DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,821,811

Tin VOA, RFA. XHVN: Băng cướp Lương Sơn Bạc

09 Tháng Ba 201612:00 SA(Xem: 2057)
Tin VOA, RFA. XHVN: Băng cướp Lương Sơn Bạc
Tin VOA

Bản tin ngày 10-3-2016


Tin RFA


Bản tin truyền hình sáng 10.03.2016

Bản tin truyền hình tối 09.03.2016

Tin tức nổi bật ngày 09.03.2016

Tin tức nổi bật ngày 08.03.2016

Hội giáo chức Chu Văn An: Nổ lực cải tổ giáo dục VN

 


Xã Hội VN



Băng cướp Lương Sơn Bạc

 

Trong số những băng cướp làm mưa làm gió đất cảng, nổi bật là “ngũ hổ rặng ổi”, gồm 5 anh em Phạm Văn Động hay còn gọi là băng anh em Đông - Động.



Làng Kinh Triều, nơi sinh ra nhóm cướp “ngũ hổ rặng ổi“
Làng Kinh Triều, nơi sinh ra nhóm cướp “ngũ hổ rặng ổi“


Băng cướp “ngũ hổ rặng ổi”

Mặc dù băng cướp ở đất Thủy Nguyên đã bị tiêu diệt cách nay 30 năm, nhưng khi nhắc lại, những người lớn tuổi ở đất Thủy Nguyên vẫn không khỏi rùng mình sợ hãi. 

Cuộc chiến tranh đã chấm dứt, nhưng người dân vùng đất ven biển vẫn không một ngày được yên, khi những băng cướp hoành hành khắp nơi. Trong số những băng cướp làm mưa làm gió đất cảng, nổi bật là “ngũ hổ rặng ổi”, gồm 5 anh em Phạm Văn Động.

Để dựng lại chân dung nhóm tội phạm “ngũ hổ rặng ổi”, được mệnh danh là “phỉ sông nước”, chúng tôi đã về lại Hải Phòng, tìm gặp những nhân chứng sống, cán bộ địa bàn, những trinh sát từng bất chấp tính mạng săn lùng chúng.

Cổng làng Kinh Triều (xã Thủy Triều, Thủy Nguyên) to tướng, nhưng vắng người qua lại. Người dân trong làng chỉ tôi đến ngôi nhà, từng là nơi sinh ra của những tên cướp. 

Tuy nhiên, ngôi nhà ấy đã bán cho người khác từ lâu, con cháu nhóm cướp này cũng đã tản mát đi nơi khác. Kẻ tham gia toán cướp thì đã về âm phủ, những người thân chẳng còn mặt mũi, nên cũng rời quê, tìm kế sinh nhai nơi khác. Giờ ở làng chẳng còn con cháu nào của những tên cướp khét tiếng sinh sống nữa.

Kẻ cầm đầu toán cướp rạch giời rơi xuống ấy là Phạm Văn Động, con thứ 7 trong gia đình có tới 11 người con. Cha Phạm Văn Động quê ở Yên Hưng (Quảng Ninh), bên kia sông Bạch Đằng. Mẹ là người thôn Kinh Triều. 

Khi đó, Kinh Triều vườn ruộng mênh mông, bãi sông cá mú, cuộc sống mưu sinh dễ dàng hơn, nên cha Động ở rể. Cặp vợ chồng nông dân này tính tình thuần phác, chỉ biết làm lụng, nuôi con, nhưng có dựng mồ sống dậy, cũng chẳng thể tin rằng, mấy đứa con của mình lại ngỗ ngược đến vậy.

Sinh ra và lớn lên vào thời chiến, lớn lên, Phạm Văn Động cũng tiếp nối truyền thống cha ông, xóm làng vào Nam đánh giặc. Chàng trai mới lớn ấy vác súng vào Nam với ước vọng trả thù cho người anh cả, đã ngã xuống vì giặc. 

Theo ông Nhật, sinh ra ở vùng sông nước, mới chập chững biết đi đã bơi lội bì bõm trên sông Bạch Đằng, rất thành thạo lặn ngụp, nên Phạm Văn Động được tào tạo thành lính đặc công. 

Lẽ ra, lính đặc công Phạm Văn Động sẽ có nhiều đóng góp nếu như bản tính du côn của y không trỗi dậy. Mặc dù được đào tạo bài bản, nhưng gã không đem tài năng của mình phục vụ việc đánh giặc, mà toàn sử dụng để gây lộn với đồng đội, rồi trộm cắp. Chính vì thế, dù đã kinh qua mấy chiến trường, nhưng đã bị quân đội thải hồi.

