DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,710,613

Cái thế giới này - Lê công Tư

15 Tháng Ba 201612:00 SA(Xem: 1987)
Cái thế giới này - Lê công Tư

Cái thế giới này

 

 

Image result for thế giới

(Tặng cô Thu Tâm - Canada)


Cách đây mấy tuần, anh có ghé chơi nhà một người bạn. Hắn vốn là một tu sĩ đã từ bỏ nhà thờ quay về lại cõi đời thường, lấy vợ, sanh con, lăn lóc với những bãi chợ đời. Con của tay này hình như được nuôi từ một bầu sữa cạn, nên mặt mũi của chúng buồn, vắng im như những xó nắng. Buổi trò chuyện hôm đó,có đụng đến những thai nhi mà ai đó vất bỏ bên đường, trong những đống rác, hắn nói: “Lỗi lầm lớn nhất của Thượng Đế là đã dành cho con người quá nhiều tự do”.

Vốn là người không theo đạo, nên anh bán tin bán nghi cái ông Trời này. Đã không biết bao lần, ngồi dưới một bầu trời khuya đầy sao, anh thầm nghĩ, khó có thể cái cõi này được dựng lên từ một tình cờ, ngẩu nhiên nào đó. Rồi cũng biết bao lần nhìn thấy những tàn ác mà con người dành cho đồng loại cùng những loài vật cũng đang cư ngụ trên trái đất này, anh nghĩ chỉ có thằng khùng mới dựng nên con người theo cái kiểu này. Giữa hai thái cực là những nỗi hoang mang mà anh đã đeo chúng gần hết một đời.

 

Sau cái buổi trà dư tửu hậu hôm đó, lúc rời khỏi nhà hắn, anh chỉ mang theo mỗi ý tưởng này về nhà, như thể đó là gói kẹo mà hắn tặng anh. Còn anh, anh muốn tặng lại những viên kẹo này cho Eva cùng một vài người nữa có mặt trong câu truyện này.

Mới ở trong vườn Địa đàng có mấy bữa mà Đức Chúa Trời thấy gương mặt của Adam đã có vẻ rầu rầu, hắn buồn bã đi tới đi lui, suốt ngày chẳng nói năng gì. Ngài tự nhủ: Cái thằng chết tiệt này, nó còn muốn gì nữa? Hoa trái quanh năm, ánh sáng, nhạc trời, chim kêu vượn hú. Nghĩ tới nghĩ lui, Người chợt nhớ ra, trong vườn Địa đàng cái gì cũng có cặp có đôi, trừ thằng cha này, chỉ có hắn là trơ trụi một mình. Ông tính nặn cho Adam một người bạn thì chợt nhận ra rằng có bao nhiêu vật liệu ông đã xài hết cả rồi. Bao nhiêu xi măng, đất đá, vôi vữa cũng đã cạn với những vì sao, những dải Ngân hà, có bao nhiêu nước cũng đã hết cho những công trình sông biển, còn những thứ đầu thừa đuôi thẹo thì cũng hết với những con cóc, con chim… Vốn là người sáng dạ, chờ lúc Adam ngủ say, lão tháo một khúc xương của hắn rồi nhồi với bùn nhão, dựng nên hình hài Eva.

Từ khi Eva có mặt, Adam trực nhận ra rằng tác phẩm cuối cùng Chúa dựng nên chính là sự cám dỗ. Có thể nghe ra tiếng gào gọi của sự cám dỗ này trong cái tử cung sâu thẳm của Eva. Sự cám dỗ mà ngay cả Chúa cũng không lường được. Từ hồi nào đến giờ, Ngài chỉ vốn quen dựng lên mọi vật bằng cách nặn, đẽo, gọt.

Từ dạo có Eva, cái khu vườn đó mới đích thực là vườn Địa đàng, từ tiếng cười giọng nói, ánh mắt cho đến cái hình hài mền mại. Với Adam, đó mới là cõi thiên đường. Có một lần nhìn qua hàng rào, Eva hỏi :

-Bên ngoài đó là cái gì vậy anh?

Adam nói :

-Ngoài đó là trần gian. Thế em còn nhớ bốn câu thơ của ông Bùi Giáng mà anh đọc cho em nghe hôm trước không?

-Em nhớ rồi, cái ông thi sĩ ở cái xứ Việt xa lắc xa lơ đó phải không anh? Đọc lại mấy câu đó cho em nghe đi. Em thích mấy câu thơ đó.

