DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,705,955

Nguyệt lạnh đến vô cùng - Đặng Châu Long

26 Tháng Mười Hai 201512:00 SA(Xem: 3910)
Nguyệt lạnh đến vô cùng - Đặng Châu Long

Nguyệt lạnh đến vô cùng
 

 


Đặng Châu Long
(Tặng Nguyễn Vô Cùng và Tiểu Nguyệt)

Phải không em,
năm năm rồi có phải không em?
Từ buổi chiều xưa tóc Nguyệt mềm.
Áo trắng bay giữa trời lộng gió.
Chân em về bát ngát hương thơm...

(Nguyên K phổ nhạc, thơ Nguyễn Vô Cùng)


Bạn bè của Nguyễn Vô Cùng (NVC) nơi rừng núi Thạch Thành ngày trước đều biết đến những bài hát của NVC do anh Nguyên K phổ nhạc. Những bài hát da diết nhớ về một Nguyệt xưa, nhớ về một Tuyệt khúc chàng như lời thầm thì trong đêm, trong một khoảng không gian gần nhưng xa quá đỗi vô cùng. Tình yêu bao giờ cũng mang con người rạng ngời hơn, lãng mạn hơn, dù trong tối tăm cuộc sống hoặc trong những lúc thất vọng tột cùng. Thời gian như một liều thuốc bồi bổ nung nấu tình yêu đi đến bến bờ siêu việt nhưng cũng là liều thuốc độc nếu dài mỏi mòn vượt quá nỗi chờ. Rất nhiều cuộc tình đã lụi tàn trong thời khốn khổ đó. Tuy nhiên, cuộc tình của NVC và Trăng nhỏ hay còn là Nguyệt nữ, hoặc Tiểu Nguyệt thì cũng vẫn là những tên gọi lãng đãng của một thời si dại, gói yêu thương lặng lẽ cùng nhau.

 

blank
Bìa quyển “Cho nàng đợi mong” của Nguyễn Vô Cùng.


Nếu không có cuộc bể dâu có lẽ không đủ thấm để đẩy cuộc tình này lên một nấc cao hơn của nòi tình. Có thể thành vợ chồng bình thường, sống bên cha bên mẹ, bên mái tranh chiều nghe gió lộng bên sông. Người ta nói sự phân ly, chia cắt làm nên những vần thơ trác tuyệt từ sự nhỏ máu con tim. Vậy đó mà trong chia cách, cả hai đã sống, đã yêu, đã theo nhau trong khốn khó để cùng thở một tiếng lòng chung điệu cung ai bi hoài. Sáu năm định mệnh, sáu cung trầm lặng lẽ tìm nhau.Tôi nghĩ,từ Nguyệt xưa đến Tuyệt khúc chàng là hai vệt sao băng đem đến cho hai người lời ước nguyện chung đôi bền vững.

Đêm nay rằm trăng sáng
Trăng vườn xưa ngậm ngùi!
Chói lòa màu kỷ niệm
Em nhớ chàng khôn nguôi.

Đêm nay rằm trăng sáng
Chàng đau thương nơi nào?
Trăng vườn xưa em gọi
Nhớ chàng đến đớn đau!

Em về qua ngõ vắng
Hiên nhà chàng mênh mông.
Trong lặng thinh tuyệt vọng
Chàng trách em vô tình!

Em nén lòng thổn thức
Dưới trăng tàn nao nao
Nỗi u tình khôn xiết
Biết nói sao bây giờ!
Chàng ra đi biền biệt
Lời non sông vỗ về.
Trên muôn trùng sóng nước
Cuộc tử sinh cận kề.

Chốn xa xôi nào ấy,
Gởi em“Tuyệt Khúc Chàng”
Ôi chao! mà ray rứt
Nỗi buồn bay chói chang.
Con đường về kỉ niệm
Một mình em thẫn thờ,
Gió hao gầy trên tóc
Lá tre già ngẩn ngơ!
Em mang lòng núi lửa
Trong giá băng phủ ngoài
Chỉ riêng chàng mới thể
Cho em hạnh phúc đầy.

