DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,533,486

Sexy lòng yêu nước - Mặc Lâm

Tuesday, August 9, 201112:00 AM(View: 21136)
Sexy lòng yêu nước - Mặc Lâm

Sexy lòng yêu nước


Trong ngôn ngữ có những từ, những câu phát sinh từ một cảm hứng nào đó và trở thành thông dụng, dần dà quen thuộc trong khi nói hay viết.

Những từ hay câu này phát triển theo sinh hoạt của cộng đồng đôi khi trở thành quen thuộc đến nỗi không có từ hay câu nào có thể thay thế.

“Sexy lòng yêu nước” là một ví dụ.

Vượt qua những dục cảm tầm thường


thuy-linh-200.jpg
Nhà văn Thùy Linh.


Có lẽ rất nhiều người ngạc nhiên không hiểu từ “Sexy” nằm trong câu này mang một ý nghĩa gì nếu nghe lần đầu tiên. Và càng ngạc nhiên hơn khi rất nhiều trang blog cá nhân dùng đi dùng lại một cách thích thú với nhiều ngữ cảnh khác nhau. Dần dà người ta có thể mường tượng chữ “Sexy” biểu cảm cho một thứ gì đó không còn là khêu gợi, quyến rũ trong phạm trù nhục thể nữa, mà xa hơn nó ẩn chứa điều gì đó một cách trừu tượng mang tính khơi gợi, mời chào làm một việc gì có chung một niềm vui, một mục đích.

Xuất xứ của “Sexy lòng yêu nước”là một câu trong bài viết lấy cảm hứng từ những cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội của nhà văn Thùy Linh. “Sexy lòng yêu nước” ở đây có thể hiểu, nào mời anh, mời chị ta cùng yêu nước nhé, cùng chứng tỏ lòng yêu nước cho mọi người thấy và những bạn khác sẽ theo chúng ta, “Sexy” với chúng ta và mọi người cùng sexy lòng yêu nước với nhau.

“Sexy” ở đây trở thành động từ và hàm ý của nó cũng lớn hơn, bao quát hơn nhiều lần khi đứng chung với một cụm từ khác.

Là nhà văn nhưng Thùy Linh chỉ bắt đầu viết blog hồi gần đây và cảm thấy trang blog là nơi chuyển tải nhanh nhất những sự kiện được viết ra nhằm chia sẻ với bạn bè trước nhất. Nhà văn Thùy linh cho chúng tôi biết việc viết blog của bà không hẳn từ các cuộc biểu tình mà thành vì bà đã sáng tác trước đó rất lâu, bà kể:

“Cũng không hẳn là vì biểu tình. Nó là cái để mình có thể viết và tâm sự với bạn bè, với những vấn đề mình quan tâm. Thậm chí là nơi mình có thể sáng tác văn học nữa. Truyện ngắn đầu tiên của tôi là “Mặt trời bé con”, giải nhất của báo Văn Nghệ năm 85. Sau đấy thì tôi đi học ở Nga do nhiều việc nên tôi ngưng một thời gian. Sau này tôi viết lại và khoảng đầu năm 2.000 tôi lại được giải thưởng của báo Văn Nghệ Quân Đội, rồi giải truyện ngắn của Hội nhà văn.”


Bắt đầu từ một mệnh đề “Sexy tất cả trừ lòng yêu nước” nhà văn Thùy Linh đặt nó làm tựa cho một bài viết xuất hiện đầu tiên trên trang blog của bà. Có lẽ nội dung bài viết xuất sắc này đã nâng và giữ chữ “Sexy” nằm khá cao trong các diễn đàn blogger. Bà viết:

SEXY TẤT CẢ TRỪ LÒNG YÊU NƯỚC


kami-250.jpg
Trịnh Kim Tiến, "hoa khôi biểu tình".



“Bây giờ bạn có thể biết đến tận giường ngủ của những người nổi tiếng, hơi nổi tiếng, nổi tiếng chút chút, tự mình làm nổi tiếng…với căn nhà cỡ triệu đô, hơn triệu đô và nhiều triệu đô. Bởi tất cả được phơi bày trên các trang mạng.

