DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,528,530

Yêu nước - Nguyễn Quang Thạch

Tuesday, February 2, 201612:00 AM(View: 5960)
Yêu nước - Nguyễn Quang Thạch

Yêu nước




clip_image002




Các loại tổn thương tâm lý trong xã hội Việt Nam cứ kéo dài và xảy ra triền miên không dứt. Các nhóm tổn thương trong Cải cách ruộng đất không thể hồi sức thì đến nhóm bị giết, bị oan… trong chiến tranh hai miền. Rồi vô số gia đình có người thân bỏ mạng khi vượt biên sau 1975.

Xã hội phát triển nóng, hệ quy chiếu cho thành công là tiền bạc và quan vị, lại gây ra bao nhiêu là loại tổn thương.

Khi bị tổn thương tâm lý, người ta trở nên sợ hãi, người ta trở nên thực dụng, người ta mất niềm tin và cuộc sống và con người… Số người vượt qua các chấn thương tâm lý, thực tế không nhiều. Chỉ những người có tri thức hoặc trải nghiệm đủ lớn mới có sức mạnh bước tiếp trong đời sống với sự lương thiện và lòng kiêu hãnh. Số người bị tổn thương đủ sức mạnh để vượt qua chấn thương của mình và có lòng tốt để yêu cuộc đời này hơn cũng như dang rộng bàn tay giúp đỡ người khác là của hiếm nhưng lại là cảm hứng cho vô số con người.

Trong cái giá lạnh của Miền Bắc đêm nay, tôi hồi tưởng những câu chuyện được kể từ khi 4 tuổi về sự khốn cùng mà những người thân của tôi bị đày đọa trong Cải cách ruộng đất. Hình ảnh mẹ tôi, một cô gái 12 tuổi phải đằm mình trong sông Ngàn Phố giữa đêm giá rét để bắt tôm cá kiếm gạo cách đây 62 năm quả thật là kinh khủng. Hôm trước, tôi đi qua chợ Gôi của xã Sơn Hòa, hình ảnh bà huyện Hoàng nhặt xương lợn gặm ngay tại chợ và hai con của bà tự tử trong Cải cách ruộng đất cứ hiện về trong tôi đầy ám ảnh.

Trong hành trình đi bộ Hà Nội – Sài Gòn, tôi gặp vô số con người là nạn nhân của chiến tranh, những câu chuyện họ kể và các tổn thương tâm lý vẫn hiển hiện trên khuôn mặt họ, trong ngôn ngữ của họ… đã nhiều lần làm ngực tôi như thắt lại.

Phỏng vấn những đứa trẻ từng bị bạo lực gia đình, những cô gái bị lừa tình rồi đẻ con một mình, những cậu bé 13-16 tuổi bị bóc lột thậm tệ ở Sài Gòn, rồi những cô gái bị chồng phản bội… đều thấy sự tổn thương tâm lý hằn sâu trong đời sống của họ.

Ở tuổi 21, trăn trở trước hiện tình xã hội, tôi đặt mục tiêu trở thành thủ tướng để dẫn dắt đất nước, nhưng 22 tuổi tôi đặt mục tiêu cho sách hóa nông thôn. Cũng từ tuổi 21, tôi luôn đặt câu hỏi là yêu nước thì yêu những cái gì và làm gì?

Theo sự dịch chuyển của thời gian, cứ mỗi năm câu trả lời cho lòng yêu nước lại tăng thêm. Khi trẻ, tôi nhận thấy rằng yêu nước là giúp cho những người khốn cùng tôi gặp miếng ăn và cái áo. Khi xác định bản thân phải có trách nhiệm góp phần nâng cao dân trí để nước mạnh lên thì tôi luôn nghĩ về nó để biến ý tưởng thành hiện thực.

Đã nhiều khi tôi nghĩ rằng yêu nước là phải chống tham nhũng, chống ngoại bang bòn rút tiền bạc của dân mình. Năm 2007, khi dự án Cái Mép vượt thầu 3.000 tỷ, tôi bắt xe ra Hà Nội trong đêm để đưa thông tin cho một đại biểu Quốc hội nhưng chẳng đạt kết quả gì.

Khi giặc Tàu giết 9 ngư dân Thanh Hóa, tôi cam giận lắm. Rồi giặc Tàu cắt cáp tàu Việt, tôi đã xuống đường.