-Mấy câu thơ đó như vầy: Hỡi trần gian tôi nguyện yêu em điên dại/ Dẫu mang mang chung cuộc thế nào/ Thân xác này xin tắm đẫm trăng sao/ Giữa mây trắng với cỏ cây khờ dại/ Tôi nguyện yêu hết những người con gái…

-Cõi trần gian đáng yêu quá anh à, chắc gì cái vườn Đia đàng này đã hơn.

Nhận ra sự thân mật quyến luyến của hai đứa tăng theo từng ngày, Eva cảm thấy chuyện ngã vào vòng tay của Adam chỉ còn là vấn đề của thời gian. Một hôm nàng nói với Adam :

-Thế nào Thượng Đế cũng đuổi hai đứa mình ra khỏi chỗ này vì cái tội em cám dỗ anh.

Adam ngạc nhiên khi nghe Eva nói vậy. Hắn nổi sùng:

-Nếu ông ấy sinh ra em không phải để cám dỗ anh thì ông ấy nặn em ra để làm gì? Ổng thừa biết như vậy mà…

Eva vốn đã rất mệt mỏi vì chuyện cứ phải canh chừng chính mình, hơn nữa nàng biết rất rõ cả hai đang muốn gì. Nàng nói :

-Ban đầu ông ấy nặn em ra là để cho anh, rồi lại nói em dừng cám dỗ anh. Người đâu mà kỳ cục quá. Em chỉ muốn thoát khỏi cái bóng của ông ấy. Hay là mình ra khỏi chỗ này đi anh.

-Anh cũng nghĩ thế. Đi hay ở là quyền của hai đứa mình. Mình có tự do của mình. Bên ngoài khu vườn này là trần gian chứ đâu phải địa ngục, việc gì mình phải chờ ông ấy đuổi.

Họ khép lại cánh cửa vườn Địa đàng, để lại nó sau lưng. Trước mặt họ là những cồn cát dặm dài. Điều kiện sống ở đây trông có vẻ khắc nghiệt. Nhìn hút mắt là đường chân trời, không hứa hẹn mà cũng chẳng đợi chờ. Nơi đó chỉ có những cơn gió dại cùng niềm phóng dật của biển xanh đang trào sóng, sự tự do của những cánh chim trời. Cả hai đi tìm cây lá quanh đó, dựng lên một cái chòi dưới một bóng cây cho đỡ nắng, rồi họ bắt đầu vỡ đất gieo hạt.

Mấy tháng sau Thượng Đế ghé tạt qua vườn để xem Adam với Eva sống như thế. Ông thấy khu vườn vắng tanh. Chim chóc vẫn còn đó nhưng chẳng thấy bóng dáng hai đứa. Nhìn quanh quẩn một hồi rồi cũng thấy ngán ngẩm khu vườn mình đã dựng nên, ông nổi lửa đốt trụi vườn Địa Đàng rồi bỏ đi biệt tích.

***

Đọc mẩu tin ông thầy chùa tu đâu ngoài Bắc vừa tự tử vì nợ ngập đầu, sau khi ông thầy tự tử chết, người đàn bà quét dọn sân chùa cho biết, sáng nào bà cũng thấy kim tiêm ống chích đầy một góc sân chùa.

Biết vong hồn của vị tu sỉ này vẫn còn lẩn quất đâu đó trong chùa chứ chưa siêu thoát, anh tìm tới nơi thì đúng như vậy. Hắn ngồi đó trong một góc chùa, mặt mày thiểu não. Anh hỏi :

-Sau khi tự tử, chết rồi Thầy thấy thế nào?

-Tôi đâu còn đáng được gọi là Thầy nữa.

-Thế à. Vậy sau khi chết xong mày thấy thế nào?

-Cũng chẳng khá gì hơn. Sống làm sao, chết làm vậy. Còn rệu rã lắm.

-Tao hiểu. Chúng chỉ cúng cho mày cháo loãng với xôi chuối thôi, để tao gợi ý với mấy thằng làm hàng mã làm thêm kim tiêm ống chích cho mày.

-Dạ ,con đội ơn sư phụ.

-Tao chỉ ngạc nhiên mỗi một điều là Kinh sách Đạo Phật chẳng giúp ích được gì cho chú mày sao?

-Tôi chỉ là một thằng lười biếng, vào chùa chẳng qua chỉ muốn kiếm miếng ăn cho nhàn thân, chẳng ngờ mọi chuyện lại dễ đến thế. Chỉ cần khoác chiếc áo cà sa vào là đã được kêu là thầy. Chỉ cần khéo mồm khéo miệng một chút là có của ăn của để. Tôi đi tu như một cái nghề…

-Chú mày muốn nói đám đệ tử là một đám u mê?

