DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,705,962

Đôi dòng bộc bạch - Đinh Tấn Lực

26 Tháng Tư 201612:00 SA(Xem: 2155)
Đôi dòng bộc bạch - Đinh Tấn Lực

Đôi dòng bộc bạch

 


pham_huy_thong


Cùng các bạn thân quen và sắp quen…

Tôi là Blogger Đinh Tấn Lực ( dinhtanluc.wordpress.com , dinhtanluc.blogspot.com , facebook.com/dinhtanluc ). Nội dung những trang blogs và trang mạng xã hội này chỉ nhằm góp một phần rất nhỏ vào nỗ lực chung của đại khối người Việt Nam yêu chuộng tự do dân chủ, trân quý chủ quyền quốc gia và khát khao được nhìn thấy đất nước cất cánh. Trên con đường đấu tranh cho một ngày mai tươi sáng Việt Nam, tôi đã chọn phương thức đấu tranh bất bạo động và luôn sát cánh thực hiện cùng các anh chị em đảng viên Việt Tân suốt nhiều năm qua.

Vào cuối tháng 3 vừa rồi, tôi bị an ninh sân bay Tân Sơn Nhứt câu lưu, rồi bị cơ quan an ninh điều tra P5 đọc lệnh bắt khẩn cấp (trong lúc đang bị câu lưu!), đọc lệnh tạm giam, đọc lệnh gia hạn tạm giam… Nhưng cuối cùng, không có chứng cớ để buộc tôi vào bất kỳ tội danh cụ thể nào, cũng như biết việc giữ tôi như thế là vi phạm các giao ước với chính phủ Mỹ, họ đã phải làm thủ tục tống xuất tôi ra khỏi Việt Nam.

Khoảng thời gian câu lưu và tạm giam đó không dài, nhưng đủ để cá nhân tôi trải nghiệm qua khá nhiều chiêu trò của an ninh điều tra. Từ tập quán của an ninh luôn luôn gấp lề tờ giấy biên bản, cho đến thói quen truyền thống dứt câu bằng từ “đúng không?”, cầm bằng như mọi lời phán đàng trước nó là không sai vào đâu được, nhưng chẳng bao giờ cho người đối diện phát biểu, đừng nói là phản biện…. Từ vở kịch chia nhau đóng vai thiện/ác để lấy lòng hay đe dọa, cho đến kỹ thuật xa luân chiến dài hơi với trọng tâm là “chúng tôi biết hết cả rồi!”, nhằm bẻ gãy sức chịu đựng tinh thần lẫn thể xác của “đối tượng”…. Từ kỹ thuật mớm cung (có thu âm, thu hình, chụp ảnh) trên những tờ “tự khai”, “tự nguyện khai báo”, “ký nhận biên bản điều tra” được an ninh thay phiên hoặc chen nhau đọc từng chữ cho chép như học trò trong tiết tập viết chính tả (với văn phong hội đồng tàu chợ), cho đến thủ tục tống xuất không thể thiếu những màn “xác nhận ảnh” hay “ký nhận tài liệu” hoặc “giấy cam kết” này nọ, v.v….

Sẽ không có gì đáng ngạc nhiên, trong những ngày tới, nếu đây đó xuất hiện những hình ảnh, âm thanh, video clips về tôi (hoặc về những tài liệu riêng tư của tôi mà họ đã dùng thủ thuật vi tính ám muội và phạm pháp để chiếm đoạt), đã qua nỗ lực cắt ghép hay thêu dệt công phu của cơ quan an ninh điều tra P5…. Đó KHÔNG phải là điều tôi thực sự quan ngại, bởi lẽ tôi tin chắc rắng các bạn tôi đã quá rõ (có khi là quá quen với) loại chiêu trò ám toán này, và phần nào cũng khá rõ về cá nhân cùng chí hướng của tôi, dù đã có dịp gặp hay chưa từng bắt tay nhau.

