàng Nấm – hay đấy. Lạ.
 - Chị mở luôn cho Nấm một hộp thư nhé.
 - Chị bảo em nhé. Khi lên mạng gu của em thế nào em sẽ chọn được bạn như thế. Nếu trẻ con thì sẽ gặp một lũ trẻ con. Nếu sex em sẽ gặp được những tay săn sex. Nếu lãng mạn em sẽ gặp được người lãng mạn. Nói túm lại lên mạng cũng như xã hội vậy.
 - À này về đêm em sống thế nào? Em cũng có sự khao khát chứ nhỉ. Bỏ ra năm triệu mua một chiếc máy vi tính đi. Thiếu chị hỗ trợ cho một ít.
 Nàng Nấm chẳng còn bận tâm đến các buổi trưa nữa. Nàng đắm mình vào xã hội trên mạng. Theo lời khuyên của người đàn bà xinh đẹp nàng Nấm đã nhập vào thế giới mạng trong tâm thế của một người đàn bà hiểu biết văn chương. Điều này nàng Nấm chẳng phải gặp khó khăn gì vì quả là nàng Nấm rất yêu văn chương.
 Vào một buổi trưa nàng Nấm đã gặp một người đàn ông đúng gu. Một người Việt đang làm ăn ở xa Tổ quốc. Đã bảy năm người ấy chưa về thăm nhà. Sau nhiều lần gặp nhau trên mạng, nói đủ thứ chuyện người ấy viết vào hộp thư cho nàng: Anh không thể chỉ dừng ở việc hồi hộp nhận những con chữ của em nữa rồi. Anh muốn nghe thấy giọng nói của em dẫu rằng lúc này ước muốn cháy bỏng của anh là về nước để được gặp em. Hãy viết cho anh số điện thoại của em đi. Anh sẽ gọi cho em.
 Nàng Nấm meo cho người ấy số điện thoại ở nhà riêng.
 Đêm hôm đó đầu óc nàng Nấm thật quang quẻ. Nàng Nấm đã nằm ngay ngắn trên giường với quyển sách trong tay, một thói quen của nàng. Điện thoại bỗng réo lên. Nàng Nấm nghĩ đến chị gái mình. Giờ này chỉ có thể là chị gái thôi. Nàng Nấm nhấc điện thoại:
 - A lô chị gọi em có việc gì thế?
 - Nàng Nấm có phải không? – Một giọng đàn ông trầm ấm trong máy.
 - Vâng tôi đây. Anh là ai đấy ạ?
 - Là anh.
 Người ấy. Tim nàng Nấm đập tung lồng ngực.
 - Em sắp ngủ chưa?
 - Cũng sắp ạ.
 - Đêm nay em đọc cuốn sách nào vậy?
 - Em đọc lại "Đồi gió hú".
 - Vậy anh không làm phiền em nữa nhé.
 - Không anh không làm phiền em đâu. Anh là người đàn ông đầu tiên gọi điện cho em giờ này mà.
 - Sao vậy?
 - Vâng, như vậy đấy ạ.
 - Giọng em trong trẻo quá.
 - Em đang rất hồi hộp.
 - Vậy thỉnh thoảng anh sẽ gọi điện cho em nhé?
