DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,446,080

ĐÀO HIẾU VÀ NỔI LOẠN - Trần Yên Hòa

Thursday, October 14, 201012:00 AM(View: 51192)
ĐÀO HIẾU VÀ NỔI LOẠN - Trần Yên Hòa

TRẦN YÊN HÒA

 

ĐÀO HIẾU VÀ NỔI LOẠN

imagescaxwhvwj

 

Hồi còn ở Việt Nam, tôi đã biết đến Đào Hiếu với truyện dài Nổi Loạn (1993). Tập truyện nỗi tiếng vì nội dung của nó, phản kháng chế độ đương thời, được viết bởi một con người bỏ vào bưng theo Việt cộng.

Khi cuộc chiến tranh chấm dứt, Đào Hiếu nhìn vào cuộc sống xã hội hiện tại, ông viết Nổi Loạn, nên lúc ấy, tác phẩm bị thu hồi và cấm phát hành. Có thể Nổi Loạn nổi tiếng bởi từ 2 khía cạnh, một là cốt truyện phơi bày phần thực chất của con người, những người cộng sản chiến thắng và những thân phận nguời bị trị. Sự vùng lên ấy là khơi mào cho những đối kháng sau này, hai là sách bị tịch thu, bị cấm phát hành, cho nên nhiều người vì tò mò, nên lùng sục, tìm kiếm để đọc. Tôi cũng nằm vào những người muốn tìm kiếm để đọc, nhưng tìm không ra. Mãi sau này, khi Đào Hiếu viết tiếp những truyện như Lạc Đường, Mạt Lộ, tôi mới đọc được Nổi Loạn của ông trên Web.

 

*

 

Vào đầu trang truyện Nổi Loạn, Đào Hiếu (lúc đó) có lẽ còn e ngại, dè dặt, nên ông viết khơi mào nhẹ nhàng :

Đây chỉ là một chuyện tình. Nhưng là một chuyện tình dữ dội. Vì nó được dẫn dắt bởi những nhân vật đầy cá tính và những tình huống đầy bi kịch.

"Nổi Loạn" là một tác phẩm hư cấu, không mang tính thời sự và không truyền tải một ý đồ chính trị nào.

Co thể tóm tắc cốt truyện như sau:

"Ngọc nguyên quán miền Nam được cha mẹ mang đi tập kết ra miền Bắc khi mới lên hai. Trong thời gian ở miền Bắc cô cũng như phần đông các gia đình cán bộ tập kết phải sống cuộc đời cơ cực thiếu thốn. Đến khi "hòa bình lập lại" gia đình cô trở về miền Nam. Cha cô, một cán bộ cộng sản nghiêm khắc, ép cô lấy một cán bộ cộng sản luống tuổi: Hùng vốn là một nhà sư đã hoàn tục vì giác ngộ chân lý của cách mạng vô sản và khi được cô vợ "hoa hậu Cần Thơ" thì được "giác ngộ lần thứ hai ".

Nhưng vốn quen tác phong khắc khổ của một nhà tu và cù lần của một "cán bộ nón cối", Hùng đã không chinh phục được trái tim Ngọc. Đêm động phòng bị trì hoãn hai ba lần. Đến khi Ngọc biết đàng nào cũng phải "trả bài cho xong cái chuyện đó" thì nàng ngỡ ngàng nhận ra rằng nó chỉ có thế, và nhanh thế. Tuy cũng đã 24 tuổi nhưng cô cũng chưa được ai cho biết thực chất chuyện vợ chồng nó ra làm sao. Hùng đối với cô chỉ là "người đàn ông buồn tẻ như cục gạch ở đầu hè". Mỗi lần ăn nằm với Hùng, Ngọc đều có cảm giác như kẻ bị hiếp dâm. Nhưng hai người cũng có được 3 đứa con.

