DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,533,482

VN: Xóm nghiện - Chuyện ở hành lang bệnh viện

Sunday, August 7, 201112:00 AM(View: 12224)
VN: Xóm nghiện - Chuyện ở hành lang bệnh viện
Xóm nghiện - Sống ở hành lang bệnh viện


Thị trấn Khâm Đức là điểmđến của nhiều người tìm về để bắt đầu cho cuộc hành trình khai thác vàng, kéo theo đó, tệ nạn ma túy bùng phát. Nó đã đẩy nhiều gia đình rơi vào kết cục bi thảm, những giọt nước mắt tan thương, những mảnh đời bất hạnh…


Xóm “chết” vì ma túy


Sống ở thị trấn Khâm Đức (Phước Sơn, Quảng Nam), người địa phương không còn xa lạ với khối 6, nơi một thời là “địa ngục” ma túy. Nó đã làm nhiều gia đình 'chết' vì nghiện chích, chết vì sống mòn sống mỏi trong trại giam và chết với những người còn sống.

Men theo những con đường nhỏ, tôi tìm đến xóm này, một nơi khá yên tĩnh vắng lặng, không nhộn nhịp buôn bán như những khối khác của thị trấn.

Xen lẫn với những ngôi nhà khang trang mới xây là lác đác một số ngôi nhà gỗ, tềnh toàng, đóng cửa im phăng phắc, cây cỏ mọc đầy như đã lâu thiếu vắng bàn tay chăm sóc của người lớn.

Thấy bà lão, khoảng chừng 60 tuổi đang cho cháu ăn sáng ngồi gần đường đi, tôi ghé lại làm quen và bắt chuyện: “Mấy người đi đâu đóng cửa sớm vậy bác?”. Bà đưa tay chỉ vào mấy nhà bảo: Nhà đó, vợ chồng đi tù vì ma túy chưa về, mấy đứa nhỏ không biết chơi đâu, nhà kia đi tù về rồi nhưng làm vàng đâu trong bãi....



blank
Nhiều đối tượng ở khối 6 vào tù nên nhà cửa khóa chặt


Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, bà lắc đầu bảo: “Xóm này ngày trước ghê lắm, ma túy bán công khai như gạo, khi nào có lực lượng công an kiểm tra, họ mới cất giấu và bỏ trốn”.

Sau đó, bà liệt kê cho tôi hàng loạt cặp vợ chồng đi tù vì buôn bán, vận chuyển, tàng trữ ma túy như gia đình Phước - Trọng; Nông - Kết; Thủy - Linh; Nga - Trường…

Bỗng dưng khuôn mặt bà đổi sắc như có tâm sự, tôi giả vờ chơi với đứa trẻ không để ý đến. Bà xuống giọng: Tội nghiệp thằng nhỏ, bố nó mất vì nghiện khi nó mới được ba tuổi, mẹ nó hằng ngày đi làm thuê cho người ta kiếm tiền nuôi con. Liệu mẹ nó có đủ sức đểnuôi nó trưởng thành hay lại để cuộc đời nó dở dang…

Ông Kiều Doãn Long nhiều năm làm khối trưởng khối 6 cho biết: Khối này nằm về một bên của thị trấn, trải dài, nhiều cây cối và bờ bãi. Dân địa phương chiếm số ít, đa số dân các nơi đổ về, rất khó kiểm soát và dễ sa ngã vào các tệ nạn xã hội.

Năm 2003-2005, khối 6 ám ảnh người dân về tội phạm ma túy. Cả khối có 177 hộ (612 nhân khẩu), thì đã có hàng chục đối tượng tham gia vận chuyển, tàng trữ ma túy. Hơn 60% số hộ có con em nghiện hút, chích hoặc có liên quan đến việc buôn bán, vận chuyển và tàng trữ ma túy...

Mỗi người có mức án khác nhau, có người gần 10 năm tù giam, có trường hợp vài năm, song, bi kịch lớn để lại là nỗi đau cho những đứa con thơ của họ.

Thậm chí, có lúc thời gian ngắn khối 6 đã bị bắt 20 vụ liên quan đến mua bán, vận chuyển trái phép ma túy.


14 tuổi bất đắc dĩ làm mẹ


Quá khứ đã đi qua, nhưng nó sẽ mãi tổn thương đối với những đứa trẻ, chúng sống thiếu sự quan tâm che chở của bố mẹ và còn quá nhỏ để có thể đối mặt với cuộc đời.

