DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,707,443

LỆNH TẤN CÔNG TẾT MẬU THÂN CỦA CỘNG SẢN (Bài 2) - Trần Gia Phụng

16 Tháng Ba 201612:00 SA(Xem: 1834)
LỆNH TẤN CÔNG TẾT MẬU THÂN CỦA CỘNG SẢN (Bài 2) - Trần Gia Phụng


LỆNH TẤN CÔNG

TẾT MẬU THÂN CỦA CỘNG SẢN


 

 

 

Chiến tranh bùng nổ từ năm 1960. Khi khởi sự cuộc chiến, lực lượng cộng sản (CS) sử dụng chiến thuật du kích, đánh phá khắp nơi trong nước. Do địa hình rừng núi ở Đông Dương, Bắc Việt Nam (BVN) là hậu cứ lớn, đưa người và tiếp liệu võ khí, quân nhu và cả thực phẩm cho quân CS ở Nam Việt Nam (NVN). Đến cuối năm 1967, lực lượng CS ở NVN khá lớn mạnh, và CS nghĩ rằng đã đến lúc tổng tấn công để tổng khởi nghĩa giành chính quyền. Trước khi tìm hiểu lệnh tổng tấn công Tết Mậu Thân (1968) của CS, xin mời theo dõi sơ lược tương quan lực lượng giữa các bên tham chiến trong trận Tết Mậu Thân (1968).

 

1.- TƯƠNG QUAN LỰC LƯỢNG

 

Theo thống kê, vào tháng 12-1967, tổng cộng quân chính quy, nghĩa quân, địa phương quân thuộc Quân lực Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) là 678,728. (Web:-RVNAF Table.pdf Spreadsheet on troop levels and other information <http://www.buttondepress.com/secretstuff/ttu2006/RVNAF%20Table.pdf>), gồm 4 quân đoàn, đóng ở 4 vùng chiến thuật. Tổng số quân trên đây gồm có lực lượng tác chiến và thành phần phụ trách hậu cứ, hành chánh, tiếp liệu quân nhu, quân y … 

 

Quân đội VNCH cho đến cuối năm 1967 chưa được trang bị võ khí mới, mà vẫn còn sử dụng những loại võ khí cũ như súng Carbine M1 và Carbine M2 hay súng Garant M1. Các loại súng nầy được sử dụng từ thời thế chiến thứ hai (1939-1945) ở Âu Châu. Chỉ một số ít đơn vị đặc biệt mới có súng M16. Máy bay của Không quân VNCH không thể ở lâu trên không trung nên không thể bay xa để tấn công. Nói chung, sức mạnh quan trọng trong chiến tranh hiện đại là hỏa lực của quân đội VNCH chưa được mạnh mẽ.

 

Quân đội VNCH chỉ bảo vệ NVN, phòng thủ diện địa, chống trả những đợt tấn công của CS trên toàn lãnh thổ NVN. Quân đội VNCH phải dàn trải lực lượng khắp nơi để bảo vệ đất đai. Chiến thuật du kích và khủng bố của CS tuy gây thiệt hại mỗi nơi một ít, mỗi ngày một ít, nhưng tổng số thiệt hại của quân đội VNCH và quân đội Hoa Kỳ càng ngày càng nhiều.

 

Quân đội Hoa Kỳ có mặt trên chiến trường NVN từ đầu năm 1965, càng ngày càng đông. Vào cuối năm 1967, số quân Hoa Kỳ ở NVN là 486,000 người. (Đoàn Thêm, 1967 Việc từng ngày, Sài Gòn: Cơ sở Phạm Quang Khai, 1968, California: Nxb. Xuân Thu tái bản, 1989, tr. 322). Quân đội Hoa Kỳ được trang bị tối tân và đầy đủ, hỏa lực rất mạnh cả trên bộ lẫn trên không.

 

Khác với chiến tranh Triều Tiên, ở Việt Nam Hoa Kỳ chủ trương chiến tranh giới hạn (limited war), chỉ hành quân giữ thế thủ ở NVN, không đưa bộ binh tấn công BVN, tránh đụng chạm đến TC. Hoa Kỳ chọn lựa chiến lược nầy do Hoa Kỳ bị ám ảnh bởi chiến tranh Triều Tiên, Hoa Kỳ chủ trương tránh đụng độ với Trung Cộng ở Việt Nam. (Mark Moyar, Triumph Forsaken, The Vietnam War, 1954-1965, New York: Cambridge University Press, 2006, tr. 306.) Hoa Kỳ lo ngại nếu đánh ra BVN, thì TC sẽ can thiệp như đã từng can thiệp ở Triều Tiên năm 1951. 

