DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,911,142

Gần mười bảy tuổi (Chương 5, 6) - Mai Thảo

24 Tháng Sáu 20163:42 CH(Xem: 1996)
Gần mười bảy tuổi (Chương 5, 6) - Mai Thảo

Gần mười bảy tuổi


Image result for gần mười bảy tuổi - mai thảo


Chương 5


Tôi giận rồi đùng đùng ra khỏi nhà. Thu Hà đã trở về. Điều làm cho tôi kinh ngạc là Thu Hà không trở về một mình. Nàng đem theo về một đống đàn bà. Trong số có Liễu, cố nhiên. Đám đàn bà này cũng không đến tay không, mà mang theo mấy cỗ bài. Nhà tôi trong một đêm, biến thành một sòng bạc.

Khi người chị Hai chạy ra mở cổng, thấy phòng khách sáng choang với những tiếng cười nói ồn ào vọng ra, tôi đã đoán được một tập hợp. Nhưng không ngờ là một sự tập hợp của những con bạc, trên một chiếu bạc:

Tôi hỏi:

"Ai làm gì trong đó?"

Người chị Hai:

"Mấy bà bạn của mợ. Đang đánh bài".

"Lâu chưa?"

"Chừng một tiếng rồi ạ!"

"Chị đang làm gì đó?"

"Mợ bắt con ngồi chia bài".

"Thề này thì loạn thật".

Tôi chỉ nói được như thế. Sự tức giận đã lên tới cực điểm của tức giận. Tôi xăm xăm chạy vào, với ý định sẽ đuổi hết bọn đàn bà ấy ra khỏi nhà, lập tức. Nhưng tôi đã không làm được như thế. Đã nói tôi nhu nhược, tôi thoả hiệp quen rồi. Sự tức giận của tôi, dù mãnh liệt đến đâu, không bao giờ thể hiện được thành hành động. Marlène không sợ tôi. Thu Hà cũng xem thường là vì thế. Mà chẳng cứ Marlène. Thu Hà, tất cả mọi người đàn bà đều xem thường tôi, nếu chưa muốn nói là họ đã coi tôi như một trò hề.

Vừa lên tới bực thềm, tôi gặp Thu Hà đi ra. Tôi quắc mắt nhìn, cố tạo cho mình một nét mặt hầm hầm, tức tối. Thu Hà đương đầu với tôi bằng một cái nhìn ngang ngược của nàng. Một giây im lặng căng thẳng. Tôi có thể đánh Thu Hà một cái tát. Và đáng lẽ phải như thế. Nhưng tôi chỉ đứng im. Thu Hà hỏi:

"Anh đi đâu về?"

"Loanh quanh".

"Em đi anh cũng đi luôn, cho bằng nhau, phải thế không?"

Tôi đâm ra lúng túng như chính mình là người có lỗi. Thu Hà hất hàm:

"Em đưa mấy người bạn về đánh bài. Anh bằng lòng không?"

"Em có cái lối đặt anh trước một chuyện đã rồi. Luôn luôn như thế. Sao em không hỏi anh có bằng lòng hay không trước khi đưa họ tới?"

"Như thế tức là anh không bằng lòng?"

Không chờ tôi trả lời. Thu Hà chỉ tay vào trong nhà:

"Anh vào nói với họ là anh không bằng lòng. Sẽ không bao giờ họ tới đây nữa".

Chướng đến thế là cùng. Thu Hà xứng đáng được tuyên dương là người đàn bà chướng ách ngang ngược nhất thế giới. Điểm này Marlène còn thua xa. Marlène còn hiểu biết hơn. Thu Hà không thèm hiểu biết gì hết. Tôi ôn tồn:

"Em biết là bài bạc ở trong nhà thế này có thể đem lại rất nhiều phiền phức".

"Chẳng hạn?"

"Cảnh sát tới. Chúng mình sẽ bị bắt".

"Anh nhát như cáy".

Tôi thở dài, đi vào phòng khách. Một cảnh tượng bừa bãi phơi bày ra trước mắt. Bộ sa lông đã bị dẹp vào một góc nhà. Năm người đàn bà ngồi trên một chiếc chiếu hoa trên nền đá hoa. Biết tôi vào họ cũng không thèm quay lại. Riêng Liễu ngửng đầu lên, nói một câu nhạt hoét:

"Chung với em không?"

Tôi đứng lặng, buông thõng hai tay, nghĩ rằng nếu có một sự đột nhập trắng trợn khả ố nào vào đời sống của kẻ khác thì sự đột nhập của bọn đàn bà nạ dòng vào nhà tôi hôm đó không thể nào trắng trợn và khả ố hơn. Chỗ ngồi đọc sách thường lệ của tôi không còn nữa. Sự yên tĩnh, sự yên tĩnh mà tôi coi ngang như một hạnh phúc không thể thiếu vắng trong đời sống hằng ngày của mình, đã bị phá huỷ, tước đoạt. Đám đàn bà chẳng để ý đến sự có mặt của tôi dù một khoảng khắc ngắn ngủi. Họ vùi đầu trở lại với canh bạc gay cấn. Những lá bài được ném rào rào xuống mặt chiếu kèm theo những tiếng cười thô tục, những tiếng chửi thề sỗ sàng. Mấy chiếc áo dài ném bừa bãi trên những thành thế. Đám đàn bà ở lại suốt đêm. Hẳn thể, Thu Hà đã lấy quần áo ngủ của nàng cho họ thay. Liễu, chướng hơn, ngang ngược hơn, mặc một bộ đồ ngủ của tôi. Ngoài năm người đánh bài, lại còn có thêm một mụ ngồi chầu rìa. Mụ này cong cớn nhất, ăn nói thô tục nhất, cười lớn nhất. Bên cạnh mụ là một cái gạt tàn thuốc lá, đã cao có ngọn. Mụ hút hết hơi thuốc này đến hơi thuốc khác, liên miên, không ngừng:

Tôi hỏi Thu Hà:

"Đình đánh đến bao giờ đây?"

"Lúc nào họ muốn thôi thì họ thôi".

"Chứ mình không bảo họ thôi được?"

Thu Hà thản nhiên:

"Các chị ấy đòi đánh bài ít nhất cũng tới sáng mai. Đang đêm khuya, không ai về nhà được".

Điều làm cho tôi ngạc nhiên không hiểu tại sao có những người đàn bà sống tự do, buông thả đến như thế. Họ toàn là những người đứng tuổi. Chắc chắn là phải có chồng, con rồi. Tại sao họ bỏ nhà cả đêm một cách dễ dàng như vậy? Chồng con họ không ngăn cấm? Tưởng chỉ có một mình tôi nhu nhược, hèn yếu. Hoá ra, người đàn ông nào, thằng chồng nào bây giờ cũng nhu nhược, hèn yếu như tôi sao? Cảnh tượng đám bạc với mấy người đàn bà cười nói, cãi nhau vang động làm tôi nhớ đến một tài liệu đã xem trong một tờ báo ngoại quốc. Bài báo đó nói về người phụ nữ Hoa Kỳ bây giờ. Xã hội Hoa Kỳ bây giờ, người đàn bà là chủ. Là nữ hoàng, là công chúa. Họ nắm trong tay họ một ưu thế, một quyền uy tối thượng. Và đàn ông chỉ còn là một bầy nô lệ. Đàn ông mở cửa xe cho đàn bà bước xuống. Đóng cửa xe lại khi đàn bà đã lên xe. Ngoài đường thì như thế. Đi theo sau đàn bà xách đồ, hầu hạ. Làm đủ mọi thứ công việc phục dịch. Về đến nhà, còn "khủng khiếp" hơn. Làm bếp, làm vườn, rửa nhà, trông coi con cái. Một tay đàn ông làm hết. Còn đàn bà thì đến mỹ viện, tổ chức những cuộc tiếp tân, rong chơi qua tháng ngày. Có lẽ khắp thế giới bây giờ là như thế chăng? Thời làm chủ của người đàn bà đã điểm. Đàn ông lâm nguy. Đàn ông chỉ còn là một bầy nô dịch.

Tôi thở dài, vào buồng ngủ, đóng cửa lại. Tôi cố gắng tìm vào giấc ngủ, nhưng không được. Những tiếng cười đùa từ phòng khách lọt vào, vang động từng hồi trong đầu óc bực bội. Chợp đi được một chút, tôi lại bị đánh thức dậy, liền sau đó. Như thế cho đến hai ba giờ sáng. Đang chập chờn, nửa tỉnh nửa thức, bỗng nghe tiếng cửa phòng mở nhẹ. Cùng với cánh cửa mở hé, một bóng người lách vào. Tưởng là Thu Hà, tôi hỏi:

"Em đấy à!"

Cái bóng không trả lời. Cánh cửa được nhẹ nhàng khép lại. Tôi hỏi lớn hơn:

"Thu Hà phải không?"

Một tiếng trả lời, rất gần, ở đầu giường:

"Không phải Thu Hà đâu. Em".

Tôi giật mình. Người vừa lên tiếng là Liễu. Tôi nằm im, nghĩ là Liễu vào phòng ngủ chỉ để lấy một đồ vật gì đó, hoặc thay áo, rồi đi ra. Không phải là lần đầu mà đã nhiều lần, Liễu tự nhiên đi vào phòng ngủ của tôi như vậy. Sự kinh ngạc trở lại với tôi là Liễu không thay áo cũng không tìm kiếm gì hết. Mà lần bước trong bóng tối, Liễu đến sát thành giường, đặt mình ngồi xuống. Thái độ của Liễu thật khác thường. Liễu để tay lên người tôi. Nắm lấy tay tôi. Bàn tay Liễu nóng bỏng. Tôi rụt vội tay lại, nằm lùi vào trong, hỏi:

"Không đánh bài nữa sao?"

Liễu đáp, giọng lạc đi:

"Đang đánh. Em nhường cho mụ Tâm một lát".

Tôi hỏi:

"Thu Hà đâu?"

"Ngủ. Nằm ở ngoài đi văng. Đang ngủ. Ngủ thật say".

Liễu cố ý nhấn mạnh cho tôi nghe thấy, không nhầm lẫn, là Thu Hà đang ngủ, thật say. Tôi đã hơi đoán ra dụng tâm của Liễu. Nhưng vẫn không dám tin con đàn bà dám liều lĩnh đến vậy. Tôi lại hỏi:

"Liễu vào kiếm gì?"

Trong bóng tối, tiếng Liễu thì thầm, hơi thở dồn dập:

"Kiếm anh".

Tôi chưa kịp có một phản ứng gì thì Liễu đã nhoài mình vào, nằm ngay xuống cạnh tôi.

Sự liều lĩnh của Liễu làm tôi kinh hoàng. Tôi nhớ là ở phòng khách, canh bạc đang tiếp diễn. Nếu Thu Hà có ngủ, nàng cũng có thể trở dậy bất cứ lúc nào, vào phòng, bắt gặp quả tang Liễu đang chiếm đoạt chỗ nằm của nàng. Tôi đẩy mạnh Liễu ra:

"Làm gì thế?"

Con đàn bà cười, năm ngón tay nhọn của nó lùa vào ngực tôi:

"Anh sợ?"

"Không thích".

"Thật không?"

Sự tấn công của Liễu thoạt đầu làm tôi khó chịu, đã đánh thức ở tôi một thèm muốn rạo rực bất ngờ. Tôi không chống cự lại sự tấn công vũ bão của Liễu nữa. Nó là một con người đàn bà. Tôi là một thằng đàn ông. Hai đứa chúng tôi nằm với nhau trong bóng tối, trên một mặt đệm. Thì chuyện gì xảy ra phải xảy ra rồi, khó lòng tránh được. Lỗi cũng không ở tôi. Chẳng qua là tại Thu Hà hết. Tôi đã đòi nàng không được cho lũ bạn gái của nàng, nhất là thứ bạn gái như Liễu vào nhà. Thu Hà đã không chịu như thế.

Một lát, tôi đẩy Liễu ra, nói thầm vào tai nó:

"Đi ra".

Con đàn bà nằm im, nó cười:

"Tại sao vậy?"

"Ở ngoài họ biết".

"Mặc họ. Thấy em vào buồng anh là chúng nó biết rồi".

Tôi giật mình:

"Biết cái gì. Biết thế nào?"

"Biết em vào là vào với anh".

Liễu cười khúc khích:

"Em đâu có thích đánh bài. Chỉ thích kim cương, hột xoàn. Nhưng chúng nó rủ, em đến liền à. Biết thế nào cũng ở lại đến sáng".

Liễu lăn vào tôi, toàn thân không mảnh vải che đậy.

"Biết thế nào cũng lần vào với anh".

Tôi ngẩn người. Thế là sự ham muốn táo tợn của Liễu không phải là một bùng cháy bất chợt, mà là một âm mưu, một dự tính từ trước. Đã nói đàn bà bây giờ có những loại người như Liễu. Như những con ngựa chứng, như một con quỹ cái. Liễu khoe:

"Em đã tính trước hết. Gọi thêm một mụ cho đi chầu rìa là để một lúc nào đó nó thế chân cho em, cho em vào với anh. Nó còn đố em có dám ở trong phòng với anh cả tiếng đồng hồ không?"

Tôi kêu lên:

"Thế nữa?"

Liễu gật, thích thú ra mặt:

"Chứ sao? Lúc em nhường chân cho nó, nó ghé vào tai em thì thầm là nó biết em định làm gì rồi. Nó bảo cứ yên tâm, nó ngồi canh cho. Nếu Thu Hà thức dậy, nó sẽ đằng hắng thật lớn để báo hiệu cho em biết. Chưa có tiếng đằng hắng, tức là Thu Hà ngủ say. Như thế em vẫn còn nằm được với anh".

Miệng nói, tay Liễu ôm ghì lấy tôi. Sự ham muốn ở Liễu vô tận, chưa được thoã mãn hoàn toàn. Tôi đẩy vội Liễu ra và ngồi lên. Thế này thì còn khác nào tôi là một trò chơi của mấy con đàn bà trắc nết? Ngôi nhà của tôi thế này thì đâu còn là một ngôi nhà, mà chỉ còn là một phòng ngủ, một khách sạn.

Liễu muốn nằm lại, nằm nữa, nhưng thấy tôi đã quả quyết muốn chấm dứt, đành ngồi lên theo. Thái độ của Liễu sau cuộc tình vụng trộm là cái thái độ của một người vừa thực hiện được một chuyện thật khác thường, và cũng thật vẻ vang. Cặp mắt Liễu, tôi đoán thấy lóng lánh, sung sướng, mãn nguyện. Đùa với Liễu, trò đùa thật nguy hiểm quá chừng. Tôi bắt đầu cảm thấy hối hận đã để cho sự yếu mềm lôi cuốn. Tôi đuổi:

"Ra nhà ngoài đi".

Liễu thì thầm:

"Sợ?"

Tôi gắt:

"Chẳng sợ ai hết".

Liễu bấm tôi một cái đau nhói:

"Thế mới đúng, không sợ ai hết. Anh muốn đến nhà em không?"

"Không".

"Em lại đến đây với anh?"