Giỏi võ, lại sẵn tính côn đồ, nên về làng, Phạm Văn Động trở thành một thanh niên bất trị. Gã giao du với nhóm côn đồ trong vùng, kết bè, kết đảng, rồi tham gia cướp bóc.

Nhóm cướp của chúng gồm 4 anh em Phạm Văn Động, Phạm Văn Đông, Phạm Văn Hoạt, Phạm Văn Bi, cùng một tên nữa là Phạm Văn Tú, anh em họ trong nhà. Tổng cộng là 5 tên, đều thuộc hàng đầu trộm đuôi cướp.

Phạm Văn Hoạt là anh trai của Động, con thứ 6 trong gia đình. Mặc dù Phạm Văn Hoạt là nhân vật ít được nhắc đến trong băng cướp này, nhưng thực ra, Hoạt là một tên cướp có thành tích bất hảo hơn cả Động. 

Người dân ở làng Kinh Triều cũng ít biết đến hắn, ngoài việc thấy hắn là kẻ ăn trắng mặc trơn.

Hoạt có dáng người mảnh khảnh, thường mặc bộ đồ rộng thùng thình, trông phất phơ trước gió, khuôn mặt cũng thư sinh, thế nhưng, khi cầm kiếm, thì ra tay lạnh lùng, tàn khốc.

 

Mãi sau này, khi thanh toán xong băng cướp Phạm Văn Động, người dân vùng Thủy Nguyên mới biết Tiến Khứa chính là Phạm Văn Hoạt. Vì sao hắn lấy biệt danh lạ đó, thì chưa có lời giải.

Phạm Văn Bi là người anh thứ hai, kế sau người anh liệt sĩ. Tên này cũng là kẻ cướp bóc vang trời đất cảng.

Khi Phạm Văn Động bị thải hồi, Động chưa gia nhập toán cướp của mấy người anh. Thế nhưng, sau khi xộ khám, rồi trốn trại, Động mới nhập bọn cùng đàn anh của mình, để trốn tránh sự truy lùng của công an, bảo vệ lẫn nhau.

5 tên đầu trộm đuôi cướp hàng đầu đất cảng tụ họp với nhau, tha hồ vẫy vùng, coi càn khôn chẳng ra gì. Số má thì vang danh đất cảng, nhưng hỗn danh thì chưa có.

Ở đầu làng Thủy Triều có rặng ổi hoang, là nơi gắn với tuổi thơ của chúng, nơi chúng leo trèo lúc còn nhỏ, nên chúng bàn bạc rồi quyết định đặt tên cho băng cướp của mình cái biệt danh khá lạ, nửa Hán, nửa Việt, đó là “ngũ hổ rặng ổi”. 

Theo các cán bộ xã thời bấy giờ, thì khi đó khắp vùng Thủy Nguyên nổi lên phong trào vượt biên trái phép sang Hồng Kông và các nước châu Âu. Anh em Phạm Văn Động lúc đầu cũng mang khát vọng đó. Để vượt biên được, thì phải có tiền. Chính vì thế, chúng lập băng nhóm để đi cướp.

Thế nhưng, việc cướp bóc ở trong nước kiếm tiền dễ dàng hơn, chúng lại như chúa tể cả một vùng, tự coi mình như hảo hán Lương Sơn Bạc, nên chúng cũng quên luôn việc vượt biên.

Thời kỳ đó, toán cướp “ngũ hổ rặng ổi” thực sự là bọn giặc cỏ gây bất an lớn cho xã hội.


Băng cướp khét tiếng đất cảng tự tung tự tác, coi mình như những anh hùng Lương Sơn Bạc....



Băng cướp “ngũ hổ rặng ổi“ đã lấy rừng sú vẹt xã Lập Lễ làm đại bản doanh  
Băng cướp “ngũ hổ rặng ổi“ đã lấy rừng sú vẹt xã Lập Lễ làm đại bản doanh

Đại bản doanh vùng cửa biển


Bị săn lùng ráo riết quá, băng cướp “ngũ hổ rặng ổi” đã kéo về xã Lập Lễ (thuộc huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng) lập căn cứ. Lập Lễ là xã nằm ven sông Bạch Đằng, chỗ ngã ba sông Ruột Lợn và sông Bạch Đằng. Xuôi sông Bạch Đằng ra phía cửa biển 2 km là ngã ba sông Cấm.