 

Với chiến lược phòng thủ, chỉ chống trả những đợt tấn công của lực lượng CS, mà không tấn công hang ổ hậu cứ của CS ở BVN, chận đứng nguồn tiếp liệu cho quân đội CS từ BVN xuống NVN, như Hoa Kỳ đã từng đánh ra BTT mới chận đứng được CS ở NTT, quân đội Hoa Kỳ cũng như VNCH khó thành công trong việc ngăn chận chiến thuật du kích và khủng bố tấn công liên tục khắp nơi trên lãnh thổ VNCH. 

 

Ngoài ra chính phủ Hoa Kỳ còn buộc quân đội của mình phải tuân thủ “quy tắc tham chiến” (rules of engagement) tức quy tắc ứng xử khi lâm chiến, như một thứ cẩm nang chiến tranh. Những quy tắc tham chiến giới hạn hoạt động của phi cơ, giới hạn hỏa lực yểm trợ trên chiến trường, làm giảm sức mạnh của quân đội Hoa Kỳ. 

 

Đầu năm 1968, quân đội CS tại NVN lên đến khoảng 129,200 quân tác chiến, kể cả quân du kích. Khi bắt đầu tổng tấn công, lực lượng nầy tăng thành 147,200 người, đa số đều trẻ tuổi, đôi khi rất trẻ. Con số thực tế có thể còn cao hơn rất nhiều. Đa số cán binh CS được gởi từ BVN vào NVN chiến đấu. (Trong lúc quân CS vào thành phố, dân chúng nghe rất nhiều cán binh CS nói giọng Bắc.)


blank

 

Sinh năm 1959, nhập ngũ năm 1968 (9 tuổi), chết năm 1971 (12 tuổi).

Huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình, phía bắc tỉnh Quảng Trị. (Nguồn Internet)

 

Lúc đầu CS áp dụng chiến thuật du kích, nay đánh chỗ nầy, mai phá chỗ khác, gây tiêu hao mỗi ngày một nhiều. Khi thấy lực lượng đủ mạnh ở một nơi nào đó, hoặc một thời điểm nào đó, CS mới chuyển từ du kích chiến qua vận động chiến, như trường hợp tổng tấn công Tết Mậu Thân.

 

Quân đội CS theo kỷ luật sắt, dưới quyền điều khiển của những chính uỷ CS, tức uỷ viên chính trị của đảng Lao Động. Riêng tại Huế, có nơi CS xích chân bộ đội vào các cổ súng máy, không thể bỏ trốn, phải chiến đấu cho đến khi bị bắn chết tại chỗ. (Nhiều tác giả, Technology and the Air Force: A Retrospective Assessement, Washington D.C: Air Force History and Museums Program, United States Air Force, 1997, tr. 129.) (Sau khi quân đội VNCH tái chiếm Huế, người viết nghe kể quân CS bị xích chân vào các khẩu súng trung liên trấn giữ trên các dãy hoàng thành chung quanh Đại nội ở Huế và bị máy bay bắn chết.)

 

Ngày 26-1-1968, một số cán binh CS hồi chánh tại Quảng Trị đã khai rằng BVN đưa quân vào NVN, nên BVN phải sử dụng thanh niên trong tuổi nghĩa vụ quân sự, tổ chức thành các đơn vị bảo vệ miền BVN. Thực tế từ tháng 6-1965, khoảng 320,000 viện binh Trung Quốc đã vào BVN, bảo vệ các tỉnh phía bắc Hà Nội, để quân BVN tiến xuống đánh NVN. (Qiang Zhai, China & Vietnam Wars, 1950-1975, The University of North Carolina Press, 2000, tr. 135.)