"Cũng không".

"Sao anh nói anh không sợ".

Tôi dằn giọng:

"Đùa một lần thôi, không thể có lần thứ hai. Em phải nhớ anh yêu Thu Hà, không muốn lừa dối Thu Hà chút nào hết".

Liễu cười khúc khích:

"Thế này là đã lừa dối chưa?"

Con đàn bà trơ trẽn đến thế là cùng. Tôi thấy giận Thu Hà vô tả. Tại sao nàng có thể giao du với thứ bạn gái hư hỏng, bệnh hoạn như thế được? Trước khi đi ra, Liễu còn nói tôi sẽ không từ chối nếu một đêm nào đó ở lại, hay một lúc nào đó, Thu Hà không có ở nhà, Liễu lại lẻn vào buồng ngủ với tôi như vừa làm. Cũng có lý. Thân thể mập mạp của Liễu, những ham muốn bốc lửa của Liễu là những quyến rũ mê hồn mà khó lòng một người đàn ông nào có thể cưỡng chống lại. Thu Hà không như Liễu. Ham muốn và đòi hỏi dục tình ở Thu Hà rất chừng mực, từ ngày lấy tôi. Trước kia, chỉ ở trong tình trạng người tình của nhau, Thu Hà khác. Nàng cũng nồng nàn, cũng đằm thắm, cũng là một người tình tuyệt vời, trên cả hai phương diện tình cảm và thể xác. Từ ngày lấy tôi, có được tôi như một tư hữu hoàn toàn, gần như Thu Hà thấy cái việc vợ chồng gần gũi không cần thiết nữa. Nàng chỉ thích gần những chuỗi hột xoàn, những viên kim cương, và đám bạn gái lắm chuyện của nàng. Chính vì biết rõ như thế, Liễu mới dám lẻn vào phòng ngủ, khiêu khích tôi như Liễu vừa làm.

Liễu ôm lấy tôi. Bắt tôi hôn rồi mới chịu đi ra. Cánh cửa phòng đã đóng lại như cũ rồi, tôi nằm lặng đi, trong bóng tối. Điều mà tôi ao ước, tìm kiếm khó khăn đến thế hay sao? Tôi chỉ mong có một mái nhà êm ái, một hạnh phúc đơn giản, một người vợ hiền, sống bên nhau một cách êm đềm, hoà thuận. Marlène. Rồi Thu Hà. Cả hai chưa đem lại được cho tôi hạnh phúc đó.


Buổi sáng hôm sau, lúc tôi thức dậy, sự yên lặng của ngôi nhà có một vẻ gì thật bất thương. Nhìn sang bên cạnh không thấy Thu Hà đâu hết. Đồng hồ trên cái bàn ngủ gần đầu giường chỉ đúng tám giờ. Tôi nằm lặng một hồi lâu, lắng tai nghe ngóng. Không một tiếng động. Cuối cùng, tôi ngồi dậy, mặc quần áo, mở cửa đi ra.

Cái mà tôi nhìn thấy trước nhất là cái chiếu, vẫn nằm yên chỗ cũ trên sàn nhà. Ban đêm, năm người đàn bà ngồi trên đó, với cái đĩa nọc ở giữa. Ban đêm, ở đó là những tiếng cười đùa ồn ào. Buổi sáng, không còn ai nữa. Đám đàn bà đã bỏ về lúc nào tôi không hay. Cả Liễu cũng đã bỏ đi. Không một ai thu dọn gì hết. Mấy cỗ bài ném bừa bãi trên mặt chiếu. Mấy cái gạt tàn cao có ngọn vẫn ở nguyên vị trí cũ, bên cạnh những vỏ trái cây ném bừa bãi, từ chiếu bạc tới hết mọi góc phòng. Mấy cánh cửa sổ mở rộng. Ánh sáng từ bên ngoài chảy vào từng đợt trên cái cảnh tưởng tượng bừa bãi truỵ lạc. Tôi đứng nhìn, ngao ngán. Nếu không có một phản ứng gì, ngày mai, ngày mốt, bọn đàn bà yêu tinh thần nữ trở lại nữa, và căn nhà sẽ không còn là của tôi. Nhìn sang phía buồng ăn, trên một chiếc đi-văng đẩy sát vào tường, Thu Hà nằm co quắp. Nàng quay mặt vào mặt đệm, mái tóc xổ tung. Đêm qua Thu Hà cũng thức ít nhất tới một hai giờ sáng. Tôi lại gần, đứng nhìn. Tình yêu của tôi phút đó dành cho Thu Hà đã vơi đi nhiều lắm. Tôi buồn rầu thở dài. Tôi đã dành bao nhiêu hy vọng cho cuộc chung sống này. Cũng là hy vọng cuối cùng. Thu Hà bắt đầu làm cho tôi thất vọng. Thất vọng ghê gớm.

Tôi gọi. Nàng ú ớ, cựa mình, quay ra, hai mắt vẫn nhắm nghiền. Vẻ mệt nhọc hiện rõ trên nét mặt. Tôi cúi xuống, lay thật mạnh. Thu Hà mở mắt, cau có:

"Để em ngủ, anh làm gì thế?"

"Vào trong phòng mà ngủ".

Phút đó, Thu Hà mới nhận thức được là nàng đã nằm ngủ một đêm trên đi-văng. Nàng ngẩng đầu nhìn sang phía chiếu bạc, hỏi:

"Các chị ấy đâu rồi?"

"Họ về lúc nào em cũng không hay?"

"Em ngủ mà. Liễu còn đó không?"

Tôi nghĩ đến những phút làm tình với Liễu đêm qua. Và trả lời:

"Về hết rồi".

Thu Hà mệt nhọc đứng lên, ngã đổ vào người tôi. Tôi phải dìu nàng vào phòng. Chờ cho Thu Hà nằm xuống giường, tôi ngồi xuống cạnh nàng.

"Chúng mình nói chuyện".

Hai mắt Thu Hà đã nhắm nghiền vì giấc ngủ lại xâm chiếm. Nàng hỏi:

"Chuyện gì?"

"Mấy người bạn gái của em. Anh không bằng lòng cho họ đến đây nữa".

Thu Hà gạt đi:

"Muốn nói gì để lúc khác. Anh đi ra đi cho em ngủ. Trưa em không ăn cơm, đừng đánh thức em dậy".

Ra khỏi phòng khách, tôi ngồi thừ trên ghế, nghĩ ngợi, loay hoay tìm cách gạt bỏ đám bạn gái của Thu Hà ra ngoài mái nhà mình. Tạo được một cái hố chia ngăn Thu Hà với những người bạn gái của nàng, là khôi phục lại được hạnh phúc và yên vui cho Thu Hà và tôi. Tôi định nói rõ cho Thu Hà biết chuyện khốn nạn đã xảy ra giữa tôi và Liễu. Để nàng biết rằng bạn gái của nàng không tử tế, coi trọng nàng như nàng đã tưởng vậy. Mà họ xem thường nàng, lợi dụng nàng. Tôi gọi người chị Hai lên. Cùng với người làm, tôi dọn dẹp đến gần trưa căn phòng khách mới được sạch sẽ, ngăn nắp như cũ.

Thu Hà ngủ đến tận chiều. Bữa cơm trưa, tôi ngồi ăn một mình. Nhai những miếng cơm nhạt thếch trong miệng, tôi cảm thấy chán nản, mỏi mệt hơn bao giờ. Tinh thần tôi xuống thấp đến một độ không tưởng tượng. Đã thế, còn hàng trăm vấn đề phải lo toan, chưa biết giải quyết thế nào. Trước hết là vấn đề sinh kế.

Kể từ ngày về nước, tôi đã làm ba bốn công việc khác nhau, chẳng có việc nào được lâu bền và được như ý muốn. Ngôi sao bản mệnh của tôi đúng là một vì sao xấu. Thứ ánh sáng tối đục của nó đuổi theo tôi hoài, đem lại cho tôi thất vọng này đến thất vọng khác.

Ăn cơm xong tôi gọi người chị Hai lên. Dặn chị ta, nói lại với Thu Hà khi nàng thức dậy, là tôi về thăm gia đình, đến tối mới về. Sau đó tôi ra khỏi nhà. Buổi trưa nắng chói chang. Những hàng cây đứng bóng. Tôi bước những bước lang thang trên hè phố, cái ý định về thăm cha mẹ tôi tiêu tan dần dần theo từng bước chân. Tới một ngã tư, tôi đứng lại, ngỡ ngàng chưa biết đi tiếp về phương hướng nào thì nghe thấy tiếng gọi lớn:

"Viễn? Viễn đấy phải không?"

Tôi quay lại. Một chiếc xe hơi từ từ băng qua ngã tư, một cách tay thò ra từ trong xe, vẫy tôi đi theo. Sang tới khúc đường bên kia, chiếc xe tạt vào vỉa hè, đậu lại.

Tôi nhíu mắt, cố nhìn, nhưng không nhận được ra người trong xe vừa gọi mình là ai. Chỉ thoáng thấy một bóng đàn ông và một mái tóc đàn bà. Người đàn ông mặc một chiếc sơ mi ngắn tay đỏ chói. Tôi thận trọng tới gần. Cánh cửa xe hơi mở ra. Người đàn ông từ trong xe hơi bước xuống, vui vẻ hỏi lớn:

"Nhận ra thằng Bằng này không?"

Phải chờ cho người đàn ông xưng tên, và tới đứng trước y, tôi mới nhận ra một chỗ quen biết cũ. Thời kỳ còn ở nhà, chưa xuất ngoại tôi quen Bằng ở những chỗ chơi bời. Trong một hộp đêm. Trên một chiếu bạc. Không thân thiết gì lắm. Chỉ nhớ Bằng làm đủ thứ nghề, toàn là những nghề phi pháp. Lên voi xuống chó, sống một cuộc sống không lương thiện chút nào.

Tôi gật:

"Nhận ra".

Tôi nhìn chiếc xe hơi của Bằng:

"Chắc là cuộc đời lên hương. Xe đẹp quá!"

Bằng mở cửa sau, ra hiệu mời tôi lên:

"Lên đây đã. Lâu quá không gặp".

Chiếc xe hơi mới tinh ở bề ngoài. Bên trong rất sang trọng, có máy lạnh, âm nhạc. Người đàn bà ngồi băng trước, quay lại nhìn tôi bằng một cái nhìn tò mò. Tôi ăn mặc sốc sếch, đi lang thang một mình dưới nắng, như một gã thất nghiệp thảm hại, tiều tuỵ. Cái nhìn của người đàn bà có ý muốn hỏi là tại sao người bạn trai sang trọng của nàng có thể quen biết một thứ người như tôi được. Ả có biết là tôi miễn cưỡng lên xe, và cái gã đàn ông giàu có đi với ả sự thực chỉ là một thằng lưu manh trá hình, làm giàu bằng những thủ đoạn bất lương nhất? Tôi không thèm chấp cái nhìn của con đàn bà ngu xuẩn. Nó phấn son lộng lẫy, ngón tay đeo một cái nhẫn kim cương lớn tướng, nhưng cái nguồn gốc tầm thường, đê tiện vẫn phơi bày trong những nét thô kệch, quê mùa không che giấu cũng không xoá kín được.

Bằng giới thiệu với tôi:

"Em Lan. Anh gặp bao giờ chưa?"

Tôi nhếch mép:

"Chưa được hân hạnh đó".

Con đàn bà hiểu được ý nghĩa của câu nói giễu cợt. Mặt ả sầm lại. Bằng thì không nhìn thấy gì hết. Y hỏi con đàn bà:

"Em biết anh Viễn không?"

Câu hỏi tạo cho con đàn bà cơ hội trả đũa lại. Nó bật lên một tiếng cười khô khan:

"Em cũng chưa được hân hạnh".

"Bây giờ hai người biết nhau cũng chưa muộn. Anh Viễn ngày trước là bạn rất thân của anh. Anh Viễn cũng là người anh phục nhất, một thứ huynh trưởng, một thứ đàn anh của anh đó".

Lời giới thiệu trịnh trọng làm cho con đàn bà kinh ngạc. Nó nhìn lại tôi một lần nữa, cái nhìn không còn hỗn xược, không dám xem thường. Bằng chưa chịu mở máy xe, gặp tôi y mừng rỡ thành thật. Y quay lại lấy thuốc lá mới, đánh diêm cho tôi hút, và hỏi:

"Mấy năm nay không thấy anh đâu? Anh ở đâu vậy?"

Tôi đáp:

"Bên Âu châu".

Bằng cười lớn:

"Thì ra ông anh xuất ngoại làm chính khách lưu vong?"

Tôi bật cười:

"Anh biết là tôi chẳng hiểu chính trị là cái gì hết. Sang Âu châu làm ăn lăng nhăng thôi. Chán thì bỏ về. Xem chừng hồi này Bằng làm ăn khấm khá lắm nhỉ?"

Bằng gật:

"Nhờ trời, đàn em cũng vớ được một vài "áp phe" lớn. Thành ra cũng không đến nỗi quẫn bách như hồi trước. Anh Viễn không bận gì đấy chứ?"

"Không".

"Hay lắm, mời anh đi chơi với tụi tôi. Nhân tiện muốn bàn với anh một công chuyện làm ăn hái ra tiền. Bây giờ, mời anh về nhà cho biết chỗ ở của đàn em trước đã".

Tôi yêu cầu Bằng cho tôi về, nói dối là chợt nhớ ra có việc cần nhưng Bằng nhất định không chịu. Hình như cái việc muốn cho tôi biết chỗ ở của y, đối với Bằng cực kỳ quan trọng, không thể không thực hiện. Chiếc xe chạy êm như ru. Nó lượn qua nhiều ngã tư, nhiều bùng binh để ngừng lại trước một cao ốc mới xây cất ở đường Nguyễn Huệ.

"Đàn em ở trên lầu, mời đàn anh lên đây".

Tôi xuống xe đi theo Bằng. Y bảo người đàn bà:

"Bây giờ em muốn đi đâu thì đi. Chiều đến kiếm anh. Anh cho đi ăn".

Giọng nói của Bằng rất hách dịch. Cái lối đuổi người đàn bà đi của y vừa tàn nhẫn, vừa mất dạy. Vậy mà con đàn bà không dám tỏ vẻ bất mãn gì hết. Ả lẳng lặng bỏ đi. Tôi cười bảo Bằng:

"Chẳng lịch sự chút nào hết".

Bằng xua tay:

"Đối với chúng nó phải như thế, chúng mới ngán. Anh lịch sự với đàn bà quá không được. Bây giờ là như thế, phải như thế".