Thế rồi tình cờ Ngọc gặp Phan tại một trại cải tạo khi cô đến thuyết minh trong một buổi chiếu phim cho tù cải tạo xem. Lợi dụng sự quen biết với trưởng trại, Ngọc mạo nhận Phan là anh con dì với mình để xin cho chàng được thả ra khỏi cái "chuồng" giam tù nhân bướng bỉnh. Phan đã bị mê hoặc bởi cô gái đẹp buồn này. Khi Phan được về sau 3 năm cải tạo họ lại gặp nhau trong những buổi chiếu phim ở các rạp. Mối tình nảy nở. Phan thuê một căn nhà nhỏ làm tổ uyên ương. Hùng vốn ngây ngô không hay biết gì. Nhưng bác sĩ Bích, vợ Phan thì tinh ý nên đã rình bắt được bức thư tình Phan viết cho Ngọc. Bích nhất định đòi Phan phải chấm dứt mọi liên hệ với Ngọc, bằng không thì hãy ra khỏi nhà. Nàng cũng viết sẵn giấy ly dị bắt Phan phải ký. Không những thế nàng còn đi báo chuyện này cho Hùng là chồng Ngọc biết, nói là để cùng nhau theo dõi và ngăn chặn cuộc ngọai tình.

Hùng dùng mọi cách để giữ Ngọc. Nhưng năn nỉ, canh chừng, cấm đoán, theo dõi, bắt ghen, đánh ghen đều vô hiệu. Cuối cùng anh ta đánh Ngọc một cách tàn nhẫn và đuổi ra khỏi nhà, để rồi một mình ngồi ở xó nhà uống rượu với anh hàng xóm. Thế là hai gia đình tan nát. Phan tuy yêu Ngọc, thấy mình có trách nhiệm với người yêu, nhưng không muốn bỏ vợ con. Anh bảo Bích thế và cũng thú thực với Ngọc như thế. Thực ra anh quá tham lam, vừa không muốn xa vợ con vừa muốn đắm mình trong thú vui nhục dục với Ngọc, người đàn bà giống như con thú xổ lồng thả lỏng bản năng trong những giờ làm tình bên người đàn ông mà nàng cho là "một nửa kia của chính mình" mà mình đã tìm lại được sau bao năm không biết đến tình yêu.“

(lược truyện theo MV)

 

*

 

Đọc toàn truyện, có những đoạn Đào Hiếu tả rất nóng bỏng những cảnh làm tình giữa Ngọc và Phan. Nhưng với tôi, những đoạn này chỉ là cái cớ của guồng máy kiểm duyệt cộng sản để buộc tội Đào Hiếu viết truyện “đồi trụy” nên cấm phát hành và tịch thu sách. Nhưng thật ra, những đoạn sau đây, mới thật sự là “cái gai” để lưởi kéo kiểm duyệt của nhà nước cộng sản, muốn tác phẩm không được lưu hành.

Đó là cảnh anh chồng cán bộ “cán ngố”, mỗi khi cơn ghen nổi lên, khi nghĩ rằng vợ mình ngoại tình, ông đều bắt Ngọc phải viết kiểm điểm. Giống y chan cái chế độ cộng sản ấy, mỗi khi muốn ghép ai vào sai phạm lỗi lầm nào, đều bắt phải làm tự điểm.

 

Xin trích một đoạn, lần thứ nhất, ông cán bộ (là chồng) bắt Ngọc (là vợ) làm kiểm điểm :

“- Tôi là chồng. Tôi có quyền. Cô khai đi, không đừng có trách tôi.

- Tôi không khai báo gì cả. Đây là nhà tôi chứ không phải là đồn công an.

Hùng lại bàn lấy một xấp giấy trắng và một cây bút. Ông đặt các thứ ấy trước mặt vợ.

- Viết tờ kiểm điểm đi!

- Tôi không viết.

- Không viết thì cô ngồi đó tới sáng.

Ông ta nói xong ngồi xuống ghế đối diện, tay lăm lăm cây roi mây, mắt nhìn Ngọc chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống.

