DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,910,416

Mùa Hè Khắc Nghiệt (Chương 4, 5, 6) - Đoàn Thạch Biền

17 Tháng Chín 201512:00 SA(Xem: 2547)
Mùa Hè Khắc Nghiệt (Chương 4, 5, 6) - Đoàn Thạch Biền

Mùa Hè Khắc Nghiệt



Image result for mùa hè khắc nghiệt


dtb
nhà văn đoàn thạch biền




Chương 4




 Chiếc quạt trần ở văn phòng đã chạy hết tốc độ, những cửa sổ đã được mở toang, Thạch vẫn thấy nóng nực. Anh cố đánh cho nhanh một hợp đồng giao hàng ở chiếc máy vi tính đã quá cũ để có thể đi xuống phân xưởng đón các ngọn gió biển thổi vào. Chị Yến ngồi ở bàn thủ quỹ đối diện gọi:
 - Thạch qua đây ký sổ lãnh lương.
 Thạch ngẩng đầu ngạc nhiên:
 - Hết một tháng rồi sao chị?
 Chị Yến cười:
 - Hết một tháng rồi. Bộ Thạch thấy thời gian ở đây qua mau lắm sao?
 Thạch gật đầu:
 - Có lẽ tại công việc ở đây mới lạ đã cuốn hút em, khiến em quên đi ngày tháng.
 - Vậy em có thể “mọc rễ” ở đây được rồi. Ngay tháng đầu, giám đốc đã trả lương cho em tám trăm ngàn đồng, chứng tỏ ổng biết em thích hợp với công việc của hãng.
 Thạch bước đến bàn chị Yến, ký vào sổ lương, lãnh tiền.
 - Cảm ơn chị. Công việc ở đây, em có thể thích hợp được nhưng thời tiết quá nóng, không biết em có chịu nổi không.
 - Thời tiết nóng thì tắm biển cho mát, còn vẫn nóng thì nhờ con nhỏ Trân quạt cho mát.
 - Nhỏ Trân nào chị?
 Chị Yến bật cười:
 - Đừng giấu chị. Xứ này nhỏ lắm, có chuyện gì người ta biết ngay. Con gái xứ biển trưởng thành sớm. Con nhỏ Trân đã mười tám tuổi, em cưới nó rồi “mọc rễ” luôn ở đây cũng được. Có điều con nhỏ đó “lanh” lắm, không biết em trị nổi nó không. Thôi, chị xuống phân xưởng phát lương cho công nhân.
 Buổi sáng chủ nhật, trời đứng gió. Mặt biển phẳng lặng và những cây dương ở xóm chài cũng đứng im, không phát ra những tiếng kêu vi vu. Trong nhà chú Sáu, Thạch và Trân ngồi ở chiếc bàn kê sát của sổ. Trên bàn có mấy cuốn sách, vở. Trân nhìn Thạch hỏi:
 - Bây giờ ông muốn em gọi là ông, là anh Hai hay là thầy?
 Thạch bật cười:
 - Em thích gọi tôi là gì cũng được.
 - Ông không thể tự quyết định được à?
 - Tôi tự quyết định được chứ. Bây giờ tôi quyết định làm theo quyết định của em.
 Trân cười:
 - Ông khôn ghê! Vậy em quyết định: Khi ông dạy học, em gọi ông là thầy. Ở ngoài đường, em gọi ông là anh Hai. Ở nhà lều, em gọi ông là ông vì ở đó chúng ta giao dịch với nhau qua việc mua bán cá như những người xa lạ. Ông đồng ý không?
 Thạch lắc đầu:
 - Rắc rối quá! Thôi chúng ta bắt đầu học. Em thấy em học yếu nhất môn nào để tôi dạy kèm cho em?
 Trân nhíu mày suy nghĩ rồi trả lời:
 - Môn văn.
 - Trời đất, đấy là môn tôi yếu nhất. Tôi chỉ có thể dạy kèm cho em các môn toán, lý, hoá và Anh văn.
 - Vậy thầy dạy Anh văn cho em.
 - Sao em chọn học Anh văn trước?
 - Vì tiếng Anh nói I, You không ”rắc rối” như khi nói tiếng Việt.
 Thạch mở cuốn sách Tiếng Anh lớp 11, chỉ bài học đầu tiên cho Trân tập đọc. Nghe em phát âm sai những chữ This, That… Thạch lắc đầu. Anh để đầu lưỡi giữa hai hàm răng phát âm This, That. Trân bắt chước, lè lưỡi ra và cắn vào lưỡi khiến em bịt miệng xuýt xoa. Thạch bật cười, rót cho em một ly nước và nói:
 - Thôi hôm nay tạm ngưng học Anh văn, để cho cái lưỡi của em lành lặn. Tôi sẽ dạy em môn toán.
 Hai người đang cắm cúi giải một bài toán. Đồng hồ treo tường gõ mười hai tiếng. Trân reo lên:
 - Hết giờ học rồi. Thầy đợi em dọn cơm mời thầy ăn luôn.
 Thạch xua tay:
 - Thôi khỏi. Tôi mới lãnh lương hôm qua. Tôi sẽ đãi em đi ăn bánh xèo, bánh căng.
 Trân vỗ tay:
 - Hoan hô thầy!
 Hai người bước ra khỏi nhà. Nắng lỗ chỗ trên mặt cát vì vướng những tàng dương xanh trên cao. Buổi trưa, xóm chài im vắng vì những người đi đánh cá chưa về bến. Một vài ông già, bà già mắc võng giữa hai gốc dương tìm giấc ngủ trưa.