Tôi chẳng hiểu Bằng nói bây giờ phải như thế là thế nào? Phải đểu giả phải khốn nạn? Gặp lại Bằng, thấy Bằng không còn là một gã du đãng túng quẫn nữa, mà có xe hơi, tôi nhận thức được những đổi thay tàn nhẫn và lớn lao đã đến với thành phố này, xã hội này. Thằng lên ông, ông xuống thằng. Bên cạnh những cuộc đời lên hương, như trường hợp Bằng, là những thất thế thảm hại, như tôi. Ý nghĩ làm cho tôi chán nản đến cùng cực. Tôi theo Bằng đi vào toà cao ốc mới xây cất. Tầng dưới bài trí khá sang trọng với những tấm thảm dày, những bức tranh đắt tiền trên những vì tường rộng. Cầu thang cũng trải thảm. Tay thang bọc đồng bóng loáng. Trên lầu, hành lang lát đá hoa xanh biếc. Bằng ở một căn lớn, gồm phòng ngủ, phòng khách, có buồng tắm riêng. Ít khi tôi thấy chỗ ở của một người độc thân được trang hoàng cầu kỳ tân nhất đều có mặt ở đây. Máy lạnh, quầy rượu, tủ lạnh, máy truyền hình đều là những kiểu mới nhất đắt tiền nhất. Bàn ghế đồ đạc cũng vậy. Nhớ ngày trước Bằng ở một căn lầu trống trơn, tiều tuỵ, giường cũng không có, phải trải chiếu nằm dưới mặt sàn. Ngày xưa, ngửa tay xin tôi hoài. Quần áo cũng vậy. Nơi chốn Bằng hay lui tới nhiều nhất suốt thời kỳ đen tối ấy là tiệm cầm đồ bình dân.

Thấy tôi ngắm nhìn căn phòng bằng cái nhìn không giấu được sự thán phục, Bằng hài lòng lắm. Y hất hàm:

"Anh xem đàn em anh hồi này thế nào?"

Tôi gật gù:

"Khá lắm rồi".

"Về những mặt nào?"

"Mọi mặt".

"Nếu như ngày trước thì nguy khốn lớn. Thời buổi này, những người như đàn em làm ăn được. Nhiều "áp phe" lạ lắm. Chỉ cần liều, dám đánh bạc, dám tháu cáy, anh thì sao?"

Tôi thở dài:

"Thất bại".

"Thật không?"

Tôi gật:

"Nói dối anh để làm gì? Từ ngày về nước, tôi gặp toàn những chuyện không may. Làm ăn lận đận, chẳng ra làm sao hết".

Bằng mời tôi ngồi xuống ghế bành, mở một hộp xì gà mời tôi hút. Y lại quầy nước, chỉ lên cái hàng dằng dặc những chai rượu mạnh đủ cỡ, đủ loại, hỏi tôi muốn dùng thứ rượu gì. Thâm tâm tôi ghét thậm tệ những kẻ huênh hoang, những thằng giàu lỏi. Đó là lớp người mà danh từ thời thượng gọi là lớp người "tân hiển đạt". Họ rởm đời, họ ồn ào, họ là cái thành phần xã hội khả ố nhất. Sự giàu có của họ được phơi bày một cách thật trắng trợn và cũng thật quê mùa.

Ở trường hợp khác, tôi chỉ ngồi với Bằng mươi phút là nhiều. Và từ chối uống nước, từ chối trò chuyện, từ chối hết thảy.

Thế nhưng tôi đã trả lời là tôi muốn uống một ly "cô nhắc" và tôi đã ngồi lại. Bạn hữu thân thiết ngày trước, ngó qua ngó lại chẳng còn ai. Những thằng bạn tưởng là chí tình, thành thực nhất, đều đã trở mặt. Chúng tưởng tôi nhờ vả chúng nó. Thấy mặt tôi chúng đã ngại ngùng lánh mặt. Thì giao thiệp với loại người như Bằng vậy, ít nhất nó còn biết quý tôi, nhìn thấy ở tôi một giá trị nào.

Bằng hỏi:

"Anh chơi suốt ngày với tiểu đệ được không?"

"Được. Tôi đang buồn".

Bằn mừng rỡ:

"Hay lắm. Hôm nay, sẽ lần lượt mời anh thưởng thức nhiều tiết mục mới lạ".

"Những tiết mục gì vậy?"

Bằng làm bộ chép miệng, tóm tắt:

"Toàn là những tiết mục trứ danh nhất. Anh đi xa mới về, anh không thể biết được rằng Sài Gòn đã thay đổi như thế nào. Thành phố này bây giờ đã trở thành một thành phố quốc tế. Những thứ ăn chơi ở đây bây giờ không thua một thành phố nào trên thế giới. Đàn em là người khá thành thạo về những thú ăn chơi đó".

Tôi cười, bảo Bằng:

"Ông đừng xưng với tôi là đàn em nữa. Đàn em, đàn anh là cái quái gì?"

Bằng cũng cười:

"Đâu dám thế. Đối với anh trước thế nào sau phải vậy. Thế mới đúng luật giang hồ".

Tôi điềm đạm:

"Nhưng tôi không muốn".

"Xin chiều ý anh".

Bằng không xưng là đàn em, cũng không gọi tôi bằng đàn anh nữa. Y rót hai ly rượu, đưa tới, ngồi xuống bên cạnh tôi. Chúng tôi cũng uống. Một lúc, rồi Bằng hỏi:

"Anh đang lo lắng những chuyện gì vậy?"

"Nhiều chuyện lắm. Sao vậy?"

"Nhìn nét mặt anh là thấy ngay".

"Trước hết là lo tiền".

"Sao phải lo?"

"Tôi tiêu nhiều mà kiếm không ra".

"Kiếm không ra thì phải tìm cách mà kiếm cho ra. Khó khăn gì đâu".

"Tôi lại thấy là khó quá".

Bằng nghiêm trang:

"Anh muốn kiếm nhiều, thật nhiều tiền một cách rất dễ dàng, ngon lành không?"

Tôi cười:

"Tất nhiên là muốn rồi".

Bằng tò mò nhìn tôi:

"Tại sao anh cần tiền dữ vậy?"

"Tiêu nhiều".

"Đánh bạc?"

Tôi cười:

"Cả năm nay chẳng biết thế nào là cây bài lá bạc hết. Chỉ là tôi gặp phải mấy người đàn bà tiêu pha hung dữ quá. Bao nhiêu cũng không đủ".

Bằng cười phá lên, vẻ khổ sở của tôi khi nói gặp toàn phải loại đàn bà phá của, tiêu xài hoang phí, chừng như làm cho Bằng thích thú lắm. Ý nói chính vì thế mà người đàn ông phải tìm đủ mọi cách để kiếm được thật nhiều tiền. Theo Bằng, tiền bạc quyết định hết thảy. Không có tiền là không có hạnh phúc, không có tình yêu. Có tiền, đàn bà tìm đến. Hết tiền đàn bà tìm đi. Mình nghèo túng đàn bà họ bỏ rơi tàn nhẫn. Chỉ có tiền. Chẳng có tình nghĩa ở cõi đời này. Bằng hỏi:

"Đúng không?"

Tôi không chia sẻ hoàn toàn quan niệm đó về tiền bạc, về đàn bà. Bằng chứng là có những người đã đối xử với tôi một cách rất tình cảm, không đòi hỏi gì hết. Theo tôi, ở đời, có những cái không thể mua được bằng tiền bạc, nếu mua được hết, cuộc đời chỉ còn là chốn mua bán, đổi chác đê tiện. Nhưng nghĩ lại, tôi cũng phải đồng ý với Bằng một phần. Chính vì không có tiền, tôi đã mất Marlène. Nếu lại không có tiền nữa, không chừng mất Thu Hà đến nơi. Một người chồng của xã hội và thời đại bây giờ không thể để cho vợ mình túng thiếu, thua kém mọi người. Nghèo túng trở thành một tội lỗi không thể tha thứ. Tôi gật đầu và trả lời là Bằng nói rất đúng.

Bằng móc túi, lấy ra một tập ngân phiếu. Y rút bút, viết một tờ ngân phiếu, xé tờ giấy khỏi cuốn sổ, trao cho tôi.

"Anh cầm lấy, tiêu tạm".

Tôi từ chối:

"Cám ơn. Tôi không thể lấy tiền của anh như thế này".

"Sao vậy?"

"Tôi không trả lời anh được".

Bằng giúi tờ giấy ngân phiếu vào tay tôi:

"Cho anh vay đâu mà anh phải trả. Ngày trước, tôi túng thiếu anh vẫn cho tôi tiền mà không bao giờ thèm đòi lại. Không có ai tử tế với tôi như anh. Điều đó, không bao giờ tôi quên. Cứ cho là tôi muốn đền đáp lại anh chút đỉnh. Anh nhận cho tôi vui lòng".

Khoản tiền ghi trong ngân phiếu khá lớn. Tôi lại đang cần tiền. Sự từ chối của tôi chỉ chiếu lệ. Tôi cất tờ ngân phiếu vào túi. Hỏi Bằng:

"Thì ra anh đưa tôi về nhà để cho tiền?"

Bằng xua tay:

"Không phải vậy, mà là bàn với anh một câu chuyện làm ăn như tôi đã nói".

Bằng chê tôi do dự, ngập ngừng thì chẳng bao giờ thực hiện được những công việc lớn lao. Nhận là đúng. Tôi thụ động hơn là chủ động trước đời sống. Sống ở tôi có một phần nào như là cầm bằng theo gió đưa đi. Thời đại xã hội này, những kẻ thất bại là tôi, thành công là Bằng, ngẫm cho cùng cũng không nên lấy gì làm lạ lùng, chán nản.

Hôm đó, sau khi đã rủ tôi gia nhập tổ chức buôn Mỹ kim bất hợp pháp, Bằng mời tôi thực hiện một chương trình du hí từ buổi trưa tới nửa đêm. Thoạt đầu, tôi miễn cưỡng đi theo y, lên chiếc xe hơi có máy lạnh. Chỉ sợ gặp người quen biết nhìn thấy sẽ chê cười mình giao du công khai với một tên lưu manh như Bằng. Nhưng rồi những câu khôi hài của Bằng làm tôi vui dần.

Y biết thật nhiều chuyện. Thành phố này, y là một thứ thổ công. Bằng có một trí nhớ xuất chúng. Những chuyện lớn nhỏ xảy ra hàng bao năm về trước, y đều thuật lại rành mạch, không bỏ quên một chi tiết nhỏ nhặt nào.

Vừa lái xe, Bằng vừa nói chuyện. Chạy lòng dòng một hồi, rồi đậu xe trước tiệm cơm tây bên vùng Khánh Hội. Tiệm cơm này, tôi đã đến vài lần với Marlène, một lần với Thu Hà. Hầm rượu chát của tiệm này đầy đủ những nhãn hiệu và những năm rượu danh tiếng không thua gì hầm rượu những tiệm ăn ngoại quốc sang trọng nhất. Chủ nhân người Pháp, thấy Bằng vào, chạy tới bắt tay Bằng, chuyện trò rất niềm nở.

Có tiền có khác. Ngày trước, đâu Bằng có đặt chân tới được những nơi chốn này. Ngày trước, y lê la ở những quán cơm bình dân, có khi chỉ có một mẩu bánh mì thay bữa. Bây giờ ở đâu cũng là thượng khách. Bên cạnh y, tôi chỉ còn là một tên "che tàn" thảm hại.

Một chai rượu chát đặc biệt, của một năm rượu danh tiếng được lấy ra từ hầm rượu lên. Chủ nhân đích thân giới thiệu chai rượu quý và đề nghị với hai chúng tôi mấy món ăn phù hợp.

Tôi cười:

"Hách lắm".

Bằng cười theo:

"Bản thân tôi không có một giá trị nào. Nhưng cái này đã làm cho tôi có giá trị" - miệng nói, Bằng mở ví lấy ra một tờ Mỹ kim màu xanh, đặt nó ngay ngắn giữa bàn - "Thế kỷ này là của Mỹ kim. Mỹ kim tung hoành. Mỹ kim làm chủ".

Bằng chỉ tờ giấy:

"Chúng mình sẽ thành triệu phú vì những tờ giấy như thế này".

Nhìn những tờ giấy bạc đem lại xe hơi nhà lầu, những món ăn ngon, những con đàn bà và những chai rượu mạnh, tôi biết tuy chưa nhận lời nhưng chắc chắn tôi cũng không từ chối. Theo lời Bằng trình bày, công việc thật dễ dàng, thật ngon ăn. Vì đã có tổ chức, có manh mối. Bằng mời tôi hợp tác để trả ơn mà thôi, chứ tôi chẳng là một cần thiết quan trọng. Sự nguy hiểm chưa nhìn thấy đâu. Chỉ thấy cái sự trở thành triệu phú đã nằm trong tay với. Rượu vào, đầu óc tôi đã bắt đầu quay đảo. Đang buồn, rượu lại là một liều thuốc cần thiết. Lúc này, cuộc đời coi nhẹ lắm. Chỉ như một giấc mộng. Chỉ như một canh bạc. Với ly rượu trên tay, tôi nhíu mày, nghe Bằng trình bày một công việc mà hắn muốn làm cùng tôi.

Công việc đó phi pháp và đang làm cho một số người giàu lớn. Đó là buôn Mỹ kim. Công việc này, không phải là Bằng chưa làm. Y đã làm. Nhưng trên một phạm vi nhỏ hẹp. Nếu có thêm tôi, sẽ làm lớn hơn. Làm lớn, lẽ tất nhiên là khó giữ được bí mật và như thế, cũng sẽ nguy hiểm hơn. Tôi nghe, rồi nói:

"Tôi đã ở ngoại quốc năm năm. Từng đã làm việc, giao dịch với nhiều hãng buôn ngoại quốc".

Bằng vui mừng:

"Tốt lắm. Tôi chỉ khổ nhất ở cái điểm một tiếng Mỹ cũng không biết. Nghề này ngôn ngữ bất đồng, có nhiều cái thiệt lắm".

Tôi gật:

"Tôi biết".

"Có anh, vấn đề đó giải quyết được rồi. Sẽ để anh giao thiệp".

"Còn anh".

"Tôi bỏ vốn và tiêu thụ".

Tôi hỏi:

"Còn ai nữa không?"

Bằng xua tay:

"Có một vài tên đàn em, một vài thằng tay sai nữa. Nhưng anh không cần biết. Chỉ cần biết tôi là đủ. Anh cũng không cần phải gặp chúng nó làm gì".

Tôi ngẫm nghĩ rồi hỏi:

"Lời được chừng bao nhiêu?"

"Để bắt đầu, ít nhất mỗi tháng anh cũng có được vài trăm ngàn. Tháng hơn tháng kém. Gặp được những "áp phe" lớn, Mỹ kim lên giá, xuống giá bất thình lình, lời không biết bao nhiêu mà kể. Nói tóm lại, đây là một cơ hội để anh có thể làm giàu trong chốc lát".

Tôi cười:

"Và cũng có thể vào tù".

Bằng nhún vai:

"Tất nhiên có nguy hiểm. Không thế, làm sao có nhiều tiền được".

Tôi gật đầu:

"Có lý".

Bằng hỏi, nâng cao ly rượu:

"Anh nhận chứ?"

Tôi ngẫm nghĩ:

"Cho tôi nghĩ lại đã".

Bằng nhăn mặt:

"Thời buổi này làm gì là làm phắt luôn. Phải chạy đua với thời gian, chụp lấy cơ hội. Tại sao anh còn phải nghĩ?"