 - Anh đang ở đâu thế?
 - Giờ em sắp ngủ nhưng anh thì đang làm việc. Anh rất mệt và anh nhớ đến em.
 - Nghe tiếng em rồi anh có mệt hơn không?
 - Anh muốn nhìn thấy em bây giờ.
 - Em cũng vậy.
 - Em!
 - Dạ.
 - Anh hôn em được không?
 Tim nàng Nấm vỡ oà ra. Cơ thể đông cứng lại. Hai đầu gối nàng run rẩy. Nàng phải tựa đầu vào tường.
 - Em vẫn nghe em nói phải không? Được không em?
 - Vâng.
 - Em nghe tiếng tim anh đập không?
 Tiếng tim thì nàng Nấm chưa nghe thấy. Nàng có nghe thấy ba tiếng chút.
 - Ngủ ngon em nhé. Tạm biệt em.
 Nàng Nấm đã không thể ngủ được. Cơ thể nàng như lâng lâng trên một đệm khí. Một cảm xúc không thể tả nổi. Nàng nhìn trân trối vào trang sách nhưng không đọc nổi một chữ nào. Nàng trở dậy lấy tấm bản đồ thế giới tìm một địa danh. Một thành phố nổi tiếng ở phía bên kia bán cầu, bắt đầu bằng chữ W. Đây nó đây rồi. Nàng Nấm có cảm giác nó thật thân thiết. Phải thôi vì nơi đây có người đàn ông của nàng. Nàng và người ấy ở cách xa nhau nửa vòng trái đất nên không thể chung nhau một ánh mặt trời. Bây giờ khi nàng đang ngủ thì bên đó là buổi trưa. Vậy giấc mơ có gặp nhau được không?
 Rồi nàng Nấm cũng thiếp đi. Trong giấc mơ của nàng Nấm người đàn ông của nàng thật cường tráng với hai bàn tay thật to. Trong giấc mơ ấy đôi chân của nàng Nấm thon dài như chân vũ nữ. Trong vườn địa đàng nàng và người ấy sánh vai bên nhau. Người ấy kể cho nàng nghe một câu chuyện. Nàng cười khúc khích. Người ấy nói muốn hôn nàng. Nàng chạy. Đôi chân thon dài như của loài ngựa Ả rập phi trên thảm cỏ. Người ấy đã bắt được nàng rồi. Nàng Nấm úp mặt vào tấm ngực rắn chắc của người ấy. Nàng nghe thấy những tiếng tim đập rất khoẻ. Và một nụ hôn cháy bỏng đặt xuống môi nàng… Giấc mơ làm nàng Nấm choàng tỉnh. Nối tiếp giấc mơ nàng tưởng tượng về người đàn ông của nảng. Cơ thể nàng Nấm như tan loãng theo sự tưởng tượng của chính mình.
 Giấc mơ đến quá muộn màng với người đàn bà hai mươi tám tuổi. Nhưng đó là một giấc mơ kì diệu. Nó đã làm thay đổi một cách kì diệu cuộc đời nàng Nấm. Để nàng Nấm đã nghe thấy những câu chuyện vào buổi sáng trong phòng.