 Trân dẫn Thạch đi ra đầu xóm rồi ghé vào một quán lợp lá dừa sơ sài. Một người đàn bà đang ngồi khuấy nồi bột trắng, bên cạnh là hai lò lửa có đặt hai khuôn đổ bánh căng. Trân nói:
 - Dì Bảy cho con một đĩa bánh căng.
 Người đàn bà múc bột đổ vào hai khuôn rồi đậy nắp khuôn lại chờ bánh chín. Bánh căng là món ăn bình dân ở nơi đây, người ta có thể ăn bất cứ lúc nào trong ngày. Dì Bảy múc hai chén nước chấm đưa Trân. Em lấy đũa giằm nát những con cá nhỏ trong chén, gắp xương cá quăng đi rồi đưa chén nước chấm cho Thạch. Dì Bảy đặt đĩa bánh căng nóng hổi xuống chiếc bàn thấp. Trân gắp một cặp bánh căng bỏ vào chén nước chấm của Thạch.
 - Anh Hai ăn đi.
 Thạch thích thú ăn luôn một hơi ba cặp bánh căng rồi buông đũa.
 - Anh Hai ăn thêm đi.
 Thạch xoa bụng:
 - Tôi no căng bụng rồi.
 Trân gắp thêm một cặp bánh căng vào chén của Thạch:
 - Anh Hai ăn bánh căng mà căng bụng thì đúng là bánh căng thật. Không phải bánh dỏm như mấy nơi khác bán. Anh Hai ăn nữa đi!
 Thạch cầm chén lên, cố ăn. Dì bảy chăm chú nhìn Thạch rồi quay qua hỏi Trân:
 - Nè con, dì biết anh Hai của con mà. Đâu phải là cậu này.
 Trân vừa ăn vừa trả lời:
 - Anh đó thành anh Ba rồi vì ảnh sanh sau anh này hai ngày.
 - Con nói chi lạ, dì không hiểu?
 - Con cũng đâu có hiểu tại sao anh Hai này lại sanh trước anh Ba con hai ngày?
 Thạch ôm bụng cười và Trân cũng cười theo. Dì Bảy ngơ ngác nhìn họ…
 Bên trong một ngôi nhà thờ cổ, cha Tâm đang đàn cây đàn Organ cũ kỹ, tập cho ca đoàn của nhà thờ hát một bản thánh ca, chuẩn bị cho ngày lễ thánh. Trân mặc áo dài trắng, cổ đeo sợi dây chuyền có cây thánh giá. Em đứng ở hàng đầu của ca đoàn, cùng các bạn cất cao giọng hát theo tiếng đàn của cha Tâm.
 - Nào chúng ta hát lại một lần nữa trước khi ra về.
 Cha Tâm dạo đàn. Tiếng hát bay cao lên vòm nhà thờ rồi lan ra ngòai những khung cửa mở.
 Thạch đang đi dạo bên ngoài nhà thờ. Tiếng đàn, tiếng hát đã lôi cuốn anh bước vào nhà thờ. Anh ngồi xuống một chiếc ghế trống, lắng nghe bài thánh ca một cách say mê rồi anh cúi đầu xuống thành ghế trước. Thạch nhớ lại đêm Noel ở một làng chài miền Trung mà anh đã dự. Nơi đó người dân còn nghèo khổ. Nhà thờ được lợp tôn, gác chuông dựng trên những thân tre cao. Các con chiên phải quỳ gối đọc kinh ngoài sân trên cát ướt. Tiếng kinh cầu lẫn trong tiếng gió, tiếng sóng và sương lạnh, đã khiến Thạch thầm hiểu tại sao người ta cần phải có đức tin để sống và vươn lên. Vậy mà anh…
 Một cái vỗ vai làm Thạch giật mình, ngẩng đầu lên. Cha Tâm đứng trước anh mỉm cười:
 - Con đang cầu nguyện?
 Thạch lúng túng:
 - Dạ không. Con xin lỗi cha.
 - Con không phải là người dân ở đây?
 - Dạ phải. Con mới ở Sài Gòn ra đây làm việc.
 - Con cũng không phải là tín đồ Thiên chúa giáo?
 - Dạ phải.
 - Vậy con vào đây có ý nguyện gì?
 - Con đi ngang qua nhà thờ. Chính bài thánh ca đã lôi cuốn con vào đây. Âm nhạc rất thanh thoát khiến con muốn tin tưởng vào một điều gì đó.
 - Con đang thiếu đức tin?
 - Dạ phải.
 - Vậy con muốn bắt đầu bằng âm nhạc?
 - Thời sinh viên con cũng chơi đàn Organ cho ban nhạc trường Đại học Kinh tế.
 - Con hãy bắt đầu bằng âm nhạc ca ngợi Thiên chúa rồi con sẽ được gần Chúa. Cha cũng bận nhiều việc. Nếu có thể, mỗi chiều chủ nhật, con đến đây phụ cha đàn Organ cho các em trong ca đoàn tập hát.
 - Con chưa đàn thánh ca bao giờ.
 - Con cứ đàn thử đi. Có lòng tin sẽ làm được mọi chuyện.
 - Con xin cảm ơn cha.
 Thạch bước đến cây đàn Organ. Anh bắt đầu đàn bản ”Đêm thánh vô cùng”. Cha Tâm lắng nghe rồi mỉm cười…
 Bước ra khỏi nhà thờ, Thạch đi thẳng xuống bãi biển. Vượt qua hàng cây xương rồng đang nở những bông hoa đỏ ối, Thạch thấy biển xanh thẳm đến tận chân trời. Anh ngồi xuống bãi cát, suy nghĩ lời cha Tâm nói: “Có lòng tin thì sẽ làm được mọi chuyện”. Nhưng anh biết tin vào cái gì bây giờ?