"Tôi muốn thế. Cho tôi hai mươi bốn tiếng".

Bữa cơm trưa hôm đó được chấm dứt bằng một chầu sâm banh. Bằng nâng ly, nói là để mừng cho sự gặp lại tôi, đồng thời, mừng cho cuộc hợp tác tốt đẹp giữa hai chúng tôi, kể từ giờ phút đó. Bằng đẩy tôi đến chỗ khó mà từ chối được. Ở tiệm ăn bên Khánh Hội đi ra, tôi đã say lắm. Bằng nói cuộc vui tiếp tục ở Chợ Lớn. Tôi gật đầu liền. Tôi không muốn trở về nhà, ngôi nhà của Thu Hà và đám bạn gái của nàng. Nó không còn là của tôi nữa.

Vào tới Chợ Lớn. Bằng đưa tôi đến một thứ "tổ quỷ" sang trọng nhất và cũng kín đáo nhất. Ở đó tôi gặp mấy thứ tai to mặt lớn tiền rừng bạc biển. Họ quen Bằng. Với ai, Bằng cũng giới thiệu tôi như một thứ đàn anh. Thành ra ai cũng nhìn tôi bằng một con mắt nể vì hết sức. Tự ái được ve vuốt, tôi thấy tôi khác thường và có giá trị.

Bằng hỏi tôi:

"Anh thích không?"

Tôi đáp, thành thực:

"Ít khi tôi được hưởng những cuộc vui đầy đủ, thống khoái như thế này".

Bằng cười:

"Sẽ luôn luôn như thế".

Y giơ cao mấy ngón tay:

"Mỗi tuần mấy lần, nếu anh thích".

Sau đó, chúng tôi lại ăn tiệc, uống rượu. Đánh bạc nữa. Hút thuốc phiện và giải quyết sinh lý nữa. Chơi bời như thế đã gọi là đế vương. Những đứa con gái Tàu, đứa nào cũng nõn nà, thơm phức vây lấy hai đứa chúng tôi, biểu diễn một nghệ thuật hầu hạ, chiều chuộng, phục vụ đàn ông tinh diệu và tuyệt vời ngoài tưởng tượng. Bằng đưa tiền cho tôi đánh bạc. Cao hứng, tôi đánh một lúc. Đỏ không thể tả được. Tôi được thêm một khoản tiền lớn. Bằng cười ha hả:

"Đó, anh coi. Đi với tôi, anh sẽ may mắn như thế. Luôn luôn có tiền như thế".

Rồi tôi cùng nằm xuống cạnh bàn đèn. Rồi tôi cùng hành lạc với đàn bà. Đời sống buông thả, phóng đãng đem lại cho tôi được cái tốt thứ nhất là bao nhiêu phiền muộn chất chứa, tôi đều quên lãng hết. Tôi thấy tôi trẻ lại, bất cần đời, quên được ngày mai. Sống theo Bằng là tận hưởng những giờ phút đang có của hiện tại. Tận hưởng bằng những thú vui vật chất. Nghĩ cũng thấy đúng một phần nào.

Hôm đó, đến gần mười hai giờ đêm tôi mới về đến nhà. Khi Bằng ngừng xe, thả xuống, tôi đã say khướt. Tôi nói:

"Tôi hẹn ngày mai trả lời, phải không?"

"Phải. Anh hẹn ngày mai".

"Khỏi phải chờ đến ngày mai. Tôi trả lời ngay bây giờ".

Tôi đưa tay cho Bằng nắm lấy:

"Nhận lời".

Cái bắt tay mang ý nghĩa một ưng thuận, một cam kết. Tôi nhận lời Bằng không phải vì sức mạnh của men rượu, không vì những vui thú mà Bằng vừa đem đến cho tôi. Trái lại, tâm trí tôi vẫn tỉnh táo, tôi còn sáng suốt hơn bất cứ lúc nào hết. Cái bắt tay mang đầy ý nghĩa cam kết ấy chợt đến với tôi như một chân lý vừa vụt sáng và tôi đã bắt gặp. Chân lý ấy không xa với thực tế, không tưởng tượng, không mơ mộng, mà là một cái gì hết sức tầm thường: sống và tận hưởng.

Trong lúc tôi đi vắng, Thu Hà làm những gì? Đại khái như thế này. Nàng ngủ đến gần một giờ trưa mới dậy. Vào buồng tắm, trang điểm thay quần áo, đến gần ba giờ mới xong. Chồng bỏ cơm. Vợ cũng bỏ cơm luôn. Thu Hà ra khỏi nhà. Nàng đến rủ Liễu đi phố. Hai người đàn bà vào một tiệm ăn, ăn quà rồi đảo một vòng qua mấy tiệm bán hột xoàn trên đường Tự Do. Chỉ đảo qua một vòng thôi cũng đến năm sáu giờ chiều. Sau đó, họ vào một tiệm làm đầu. Marlène ngày trước làm dáng một cách khác. Tự nhiên, nhẹ nhàng. Đến Thu Hà, sự làm dáng là một cuộc chạy đua thất đảm theo thời trang, một kiểu đầu này, một mốt áo kia, đối với Thu Hà và Liễu, đều là những sự việc quan trọng vô tả cho đời sống. Họ phải bám sát thời trang bằng bất cứ giá nào. Hôm đó cũng vậy. Ở tiệm làm đầu ra, Thu Hà và Liễu lại đi dạo phố một lần nữa. Lần thứ hai này, không phải để đưa nhau đến mấy tiệm hột xoàn như lần trước. Mà giản đơn là mang hai kiểu đầu mới làm đi dạo cho đám trẻ tuổi nhìn ngắm.

Câu hỏi đầu tiên của Thu Hà khi tôi bước vào nhà:

"Anh xem kiểu đầu này có đẹp không?"

Tôi nhìn. Nhăn mặt. Chẳng thấy nó đẹp chút nào hết. Tôi hỏi:

"Khuya rồi, còn giữ cái mái tóc đi phố ấy làm gì vậy?"

Liễu cười:

"Định đi nữa đây".

Tôi tức giận:

"Định đi đến sáng?"

Thu Hà cự lại:

"Anh đi suốt ngày, em có hỏi anh đi đâu không?"

Tôi thở dài:

"Anh mong em hỏi, vợ chồng mỗi người một đường, ai muốn làm gì thì làm, không ai thèm ngó ngàng đến nhau nữa thì nguy đến nơi rồi".

Thu Hà cười khẩy:

"Muốn hỏi được hỏi. Anh đi đâu suốt ngày?"

Tôi trả lời:

"Lát nữa nói chuyện. Bây giờ bảo Liễu về đi đã".

Tôi đuổi thẳng thừng, ra mặt. Liễu cười toe toét, cuối cùng cũng chịu xách sắc tay đứng lên. Thu Hà tiễn Liễu ra cổng. Họ đứng nói chuyện ở ngoài đó khá lâu, chẳng biết chuyện gì. Khi Thu Hà trở vào, tôi nằm trên giường. Lúc đó Thu Hà mới chịu thay quần áo, tắt đèn, nằm xuống cạnh tôi. Hai vợ chồng thế là đã sống trọn ngày, cách biệt, như hai người lạ mặt. Tuy mệt, muốn ngủ cho xong, tôi cũng ôm lấy Thu Hà, khẩn khoản nói với nàng rằng nếu hai chúng tôi cùng không chịu nghĩ lại, hạnh phúc gia đình sẽ tan biến.

Thu Hà gắt:

"Anh đừng làm lớn chuyện những cái không đáng làm thành lớn chuyện".

Tôi hỏi:

"Trả lời anh câu này. Anh còn là một cần thiết cho em nữa không?"

Thu Hà vặn lại:

"Em hỏi lại anh câu đó thì sao?"

"Anh trả lời có. Em là một cần thiết".

Thu Hà trở mình, ngáp lớn:

"Thì em cũng vậy".

Sự miễn cưỡng thật rõ rệt. Thu Hà theo đuổi tôi, chờ đợi tôi suốt mấy năm trời cách biệt, sự chung thuỷ của nàng là một viên ngọc tình cảm lóng lánh. Thế nhưng có được tôi rồi, tình cảm Thu Hà không còn như trước. Nàng đặt cho nàng một mục đích. Là cướp lại tôi bằng được ở tay Marlène. Cướp được rồi, mục đích đã đạt, tôi không còn là một vấn đề cho nàng nữa.

Cuộc sống của nàng lập tức hướng tới những chiều hướng và những mục đích khác. Đó là tất cả con người Thu Hà. Tôi chỉ còn là một đồ vật nàng đã mua được về nhà. Rồi quên đi. Để chỉ còn biết có đám bạn gái và những viên kim cương. Như ở trường hợp Marlène, cuối cùng tôi khám phá được sự thật của người đàn bà làm vợ mình. Điều đáng ân hận là sự khám phá đó bao giờ cũng quá muộn. Và trở thành vô ích. Bởi không thay đổi được gì hết.

Nằm im một lát, tôi nói:

"Anh vừa gặp một người quen cũ".

Thu Hà lơ đãng:

"Ai vậy?"

"Một người tên là Bằng".

"Nếu Bằng có chiếc xe Mustang gắn máy lạnh thì em biết. Y đang làm ăn lớn. Đang giàu lớn".

"Y rủ anh làm giàu với y".

"Bằng cách nào?"

"Buôn đô la".

"Phải bỏ vốn ra không?"

"Anh nói anh không có tiền. Y nói không sao hết. Anh chỉ cần đem ra sử dụng cái vốn ngoại ngữ với khách hàng ngoại quốc".

Thu Hà như tỉnh ngủ hẳn. Nàng hỏi, sốt sắng:

"Anh nhận lời chưa?"

"Chưa".

"Sao vậy?"

"Anh khất. Muốn hỏi ý kiến em trước".

"Anh không tự anh quyết định được?"

"Việc làm ăn có cái phiền là phi pháp và nguy hiểm".

"Kiếm được nhiều tiền không đã".

"Bằng nói có. Rất nhiều".

"Thế thì anh nhận lời ngay đi, còn chần chờ gì nữa".

"Em quên điều anh vừa nói. Phi pháp và nguy hiểm".

Thu Hà gắt:

"Anh nhát như cáy. Chưa chi đã sợ, còn làm ăn gì được".

"Nghĩa là em bằng lòng?"

"Phải. Ngày mai anh tìm gặp lại Bằng ngay đi. Kẻo y thay đổi ý kiến".

Tôi sẽ không thất vọng, tôi sẽ yêu thương Thu Hà một ngàn lần như là tôi đang yêu thương nàng, nếu nàng lên tiếng phản đối bằng một phản đối quyết liệt. Nếu nàng nói, em không bằng lòng cho anh giao thiệp với thứ đàn ông thành tích bất hảo như Bằng, chắc tôi sung sướng ghê gớm. Và sẽ lãng quên Bằng ngay tức khắc. Buổi sáng hôm sau, tôi thức dậy thật sớm, đi tìm một việc làm ít lương, tầm thường, tăm tối, nhưng lương thiện hơn.

Đằng này, Thu Hà đã có một thái độ ngược hẳn. Nàng tán thành cho tôi đi vào con đường tội lỗi. Chẳng những đã tán thành Thu Hà còn thúc giục. Đàn bà như thế hết. Marlène bỏ tôi, Marlène ngoại tình chỉ vì tôi không đem lại cho Marlène một cuộc sống huy hoàng. Thu Hà chán tôi vì tôi không kiếm ra được nhiều tiền đem về cho nàng tiêu pha thoả thích. Tôi không còn lựa chọn nào khác.

"Thế là em ưng thuận?"

"Phải".

Tôi nói đùa:

"Em có nghĩ tới ngày mai phải vào khám Chí Hoà thăm anh không?"

Thu Hà gắt lớn:

"Chưa làm mà anh đã nghĩ đến thất bại. Riêng gì một mình anh. Ai làm cũng vào khám cả sao?"

Câu hỏi của Thu Hà có lý một phần nào. Thành phố này đầy đặc những kẻ làm giàu một cách phi pháp. Vậy mà họ vẫn sống phây phây. Còn khơi khơi khoe khoang không xấu hổ, không che giấu, những thành tích làm ăn phi pháp của họ nữa. Tôi cũng nên như thế. Ít nhất cũng một lần xem sao. Trước tiên là cho Thu Hà bằng lòng. Chừng như sợ tôi phân vân chưa quyết định. Thu Hà nói tiếp:

"Một thời gian thôi".

"Thế là thế nào?"

"Anh chậm hiểu quá. Anh chỉ cần cộng tác với Bằng dăm ba tháng, một năm gì đó. Kiếm được một khoản tiền khá lớn rồi thì thôi. Có ai bắt anh phải cộng tác mãi mãi với nó đâu".

Tôi gật đầu, công nhận:

"Cũng có lý".

Tôi dặn Thu Hà:

"Em không được nói cho ai biết".

"Anh khỏi phải dặn".

"Đàn bà hay nhẹ miệng làm cho đàn ông chết oan. Em phải tuyệt đối giữ bí mật. Không thể cho ai biết kể cả Liễu".

Thu Hà cười:

"Anh cẩn thận quá!"

"Cẩn thận vẫn hơn".

"Liễu nó là bạn thân của chúng mình. Làm sao phản chúng mình được?"

Tôi trả lời, nhớ đến cái đêm Liễu lăn vào phòng ngủ đòi làm tình với tôi.

"Em còn tin người quá!"

"Anh nghi ngờ cả Liễu".

"Chưa hẳn. Nhưng anh không tín nhiệm một ai cả. Nhất là khi mình chấp nhận dấn thân vào cái nghề nguy hiểm này".

Im lặng một lát. Tôi tưởng Thu Hà đã ngủ say. Nàng chỉ nằm im, chưa ngủ. Nàng hỏi:

"Anh ghét Liễu lắm sao?"

Tôi trả lời, thận trọng:

"Chẳng ghét cũng chẳng thích".

"Nhắc lại cho anh nhớ một lần nữa. Nó là bạn thân nhất của em. Dù anh không bằng lòng em vẫn chơi thân với nó mãi mãi. Đàn bà chúng em đã chơi thân với nhau rồi là không có chuyện gì giấu giếm nhau nữa".

"Kể cả chuyện phải giữ bí mật?"

"Phải. Kể cả những chuyện đó".

Tôi chán nản:

"Thôi em ngủ đi. Không bao giờ chúng mình nói chuyện với nhau được lâu về một vấn đề gì".

Lại im lặng một lát. Rồi Thu Hà hỏi:

"Anh Viễn".

"Gì vậy?"

"Em muốn biết một sự thật. Anh trả lời cho em biết sự thật đó".

Tôi chưa kịp hỏi, Thu Hà đã nói tiếp:

"Anh bắt đầu cảm thấy hối hận đã lấy em phải không?"

Tôi đáp:

"Anh sẽ hối hận nếu em không còn yêu anh nữa".

"Theo anh, em còn yêu anh không?"

"Em biết hơn ai hết về chuyện đó. Còn hỏi anh để làm gì?"