Chương 2




Buổi sáng




Image result for y ban
y ban

 


Hôm nay có gì mới không?
 Rùa thiêng ở Hồ Gươm nổi lên mặt hồ.
 Chiều hôm qua vào hồi 15h30 cụ rùa trăm tuổi ở Hồ Gươm lại nổi lên mặt nước trong khoảng gần một giờ. Có hàng trăm người đã tụ tập quanh bờ hồ Hoàn Kiếm để xem cụ rùa. Hiện nay chưa ai biết đích xác ở Hồ Gươm còn bao nhiêu cụ rùa. Cụ rùa này có đặc điểm là trên đầu có một đốm trắng.
 Mỗi lần rùa thiêng Hồ Gươm nổi lên đều báo hiệu thời kì thịnh vượng của đất nước. - Ối dào, nước hồ ô nhiễm đặc quánh như vậy cụ rùa phải chui lên mà thở chứ, chả lẽ chịu chết ngạt à?
 Hôm nay có gì mới không?
 Sáng hôm nay vào khoảng mười giờ rùa thiêng lại nổi lên mặt nước. Vẫn là cụ rùa có cái đốm trắng trên đầu. Hôm nay có gì mới không?
 Cầu Chương Dương đã xuống cấp nghiêm trọng, nếu không được tu sửa ngay có nguy cơ bị sập.
 Cầu Chương Dương đã được đưa vào sử dụng hơn hai mươi năm nhưng chưa một lần được tu bổ. Bộ giao thông đã có phương án tu bổ lại cầu Chương Dương. Hôm nay có gì mới không?
 Ngày hôm qua, nhà Rùa hồ Gươm học, GSTS Đ đã phát hiện ra một ổ trứng sáu quả ở chân tháp Rùa. Trứng màu trắng có đường kính 10 mm. Theo GS Đ đây có thể là trứng rùa. GS Đ đã cẩn thận mang ổ trứng về nhà đem ấp. - Tin chỉ có thế không bình luận gì à?
 - Còn đợi trứng nở ra đã chứ.
 - Phen này cụ rùa trăm tuổi đẻ ra con thì đất nước mình sẽ hoá Rồng.
 Hôm nay có gì mới không?
 Để giải quyết nạn ách tắc ở cầu Chương Dương Bộ giao thông đã quyết định bắc cầu phao. - Các cậu có biết cầu Chương Dương được bắc khi nào không?
 - Thì cùng thời với cầu Thăng Long.
 - Thời bao cấp mà các cụ ta giỏi phết, bắc một lúc những hai cái cầu to đùng. Có hai chiếc cầu này mới mở mang được kinh tế cho Thủ Đô nói riêng và khu vực phía Bắc nói chung.
 Hôm nay có gì mới không?
 Mười một tỉ đồng đã bị thất thoát trong xây dựng cơ bản. - Cậu lấy con số đó ở đâu ra vậy, có đáng tin cậy không?
 - Hoàn toàn tin cậy vì đây là con số đã được đưa ra trong phiên họp Quốc hội chiều hôm qua.
 - Chỉ được đưa ra con số thôi nhé, không bình luận gì cả.
 - À cậu đã về đấy à, có viết được gì không?
 - Báo cáo anh, có nhiều cái để viết lắm nhưng chưa biết triển khai theo hướng nào để cho tốt đây, - Phóng sự hay kí sự cũng được.
 - Có chuyện này ám ảnh tôi quá nhưng tôi biết có viết vào thì anh cũng cắt đi mà thôi.
 - Vậy cậu đã quên cái cách làm việc của toà soạn này rồi hay sao. Vấn đề gì không viết được bằng tay thì viết bằng mồm đi vậy.
 - Tôi được một cô phóng viên báo tỉnh dẫn xuống một bản. Trước khi đi cô ấy mua nửa cân đường rồi gói thành những gói nhỏ. Tôi đã quen với việc các cô nàng phóng viên hay có những thói kì quặc nên không hỏi. Buổi tối chúng tôi vào một gia đình. Cô phóng viên lấy ra một túi đường nhỏ đưa cho bà mệ. Ba đứa con choai choai xúm vào mệ để xem gói đường nhỏ đó. Cô phóng viên giải thích cho bà mệ đó là cái gì. Bà mệ bèn ra ngoài hái một chiếc lá rồi đổ từng tí đường trong cái gói nhỏ đưa cho từng đứa con. Đứa thứ ba lúng túng thế nào để rơi mấy hạt đường xuống đất, bà mệ liền vả vào mặt con đến đốp một cái. Thằng bé ngã ngửa người ra đằng sau nhưng ngồi dậy ngay. Nó xin mệ nó cho một lần nữa vì nó chưa bao giờ được ăn thứ đó nhưng mệ nó dứt khoát không cho nó. Mệ nó gói chặt gói đường nhỏ lại cất vào cạp váy. Tôi đã nhìn thấy ánh mắt thất vọng của thằng bé. Ánh mắt đó ám ảnh tôi suốt cả chuyến đi.