Ở khối 6, trong xóm ai cũng thương cảm cho hoàn cảnh của em Hoàng Thị Lan (24 tuổi) - người mẹ bất đắc dĩ đến nay đã được 10 năm. Tuổi thơ của em được đánh đổi bằng một chuỗi công việc như tiếp thị, nuôi heo, trồng lúa, rồi làm gạch… Có hôm, có khi 2-3 giờsáng vẫn chưa ngủ.


blank
Những đứa trẻ tự bươn trải với đời từ rất sớm


Bố em mất sớm, bà Cao Thị Thủy (SN 1961, mẹ em) đi thêm bước nữa, chẳng may gặp phải ông chồng nghiện ngập. Khi bà bị tuyên án 14 năm tù về tội tàng trữ, buôn bán trái phép đãđể lại cho em 3 đứa em trai Hoàng Văn Đạt (SN 1991), Lưu Văn Thành (Sn 1997), Hoàng Thành Công (SN 2000).

Ở tuổi “ăn chưa no, lo chưa tới”, em chạy ngược xuôi tìm việc kiếm tiền, quán xuyến mọi chuyện gia đình và lo cho các em ăn học.

Công việc đó bình thường cả bố lẫn mẹ em lo còn vất vả nữa đừng nói gì đến một đứa trẻ như em.

Gặp tôi, em tâm sự:“Từ ngày mẹ đi tù, em đếm từng ngày mong mẹ về, có lúc mệt mỏi, em muốn buông xuôi tất cả nhưng vì thương cho các em nhỏ không còn nơi để bám víu”.

Ở khối 6 này không riêng gì em ba mẹ bị đi tù vì buôn ma túy, vẫn còn nhiều gia đình khác nữa. Trong đó, vợ chồng ông Nguyễn Đăng Trọng (SN 1963, 6 năm tù) và bà Huỳnh Thị Phước (SN 1968, 9 năm tù) bị bắt vào tháng 10/2004 cũng không kém thương tâm khi gửi lại 4 đứa con nhỏ cho người dì đã lớn tuổi trông hộ.

Sống trên đất vàng, nhiều người cứ nghĩ đó là thiên đường lý tưởng cho cuộc sống mưu sinh, dễ kiếm tiền, dễ phát tài, nhưng không có nghĩa là bất chấp pháp luật để làm giàu.


Mặc cảm với hoàn cảnh


Không thiếu những trường hợp bố mẹ vào tù đẩy con vào lối rẽ khác của cuộc đời, thiếuđi sự quan tâm, dạy dỗ của người lớn và mang trong mình vết thương lòng không gì có thể xoa dịu được.



Vẫn biết mình không được học hành như bao bạn bè khác, Lan cố gắng để học lấy cái nghề và bây giờ cô đã mở được cửa tiệm hớt tóc cho riêng mình, nhưng không sao xóa đi được khoảng cách cũng như nhìn nhận của mọi người về con “nhà tù”.

Lan tâm sự: Người dân Khâm Đức biết hoàn cảnh gia đình em nên mọi người rất thông cảm, nhưng ở nơi khác nghe nói em có bố mẹ đi tù vì buôn bán ma túy là họ coi thường ghê lắm.

Hay em trai của Lan, Hoàng Văn Đạt đã nhiều năm đạt danh hiệu học sinh giỏi nhưng khi lên 7, mẹ đi tù em chán nản bỏ học vì không chịu nổi dèm pha của bạn bè.

Điều đó cho thấy, ma túy không chỉ dừng lại ở chỗ chết chóc, tù tội mà dai dẳng kéo dài ảnh hưởng đến xã hội, đặc biệt là cuộc sống của nhiều đứa trẻ bất hạnh ở khối 6 ngày hôm nay.

BVN-TH

Chuyện ghi ở hành lang bệnh viện
 
Cùng là mang nặng đẻ đau, nhưng nhiều người mẹ còn phải chịu đựng những nỗi phấp phỏng và vất vả vô cùng tận cùng mới có thể được trông thấy con mình khỏe mạnh như những đứa trẻ bình thường. Đó là câu chuyện của những người mẹ tận khổ chăm con sinh thiếu tháng – những câu chuyện ghi vội ở khoa Sơ sinh, Bệnh viện Phụ sản Hà nội.


Tận khổ vì con

Trước khi thực hiện bài viết này, PV đã được nghe chia sẻ đầy ám ảnh của một người mẹ trẻ vừa mất đứa con đầu lòng sinh thiếu tháng.