Nhưng xa rồi chiếc ghế
Chàng xa rồi, chàng ơi!
Ăn năn dòng lệ nhỏ
Tiếng hát em rã rời.
Em mỏi mòn trăn trở
Dõi chàng trong chiêm bao,
Hồn chàng nương theo gió
Về hôn lên má đào.
Hồn chàng hay trăng sáng
Soi lệ em giữa vườn?
Ru em tròn giấc ngủ?
Thơ rơi trên tóc huyền.

Chàng ơi! em nín lặng
Ôm trăng đến nghẹn lời!
Sáu năm rồi có phải?
Từ buổi nào chia phôi

Đêm nay rằm trăng sáng
Chàng nơi đâu bây giờ?
Trăng vườn mơ em lạnh
Nhớ chàng đến tái tê.
Núi một đời trầm mặc
Rừng một đời thâm nghiêm
Chàng một đời phiêu bạt

Em một đời ngóng trông.

Trong vô cùng em hát
Chàng ơi! hạnh phúc thầm.
Con dế mèn thức giấc
Đang vọng lời trăm năm.

Đêm nay rằm trăng sáng
Chàng ơi! tuyệt khúc vàng
Trong vô cùng em chết
Gởi hồn em theo chàng.

(Tuyệt khúc chàng)

Nỗi niềm thống thiết và da diết của bài thơ này đã làm lu mờ tất cả những bài thơ NVC viết ra, bởi những dòng nhớ lặng lẽ cuộn vào trong những giọt nhớ khôn cùng của một cuộc tình bi thương.

Núi lở đá trào!
Ngọn Đá Bia mù mịt trên cao
Dòng sông Ba nức nở.
Một ngàn chín trăm bảy mươi nhăm
Anh trở về sau cơn mộng đao binh
Em mười tám tuổi
Không biết tự bao giờ mà em lớn vội
Đôi mắt đẹp xa xăm
Mái tóc dài chở nắng xuống hồn anh
Con chim sẻ bên mái hiên nhà chiều nay bỗng hót
Anh: tên lính rừng trở về may mà chưa hư đốn
...Hề chi ta thân tù thân tội,
Ba bốn năm như giấc ngủ chiều.
Mai về tóc ngả màu sương khói
Cũng không nhòa hết những thương yêu.

Chỉ ngại chút lòng em trơ trọi,
Lạnh những chiều mưa giá mù trông.
Không có ta ngâm bài thơ cũ,
Ngồi ru em trưa sớm mặn nồng.

Em đã xa và rừng cũng xa,
Một thời lãng mạn đã trôi qua.
Áo tiểu thư xưa còn trắng mộng
Ta mấy phong sương chợt thấy già.
...Một chặng đường
Nhưng khoảng cách xa xôi
Nơi em ở ngày có mặt trời, đêm có rì rào sóng bể
Nơi anh ở là núi rừng cùng khổ
Dòng sông khô, cạn đục ước mơ đời!
Vòng tay anh muốn ôm choàng bè bạn xa xôi
Khêu lại bấc ngọn đèn mờ le lói.
Nên khói thuốc đã bay cùng trời kín lối
Một đêm thức ròng mua một khoảng tương lai.
Anh phải đi bằng những bước đi dài,
Tóc phải bạc để gánh đời không ngượng nghịu
Phải uống chén đắng đầy môi
để trái tim mình không mềm yếu,
Và đường về đôi lúc phải quên đi.