 - Thì có khác gì nỗi ám ảnh của tôi khi đến thăm một huyện đảo dạo trước. Trong phòng thầy hiệu trưởng của một trưởng cấp một có một lọ đường rất to. Tôi tò mò hỏi thầy được thầy giải thích: Đây là lọ đường được các thầy cô góp lại để cứu các em học sinh bị hạ đường huyết. Những ngày biển động cha mẹ các em không đi biển được nên có nhiều em phải nhịn đói. Nhiều em bị xỉu ở trên lớp nên các thầy cô mới nghĩ góp nhau lọ đường này để cứu các em.
 - Thôi hãy viết bằng tay đi nào.
 - Này hộ đói nghèo của nước ta còn bao nhiêu phần trăm ấy nhỉ?
 - Mười sáu phần trăm tính theo quy chuẩn mới.
 - Quy chuẩn mới là sao?
 - Trước thu nhập dưới 15 kg gạo một tháng thì thuộc diện đói nghèo, giờ dưới 12kg gạo một tháng mới thuộc diện đói nghèo.
 - Ơ sao lại thế?
 - Thôi chấm dứt bình luận, làm việc đi.
 Hôm nay có gì mới không?
 Một cậu ấm con một quan chức trong buổi sinh nhật của mình đã lấy tiên của bố mua 10 chiếc xe máy @ để tặng cho bạn. - Báo nào đưa tin thế?
 - Bản tin nội bộ để các báo không được đưa tin kẻo ảnh hưởng đến dư luận, đây là trường hợp cá biệt.
 Hôm nay có gì mới không?
 Thủ tướng chính phủ đã kí vào hiệp ước quốc tế về vấn đề chống tham nhũng. Hôm nay có gì mới không thế?
 Nước Hồ Gươm đã cạn chỉ còn hai gang tay. Bên cầu Thê Húc cạnh Hồ Gươm có một tháp bút. Hôm nay có gì mới không thế?
 Tổng kết nhiệm kì năm năm của Thủ đô Hà Nội còn 15.700 lá đơn khiếu kiện. Có những lá đơn nặng hàng kg. - Bút mực nào cho xuể đây.
 - Trách nào nước Hồ Gươm chẳng cạn.
 Hôm nay có gì mới không?
 - Đang phát lại chương trình Nối vòng tay lớn đấy. Ai chưa xem mở ra mà xem.
 - Ông xem chưa?
 - Rồi.
 - Được không?
 - Cứ xem rồi biết. Nói trước mất thiêng.
 - Ừ chương trình nó làm được đấy chứ.
 - Nhà đài không cần khen. Xem cho nó hết đi đã.
 - Dài dòng quá.
 - Thì người ta bỏ tiền ra dù ít dù nhiều cũng cần phải quảng cáo chứ.
 - Speaker họ Lại điêu luyện quá nhỉ.
 - Nhà đài không cần khen.
 Trên màn ảnh vô tuyến không khí bỗng nghiêm trang. Speaker họ Lại rời khỏi sân khấu xuống hàng ghế khán giả đến bên một chiếc xe lăn. Ống kính chỉ lướt qua có vài giây nhưng cũng để người xem nhận thấy trên xe lăn là một em bé bị bại não, không tự làm chủ được hành vi của mình, không từ làm được bất cứ điều gì cho bản thân kể cả việc đi lại. Speaker hỏi em bé:
 - Em nghĩ gì mà em lại ủng hội quỹ vì người nghèo 100.000đ?
 - Ớ ớ ớ, ú ú ú… - Tôi nghiêng mình trước em. - Sao lại thế này? Nhà đài nó coi người xem là ngu hết cả rồi hay sao mà nó đi dựng một kịch bản hề hãm đến thế. Một thằng bé tật nguyền đến thế. Nó nghèo hơn mọi cái nghèo ở trên đời này. Nó còn chẳng nghĩ được là nó đang tồn tại kia mà.
 - Đau khổ gì thế ông. Nó là một thằng bé tật nguyền thần đồng.