 

 

 

 blank

 

 

Võ khí quân CS sử dụng trong cuộc tổng tấn công Mậu Thân khá tối tân như súng AK 47, xe tăng T54 đều do Liên Xô viện trợ. Lãnh đạo quân cộng sản lúc đó tại NVN gồm Phạm Hùng, uỷ viên bộ Chính trị đảng Lao Động, làm chính ủy, tư lệnh là trung tướng Hoàng Văn Thái (mới thay trung tướng Trần Văn Trà năm 1967), tham mưu trưởng là đại tá Lê Đức Anh.

 

2. LỆNH TẤN CÔNG CỦA CỘNG SẢN

 

Nhân dịp đầu năm dương lịch 1968, Hồ Chí Minh (HCM) gởi đến Ngoại giao đoàn ở Hà Nội, cùng các nhân viên cao cấp của đảng LĐ và nhà nước Hà Nội một thiệp chúc Tết màu hồng, trên có in bài thơ “Mừng xuân 1968” của HCM. Bài thơ nầy còn được phổ biến rộng rãi trên báo chí và trên đài phát thanh Hà Nội vào ngày Tết dương lịch (1-1-1968).

 

Đúng giao thừa Tết âm lịch ở BVN theo lịch mới của BVN (tối 28 rạng 29-1-1968), nghĩa là 24 giờ trước tối giao thừa ở NVN theo lịch NVN (tối 29 rạng 30-1-1968), bài thơ “Mừng xuân 1968” do HCM viết và chúc Tết dương lịch (1-1-1968), được phát lại trên đài phát thanh Hà Nội, nói là để chúc Tết đồng bào nhân dịp năm mới âm lịch, như sau:

 

“Xuân nầy hơn hẳn mấy xuân qua,

 Thắng trận tin vui khắp mọi nhà.

 Nam Bắc thi đua đánh giặc Mỹ,

 Tiến lên!

 Toàn thắng ắt về ta.”

(Hồ Chí Minh toàn tập, tập 12: 1966-1969, xuất bản lần thứ hai,

Hà Nội: Nxb. Chính Trị Quốc Gia, 2000, tt. 333-334.) 

 

Khi đọc bài thơ trên, đến câu thơ chót (Tiến lên! Toàn thắng ắt về ta), HCM đã dùng sức hét lên thật to, rất khác thường hai chữ "Tiến lên!". Sau nầy người ta mới hiểu bài thơ nầy được CS dùng làm mật khẩu ra lệnh tổng tấn công ở NVN. 

 

Bài thơ nầy được đài phát thanh Hà Nội lập đi lập lại nhiều lần từ đêm giao thừa đến suốt ngày mồng Một tháng giêng âm lịch (Tết) ở BVN (29-1-1968), tức là ngày 30 tháng chạp năm đinh mùi ở NVN. Như thế, trong suốt ngày hôm đó (29-1-1968), một ngày trước Tết ở NVN, quân đội cộng sản ở khắp NVN đều nghe bài nầy và biết đó là hiệu lệnh của Hồ Chí Minh chuẩn bị ra quân tấn công vào đêm giao thừa ở NVN (đêm 29 rạng 30-1-1968.).

 

Tại NVN, trước giờ xuất phát tấn công, bộ đội CS được nghe các cấp chỉ huy đọc nhật lệnh của bộ Tư lệnh các Lực lượng Võ trang MTDTGP. Trong lệnh đó, câu đầu tiên là câu của kết bài thơ chúc Tết của Hồ Chí Minh: "Tiến lênh, toàn thắng ắt về ta”.. Điều nầy càng xác định bài thơ chúc Tết của HCM là lệnh xuất quân chiến dịch “Tổng công kích và tổng khởi nghĩa” của CS. (Don Oberdorfer, Tet!, New York: Nxb. Da Capo, 1984, sđd. tt. 75.)

 

Bài thơ chúc Tết của HCM đầu năm 1968 và đầu năm Mậu Thân chính là lệnh tấn công của CSVN, và cũng là lệnh thảm sát đồng bào miền Nam Việt Nam trong Tết dân tộc năm 1968. (Còn tiếp bài 3: Cuộc chiến trên toàn lãnh thổ VNCH.)