 Trân đã về nhà thay áo dài, mặc áo bà ba màu tím than để đi xuống bến cá. Tình cờ thấy Thạch ngồi một mình trên bãi biển, em đến đứng sau lưng Thạch:
 - Hù!
 Thạch giật mình đứng dậy.
 - Em làm tôi sợ mất hồn!
 - Anh Hai nhát gan quá vậy?
 Thạch cười bào chữa:
 - Tại tôi bị đau gan.
 - Hồi nãy anh Hai đàn ở trong nhà thờ phải không?
 - Sao em biết?
 - Tiếng đàn của cha Tâm em nghe đã quá quen vì em ở trong ca đoàn mà. Còn tiếng đàn của anh Hai nghe lạ lắm!
 - Lạ ở chỗ nào?
 Trân nhíu mày suy nghĩ rồi nói:
 - Tiếng đàn của anh Hai không thanh thoát, trôi chảy như tiếng đàn của cha Tâm. Nó cứ ngập ngừng sao sao ấy.
 - Em nhận xét đúng. Tiếng đàn của tôi còn ngập ngừng vì thiếu đức tin.
 - Anh Hai không tin vào Chúa?
 Thạch cúi xuống lượm một vỏ ốc trên cát rồi ném mạnh vào một con sóng lớn đang ùa vào bờ. Ào, con sóng rút đi mất hút…
 Thạch nói:
 - Em thấy con sóng to lớn đó chứ? Nó gầm gào dữ dội ùa vào bờ rồi im lặng mất hút. Tôi nhớ đến câu “Sinh tử thị ba”. Sống chết như một đợt sóng. Nó khiến tôi không tin điều gì có thật trên đời này. Tất cả chỉ là ảo!
 - Vậy anh Hai cũng không có thật ở đời này?
 - Đúng vậy.
 - Vậy ai đang đứng bên em?
 - Một người tạm là tôi.
 - Vậy ai đứng bên anh Hai?
 - Một người tạm là Trân.
 - Cái gì cũng tạm, vậy cái ”tạm là” phải có thật chứ?
 - Đúng vậy. Nó có thật một cách ”tạm là”.
 Trân lắc đầu, gió thổi mái tóc em bay phủ kín khuôn mặt. Em vuốt mái tóc ra sau và nói:
 - Anh Hai nói khó hiểu quá.
 Thạch cười:
 - Chính em đã làm cho những câu trả lời của tôi trở thành khó hiểu.
 Trân trợn mắt:
 - Lỗi tại em?
 - Tại tôi nữa, vì tôi đã cố gắng giải thích một cách vô ích những điều không có thật.
 - Dù sao, em vẫn tin phải có một điều gì đó có thật trên đời này.
 - Theo em, điều đó là gì?
 Trân cúi đầu, di di đôi dép quai vàng rực trên cát.
 - Điều đó là điều… sau này anh Hai sẽ hiểu.
 Nhìn đôi dép quai vàng rực của Trâm ánh lên trong buổi chiều tà, tự nhiên Thạch thấy bụng đau nhói và miệng ứa ra chất nước đắng. Bệnh đau gan của Thạch vẫn thường xảy ra bất chợt như vậy. Mặc dù anh đã đi bệnh viện chữa trị nhưng vì không bỏ được rượu bia, cà phê, thuốc lá nên cơn bệnh vẫn âm ỉ. Về đây anh lại ăn toàn đồ biển nên cơn bệnh dễ bộc phát.
 Thạch cúi xuống giật đôi dép ở chân Trân ném ra biển rồi anh ngã gục xuống cát. Trân hốt hoảng lay vai Thạch và la lên:
 - Anh Hai, anh Hai sao vậy?
 Cơn đau chợt đến rồi chợt đi khiến Thạch tỉnh dần. Anh nghe loáng thoáng tiếng khóc thút thít của Trân nên cố chống tay ngồi dậy trên cát.
 - Anh Hai có mệt không, để em nhờ người ta dìu anh Hai về?
 Thạch xua tay rồi lấy một điếu thuốc châm lửa hút.
 - Tôi khoẻ rồi.
 - Anh Hai bị trúng gió hả?
 - Không, tôi bị bệnh đau gan hành.
 - Vậy “đồng bệnh tương lân” rồi!
 - Đừng nói xạo. Trái tim tôi rất tốt, nó đâu bị trục trặc như trái tim em.
 - Nhưng anh Hai có lá gan bị trục trặc. Tất cả những người có bệnh đều “tương lân”, bất kể bệnh gì.
 Thạch phì cười vì lý luận của Trân. Anh đứng dậy nói:
 - Trời sắp tối rồi, chúng ta đi về chợ, tôi sẽ mua đôi dép khác đền cho em.
 - Tại sao anh Hai quăng đôi dép của em xuống biển vậy?
 - Khi cơn đau nổi lên, tôi rất dị ứng với màu vàng. Càng nhìn màu đó tôi càng thấy đau thêm.
 Về đến chợ, Thạch ghé vào một quán bán hàng tạp hóa. Có một đống dép ở góc nhà và anh dễ dàng tìm thấy một đôi dép có quai màu vàng rực giống như đôi dép trước của Trân. Thạch đưa đôi dép cho Trân đi thử có vừa không, em nói:
 - Sao anh Hai chọn đôi dép quai màu vàng?
 - Đấy không phải là màu em ưa thích sao?
 - Trước kia cơ, còn bây giờ em thích đôi dép quai màu nâu giống anh Hai.
 - Đừng bắt trước người khác, xấu lắm.
 Mặc cho Thạch chê, Trân vẫn lựa đôi dép quai màu nâu rồi mang vào chân, bước đi…