Lần đầu vượt cạn khi chưa kịp hoài thai con đủ chín tháng mười ngày, chị đã lo sợ, hoang mang biết bao. Để rồi nỗi lo sợ của chị trở thành sự thật: Em bé chỉ kịp đến với cuộc đời có năm ngày ngắn ngủi.

“Nhà em đã cố hết sức rồi… Cháu chẳng được trời cho sống, thì phải chịu thôi…” - người mẹ trẻ xót xa tâm sự.

Lần theo câu chuyện của chị, chúng tôi tìm đến Khoa Sơ sinh – BV Phụ Sản TW. Ở đây, có rất nhiều người mẹ cùng chung nỗi hoang mang, lo lắng ấy.

Ngay ở hành lang tầng hai khu nhà G, ngoài cửa khoa Sơ sinh đã yên vị chỗ ở của rất nhiều người, trong đó phần đông là phụ nữ, những người mẹ đang khắc khoải lo cho con mình.

Quê ở Thanh Sơn – Phú Thọ, chị Nguyễn Thị Tiến, năm nay 25 tuổi đã sống lay lắt hơn một tuần tại Bệnh viện phụ sản. Chị sinh cháu cháu mới được hai mươi chín tuần tuổi. Con chưa kịp ngậm vú mẹ đã phải đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt.

“Mẹ thì khỏe hơn rồi, nên ra ngoài được, còn con vẫn phải ở lại đây. Một ngày hai lần được vào thăm cháu, em không nỡ về vì muốn ngày nào cũng được nhìn mặt con” – chị Tiến tâm sự.

Lấy chồng từ năm mười chín tuổi, nhưng chật vật mãi hai vợ chồng chị mới có đượcđứa con đầu lòng thì lại sinh thiếu tháng.

“Sinh con ra mà không cho con được khỏe mạnh như con nhà người ta, em day dứt lắm. Nhà neo người, mẹ chồng lại ốm, nên chồng em phải chạy đôn đáo, hết quanh ở nhà lại lao xuống đây với vợ, với con”.


blank
Nhiều người mẹ luôn day dứt hoang mang vì sinh con thiếu tháng 


Cảnh nhà túng bấn, chị Tiến cũng rất khó nghĩ. Nhưng bỏ về thì không nỡ, chịkiên quyết ở lại trong bệnh viện với con. Lúc mới ra viện, chị còn cố vun vén để thuê được một phòng trọ trong ngõ Phủ Doãn. Nhưng căn phòng giá 100 nghìn đồng một ngày, chật chội như cái tổ chim. Cuối cùng, chị quyết định không thuê nữa mà vào “ở hẳn” tại hành lang bệnh viện.

Mọi sinh hoạt của chị Tiến đều diễn ra trên một chiếc chiếu đơn, thu vén trong một chiếc làn và chai nước nhỏ.

“Ở đây ai cũng thế, có chị còn yếu rũ hơn em cũng phải cố vì nhà không có. Có nhà thì hai vợ chồng cùng lên ở đây, vạ vật khổ lắm, nhưng làm thế nào được!” – chị Tiến cười nhẹ, bảo.

Ngồi cạnh chị Tiến là Hạnh, người cùng quê, cùng cảnh ngộ. Huệ vừa tròn hai mươi tuổi, người xanh rớt. Gương mặt mệt mỏi, Hạnh cho hay: “Em sinh khi thai mới sang tháng thứ 7, vì bệnh viện ở quê không đủ phuơng tiện nên phải chuyển xuốngđây sinh. Cháu đã ở đây được một tháng hai mươi sáu ngày rồi. Bé đã không phải nằm lồng kính nữa nhưng chưa biết bao giờ mới được về nhà. Em sốt ruột lắm nhưng còn biết làm thế nào, có người còn phải ở đây đến 3,4 tháng”.

Hạnh chỉ có một mình ở đây vì chồng còn phải vềquê, lo cho bố mẹ già hay đau yếu và mùa màng cũng đang vào vụ cấy. Sống dựa vào ba sào ruộng, đôi vợ chồng trẻ chỉ có đôi bàn tay trắng nên trong cơn bĩ bực này họ càng thêm túng quẫn.

Con nằm trong phòng cách ly, mẹ bên ngoài tính từng ngày được đưa con về mà xót xa.

“Ngày hai bữa cơm, lại bữa ăn sáng, rồi đủ thứtiền dịch vụ từ vệ sinh đến nước nôi trong bệnh viện, em hãi lắm rồi. Đến bữa bưng hộp cơm nhờ chồng người ta mua hộ nhiều lúc tủi lắm, phải gạt nước mắt màăn…”.