-Không hẳn thế, mà cũng gần như thế. Tôi không nói anh cũng đã rõ. Cái đám chỉ biết quỳ, chỉ có mỗi khả năng làm đệ tử con chiên là cái đám nào rồi. Tôi sa lầy một phần cũng vì cái sự vô minh của chúng. Chắng có cái gì là cho không cả. Chúng muốn tôi làm trung gian cho chúng với những kho báu đang vẫn còn nằm đâu đó ở trên trời. Đám tham nhũng nhờ tôi tìm cho chúng sự an toàn từ những thế lực siêu nhiên mà chúng tin là tôi có thể chiêu cảm, mời gọi

-Chú mày còn nhớ đứa nào cúng cho chú mày nhiều nhất không?

- Nhiều nhất vẫn là những người thân của đám tham nhũng đang chờ ra hầu tòa. Tôi chỉ cần nói với chúng cõi trên là người nhà tôi cả. Thế là lên đồng, cầu cơ với những âm thanh ú ớ vô nghĩa nhất, ngu ngơ nhất. Dưới mắt chúng là Thần Thánh đang nhập để tôi đang gửi gắm nhờ vả. Vậy là đã đủ để chúng dốc hầu bao ra cho tôi.

-Thế cái gì đã đưa chú mày đến với kim tiêm ống chích?

-Một số kiến thức ít ỏi tôi có được về đạo Phật, chẳng qua là cái cần để câu cơm. Dù vậy, cũng giúp tôi chút chút để lỡ có lúc phải thuyết Pháp. Có lần tôi đọc một đoạn Kinh nói như vầy: Trong thân xác của một con người có hàng trăm ngàn sinh linh đang cư ngụ trong đó, với hàng ngàn tiếng nói khác nhau, ước muốn khát nhau, đói khát, réo gọi ngày đêm. Chúng dự phần làm nên tính cách tôi, thèm muốn tôi, khát vọng tôi, bản chất tôi và rồi tôi bị cuốn theo đói khát mãnh liệt nhất của một ai đó đang cư ngụ trong tôi. Một con quỷ cũng có khao khát tự do của nó. Như thể có hàng ngàn sinh linh, hàng ngàn ước muốn, hàng ngàn tiếng nói đang gào gọi ngày đêm trong cái sinh thể này

Anh chợt nhớ một lần, một thằng bạn đang làm việc ở Thư Viện Quốc Hội Mỹ về Việt Nam ghé nhà chơi. Trong câu chuyện trên trời dưới đất hôm đó, hắn nói: Nếu một mảng da nhỏ bao quanh một lỗ chân lông nào đó trên cơ thể con người được phóng to lên gấp hai trăm ngàn lần, người ta có thể thấy có những sinh vật giống hệt những con voi đang sống thơ thẩn, kiếm ăn trên những ngọn đồi trọc này. Liệu Thượng Đế có biết gì về sự hiện hữu của những con voi này? Có thể là ngài biết và cũng có thể là không. Biết đâu chừng Ngài muốn cái thế giới này được khám phá từng ngày, cho đến khi khuôn mặt của Ngài xuất hiện hoặc chẳng bao giờ xuất hiện.

Anh vẫn thường xuyên có cảm tưởng những con voi nhỏ bé đang sống quanh quẩn bên những chân lông là những Thánh điện nhỏ bé nhất mà Ngài có thể cư ngụ. Biết đâu chừng trong hàng ngàn tiếng kêu gào đói khát cũng có tiêng kêu la những chú voi con này. Nó cũng muốn một lần nếm thử cho biết cái ảo giác do cần sa mang lại, cái quên lãng nguôi khuây từ thuốc phiện mang đến, cái điên loạn đổ nghiêng trời đất có được từ một nhúm bột của LSD…

-Vậy thì việc gì mà chú mày phải tự tử? Chắc chú mày cũng đã biết mấy lão linh mục ở Vatican phạm tội ấu dâm. Bị Đức Thánh Cha kêu vô phòng quở mắng, chúng đứng im. Khi trở về phòng chúng to nhỏ với nhau là, việc như thế mà cũng làm cho to chuyện. Đức Thánh Cha quá biết đó chỉ là phần nổi của tảng băng mà… Có thằng nào tự tử đâu?