 - Còn tôi, tôi cũng phải nghiêng mình trước những trò hề.
 Hôm nay có gì mới không?
 Sau một tuần phát động chương trình quỹ vì người nghèo đã có nhiều tổ chức, cá nhân trong nước và nước ngoài tham gia ủng hộ. Có những bác đã về hưu ủng hộ cả một tháng lương. Có những em học sinh đã nhịn ăn sáng để lấy tiền ủng hộ. Sau đây là danh sách:
 - Bác N số nhà 34 phố T ủng hộ 300.000đ - Chị H số nhà 21 phố N ủng hộ 100.000đ … - Cháu M 3 tuổi… ủng hộ 300.000đ Danh sách còn tiếp tục với nhiều ấu nhi nghĩa hiệp. Hôm nay có gì mới không?
 Mười đơn vị được giao nhiệm vụ mang hàng cứu trợ cho đồng bào bị lũ lụt ở miền Trung thì có chín đơn vị vi phạm làm thất thoát từ 30 đến 70 phần trăm. - Báo nào đăng tin đó thế?
 - Bản tin nội bộ. Các báo không được đưa tin này vì sẽ ảnh hưởng đến phong trào.
 Hôm nay có gì mới không?
 Tỉnh đoàn H đã làm thất thoát 120.000.000đ tiền cứu trợ. Hôm nay có gì mới không?
 - Thôi xem báo làm gì. Người thật việc thật đây này.
 - Chuyện thế nào?
 - Tay hàng xóm có một cửa hàng bán đồ điện tử. Ông con thích một cái đầu đĩa. Mới nghĩ hàng xóm với nhau chẳng được mua rẻ thì cũng được mua đồ thật. Nó lấy cho mình một cái bảo là hàng liên doanh. Chạy mới được một tháng thì lăn cổ ra hỏng. Mang ra cửa hàng sửa chữa, tháo ra mới biết trong toàn đồ Tàu rởm. Sang nói với nó, mặt nó tỉnh bơ:
 - Tôi cũng đi mua lại sao biết được đồ bên trong.
 - Bố này chưa được dạy bài học đầu tiên khi bước vào đời rồi. Chuyện là thế này:
 Bố mang con trai đến một cái cây cao, bảo con trèo lên đó:
 - Nào con trai hãy nghe này. Cuộc sống có rất nhiều khó khăn mà cón không thể lường trước được nên rất cần ở con lòng dũng cảm.
 Con trai nghe lời bố trèo lên một cái cành cao trên cây.
 - Bây giờ con hãy nhảy xuống đất để chứng tỏ lòng dũng cảm của mình đi nào.
 - Nhưng bố ơi con sợ lắm.
 - Con trai không phải sợ, đã có bố dưới này đỡ con rồi mà.
 Cậu bé yên lòng khi nhìn thấy dưới gốc cây người bố dang hai cánh tay để đón cậu. Cậu bèn nhảy xuống đất. Nhưng khi cậu bé vừa bắt đầu nhảy xuống thì người bố rụt tay lại. Cậu bé bị ngã một cái rất đau và oà khóc nức nở. Người bố thủng thẳng nói với con:
 - Đừng khóc nữa, đó là một bài học đầu tiên mà bố muốn nói với con là cuộc sống bây giờ Thạch Sanh thì ít mà Lí Thông thì nhiều nên con không thể tin bất cứ bố con thằng nào.
 Hôm nay có gì mới không?
 - Dừng tay pha ấm trà. Có chuyện sốt dẻo đây.
 - Chiều qua tôi đi dự phiên toà ở tỉnh L. Bị cáo là một nông dân ở một huyện miền núi. Toà hỏi chị ta:
 - Tại sao bị cáo lại giết chông?
 - Thưa toà, tại tối nào nó cũng bảo nó đi họp ạ.
 - Đi họp cũng là tội à?
 - Nó đi họp hàng năm ý rồi nó về nó đánh miềng đau lắm. Nó còn không ngủ với miềng nữa.
 - Thế rồi sao?
 - Miềng mới đi theo nó. Nó đến nhà một người đàn bà. Đầu tiên hai cái phát nương nó gặp nhau, rồi đến hai cái ăn cơm nó gặp nhau, rồi đến hai cái đi đái nó gặp nhau. Miềng tức không chịu được miềng lấy dao quắm chém nó. Nó chết rồi.
 - Bị cáo có biết người phụ nữ nước ta có những đức tính tốt đẹp gì ko?
 - Miềng biết chứ, Cam chịu, Trung hậu, Đảm đang.