Hai người đối diện nhau trong tư thế ấy chừng mười phút. Ngọc buồn ngủ quá. Chị nhìn tờ giấy, thấy nó trống trơn, trắng bạc và trơ trẽn một cách khốc liệt, rồi nhìn cái roi mây run bần bật trên tay chồng và những bài thơ Phan tặng đang vung vãi dưới sàn nhà. Nỗi chán chường làm nghẹn cổ họng. Chị không hiểu tại sao đời mình lại bị mắc kẹt giữa khung cảnh này, giữa những con người này. Tất cả đều nhảm nhí và đang trơ cái bộ mặt lố bịch ra dưới ánh sáng mệt mỏi của ngọn đèn huỳnh quang cũ kỹ.”

 

*

 

Lần thứ hai, tại bến xe khi Ngọc đi Vũng Tàu nhận hàng từ ngoại quốc gởi về, ông thấy Ngọc và Phan (người tình của Ngọc) ở bến xe, ông cũng bắt vợ và Phan làm bản kiểm điểm ngay tại bến xe (như mọi nơi, mọi lúc là nhà của “cán bộ” không bằng)

“Hai người nhìn ra cổng. Hùng cưỡi chiếc xe đạp vừa rẽ vô. Ngọc thở dài:

-Trời ơi, em đã linh cảm thế nào ảnh cũng tới.

-Không sao. Phan nói. Anh sẽ bảo là anh đưa bạn anh đi, tình cờ gặp.

Nhưng con mắt bốc lửa đã dọi thẳng vô hai người. Hùng ném chiếc xe đạp sang bên, quát to:

- Tại sao thế này?

Phan nói:

-Anh bình tĩnh đi, ngồi xuống nói chuyện.

- Tao không nói chuyện với mày, mày là thằng khốn nạn.

Phan vỗ vai ông chồng, nói nhỏ nhẹ:

-Mình không nên nói chuyện ở đây anh ạ. Tôi mời anh sang quán cà phê bên kia đường, chúng ta nói chuyện hay hơn.

- Không đi đâu cả. Và tao cấm mày rời khỏi đây. Cả cô nữa, cô nghe rõ chưa.

Ngọc nói:

- Anh làm gì mà om sòm vậy. Đây là nơi công cộng, không phải nhà của mình đâu nha.

- Người ta cười cô chứ không cười tôi đâu. Vì cô là cái đồ...

Đám đông đã vây quanh như coi đá gà. Một người có trách nhiệm trong công ty bước đến.

- Đây là cơ quan, xin đừng làm mất trật tự. Chuyện riêng của các người xin đi chỗ khác giải quyết.

Hùng đành ngồi xuống ghế.

- Thôi được, ông ta nói. Lấy giấy ra đi. Mỗi người viết một tờ kiểm điểm, ký tên vào.

Ngọc rất tức nhưng cũng phải cười.

- Đừng làm trò hề. Anh đi về đi là hay hơn cả.

- Tôi về để cho hai người đi du hý với nhau à?

- Anh ấy có đi đâu.

- Đừng qua mặt tôi. Lấy giấy viết kiểm điểm lẹ lên.

Không thấy ai nhúc nhích, ông ta điên tiết, sục sạo trong túi quần tìm kiếm, vẫn không có, bèn đứng lên hỏi những người đang bu quanh:

- Ai có giấy cho tôi xin một tờ.

Mấy anh lơ xe và xích lô đạp nhìn nhau cười, họ bảo nhau:

-Đi kiếm giấy cho thủ trưởng làm kiểm điểm kìa.

Cô bé bán thuốc lá moi ở đâu ra một tờ giấy bằng bàn tay, nhàu nát. Hùng tiếp lấy, vuốt vuốt cho thẳng rồi đặt trước mặt vợ:

- Hai người viết chung một tờ cũng được.

Ngọc gạt tờ giấy xuống đất.