Thu Hà thở dài:

"Chính em lại không biết. Không biết mới hỏi. Em có cảm tưởng chúng mình lấy nhau lầm lẫn. Cứ như trước, hồi anh còn ở với Marlène lại hoá hay. Thỉnh thoảng chúng mình gặp nhau, ăn nằm với nhau một lúc rồi mỗi người lại trở về với cuộc sống riêng tư của mình. Như thế người nọ thấy người kia bao giờ cũng đẹp cũng đáng yêu. Thế này thì…"

Thu Hà ngừng lại. Câu nói bỏ dở lưng chừng không rõ nghĩa. Lại là câu nói mang trong nó một ý nghĩa quan trọng. Tôi hỏi:

"Thế này thì sao?"

"Em cũng không biết".

Giọng nói của Thu Hà buồn buồn. Lần đầu tiên từ ngày chung sống, tôi thấy Thu Hà có thái độ ngậm ngùi, buồn bã như vậy. Sự buồn rầu này bất chợt làm cho tôi cảm động. Tôi ôm lấy Thu Hà. Tôi muốn nói với nàng những lời dịu dàng, âu yếm. Hạnh phúc nào cũng có thể cứu vớt được, cho dù là cái nền tảng của nó đã lung lay. Nếu Thu Hà và tôi thành thực muốn chung sống suốt đời bên nhau chúng tôi vẫn còn đủ điều kiện tạo cho nhau cuộc chung sống êm đềm và lâu dài đó.

Tôi nói:

"Anh sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Anh nghĩ anh sẽ làm được nhiều việc lớn với một điều kiện".

Thu Hà hỏi:

"Điều kiện nào?"

"Một điều kiện tinh thần, tình cảm. Em yêu anh, anh sẽ có đầy đủ nghị lực thực hiện được những công việc khó khăn nhất".

Thu Hà nín thinh. Một lát sau nàng đã ngủ, ngủ thật say.

Suốt đêm hôm đó, tôi thao thức đến sáng. Càng suy nghĩ về những thảm kịch liên tiếp xảy ra cho mình, tôi càng đi đến cái kết luận là nguyên nhân chính yếu là do sự nhàn rỗi kéo dài của một đời sống không có công ăn việc làm bền chặt. Thành ra tôi đã ở gần đàn bà nhiều quá, dẫu đó là vợ mình. Như thế hỏng. Không được. Bằng cho tôi biết là khi bắt tay vào việc tôi phải giao thiệp với đủ mọi loại người, phải đến tất cả những nơi nào có Mỹ kim và người ngoại quốc, kể cả những tỉnh xa. Như thế cũng là hay. Cho nó thay đổi không khí, cảnh trí. Làm cho đầu óc bớt hoang mang, u uất. Điều cần thiết là tôi cần lấy lại một niềm tin tưởng trước hết là với chính mình. Tất cả chưa hoàn toàn tuyệt vọng. Tôi đã mất Marlène, mất con Elga. Nhưng chưa mất Thu Hà.


Chương 6


Đúng như lời Bằng đã hứa, sự cộng tác với Bằng ngay trong tháng đầu đã đưa tôi ra thoát tình trạng túng thiếu. Việc buôn bán đổi chác Mỹ kim và đồng quan Pháp, như thế nào, nói ra dài dòng và rắc rối lắm. Chỉ cần tóm tắt đó là một vụ buôn lậu, một tổ chức phi pháp chỉ có thể có được bởi những người liều lĩnh đến tột cùng như Bằng.

Để che giấu những cặp mắt tò mò và đánh lạc hướng nhà chức trách Bằng mướn một căn phòng lớn gần đường Nguyễn Huệ làm bàn giấy, đặt tôi ngồi ở đó như đại diện chính thức. Bề ngoài, căn phòng là đại diện cho một hãng bảo kê. Sự thật, nó chỉ là một nơi liên lạc, gọi điện thoại, chỗ lui tới hàng ngày của chúng tôi cho thiên hạ khỏi nghi ngờ.

Ngày đi làm đầu tiên, tôi dậy sớm, vào phòng tắm, thay quần áo trở ra đã thấy Thu Hà đang pha cà phê. Thật là một chuyện lạ. Tôi không bao giờ thấy Thu Hà dậy sớm như thế. Tôi hỏi:

"Em dậy làm gì vậy?"

Thu Hà cười, chỉ tay vào chiếc phin cà phê:

"Pha cà phê cho anh".

"Sao em không ngủ? Cà phê chị người làm pha cũng được mà".

"Em muốn tự tay pha cho anh sáng nay. Lâu lâu săn sóc chồng một lần, anh không bằng lòng?"

Tôi lại gần, ôm lấy Thu Hà:

"Tất nhiên anh bằng lòng".

Nói đùa:

"Chắc ngày hôm nay anh gặp nhiều hên lắm".

"Nhất định, em tự tay pha cà phê cho anh uống, anh phải hên là cái chắc rồi".

Lâu lắm, như đã hàng năm rồi, chúng tôi mới lại có được với nhau một cái nhìn âu yếm. Lâu lắm, trong căn nhà chỉ thấy diễn ra toàn chuyện bực mình, một lần không khí hạnh phúc ấm áp mới trở lại. Tưởng như sau một mùa mưa bão kéo dài, bất ngờ đã có một ngày đẹp trời, và mây mù đã tan đi, và nắng đã rực rỡ dâng lên.

Buổi sáng hôm đó, có thêm một chi tiết nữa tôi còn nhớ được là trước khi tôi ra khỏi nhà, Thu Hà còn giữ tôi lại, hỏi rằng công việc tôi sắp làm liệu có đem lại nguy hiểm gì cho tôi không. Tôi cười trả lời rằng đâu cũng có những nguy hiểm rình rập con người. Ra ngoài đường, một cành cây gẫy có thể rớt trúng đầu, đem lại tai nạn bất thình lình, không làm sao ngờ trước được. Một tai nạn xe cộ. Một tai nạn lưu thông. Những hiểm nguy trăm hình nghìn vẻ ấy là chính đời sống mà con người không né tránh được. Cẩn thận tính toán thế nào cũng thế mà thôi. Tốt nhất là phó mặc cho may rủi.

Thu Hà ngạc nhiên:

"Em chưa từng thấy anh nói như thế".

Tôi gật đầu:

"Bởi vì bây giờ anh nghĩ khác. Phải dẹp bỏ đi một vài nguyên tắc mới tìm được cho mình một thái độ sống thích hợp với đời sống bây giờ. Đó là điều mà trước kia anh không khám phá thấy".

Tôi cười, cũng không rõ là cười vui hay cười buồn.

"Bây giờ anh mới thấy".

Thu Hà dặn:

"Dù sao anh cũng nên thận trọng".

"Vấn đề không còn như vậy nữa. Hoặc là từ chối không làm với Bằng, hai là nhận. Thế thôi. Đã nhận, phải chấp nhận mọi nguy hiểm. Nhưng anh không tin là có chuyện bất hạnh xảy ra. Bằng tài ba lắm. Nó đã hứa với anh là chỉ làm những chuyện có thể làm được. Và khi nào anh không thích nữa, anh có thể ra khỏi tổ chức ngay lúc đó".

Tôi cười:

"Anh đã định rồi. Chỉ làm sáu tháng hay một năm. Rồi anh sẽ trở lại với những công việc khác, lương thiện hơn".

Kể từ ngày hôm đó, tôi hoà mình vào một thế giới khác lạ, cái thế giới của những buôn lậu. Mỗi ngày đến cái trụ sở trá hình hai lần tôi dần dần được tiếp xúc với đủ hạng người. Những người này sống một cuộc sống sôi động, dầy đặc những biến chuyển bất ngờ, chỉ biết đến hiện hại, không bao giờ tính đến ngày mai. Làm thêm vài tuần nữa, tôi khám phá thêm được nhiều sự thật mới. Sự thật thứ nhất là tổ chức của chúng tôi không chỉ buôn tiền ngoại quốc mà thôi. Nó còn mua, bán, đổi chác, tiêu thụ và tàng trữ tất cả thứ hàng hoá bị cấm đoán khác. Những thứ hàng hoá đó nhiều vô tả, đủ mọi thế loại kể ra không hết. Từ máy móc, đến thực phẩm. Từ ti vi, tủ lạnh đến các đồ vải vóc. Tôi lãnh nhiệm vụ liên lạc, giao thiệp, để cho Bằng chạy ngoài.

Chưa có một thứ nghề nào gây cho tôi nhiều xúc động mạnh như vậy. Ngày nào cũng có chuyện bất ngờ. Nhiều khi có chuyến hàng tới nửa đêm, chúng tôi phải tổ chức một cuộc dỡ hàng trong giờ giới nghiêm tới tảng sáng mới xong.

Lúc nào không có việc, là những vụ đánh bạc, ăn nhậu, du hý. Trong số những khách hàng của chúng tôi mà tôi được quen biết mấy tuần lễ đầu tiên, đặc biệt nhất phải nói đến mụ Hường.

Mụ chừng bốn mươi lăm tuổi. To con, cao lớn, phốp pháp, hơn cả Liễu. Cũng dâm đãng gấp trăm lần hơn. Lần thứ nhất được Bằng đem tới giới thiệu, mụ Hường đã cười tít mắt:

"Tôi đang muốn làm quen với một người như anh".

Mụ Hường nói với Bằng:

"Tôi mê anh Viễn của anh ngay từ phút này rồi đó".

Mụ Hường đeo kim cương châu báu đầy mình. Cặp mắt mụ láo liên. Cái nhìn vẩn đục những nôn nóng dục tình bốc lửa không che dấu. Tóm lại, loại đàn bà mà thoạt nhìn, người đàn ông lạnh lùng nhất thế giới cũng phải nghĩ ngay đến buồng ngủ, chăn đệm và hai khối da thịt nhễ nhại, tan nát. Tôi chẳng hiểu Bằng quen mụ trong trường hợp nào. Chắc cũng vẫn trong một vụ buôn đậu. Đó là trường hợp những tên trùm buôn lậu gặp nhau, trở thành bạn hàng và bạn hữu thân thiết.

Mụ Hường suồng sã:

"Sao đến bây giờ em mới gặp anh?"

Bằng đỡ lời tôi:

"Anh Viễn mới nhập tịch vào giới mình. Hôm nay là ngày đầu".

"Trước anh Viễn làm gì?"

Tôi cười:

"Chẳng làm gì hết. Nằm dài, ăn bám vợ, thất nghiệp".

"Vợ anh là ai?"

Tôi trả lời:

"Một người người đàn bà mà chị không biết".

Mụ Hường cười tít mắt:

"Biết anh là đủ, biết vợ anh làm quỉ gì. Em là chị ấy, em không cho anh ngồi ở đây đâu".

"Sao vậy?"

"Nguy hiểm".

Mụ Hường nháy mắt với Bằng:

"Mất chồng như chơi!"

Bằng nói đùa:

"Mất chồng về tay ai?"

Mụ đàn bà chỉ ngược ngón tay vào bộ ngực đồ sộ của mụ:

"Vào tay em".

Bên trong bàn giấy của chúng tôi, là một căn phòng nhỏ. Căn phòng đó được Bằng trang hoàng khá diêm dúa ấm cúng. Có đi văng và một chiếc giường nhỏ ở một góc phòng. Phòng tắm ở bên cạnh. Trong cái tủ đứng, quần áo cho đàn ông và cho đàn bà để sẵn mấy bộ. Chăn gối nữa, đủ hết. Bằng bảo tôi là để lúc nào mỏi mệt không thích về, tôi hay Bằng có thể thay phiên nhau vào nằm ngả lưng một chút. Sự thật không đúng hẳn như vậy.

Căn phòng phía trong chính là để đón tiếp bất cứ người đàn bà nào muốn tìm khoái lạc ở đó, và Bằng cho mụ Hường biết có căn phòng trong như vậy. Thế là mụ săm săm mở cửa vào ngay. Vào rồi, mù không chịu quay ra, mà gọi lớn, bắt chúng tôi vào.

Tôi bảo Bằng:

"Vào đi".

Bằng cười:

"Mụ gọi anh, đâu có gọi tôi".

"Sao lại gọi tôi mà không gọi anh?"

"Tôi quen rồi. Mụ chỉ thích của lạ. Anh nên vào một chút. Gọi là khai mạc cho cuộc sống mới, mất mát gì đâu".

Bằng thúc giục mãi tôi đành đi vào. Bằng đùa thật dai, coi cái chuyện làm tình với một người đàn bà ở nơi chốn nào cũng có thể diễn ra được. Ngay ở bàn giấy. Ngay trong giờ làm việc. Chừng như thế. Vì tôi vừa vào tới phòng trong, Bằng ở ngoài đã đóng cửa lại. Tôi nghe thấy tiếng Bằng cười lớn, vui thú. Và nhìn thấy mụ Hường. Mụ ngồi trên giường, hai chân buông thõng, đong đưa trong không khí.

Tôi thận trọng đứng lại ở giữa phòng mà không lại gần. Mụ đàn bà đâu có chịu để tôi duy trì một cách biệt lạnh lùng như vậy. Mụ vẫy:

"Anh lại đây".

"Chúng mình ra ngoài nói chuyện đi".

"Sao vậy?"

"Ở trong này không tiện".

Mụ đàn bà tủm tỉm cười:

"Thế nào là tiện, thế nào là không tiện? Bằng chưa nói hết cho anh biết là bọn chúng em giao thiệp với nhau rất tự nhiên và thân mật?"

"Không, tôi chưa biết. Bằng cũng không nói".

"Rồi anh sẽ biết. Anh lại đây đã. Ngồi xuống cạnh em, em nói chuyện cho nghe. Em không làm gì anh đâu. Anh đứng tuổi rồi, xem ra cũng từng trải lắm. Sao lại rụt rè như một đứa con nít mới lớn vậy?"

Ngoài Marlène và Thu Hà ra, tôi còn quen biết Nguyệt và hàng chục người đàn bà khác, sống với rượu mạnh, âm nhạc và ban đêm như Nguyệt. Thế nhưng mụ Hường lại là một thể loại đàn bà khác biệt hẳn. Và hơn. Hơn hết ở cái điểm như sự hành lạc, giải quyết sinh lý, trên mọi vấn đề khác là chuyện thông thường nhất.

Với mụ đàn bà nạ dòng, táo tợn này, tôi lúng túng, tôi vụng về như một đứa con nít mới lớn thật. Tôi đã là chồng Marlène. Một Marlène đêm ngủ khoả thân, trác táng đến cùng độ, Tôi hiện đang làm chồng Thu Hà. Thu Hà như một trong những người đàn bà lão luyện từng trải nhất trong tình trường.

Tôi đến ngồi bên cạnh. Mụ hỏi:

"Có nên tắt ngay đèn?"

"Không".

"Anh không thích?"

Tôi nói:

"Xin lỗi. Đúng như thế. Sáng nay là lần đầu tiên anh đến đây. Mục đích duy nhất của anh là kiếm tiền, kiếm được thật nhiều tiền trong một khoảng thời gian ngắn. Và không muốn nghĩ đến bất cứ một chuyện nào khác".

