DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,401,810

Đôi dòng bộc bạch - Đinh Tấn Lực

Tuesday, April 26, 201612:00 AM(View: 4089)
Đôi dòng bộc bạch - Đinh Tấn Lực

Đôi dòng bộc bạch

 


pham_huy_thong


Cùng các bạn thân quen và sắp quen…

Tôi là Blogger Đinh Tấn Lực ( dinhtanluc.wordpress.com , dinhtanluc.blogspot.com , facebook.com/dinhtanluc ). Nội dung những trang blogs và trang mạng xã hội này chỉ nhằm góp một phần rất nhỏ vào nỗ lực chung của đại khối người Việt Nam yêu chuộng tự do dân chủ, trân quý chủ quyền quốc gia và khát khao được nhìn thấy đất nước cất cánh. Trên con đường đấu tranh cho một ngày mai tươi sáng Việt Nam, tôi đã chọn phương thức đấu tranh bất bạo động và luôn sát cánh thực hiện cùng các anh chị em đảng viên Việt Tân suốt nhiều năm qua.

Vào cuối tháng 3 vừa rồi, tôi bị an ninh sân bay Tân Sơn Nhứt câu lưu, rồi bị cơ quan an ninh điều tra P5 đọc lệnh bắt khẩn cấp (trong lúc đang bị câu lưu!), đọc lệnh tạm giam, đọc lệnh gia hạn tạm giam… Nhưng cuối cùng, không có chứng cớ để buộc tôi vào bất kỳ tội danh cụ thể nào, cũng như biết việc giữ tôi như thế là vi phạm các giao ước với chính phủ Mỹ, họ đã phải làm thủ tục tống xuất tôi ra khỏi Việt Nam.

Khoảng thời gian câu lưu và tạm giam đó không dài, nhưng đủ để cá nhân tôi trải nghiệm qua khá nhiều chiêu trò của an ninh điều tra. Từ tập quán của an ninh luôn luôn gấp lề tờ giấy biên bản, cho đến thói quen truyền thống dứt câu bằng từ “đúng không?”, cầm bằng như mọi lời phán đàng trước nó là không sai vào đâu được, nhưng chẳng bao giờ cho người đối diện phát biểu, đừng nói là phản biện…. Từ vở kịch chia nhau đóng vai thiện/ác để lấy lòng hay đe dọa, cho đến kỹ thuật xa luân chiến dài hơi với trọng tâm là “chúng tôi biết hết cả rồi!”, nhằm bẻ gãy sức chịu đựng tinh thần lẫn thể xác của “đối tượng”…. Từ kỹ thuật mớm cung (có thu âm, thu hình, chụp ảnh) trên những tờ “tự khai”, “tự nguyện khai báo”, “ký nhận biên bản điều tra” được an ninh thay phiên hoặc chen nhau đọc từng chữ cho chép như học trò trong tiết tập viết chính tả (với văn phong hội đồng tàu chợ), cho đến thủ tục tống xuất không thể thiếu những màn “xác nhận ảnh” hay “ký nhận tài liệu” hoặc “giấy cam kết” này nọ, v.v….

Sẽ không có gì đáng ngạc nhiên, trong những ngày tới, nếu đây đó xuất hiện những hình ảnh, âm thanh, video clips về tôi (hoặc về những tài liệu riêng tư của tôi mà họ đã dùng thủ thuật vi tính ám muội và phạm pháp để chiếm đoạt), đã qua nỗ lực cắt ghép hay thêu dệt công phu của cơ quan an ninh điều tra P5…. Đó KHÔNG phải là điều tôi thực sự quan ngại, bởi lẽ tôi tin chắc rắng các bạn tôi đã quá rõ (có khi là quá quen với) loại chiêu trò ám toán này, và phần nào cũng khá rõ về cá nhân cùng chí hướng của tôi, dù đã có dịp gặp hay chưa từng bắt tay nhau.

Điều tôi quan tâm (với sự cảm kích bội phần) chính là sự thấu hiểu và cảm phục những người bạn tranh đấu của tôi đã từng (hay còn đang) đối diện với các chiêu thức ám muội ngày càng thô thiển này (lắm khi còn đối diện với nó ở mức nghiệt ngã hơn cả những điều mà tôi trải nghiệm), trên đường phố, trong đồn công an, trong trại tạm giam, hay trong lao tù của một chế độ công an trị.