-Không viết hả? Người chồng hét. Được rồi, tôi sẽ làm một tờ biên bản.

 

Ông kê tờ giấy lên đầu gối, hí hoáy viết. Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Độc lập Tự do Hạnh phúc.. vừa viết vừa nhíu mày, ngừng lại suy nghĩ rồi viết tiếp. Xong ông đưa tờ giấy cho Phan.

- Ký đi.

Phan cầm tờ giấy, đọc lướt qua. Anh nói:

- Tôi không đồng ý câu "bắt quả tang hai người đang âm mưu hẹn nhau đi hủ hóa..."

- Đó là sự thực. Người chồng nói.

- Tôi không ký đâu.

Hùng vụt đứng lên giơ nắm đấm:

- Tao bảo mày ký!

- Không, vì tôi không muốn anh làm nhục vợ anh và tự làm nhục mình. Anh sẽ làm gì với tờ giấy này?

- Làm gì mặc tao. Ký đi.

- Tôi không ký.

Một quả đấm vụt ra trúng ngay bả vai Phan, nhưng anh vẫn ngồi im hút thuốc lá.

Người bảo vệ công ty thấy tình hình căng thẳng liền chạy đến.

- Yêu cầu các người không được làm mất trật tự. Nếu không, tôi đi mời công an.

Rồi quay sang Phan, người bảo vệ nói:

- Anh nên rời khỏi đây thì hơn.

Phan đứng dậy, đi thẳng ra cổng.”

 

*

 

Lần thứ ba, khi Ngọc từ Vũng Tàu về, ông biết là Ngọc đã đi cùng Phan, ông điên lên, dẫn các con đi ở chỗ khác, Ngọc về, ông hành hạ đủ điều, đánh nàng tả tơi và cũng bắt làm kiểm điểm:

 

“Ngọc ném mạnh ly nước vào tường, đi thẳng ra cửa. Chị bước hấp tấp về phía cầu thang, nhưng người chồng đã đuổi kịp, níu tay lại:

- Cô chưa đi được đâu.

- Chính anh đuổi tôi mà.

- Đúng. Nhưng trước khi đi cô phải thú nhận hết mọi tôi lỗi của cô đã. Phải nộp cho tôi bản tự kiểm thật chi tiết rồi mới được đi.

Ngọc vùng vẫy nhưng không được, chị la lớn:

- Trò hề! Tại sao giờ này anh vẫn chưa thấy đó là một trò hề?

Hùng lôi tuột vợ vào phòng riêng, xô ngã xuống giường rồi đè lên người chị tát lia lịa vào mặt. Ngọc chống trả bằng răng. Những vết cắn làm người chồng nổi điên. Ông xé toạc quần áo vợ, lột truồng. Dấu móng tay cào trên da bụng Ngọc ửng đỏ. Chị cắn răng chịu. Lúc này thì chị không chống trả nữa và ông ta cho đó là một thái độ khinh bỉ. Ông lật úp vợ lại. Mảnh vải cuối cùng phía sau lưng cũng bị xé toạc đi, tả tơi như lá chuối trong cơn bão. Lưng và vùng mông rướm máu. Ngọc khóc ngất.

Chị nằm bất động.

Đến khi nghe tiếng xe chạy ngoài đường Ngọc mới tỉnh dậy, nhưng trời hãy còn tối.

Ngọc trần truồng. Chị ngồi dậy. Mảnh vải cuối cùng trên thân thể rơi xuống đất. Một dải xơ xác và mong manh. Ngọc cảm thấy hai mắt mình sưng lên. Môi cũng sưng. Chị bật đèn. Những vết móng tay rát buốt trên vùng ngực nhưng chị lại thấy hả hê, muốn cho chúng bật máu ra bê bết.

Bây giờ thì Ngọc không còn một vật gì che thân ngoài tóc và lông. Tất cả đều mượt mà, đẹp một cách kiêu hãnh. Chị cúi xuống nhặt những mảnh vải tả tơi ném ra cửa sổ.