Thái độ của tôi khá quyết liệt. Tôi chỉ sợ mụ Hường bị chạm tự ái, đi lên chỗ mất lòng hay tức giận. Nhưng không, mụ cũng hay lắm. Đăm đăm, nhìn tôi rồi mụ cười phá lên. Mụ nói, đồng ý nếu tôi không thích, để lần khác cũng được. Mụ nói hiện mụ kiếm được rất nhiều tiền, nếu tôi cần mụ cho mượn mà tôi không cần nghĩ đến chuyện trả lại.

Thế này thì con mụ này biến mình thành một thứ ma cô đĩ đực rồi còn gì, tôi nghĩ thầm. Tôi còn nghĩ thêm là tôi chưa xuống dốc, chưa đoạ lạc đến độ đó, và từ chối. Lúc tôi và mụ Hường từ nhà trong đi trở ra, Bằng ngồi gác chân lên bàn, hút thuốc. Y thản nhiên như không. Coi như cái chuyện tôi vào buồng trong với mụ Hường một lát là chuyện rất thường, không có gì đáng nói. Hôm đó, tôi chứng kiến vụ buôn lậu Mỹ kim thứ nhất. Mụ Hường lôi ở trong người ra một cuộn Mỹ kim dầy cộm.

Xấp giấy bạc được trao cho Bằng. Bằng nói đùa:

"Cất chỗ nào?"

Mù Hường cười tít mắt:

"Đã nhìn thấy còn hỏi làm gì cho mất công. Trong người chứ còn ở đâu nữa".

"Trong người là chỗ nào?"

"Chỗ không thể khai với anh được".

Họ nói đùa với nhau như thế rồi cười phá lên. Tôi cũng bật cười theo. Sống với những người như Bằng và mụ Hường mà cứ giữ một bộ mặt đạo mạo thì thật là điều không thích hợp. Tôi thấy tôi phải có một thái độ như họ. Nghĩa là cũng đùa cợt, cũng nói nhảm, và nếu muốn, cũng làm tình, hành lạc ở bất cứ chỗ nào, và coi những chuyện đó tự nhiên như ăn uống.

Để tỏ lòng tin ngay từ hôm bắt tay vào việc, Bằng đưa ngay xấp Mỹ kim cho tôi, bảo tôi vào sổ. Sáng hôm đó, mụ Hường ngồi với chúng tôi đến tận trưa. Mụ nói, sáng hôm sau mụ ra miền Trung và không có công việc gì bận cho đến buổi chiều. Bằng bảo tôi:

"Anh nghe thấy gì không. Như thế nghĩa là chúng mình phải có một chương trình du hí cho khách hàng của chúng mình. Trưa nay, chúng ta mời Hường đi ăn tiệm".

Hường vỗ tay tán thành:

"Bữa trưa để em mời".

Bằng hỏi Hường:

"Còn chiều thì là bọn này?"

Mụ Hường gật:

"Đúng vậy".

"Cũng được. Bây giờ chúng mình đi".

Tôi nói:

"Tôi chưa dặn nhà".

Bằng chỉ ống điện thoại ở đầu bàn giấy:

"Gọi về đi".

Mụ Hường cười:

"Anh Viễn còn có hiếu với vợ lắm nhỉ. Đi đâu vẫn phải xin phép cẩn thận thế sao?"

Tôi bắt chước giọng nham nhở của họ:

"Đây là lần đâu thôi. Lần sau".

Nhấc ống điện thoại lên, tôi gọi về cho Thu Hà. Điều làm cho tôi vừa bằng lòng, vừa bực mình là Thu Hà không có nhà. Người chị Hai trả lời trong dây nói, Thu Hà đi từ sớm. Với Liễu đến chiều mới về. Tôi thì đinh ninh Thu Hà ở nhà. Buổi sáng nàng pha cà phê cho tôi, săn sóc như một người vợ hiền săn sóc chồng. Sự chăm sóc chỉ được chốc lát. Nàng lại đi rồi. Như mọi ngày, không thay đổi.

Tôi đặt phịch ống điện thoại xuống, bực dọc. Bằng hỏi:

"Bà đầm không có nhà?"

"Đi từ sáng".

Mụ Hường lay lay cánh tay tôi:

"Việc gì mà bực, anh càng được tự do".

Tôi nhún vai:

"Đúng vậy. Nào chúng mình đi".

Ngày thứ hai đi chơi với Bằng, ngày đó cũng chìm ngập tận cùng vào truỵ lạc như ngày thứ nhất. Bằng rồi đến mụ Hường, mụ Hường rồi đến Bằng, một thằng đàn ông ăn chơi và một con đàn bà phóng đãng thi nhau ném tiền ra ngoài cửa sổ. Họ tiêu khiếp thật. Không tính toán, không giới hạn. Tiền bạc trong tay họ chỉ là một đống giấy lộn mà họ ném đi, gần như càng được nhanh và nhiều chừng nào càng thích thú chừng nấy. Thật đúng là cái cảnh tượng trăm ngàn đổi một trận cười như không. Trong những giờ phút ân ái trên một mặt đệm, mụ Hường là người đàn bà nồng cháy dữ dội. Có đủ mọi ngón thân tình kích thích sự ham muốn của đàn ông. Thế nhưng, ngoài những giờ phút đó, mụ là một người đàn ông, không khác gì tôi và Bằng. Không khác. Còn hơn. Hơn ở sự tự nhiên, hơn ở sự ngổ ngáo.

Quá khứ của mụ đầy đặc những khác thường. Nhân tình của mụ nhiều không đếm hết, chồng cũng ba bẩy đời chồng. Thăng trầm, điêu đứng không biết bao nhiêu lần mà kể. Trong bữa ăn buổi trưa hôm đó, vui chuyện, mụ Hường đã kể lại cho tôi nghe một phần nhỏ chuyện về cuộc đời gió bão của mụ. Thảm kịch của người đàn bà này là không ở lâu được với bất cứ một người đàn ông nào.

Tôi hỏi:

"Sao vậy?"

Bằng cười phá lên:

"Thế mà anh vẫn còn chưa hiểu. Bây giờ cho anh làm chồng Hường, anh ở với Hường được bao nhiêu lâu?"

Tôi cũng cười:

"Chưa ở làm sao biết được?"

Mụ Hường nhoài người, bấm vào đùi tôi một cái đau nhói.

"Thử xem".

"Không dám".

Bằng cười:

"Anh trả lời như thế là đúng. Không ai dám hết".

Câu nói không làm cho mụ Hường mất lòng. Trái lại, còn làm cho mụ thích thú. Bữa ăn cơm xong, nhìn đồng hồ đã gần ba giờ trưa. Mỗi bữa ăn của bọn chúng tôi như thế đó, bữa nào cũng uống hết một chai rượu mạnh rồi mới chịu đứng lên. Ra khỏi tiệm ăn, chiếc xe hơi có máy lạnh của Bằng lại bon bon chạy trên đường Trần Hưng Đạo tiến thẳng vào một trung tâm du hí khác là vùng Chợ Lớn. Tôi kêu mệt, Bằng nói:

"Anh đã thưởng thức cái thú tắm hơi?"

"Ở ngoại quốc, có một vài lần".

Bằng gạt đi:

"Đừng nói chuyện ngoại quốc. Ở đâu bây giờ cũng không bằng ở Việt Nam".

Tôi cười:

"Tắm hơi ở đây có nhiều điểm đặc biệt lắm sao?"

"Tất nhiên. Bây giờ bọn chúng mình hãy bắt đầu bằng một chầu tắm hơi đã. Mọi khoản khác xét sau".

Mụ Hường cười rộ:

"Tắm hơi à, cho em đi với".

Bằng xua tay:

"Cái gì chứ cái mục này là của đàn ông. Đàn bà không có tháp tùng được. Hường đi đâu thì đi lát nữa gặp lại".

Mụ Hường không đòi đi theo chúng tôi nữa, mụ đấm Bằng thùm thụp, mạt sát Bằng là thứ đàn ông hư hỏng truỵ lạc, rồi chịu để cho Bằng thả xuống ở lưng chừng đường Đồng Khánh. Mụ nói cũng là mụ phải đi mua bán một vài thứ quà cáp lặt vặt sáng mai đưa ra ngoài Trung làm quà cho bạn hàng. Chúng tôi hẹn gặp lại nhau ở một tiệm nước đường Tổng Đốc Phương. Rồi Bằng cho xe chạy trở lại. Điều mà tôi không ngờ là con đường Bằng lái xe tới lại có nhiều tiệm tắm hơi đến thế. Con đường ngắn, thoạt nhìn rất yên tĩnh với những căn nhà cửa ngõ đóng kín. Thế mà rải rác từ đầu đường đến cuối đường, có đến năm bảy tiệm tắm hơi. Bằng cho lái xe từ từ. Tới trước một ngôi nhà hai tầng, tường màu xanh nhạt, Bằng đậu xe, tắt máy.

"Nhà này hay nhất".

Tôi hỏi:

"Ở những điểm nào?"

"Nhiều lắm. Anh vào sẽ biết".

Chúng tôi cùng xuống xe vào tiệm. Cánh cửa được đẩy ra. Phía ngoài cùng là một phòng nhỏ, sơ sài, trống trơn như phòng đợi của một phòng mạch bác sĩ. Góc phòng, có một cái bàn nhỏ. Sau bàn là một người Tàu ngồi với một cô gái lai mặc đồng phục màu trắng kiểu đồng phục chiêu đãi viên ở các phòng trà hay vũ trường. Chừng như Bằng đã tới nơi này nhiều lần.

Thấy Bằng, người con gái reo lên:

"Anh Bằng. Sao tuần qua không tới".

Bằng cười:

"Bận".

Và hất hàm:

"Có phòng không?"

Đứa con gái cười lẳng lơ, đĩ thoả.

"Ai thì không có chứ anh Bằng thì bao giờ cũng phải có".

Bằng gật đầu:

"Ăn nói nghe được. Lát nữa sẽ có tiền thưởng. Bây giờ chọn cho anh và ông bạn anh đây hai em chiến nhất. Anh muốn lên lầu ba. Như mọi lần".

"Mời anh lên".

Tôi đi theo chân người con gái mặc đồng phục trắng. Phía sau một tấm rèm cửa, là một hành lang chạy qua những căn buồng nhỏ xíu, ngăn cách với nhau bằng một lớp gỗ mỏng sơn trắng. Trên mỗi thành cửa của từng cái ngăn nhỏ chật ấy đều có một tấm rideau phủ xuống tới mặt đất.

Tôi nhìn qua khe hở của những tấm rèm cửa. Ngăn nào cũng có một cái giường, nhỏ và cao. Còn khách, phần lớn loã thể hoàn toàn. Họ nằm sấp hay nằm ngửa, tùy theo sự đấm bóp đang diễn ra trên bộ phận nào của thân thể họ.

Đứa con gái dẫn đường cho Bằng và tôi quay lại hỏi, khi chúng tôi đã tới cuối lối đi:

"Anh tắm không anh?"

Bằng hỏi tôi:

"Tắm một cái?"

Đang mệt và buồn ngủ tôi gật đầu đồng ý. Đứa con gái lấy khăn tắm, xà bông cho chúng tôi, rồi bỏ ra phòng ngoài. Bằng gọi giật lại:

"Đi đâu thế?"

"Ra ngoài tiếp khách".

"Vào đây tắm cùng với anh".

Đứa con gái cười khúc khích:

"Chịu. Ráng tắm một mình".

Bằng nhăn nhó:

"Tắm một mình thú vị cái nỗi gì".

Đứa con gái chỉ tay lên lầu:

"Lát nữa ở trên kia thiếu gì những cái thú vị". Bằng bảo đứa con gái:

"Hôm nay anh chỉ thích em thôi. Lát nữa lên với anh một lát. Được không?"

"Được. Mười lăm phút nữa em lên".

"Ngăn số mấy?"

"Số mười".

"Đừng quên đấy nhé!"

"Anh Bằng thì phải nhớ, quên thế nào được".

Đứa con gái ngúng ngẩy đi ra nhà ngoài. Chúng tôi đưa nhau vào phòng tắm hơi. Thay quần áo, hơi nóng bao trùm lên da thịt thình lình làm tôi tỉnh táo hẳn. Tôi dội nước nóng bỏng lên người, xát xà bông rồi chà xát thật mạnh. Những lỗ chân lông như nở ra. Thân thể nóng bừng. Những mạch máu trong người rạo rực.

Phòng trên lầu cũng tương tự như phòng dưới, được cái hơn là có máy lạnh. Cũng một căn phòng chạy dài từ cầu thang phía trong ra tới ban công nhìn xuống đường, có hành lang và ngăn chia ra thành nhiều phòng nhỏ. Bầu không khí ở trên lơi lả suồng sã hơn ở tầng dưới nhiều. Tôi và Bằng được dẫn vào hai phòng ngoài cùng, sát nhau.

Tôi đi qua những tấm rèm hoa buông rủ mà ở phía trong là những tiếng kêu la oai oái của đám con gái và những tiếng cười dâm đãng khúc khích của đám đàn ông đang đùa nghịch thẳng thừng.

Một vài căn im lìm. Không phải vì không có người, cũng không phải vì những người ở trong đó không thích đùa nghịch. Chỉ là một người đàn ông và một người đàn bà đang mê mải làm tình với nhau.

Đứa con gái đi theo Bằng, được lựa chọn để đấm bóp cho Bằng là đứa đẹp nhất. Nó như lai, đôi mắt sâu, thật lớn, hàng mi cong vút, toàn khuôn mặt toát ra một vẻ man dại rất quyến rũ. Thân hình nó chắc nịch và tròn lẳn, với một đường mông căng phình và một núi ngực nhọn hoắt. Nó mặc một cái quần đen, một cái áo trắng bó chẽn lấy ngang lưng. Tóc nó uốn cao, cặp môi đầy, ướt nhẫy, hàm răng thật đều đặn.

Bằng bảo tôi:

"Con nhỏ này tên Liễu".

Và chỉ đứa con gái được chọn cho tôi:

"Nhỏ này là Hoa".

Hoa nhiều tuổi hơn Liễu, không thể có một khuôn mặt xinh xắn, dễ thương như Liễu, nhưng cũng nhẹ nhõm, dễ ưa. Hoa nhìn tôi, bảo Bằng:

"Anh này chưa đến đây lần nào?"

Bằng gật:

"Đàn anh của anh đấy. Anh Viễn khó tính lắm, đâu có thèm đến những nơi chốn như thế này. Em phải làm sao cho anh ấy hài lòng. Để lần sau anh ấy còn muốn đến nữa".

Hoa cười:

"Tin ở em đi".

Bằng gật gù:

"Hay lắm. Sẽ có thưởng".

Miệng nói, Bằng móc ngay túi áo lấy ra bốn tờ giấy năm trăm đưa hai tờ cho Hoa, hai tờ cho Liễu.

"Thưởng trước, có thể còn thưởng thêm".