 - Không phải là cam chịu mà nên biết chịu đựng rồi dùng lời lẽ phải trái mà khuyên nhủ chồng con nó quay về với mình chứ, sao lại đi giết người. Bị cáo đã nhận ra lỗi của mình chưa? Bị cáo có ân hận vì tội lỗi của mình không toà cho nói lời cuối.
 - Tôi giết người thì tôi phải đi tù thôi. Tôi chỉ ân hận là cứ noi gương cô Tấm. Giết người rồi, lại còn làm mắm mà vẫn được làm hoàng hậu.
 - Bị cáo nói cái gì vậy?
 - Vâng bà tôi đã kể cho mẹ tôi, mẹ tôi lại kể cho tôi nghe chuyện cô Tấm, cô Cám. Tôi cứ ước ao được như cô Tấm ạ.
 - Rồi sao nữa?
 - Rồi kết thúc phiên toà.
 - Thế cậu định viết thế nào?
 - Tường thuật lại phiên toà, cắt bỏ lời cuối của bị cáo.
 - Tốt, hoàn thành sớm đi.
 Hôm nay có gì mới không?
 70 triệu USD vay của ngân hàng thế giới cho chương trình cải cách giáo dục tiểu học nước nhà. Bài học đầu tiên của năm học trước được bắt đầu bằng chữ O, gà gáy ò ó o thì nay được thay bằng chữ E. Trẻ con như tờ giấy trắng chữ O hay chữ E đầu tiên cũng như nhau thôi. Chỉ tội bao nhiêu bản sách giáo khoa sẽ bị huỷ bỏ. Lũ trẻ sẽ được người ta thí nghiệm như thí nghiệm chuột bạch. Rồi chính lũ chuột bạch khốn khổ đó mai sau lớn lên phai nai lưng ra mà làm việc để trả món nợ ó ò o và be be be. Hôm nay có gì mới không?
 Tình trạng học quá tải và sức ép trong thi cử đã dẫn đến sự gia tăng học sinh bị suy nhược thần kinh.
 Trong một lớp học nọ khi thầy giáo đến bên một học trò để kiểm tra bài, học sinh nọ đã vồ lấy tay thầy mà cắn rồi reo lên: Thầy ơi em muốn ăn thịt thầy quá trời. Trong một lớp học khác một học trò mở mắt đăm đắm nhìn lên bảng đen nhưng khi thầy gọi mãi mà không thưa. Thì ra em đã tập được cách ngủ mở mắt. Hôm nay có gì mới không?
 Thưa tiên sinh N. Tôi thật khâm phục ngài vì sự hiểu biết của tiên sinh nhưng ngài mới biết một mà không biết hai. Tôi cũng không trách việc ngài bênh nữ nhà văn chỉ chăm chăm nhìn vào đũng quần của người khác. Việc thích văn của người này hay không thích văn của người khác là việc riêng của ngài. Tại sao ngài lại cứ bắt người khác phải theo gu của mình… - Thôi ông chẳng phải nhọc công đọc hết bài làm gì, ai chẳng biết nó kết thúc ra sao.
 - Thì vẫn biết số báo này ông tiên sinh này nói cái tôi thế này, số báo sau ông tiên sinh kia phải nói lại cái tôi thế kia. Nói đi nói lại mãi chán thì thôi chẳng có ai đứng ra làm trọng tài xem ai đúng ai sai.
 - Văn chương nghệ thuật mà ông lại đòi có đúng có sai ư?
 - Theo tôi chỉ có hay có dở thôi.
 - Không khéo các ông lại sắp lên tầng bốn để ở rồi.
 - Sao lại lên tầng bốn?
 - Vậy chứ các ông chưa biết ngôi nhà bốn tầng vừa giật giải thiết kế đặc biệt à. Đó là một ngôi nhà không có hố xí. Tầng một để cho các cháu mẫu giáo, bọn chúng ỉa vào bô. Tầng hai để cho sinh viên ở, chúng có ăn gì đâu mà ỉa. Tầng ba để cho quan ở, họ quen ỉa vào đầu dân. Tầng bốn để cho văn nghệ sĩ ở, họ ỉa vào mồm nhau.
 Hôm nay có gì mới không?
 - Hôm nay anh ước gì?
 - Tôi ước. Anh ước. Chúng ta ước… - Sao ông căng thẳng thế?
 - Đang bí từ. Sếp bảo mười giờ phải nộp bài mà vẫn chưa mở xong vấn đề.
 - Về vấn đề gì?