Đây là vùng đất ngập nước, toàn rừng sú vẹt mênh mông, xen kẽ với bãi bồi. Vùng đất này đi lại cực kỳ khó khăn. Thuyền bè không vào rừng sú vẹt được, xe cộ không qua lại được, mà máy bay có càn quét trên đầu cũng chẳng ăn thua khi toán cướp này tản mát vào rừng, lặn ngụp dưới nước, rúc vào gốc sú vẹt tua tủa rễ nằm bất động với cua cáy.
Nếu lực lượng công an, quân đội càn quét vào rừng, chúng sẽ có nhiều đường thoát thân. Chúng chỉ việc bơi sang bên kia sông Bạch Đằng là thoát sang đất Quảng Yên (Quảng Ninh), hoặc xuôi sông Bạch Đằng, sẽ ra biển, rồi lẩn trốn vào khu vực Đình Vũ tấp nập tàu thuyền, hay rẽ sang phía huyện đảo Cát Bà, rồi mất tích trong núi thẳm.

Có thể nói, khu vực rừng sú vẹt thuộc xã Lập Lễ là địa bàn trú ẩn, phòng thủ rất lợi hại. Tuy nhiên, đây cũng lại là địa bàn “làm ăn” cực kỳ thuận lợi. Con sông Bạch Đằng, sông Cấm, cảng Đình Vũ là chốn thuyền bè qua lại tấp nập, là “cửa ra vào” của phần lớn hàng hóa từ Hải Phòng và toàn miền Bắc khi đó.
Toán cướp khét tiếng “ngũ hổ rặng ổi” với vũ khí đầy mình, tha hồ tung hoành khắp sông nước, bến cảng để cướp bóc, thu “thuế”. Chúng tự tung tự ác, coi mình như những anh hùng Lương Sơn Bạc.
Khi đã giết hại nhiều người, cướp bóc tung trời, biết rằng nếu bị bắt, kiểu gì cũng tử hình, nên bọn chúng càng điên cuồng, bấp chấp tính mạng, thách thức công an.
Ông Đỗ Văn Nhật, nguyên chủ tịch UBND xã Thủy Triều cho biết, hồi đó, cứ mỗi đêm, chính quyền lại nhận được 3-4 vụ người dân trình báo bị cướp. Hầu hết các nạn nhân đều trình báo rằng, toán cướp là những kẻ mặc áo mưa kiểu bộ đội, trùm mũ len chỉ hở 2 mắt.
Chúng chạy thuyền máy, hoặc lặn ngụp dưới sông, rồi bất ngờ đột nhập lên tàu, thuyền, gí súng vào đầu khổ chủ cướp bóc sạch sẽ. Đã có nhiều chủ tàu chết mất xác, làm mồi cho cá, thậm chí bị chúng đốt tàu, nếu cố tình chống cự.

 
Những câu chuyện tàn ác của chúng được người dân nơi đây kể rất nhiều, thậm chí còn được thêu dệt, huyễn hoặc hóa lên.

Chẳng hạn, một đêm đi “săn”, nhưng không thấy “con mồi” nào xuất hiện trên sông, buồn quá, chúng nhảy lên con thuyền của một lão ngư nghèo kiết xác.
Lục tung thuyền chẳng thấy của nả gì đáng giá, chúng quay sang hành hạ lão ngư làm trò vui, xả cơn giận. Thấy đoạn ruột lợn chưa kịp thái, chúng gí súng vào đầu, bắt ông lão nuốt cả đoạn lòng lợn ấy.
Biết rằng không nuốt nổi, nhưng nếu không làm theo thì chúng bắn nát óc, nên ông đành nhắm mắt, nhắm mũi nuốt đoạn lòng. Nuốt mãi, đến giàn dụa nước mắt, nôn thốc nôn tháo mà không được, bọn chúng đạp ông lộn xuống sông, cười rú lên, rồi bỏ đi.

Mặc dù đám giặc cỏ sông nước này lập bản doanh ở rừng sú vẹt, cướp bóc trên sông, nhưng thi thoảng chúng vẫn mò về làng, bất chấp việc công an, dân quân săn lùng, vây bắt ráo riết.
Bà Nguyễn Thị Anh, cán bộ xã Thủy Triều, từng có bố cũng là một cán bộ xã, kể lại rằng, ngày băng cướp “ngũ hổ rặng ổi” hoành hành, làng Kinh Triều, cả xã Thủy Triều, cả vùng Thủy Nguyên lúc nào cũng như có giặc.
Mặc dù dân quân, công an phục kích, tuần tra khắp nơi, song cứ đêm xuống, dân cư trong vùng cửa đóng then cài, đèn thắp sáng choang.
Những gia đình nào nghèo thì sợ chúng “mượn” nhà làm đại bản doanh một vài ngày, còn gia đình nào có của ăn của để thì lo sợ nơm nớp.

.  

Sau này, khi băng cướp “ngũ hổ rặng ổi” bị tiêu diệt, hàng chục gia đình mới thành thật khai báo từng nuôi giấu những tên đại ác này. Tuy nhiên, những gia đình này đều không bị khởi tố tội che giấu tội phạm, bởi họ rơi vào tình thế bắt buộc.