Thấy tiền, hai đứa con gái sáng mắt lên, nét mặt vui mừng, rạng rỡ. Bằng là thượng khách của cái nhà tắm hơi này thật. Y đòi gì được nấy. Y được trọng vọng như một ông hoàng. Mọi thứ biệt đãi đó đều được Bằng đáp lại bằng tiền, đáp lại một cách thật rộng rãi. Chả trách đứa con gái nào vây lấy Bằng, săn đón, chiều chuộng hơn tất cả những người khác.

Trong nửa tiếng đồng hồ, tôi nằm sóng sượt trên mặt đệm, phó mặc cái thân thể mỏi mệt vào tay đứa con gái. Vì hai căn buồng chỉ cách nhau có 1 tấm gỗ mỏng cao ngang tầm đầu, tôi và Bằng nói với nhau nghe rõ mồn một như nằm sát cạnh. Bằng hỏi sang:

"Ban nẫy có chuyện gì không?"

Tôi không hiểu, hỏi Bằng muốn nói chuyện gì. Bằng cười:

"Mụ Hường đó".

"Ở bàn giấy?"

"Phải. Anh có vào phòng trong mà!"

Tôi trả lời:

"Không có chuyện gì hết".

Bằng hỏi lớn:

"Sao vậy?"

"Không thích. Không nên".

Bằng căn vặn:

"Tại sao lại không thích? Tại sao lại không nên?"

Tôi cười:

"Đang muốn kiếm nhiều tiền. Tiền trước đã. Đàn bà sau".

Bằng vẫn nói oang oang, coi như chung quanh không có ai:

"Mụ Hường là một cây tiền cây bạc cho anh đó".

"Biết vậy. Nhưng tôi không muốn có tiền bằng cách đó. Cái gì cũng có một giới hạn với tôi và tôi không muốn vượt khỏi giới hạn ấy".

Bằng cười:

"Với anh bao giờ cũng có chuyện giới hạn và không giới hạn. Sao không phá hết đi có dễ sống hơn không?"

Tôi nằm im, không muốn kéo dài câu chuyện ở một chỗ có nhiều người có thể nghe lỏm được là một nhà tắm hơi. Tôi lại phó mặc cái thân thể biếng lười buông thả cho đứa con gái đấm bóp. Con nhỏ thật lão luyện. Cũng thật tình tứ. Nó làm tất cả những cái mà một người đàn ông muốn có trong một căn phòng đóng kín với một người đàn bà.

Tôi đặt tay vào người nó, nó để yên, chỉ cười khúc khích. Phòng bên kia, Bằng không nói vọng sang nữa. Im lặng bất chợt ấy có một nguyên nhân rất dễ hiểu. Bằng đang tự nhiên làm tình với đứa con gái. Chưa từng một thằng đàn ông nào có thể thường xuyên hưởng lạc và hưởng thụ được như Bằng. Y đúng là kẻ có mặt phút đầu đến phút chót của một cuộc vui, dù đó là một cuộc vui mệt lả, thâu đêm suốt sáng. Nghĩ cho cùng, thái độ của Bằng cũng dễ hiểu. Đó là một thái độ trả thù đời, nói theo danh từ của Bằng, Bằng từng nói chuyện cho tôi biết, mặc dầu tôi đã biết điều này là Bằng đã trải qua một thiếu thời thật nghèo khổ. Y đã từng bữa đói bữa no. Y đã có không biết bao nhiêu đêm ngủ trên một toa tầu chở súc vật, nằm ở một góc hiên, dưới một gầm cầu. Thì bây giờ y hưởng thụ. Để bù lại. Để trả thù đời. Cũng là một thứ lẽ phải riêng của Bằng. Như kẻ nào cũng có một thứ lẽ phải riêng của kẻ ấy.

Nửa tiếng đồng hồ sau chúng tôi ra khỏi nhà tắm hơi. Bằng đã cho tiền hai đứa con gái đấm bóp rồi lại cho thêm chúng nó một lần nữa. Nhiều đứa ở những buồng khác nghe thấy tiếng cười ha hả của Bằng cũng chạy tới nữa. Và Bằng, đứa này ba trăm, đứa kia năm trăm, cho tiền hết, không bỏ sót một đứa nào. Ăn chơi như thế cũng đã gọi được là đế vương.

Xuống tới đường, vào xe, tôi hỏi Bằng:

"Ngày nào của chúng mình cũng tương tự như thế này?"

Bằng nhíu mày:

"Anh nói rõ hơn đi".

"Ngày nào chúng mình cũng du hí liên miên như thế này?"

Bằng cười:

"Đâu có. Nhưng nếu được lẫn lộn công việc với chơi đùa mà vẫn kiếm được nhiều tiền, anh có từ chối sự đùa ra tiền ấy không?"

Tôi nhún vai:

"Tất nhiên là không".

"Chúng mình sẽ sống với sự lẫn lộn đó. Cho đến khi nào phải đổi sang nghề khác. Anh nên biết một điều là không phải bao giờ chúng mình cũng làm ăn dễ dàng như thế này. Sẽ có những lúc đói dài không có tiền để ăn chứ đừng nói đến du hí. Vậy tốt hơn hết là được lúc nào hãy biết lúc đó. Tới đâu hay tới đó. Anh không thích kéo dài cuộc chơi, anh cứ bỏ về một mình. Trước sau anh hoàn toàn tự do".

Cuối cùng là tôi lại đi theo Bằng. Người ta nói đời sống trác táng mang hình ảnh một con dốc, trên đó người ta lăn dần xuống một đáy vực lúc nào không hay. Đúng thật, tôi đang lăn trên con dốc đó, không ngừng lại được nữa. Dời bỏ một thú vui này tôi đến với một thú vui khác. Như thế, triền miên không ngừng.

Ra khỏi nhà tắm hơi, chúng tôi vào đường Tổng Đốc Phương đến cái tiệm nước mà chúng tôi đã hẹn gặp lại Hường. Sau đó ba đứa làm những gì, đi những đâu, gặp những ai, tôi không nhớ được nữa. Tất cả chập chờn trong một biển sương mù đặc quánh. Chỉ hình như tôi lại uống rượu, lại nằm bàn đèn, lại đến một tiệm ăn mới, một quầy rượu khác. Bao nhiêu ly rượu chảy qua cổ họng vào người, tôi không nhớ được nữa. Bao nhiêu điếu thuốc phiện hút vào người tôi không đếm được nữa. Mà nhớ và đếm những con số của say sưa truỵ lạc ấy để làm gì? Tôi đã lăn, tôi đã lăn thật nhanh trên triền dốc choáng váng, tôi đã lăn, lăn dần xuống một đáy vực tối đen. Buổi chiều qua, đêm xuống. Tôi đi theo Bằng, theo mụ Hường vào cái thế giới kỳ lạ của họ. Bằng những bước chân siêu đổ của một kẻ mất trí. Đôi khi, hình ảnh Thu Hà hiện lên. Thấp thoáng, xa vời, sau lớp sương mù kia. Hình ảnh con Elga nữa. Marlène nữa. Con Elga ra đời dưới một vòm trời Âu châu, chết ở một nơi chốn xa xôi. Và tôi lại uống rượu, rượu như một phương cách hữu hiệu cuối cùng giúp tôi chìm vào quên lãng.

Hương cười tít mắt:

"Anh Viễn say rồi".

Bằng cười theo:

"Đàn ông phải thế".

Tôi nghe thấy tiếng cười của họ vang động trong thần trí chập chờn, mụ mẫm, tôi gạt một cái ly cho rơi vỡ tan tành trên mặt đất, và tôi lại uống, cho đến khi gục xuống một mặt quầy rượu. Và thiếp đi.

Tỉnh dậy, tôi thấy tôi nằm trên mặt giường. Chung quanh tối đen. Bốn bề im lặng hoàn toàn. Và bên cạnh, là mụ Hường. Bằng thì đã biến đâu mất, tự lúc nào, tôi không hay. Sự thức tỉnh bàng hoàng thảng thốt khiến cho, trong một khoảng khắc, tôi mất hẳn cái ý niệm về thời gian và nơi chốn. Những cơn say, đêm cũng như ngày, mọi vật thể chỉ còn là những hình bóng hư ảo, lung linh, và những chuyện mới xảy ra lại tưởng như đó chỉ là tưởng tượng mà không bao giờ có thật. Tôi thức giấc trong cái trạng thái chiêm bao mơ hồ đó.

Đầu óc tôi vẫn còn bừng bừng. Thái dương hầm hập như muốn nổ tung, cổ họng chát đắng. Tôi cựa mình cùng một lúc tiếng mụ Hường hỏi sang:

"Anh tỉnh chưa?"

Tôi không trả lời ngay mà nằm đừ người cố sắp xếp lại những ý nghĩ hỗn loạn trong đầu. Sự sắp xếp thất bại. Đầu óc tôi chỉ còn là một vùng trống rỗng tê liệt hoàn toàn.

Tôi hỏi:

"Anh ngủ được lâu chưa?"

"Khá lâu, chừng hai tiếng".

"Đây là đâu thế này?"

Mụ Hường lăn vào tôi.

"Đâu cũng được. Anh chỉ cần nhớ anh đang nằm ở bên cạnh em là đủ".

Tôi gằn giọng:

"Đây là đâu?"

"Tầng trên cùng một khách sạn".

"Chúng mình tới đây lúc nào vậy?"

Mụ Hường cười khúc khích:

"Thì ra anh quên hết không còn nhớ được gì nữa".

Tôi thở ra một hơi thật dài:

"Quên hết".

Tiếng cười khúc khích của mụ Hường tắt hẳn trong bóng tối.

"Để em nhắc từng chi tiết cho anh nhớ nhé".

"Ừ, nhắc lại đi".

"Anh và anh Bằng đã đến chỗ các anh hẹn với em là một quán nước ở đường Tổng Đốc Phương. Anh nhớ không?"

"Cái đó thì nhớ".

"Anh uống rượu ở đó không biết trời đất là gì".

Tôi kêu lên:

"Uống nhiều lắm sao?"

"Nhiều đến nỗi không ai có thể tưởng tượng anh uống nhiều được như thế".

Tôi phân vân:

"Tại sao anh có thể như thế được".

Hường lay lay người tôi:

"Chính em cũng không hiểu. Khi anh không uống rượu, anh là một người đàn ông khác".

Tôi chặn lại:

"Khác với anh".

"Khi anh đã say. Anh trước khi say và anh trong cơn say là con người hoàn toàn khác biệt".

Tôi công nhận:

"Có thể, có thể. Rồi sao nữa?"

"Anh đập phá tan tành à, anh chửi thề lung tung à!"

Cổ họng tôi lại chát đắng hơn bao giờ, tưởng như có một hơi lửa từ lồng ngực dâng lên, hơi lửa dâng lên không ngừng hết lớp này đến lớp khác, cổ họng là một lò lửa nung nấu.

Tôi kêu lớn:

"Khát quá".

Mụ Hường nói:

"Anh muốn uống rượu hay uống nước".

"Nước". Tôi đáp.

"Để em đi lấy nước lạnh cho anh".

Tôi gật đầu:

"Đi lấy giùm ngay đi".

Hường bò dậy, bước xuống khỏi giường. Trong bóng tối dầy đặc hoa mắt, và trong cơn say ngất làm cho thần trí tôi sượng sần mụ mẫm, tôi cũng đoán được cái thân hình nung núc của mụ Hường di chuyển nặng nề trong bóng tối. Tiếng chân mụ lạt sạt. Cửa phòng tắm được mở ra với một ánh đèn chạy dài trên nền nhà. Tôi nghe thấy tiếng nước chảy. Rồi mụ Hường trở lại giường với một cái ly nước trên tay.

"Anh uống đi".

Tôi đỡ lấy ly nước uống thẳng một hơi. Nước lạnh chảy ào ào vào cơ thể khiến cho tôi tỉnh táo được phần nào. Tôi trao trả cái ly cho mụ Hường, lại nằm vật xuống. Mặt đệm gây một cảm giác nhớp nhúa. Mồ hôi túa ra dính bết vào lưng. Đêm đang thấy nồng nực với những thước không khí im sững.

Tôi hỏi:

"Bằng đâu?"

"Ở buồng bên cạnh".

Tôi ngạc nhiên:

"Buồng bên cạnh là buồng nào?"

"Buồng dành riêng cho chủ khách sạn. Bằng đang đánh bài ở đó".

"Từ bao giờ vậy?"

"Từ nửa đêm".

Tôi hỏi:

"Bây giờ là mấy giờ?"

Hường đáp:

"Hai ba giờ sáng gì đó".

"Sao em không đánh bài với Bằng?"

"Đánh một lúc rồi em sang đây với anh".

Hường lại lăn sát vào tôi:

"Em không muốn để anh phải nằm một mình".

"Sao vậy?"

"Em muốn nằm với anh, muốn chúng mình làm tình với nhau".

Cái gì phải xảy ra giữa một người đàn ông và một người đàn bà, ban đêm, trên một mặt đệm, trong một căn buồng khách sạn, đã xảy ra liền sau đó. Với một người đàn bà như Hường, đó là cái chuyện không thể nào tránh được.

Tôi chẳng thấy ham muốn gì lắm. Thực tình, tôi chỉ muốn ngủ một giấc, sáng mai về nhà sớm. Nhưng Hường không để cho tôi ngủ. Và cuộc làm tình đã diễn ra. Trong Hường, có một trận bão nổi dậy với tất cả sự cuồng nhiệt điên cuồng ở ngoài mọi tưởng tượng. Người đàn bà đóng vai trò chủ động, suốt từ phút chúng tôi lăn vào nhau cho đến lúc hai thân thể đã lắng dịu lìa nhau ra.

Im lặng một lát. Rồi Hường hỏi:

"Anh có bằng lòng em không?"

Tôi đáp:

"Không biết".

Trong bóng tối, tiếng cười dâm đãng lại nổi lên:

"Em thì bằng lòng anh lắm rồi đấy".

Bị kích thích bở tò mò muốn biết, tôi hỏi:

"Bằng lòng anh ở điểm nào?"

"Anh hào hoa phong nhã".

Chẳng có gì vui mà tôi bật cười lên thành tiếng. Hào hoa phong nhã. Khôi hài thật. Nhất là bốn tiếng đó lại do một người đàn bà chỉ biết đến khoái lạc nhục dục nói ra.

Tiếng cười riễu cợt vui thú của tôi chừng như làm cho mụ Hương bất mãn. Càu nhàu:

"Anh cười gì vậy?"

"Cười vì cái danh từ hào hoa phong nhã em vừa có lòng tốt thân tặng cho anh".

"Không nhận?"

"Thật tình là không dám. Cho anh xin một danh từ khác. Anh chỉ là một thằng đàn ông thất bại, tầm thường và đê tiện".

"Sao anh nói về anh một cách tệ hại như vậy?"

"Anh như vậy".

Mụ Hường hỏi:

"Đã ai coi anh như thế chưa?"

Tôi gật:

"Có. Những người thân yêu. Vợ anh".

Mụ Hường chồm lên:

"Vợ anh là cái thá gì dám hỗn láo với anh như vậy".