 

TRẦN GIA PHỤNG

(Toronto, 12-3-2016)

 (tác giả gởi)

 

TÀI LIỆU:

 

NHẬT LỆNH CỦA BỘ TƯ LỆNH,

CÁC LỰC LƯỢNG VÕ TRANG GIẢI PHÓNG MIỀN NAM

 

Dưới đây là nhật lệnh của bộ Tư lệnh các Lực lượng võ trang của MTDTGPMNVN. Nhật lệnh nầy do các cấp chỉ huy cộng sản đọc cho các đơn vị trước khi xuất quân vào tối 29-1-1968, tức tối giao thừa Tết Mậu Thân tại Nam Việt Nam. Lệnh nầy đã được tác giả Douglas Pike dịch qua Anh ngữ và đăng trong bài "The 1968 Viet Cong Lunar New Year Offensive in South Vietnam" [Cuộc tấn công Tết âm lịch năm 1968 của Việt Cộng ở Nam Việt Nam], do Phái bộ Hoa Kỳ tại Sài Gòn phát hành ngày 14-2-1968. Bản dịch nầy được đăng lại trong sách đã dẫn của Don Oberdorfer, tt. 75, 76, và chú thích ở tr. 359. Rất tiếc không có nguyên văn tiếng Việt nhật lệnh nầy của MTDTGP, nên chúng tôi dịch lại từ bản dịch Anh văn của Douglas Pike để làm tài liệu tham khảo, chỉ có thể giữ đại ý chứ không phải là nguyên bản tiếng Việt của nhật lệnh. Trong khi dịch, người viết tạm dùng từ ngữ và cách hành văn theo lối cộng sản lúc đó. Ngoài ra, câu đầu của nhật lệnh là câu cuối của bài thơ chúc Tết của Hồ Chí Minh thì lấy theo nguyên bản bằng tiếng Việt ("Tiến lên toàn thắng ắt về ta."), dầu đã được Douglas Pike dịch là "Move forward to achieve final victory" (Tiến lên hoàn thành chiến công cuối cùng.)

 

ORDER OF THE DAY OF THE HEADQUARTERS,

ALL SOUTH VIETNAM LIBERATION ARMED FORCES

 

To all cadres and combatants,

 

"Move forward to achieve final victory."

The Tet greeting of Chairman Ho is actually a combat order for our entire Army and population.

 

And in compliance with the attack order of the Presidium, Central Committee, South Vietnam Liberation Front, all cadres and combatants of all South Vietnam Liberation Armed Forces should move forward to carry out direct attacks on all the headquarters of the enemy, to disrupt the United States imperialists' will for aggression and to smash the Puppet Government and Puppet Army, the lackeys of the United States, restore power to the people, completely liberate the 14,000,000 people of South Vietnamfulfill our revolutionary task of establishing democracy throughout the country.

 

It will the the greatest battle ever fought throughout the history of our country. It will bring forth world-wide change but will also require many sacrifices. It will decide the fate and survival of our Fatherland and will shake the world and cause the most bitter failure to the imperialist ringleaders.

 

Our country has a history of 4,000 years of fighting and defeating foreign aggression, particularly glorious battles such as Bach Dang, Chi Lang, Dong Da and Dien Bien Phu. We defeated the special war and we are defeating the limited war of the Americans. We resolutely move forward to completely defeat the American aggressors in order to restore independence and liberty in our country.

 

Dear comrades,

 

It is evident that the American aggressors are losing.

The call for assult to achieve independence and liberty has sounded.

The Truong Son [the Annamite mountains] and the Mekong River are moving.

You, comrades, should act as heroes of Vietnam and with the spirit and pride of combatants of the Liberation Army.

The final victory will be with us.

 

 

 

TẠM DỊCH TỪ BẢN DỊCH ANH NGỮ CỦA DOUGLAS PIKE:

 

NHẬT LỆNH CỦA BỘ TƯ LỆNH,

CÁC LỰC LƯỢNG VÕ TRANG GIẢI PHÓNG MIỀN NAM

 

Hỡi cán bộ và chiến sĩ,

 

"Tiến lên toàn thắng ắt về ta."

 

Lời chúc Tết của Hồ chủ tịch đích thực là một mệnh lệnh chiến đấu cho toàn thể Bộ đội và nhân dân.