Thành phố rất im lặng.

Ngọc thức, nhìn ngắm những thương tích của mình.

Chị đi lại phía tủ áo. Một cái tủ trống. Hoàn toàn trống. Chị giận dữ kéo cái nắm đấm cửa nhưng nó đã bị khóa từ bên ngoài. Chị đạp cửa rầm rầm nhưng nó không nhúc nhích. Ngọc lại giường ngồi và nhận ra trên giường có một xấp giấy trắng. Một cây bút, một dòng chữ nguệch ngoạc: "Nếu muốn ra khỏi đây hãy viết bản tự kiểm". Ngọc hất xấp giấy xuống đất. Giấy bay lả tả, trắng cả sàn nhà, cây bút bi bắn vô góc tường.

Ngọc bấu tay vô song cửa sổ.

- Mở cửa! Chị la lên. Mở cửa mau!

Bóng đen của người chồng lù lù hiện ra, chậm chạp như con gấu già. Ông ta đang xách ấm nước sôi từ dưới bếp lên để pha trà.

- Mở cửa!

Ông ta điếc. Rất may trong phòng có cái gạt tàn thuốc. Ngọc ném mạnh ra cửa sổ, bay ngang mặt người chồng, vỡ tan tành trên tường vôi.

- Mở cửa cho tôi.

- Cô sẽ không bao giờ được ra khỏi phòng nếu không viết tự kiểm.

- Nhưng phải trả quần áo cho tôi. Vali tôi đâu?

Người chồng im lặng pha trà. Rồi uống nhâm nhi. Rồi đốt thuốc lá.

- Đồ tồi, anh có quyền gì mà nhốt tôi? Trả quần áo đây!

- Loài dâm đãng thì cần gì quần áo.

Người chồng đã uống xong tách trà, chùi miệng rồi bỏ đi.

Lát sau ông ta quay lại, đến bên cửa sổ ném vào một mớ dẻ rách đen nhẻm hôi hám.

- Quần áo của mày đấy.

Ngọc nhặt miếng giẻ lên. Đó là cái áo ngủ bằng vải tám Ngọc đã vứt đi từ ba bốn năm nay trong kẹt tủ. Nó đã bị chuột cắn nát, bị gián gặm nham nhở. Ngọc giũ nó trong luồng sáng của nắng mai giọi vào cửa sổ. Bụi bay mù mịt làm chị phải quay mặt đi.

Trong chiếc áo ngủ tả tơi ấy, Ngọc vừa giống ăn mày, vừa giống tù nhân, mặt mày sưng húp, đường nét lệch lạc, biến dạng. Ngọc đóng cửa sổ, lại giường nằm.

Tự nhiên nàng bật cười.

*

Đào Hiếu là ai?

 

Câu hỏi nêu lên và có quá nhiều câu (hay) cách trả lời! Tôi chỉ đọc Đào Hiếu và biết Đào Hiếu qua sách vở, nên có thể có những câu/cách trả lời như sau: Đào Hiếu là một người sinh trong vùng quốc gia (Tây Sơn, Bình Định), ăn học trong trường quốc gia, có đi lính quốc gia, nhưng vào bưng theo Việt cộng, từng làm đặc công giật mìn khủng bố như bọn khủng bố Hồi Giáo từng ôm bom tự sát giết hại nhiều người quốc gia trước bảy lăm (tự kể trong Lạc Đường). Sau bảy lăm về làm ở báo Tuổi Trẻ, sau đó bất mãn chính trị, trở thành một nhà văn đối kháng, một người muốn mua sự nổi tiếng bằng văn chương nổi loạn - hay một cây bút trung thực? một người cách mạng chân chính, hay một tên phản bội ăn cháo đá bát...Những cái áo khác màu khoác vội, những nhãn mác dán bít khuôn mặt Đào Hiếu. Mọi cái nhìn về Đào Hiếu đều đúng, đều sai, tùy theo nhãn quan của từng người...