 - Xã luận: Đất nước đi lên theo thế rồng bay.
 - Hóc phết.
 - Tôi gợi hộ ông nhé. Hãy bắt đầu từ ước muốn của nhân dân.
 - Ước muốn của nhân dân ư? Ước con vịt giời mà xào khan hay là ba điều ước?
 Người Việt Nam truyền nhau những câu chuyện vui đầy tính hài hước nhung đậm đặc tính cách người Việt.
 Câu chuyện ước con vịt giời sau: Có một gia đình nông dân chiều đến dọn cơm ra sân để ăn. Cơm chỉ có vài ngọn rau lang với nước mắm cáy. Đang ăn có con vịt giời bay ngang qua. Anh chồng ngửa cổ lên giời ước: Giá có được anh kia xào măng nhắm rượu nhỉ?
 Người vợ bảo: Thêm tí nước vào cho con nó chan.
 Anh chồng bảo: Anh này phải xào khan mới ngon.
 Người vợ bảo: Thêm tí nước vào cho con nó chan.
 Anh chồng bảo: Phải xào khan.
 Người vợ bảo: Đồ ăn tham như chó, đã bảo thêm tí nước vào cho con nó chan mà cũng không cho.
 - Mày bảo ai ăn tham?
 - Tôi bảo anh í.
 - Này thì ăn tham này, bốp bốp.
 - Ối làng nước ơi nó đánh tôi chết mất.
 Khi hàng xóm chạy sang can ngăn thì con vịt giời đã bay xa hàng dặm. Dưới đất cơm canh tung toé. Thế là đến chút cơm hẩm với rau lang cũng chẳng còn mà ăn.
 Câu chuyện ba điều ước như sau: Có hai vợ chồng nhà kia được Phật cho ba điều ước. Hai vợ chồng rất sung sướng ngồi nghĩ xem mình thích điều gì nhất để ước. Người vợ thì thích nhà đầy tiền bạc, thóc lúa. Người chồng thì chỉ thèm một khúc dồi chó. Cậy mình là chồng được nói trước người chồng ước:
 - Ước gì có khúc dồi chó.
 Điều ước linh ứng ngay. Một khúc dồi chó thơm ngậy xuất hiện trước mặt hai vợ chồng.
 Người vợ rất tức tối vì người chồng chỉ ước một điều tầm thường như vậy nên bèn ước: ước gì khúc dồi chó dính vào mồm người chồng. Tức thì khúc dồi chó dỉnh lủng lẳng vào mồm ông chồng trông thật kinh dị. Hai vợ chồng cùng ngẩn người ra. Miếng dồi chó dính vào mồm trông thật xấu xí mà chỉ còn một điều ước sau cùng. Nếu ước vàng bạc châu báu thóc lúa đầy nhà thì lại có một ông chồng xấu xí kinh dị thế kia. Thôi thì phải dùng đến điều ước thứ ba. Ước gì miếng dồi chó biến mất. Hôm nay có gì mới không?
 Động đất ở I ran, ước tính số người chết sẽ lên đến năm mươi ngàn người. - Khủng khiếp quá, sao lại nhiều người chết đến thế hả trời?
 - Vẫn biết sẽ có lúc phải chết nhưng không sao quen được với nó, cái chết sao mà khủng khiếp thế.
 - Ơn trời, cuộc sống ở mọi nơi trên trái đất này vẫn còn nhiều bất công, còn nhiều đói nghèo, còn nhiều dối trá… Có sự bất công mới thấy yêu quý sự công bằng. Có cái nghèo mới biết vươn lên làm giàu. Và trong sự dối trá kia sẽ là sự thật. Cuộc sống ơi ta vẫn còn đang sống.
 - Em có hiểu không Nấm? Em đừng oán trách số phận đã sinh ra em như thế nhé. Em có một đôi chân dài thế nào cũng không đi nhanh hơn cái đầu được đâu. Em hãy học cách mơ mộng để sống đi. Chúng mình đang sống mà còn họ thì chết rồi.
 - Cuối bản tin thời sự ngày nào cũng có cái chết mà sao vẫn không thể quen được.
 - Cảm ơn trời chúng con vẫn sống. 

 

 

 

Y Ban

(còn tiếp)

 

 

 

 

 


*



 


Mời đọc Quảng cáo


Mua Bán Nhà

 

 


L/l: Marvin Tran

(714) 768 - 8810




blank

 


Nha Khoa

 


blank