Điều tôi quan tâm (với sự cảm kích bội phần) chính là sự thấu hiểu và cảm phục những người bạn tranh đấu của tôi đã từng (hay còn đang) đối diện với các chiêu thức ám muội ngày càng thô thiển này (lắm khi còn đối diện với nó ở mức nghiệt ngã hơn cả những điều mà tôi trải nghiệm), trên đường phố, trong đồn công an, trong trại tạm giam, hay trong lao tù của một chế độ công an trị.

Viết ra những dòng này, tôi chỉ muốn bày tỏ nỗi niềm cảm phục đó. Lại mong ngày càng nhiều người tranh đấu cho các anh chị em yêu nước đang bị giam cầm trong lao tù, và ngày càng có nhiều người hơn nữa nhập dòng tiếp nối các nỗ lực đấu tranh bền bỉ của những người bạn kiên cường đó, cho tới ngày canh tân Việt Nam.

Cho phép tôi tạm kết những lời bộc bạch này đến các bạn bằng ba điểm gút:

  1. Mọi cam kết, lời nói, chữ viết, hay chữ ký, trước bạo lực đe dọa (cả bên ngoài lẫn bên trong phòng cung), đều không có chút giá trị gì.
  2. Mọi thủ đoạn ám toán dựa trên bạo lực, cho dẫu tinh vi đến đâu, cũng chỉ làm nổi bật sự sợ hãi gia tăng của chính kẻ sử dụng bạo lực.
  3. Mọi thứ chông gai trên đường sẽ không bao giờ khiến tôi chùn bước đồng hành cùng các bạn vì một Việt Nam cất cánh.

 

 

23/4/2016– Nhân “Ngày Sách Thế Giới”.
Blogger Đinh Tấn Lực
Nguồn: Blog Đinh Tấn Lực

 

 

*


 

 

Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. Tran, Pharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Năm 20182:23 CH(Xem: 68)
Một Đại Hội 21 của các cựu SVSQ Trường VBQGVN vừa được tổ chức vào những ngày 11, 12 và 13 tháng 5/2018 tại thành phố San Jose, miền Bắc Cali, đã thành công tốt đẹp. Xin được chúc mừng và ngợi ca ban tổ chức đã bỏ nhiều công sức để có được một Đại Hội với nhiều hình thức truyền thống Võ Bị đáng được tự hào. Đại Hội cũng đã bầu ra một vị Tân Tổng Hội Trưởng, tốt nghiệp Khóa 24, có đầy đủ khả năng để chu toàn trách nhiệm.Tuy nhiên bên cạnh sự thành công và niềm tự hào đó, dường như vẫn phảng phất điều gì làm người ta cảm thấy ít nhiều tiếc nuối, xót xa. Bởi chỉ hơn một tháng sau, vào các ngày 23-24 và 25 tháng 6 tới đây, cũng sẽ có một Đại Hội 21 nữa được tổ chức tại Westminster, miền Nam Cali, và cũng để bầu một Tân Tổng Hội Trưởng. Điều khó hiểu là cả hai Đại Hội cùng mang tên Đại Hội 21 này đều nhân danh Tổng Hội Cựu SVSQ Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam.
18 Tháng Năm 20186:49 CH(Xem: 248)
Luân Hoán với tôi (VTrD), đồng hương, cùng những ngày trong quân trường Bộ Binh Thủ Đức khi khóa tôi được gởi sang học quân sự giai đoạn I ở Trường BB Thủ Đức cùng với khóa 24. Lúc đó Khối Chiến Tranh Chính Trị thành lập Ban Biên Tập liên khóa 23 & 24 Sinh Viên Sĩ Quan cho nguyệt san Thủ Đức nên được gặp nhau. Tháng 5-1967, chúng tôi chia tay, Luân Hoán tiếp tục ở quân trường vào giai đoạn II, sau đó phục vụ đơn vị tác chiến ở Sư Đoàn 2 BB. Gần hai năm sau, tôi nhận được tin buồn của Phan Nhự Thức, Luân Hoán mất một bàn chân rồi!... Chiến trường ở Quảng Ngãi lúc đó rất khốc liệt, không còn gì ngoài lời an ủi “thôi đành, để còn sống với vợ con”. Trong cuộc hành quân vì đạp phải quả mình “ba râu” chôn sát dòng sông, mất đi bàn chân trái tại Thi Phổ ngày 11/2/ 1969.
16 Tháng Năm 20185:46 CH(Xem: 112)
Tôi gặp Trần Hữu Hội lần đầu là trong một buổi tối thật buồn: một bạn văn của chúng tôi, nhà thơ Chu Trầm Nguyên Minh vừa nằm xuống và đêm đó anh em Quán Văn đang tổ chức một buổi tưởng niệm đọc thơ văn để sáng hôm đưa tiễn anh về nơi an nghỉ cuối cùng. Khi tôi và Elena thắp nhang trước linh cửu và bước ra cửa thì thấy một người đàn ông gầy gò, chống nạng đứng hút thuốc, khép nép sát bức tường. Tôi nhìn anh mỉm cười, hỏi anh là bạn hay là người thân của anh CTNM. Anh đáp “bạn, mà như em!”. Giọng anh thật khẽ khàng, không biết có phải còn e dè với người lạ hay không muốn kinh động cái không gian nhuốm màu tiếc thương của người vừa rời cõi tạm. Nói xong anh rít một hơi thuốc thật sảng khoái và tôi nhìn anh, cười lần nữa, và lúc này tôi mới thấy người đàn này có khuôn mặt phúc hậu và nụ cười thật hiền. Và tự nhiên trong tôi phát sinh một thiện cảm đặc biệt.
11 Tháng Năm 20186:15 CH(Xem: 204)
Nhà thơ Trần Vàng Sao tên thật Nguyễn Đính, sinh năm 1941, quê quán làng Đông Xuyên, huyện Quảng Điền, Thừa Thiên - Huế. Cả cuộc đời ông gắn liền với phường Vỹ Dạ, thành phố Huế. Năm 1962, ông đậu tú tài ở Huế và dạy học ở Truồi. Năm 1965 ông thoát ly lên rừng cho đến năm 1970 ông bị thương, được đưa ra miền Bắc chữa bệnh và an dưỡng. Theo lời kể lại của nhà thơ Thái Ngọc San - người cũng thoát ly ra Bắc và đã gặp nhà thơ Trần Vàng Sao, thì đây là quãng thời gian khổ ải nhất của nhà thơ vì gặp nhiều đố kỵ ghen ghét từ những người cùng chiến tuyến với ông. Tháng 5 năm 1975, ông trở về Huế được phân công làm liên lạc viên tức đưa thư, rồi công tác ở ban Văn Hóa Thông Tin xã và nghỉ hưu năm 1984. Theo Nguyễn Miên Thảo, người viết lời tựa cho tập thơ thì vào thời điểm này, bài thơ "Người đàn ông bốn mươi ba tuổi nói về mình" của ông được đăng trên Sông Hương, số kỷ niệm 5 năm ngày tạp chí ra đời. Bài thơ lập tức gặp phản ứng dữ dội của một số chức sắc địa phương
10 Tháng Năm 20186:11 CH(Xem: 184)
Tôi đọc bài thơ “Tau chưởi” dưới đây, và nghĩ rằng có lẽ trong văn học VN (và thế giới?!) khó tìm ra một bài thơ nào kinh dị, khốc liệt như bài thơ này. Điều gì làm cho tâm hồn con người – thi sĩ – phải đau đớn, quằn quại, căm hận, phẫn nộ đến vậy? Hai Bài thơ “Người đàn ông bốn mươi ba tuổi nói về mình” và “Bài thơ của một người yêu nước mình” làm cho Trần Vàng Sao nổi tiếng, nhưng theo tôi, bài “Tau chưởi” mới là bài đáng kể nhất trong thơ của ông.