Chương 5




Image result for mùa hè khắc nghiệt




Một chiếc xe tải từ Đà Lạt xuống, đậu trước nhà lều. Người chủ vườn rau xuống đây mua xác mắm về chăm bón cho rau xanh. Rau được bón bằng phân xác mắm sẽ tươi tốt hơn bón phân hóa học và đất trồng rau cũng không bị hư hại.
 Trong nhà lều, những thùng lớn muối cá đã rút hết nước mắm, chỉ còn lại những xác cá mủn ra như bùn, người ta gọi đấy là ”xác mắm”. Một người thợ nhảy vào thùng gỗ lớn, dùng xẻng xúc xác mắm vào những chiếc giỏ, cho người đứng bên trên thùng kéo lên. Sau khi xúc hết xác mắm, thùng sẽ được rửa sạch và người ta đổ vào lớp cá mới để tiếp tục sản xuất nước mắm.
 Thạch đứng cân những giỏ xác mắm rồi thợ vác giỏ xác mắm đổ lên xe tải. Mặc dù Thạch đã được chú Sáu dặn bôi thật nhiều dầu Nhị thiên đường vào mũi và đeo khẩu trang, nhưng anh vẫn phải ngưng cân xác mắm để vào nhà vệ sinh ói mửa. Mùi xác mắm hôi kinh khủng! Thạch không hiểu tại sao từ cái mùi thum thủm muốn ói đó, lại cho ra những giọt nước mắm thơm ngon?
 Thạch hoa mắt khi bước ra khỏi nhà vệ sinh. Chú Sáu đến đỡ Thạch.
 - Cậu nghỉ đi, để tôi cân xác mắm thay cậu.
 Thạch châm thuốc hút những hơi dài để đánh bạt mùi hôi xác mắm. Anh nói:
 - Chú cứ để cháu làm cho quen. Cháu không muốn mùi xác mắm làm cháu phải nghỉ việc như anh thư ký trước đây.
 Thạch dập tàn thuốc lá, bôi dầu Nhị thiên đường cay xè lỗ mũi, đeo khẩu trang và tiếp tục cân các giỏ xác mắm.
 Buổi chiều khi xe tải chở đầy xác mắm chạy về Đà Lạt, Thạch mệt mỏi nằm vật xuống giường. Công việc không nặng nhọc nhưng anh đã ói ba lần khiến chân tay bủn rủn và ngủ thiếp đi.
 Khi Thạch tỉnh dậy, những ngọn đèn điện trong nhà lều đã bật sáng. Anh ngạc nhiên thấy Trân ngồi ở bàn ăn.
 - Anh Hai ngủ dậy rồi. Anh đi rửa mặt rồi ra ăn cháo cho khoẻ.
 Rửa mặt xong Thạch đến ngồi ở bàn ăn.
 - Chú Sáu đâu rồi em?
 Trân đang múc cháo trong nồi ra tô, trả lời:
 - Ba em về nhà có chút việc. Ba nói em nấu cháo cho anh Hai. Em phải đi chợ tìm mua cá rựa nấu tô cháo đặc biệt cho anh Hai.
 Trân đặt tô cháo bốc khói trước măt Thạch, em rắc thật nhiều tiêu vào tô cháo.
 - Anh Hai ăn cháo nóng để người đổ mồ hôi cho khoẻ.
 - Em cũng ăn với tôi cho vui.
 Trân cười:
 - Em đâu có bệnh mà ăn cháo!
 - Vậy em không muốn “tương lân” với tôi à?
 - Được rồi, em sẽ “tương lân”.
 Trân múc cháo vào một chén nhỏ và ngồi ăn đối diện với Thạch. Anh húp một muỗng cháo, tiêu cay sè làm anh xuýt xoa. Cháo cá rựa thật ngon, anh nhanh chóng ăn hết tô cháo đầy và cảm thấy khoẻ người. Uống một ngụm trà nóng, anh nói:
 - Cảm ơn em rất nhiều.
 - Vì chuyện gì vậy anh Hai?
 - Vì hai lần tôi bị bệnh đều nhờ em chăm sóc.
 - Em cũng cảm ơn anh Hai rất nhiều.
 - Vì chuyện gì?
 - Vì nhờ có anh Hai bệnh, em mới thấy mình còn khoẻ hơn đàn ông con trai.
 Thạch bật cười. Trân hỏi:
 - Anh Hai sợ mùi xác mắm chưa?
 - Cũng hơi sợ, mùi xác mắm đã quật ngã tôi chiều nay.
 - Anh Hai sẽ không bỏ đi như ông thư ký trước chứ?
 - Tôi đâu chịu thua dễ dàng như vậy? Nếu mùi xác mắm có quật ngã tôi lần nữa thì tôi lại đuợc ăn cháo cá rựa và tiếp tục chiến đấu.
 - Hoan hô tinh thần dũng cảm của anh Hai!
 - Để trả công nấu cháo, em muốn tôi làm điều gì cho em?
 - Em muốn anh dạy em chơi đàn Organ.
 - Để làm gì?
 - Âm nhạc sẽ cứu chữa trái tim đau yếu của em.
 Ở góc nhà lều, Thạch loay hoay cắt dán những thùng carton dùng để đựng các chai nước mắm. Rồi anh dán giấy màu và sơn vẽ để tạo thành một cây đàn Organ. Chú Sáu tò mò nhìn Thạch làm việc rồi hỏi:
 - Cậu làm cái gì vậy?
 - Dạ, một cây đàn.
 Chú Sáu trợn mắt:
 - Một cây đàn bằng giấy! Cậu làm đàn để cúng cô hồn à?
 - Dạ không. Cháu làm để tặng một người.
 - Nó có kêu thành tiếng không?
 - Dạ có chứ. Nhưng người ta phải chơi đàn bằng cái đầu và nghe nó bằng trái tim.
