DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,559,167

THẰNG CỔ HỌC - Nguyễn Thanh Hiện

Wednesday, January 4, 20173:31 PM(View: 4477)
THẰNG CỔ HỌC - Nguyễn Thanh Hiện
 
THẰNG CỔ HỌC



Image result for cổ học tinh hoa
 
 
 
 
Từ hôm vớ được cuốn Tinh Hoa Cổ Học cuộc đời tôi trở nên tươi đẹp lạ thường. Có người để trò chuyện. Tôi trò chuyện với sách cả ngày lẫn đêm. Từ đó tôi coi nó như người bạn thân thiết. Và gọi nó là thằng cổ học. Thằng cổ học nói với tôi nó là cả mặt đất góp lại. Và tự cổ chí kim đều có ở trong nó. Không có gì là không có trong sách. Thằng cổ học nói. Tôi im, để chứng tỏ là mình thuận theo cái cách nói về sách của thằng cổ học. Nó tuy là sách, nhưng cũng có nỗi hưng phấn hay u buồn như tôi. Này, ông nghĩ có buồn cười hay không. Thằng cổ học nói. Nửa đêm nó dựng tôi dậy để cùng nó luận về câu chuyện Chó Ngáp Nhằm Ruồi.
 
Thằng đó nếu cầm cây cày theo bò trên ruộng thì dễ thương biết mấy. Hiền. Và ăn nói chất phác như cái cách con bò đứng nghỉ, rảy tai. Ráng chặp nữa, nghe con. Thằng đó gọi con bò của mình bằng con, như gọi con mình. Lập tức con bò thôi rảy tai. Con bò rảy tai là để tỏ ra là đang mệt. Chuyện con bò khoảnh ruộng thằng đó rành thế đó. Nhưng bỗng đâu nổi cơn mộng mị. Xóm làng cử người của xóm làng đi thi trạng võ. Thằng đó đi thi trúng tuyển. Ông trạng võ chưa kịp về làng đã phải làm phò mã. Lúc đầu thằng đó thấy sợ. Nhưng chuyện ái ân thì đã từng. Hai mặt con với người vợ tảo tần, còn gì. Nhung gấm thì người ta vẫn cứ thấy khoái hơn là áo vải giày gai. Tự nhiên vua chết. Tự nhiên thằng đó lên làm vua. Ngồi ghế vua, có hôm thằng đó nói với thần dân của mình rằng, ráng chặp nữa nghe con, đừng có rảy tai như thế. Đã có dịp thằng đó đem những lời từng nói với con bò cày của mình ra nói với thần dân của mình.”
 