-Chắc anh cũng thừa biết quyết định tự tử là quyết định khó khăn nhất của một con người, bất kể vì lý do gì. Tôi lờ mờ nhận ra con người có thể chẳng là gì cả nhưng đó cũng là sinh vật duy nhất có khả năng tựu thành tất cả. Phật, Chúa cũng vốn là con người. Cuối cùng, tôi cũng làm được cái việc khó khăn nhất này. Tôi không muốn làm ô uế chốn thiền môn thêm nữa. Cõi đó thanh cao quá. Hơn nữa, kết thúc bất cứ một sự bẩn thỉu nào cũng có cơ may thanh sạch nhanh hơn là kéo dài chúng. Sống mấy chục năm trên cái xứ này, một trong những câu mà tôi kinh tởm nhất là: Xin nhận khuyết điểm, sẽ rút kinh nghiệm.

Rời khỏi chùa, ra đến gần cổng anh quay lại nhìn ngôi chùa lần cuối. Trong đó vẫn còn vong hồn một ông Thầy Tu đang ngồi gặm nhấm một lần nữa lẽ tử sinh, những tháng ngày hắn có mặt giữa đời này cùng những ngày sắp đến…

***

-Này mấy con, có thích nghe đọc thơ không?

-Dạ tụi con thích. Đọc thơ cho tụi con nghe đi.

-Cách đây mấy năm, tôi có viết một bài thơ cho mấy đứa nhỏ bị chết đuối khi chúng lội suối tới trường trong mùa mưa lũ. Bài thơ có tưa đề Trong Cái Hộp Sọ Của Tôi Cũng Có Một Nghĩa Trang. Để tôi đọc cho mấy con nghe.

-Dạ, đọc đi chú.

-Bài thơ khá dài. Tôi chỉ đọc một đoạn cuối thôi nhé.

-Dạ chú biết rồi, tụi con là những thai nhi yểu mạng. Có đứa chưa kịp tượng hình, mới chỉ là một túi máu. Có đứa chưa có mắt mũi chân tay… Tụi con là rác người mà, bị ai đó vất đâu đó dưới bầu trời xanh, nhưng đã có đứa nào thấy bầu trời xanh bao giờ đâu, đã được học hành chữ nào đâu. Chú chỉ đọc một đoạn ngắn cho tụi con nghe là được rồi…

-Tôi biết rồi. Đây là đoạn cuối bài thơ: “… Ở nơi đó có địa ngục, thiên đường?/ Tôi không biết/ Tôi chỉ biết trong hộp sọ của tôi cũng có một nghĩa trang buồn/ Để chôn cất những thai nhi tôi nhặt nhạnh đâu đó ngoài đường/ Hỡi oan hồn các em nhỏ/ Tôi rất vui khi được đón các em về nơi đó/ Cuối góc hồn tôi cũng có một mái trường nho nhỏ/ Về lại nơi đây mình học lại từ đầu/ Bài học có nắng về trên mặt đất/ Có những chiều mây qua lũng thấp/ Thế gian sẽ trả lại cho các em những giấc mơ đời/ Một ván bi giữa một buổi chiều trôi/ Cuộc cơm áo không có người tranh cướp/ Sẽ học lại bài học về hơn thua được mất/ Giữa tiếng ê a là bóng dáng con người…” (Thơ L.C.T)

-Chú ơi, cho tụi con về học ở trường đó nghe chú…

Tựa một con xúc xắc có sáu mặt. Tài ba lắm cũng chỉ nhìn được hai ba mặt. Chắng có ai nhìn một lúc được sáu mặt. Và ngay cả khi nhìn được cả sáu mặt, thì cũng chẳng có ai nhìn được cái lõi ở trong, cái cốt làm nền cho sáu cái mặt đó. Anh cũng thế, mỗi lúc anh nhìn ra cái thế giới này. Anh thấy nó rất giống một nhà thương điên.

 

Dalat 21/9/2015

Lê Công Tư

(từ: vv)

 

 

 

 

*






Truyện dài


 

Mẫu Hệ



tác giả


Trần Yên Hòa
 


(tái bản, 2016)


đã phát hành toàn cầu



Nhà Xuất Bản Bạn Văn Nghệ (tái bản) 2016, phát hành

trên hệ thống Amazon

428 trang, bìa màu láng.

Giá:

$17 USD


Quý độc giả khắp nơi muốn mua sách xin click vào:




Amazon Mẫu Hệ






Tran Triet's photo.

 


*


 

 

Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. Tran, Pharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content



hoa_72-content

 

hinh_quang_o_dam_cuoi_o_mai_1-content

 Cindy Y. Tran

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn