DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,461,263

HỒ CHÍ BỬU

Wednesday, June 8, 201112:00 AM(View: 32533)
HỒ CHÍ BỬU

HỒ CHÍ BỬU

hochibuu2-thumbnail



  • bút hiệu: ds vĩnhthụy – đinh. sarây
  • sinh ngày 03-12-1947 tại Trảng Bàng Tây Ninh

Có bài trên các báo và tạp chí trước 1975 :
  • Thời Đại Mới, Trắng Đen, Sóng Thần, Thoát, Đời, Chọn Lọc, Khởi Hành, Phổ Thông, Phụ Nữ Mới,
  • Phụ Nữ Thời Đàm, Phụ Nữ Ngày Mai, Phụ Nữ Diễn Đàn, Phụ Nữ Thời Báo, Phụ Nữ Tâm Tình.
Sau 1975 :
  • Văn Nghệ Tây Ninh, VN Bình Dương, VN Đồng Nai, Báo Tây Ninh, Văn Nghệ Trẻ (Hà Nội)
  • Tác phẩm đã xuất bản:
  • Những cái nhìn qua khung kính, tập thơ - 1969
  • Con gái - 1970
  • Mê khúc cho cuộc tình buồn- 1971.
  • Tình khúc cho em - 1972
  • Nếu ngày mai giải ngũ – 1973 -
  • Trên nhánh tình hồng – 1975
  • Xuống Núi - 2005 –
  • Tự mình đưa tay cho em trói – 2006
  • Cho tình-cho đời và cho ta – 2008-
  • Gởi người chưa một lần diện kiến – 2009
  • Thơ Tình Hồ Chí Bửu (2009)
  • có bài trong các tuyển tập:
  • Phía trước - 1979
  • Hạnh ngộ 1 - 2006
  • Phù sa của gió - 2007
  • Thơ Miền Nam trong thời chiến - tập 2 - 2007
  • Lời Ngắn Tình Dài - 2008

 

Chiều Nằm Trên Lô Cốt

 

Vỗ bụng cười vang nhìn hàng dây thép
Rượu uống hết rồi sao chẳng thấy say
Nằm gát cẳng lên ngâm thơ tứ tuyệt
Thuốc cũng hết rồi buồn rớt không hay

Mấy thằng bạn thân giờ lên đại học

Có thằng ra trường làm tới quan hai
Ta nằm phương nầy chợt thương tay súng
Hai bốn mùa xuân sáu tuổi lưu đày

Chiều chuyến trực thăng mang theo thực phẩm

Đáp xuống chưa đầy năm phút lại đi
Nhiều hôm ta muốn xin theo về phố
Ngại sợ về thành mình chẳng giống ai

Đã trót tập quen ăn đồ hộp mỹ

Đánh đấm nhiều năm gân cốt cũng mòn
Thôi rũ áo ngồi chờ xin bố thí
Mai mốt hòa bình trả lại núi non

Lỡ mai hòa bình ta về xe đẩy

Chiều qua nhà em có tiếng ai cười
Ngỡ ngàng về nhanh bàn tay run rẩy
Cúi xuống vụng về để nước mắt rơi

Lỡ mai hòa bình ta về nạng gỗ

Khập khễnh bước đi buồn khóc một mình
Em ở lầu cao gieo cầu chọn lựa
Họ chen lấn giành, ta đứng làm thinh…

 

Mùa Xuân Và Tên Lính Rừng


Cuộc sống của ta giờ quá đã

Sáng ra chim hót ở trên cao
Tối nghe vượn hú vui chi lạ
Sáng tắm suối nguồn tối tắm ao

Ta sống ở đây mười bốn tháng
Dưới kia thung lũng ắp đầy hoa
Lính ta một lũ đầy ngạo mạn
Gối súng quen rồi quên gối da

Có bữa cơm chiều mưa tầm tả
Khói quyện lên trời bay lãng du
Ngồi nhớ chuyện đời cười ha hả
Bỏ phố lên rừng đâu phải ngu

Sau buổi mưa chiều hoa kết trái
Ta mất một đàn bướm thật xinh
Nhớ em ta ngắt cành hoa dại
Nhờ gió đưa hương gọi chút tình

Người ở phố phường khua tiếng hát
Rượu uống suốt ngày say lại say
Ta ở phương nầy mang đánh bạc
Cuộc đời sự nghiệp lẫn tương lai

Người ở phố phường nhiều gái đẹp
Nhà lầu giường nệm thật là sang
Ta ở phương nầy tay súng thép
Đắc chí chỉ trời ca hát vang

Sáng ra ta hít đầy khí mát
Tội em cát bụi dưới phố hồng
Ở đây ta có ngàn cung nhạc
Tội em dưới thế có bằng không

Ta đứng đây cười bằng kiêu hãnh
Lâu quá thành quen cũng cố lỳ
Râu tóc mọc dài không thợ hớt
Ta giống như là tên hyppy

Có bữa hứng vào lên bản thượng
Dẫn theo vài chú lính chưa già
Nhiều tên còn muốn xin làm rể
Rượu cần dăm hũ uống như pha

Cuộc sống của ta giờ quá đã
Hồn nhiên nên mãi vẫn không già
Thành phố nghe quen mà xa lạ
Lính tráng ở rừng chơi hết ga..