Bạn có thể tưởng tượng hình bóng người đẹp ngâm mình trong các bồn tắm sang trọng của một phần giá trị trong những căn nhà đắt tiền đó. Bởi tất cả được phơi bày trên các trang mạng.

Bạn có thể mất ngủ nhiều ngày về sự giàu sang phô trương của các sao và tự hỏi họ kiếm đâu ra ngần ấy tiền giữa lúc một người trí thức (chưa kể dân đen) kiếm được đồng tiền nuôi gia đình hết sức chật vật?

Bạn có thể khó chịu vì hàng ngày mở tờ báo và các trang mạng chỉ thấy chuyện tốc váy, yêu đương, ly hôn, cặp bồ…của những người nổi tiếng và được coi là nổi tiếng. Thậm chí đám cưới của sao nào đó cũng chiếm mất khá nhiều giao diện trên trang mạng với không có thông tin gì cả ngoài các chân dài tới dự lễ thành hôn. Giữa lúc xã hội nơi tôi đang sống có quá nhiều việc cần phải lên tiếng.


Bạn có thể cười nhạt vì một party sinh nhật phù phiếm và hết sức sành điệu của ai đó cũng là người nổi tiếng được tổ chức linh đình và lôi kéo sự chú ý của các phóng viên và nhiều độc giả. Giữa lúc nhiều người dân nước tôi đang thiếu dù chỉ một bữa cơm no bụng.


Bạn có thể kinh ngạc về tội ác diễn ra hàng ngày được “trình diễn” trên các báo và mạng internet như là phần không thể thiếu của cuộc sống trên mảnh đất này. Những vụ án đốt con, đốt chồng, những thây người bị giết cắt rời từng mảnh, những vụ bắn nhau chỉ vì va chạm trên đường, những vụ hiếp dâm trẻ nhỏ và chính con cái mình…Tội ác dường như là chuyện bình thường khi mọi giá trị nhân văn mang tính người đã bị đẩy ra khỏi cuộc sống.


Bạn có thể bị kinh động bởi những vụ tham ô, thất thoát số tiền lên đến nhiều tỷ tỷ đồng mà người bình thường không biết đó là bao nhiêu chữ số, nhưng vẫn chỉ “rút kinh nghiệm”. Thử hình dung nếu có một Bao Tự* thay vì thích xé lụa mà xé tiền thì mất bao nhiêu năm mới xé hết số tiền ấy với mệnh giá 500.000 VND? Nhưng đất nước tôi vẫn bao dung, nhẫn nhịn…cho qua. Trong khi vẫn rất nhiều đứa trẻ phải bỏ học vì không có tiền. Ngày ngày trẻ con vẫn đu dây vượt sông lũ đến trường. Vô vàn đứa trẻ vùng cao phải ở lán dựng tạm trống hoặc nơi núi cao rét buốt để nhọc nhằn bám theo con chữ. Vẫn nhiều người phát bệnh tâm thần do nghèo đói, bệnh tật…Chuyện đó ai cũng biết vì tất cả phơi bày trên báo chí.


Bạn có thể thất vọng đau đớn khi thấy thiểu số lãnh đạo cả dân tộc bằng tư duy không thể nói là lạc hậu, mà phải nói là lẩm cẩm, điên khùng. Vậy mà dân tộc tôi vẫn cúi đầu cam chịu, nhẫn nhục cắn răng…Tất cả cũng hiển hiện trên các trang báo và mạng không hề dấu diếm, hàng ngày...Sự thô bỉ, vô liêm sỉ, vô minh, trắng trợn, giả dối, độc ác diễu hành từ mấy chục năm nay và vẫn đang tiếp tục. Sự nhẫn nhục, vụ lợi, bàng quan, lạnh nhạt của triệu triệu người dân cũng chẳng hề dấu diếm…


Có thể phơi bày tất cả, trừ sự thật.

Có thể phơi bày tất cả trừ sự liêm sỉ, tử tế.