 Chú Sáu nhíu mày:
 - Cái đầu, trái tim? Cậu nói sao nghe giống con Trân quá.
 Thạch cười:
 - Thì cháu làm cây đàn này tặng cho em Trân mà.
 - Sao cậu lại tặng nó một cây đàn bằng giấy?
 - Trân muốn học chơi đàn Organ. Cháu chưa có tiền mua một cây đàn thật, cháu dạy Trân chơi trên đàn giấy cho quen tay. Khi nào có đàn Organ thật, Trân sẽ chơi dễ dàng hơn.
 Chú Sáu lắc đầu:
 - Cậu nuông chiều nó quá rồi nó sẽ khổ.
 Thạch ngạc nhiên:
 Sao vậy chú?
 Khi cậu rời khỏi đây, tôi và anh nó không thể nuông chiều nó như cậu và nó sẽ cảm thấy đau khổ.
 Thạch cười, chỉ tấm lịch treo ở tủ.
 - Chú đừng lo. Cháu đã sống ở đây hơn hai tháng rồi. Cháu sẽ vượt qua thời hạn ba tháng hè của anh thư ký trước. Vượt qua thời hạn đó cháu sẽ sống ở đây luôn.
 Phía trước xóm chài là biển. Phía sau xóm chài là những đồi cát trắng xoá chạy dài đến rặng núi ở phía xa. Thạch vác một túi vải trên vai cùng với Trân leo lên những đồi cát. Nghe tiếng động, những con dông đang đi tìm mồi vội bỏ chạy và chui vào miệng hang, mất hút. Những bông cỏ lông chông hình cầu gai bị gió thổi lăn đi như những người đi cà khêu. Leo đến đỉnh một đồi cát, Thạch để túi vải xuống. Trân hỏi:
 - Hôm hay là sinh nhật của em, anh Hai định đi bắt con dông đãi em món dông nướng hả?
 Thạch lắc đầu:
 - Không phải đâu.
 - Vậy anh Hai vác bao củi theo làm chi?
 - Rồi em sẽ biết. Bây giờ em đi xuống triền đồi, hái đúng mười tám bông cỏ lông chông đem lên đây cho tôi làm phép. Một món quà đặc biệt cho em sẽ hiện ra.
 - Anh Hai không được nói xạo nghe.
 - Bảo đảm thật mà.
 Đợi Trân đi xuống triền đồi khuất bóng, Thạch mở túi vải lấy cây đàn Organ bằng giấy ra lắp ráp rồi đặt lên trên bốn cây gỗ bắt chéo giả làm chân đàn. Thạch lấy một tấm vải xanh thẫm phủ kín cây đàn. Một lúc sau, Trân ôm bó bông cỏ lông chông đi lên. Thạch cắm mười tám bông cỏ lông chông chung quanh cây đàn.
 - Bây giờ em hãy nhắm mắt lại và nói to ước muốn của em. Nhớ, khi nào tôi nói mở mắt ra em mới được mở mắt, nếu em không làm đúng như vậy, phép lạ sẽ mất linh.
 Trân nhắm mắt và nói to:
 - Em ước muốn có một cây đàn.
 Thạch đọc thần chú:
 - Úm ba la, úm ba la, úm ba la…
 Anh cuốn tấm vải xanh che cây đàn và nói:
 - Em mở mắt ra.
 Trân mở mắt và hét lên:
 - Ôi! Cây đàn đẹp quá!
 Em chạy đến vuốt ve cây đàn.
 - Nó có “kêu” được không, anh Hai?
 - Được chứ. Em đừng nghe nó bằng đôi tai mà hãy nghe nó bằng trái tim. Nào em hãy bịt đôi tai lại.
 Trân bịt tai. Thạch đưa tay dạo trên phím đàn rồi hát:
 - Happy birthday to you, Happy birthday to you...…
 Trân vẫn bịt đôi tai và hát theo:
 - Happy birthday to you, Happy birthday to you...
 Trân vỗ tay:
 - Tuyệt vời! Anh Hai dạy em đàn nghe.
 - Dễ thôi (Thạch cầm tay Trân, ấn lên những phím đàn). Đây là nốt Đô, đây là nốt Mi…
 Khuôn mặt Trân rạng rỡ niềm vui. Mỗi khi em bấm tay vào phím đàn nào, Thạch lại xướng âm nốt nhạc đó…
 Chợt, một cơn trốt ùa đến, xoáy cát ở triền đồi cuộn lên rồi di chuyển lên đỉnh đồi. Thạch hốt hoảng lấy tấm vải xanh trùm lên đầu anh và Trân để tránh cát bay vào mắt. Cơn trốt cuốn những bông cỏ lông chông và cây đàn giấy bay lên cao rồi xé rách cây đàn thành nhiều mảnh bay tơi tả…
 Cơn trốt qua đi, Thạch gỡ tấm vải xanh trùm đầu hai người. Anh phủi những hạt cát dính vào quần áo. Trân đứng sững nhìn cây đàn vỡ tung thành nhiều mảnh nằm ở triền đồi, nước mắt em ứa ra.
 Thạch quay lại, nhìn vào mắt Trân.
 - Cát bay vào mắt em à?
 Trân vẫn nhìn chăm chăm những mảnh vỡ của cây đàn, khiến Thạch cũng nhìn theo. Trân nói:
 - Sao những cái gì đẹp đều mong manh và dễ mất vậy anh Hai?
 Thạch vỗ vai Trân, an ủi:
 - Thôi đừng khóc nữa. Tôi sẽ làm tặng em một cây đàn khác bằng sắt phế thải. Nó xấu xí, nặng nề nên chắc sẽ không… dễ mất.