Về Phép..

 

Ngủ ở đây đêm nay ta yêu em bằng kỷ niệm
Ngủ ở đây không có tiếng súng giật mình
Không có hầm cá nhân từng đêm ngồi kích
Không có bastos để lén hút vội vàng

Ta ngang nhiên ngủ giữa lòng phố chợ

Giữa cuộc vui vụng vỡ của san hô
Đã đánh đổi bằng nghìn đêm lo sợ
Đêm nay rồi cũng trả lại kinh đô

Bạn bè ta hàng trăm thằng ngoài đó

Mắt trong đêm vẫn mở lớn trợn trừng
Sương đỉnh núi còn gieo mù đầu gió
Ta nằm đây thoáng nhớ cũng ngượng ngùng

Ngủ đi em, chắc đêm nay không nghe pháo kích

Thiên đường xa nên súng bạn cũng buồn
Tay ta đây vùng thịt da thương tích
Gối đầu lên rồi kể chuyện yêu đương

Ngủ đi em, mùa thu cũng còn buồn lắm

Thôi ngủ đi- ta đi hái trái sầu
Trên non cao hay tận cùng hố thẳm
Đem về trần chằm gắn vết thương đau

Ngủ đi em – ta về vùng lâm chiến

Cứ mơ hồ như một nửa cơn điên
Nghêu ngao hát như một lần xuống núi
Rồi về rừng nghe thương nhớ từng đêm…


Người về nơi xa…


Người về chưa? Hay người sang sông?
Sang sông chưa? Để ta trải lòng
Lên những ngọn roi tình dấu ái
Khi gió thu về hay gió đông?

Người buồn ư ? Sao lại ngậm ngùi?
Của ngày xa lắc những ngày vui
Ta hong tóc rối bên bờ nhớ
Tự xót cho mình vỡ lệ thôi..

Người đi chưa? Hay người về luôn?
Nước ra đại dương hay là về nguồn?
Khép lại tràng giang sầu cố xứ
Một chút âm thừa tê tái hơn..

Ta đã buồn chưa hay sắp buồn ?
Một đời lữ khách gió mây tuôn
Cho ta chén rượu quan hà tiễn
Tiễn khách sông hồ đi bốn phương..?!

 

Đi tìm …

Tôi đi tìm lại người dưng
Một thời lỡ dại ngập ngừng nói yêu
Tôi đi tìm lại buổi chiều
Buổi chiều đã để cho diều đứt giây

Tôi đi tìm lại ai đây?
Một thời ngây dại hồn đầy bóng em
Tôi đi tìm kỷ niệm đen
Rung trong tim một tiếng kèn. Thấu xương..


Hồ Chí Bửu
29/5/11


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, February 23, 20219:37 AM(View: 38)
Trong thời gian từ hơn mười năm nay, Tủ sách Tiếng Quê Hương của nhà văn nhà báo UyênThao phụ trách đã phát hành rất nhiếu tác phẩm giá trị của các tác giả trong và ngoài nước. Nỗ lực này nhằm góp một tiếng nói của người viết văn nêu lên thực trạng xã hội
Saturday, February 20, 20217:16 AM(View: 196)
Nghe tin Nguyễn Lương Vỵ mất ngày 17-2-2021, tôi thật bàng hoàng. Dù biết Vỵ mổ tim đã gần ba năm, một cuộc mổ tim lâu lắc đến hai lần, lần đầu 8 tiếng đồng hồ, chưa thành công,
Wednesday, February 17, 20219:20 AM(View: 151)
Thi sĩ Đoàn Vị Thượng vừa bước lên chuyến xe chạy về thiên cổ sau thời gian chống chọi với bệnh tật ngặt nghèo. Dẫu biết không sớm thì muộn người thi sĩ ấy cũng sẽ vĩnh viễn rời bỏ cõi nhân sinh này,
Sunday, February 14, 20218:43 AM(View: 149)
Trước năm 1975, hằng năm tạp chí Văn thường có một số phát hành vào mùa xuân mang tựa đề “Đầu Xuân Lộc Mới”. Trong ý hướng ấy, chúng tôi mượn cụm từ này và tranh bìa từ tập san Văn số 125 ngày 1-3-1969 cho Thư Quán Bản Thảo số 91 để giới thiệu một lộc quí hiếm trong sinh hoạt văn học ngoài nước
Monday, February 8, 20219:00 AM(View: 166)
Chữ phong tục đây hiểu theo một nghĩa rất rộng, chỉ tất cả cái gì đã thành nếp, thành nền trong sự sinh hoạt vật chất tinh thần, cá nhân đoàn thể. Tác giả chia làm 3 thiên: phong tục trong gia đình