 

Hưởng ứng lệnh tấn công của Chủ tịch đoàn, Trung ương cục, Mặt trận Giải phóng miền Nam, tất cả cán bộ và chiến sĩ của các Lực lượng Võ trang Mặt trận Giải phóng miền Nam hãy tiến lên tấn công thẳng vào các bộ chỉ huy địch, bẻ gãy ý đồ xâm lược của đế quốc Mỹ và đập tan ngụy quyền ngụy quân bù nhìn, tay sai của Mỹ, giành lại quyền cho nhân dân, giải phóng toàn bộ 14 triệu đồng bào miền Nam, hoàn thành nhiệm vụ cách mạng là lập lại nền dân chủ trên cả nước.

 

Đây sẽ là trận chiến vĩ đại nhất trong suốt quá trình lịch sử nước ta. Nó sẽ làm thay đổi cả thế giới nhưng cũng đòi hỏi nhiều hy sinh. Nó sẽ quyết định vận mạng và sự sống còn của Tổ quốc, sẽ làm rung chuyển thế giới, và sẽ gây thất bại chua cay cho bọn đầu sỏ đế quốc.

 

Đất nước chúng ta có 4,000 năm lịch sử đánh và thắng ngoại xâm, đặc biệt là những chiến công lừng lẫy như Bạch Đằng, Chi Lăng, Đống Đa và Điện Biên Phủ. Chúng ta đã thắng cuộc chiến tranh đặc biệt và chúng ta đang thắng cuộc chiến tranh giới hạn của Mỹ. Chúng ta cương quyết tiến lên đánh bại hoàn toàn bọn xâm lược Mỹ để giành lại độc lập và tự do cho xứ sở.

 

Các đồng chí thân mến,

 

Rõ ràng là bọn xâm lược Mỹ đang thua.

Giờ tiến công để giành lại độc lập và tự do đã điểm.

Núi Trường Sơn và sông Cửu Long đang chuyển mình.

Hỡi các đồng chí, hãy làm người hùng Việt Nam với tinh thần và lòng kiêu hãnh của chiến sĩ Bộ đội Giải phóng.

 

Thắng lợi cuối cùng ắt về ta.


*






Truyện dài


 

Mẫu Hệ



tác giả


Trần Yên Hòa
 


(tái bản, 2016)


đã phát hành toàn cầu



Nhà Xuất Bản Bạn Văn Nghệ (tái bản) 2016, phát hành

trên hệ thống Amazon

428 trang, bìa màu láng.

Giá:

$17 USD


Quý độc giả khắp nơi muốn mua sách xin click vào:




Amazon Mẫu Hệ






Tran Triet's photo.

 


*


 

 

Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. Tran, Pharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content



hoa_72-content

 