Sau đây là con người của Đào Hiếu theo sơ yếu lý lịch:

Đào Hiếu sinh năm 1946 tại Tây Sơn, tỉnh Bình Định, 1968 vào Đảng Cộng sản Việt Nam, 1970 là binh nhì sư đoàn 22 Quân lực Việt Nam Cộng hoà, sau 1975 làm việc tại báo Tuổi Trẻ và Nhà xuất bản Trẻ. Hiện sống tại Sài Gòn.

Tác phẩm: Truyện dài: Giữa cơn lốc, nxb Thành phố SG, 1978; Một chuyến đi xa, nxb Măng Non 1984, nxb Trẻ 1994; Qua sông, nxb Văn Nghệ 1986; Vùng biển mất tích, nxb Đồng Nai 1987; Vượt biển, nxb Trẻ 1988, 1995; Vua Mèo, nxb Trẻ 1989; Người tình cũ, nxb Văn Nghệ 1989; Kẻ tử đạo cuối cùng, nxb Trẻ 1989; Thung lũng ảo vọng, nxb Trẻ 1989; Hoa dại lang thang, nxb Văn Học 1990; Trong vòng tay người khác, nxb Tác Phẩm Mới 1990; Kỷ niệm đàn bà, nxb Văn Nghệ 1990; Nổi loạn, nxb Hội Nhà Văn 1993. Thơ: Đường phố và thềm nhà, nxb Trẻ 2004. Truyện ngắn và tạp văn: Bầy chim sẻ, nxb Văn Nghệ 1982; Những bông hồng muộn, nxb Trẻ 1999; Tình địch, nxb Trẻ 2003. Lạc Đường, Mạt Lộ (2009).

 

Trần Yên Hòa

 

Reader's Comment
Tuesday, February 8, 20118:00 AM
Guest
các ngưoif khôn ngoan quá hay các người ngu ngốc tói độ không biết ĐH là "đồ" thật hay giả.tầm các vị chắc cũng chỉ bằng bọn "cơ hội"mà thôi.Các vị có mắt mà như mù,có óc mà không biết nghĩ
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, January 22, 20211:02 PM(View: 64)
Họa sĩ Đinh Trường Chinh, một cái tên không xa lạ trong cộng đồng người Việt tại Hải ngoại. Người viết đã có dịp gặp và trò chuyện với anh về thi ca
Friday, January 15, 20216:37 PM(View: 103)
Nhà thơ Đức Phổ Nhà thơ Đức Phổ làm thơ khá lâu và nhiều. Kề từ khi sang định cư tại Hoa Kỳ vào năm 1996, thơ anh thường xuất hiện trên các tạp chí Văn của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, Văn Học của Nguyễn Mộng Giác
Thursday, January 14, 20217:59 AM(View: 209)
Khi lớn lên, tôi đã đọc và thích những truyện dài và thơ của Viên Linh. Nhất là những truyện dài đăng từng kỳ trên các nhật báo. Thuở ấy, ở một quận lỵ nhỏ miền Trung, tôi đọc có lúc được, lúc mất, vì báo lúc có, lúc không, nhưng nói chung, là thích.
Saturday, January 9, 202111:22 AM(View: 235)
Và còn là Trùng Dương. Một Trùng Dương tôi không đến nỗi phải ném tuốt ý nghĩ về tới 38 Phạm Ngũ Lão mới thấy. Nhưng gần mà xa. Từ sang Mỹ đã 4 năm,
Saturday, January 2, 20215:46 PM(View: 248)
(h. NV) Vi Lan Khai vừa là văn sĩ, thi sĩ, và họa sĩ. Văn sĩ hay họa sĩ anh cũng đều là "tài tử" theo nghĩa của anh em nhà văn chúng tôi đã cho nó hồi tiền chiến, là "không cầu lợi". Anh làm thơ, viết truyện dài, truyện ngắn, tùy bút, hồi ký,