Có thể phơi bày tất cả trừ công bằng.

Và đau đớn hơn, có thể phơi bày tất cả trừ lòng yêu nước.


000_Hkg4999757-250.jpg
Giới trẻ xuống đường biểu tình chống Trung Quốc hôm 12/6/2011 tại Hà Nội.


Tôi đã thấy điều đó qua cuộc biểu tình vì Trường Sa – Hoàng Sa – Việt Nam vào ngày 12/ 6 / 2011 vừa qua. Nhưng chủng tử của lòng yêu nước trong thời đại mới sẽ gieo mầm vào lòng người từ bây giờ, giây phút này…

Và tôi tin, chỉ một dúm người bày tỏ lòng yêu nước so với gần 90 trịêu dân nước Việt thì cũng đã bắt đầu thổi làn gió dân chủ, tự do vào cuộc sống ngột ngạt hôm nay.

Tôi tin tuổi trẻ, dù là số không nhiều, sẽ truyền năng lượng, nhiệt huyết của họ đến tư duy ù lỳ của rất đông người khác đang bị mắc căn bệnh thời đại “pakinson thể xơ cứng”. Sự thay đổi của cái mới chưa bao giờ bắt đầu từ số đông, thậm chí từ vài con người…Chỉ cần họ tìm ra một điểm tựa là có thể bẩy cả trái đất này.”

Cho tới bây giờ chúng ta vẫn không thấy ý nghĩa thật sự của chữ “Sexy” nếu không đọc tiếp đoạn tiếp theo sau đó:

“Nếu có cô gái đẹp nào đã dám khỏa thân vì môi trường (hay vì gì gì đó) thì xin hãy một lần sexy lòng yêu nước để người dân được một lần ngưỡng mộ?

Xin tất cả mọi người hãy sexy lòng yêu nước và sự tử tế, còn những gì thuộc về riêng tư xin hãy kín đáo, lựa lời…

Đừng để các bạn trẻ chỉ thấy sự phồn hoa, phù phiếm mà quên đi hơi thở nặng nhọc của người dân và đời sống nghèo nàn, cực khổ của bao kiếp người đang vật lộn mưu sinh, trong đó có thể là cha mẹ họ.

Đừng để họ bị lóa mắt về tiền bạc, vật chất, đánh mất tính người mà gây tội ác.

Đừng để họ nhiễm sự ích kỉ, vụ lợi, cơ hội để tiếp bước lối sống mặc định trong xã hội: tranh đua học hành; dành giật, mua bán chức quyền; kiếm tiền bằng mọi giá; giàu sang chẳng kém ai; đừng để "giấc mơ con đè nát cuộc đời con"…

Đừng để sự giả dối thoải mái sexy và lên ngôi, thống trị đất nước này.”


Trong đoạn văn này “Sexy” hàm nghĩa phơi bày tinh hoa trong mỗi con người chúng ta để chống lại những phô trương, những dục cảm tầm thường qua chiêu bài vì cái này cái nọ nhan nhản trên báo chí hiện nay. Với ý nghĩa đó, chữ “Sexy” trở nên rắn rỏi vẻ đẹp của thăng hoa, tinh lọc và trong một giới hạn nào đó nó quen thuộc dần với người đọc, người viết trong không gian blog.

Không gian văn hóa Việt

youth-anti-china-07242011-250.jpg
Ba em học sinh diễu hành và hô vang khẩu hiệu chống Trung Quốc trong cuộc biểu tình ở Hà Nội ngày 24 tháng 7 năm 2011.



Nhắc tới hai từ “không gian”, không thể không đề cập tới một cách xử dụng từ khác đã nảy nở khi đi biểu tình chống Trung Quốc cũng của nhà văn Thùy Linh. Bà có một bài viết khác “Không gian văn hóa Việt lần thứ 8”.

Trong bài này người biểu tình được gọi là “không gian”, chẳng hạn em bé được mẹ bồng trên tay khi bà đi biểu tình được Thùy Linh gọi là “Không gian viên nhỏ nhất” còn nguyên nhóm biểu tình thì được bà gọi “Không gian văn hóa Việt”.

