DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,147,559

Trump, anh phải sống! - Lê Hữu

Saturday, October 22, 20166:54 PM(View: 2579)
Trump, anh phải sống! - Lê Hữu
 
Trump, anh phải sống!


Image result for Trump
 
 
 
     Từ điển “thuật ngữ giao tiếp” gần đây vừa có thêm từ ngữ mới, “bàn tay bạch tuộc”.
     Bạch tuộc, một loài sinh vật biển thân mềm thuộc họ hàng nhà mực, sau lần nổi tiếng nhờ bộ phim truyền hình nhiều tập của Ý, “Bạch tuộc” (La Piovra), lại vừa nổi tiếng thêm lần nữa khi được ví von rất tượng hình với đôi tay điệu nghệ, xông xáo, sục sạo rất linh hoạt của ứng cử viên Tổng Thống Mỹ Donald Trump. Hai cánh tay dài ngoằng như vòi bạch tuộc với những “hấp khẩu” rất lợi hại, vớ được chỗ nào là bám trụ kiên cường, có cào cấu, giãy giụa cách nào cũng không nhả. Bạch tuộc vừa có biệt danh là “quái vật biển cả” vừa được đánh giá là thông minh nhất trong tất cả loài động vật không xương sống dưới lòng đại dương. 
     Thế nhưng, cũng chính đôi tay quơ quào, chụp bắt loạn xạ của loài bạch tuộc thông minh ấy đã làm hại ông Trùm bất động sản (chữ “Trump” gần gần với chữ “Trùm” trong tiếng Việt) khiến ông gặp nạn liên tiếp trong những tuần qua. Tiếp theo sau vụ rò rỉ video một phân đoạn của chương trình “Access Hollywood” tại một phim trường vào tháng 9/2005, từ đâu bỗng xuất hiện đến cả chục vị nữ lưu lần lượt lên tiếng tố giác ông đã có những lời lẽ và hành vi sàm sỡ với những mức độ khác nhau.
     “He was like an octopus. His hands were all over me.” Một phụ nữ mô tả rành rọt và sống động các thao tác của ông Trump với lối ví von thật “ấn tượng”, và chú bạch tuộc cũng tái xuất giang hồ từ đó, chỉ khác là đi thẳng vào sinh hoạt đời thường chứ không còn trong phim ảnh nữa. 
     Nhiều câu chuyện tiếp theo được các phụ nữ tự nhận là nạn nhân của ông kể lại với nhiều tình tiết thật ly kỳ, gay cấn.
    Tiếc rằng ông Trump lại không chịu thừa nhận những câu chuyện hấp dẫn mà ông đóng vai chính ấy là có thật. Ông nổi giận lớn tiếng nói rằng mọi cáo buộc gọi là “tấn công tình dục” nhắm vào ông đều là bệnh hoạn, bịa đặt và được dàn dựng nhằm bôi nhọ ứng viên Tổng Thống của đảng Cộng Hòa.
     Thực hư thế nào chưa rõ nhưng các cáo buộc này cũng là những ngọn roi đau điếng quất vào người khiến ông Trump và ê-kíp vận động tranh cử của ông phải lao đao, khốn đốn. Ông như con hổ gầm gừ, lồng lộn vì thương tích trong lúc các phương tiện truyền thông, các đối thủ chính trị và các “nạn nhân” của ông tiếp tục phóng những mũi lao về phía ông.
     Kể cũng tội nghiệp cho ông Trump, đêm nằm không yên giấc, cứ lo ngay ngáy không biết sáng mai thức dậy có thêm cuốn băng nào rò rỉ, có thêm nữ lưu nào “thật thà khai báo” chuyện bạch xà bạch tuộc gì nữa không.
     “Bệnh tòng khẩu nhập; họa tòng khẩu xuất” (bệnh từ miệng mà vào; họa từ miệng mà ra), người ta có thể mượn ông Trump làm ví dụ tốt nhất cho câu ấy.
     Bị đánh hội đồng, ông Trump chấp hết, một mình tả xung hữu đột giữa trùng vây, đỡ bên này, gạt bên kia.
     Ông tố cáo giới truyền thông đầu độc cử tri bằng những thông tin dối trá, cũng chẳng khác gì người Việt mình tố cáo nhà máy Formosa xả chất thải đầu độc môi trường biển.
     Ông tuyên chiến cả với “phe ta” là đảng Cộng Hòa, sau khi Chủ tịch Hạ viện Paul Ryan và hàng chục nhân vật tên tuổi lần lượt lạnh lùng quay lưng lại với ông và còn khuyên ông rút ra khỏi cuộc đua là vừa. Ông gọi họ là những kẻ phản bội và dứt khoát chia tay, không còn ràng buộc nợ nần gì nhau, và từ nay ông được độc lập tự do để có thể chiến đấu cho nước Mỹ theo cách riêng của ông.
     Ông tìm cách hóa giải những điều tiếng xấu bằng cách chỉ tay về phía bà Hillary Clinton, ứng viên Tổng Thống của đảng Dân Chủ, nói rằng chính bà là đạo diễn của những màn dàn dựng quỷ quái để hãm hại ông. Ông biện bạch rằng ông chỉ “nói chứ không làm” trong lúc phu quân của bà, kẻ âm thầm “làm chứ không nói” mới là xấu xa và đáng nguyền rủa. (Ông Trump không nhìn ra điểm khác biệt giữa ông và ông chồng bà Clinton: người ta phát giác những cái bê bối của ông Clinton sau khi chứ không phải trước khi ông này lên làm Tổng Thống; nói cách khác, nếu những bê bối ấy được phát giác khi ông Clinton đang còn là ứng cử viên Tổng Thống thì chắc cử tri đã… chọn người khác).
     Tuy vẫn tỏ ra mạnh mẽ, cứng cỏi nhưng đấu pháp của ông Trump bắt đầu rối loạn. Ông gác bỏ hết mọi chuyện quốc gia đại sự, quên hết những kế sách trị quốc an dân, kinh bang tế thế, quên luôn vụ nước đồng minh nào cần có vũ khí hạt nhân, quên luôn vụ “bức tường biên giới” Mỹ-Mexico, quên luôn khẩu hiệu hàng đầu “Hãy làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại!”, dồn hết mọi nỗ lực vào việc phản pháo những đòn công kích của đối phương. 
     Trong khi đó, số người ủng hộ ông Trump xem chuyện “người ngay mắc nạn” của ông là chuyện lẻ tẻ, và nói rằng ông còn tử tế hơn nhiều kẻ đạo đức giả. “Yêu ai yêu cả đường đi lối về”, dù ai nói ngả nói nghiêng thế nào họ vẫn ủng hộ ông và muốn ông tiếp tục chiến đấu tới cùng.   
     Đặc biệt, trong số những người muốn ông “tiếp tục chiến đấu tới cùng” ấy có cả đối thủ chính trị của ông, bà Hillary Clinton.
     Điều này cũng dễ hiểu thôi. Trước hết, bà Clinton quả là có cái số may mắn hết sức khi mà nhân vật được đảng Cộng Hòa đề cử để đọ sức với bà lại là “quái kiệt” Donald Trump chứ không phải người nào khác. Hơn ai hết, bà hiểu rằng bên cạnh số đông cử tri ủng hộ bà có lắm người không mấy thiện cảm với bà và số người này sẵn sàng dồn phiếu cho bất cứ ứng viên nào của đảng Cộng Hòa tương đối tươm tất, tư cách không có gì lem nhem và có ít nhiều kinh nghiệm chính trường, hơn là bầu cho bà. Giả sử đối thủ của bà không phải ông Trump mà là ai khác trong số ứng cử viên của đảng Cộng Hòa thì cũng mệt cho bà chứ không phải chơi.
     Chính vì vậy, bà cần phải giữ gìn hết sức cẩn thận, không để mất “lá bùa may mắn” được trời cho này.
     Cũng chính vì vậy, không ngạc nhiên là bà Clinton hoàn toàn im lặng khi ông Trump gặp đại nạn vì vụ rò rỉ video “Access Hollywood” chỉ hai ngày trước cuộc tranh luận thứ nhì, và cả trong lần thượng đài vòng hai ấy bà đã không tận dụng vụ này như cơ hội bằng vàng để ra đòn knock-out, kết thúc nhanh, gọn trận đấu như nhiều người dự đoán. Trước những đòn tấn công loạn xạ ngầu của ông Trump bà chỉ cười cười và châm biếm nhẹ nhàng, “Tôi hiểu rằng đêm nay tâm trí ông bị xao động nhiều lắm.” Mãi đến khi người điều hợp chương trình đưa vụ này ra bà Clinton mới chịu lên tiếng, “Ông Trump nói rằng đoạn phim đó không phản ảnh con người thật của ông thế nhưng ai cũng thấy được rằng nó bộc lộ rõ nét nhất con người ông.”

 
Image result for Trump và bà Clinton bắt tay
Hai đối thủ bắt tay nhau thân mật trong buổi dạ tiệc 20/10 ở New York
 
     Trước sau bà Clinton vẫn chưa chịu vận dụng hết “mười hai thành công lực” trong những trận quyết đấu với ông Trump, và biết dừng lại đúng lúc khi ông lảo đảo, loạng choạng. Bà không vội vàng gì, cứ chờn vờn qua lại, thậm chí bà còn ra đòn tâm lý để tiếp sức, động viên tinh thần ông Trump, chẳng hạn khen ngợi các con của ông có nhiều tài năng, nhiều cống hiến và điều tuyệt vời là luôn ủng hộ ông bố mình (cũng là để giữ gìn tình bạn thân thiết giữa Chelsea và Ivanka, hai ái nữ của hai gia đình Clinton và Trump).
     Đấu pháp “đánh cù cưa, không vội dứt điểm” này hẳn phải được bà Clinton và ban tham mưu tranh cử của bà nghiên cứu cẩn thận và áp dụng triệt để, nhất là nghe tin “bán chính thức” phía Cộng Hòa đang khẩn trương họp kín bàn định kế hoạch làm cách nào cho ông Trump chịu rút ra khỏi cuộc đua để có thể đưa đấu sĩ khác vào thay hầu cứu vãn tình thế. Bất luận là ai, bất cứ sự thay đổi nào trong lúc này chỉ làm cho tình hình biến chuyển phức tạp và có thể dẫn tới những bất lợi, bất trắc trong lúc bà Clinton đang ở thế thượng phong. Tốt nhất là cứ giữ nguyên hiện trạng, ai ở đâu cứ ở yên đấy, không di chuyển, không thay ngựa giữa dòng.
     Theo luật chơi của đảng Cộng Hòa, khi mà ứng cử viên Tổng Thống đã nhận được sự đề cử chính thức của đảng thì không thể thay thế được, trừ phi ứng viên này đột ngột qua đời hay tự nguyện rút lui khỏi cuộc tranh cử. Thường thì chẳng ai chịu rút lui nếu vẫn còn nhen nhúm hy vọng, không chắc đã thua hoặc có thể lật ngược thế cờ cách nào đó. Ông Trump, dẫu bị trúng đòn nặng, vẫn tin tưởng một cách mạnh mẽ rằng khối cử tri gọi là “đa số thầm lặng” sẽ dồn phiếu cho ông và ông sẽ đánh bại được đối thủ. Ông viết trên Twitter những lời lẽ đầy khí phách, kiên cường: “Trong đời mình, tôi chưa bao giờ rút lui. Tôi không đời nào từ bỏ cuộc đua, không đời nào khiến những người ủng hộ tôi phải thất vọng! Tôi sẽ làm nước Mỹ vĩ đại trở lại.”
     Chiến thuật của bà Clinton và ban tham mưu của bà là cứ để đối thủ múa may cho vui, và cứ nuôi hy vọng. Nếu ông Trump nghe lời ai đó dụ dỗ, thuyết phục hoặc hứa hẹn điều gì đó mà nổi hứng bỏ cuộc ngang xương thì “rách việc”, tình hình sẽ rối tung lên, có khi hỏng bét mọi chuyện.  
     Chính vì vậy, mặc dù trận đấu vòng chung kết khá căng thẳng, bà Clinton vẫn giữ vẻ từ tốn, điềm đạm trước những đòn khiêu khích của đối thủ, ngay cả khi được/bị ông Trump gán cho danh hiệu “nasty woman” khuôn mặt bà vẫn không hề biến sắc.
     Cũng chính vì vậy, bà Clinton không tiếc gì mà từ bỏ vẻ mặt lạnh lùng như một tảng băng, và cũng không ngại ngùng gì nắm lấy “bàn tay bạch tuộc” của ông Trump trong cú bắt tay từ giã thân mật vào cuối buổi dạ tiệc gây quỹ từ thiện Al Smith Dinner ở New York vào tối 20/10, một ngày sau buổi tranh luận cuối cùng. Và bà cũng nở nụ cười thật tươi để tán thưởng câu nói đùa có duyên của ông Trump trong buổi tiệc: “Thật là khó hiểu, bài phát biểu của bà Michell Obama được mọi người khen tặng hết lời; đến lúc vợ tôi, Melania, cũng phát biểu y chang như vậy thì mọi người lại chê không tiếc lời.” 
     Và cũng chính vì vậy, theo sự tiết lộ của Đức Hồng Y Timothy Dolan–ngồi giữa bà Clinton và ông Trump trong buổi dạ tiệc–khi mọi người vừa dứt lời cầu nguyện trước bữa ăn, ông Trump khẽ nghiêng người về phía bà Clinton và nói rằng, “Bà có biết không, bà quả là một phụ nữ thật cứng cỏi và đầy tài năng,” và bà Clinton lấy làm cảm kích, đáp lại rằng, “Này Donald, bất luận mọi chuyện ra sao, chúng ta vẫn cần làm việc với nhau sau đó nhé.” Câu nói như một lời hứa hẹn lửng lơ để ông Trump phấn khởi, lên tinh thần mà tiếp tục vui sống.    
     Được biết bà Clinton vốn chịu khó viết sách và đọc nhiều sách, nếu bà có đọc qua truyện ngắn Anh Phải Sống của nhà văn Khái Hưng trong Tự Lực Văn Đoàn và xúc động vì câu chuyện thương tâm, có đoạn cũng từa tựa một “scene” trong phim Titanic, người vợ run giọng nói với người chồng trong phút giây tử biệt: “Thằng Bò! Cái Nhớn! Cái Bé!... Không. Anh phải sống!” thì chắc bà cũng muốn nói với ông Donald Trump những lời thống thiết như thế:
     “Chelsea! Bill! Tim!… Không. Anh phải sống!”
     Chelsea là ái nữ của ông bà Clinton, Bill (Clinton) là phu quân của bà Clinton, Tim (Kaine) là “phó tướng” của bà. Có thể kể thêm nữa những Obama, Michell, Joe Biden, Al Gore… và không ít tên tuổi trong đảng Dân Chủ là những người tha thiết muốn ông Trump phải sống, sống và tiếp tục đi tới, bằng mọi giá.
     Donald Trump, anh phải sống! Ít ra là cho đến ngày toàn dân đi bầu. 

 

Lê Hữu
(tác giả gởi)



*

Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content







 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, November 16, 20198:08 PM(View: 36)
Vào năm 1961 tôi bắt đầu nghe những luồng dư luận bất mãn đối với Tổng thống Diệm trong nhiều thành phần dân chúng. Ít ai dám chỉ trích lớn tiếng, nhưng nhiều lúc tôi nhận thấy nhiều người khi phải nghe ca tụng suy tôn đã lấy làm ngượng ngập, khó chịu. Sự bất mãn đó đã có cơ hội xuất hiện trong biến cố 1-1-1961. Vụ đảo chánh hụt năm đó không phải chỉ lôi cuốn được một số sĩ quan bất mãn mà thôi, mà còn kéo theo nhiều nhà trí thức, và giả sử trong thời gian cô lập được dinh Độc Lập, sử dụng được đài phát thanh, họ chỉ cần biết dùng đài này để đưa ra một vài đường lối xã hội thật táo bạo, thì tình thế đã có thể thay đổi ngay lúc bấy giờ không cần chờ đến 1963. Nhóm đảo chánh cũng không chú trọng đến công việc xách động quần chúng. Xách động quần chúng là một việc làm dễ nếu biết và dám làm, nhưng rất khó nếu không hiểu tâm lý và những phản ứng quần chúng. Hơn nữa thời bấy giờ dân chúng đang sống yên ổn, thịnh vượng cho nên ít ai muốn xáo trộn. Sự bất mãn chỉ mới bắt đầu trong
Tuesday, November 12, 20199:14 PM(View: 111)
Đã 44 năm sau cuộc Chiến tranh Việt Nam, vẫn còn những câu hỏi chưa có lời giải đáp. Chỉ riêng tên tuổi Thích Trí Quang đã gây ra rất nhiều tranh cãi.(1) Có nhiều nhãn hiệu gán cho ông: với một số người Việt chống cộng thì cả quyết Thích Trí Quang là cộng sản đội lốt tu hành hoạt động với sự chỉ đạo của Hà Nội; nhưng ngay với giới chức cộng sản cũng đã từng coi Trí Quang là một loại CIA chiến lược; còn theo tài liệu giải mật của CIA thì đánh giá Trí Quang không phải cộng sản, mà là một nhà tu hành đấu tranh cho hòa bình và muốn sớm chấm dứt chiến tranh. Thêm nguồn tài liệu còn lưu trữ về những cuộc đàm luận giữa Trí Quang và các giới chức Hoa Kỳ, cho rằng Trí Quang chống cộng mạnh mẽ và hiểu được sự việc xử dụng quân đội Hoa Kỳ để chống lại Cộng sản Bắc Việt và Trung cộng. Và trong phần trả lời phỏng vấn của báo Sinh viên Tình Thương 1966, cách đây 53 năm, khi "đề cập tới sự nguy hiểm của Cộng sản, TT Trí Quang đã so sánh họ với những chiếc lá vàng có đóng đinh, phải cần tới một
Sunday, November 10, 20197:19 AM(View: 199)
Ông Ngô Đình Diệm muốn Thiên Chúa Giáo của ông độc tôn, muốn anh của ông là Tổng Giám Mục Ngô Đình Thục làm Hồng Y giáo chủ, nên ông kỳ thị đàn áp Phật Giáo. Ấp chiến lược chỗ thì rào chùa vào trong để hạn chế đi lại, chỗ thì rào chùa ra ngoài để tự do bắn phá. Khu trù mật thì bắt cán bộ cơ sở của Phật Giáo phá nhà bỏ của mà đi. Quân dịch thì bắt Tăng sĩ Phật Giáo làm những chức vụ nguy hiểm mà vô quyền, để tu sĩ Thiên Chúa ra mà nắm quyền chỉ huy ngay từ hạ tầng. Giải thưởng văn chương thì thưởng cho cuốn văn chương bình dân nội dung cốt chống Phật Giáo. Chương trình tú tài C thì đổi toàn lý thuyết thượng đế và nhân vị, lại thêm một bằng ban D với cổ ngữ La Tinh. Sát hại Phật tử thì có tập thể lên đến 36 người ở một nơi cùng một lúc, không còn lẻ tẻ nữa. Cả gan huy bỏ ngày Phật Đản trong danh sách ngày lễ được nghỉ của công tư chức, và danh sách này bao giờ Thiên Chúa Giáo cũng gấp đôi Phật Giáo cả ngày và giờ nghỉ. Dụ số 10 được thêm dụ bổ túc, tăng cường sự hạ giá và kềm chế đối
Saturday, November 9, 201912:58 PM(View: 286)
Vào giữa thập niên 1990 đã có những bài viết, cuốn sách đánh bóng lại ông Ngô Đình Diệm như một thứ cha già của dân tộc. Rồi cả những cuốn sách, bài viết công kích cuộc đấu tranh của Phật Giáo năm 1963 mà chiến lược nhắm vào việc cho rằng TT. Thích Trí Quang là đảng viên đảng CSVN. Vào ngày 1-11-1963, khi quân đội đứng lên làm cuộc đảo chánh lật đổ chế độ của gia đình Ngô Đình Diệm – mà Hội Đồng Quân Dân Cách Mạng do Đại tướng Dương Văn Minh cầm đầu gọi đó là cuộc Cách Mạng, thì tôi là cậu sinh viên Luật Khoa năm thứ nhất, chuẩn bị thi lên năm thứ hai của Đại học Luật Khoa Sài Gòn. Bố tôi sính đọc sách báo, vả lại gia đình cư ngụ ở xóm lao động cho nên radio hàng xóm mở ầm ầm cả ngày khiến dù không muốn nghe nhưng cũng phải nghe tin tức từng giờ của đài phát thanh. Hơn thế nữa, khi Sài Gòn nổ ra cuộc đấu tranh của Phật Giáo thì hầu như các đại học, trung học đều đóng của hoặc tự động bãi khóa. Đại học Luật Khoa không có cuộc tự động bãi khóa nào nhưng trường cũng phải đóng cửa
Friday, November 8, 20199:29 PM(View: 156)
Đây là một đoạn thơ Nguyễn Bắc Sơn đã từng làm xao xuyến dư luận khi xuất hiện trên báo giới Sài Gòn khoảng 1970, như trên tuần báo Khởi Hành của hội Văn Nghệ Sĩ Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa. Nhiều người đọc, nhất là giới thanh niên, ngạc nhiên và sảng khoái trước những lời thơ ngang tàng, bi tráng, ý thơ u uất, kiêu bạc, bất cần đời. Câu thơ phơi trải tâm trạng một lớp thanh niên Miền Nam, vào thời điểm quyết định của chiến tranh — và từ đó — làm chứng từ cho một khía cạnh của cuộc chiến kéo dài non hai mươi năm. Tâm trạng kia và chứng từ nọ đã được ghi lại trong tập thơ Chiến Tranh Việt Nam và Tôi xuất bản năm 1972 thời đó đã ít người được đọc trực tiếp nguyên tác; bây giờ dĩ nhiên là tuyệt bản. Năm nay nhiều cơ quan tổ chức kỷ niệm ba mươi năm chấm dứt chiến tranh, tưởng cũng nên đọc lại chứng từ Nguyễn Bắc Sơn. Thì may thay, các bạn ở nước ngoài đã sưu tầm và tái bản tập thơ để tặng biếu bạn bè. Đây là một việc làm cao đẹp, đi từ tình bằng hữu thủy chung và nồng