Khi ngồi bên quán cà phê ở thị trấn Diêm Điền, Thái Thụy, nghe tiếng máy Đông Phong của Tàu nổ phành phạch, tôi đã nghĩ rằng thế kỷ 18 nước Anh đã có động cơ hơi nước chinh phục đại dương. Đã thế kỷ 21 người Việt phải dùng động cơ của Tàu, tôi tức tốc gọi điện về Hà Nội và thực hiện cuộc phỏng vấn đối tác 7 tiếng đồng hồ để rồi sau đó các câu lạc bộ khoa học được thiết lập.

Ở dưới tuổi 30, yêu nước là thấy mình có trách nhiệm và hành động thể hiện trách nhiệm đó, biết nhục khi nước nghèo… Ở tuổi 41, tôi thấy rằng yêu nước không chỉ là trách nhiệm và hành động, mà còn sẻ chia nhiều hơn với những tổn thương mà bao con người phải chịu… yêu cả những vết thương trên mảnh đất chữ S đầy xương khô, máu và nước mắt.

Yêu nước là tìm cách ngăn chặn người Việt tàn hại nhau trong tương lai.

Thời gian gần đây, tôi nghĩ rằng yêu nước là ra nước ngoài thiết lập hệ thống thư viện dân sự để trẻ em các nước nghèo được đọc sách như những nơi mà Sách hóa nông thôn đã có mặt.

Em ơi em, đất nước là máu xương của mình

Hãy biết gắn bó và san sẻ

Hãy biết hóa thân cho dáng hình xứ sở

Làm nên đất nước muôn đời


Nguyễn Quang Thạch

(từ: Fb)


*


 

 

Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. Tran, Pharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content



hoa_72-content

 

hinh_quang_o_dam_cuoi_o_mai_1-content

 Cindy Y.