hinh_quang_o_dam_cuoi_o_mai_1-content

 Cindy Y. Tran

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Năm 20182:23 CH(Xem: 158)
Một Đại Hội 21 của các cựu SVSQ Trường VBQGVN vừa được tổ chức vào những ngày 11, 12 và 13 tháng 5/2018 tại thành phố San Jose, miền Bắc Cali, đã thành công tốt đẹp. Xin được chúc mừng và ngợi ca ban tổ chức đã bỏ nhiều công sức để có được một Đại Hội với nhiều hình thức truyền thống Võ Bị đáng được tự hào. Đại Hội cũng đã bầu ra một vị Tân Tổng Hội Trưởng, tốt nghiệp Khóa 24, có đầy đủ khả năng để chu toàn trách nhiệm.Tuy nhiên bên cạnh sự thành công và niềm tự hào đó, dường như vẫn phảng phất điều gì làm người ta cảm thấy ít nhiều tiếc nuối, xót xa. Bởi chỉ hơn một tháng sau, vào các ngày 23-24 và 25 tháng 6 tới đây, cũng sẽ có một Đại Hội 21 nữa được tổ chức tại Westminster, miền Nam Cali, và cũng để bầu một Tân Tổng Hội Trưởng. Điều khó hiểu là cả hai Đại Hội cùng mang tên Đại Hội 21 này đều nhân danh Tổng Hội Cựu SVSQ Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam.
18 Tháng Năm 20186:49 CH(Xem: 291)
Luân Hoán với tôi (VTrD), đồng hương, cùng những ngày trong quân trường Bộ Binh Thủ Đức khi khóa tôi được gởi sang học quân sự giai đoạn I ở Trường BB Thủ Đức cùng với khóa 24. Lúc đó Khối Chiến Tranh Chính Trị thành lập Ban Biên Tập liên khóa 23 & 24 Sinh Viên Sĩ Quan cho nguyệt san Thủ Đức nên được gặp nhau. Tháng 5-1967, chúng tôi chia tay, Luân Hoán tiếp tục ở quân trường vào giai đoạn II, sau đó phục vụ đơn vị tác chiến ở Sư Đoàn 2 BB. Gần hai năm sau, tôi nhận được tin buồn của Phan Nhự Thức, Luân Hoán mất một bàn chân rồi!... Chiến trường ở Quảng Ngãi lúc đó rất khốc liệt, không còn gì ngoài lời an ủi “thôi đành, để còn sống với vợ con”. Trong cuộc hành quân vì đạp phải quả mình “ba râu” chôn sát dòng sông, mất đi bàn chân trái tại Thi Phổ ngày 11/2/ 1969.
16 Tháng Năm 20185:46 CH(Xem: 120)
Tôi gặp Trần Hữu Hội lần đầu là trong một buổi tối thật buồn: một bạn văn của chúng tôi, nhà thơ Chu Trầm Nguyên Minh vừa nằm xuống và đêm đó anh em Quán Văn đang tổ chức một buổi tưởng niệm đọc thơ văn để sáng hôm đưa tiễn anh về nơi an nghỉ cuối cùng. Khi tôi và Elena thắp nhang trước linh cửu và bước ra cửa thì thấy một người đàn ông gầy gò, chống nạng đứng hút thuốc, khép nép sát bức tường. Tôi nhìn anh mỉm cười, hỏi anh là bạn hay là người thân của anh CTNM. Anh đáp “bạn, mà như em!”. Giọng anh thật khẽ khàng, không biết có phải còn e dè với người lạ hay không muốn kinh động cái không gian nhuốm màu tiếc thương của người vừa rời cõi tạm. Nói xong anh rít một hơi thuốc thật sảng khoái và tôi nhìn anh, cười lần nữa, và lúc này tôi mới thấy người đàn này có khuôn mặt phúc hậu và nụ cười thật hiền. Và tự nhiên trong tôi phát sinh một thiện cảm đặc biệt.
11 Tháng Năm 20186:15 CH(Xem: 210)
Nhà thơ Trần Vàng Sao tên thật Nguyễn Đính, sinh năm 1941, quê quán làng Đông Xuyên, huyện Quảng Điền, Thừa Thiên - Huế. Cả cuộc đời ông gắn liền với phường Vỹ Dạ, thành phố Huế. Năm 1962, ông đậu tú tài ở Huế và dạy học ở Truồi. Năm 1965 ông thoát ly lên rừng cho đến năm 1970 ông bị thương, được đưa ra miền Bắc chữa bệnh và an dưỡng. Theo lời kể lại của nhà thơ Thái Ngọc San - người cũng thoát ly ra Bắc và đã gặp nhà thơ Trần Vàng Sao, thì đây là quãng thời gian khổ ải nhất của nhà thơ vì gặp nhiều đố kỵ ghen ghét từ những người cùng chiến tuyến với ông. Tháng 5 năm 1975, ông trở về Huế được phân công làm liên lạc viên tức đưa thư, rồi công tác ở ban Văn Hóa Thông Tin xã và nghỉ hưu năm 1984. Theo Nguyễn Miên Thảo, người viết lời tựa cho tập thơ thì vào thời điểm này, bài thơ "Người đàn ông bốn mươi ba tuổi nói về mình" của ông được đăng trên Sông Hương, số kỷ niệm 5 năm ngày tạp chí ra đời. Bài thơ lập tức gặp phản ứng dữ dội của một số chức sắc địa phương
10 Tháng Năm 20186:11 CH(Xem: 184)
Tôi đọc bài thơ “Tau chưởi” dưới đây, và nghĩ rằng có lẽ trong văn học VN (và thế giới?!) khó tìm ra một bài thơ nào kinh dị, khốc liệt như bài thơ này. Điều gì làm cho tâm hồn con người – thi sĩ – phải đau đớn, quằn quại, căm hận, phẫn nộ đến vậy? Hai Bài thơ “Người đàn ông bốn mươi ba tuổi nói về mình” và “Bài thơ của một người yêu nước mình” làm cho Trần Vàng Sao nổi tiếng, nhưng theo tôi, bài “Tau chưởi” mới là bài đáng kể nhất trong thơ của ông.