Chương 6




Image result for mùa hè khắc nghiệt



Quán Trúc Đào buổi tối. Những chùm hoa đỏ hồng của cây trúc đào ở cửa quán đã tàn, chỉ còn lại những tán lá xanh thẫm. Từ ngày Thạch bỏ đi, quán không bao giờ mở lại ca khúc Trúc Đào do Duy Quang hát, bởi đĩa nhạc đó Quế Lan đã ném vào thùng rác. Cô muốn dứt khoát chuyện tình cảm với Thạch. Cô đã cắt mái tóc dài đen mượt mà Thạch thường khen ngợi thành mái tóc tém và nhuộm thêm những lọn tóc vàng. Cô cũng muốn nhổ luôn chiếc răng khểnh mà Thạch thường say mê nhìn, may mà chị cô đã hết lời ngăn cản. Để quên đi một người, cách dễ nhất là tìm một nguời khác và Quế Lan đã gặp Hiệp, một bác sĩ đang đi thực tập. Anh thường đến quán uống nước tăng lực sau những buổi thực tập ở Viện Tim.
 Đêm nay, họ ngồi ở chiếc bàn cũng có chiếc gạt tàn bằng gốm hình con cua. Nhưng không có tàn thuốc nào ở bụng con cua vì bác sĩ Hiệp hiểu quá rõ thuốc lá có hại cho sức khoẻ. Hiệp rót lon “bò húc” vào ly đá. Quế Lan khuấy đường trong ly cam vắt, chiếc muỗng va chạm thành ly kêu lanh canh. Trời quá nóng dù từ chiếc loa đang phát ra một ca khúc của Trịnh Công Sơn: “Trời còn làm mưa, mưa rơi mênh mang, từng ngón tay buồn em mang em mang...”.
 Hiệp đẩy gọng kính cận lên sát mắt hỏi:
 - Em thích nhạc Trịnh chứ?
 Quế Lan lắc đầu.
 - Không. Vì một người em ghét, hắn rất thích nhạc Trịnh.
 Hiệp cười.
 - Đâu phải ghét người là ghét cả đường đi lối về.
 - Em vậy đó. Thậm chí em ghét tất cả những gã thanh niên hút thuốc chỉ vì hắn nghiện hút thuốc.
 - Cũng may anh không hút thuốc. Nhưng hắn có ăn cơm không? Nếu có, anh sẽ đổi qua ăn bánh mì.
 Quế Lan đấm vào vai Hiệp:
 - Hắn thích ăn cơm với tép rang, nên em ghét những người ăn tép rang. Anh có thích ăn tép rang không?
 - Không. Anh thích ăn tôm lăn bột chiên bơ.
 Hiệp bật cười rồi lấy một ngón tay gõ gõ vào trán:
 - Trời nóng quá, dễ làm người ta bị stress. Em hãy xin phép ba má cho em về quê anh chơi vài ngày. Coi như đi picnic thư giãn.
 - Quê anh ở đâu?
 - Ở một vùng biển. Biển nơi đó còn đẹp hơn Vũng Tàu, nước trong xanh vì rất ít người tắm. Chúng ta sẽ theo ghe đi câu mực. Mực tươi mới câu lên, luộc ăn rất ngọt.
 Quế Lan cười:
 - Cũng may hắn rất ghét ăn mực luộc.
 Hiệp nhăn mặt:
 - Hắn là ai mà em nhắc hoài vậy?
 - Em đã “quên” hắn rồi nên đâu còn biết hắn là ai? Được rồi em sẽ xin phép ba má đi picnic. Nhưng em nói trước, ra đến quê anh mà em thấy chán, ngay hôm sau em sẽ đón xe đò về Sài Gòn một mình, không đợi anh đâu.
 - Đồng ý. Rồi em sẽ thấy biển rất quyến rũ và người ta khó mà bỏ đi ngay.
 Trên bàn làm việc của Thạch có một cây san hô màu hồng. Anh mới mua nó nhân chuyến đi giao hàng ngang qua bãi biển Cà Ná. Người ta bày bán san hô dọc hai bên quốc lộ I. Trong văn phòng làm việc không khí nóng hầm hập, hoa tươi cắm trong bình chỉ một ngày là héo rũ. Cành “hoa đá” đã giúp Thạch đỡ mỏi mắt mỗi khi đánh máy vi tính cả chồng hợp đồng giao hàng.
 Chuông điện thoại reo. Chị Yến thủ quỹ bốc máy lên nghe rồi để máy xuống bàn, gọi:
 - Thạch! Em có điện thoại từ Sài Gòn.
 Thạch rời máy vì tính, đến cầm điện thoại:
 - Alô, Thạch đây. A! Tuấn hả. Ông khoẻ không? Tôi rất khoẻ. Có lẽ nhờ gió biển và hương nước mắm.
 Tiếng Tuấn:
 - Nghe giọng ông, chắc ông đang có chuyện gì vui lắm.
 - À, tại công việc ở đây rất vui.
 - Vậy tôi báo cho ông một công việc còn vui hơn nữa.
 - Việc gì vậy?
 - Công ty tôi đang cần một nhân viên makerting có tay nghề. Tôi đã giới thiệu ông với sếp. Sếp OK với mức lương khởi đầu một trăm đô một tháng.
 - Một trăm đô một tháng, gấp đôi lương tôi ở đây rồi!
 - Nếu đồng ý thì về Sài Gòn nhận việc gấp. Chậm trễ sẽ mất chỗ, bởi người có khả năng như ông ở Sài Gòn đâu có thiếu.
 - Ông nói sếp cho tôi ba ngày được không, để tôi suy nghĩ kỹ trước khi quyết định?
 - Còn suy nghĩ gì nữa. Bộ ông chê công việc nhiều tiền à?
 - Không phải vậy. Tại tôi đang cảm thấy hạnh phúc ở đây.
 - Hạnh phúc vì đang yêu một người nào đó hay đang yêu… nước mắm?
 - Có lẽ cả hai.
 - Thôi tùy ông. Hạn cuối là chiều mai, ông điện thoại cho tôi biết quyết định. Chúc đầu óc ông vẫn còn tỉnh táo trong hạnh phúc. Bye!
 - Cảm ơn.
 Thạch thẫn thờ bỏ ống nghe xuống máy điện thoại. Chị Yến ngồi ở bàn đã nghe và hiểu loáng thoáng câu chuyện. Chị hỏi:
 - Em sẽ trở về Sài Gòn làm việc?
 Thạch vò đầu:
 - Em chưa quyết định được chị ạ.
 - Vì lý do gì?
 Thạch cười:
 - Có thể tại mùi hương nước mắm đã quyến rũ em.
 Chị Yến thở dài:
 - Chị chỉ muốn có dịp để quên đi mùi hương đó.
 - Sao vậy chị?
 - Còn phải hỏi nữa. Đi làm ai chẳng muốn có cơ hội để tiến thân. Còn ở đây chị cứ ngồi mãi một chỗ đến già rồi về hưu!
 Hai người mải nói chuyện không chú ý một thanh niên đeo kính cận, tay xách hành lý bước vào. Cùng đi với anh có cô gái đội nón vải màu xanh lá cây, đeo kính đen, lưng mang ba lô màu xám tro.
 Chị Yến vội vã chào:
 - Ồ, cậu Hiệp! Cậu mới về.
 Hiệp cười:
 - Chào chị Yến. Ba tôi có ở nhà hay xuống phân xưởng?
 - Ba cậu đang nghỉ ở trên lầu.
 Hiệp nhìn Thạch, hỏi chị Yến:
 - Đây là ai vậy chị?
 - Đây là Thạch, ba cậu mới nhận vào làm thư ký cho hãng.
 Hiệp bắt tay Thạch:
 - Chào anh. Chúng ta sẽ còn nhiều dịp gặp nhau.
 Thạch mỉm cười:
 - Chào anh.
 Hiệp nắm tay cô gái, giới thiệu với chị Yến:
 - Đây là Quế Lan, bạn gái tôi ở Sài Gòn ra nghỉ hè.
 Rồi Hiệp dẫn Quế Lan lên lầu. Bước chân lên cầu thang hình trôn ốc bằng gỗ, Quế Lan quay lại nhìn Thạch. Anh bối rối nhìn đi nơi khác. Thạch chợt nhớ ca khúc “Trúc Đào” với hai câu cuối: “Nhưng mà không hiểu vì sao. Gặp người xưa lại nhìn nhau mỉm cười?”. Anh cũng không hiểu vì sao mình lại… không thể mỉm cười với Quế Lan?
 Chị Yến hỏi:
 - Em thấy cậu Hiệp như thế nào?
 - Cũng dễ thân thiện.
 - Con trai duy nhất của ông giám đốc đó. Cậu Hiệp học làm bác sĩ, chứ không thích nối nghiệp cha sản xuất nước mắm như bà chị tên Hồng.
 - Hèn gì, những hoá đơn gởi nước mắm cho đại lý ở Sài Gòn, em đều thấy ghi tên Nguyễn Thị Bích Hồng.
 Hiệp mặc quần cụt đến đầu gối, áo thun màu kem, dẫn Quế Lan mặc áo thun trắng, quần jean xanh lửng, đi vào nhà lều. Anh chỉ cho Quế Lan biết sơ qua qui trình sản xuất nước mắm.
 Chú Sáu đang hướng dẫn những người gánh cá, đổ cá vào các thùng gỗ muối cá. Trông thấy Hiệp, chú vội vã chạy đến.
 - Chào cậu Hiệp, cậu mới về.
 Hiệp cười bắt tay chú Sáu:
 - Chào chú Sáu, chú khoẻ không?
 - Cám ơn cậu, tôi vẫn khoẻ. Cậu về chơi bao lâu?
 - Khoảng một tuần. Đây là Quế Lan, bạn cháu ở Sài Gòn ra chơi. Chú có thể nói cho cô ấy biết công việc sản xuất nước mắm. Chú rành việc này hơn cháu mà. À, chú lựa cho cháu một mớ cá nục tươi, hấp sẵn để đó. Tối nay cháu đãi Quế Lan ăn món cá nục hấp cuốn bánh tráng.
 - Đang mùa cá nục, tôi sẽ hấp cho cậu những con cá nục béo nhất.
 Hiệp quay qua nói với Quế Lan:
 - Em đợi anh ở đây mười phút. Anh về nhà lấy xe Dream của ba, chở em đi coi hồ nuôi tôm của nhà anh.
 Hiệp đi ra cửa trước ăn thông với vườn nhà ông giám đốc. Chú Sáu dẫn Quế Lan đi vòng quanh nhà lều, giảng giải:
 - Người ta đổ cá và muối ở những thùng gỗ kia, muối cá một thời gian nước mắm sẽ nhỉ ra, theo những vòi nylon chảy vào các thùng chứa ở phía dưới. Nước mắm đợt đầu là nước mắm cốt, còn gọi là nước mắm nhĩ. Sau đó người ta pha nước mắm cốt với các đợt nước mắm lần hai, lần ba gọi là “nước giảo” để thành các loại nước mắm bán ngoài thị trường.
 Chú Sáu chấm đầu ngón trỏ vào một thùng chứa nước mắm rồi đưa lên miệng nếm:
 - Nước mắm nhĩ bổ lắm, ngon lắm! Cô nếm thử đi.
 Quế Lan cười, lắc đầu:
 - Cám ơn chú. Tối nay cháu sẽ nếm nước mắm nhĩ khi ăn cá nục hấp cuốn bánh tráng.
 Đi đến cuối nhà lều, Quế Lan thấy Thạch đang đứng cân cá và ghi hóa đơn cho những người gánh cá đến bán. Cô nói với chú Sáu:
 - Cháu biết vậy đủ rồi. Cháu muốn đến đằng kia xem những người gánh cá.
 - Cô cứ tự nhiên.
 Chú Sáu dẫn một người gánh cá đến đổ cá vào thùng gỗ ở phía xa. Quế Lan đi đến đứng phía sau lưng Thạch.
 - Trái đất tròn phải không?
 Thạch quay lại nhìn Quế Lan rồi vừa cân những giỏ cá nục, vừa trả lời:
 - Đúng rồi. Tròn vo!
 Quế Lan cười.
 - Anh là nhà tiên tri xuất sắc! Anh còn nhớ hôm chia tay, anh đã nói: ”Hẹn trong một tương lai gần, chúng ta sẽ gặp lại nhau”? Không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở nhà lều nước mắm này.
 - Đấy không phải là câu nói của tôi mà là câu nói của ông giám đốc cũ.
 - Bây giờ anh đã hết là người thất nghiệp. Anh còn cảm thấy hụt hẫng?
 - Tôi đã đứng được bằng đôi chân của mình.
 - Và anh đã bắt đầu một cuộc tình khác?
 - Đến bây giờ thì chưa. Còn em đã bỏ bán cà phê và bắt đầu bán nước mắm?
 Quế Lan bật cười:
 - Đến bây giờ thì chưa. Nhưng trong tương lai thì… có thể.
 Trân dẫn những người dân gánh mớ cá nục của em đến chỗ Thạch đang cân cá.
 - Em đến giao cá cho ông.
 Thạch hỏi Trân:
 - Chị Hải bận việc à?
 - Đứa con gái nhỏ của chị ấy bị sốt.
 Quế Lan hỏi Thạch:
 - Con nhỏ nào vậy?
 Thạch nháy mắt với Trân:
 - Một người xa lạ đến bán cá.