Tôi nói đùa, nửa nghĩ đến Marlène, nửa nghĩ đến Thu Hà, nghĩ thêm một chút về Nguyệt:

"Vợ anh tất nhiên là một thứ ghê gớm".

"Ghê gớm thế nào?"

"Vợ anh là một trong những người đàn bà đẹp nhất thế giới".

Mụ Hường tưởng tôi nói thật, hậm hực:

"Cũng đá băng đi. Đẹp mà làm gì? Một người vợi phải ngoan hiền, biết thờ chồng, nuôi con".

Lời ăn nói đạo đức bất thường của Hường lại làm cho tôi bật cười.

"Anh cười gì. Em nói thế không phải sao?"

"Em nói rất đúng".

Tôi ngừng lại một chút rồi tiếp:

"Em nói thật đúng, anh không thể ngờ".

Mù Hường có vẻ tức:

"Em là cái gì mà anh không ngờ".

Tự nhiên tôi cười, một tiếng cười sảng khoái hết sức. Ít ra tôi cũng đã làm cho mụ Hường có những lúc khiến cho tôi buồn cười. Thấy tôi nằm im, mụ Hường cấu nhẹ vào người tôi hỏi:

"Sao anh làm thinh? Anh chọc tức tôi hả?"

Tôi vội vàng đính chính:

"Anh nào dám chọc tức em".

Sau lần ân ái với nhau, tôi có cảm tình với Hường hơn là lúc mới gặp. Chẳng phải là Hường đã quyến rũ được tôi, gây được ở tôi ham muốn được tiếp diễn những thú vui xác thịt những lần khác nữa. Cảm tình, chỉ là tôi chợt thấy tôi bắt đầu giống với Hường ở một điểm nào đó. Cuộc sống của tôi cũng bắt đầu buông thả như vậy. Hường, Bằng và tôi đã trở thành những kẻ cùng hội cùng thuyền. Tôi đang sống với họ. Họ là những người đã gia nhập hẳn vào đời sống của tôi. Tôi sống với họ, chia sẻ những vui buồn của họ. Tôi không sống với những người khác nhiều và gần gũi bằng họ.

Tôi hỏi Hường, dịu dàng:

"Đi chơi với nhau đã trọn ngày mà chưa hỏi thăm Hường".

Hường sung sướng thấy tôi dành cho một thái độ thiện cảm hơn trước.

"Anh muốn hỏi thăm em về chuyện gì?"

"Chuyện Hường. Đời Hường".

Mụ đàn bà cười:

"Một cuộc đời tan nát, hư hỏng. Đến không thành một cuộc đời nữa. Đó, nếu anh muốn biết về em".

"Gia đình Hường ở đâu?"

"Đã nói em không có gia đình, anh không tin sao?"

"Chưa lấy chồng bao giờ?"

"Nhiều lần rồi là đằng khác".

Tôi cười vì câu nói thản nhiên mà ngộ nghĩnh của Hường. Hường nói đã lấy chồng nhiều lần, kiểu như đã mua nhiều hàng áo, mua nhiều thứ đồ dùng.

"Đâu hết?"

Câu hỏi của tôi cũng ngộ nghĩnh không kém. Tiếng cười dâm đãng khúc khích của Hường bật lên trong bóng tối. Hường bấu tôi một cái đau nhói. Và trả lời:

"Đứa chết. Đứa đi mất. Cái số em nó chó má thế nào ấy, chẳng ở với người đàn ông nào được lâu. Cái số em là cái số sát phu".

Hường kể tiếp cho tôi nghe là mụ có hai đứa con, hiện đang gửi một người bà con nuôi giúp. Tháng tháng, một hai lần, đến thăm con, ở với chúng nhiều lắm chỉ được mấy tiếng đồng hồ, đưa tiền cho người bà con có lòng tốt nuôi giùm, rồi lại dấn thân vào cuộc đời nay đây mai đó. Hường nói mụ không có thứ tình thương mà mọi người đàn bà khác đều có là tình mẫu tử. Không muốn thế. Nhưng là như thế. Không bao giờ cảm thấy sự cần thiết phải gần con.

Tôi nói đùa.

"Hường cần gần một loại người khác".

"Ai?"

"Đàn ông".

Hường nghiêm trang:

"Đúng như vậy. Không có đàn ông, em không sống được. Bằng vẫn nói đùa em là đàn ông mà chết hết thì người đàn bà tự tử chết theo trước nhất phải là em".

Tôi nghĩ đến Bằng:

"Sang với Bằng một chút đi".

Mụ Hường hỏi:

"Anh không mệt?"

"Hết rồi".

"Cũng không cảm thấy buồn ngủ?"

"Cũng hết buồn ngủ luôn".

"Anh bắt đầu thức đêm giỏi như chúng em rồi đó".

"Có lẽ. Tất cả là thói quen".

Tôi vào phòng tắm, rửa mặt, Hường vào theo. Chúng tôi cùng soi chung khuôn mặt sau những phút hành lạc vào tấm gương hình chữ nhật. Mụ Hường thân mật đưa tay ôm vòng lấy ngang lưng tôi, cọ người vào tôi. Người đàn bà này càng về đêm càng linh hoạt. Như giấc ngủ và sự nghỉ ngơi không bao giờ là một cần thiết.

Tôi nhìn tôi, đăm đăm trong gương. Tròng mắt trũng, gò má nhô lên, cái nhìn tuy lặng lờ, nhưng thấy rõ ở cái cùng đáy sâu thẳm của nó một thoáng mê hoảng không bao giờ tắt. Tôi không còn là tôi của những tháng ngày hải ngoại phù phiếm, tôi cũng chẳng là tôi của những tuần lễ đầu tiên mới trở về. Ngày nào, ôm con Elga đặt bước chân đầu tiên xuống phi trường Tân Sơn Nhất, ngày đó đã xa lắc. Thuộc về một quá khứ. Cái hiện tại đã mở sang một trang mới.

Chừng như Hường lại muốn tái diễn một màn ân ái khác, ngay trước tấm gương trong phòng rửa mặt. Tôi đẩy nhẹ người đàn bà ra và chúng tôi cùng đi sang phòng bên cạnh. Ánh đèn từ trong căn phòng ấy lọt ra cùng với những tiếng cười đùa ồn ào.

Tôi gõ cửa. Tiếng Bằng hỏi ra rất lớn:

"Ai đó?"

Hường lên tiếng thay tôi:

"Em đây, cả anh Viễn nữa. Vào được không?"

"Sao không được. Vào đây. Mời anh Viễn vào đây".

Cánh cửa mở ra, phơi bầy ngay trước mắt tôi một cảnh tượng truỵ lạc khác của một đêm Chợ Lớn điên đảo, quay cuồng, miệt mài, đến sáng. Nói một cách bình thường, đây chỉ là một canh bạc, một bàn bạc, như tất cả những bàn bạc, những canh bạc khác. Nhưng nó có thêm một cái gì đó, khiến cho cờ bạc biến thành một cảnh tượng khác, trác táng đến cùng.

Bằng ngồi giữa mấy người Ba Tàu bụng phệ. Cả thảy có bốn người đàn ông. Nhưng bốn người đàn ông ấy lại có thêm cả bốn ả sẩm ngồi chầu bên cạnh. Ả sẩm trẻ nhất tình tứ nhất ngồi với Bằng. Nói ngồi với cũng không đúng. Mà ngồi trên lòng Bằng. Ả vòng tay bá lấy cổ Bằng, nhìn chõ vào con bài Bằng cầm trên tay, Bằng nheo mắt, ngậm trên miệng một điếu xì gà lớn. Mọi người đều như thế. Một hộp xì gà mở nắp đặt bên cạnh một chai rượu mạnh trên một cái bàn nhỏ để cách bàn bạc một tầm tay.

Căn phòng có máy lạnh mù mịt khói thuốc. Bằng vẫy tôi:

"Anh Viễn lấy một cái ghế lại gần đây".

Tôi làm theo. Hường thì lấy một cái thế khác, đến ngồi ở phía sau một chú Ba Tàu có chồng giấy bạc cao nhất trước mặt. Bằng quay lại:

"Anh tỉnh rượu chưa?"

Tôi gật:

"Một phần nào".

Bằng nhìn Hường:

"Hai anh chị đã vợ chồng với nhau rồi chứ? "

Tôi lờ đi trong khi Hường ném cho tôi một cái nhìn đồng loã tình tứ và nói:

"Đánh bài đi, đừng hỏi lôi thôi. Thua hay ăn?"

Bằng nhún vai:

"Thua".

Tôi hỏi:

"Nhiều hay ít?"

"Cũng khá. Đã phải ký đến tấm ngân phiếu thứ ba. Nhưng không sao, có anh ngồi cạnh, tôi có cảm tưởng sẽ gỡ lại liền ngay bây giờ".

Hường nói:

"Làm như anh Viễn là thần tài của anh không bằng".

Bằng gật. rất nghiêm trang:

"Thần tài chứ sao".

Phần cuối chót của canh bạc đêm đó, tôi là một thứ thần tài của Bằng thật. Tôi ngồi cạnh Bằng và ngay ván bài thứ nhất, Bằng đã lấy lại được một tấm ngân phiếu trong ba tấm phải ký cho anh chàng Ba Tàu trẻ tuổi. Từ đó, Bằng được hoài được huỷ. Đánh bậy thế nào cũng ăn ngược đối phương, Bằng đã sẵn máu đánh lớn, một ăn cả ngã về không thì nương đà đỏ, Bằng càng đánh lớn hơn. Bài xấu tốt thế nào, Bằng cũng tố tiền rất dũng mãnh. Và cây bài thứ năm, cây bài cuối chót nào cũng chuyển bại thành thắng hết. Mấy ả sẩm tròn xoe cặp mắt ngó Bằng thao túng bàn bạc như ở chốn không người. Mấy chú Ba Tàu thoạt đầu cười lớn, khen ông Bằng đỏ quá. Sau, họ thua đậm không cười được nữa, luôn miệng chửi thề.

Đến hơn năm giờ sáng, chẳng những ba tấm ngân phiếu đã thu hồi lại hết, Bằng còn được một khoản tiền mặt khá lớn. Mọi người giải tán. Tôi, Hường và Bằng còn ngồi lại với nhau. Bằng chi khoản tiền được làm ba phần, cho mụ Hường một phần, tôi một phần. Phần thứ ba, Bằng nhét vào túi, cười ha hả:

"Thế là ăn tiêu bừa bãi một ngày, cuối cùng do tiền mấy chú Ba Tàu cả. Hay lắm".

Hường hỏi:

"Bây giờ làm gì?"

Tôi ngạc nhiên:

"Còn làm gì giờ này nữa?"

Bằng chỉ tay sang phía buồng bên cạnh, nơi tôi và Hường vừa ăn nằm với nhau:

"Anh chị có thể trở lại bên đó".

Hường hỏi Bằng:

"Còn anh?"

"Khỏi lo. Đi tìm một con ả sẩm. Ngủ một giấc đến trưa".

Tôi tỏ ý muốn về nhà. Hường không cho về, nói là giờ giới nghiêm chưa hết. Nhưng ngồi thêm năm bảy phút nữa, tôi đã nghe thấy những tiếng xe cộ thứ nhất từ dưới lòng đường vọng lên. Sinh hoạt ban đêm đã phai tàn, đã chấm dứt. Những dấu tích thứ nhất của sinh hoạt ban ngày đã thay thế, đã bắt đầu. Tôi đứng lên, nói với Hường:

"Anh phải về".

Bằng hỏi Hường:

"Đi đâu bây giờ?"

Hường trả lời:

"Em ở luôn đây rồi ra thẳng phi trường".

Chúng tôi cùng nhớ lại được rằng Hường ra miền Trung mấy ngày. Tôi nói với Bằng:

"Về nhà, tôi phải ngủ một giấc dài".

"Hai ba giấc cũng được".

"Văn phòng thì sao?"

Bằng ngơ ngác:

"Văn phòng nào?"

Y chợt hiểu, nhún vai:

"Đó chỉ là một tấm bình phong che mắt thiên hạ. Đóng cửa một hôm không sao".


Tôi mặc quần áo, dời khỏi khách sạn khi đã nhận lời với Hường là chừng nào Hường ở ngoài Trung về, chúng tôi lại đi chơi với nhau. Buổi sáng mới hé. Đêm còn ngưng đọng với những tảng bóng tối chập chờn, trong một không khí lạnh lẽo. Lúc tàn đêm, đêm chưa hết và ngày chưa bắt đầu hẳn, cảnh vật có một vẻ gì nhợt nhạt, hư ảo. Tiếng giầy tôi vang động trên hành lang. Hai bên, những cửa buồng còn đóng kín. Xuống hết cầu thang, tôi đi qua một cái quầy hàng trống trơn. Phía sau là người quản lý còn ngủ vùi trên một cái giường sắt. Cảnh tượng khách sạn lúc tảng sáng khác biệt với những lúc khác của ngày. Nó phơi bày ra một thứ bên trong không đẹp đẽ gì hết. Nhưng ở một hí viện. Khi ánh đèn tiền trường đã tắt thì là hậu trường tiều tuỵ hiện hình.

Ra tới ngoài đường, tôi quay nhìn trở lại. Tôi đã ở khách sạn suốt một đêm. Những nơi chốn như khách sạn này, tôi biết, cùng với Bằng tôi sẽ luôn luôn trở lại. Để hành lạc. Để uống rượu. Để quên lãng. Để sống với một nghề nghiệp phi pháp. Để ném những khoản tiền kiếm được bằng cách làm ăn phi pháp vào những thú vui tàn hại nhất cho thể xác và tâm hồn.


Mai Thảo
(còn tiếp)





Mời đọc:
 



 


6

 

Click vào:

Amazon Sấp Ngửa

 

Và có bán tại:

Người ViệtShop

Tự Lực

Tú Quỳnh

 
*

Image result for truyện mẫu hệ

 

Click vào:

 Amazon Mẫu Hệ


Có bán tại:

Người Việt Shop

Tự Lực

Tú Quỳnh








Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Hai 20197:30 SA(Xem: 32)
Tôi không muốn kéo dài tập tường thuật này sau sự kiện Mối Chúa - Mr. Đại - Ngài Ngự bị kẻ thân tín của ông ta hạ
05 Tháng Hai 20197:48 CH(Xem: 76)
... Để xóa sổ cô sinh viên luật, Mối Chúa quyết định ra tay. Ông không muốn
29 Tháng Giêng 20197:11 CH(Xem: 96)
"Tôi cầm cả tập hồ sơ kèm hàng chục bằng chứng buộc tội Mối Chúa, lạnh lùng đặt trước mặt ông ta." - Cậu bắt đầu rồi à? - Ông ta không nhìn tôi
21 Tháng Giêng 20196:28 CH(Xem: 180)
Thực ra từ lâu tôi đã âm thầm thu thập hồ sơ về những tội ác của Mối Chúa. Nếu tôi không làm
15 Tháng Giêng 20199:12 SA(Xem: 195)
Ngày tiến hành cưỡng chế thu hồi đất cho dự án sân gôn cuối cùng cũng đã được ông Huyện trưởng