DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,463,430

Nhớ xưa sông núi - T.Vấn

Saturday, June 4, 201112:00 AM(View: 14356)
Nhớ xưa sông núi - T.Vấn
Nhớ xưa sông núi

clip_image002







"Tháng 6 trời mưa, trời mưa không dứt. Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa". Tháng 6 năm nay về từ lúc nào tôi không hay. Có thể là do những cơn bão dữ tháng 5 vẫn còn để lại dư âm ghê rợn, hú hồn khiến tôi mất tăm dấu tích ngày tháng.

Có thể là do cơn bão cuối cùng của tháng 5 làm tôi khó chịu , bực bội vì chỉ là cơn bão trong ly nước mà cũng làm mình ngồi đứng không yên, để rồi có lúc đánh mất cả chính mình. Có thể là do trời Wichita không mưa, cho dù đã là tháng 6. Tôi có phải lạy cho trời mưa không? Nhưng mà lạy gẫy cả cổ, mỏi cả tay, sưng cả đầu gối, liệu trời có mưa hay không ? Xưa nay trời có bao giờ chiều lòng người .

Cái nóng tháng 6 hắt vào mặt giữa không khí khô hạn và nỗi buồn bực trong lòng khiến tôi phải cố tìm một nơi ẩn trốn ở chỗ kín đáo, tĩnh lặng nhất để tìm sự bình an. Và trang sách cũ đập vào mắt, như thể người ta bói kiều :

 

Tháng 6. Vẫn không thể quên chiếc áo lính ướt đẫm máu và mồ hôi những ngày lửa đạn. Những ngày tuổi thanh xuân đi giữa chiến tranh mà không ý thức được rằng mình đang mất dần tuổi thanh xuân. Để hôm nay , kinh hãi nhìn tuổi gìa xồng xộc bước vào hiên nhà cùng với trí nhớ đễnh đãng, quên trước quên sau , cứ quên những điều phải nhớ, nhưng lại cứ nhớ những điều lẽ ra phải quên từ lâu. Chiến tranh, tuổi trẻ, những trách nhiệm không chu tòan, những năm tháng vô vọng miền lưu đầy Việt Bắc. Và cái ngày tháng 6 hàng năm, ngày những kẻ sĩ mặc quân phục thấm thía hơn lúc nào hết lời dạy của tổ tiên. Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách.

Đã vậy, người bạn thi sĩ , dù áo cơm hàng ngày đã chiếm gần hết thì giờ, vẫn còn đủ cảm hòai mà viết nên những dòng thơ, đọc xong cứ thẫn thờ như người vừa đánh mất một vật gì vô cùng quý báu:

 