Dường như thằng cổ học đã nằm lòng chuyện đó từ lâu. Nó đọc một mạch, chẳng cần dòm vô sách. Chuyện hay. Tôi kêu. Nó hỏi hay chỗ nào. Tôi nói chỗ chó ngáp nhằm ruồi. Nó bảo không phải. Hay ở chỗ thằng cha vua đó coi thần dân của mình như lũ bò. Cứ coi như trận bình sách đó tôi thua thằng cổ học. Và đã tìm cách phục thù. Để lợi dụng tính chủ quan của thằng cổ học, tôi đề nghị với nó là hãy trở lại chuyện Chó Ngáp Nhằm Ruồi. Nó đồng ý ngay. Và lần này thì do tôi đọc. Nghe xong, nó kêu hay. Tôi hỏi hay chỗ nào. Nó nói nếu đem chuyện đó đọc cho thằng đó nghe thì thằng đó cũng rảy tai như con bò cày của thằng đó. Trận đó coi như tôi thua nữa. Bỡi thấy phục quá cái cách bình sách của thằng cổ học. Tuy thế tôi cũng tìm cách đỡ gạt cho bớt mặc cảm bằng cách phát biểu một câu xanh rờn triết lý. “Quả tình con người ta có lúc cũng phải tạo ra cho mình một thế giới riêng để sống”. Tôi cố nói ra một lời cao siêu để lòe nó. Chẳng biết có phải thằng cổ học đã biết ý đồ chơi khăm của tôi, hay là biết tỏng cái câu triết lý ấy là chẳng ăn nhập chi với ngữ cảnh ấy, nó đã âm thầm chơi khăm lại tôi. Vào khoảng quá nửa đêm hôm ấy thằng cổ học kêu là nó nằm mơ thấy mỹ nữ. Tôi hỏi mơ thấy mỹ nữ như thế nào. Nó chỉ nói vắn tắt là nó đã nhìn thấy mỹ nữ. Rồi ngủ lại. Tôi cứ nằm trằn trọc nghĩ mãi về giấc mơ mỹ nữ của thằng cổ học. Cứ ráng hình dung dạng hình của mỹ nữ. Một chặp thì thấy người con gái ấy đến với tôi. Hay là nàng  đã bỏ thằng cổ học chạy sang tôi. “Nỗi thống khổ trần gian nhiều đến nỗi không còn chỗ chứa nên đã nghĩ ra cái cách hiện thân thành người con gái, từ đó người đời gọi em là Đoạn, là nói tắt chữ đoạn trường đó ông”. Người con gái nói. Và ôm chầm lấy tôi, khóc. Tôi nói cuộc đời đổi trắng thay đen này làm tôi cũng đoạn trường chẳng kém nàng. Tôi nói với người con gái tên Đoạn. Và cũng bắt đầu khóc. Tôi nhìn thấy nước mắt của chúng tôi nhập vào nhau, chảy vào con sông gần đó, rồi chảy ra biển. Giờ thì em phải đi. Đang khóc quá trời quá đất thì nghe nàng nói. Đến lúc ấy tôi mới giật mình tỉnh ngủ. Thì thấy mình đang ôm chặt thằng cổ học. Nhà ngươi đang chơi khăm ta phải không? Tôi thấy vô cùng tức tối trong lòng. Nó cười, bảo, thì chẳng phải ông từng nói con người ta có lúc cũng phải tạo ra một thế giới riêng cho mình để sống đó sao.


Nguyễn Thanh Hiện
(tác giả gởi)




*



Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

 




 
 