Trong quyển truyện vừa “Ngựa hoang bên đồi trăng,” Tiểu Nguyệt đã tự sự nỗi niềm, phơi trải cuộc tình như một lời hoan ca cho một cuộc tình đã thăng hoa tặng bằng hữu. Tiểu Nguyệt đã nhớ từng chi tiết những cuộc gặp gỡ có khi bất chợt, có khi chủ động tìm kiếm trên núi rừng nơi NVC giấu thân. Trong âm thầm theo dõi vết tích nhau, Tiểu Nguyệt như ánh trăng nhỏ soi chút ánh vàng le lói kiếm tìm người yêu dấu để cuối cùng chỉ viết câu cuối rằng:

“Chàng đấy! Ngựa hoang đã trở về với thảo nguyên dấu ái. Rong ruổi bao lâu rồi cũng mỏi vó chồn chân. Em sẽ là thảm xanh cho anh nằm nghỉ.” Chàng đứng yên chôn chân một chỗ nhìn nó đăm đăm. Nó lặng yên nhìn chàng không nói lời nào. Cả hai yên lặng. Nó đứng chôn chặt chân không bước nổi. Chàng bước đến bên đưa tay ôm choàng lấy nó. Nó quỵ gối thầm thì: “Anh đã về!”

Đơn giản chỉ vì chàng đã về, tất cả thương nhớ chất chồng sẽ tạm ngủ yên để trở về cuộc sống thực, cuộc sống cam go đầy thử thách trước con sóng đời, giống như ta vừa thoát khỏi một cơn mê tình ái để trở về cõi khốn khó đời thường. Sự toại nguyện chưa dứt hết bi thương.

Xin làm viên đá cuội,
Trong suối tình em ca.
Khi em cao tiếng hát
Ta quên đời quên ta.

Tôi không muốn nhắc tiếp những gian truân tiếp theo của cuộc tình này, bởi đơn giản tôi chỉ muốn dẫn về một cuộc tình lận đận,trong thời gian truân đã làm nên cảm hứng cho NVC viết nên những vần thơ nhỏ lệ. Không còn thời khắc nào để xoay trở về tìm cảm hứng cũ trong đau thương cũ. Nhớ lại bài thơ khởi đầu cho cuộc tình, bài Nguyệt mộng, chàng NVC đã dẫn nhập bài câu thơ “nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên” trong bài Phong Kiều Dạ Bạc của Trương Kế. Cái cảm giác lạnh lẽo trong sương của trăng lặn quạ kêu sương kín trời làm tôi thấy thấm thía nỗi niềm đời và nỗi tình người,

“Trăng ơi! Xiêm áo em lồng lộng,
Mười ngón tay đan tuyệt khúc vàng.
Mơ đã chín mùi trong nguyệt mộng,
Đành tâm em đập mảnh trăng tan!”

Dù đã qua cơn, đã lặng sóng, nhưng cái cảm giác lạnh đâu đó vẫn trùng vây, như sương li ti nhỏ bé giữa vòm trời có thể một lúc nào đó sẽ thấm cái lạnh đến vô cùng. Mong rằng sẽ ổn thỏa cho những thân phận người nhỏ nhoi, chỉ biết đến một hạnh phúc đơn sơ bên sông nhỏ Quán Trường kéo rớ ngông ca một thời vui cảnh phong nguyệt êm ả ngày nào.

“Ta nâng mấy chén rượu nồng
Nghêu ngao hát với hư không mấy lời.
Thế tình mặc sức đầy vơi
Đêm đêm kéo rớ bên trời lãng quên.”


Ngựa hoang ngày cũ bên đồi trăng nhỏ hãy chở trăng vàng cho đầy nỗi nhớ thương
18.10.2015

*trích thơ trong quyển Cho Nàng Đợi Mong của Nguyễn Vô Cùng.

 

 

Đặng Châu Long

(Nguồn: sangtao@org)

 

 

 

 


*


 

Grand Opening

 

Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. Tran, Pharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content



hoa_72-content
hoa_65-content 











Cindy Y. Tran và Trần Yên Hòa


Mua Bán Nhà

 

 


L/l: Marvin Tran

(714) 768 - 8810




blank

 


Nha Khoa

 


blank