Đà Lạt ngày trở lại


Trần Trung Hậu


clip_image004


ba mươi năm hề ta trở lại

thăm thành phố cũ mái trường xưa
đà lạt hoàng hôn mây xuống thấp

dột lòng viễn khách lệ hay mưa

đi ngang cổng vào trường đại học

chân dường đứng lại hồn đong đưa

dĩ vãng ùa về trong khoảnh khắc

biết bao kỹ niệm nói sao vừa


clip_image006


ta đến nơi nầy một sáng xuân

sẵn chờ sau cổng những thiên thần

áo vàng mũ nhựa

mắt nhìn rực lửa

lệnh truyền nhức óc đinh tai

trời đất cuồng quay

phách hồn tơi tả

quần áo lấm lem chân tay rời rã

ta lạc vào quỷ môn quan

lửa tam muội thử vàng

hay trong lò luyện thép

ngày đầu tiên của đời binh nghiệp


clip_image008


vũ đình trường

đêm lột xác

ta quỳ xuống như bao đồng đội khác

thệ trước quốc quân kỳ

khi tổ quốc lâm nguy

thất phu hề hữu trách

ta đứng dậy

đội trời đạp đất

gánh sơn hà đặt trọn hai vai

chí làm trai

tang bồng hồ thỉ

con dốc nhỏ

cội thông già

mi mo sa

đường ra phố

ly cà phê nhà thủy tạ

ngắm hồ xuân hương

thác cam ly rừng ái ân

thung lủng tình yêu hồ than thở

bạn đang ngược dốc phan đình phùng

ta lại gặp cuối đường tăng bạt hổ



clip_image010



mỗi chiều mỗi sáng bên kia đường

áo em bay trắng cả sân trường

bùi thị

tại làm sao em nhỉ

mà ta đã gặp nhau

khi mê muội trước tình em cám dỗ

ta hiện hình tên lãng tử cuồng si

rời doanh trại nửa đêm chuồn xuống phố

chỉ để nhìn em khẽ chớp bờ mi

ba tấc lưỡi tô tần

túi kinh luân gia cát

tràn đầy bầu nhiệt huyết

tung đôi cánh chim bằng

giã bạn xa thầy rời phố núi

ta đi không hẹn buổi quay về

ruổi dong khắp nẻo đường đất nước

trên đầu lấp lánh ánh sao khuê

ba năm mười năm em có đợi

một người biền biệt cuối sơn khê

nợ nước tình riêng không thể vẹn

đừng trách sao ta lỗi ước thề



clip_image012


vận nước ngửa nghiêng nghiêng ngửa

ngậm ngùi dâu bể bể dâu

ta về đây bạc mái đầu

cố nhân mất hút dưới bầu càn khôn

người đã qua sông dịch

không trở về sao người


trụ hề tuần hoàn

đêm đi hề ngày đến

việt sử hề thăng trầm

chính nghĩa hề tất thắng

quỷ ma rồi phải hiện nguyên hình

ta giữ lòng ta bồ tát đạo

đem đại nghĩa thắng hung tàn

lấy chí nhân thay cường bạo

 

(Trần Trung Hậu- Đà lạt ngày trở lại)