 
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, September 16, 20216:20 AM(View: 328)
Trang "Bạn Văn Nghệ" từ ngày thành lập đến nay đã là 11 năm. 11 năm với biết bao cố gắng của Ban Chủ Biên, đã tạo một sợi dây thân quen với các bạn văn và bạn đọc trong và ngoài nước. Nay, chúng tôi vì một số điều kiện, hoàn cảnh nên không thể tiếp tục điều hành trang mạng này nữa...
Sunday, September 5, 202112:30 PM(View: 88)
Dân Việt Nam ai cũng phải biết Nguyễn Trãi. Đó là một trong những khuôn mặt rạng rỡ nhất của lịch sử Việt Nam. Tôi gặp Nguyễn Trãi từ rất sớm khi xem vở kịch thơ “Hận Nam Quan” của Hoàng Cầm. Hình như tại nhà hát lớn Hà Nội, tôi không nhớ rõ lắm. Chỉ biết khi đó tôi còn rất nhỏ. Vở kịch diễn tả cảnh xảy ra ở biên giới Hoa-Việt khi Nguyễn Trãi lén gặp cha là Nguyễn Phi Khanh bị quân Minh bắt giải về Tầu. Nguyễn Phi Khanh ngồi trong chiếc cũi gỗ, Nguyễn Trãi núp sau hàng cây. Vở kịch không dài nhưng tôi chỉ nhớ được mấy câu Nguyễn Phi Khanh giục con trở về khôi phục giang sơn trả thù cho cha. Có lẽ tôi nhớ được vì mấy chữ “con về đi” được lặp đi lặp lại một cách hào hùng: Con về đi! Cha vui lòng vĩnh biệt Con về đi! Rửa nhục cho non sông Con phải nhớ: con là dòng tuấn kiệt Trong người con cuồn cuộn máu anh hùng. Chuyện hai tôi sớm biết về Nguyễn Trãi là giai thoại ông dùng mỡ viết lên lá hàng chữ : “Lê Lợi vi quân, Nguyễn Trãi vi thần”, kiến ăn mỡ, đục khoét thành chữ,
Saturday, September 4, 202111:39 AM(View: 89)
Tháng Tám chưa qua, hạ chưa hết. Thu còn xa lắc, lá chưa kịp chín vàng, mà ông đã rụng rơi. Nguyễn Mạnh Trinh, nhà thơ, nhà biên khảo và truyền thông đã lên đường, đã thong thả rong chơi về miền phương ngoại (1949-2021). Tác phẩm Tạp Ghi Văn Nghệ của Nguyễn Mạnh Trinh Xuất thân là một quân nhân thuộc binh chủng Không Quân, văn thơ của ông phản ảnh nhiều suy tư, thao thức về cuộc chiến. Ông yêu thi ca, làm thơ và viết rất nhiều bài nhận định trong những lãnh vực văn học nghệ thuật khác nhau. Ông cộng tác và viết thường xuyên cho các báo nhất là ở Úc, Canada và Hoa Kỳ. Tôi mãi nhớ nụ cười hiền của ông, một Nguyễn Mạnh Trinh nho nhã, điềm đạm. Tôi không quên những lần trò chuyện cùng ông, tuy ít ỏi nhưng đầy ấn tượng và sâu sắc. Tôi cũng sẽ vô cùng tiếc nuối cho sự mất mát của một tài hoa, một ngòi viết hết lòng với văn học nghệ thuật tại hải ngoại. Đôi lần tôi được gặp gỡ ông tại nhà chị Bích Hạnh, Thùy Hạnh. Tuy nhiên, có lẽ lần tôi nói chuyện
Friday, August 27, 202112:17 PM(View: 296)
Tác giả Trần Yên Hòa vừa mới cho trình làng 2 tác phẩm : một, tập truyện ‘’ Những chuyến mưa qua’’ và thứ hai, tập thơ ‘’ Khan cổ gọi tình, về’’. Hình như, ở những tác phẩm đầu tay, chất chứa tinh hoa của một người cầm bút. Ở mức đến, đã có sẳn từ buổi khởi đầu, và ở thành tựu, phải nẫy mầm từ lúc ban sơ. Với thơ, ông là người mơ màng, lãng mạn và dù bây giờ, ở tuổi trên năm mươi, vẫn còn nuối tiếc thuở học trò và nhắc lại ngày xưa, lúc mắt còn xanh và lòng còn mở rộng. Với truyện ngắn, thì là một người kể chuyện thành thật, phát họa lại một thời buổi nhiễu nhương, của chiến tranh tàn bạo và một hậu chiến tranh gấp mấy mươi lần. Nói chuyện với Trần Yên Hòa, chúng tôi ở cương vị độc giả, muốn làm một nhịp cầu người cầm bút trình bày những chất chứa và những điều có thể trong tác phẩm chưa nói được hết. Nhất là, với hai tác phẩm mới, sẽ có nhiều giãi bày bất ngờ thích thú. Một điều nhận xét, trong phong cách diễn tả, cũng như ý tưởng trình bày, Trần Yên Hòa đã có nhiều tính chất của
Saturday, August 21, 20217:21 AM(View: 219)
Mình đã đi hỏi một số nhà đòn, trong đó có nhà đòn lớn nhất TP HCM hiện tại. Các anh chị nhà đòn cho mình những thông tin sau: -Giá cả tất cả các dịch vụ đều tăng. Do thiếu người làm + công việc nguy hiểm và áp lực + thiếu phương tiện + tăng giờ làm + quá tải tại lò thiêu Bình Hưng Hòa. + Giá hòm trước dịch thấp nhất là 2-3 triệu đồng. Trong dịch, cao điểm gần đây người chết thêm hai ba trăm người mỗi ngày, quan tài đóng không kịp, nhà đòn muốn lấy thì phải trả giá hơn lên. Cộng vào đó, giá vận chuyển tăng do chở về TP khó khăn hơn và thêm chi phí phát sinh (đồ bảo hộ, khử khuẩn, xét nghiệm tài xế, chờ đường lâu…) + Giá thuê xe vận chuyển tăng. Lúc trước một chuyến xe chở hòm vô lò Bình Hưng Hòa mất khoảng vài tiếng cả đi lẫn về, chi phí khoảng 3,5 triệu đồng. Nay do quá tải ở Bình Hưng Hòa nên xe phải xếp hàng chờ. Thời gian chờ trung bình hai, ba ngày mới vô tới được cửa lò. Xe nhích từng tấc, cả ngày chỉ đi được vài trăm mét. Nằm đường lâu, tài xế lấy giá vận chuyển tài