 Vừa lúc đó, Hiệp lái xe Dream đậu ngoài cửa bên hông nhà lều, bóp còi và gọi Quế Lan. Cô rút chiếc kính đen gài ở cổ áo đeo lên mắt và đội chiếc nón vải màu xanh lá cây. Cô nói với Thạch:
 - Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau.
 - Đúng vậy. Quả đất tròn mà.
 Quế Lan bước ra cửa, ngồi phía sau xe Dream. Hiệp rú ga, phóng xe đi. Trân nhìn theo rồi quay lại hỏi Thạch:
 - Chị nào vậy ông?
 - Con dâu tương lai của ông giám đốc.
 - Hình như ông có quen chị ấy?
 - Phải, khi ở Sài Gòn, tôi thường đến uống cà phê ở quán của cô ấy.
 - Cà phê ở đó ngon không ông?
 Thạch nhăn mặt lè lưỡi:
 - Đắng lắm!
 Hiệp chạy xe vào con đường hai bên mới trồng những hàng dương để giữ cát. Những hàng dương chỉ cao hơn đầu người nên mỗi khi gió thổi nghe rất rõ tiếng “u …u…”. Nhìn qua những gốc dương thấy biển ngoài kia xa thẳm trong ánh nắng chiều.
 Hiệp dừng xe trước dãy hồ nuôi tôm ở trên một đồi cát cao, nằm cách bờ biển hơn trăm mét. Tiếng máy phát điện nổ bạch bạch. Người ta đang bơm nước biển vào hồ. Những giàn quạt ở mặt hồ đang quạt nước để tạo oxy cho tôm thở. Hiệp chỉ tay cho Quế Lan thấy:
 - Bốn hồ nuôi tôm ở khu vực này là của gia đình anh. Mỗi hồ rộng ba sào. Vì không có người trông coi nên ba anh đã hùn với cậu Tám, em má anh. Người bỏ của, người bỏ công, lời chia đôi. Cậu Tám phải ăn ngủ luôn ở đây để đốc thúc nhân công làm việc. Lơ đễnh để tôm thiếu oxy, thiếu độ mặn trong nước là chúng chết ngay.
 Quế Lan hỏi:
 - Cơ ngơi của ba anh nhiều vậy, sao anh không về đây giúp ba mà làm việc ở Sài Gòn?
 - Sau thời gian thực tập ở Viện Tim Sài Gòn, anh sẽ về đây làm việc ở bệnh viện thị trấn. Lúc đó, anh mới có thời gian giúp ba. Nhưng công việc bề bộn quá, anh cần phải có một người phụ tá. Em có thể làm phụ tá cho anh?
 Quế Lan cười:
 - Bỏ Sài Gòn ra đây làm việc, em đòi lương cao lắm nha!
 - Anh trả lương cho em bằng cả cuộc đời của anh được không?
 Một người đàn ông đội nón lá, từ ngôi nhà ván ở bên bờ hồ, bước lại phía hai người. Hiệp vội nói:
 - Chào cậu Tám.
 - Con mới về hả?
 - Dạ. Đây là bạn gái của con ở Sài Gòn mới ra, con dẫn đi coi hồ tôm.
 Quế Lan cúi chào người đàn ông. Ông dẫn hai người đến đứng trên bờ một hồ nuôi tôm. Ông cầm cái rớ nhỏ khoảng một mét vuông nhấn xuống hồ tôm rồi kéo lên. Khoảng chục con tôm sú bằng ngón tay trỏ đang nhảy trên mặt rớ.
 - Khoảng hai mươi ngày nữa là xả hồ bán tôm được rồi.
 Hiệp hỏi:
 - Mùa rồi bán tôm khá không cậu?
 - Lời được hơn trăm triệu tại vì giá tôm bị xuống. Con có lấy tôm về hấp cuốn bánh tráng ăn, để cậu xúc cho một mớ?
 - Dạ thôi, để bữa khác. Tối nay con có ăn món cá nục hấp rồi.
 Quế Lan đẩy cửa phía sau vườn nhà ông giám đốc, bước vào nhà lều. Đi giữa hai dãy thùng gỗ cao to, dưới ánh sáng đèn điện trắng nhợt nhạt, không một bóng người, không một tiếng động khiến cô hơi rợn người. Có ánh lửa đỏ rực ở một góc nhà lều. Chú Sáu đang cho thêm củi vào bếp lửa nấu một nồi nhôm to. Quế Lan bước đến.
 - Chào chú. Anh Hiệp nói cháu xuống lấy mớ cá hấp anh ấy đã dặn chú để dành hồi chiều.
 Chú Sáu chỉ nồi nhôm trên bếp lửa:
 - Cô ngồi đợi một chút. Cá hấp sắp chín rồi. Tôi lựa toàn cá nục tươi, cuốn bánh tráng rau sống chấm với nước mắm nhĩ, ăn ngon hết ý. Ở Sài Gòn không có cá nục tươi như vậy đâu.
 Quế Lan ngồi xuống ghế, đưa mắt nhìn quanh.
 - Anh Thạch đi đâu rồi chú?
 Chú Sáu ngạc nhiên hỏi:
 - Cô biết cậu Thạch à?
 - Dạ, cháu có biết anh ấy khi ở Sài Gòn. Ra đây anh ấy làm việc được không chú?
 - Cậu Thạch làm việc siêng lắm. Ông giám đốc rất ưng ý. Cậu ấy mới theo xe tải đi giao hàng ở Đà Lạt, chắc một hai bữa mới về.
 - Ở đây mỗi tối để đỡ buồn, anh Thạch thường đi uống cà phê hay đi nhậu vậy chú?
 - Không có đâu. Buổi tối cậu ấy đi dạy kèm.
 Quế Lan tròn mắt, hỏi:
 - Anh Thạch mở lớp dạy kèm để kiếm thêm tiền?
 Chú Sáu cười.
 - Tiền bạc chi. Cậu ấy dạy kèm cho con gái tôi học lớp mười hai.
 - Mỗi tối con gái chú tới đây học?
 - Nó đến đây giao cá thì có, còn học thì ở nhà tôi.
 Quế Lan ngẫm nghĩ rồi nói:
 - Hình như cháu đã gặp con gái chú hồi chiều, có phải cô gái có cái sẹo nhỏ ở trán?
 - Đúng, con Trân đó. Hồi chiều nay nó có đến đây giao cá.
 Chú Sáu mở nồi nhôm. Hơi nước bốc lên trắng xóa. Chú lấy ra hai chiếc rổ tre có xếp đầy cá nục béo tròn. Chú cột dây hai rổ cá đưa cho Quế Lan, kèm theo một chai nước mắm nhỏ.
 - Cô mang cá lên cho cậu Hiệp ăn nóng mới ngon. Nhớ chấm với nước mắm nhĩ đặc biệt này.



Đoàn Thạch Biền
(còn tiếp)






*




Mời đọc Quảng cáo


Mua Bán Nhà

 

 


L/l: Marvin Tran

(714) 768 - 8810




blank

 


Nha Khoa

 


blank