Viết ra những dòng này, tôi chỉ muốn bày tỏ nỗi niềm cảm phục đó. Lại mong ngày càng nhiều người tranh đấu cho các anh chị em yêu nước đang bị giam cầm trong lao tù, và ngày càng có nhiều người hơn nữa nhập dòng tiếp nối các nỗ lực đấu tranh bền bỉ của những người bạn kiên cường đó, cho tới ngày canh tân Việt Nam.

Cho phép tôi tạm kết những lời bộc bạch này đến các bạn bằng ba điểm gút:

  1. Mọi cam kết, lời nói, chữ viết, hay chữ ký, trước bạo lực đe dọa (cả bên ngoài lẫn bên trong phòng cung), đều không có chút giá trị gì.
  2. Mọi thủ đoạn ám toán dựa trên bạo lực, cho dẫu tinh vi đến đâu, cũng chỉ làm nổi bật sự sợ hãi gia tăng của chính kẻ sử dụng bạo lực.
  3. Mọi thứ chông gai trên đường sẽ không bao giờ khiến tôi chùn bước đồng hành cùng các bạn vì một Việt Nam cất cánh.

 

 

23/4/2016– Nhân “Ngày Sách Thế Giới”.
Blogger Đinh Tấn Lực
Nguồn: Blog Đinh Tấn Lực

 

 

*


 

 

Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. Tran, Pharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content



Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, October 24, 20208:41 AM(View: 50)
Đêm thứ nhất, sau khi trét xong cái vách đất biến ngôi nhà thành một cái hang lộ thiên khổng lồ, ông không thể nào chợp mắt được. Cái mùi xăng vẫn còn nồng nặc, rồi mùi của đất ướt ngai ngái, mùi của bóng tối đậm đặc, mùi của cây gỗ bị rang nóng… làm ông ngạt thở. Đã mấy lần ông chui ra ngoài hiên, ngồi đốt thuốc nhìn trời. Ngân hà giống con sông chảy qua làng trong mùa lũ, trông mênh mang cả một trời sao trắng đục. Ông thấy sao con công vẫn còn kéo cái đuôi óng ánh dài lê thê, sao con vịt xấu xí hếch cái mỏ lên trời và ông nghe thấy tiếng con chim heo kêu ụt ụt. Không có tiếng vạc kêu, cũng không có tiếng chim cú ném vào đêm tối những tiếng kêu dài ma quái. Đất trời vẫn yên hàn thanh tịnh, chỉ có lòng người vẫn không ngớt dậy lên những trận phong ba kinh hồn, lúc nào cũng để lại những tiếng dội âm ỉ như tiếng sấm rền trong mây. Cớ làm sao chỉ một bước mà mình đã lên địa chủ? Rồi một bước nữa là phản động. Đâu phải mình muốn bước mà mình bị đẩy lên, bị nắm tóc kéo lên chỉ sau một
Tuesday, October 20, 20209:29 PM(View: 102)
Cung Tiến từ nhỏ được xem là nhạc sĩ tài hoa, học xướng âm và ký âm với hai nhạc sĩ Thẩm Oánh và Chung Quân. Năm 1952 theo thân phụ vào Sài Gòn học tại hai trường trung học Nguyễn Trãi và Chu Văn An. Năm 1953, sáng tác hai nhạc phẩm bất hủ Thu Vàng và Hoài Cảm. Theo lời anh “Lúc đi, nhớ tất cả những gì mà ở Hà Nội ghi vào ký ức mình”. Ca khúc Thu Vàng, điệu valse, khi nghe tưởng chừng như những bước chân chim nhảy nhót trên lá thu, và Hoài Cảm nhưng tâm trạng của kẻ tình si “Lòng cuồng điên vì nhớ. Ôi đâu người, đâu ân tình cũ… Cố nhân xa rồi, có ai về lối xưa” thật tuyệt. Thật khó tưởng tượng cậu học sinh lớp Đệ Lục (lớp 7) mà viết lên lời ca hay như vậy. Nhạc sĩ Cung Tiến sáng tác hai ca khúc Hương Xưa và Nguyệt Cầm. Thể loại nầy từ lời ca và giai điệu mang chất classical nên thường gọi là dòng nhạc bán cổ điển (semi-classic, semi-classical). Ca khúc Hương Xưa (1956) đã một thời nổi tiếng qua tiếng hát điển hình như Lệ Thu, Hà Thanh, Sĩ Phú, Duy Trác (Mai Hương trình bày với
Sunday, October 18, 20204:22 PM(View: 152)
Tôi chỉ là một công dân hạng hai cầm bút chứ không phải là nhà văn. Lại càng không phải là nhà văn có thương hiệu cho dù là cấp xã hay cấp nhà nước. Tôi viết trước hết cho các con tôi vì chúng rất mù mờ không hiểu cha ông chúng đã sống và đã chết như thế nào trong suốt hơn nửa thế kỷ dông bão vừa qua. Tôi có người bạn bảo bây giờ viết như Kinh Kha buồn. Nghĩa là biết chẳng tới đâu mà vẫn phải cầm lấy bút như cây chủy thủ. Tôi nghĩ còn hơn Kinh Kha buồn vì sông Dịch bây giờ chẳng những lạnh mà hoang vắng đến rợn người. Chẳng có một tân khách nào dám tiễn đưa. Cái đất Tần ấy lúc này đang ngút trời gươm đao bất trắc. Từ lúc nạn đói năm Ất Dậu đến nay có bao nhiêu triệu công dân hạng hai Việt Nam đã chết? Hai triệu? Năm triệu? Hay mười triệu? Chết vì đói, vì thủ tiêu, vì đấu tố, vì tố cộng, vì Mậu Thân, vì cải tạo, vì vượt biên… Cho dù ở bên nào họ cũng chỉ là những nông dân nghèo, cả đời khát khao mảnh vườn thửa ruộng. Chính vì vậy mà họ bị lừa phỉnh, bị lợi dụng, bị sai khiến.
Wednesday, October 14, 20208:35 AM(View: 237)
Cách đây hơn bốn mươi năm, khi còn ngồi trên ghế nhà trường cấp III, có một lần, trong buổi ngoại khóa, chúng tôi được thầy H. B. N. bình bài “Tiếng hát sông Hương” của nhà thơ Tố Hữu. Thầy bị cụt một tay, người chỉ được một mẩu, đuôi mắt trái lại có mụn ruồi to đùng nhưng giảng văn thì cực hay. Dường như những khi đứng trên bục giảng, thầy đã hóa thân vào tác phẩm, để rồi, trong phút xuất thần, chuyển tải cái nhân sinh quan cộng sản của một ông râu xồm mãi bên trời Tây vào con tim ngu ngơ của đám học trò nông thôn, quần âm lịch, chân đất, vốn chưa biết gì về nạn mại dâm. Theo sự phân tích rất logic từ mỹ học Marx-Lenin, thầy khẳng định, cô gái sông Hương là nạn nhân của chế độ thực dân phong kiến, bị giày vò cả thể xác lẫn tâm hồn. Tuy nhiên, nỗi ô nhục ấy sẽ mất đi, người con gái vướng vào kiếp nạn ê chề sẽ được hoàn lương một khi Cách mạng vô sản thành công. Chân trời mới sắp mở ra. Những thân phận bọt bèo, lạc loài sẽ được sống trong một xã hội công bằng, hạnh phúc, đầy hoa
Sunday, October 11, 20203:27 PM(View: 188)
Vậy mà Lê mất đã một năm... Giờ này năm trước, tôi đang ở Việt Nam có chút việc, và cứ tưởng mình sẽ không đến dự kịp lễ tang của anh tại nhà quàn Peak Family. Nhưng may thay, cuối cùng công việc lại êm xuôi và tôi trở về Bolsa kịp đúng vào buổi sáng ngày di quan linh cữu của anh - nhà thơ của hằng ngàn bài thơ tình trong số đó có nhiều bài thuộc loại nằm lòng của rất nhiều bạn đọc Việt Nam, nhất là phái nữ. Dù phải trải qua chuyến bay dài, tôi cũng dễ dàng bỏ qua sự mệt mỏi để đến dự tang lễ và nhất là đến để đưa tận tay chị Hạnh Tuyền, vợ anh, chiếc cọ vẽ cũ của tôi. Trong một buổi sáng cà phê nào đó ở Little SG, anh đã từng ngỏ ý muốn tôi tặng một cây cọ đã dùng của mình cho bộ sưu tập những cây cọ vẽ cũ của các hoạ sĩ Việt Nam nổi tiếng mà chị cất công sưu tập bấy lâu. Và đó là lúc mà tôi thực hiện lời hứa với bạn mình, chỉ là không ngờ phải thực hiện ngay trước linh cữu bạn. Tầm 11 am, sau khi tìm được chỗ đậu xe, tôi đến nơi đang có rất nhiều người trong trang