Nhắc lại toán cướp Phạm Văn Động, ông Nguyễn Văn N. (làng Kinh Triều) vẫn còn rùng mình sợ hãi. Ông N. nhớ lại: “Đêm hôm đó, bão chuẩn bị về Hải Phòng, gió rít rặng tre veo véo, vợ chồng con cái tôi tắt đèn ngủ sớm. Tuy nhiên, vừa chợp mắt, thì bọn cướp đạp cửa xông vào trấn áp vợ chồng tôi.

Tôi nhận ra ngay thằng Động. Nhà tôi và nhà nó còn có họ hàng xa, thế nhưng nó cũng chẳng tha. Nó gí súng vào đầu tôi, nhốt cả nhà tôi vào buồng trong. Nó bảo nó mượn nhà vài ngày.
Mấy ngày ấy, cả nhà tôi phục dịch bọn nó như người hầu. Bọn nó thằng nào thằng nấy kè kè súng ống bên mình, thắt lưng đeo lựu đạn lủng lẳng, nên gia đình tôi không ai nghĩ đến chuyện chống cự.
Buổi sáng, nó vẫn thả cho tôi đi làm, bắt vợ tôi đi chợ mua rượu, thịt nấu nướng phục vụ chúng nó. Mấy đứa con tôi chúng nó nhốt trong nhà. Chỉ cần hành tung của chúng nó bị lộ, chúng nó sẽ giết mấy đứa trẻ, vì thế, vợ chồng tôi buộc phải đảm bảo bí mật tuyệt đối cho chúng nó”.
Đã có một người, là ông Nguyễn Văn Được, suýt mất mạng vì “tội” truy hô bọn cướp khi chúng mò về làng.
Theo lời ông Đỗ Văn Nhật, đêm đó, toán cướp mò về làng, tính chọn nhà ông Được làm đại bản doanh, trú ẩn trong những ngày mưa bão. Tuy nhiên, khi tên Động vừa nhảy vào vườn, nhác thấy bóng đen, ông Được đã tri hô.
Tưởng rằng tên trộm sẽ bỏ chạy vì làng xóm và công an sẽ xông đến vây ráp, tuy nhiên, hắn lạnh lùng giương khẩu AK rải nguyên một loạt đạn về phía phát ra tiếng tri hô. Biết không có phục kích và chủ nhà đã trúng đạn, chúng lạnh lùng rút đi, biến mất trong bóng đêm.
Cả làng Kinh Triều bị đánh thức bởi loạt đạn chiu chíu, găm vào tường chát chúa. Tuy nhiên, người dân đóng chặt cửa, không dám ra ngoài, bởi ai cũng biết rằng mấy anh em Phạm Văn Động đã mò về.
Chỉ đến khi không thấy động tĩnh gì, nghe thấy tiếng ông Được kêu cứu, thì xóm làng mới xúm đến đưa ông Được đi cấp cứu. Một viên đạn trúng bụng, khiến ruột ông Được sổ ra ngoài. May mắn là ông Được vẫn giữ được tính mạng.



BVN-TH
(từ: XL)



*




Truyện dài


 

Mẫu Hệ



tác giả


Trần Yên Hòa
 


(tái bản, 2016)


đã phát hành toàn cầu



Nhà Xuất Bản Bạn Văn Nghệ (tái bản) 2016, phát hành

trên hệ thống Amazon

428 trang, bìa màu láng.

Giá:

$17 USD


Quý độc giả khắp nơi muốn mua sách xin click vào:




Amazon Mẫu Hệ





Tran Triet's photo.







*


 

 

Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. Tran, Pharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content



hoa_72-content

 

hinh_quang_o_dam_cuoi_o_mai_1-content

 Cindy Y.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Mười 20187:52 CH(Xem: 24)
Vừa qua đời vào lúc 9 giờ 30 tối Chủ Nhật, 14 Tháng Mười, 2018, tại thành phố Houston, Texas vì bạo bệnh.
11 Tháng Mười 20188:09 CH(Xem: 74)
Tập thể giáo viên tố cáo sai phạm của bà hiệu trưởng
09 Tháng Mười 20186:45 CH(Xem: 68)
Đường cao tốc Đà Nẵng-Quảng Ngãi trị giá 34,520 tỷ đồng VN (hơn $1.47 tỷUSD)
02 Tháng Mười 20186:20 CH(Xem: 146)
Đã thủ dao, dụ “con mồi” chở ra đồng vắng rồi sát hại.
27 Tháng Chín 20187:49 CH(Xem: 164)
Trung úy công an thành phố Bà Rịa đã bị vợ nạn nhân và nhiều người khẳng định là kẻ chủ mưu giết người.