Chẳng ai biết đến những giọt nước mắt ấy nếu người mẹ trẻ không tâm sự. Chẳng ai biết đến những phút ngại ngần ngồi vắt sữa gửi vào cho con ngay ở cửa phòng khám. Cũng chẳng ai biết đến những “cuộc” chạy mưa chớp nhoáng bên ngoài hành lang bệnh viện của những người mẹ giữa đêm, khi cơn dông ập tới.

Chẳng ai biết họ phải co người, sát lại bên nhau những lúc đêm về cho đỡ lạnh. Chẳng ai biết đến những con tính cộng trừ nhân chia giản đơn của họ cho bài toán sinh hoạt thường ngày trong bệnh viện, cũng như tiếng thở dài khi con số vài chục, vài trăm cứ phải nhân mãi lên hàng tuần,thậm chí hàng tháng chờ con…

“Hạnh phúc là được nhìn thấy con”


Dù vất vả là thế nhưng với Hạnh, với chị Tiến, ởtạm bên ngoài hành lang bệnh viện được vẫn còn may lắm. Bởi theo chị Tiến, “Sốngở hành lang bệnh viên như vậy có khi lại suớng hơn ở phòng trọ vì ở đây không mất tiền, lại thoáng mát. Thỉnh thoảng có phải chạy mưa chạy gió nhưng chúng em chịu được hết. Các chị, các bác cùng ở đây dù mỗi người một cảnh nhưng ai cũng khó khăn nên sống rất tình cảm, những lúc khó khăn thế này mới biết trên đời còn nhiều nguời tốt”.


Sinh non, nên nỗi ám ảnh lớn nhất của những người làm mẹ, làm cha là mất đi sinh mệnh thiêng liêng của con mình bất cứ lúc nào. Niềm an ủi lớn nhất của họ khi ởlại bệnh viện là cho an tâm mỗi ngày được nhìn ngắm con, được thấy con gần với cuộc sống, gần với mình hơn.

blank
Cùng là mang nặng đẻ đau, nhưng nhiều người mẹ còn phải chịu đựng những nỗi phấp phỏng và vất vả vô cùng tận cùng mới có thể được trông thấy con mình khỏe mạnh như những đứa trẻ bình thường



“Những hôm đầu cháu yếu, em sợ lắm. Đêm nào cũng trằn trọc đến mất ngủ. Cả họhàng bên nội bên ngoại cũng gọi điện hỏi han suốt, em càng nóng ruột, càng lo nghĩ. May là bây giờ, tuy cháu nó còn chưa mở mắt được, nhưng đã biết lắm rồi. Mẹ có vào, thì dù đang ngủ nó cũng tỉnh dậy, huơ tay gọi mẹ. Mỗi lượt thăm cũng chỉ vài phút, em chỉ kịp nhìn cháu thôi đã muốn rớt nước mắt” - chị Tiến tâm sự.

Còn Hạnh, dù ít trải lòng, nhưng nhắc đến em bé là ánh mắt người mẹ trẻ lại sáng rỡ. “Em tên là Hạnh thì đặt tên con là Phúc, là Hạnh Phúc chị ạ. Cháu mới sinh mà đã thiệt thòi quá…”.

Một cái tên được nâng niu, một lời nựng âu yếm gửi qua tấm lồng hấp là đủ chất chứa biết bao sâu nặng của tình mẫu tử. Và với những người mẹ như Huệ, như chịTiến, cảnh sống bên ngoài sảnh bệnh viện không có gì là khổ sở, bởi cách họ có vài bước chân và một ô cửa kính là hài nhi bé bỏng mà họ dồn mọi thương yêu, hi vọng đang cứng cáp lên từng ngày.

BVN-TH

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 10084)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh
Saturday, September 7, 201312:00 AM(View: 7507)
Đánh vợ ngất xỉu rồi lấy giỏ nhốt gà ụp lên gây bức xúc trong dư luận địa phương.
Friday, September 6, 201312:00 AM(View: 8035)
Trong khi gái mại dâm công khai mặc cả với khách trong các quán mát xa thư giãn bất kể đêm ngày
Wednesday, September 4, 201312:00 AM(View: 6775)
trung bình mỗi ngày, có hàng trăm ký nội tạng bẩn được bán ra cho các nhà hàng, quán ăn cũng như các điểm bán phá lấu…
Saturday, August 31, 201312:00 AM(View: 11276)
Chúng tôi quen nhau khi cả hai cùng dạy môn Triết ở năm cuối Trung học tại trường Petrus Ký Sàigòn cuối thập niên 1960.