Nhà văn giải thích cụm từ lắc léo này như sau:

“Khi tôi đi trong đoàn biểu tình tôi không nghĩ gì hết về cái từ này. Khi mà đoàn biểu tình dừng lại ở trước chỗ đền thờ Lê Thái Tổ quãng bên cạnh nhà hát ở đường Tràng Thi, Tràng Tiền. Cạnh đấy có một khu nhà hát, tôi không nhớ rõ nhà hát Nhân Dân hay nhà hát gì đó… bên cạnh họ để ngay phía trên câu “Không gian văn hóa Việt”, tự nhiên tôi bật ra một ý tưởng là những người đi biểu tình họ rất văn hóa, và tại đây thể hiện một văn hóa sống động của văn hóa Việt.

Tức là họ đang đấu tranh vì chủ quyền đất nước. Vì sự trường tồn độc lập của văn hóa Việt Nam. Tôi nghĩ rằng cái đấy nó rất là phù hợp. Còn cái mỗi người là một không gian thì ta đang sống có nghĩa là chúng ta chiếm một không gian nhất định trong cuộc đời này. Mỗi người sống đều chiếm một không gian để tồn tại nên mỗi người hãy tạo cho mình một không gian và người Việt thì hãy tạo một không gian Việt. Tôi cứ nghĩ vậy nên gọi mọi người như thế.

Tôi cũng muốn làm cho nhẹ nhàng sự căng thẳng của cuộc biểu tình. Tôi không muốn nó bị khô cứng hay căng thẳng mà muốn cho bạn bè tôi vui vẻ. Tóm lại ý tôi chỉ nhẹ nhàng như vậy thôi.”


Ý tưởng của nhà văn nghĩ cho cùng là một nhận thức đầy nhân bản. Với bà, biểu tình không phải là nơi dùng bạo lực để phô trương sức mạnh. Người Việt không cần làm điều đó mà chỉ muốn cho Trung Quốc biết sự chống đối của họ đối với cách hành xử ngang ngược của người láng giếng xấu bụng.

Cũng như người Phi, người Indo hay người Mã Lai, nếu ai đụng đến chủ quyền thì họ chống lại bằng nhiều phương cách trước khi giải pháp quân sự được tính đến. Phương cách thông thường nhất là biểu tình. Chính quyền của những nước này không những cho phép mà còn rất cần những cuộc biểu tình của dân chúng nước họ.
Nhà văn Việt Nam không có nhiều cơ hội để biến ngòi bút mình thành phương tiện chống lại xâm lược. Điều này khá khôi hài và khó hiểu nhưng vẫn là một thực tế không thể chối cãi. Nhà văn Việt Nam ngậm ngùi nhìn nước mất như ngồi trên chiếc thuyền mục nát nhìn nó tự chìm dần nhưng không biết làm sao cứu vãn. Tay chân bị trói, trí não bị hạ độc đến nỗi xơ cứng, ngòi bút bị chén cơm đè lên và cùng lắm thì tức giận chỉ nhúng vào chén rượu.

“Thật ra trước tình hình đất nước rất là nóng bỏng nhưng chuyện như chủ quyền thì bị đe dọa và những bức xúc của xã hội thì nó hay lôi kéo nhiều hơn những người cầm bút chứ tôi cũng không nặng nhẹ gì về chuyện chính trị hay văn học. Tôi cảm thấy cái gì thôi thúc lúc này thì tôi viết.”


Nhà văn Thùy Linh là một trong rất ít nhà văn nữ xuất hiện công khai. Bà tham gia vào các cuộc biểu tình ngoài đường phố và vắt chữ ra trên trang blog của mình.

“Sexy lòng yêu nước” để hòa mình vào “Không gian văn hóa Việt” là cách nói có thể xem như văn chương hóa những vấn đề thời sự. Dù sao thì bà đã thành công khi làm cho người ta nhớ, cảm thông và nhất là chia sẻ.

ML

BVN-TH


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address