T.Vấn © 2011

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, February 25, 20215:05 PM(View: 81)
Nói đến thơ Nguyễn Lương Vỵ trước tiên tôi hình dung khối lượng thơ khổng lồ của anh. Làm thơ từ thuở bé và xem thơ như thứ nghiệp dĩ cuộc đời thử hỏi đến tuổi gần bảy mươi, sự nghiệp thơ của Nguyễn Lương Vỵ không thể đề cập đến kiểu bài thơ này hoặc tập thơ kia mà phải nói tầm vóc một đời thơ, một gia sản thi ca ấy như thế nào? Và có nói như thế cũng chỉ là gượng ép bởi muốn nói như thế, ít ra bạn phải mất nhiều thời gian để đọc hết các tập thơ của anh. Tôi đọc thơ Nguyễn Lương Vỵ từ thuở còn là một sinh viên văn khoa năm thứ nhất. Lúc bấy giờ thơ anh đăng trên tạp chí Khởi Hành hoặc Văn. Tôi thích thơ anh ngoài bản thân yêu thơ, tôi còn là người luôn cổ xúy tinh thần văn nghệ của thế hệ trẻ miền Trung (đầu thập niên 1970) mà lúc bấy giờ dường như trăm hoa đua nở. Đến khi tham dự quân sự học đường khóa đầu tiên, tôi gặp anh qua một người bạn học miền Trung. Cũng khá đặc biệt là tôi cùng người bạn đến thăm anh tại bệnh viện Sùng Chính. Nguyễn Lương Vỵ bị thương do xô xát với quân cả
Wednesday, February 24, 202110:52 AM(View: 92)
Từ đầu đến cuối, già 400 trang sách, tiểu thuyết “Đất mồ côi”[1] mô tả đầy rẫy những cái chết. Chết đơn chết chùm. Chết cá nhân chết nhóm. Chết trong các phong trào chính trị – xã hội, chết trong chiến tranh. Chết xưa chết nay. Chết Nam chết Bắc… Đây là một tiểu thuyết dành để nói về cái chết. Thật thế. Đến nỗi một nhà thơ, bạn tôi (mà không chỉ bạn tôi) quả quyết rằng cái tên tiểu thuyết “Đất mồ côi” lẽ ra phải là “Đất chết” thì mới thâu tóm chính xác được tinh thần của tác phẩm này. Cái chết chính là kết quả, đồng thời là hiện thân của BẠO LỰC. Toàn bộ cuốn tiểu thuyết là câu chuyện về bạo lực, thứ bạo lực tác oai tác quái, hoành hành công khai, trắng trợn trong suốt lịch sử người Việt. Có thể hình dung mấy loại cái chết. Loại đầu tiên là cái chết do định kiến xã hội. Những lớp người mang bệnh hủi đi qua ngôi làng bị dân làng chôn sống. Mở đầu tiểu thuyết, tác giả dựng lên khung cảnh những người hủi bị giết chết, và cả người đàn ông kỳ dị chăm sóc đoàn người hủi mang dán
Sunday, February 21, 20218:37 AM(View: 135)
Chưa bao giờ câu ca dao ấy lại đúng hơn thế và cho ta lời khuyên đúng đắn, thiết thực nhất trong mùa đại dịch này. Cho dù tháng Giêng có “là tháng ăn chơi”, như một câu ca dao khác, thì cũng chỉ nên “ăn” và “chơi” ở trong nhà hoặc “ta dại ta tìm nơi vắng vẻ” hơn là du Xuân đến những chốn lao xao hội hè, đình đám. Một trong những “chốn vắng” ấy là dạo chơi trên cánh đồng thơ mùa xuân để hái về những bông hoa tươi thắm là những bài thơ, câu thơ tháng Giêng khoe sắc trong nắng xuân. Thơ hay, một đôi câu cũng hay. Những câu thơ trích dẫn trong bài này chỉ là tiện tay gặp đâu ghi xuống đó, không phân biệt, phân loại thơ cũ thơ mới, thơ già thơ trẻ, thơ ngoài Bắc thơ trong Nam, thơ ngoài nước thơ trong nước. Một bài thơ, câu thơ hay không bao giờ cũ. Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần (“Vội vàng”, Xuân Diệu) Câu thơ cũ nhưng vẫn cứ mới như mùa xuân chẳng bao giờ cũ, chẳng bao giờ già. “Tháng Giêng ngon”, không mới sao? Chẳng biết chơi Xuân, ăn Tết ngon, dở thế nào nhưng cứ
Sunday, February 14, 20218:56 AM(View: 238)
Thằng Nhớ giật mình tỉnh giấc khi nghe tiếng bà ngoại đang la cái gì đó ở ngoài sân. Ánh nắng xuyên qua khe hở của cửa sổ phết thành một vệt dài trên nền nhà. Nhớ đưa tay giụi mắt, vươn vai mấy cái. Nó bước xuống giường, vén mùng lên, xếp mền gối thật lẹ rồi bươn bả bước ra nhà sau xem có chuyện gì. Đứng gần bờ ao, bà ngoại đang nói thao thao, một tay chống nạnh, một tay chỉ trỏ, coi bộ giận dữ lắm. Thấy Nhớ ra, bà lại càng cao giọng như để phân bua: – Thiệt là quá sức chịu đựng rồi! Ai đời quần áo buổi tối còn phơi đầy một dây mà sáng ra mất ráo trọi. Thằng ăn trộm nào mà cả gan chọc tới nhà này vậy không biết! Nhớ hoảng hồn: – Mất quần áo hả ngoại? Còn bộ quần áo mới để mặc Tết của con ngoại giặt cho ra hồ đâu? Cũng mất luôn chớ gì? Bà ngoại thở ra: – May là ngoại giặt hôm bữa, thâu vô rồi. Lần này là lần thứ ba đó. Mất ba con gà tuần trước, rồi hôm kia mất thêm cái nồi đồng nữa. Điệu này chắc nhà mình hết ăn Tết quá! Ông ngoại đang ngồi đan rổ ở hàng hiên sau, cất giọng
Friday, February 12, 20219:47 AM(View: 265)
Ông Địa là người mang lại cái Tết cho mọi người. Giữa tiếng trống tiếng chiêng nhộn nhịp, ông nhảy múa với khuôn mặt không bao giờ tắt nụ cười. Tôi chưa bao giờ thấy ông Địa không cười. Nụ cười của ông không chỉ là nụ cười cứng ngắc trên mặt nạ mà còn hiển hiện trong bộ quần áo xanh đỏ lộn xộn, cái bụng phệ cố hữu và, nhất là điệu nhảy tung tăng với chiếc quạt bên những chú lân và những tràng pháo đang nhoáng lửa nổ vang lừng. Trong đoàn lân ngày tết, “nhân vật” nổi bật nhất dĩ nhiên là lân. Ngày xưa chỉ có một cặp lân, con đực là kỳ, con cái là lân. Ngày nay lân cũng như người, bị nạn nhân mãn nên có cả bày lân. Con xanh con đỏ, con trắng con vàng, hoa cả mắt. Bên cạnh lân là ông Địa. Ông này thờ chủ nghĩa độc thân nên xưa hay nay cũng vậy, cứ mình ên múa lung tung. Trẻ em thường khoái ông Địa. Nhạc sĩ Vũ Hoàng có bài hát “Bé Thương Ông Địa” nói lên sự yêu mến này: Ơi ông Địa có cái bụng ngộ ghê, Cầm cái quạt ông nhảy múa say mê. Ơi ông Địa có gương mặt thật duyên. Ông mãi cười