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, July 24, 20218:33 PM(View: 91)
Những ông nhà báo có tên tuổi thường cuộc đời thế nào cũng kèm theo một huyền thoại. Khi thấy tên ông là Thái Lân thì nghĩ chắc ông có dính dáng gì đến Duy Dân vì đảng viên Duy Dân hay có bí danh bắt đầu bằng chữ Thái nên tôi hỏi : - Xếp có dính dáng đến Duy Dân không? Ông nhìn tôi ngạc nhiên rồi nói : - Không. Tôi xuất thân là nông dân không dính gì đến đảng phái. - Xếp là nhà báo. - Tôi là nhà báo vì thời cuộc đưa đẩy nhưng bản chất tôi là một anh nông dân. Tôi im lặng lòng đầy nghi ngờ vì ngay trong tòa soạn Chính Luận đã có các ông Nguyễn Tú và ông Sung là Đại Việt, ông Trần Việt Sơn là Việt Nam Quốc Dân Đảng, ông Thái Linh được coi là Đệ Tứ, ông Lê Văn Anh là một nhà nho thứ thiệt thuộc làu làu cả nghìn bài thơ Đường hay ông Đậu Phí Lục theo học Lục Quân Trần Quốc Tuấn ở Tông, ông Võ Xuân Đình là một bộ đội chính qui Việt Minh. Quanh tôi là những huyền thoại như ông Phạm Duy Nhượng, anh của nhạc sĩ Phạm Duy em của ông Phạm Duy Khiêm từng nói với tôi “Tôi giỏi
Wednesday, July 21, 20214:14 PM(View: 114)
Nghe tôi nói đến "Hiếu nhà băng", thiếu tướng Thạc nhướng lông mày, ngạc nhiên: – "Hiếu nhà băng" ở Zurich? Ông quen hắn à? Tôi gật: – Quen. Chưa lâu lắm. Ông biết ông ấy à? – Biết. Từ hồi kháng chiến chống Pháp kìa. Lúc ấy chúng tôi đặt cho hắn biệt danh "Hiếu tồ". – Trái đất tròn thật. Hoá ra hai ông quen nhau – tôi nói – Tôi gặp ông Hiếu trong chuyến du lịch Ai Cập. Lâu rồi, dễ đến ba hoặc bốn năm. Quen loáng thoáng thôi. Mãi đến năm ngoái gặp lại ở Genève mới có dịp tâm sự. – Ông thấy hắn ta thế nào? – Tính tình cởi mở, quả có hơi tồ một chút. – Nghe nói bây giờ hắn giàu. Giàu lắm ấy. Ông thiếu tướng liếm đôi môi khô. Trong giọng ông có một chút khó chịu, một chút ghen tị, hoặc cả hai. – Trông ông ấy bề ngoài thì cũng bình bình, vầy vậy, không có dáng giàu có – tôi nói nhận xét của mình – Ăn vận xuềnh xoàng, xe không sang – một cái BMW đời cũ. Đại khái là làng nhàng, không có gì nổi bật. Trước khi về hưu ông ấy làm việc ở một ngân hàng. Phó giám đốc
Thursday, July 15, 202110:51 AM(View: 134)
rong tháng Tám vừa qua, ông Thanh Tuệ, giám đốc nhà xuất bản An Tiêm tại Paris, Pháp Quốc, đã đột ngột qua đời tại Quận Cam, Nam California, khi ông từ Pháp sang đây để lo việc ấn hành sách cho nhà xuất bản của ông. Ông là một người của sách vở, tuy không phải là một người sáng tác hay biên khảo nhưng những tác phẩm ông để lại cho đời thật là nhiều. Từ bốn mươi năm qua, ông chính là người phát hiện ra những giá trị của sáng tác và biên khảo của biết bao nhà văn, nhà thơ, nhà nghiên cứu Việt Nam, đưa chúng đến với người đọc với một tấm lòng trân trọng và trìu mến. Chính công việc và cung cách xuất bản sách của ông đã cho thấy ông là một người nghệ sĩ thứ thiệt, một nhà văn hóa nhiệt tình với đất nước. Có thể nói Thanh Tuệ là sách, sách là Thanh Tuệ, và chữ sách ở đây phải được hiểu theo nghĩa tốt đẹp nhất, thanh tao nhất mà từ xưa đến nay nhân loại đã dành cho thứ sản phẩm văn hóa này. Một người thích sách vở sống vào giữa thập niên 1960 tại Sài Gòn thì không thể không để ý đến một
Wednesday, July 7, 202112:00 PM(View: 202)
Cha tôi, nhà văn Nhất Linh, cho ra đời hơn mười tác phẩm. Mẹ tôi sinh đẻ hơn mười người con. Bà thường nói đùa với chúng tôi: “Cứ mỗi lần Mợ có mang thì Cậu lại thai nghén một quyển truyện”. Những đứa con của mẹ tôi khi chào đời thường song hành với một tác phẩm mới của cha tôi được xuất bản. Chẳng hạn như anh Thạch tôi sinh năm 1935 ứng với năm tác phẩm Đoạn Tuyệt ra đời. Nhưng khi cha tôi bắt đầu thai nghén và khởi viết Xóm Cầu Mới vào năm 1940, trong khi mẹ tôi cuối năm đó sinh đẻ ra tôi, thì tác phẩm này vẫn chưa chịu ra đời. Lần này khi khởi viết Xóm Cầu Mới Nhất Linh mang hoài bão quá lớn, “cái thai” quá to, nên tác phẩm không chịu xuất hiện trên đời cho mãi đến ba mươi ba năm sau. Kỳ diệu thay chính tôi lại là người “đỡ đẻ” cho tác phẩm ra đời khi tôi cho xuất bản cuốn Xóm Cầu Mới lần đầu tiên vào năm 1973. Hoài bão của Nhất Linh khi khởi viết Xóm Cầu Mới vào năm 1940 là mong muốn thực hiện một bộ trường giang tiểu thuyết đồ sộ dài gần mười ngàn trang mà theo ông mới đủ để
Tuesday, July 6, 20217:30 AM(View: 183)
Trong giới văn chương VN, nhà văn Nhất Linh là một tên tuổi lớn. Ông từng lập ra Tự lực văn đoàn và là một cây bút chính của nhóm nên khám phá Nhất Linh qua lời kể của con trai ông là điều khá thú vị. Nhà văn Nhất Linh tên thật là Nguyễn Tường Tam, một tên tuổi lớn với bút danh Nhất Linh, Tam Linh, Bảo Sơn, Lãng du, Tân Việt, Đông Sơn (khi vẽ); và cũng là chính trị gia nổi tiếng của Việt Nam trong thế kỷ 20. Sau này, ông còn là người sáng lập Đại Việt Dân chính Đảng, từng làm Bí thư trưởng của Việt Nam Quốc dân Đảng (khi Đại Việt Dân chính Đảng hợp nhất với Việt Nam Quốc dân Đảng và Đại Việt Quốc dân Đảng), giữ chức Bộ trưởng Ngoại giao trong Chính phủ Liên hiệp Kháng chiến. Các tác phẩm chính của nhà văn Nhất Linh đa phần phản ánh hiện thực xã hội và lãng mạn rất được yêu thích: Gánh hàng hoa, Đoạn tuyệt, Đôi bạn, Nho phong, Anh phải sống, Thương chồng... Sau 1975 tuyển tập hồi ký của Nguyễn Tường Thiết - Nhất Linh, cha tôi được công bố lần đầu năm 2006 nhân kỷ niệm 100 năm