DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,344,974

THẰNG CỔ HỌC - Nguyễn Thanh Hiện

Wednesday, January 4, 20173:31 PM(View: 2882)
THẰNG CỔ HỌC - Nguyễn Thanh Hiện
 
THẰNG CỔ HỌC



Image result for cổ học tinh hoa
 
 
 
 
Từ hôm vớ được cuốn Tinh Hoa Cổ Học cuộc đời tôi trở nên tươi đẹp lạ thường. Có người để trò chuyện. Tôi trò chuyện với sách cả ngày lẫn đêm. Từ đó tôi coi nó như người bạn thân thiết. Và gọi nó là thằng cổ học. Thằng cổ học nói với tôi nó là cả mặt đất góp lại. Và tự cổ chí kim đều có ở trong nó. Không có gì là không có trong sách. Thằng cổ học nói. Tôi im, để chứng tỏ là mình thuận theo cái cách nói về sách của thằng cổ học. Nó tuy là sách, nhưng cũng có nỗi hưng phấn hay u buồn như tôi. Này, ông nghĩ có buồn cười hay không. Thằng cổ học nói. Nửa đêm nó dựng tôi dậy để cùng nó luận về câu chuyện Chó Ngáp Nhằm Ruồi.
 
Thằng đó nếu cầm cây cày theo bò trên ruộng thì dễ thương biết mấy. Hiền. Và ăn nói chất phác như cái cách con bò đứng nghỉ, rảy tai. Ráng chặp nữa, nghe con. Thằng đó gọi con bò của mình bằng con, như gọi con mình. Lập tức con bò thôi rảy tai. Con bò rảy tai là để tỏ ra là đang mệt. Chuyện con bò khoảnh ruộng thằng đó rành thế đó. Nhưng bỗng đâu nổi cơn mộng mị. Xóm làng cử người của xóm làng đi thi trạng võ. Thằng đó đi thi trúng tuyển. Ông trạng võ chưa kịp về làng đã phải làm phò mã. Lúc đầu thằng đó thấy sợ. Nhưng chuyện ái ân thì đã từng. Hai mặt con với người vợ tảo tần, còn gì. Nhung gấm thì người ta vẫn cứ thấy khoái hơn là áo vải giày gai. Tự nhiên vua chết. Tự nhiên thằng đó lên làm vua. Ngồi ghế vua, có hôm thằng đó nói với thần dân của mình rằng, ráng chặp nữa nghe con, đừng có rảy tai như thế. Đã có dịp thằng đó đem những lời từng nói với con bò cày của mình ra nói với thần dân của mình.”
 
Dường như thằng cổ học đã nằm lòng chuyện đó từ lâu. Nó đọc một mạch, chẳng cần dòm vô sách. Chuyện hay. Tôi kêu. Nó hỏi hay chỗ nào. Tôi nói chỗ chó ngáp nhằm ruồi. Nó bảo không phải. Hay ở chỗ thằng cha vua đó coi thần dân của mình như lũ bò. Cứ coi như trận bình sách đó tôi thua thằng cổ học. Và đã tìm cách phục thù. Để lợi dụng tính chủ quan của thằng cổ học, tôi đề nghị với nó là hãy trở lại chuyện Chó Ngáp Nhằm Ruồi. Nó đồng ý ngay. Và lần này thì do tôi đọc. Nghe xong, nó kêu hay. Tôi hỏi hay chỗ nào. Nó nói nếu đem chuyện đó đọc cho thằng đó nghe thì thằng đó cũng rảy tai như con bò cày của thằng đó. Trận đó coi như tôi thua nữa. Bỡi thấy phục quá cái cách bình sách của thằng cổ học. Tuy thế tôi cũng tìm cách đỡ gạt cho bớt mặc cảm bằng cách phát biểu một câu xanh rờn triết lý. “Quả tình con người ta có lúc cũng phải tạo ra cho mình một thế giới riêng để sống”. Tôi cố nói ra một lời cao siêu để lòe nó. Chẳng biết có phải thằng cổ học đã biết ý đồ chơi khăm của tôi, hay là biết tỏng cái câu triết lý ấy là chẳng ăn nhập chi với ngữ cảnh ấy, nó đã âm thầm chơi khăm lại tôi. Vào khoảng quá nửa đêm hôm ấy thằng cổ học kêu là nó nằm mơ thấy mỹ nữ. Tôi hỏi mơ thấy mỹ nữ như thế nào. Nó chỉ nói vắn tắt là nó đã nhìn thấy mỹ nữ. Rồi ngủ lại. Tôi cứ nằm trằn trọc nghĩ mãi về giấc mơ mỹ nữ của thằng cổ học. Cứ ráng hình dung dạng hình của mỹ nữ. Một chặp thì thấy người con gái ấy đến với tôi. Hay là nàng  đã bỏ thằng cổ học chạy sang tôi. “Nỗi thống khổ trần gian nhiều đến nỗi không còn chỗ chứa nên đã nghĩ ra cái cách hiện thân thành người con gái, từ đó người đời gọi em là Đoạn, là nói tắt chữ đoạn trường đó ông”. Người con gái nói. Và ôm chầm lấy tôi, khóc. Tôi nói cuộc đời đổi trắng thay đen này làm tôi cũng đoạn trường chẳng kém nàng. Tôi nói với người con gái tên Đoạn. Và cũng bắt đầu khóc. Tôi nhìn thấy nước mắt của chúng tôi nhập vào nhau, chảy vào con sông gần đó, rồi chảy ra biển. Giờ thì em phải đi. Đang khóc quá trời quá đất thì nghe nàng nói. Đến lúc ấy tôi mới giật mình tỉnh ngủ. Thì thấy mình đang ôm chặt thằng cổ học. Nhà ngươi đang chơi khăm ta phải không? Tôi thấy vô cùng tức tối trong lòng. Nó cười, bảo, thì chẳng phải ông từng nói con người ta có lúc cũng phải tạo ra một thế giới riêng cho mình để sống đó sao.


Nguyễn Thanh Hiện
(tác giả gởi)




*



Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

 




 
 
 
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, August 8, 202011:05 AM(View: 205)
Khoảng 2 giờ chiều, vị sĩ quan coi chúng tôi 2 tuần nay, đến phòng và nói lớn: - Các anh chuẩn bị, tất cả gọn gàng quân trang quân dụng, 30 phút sau các anh ra sân tập họp và di chuyển lên phi trường Đà Nẵng, để vào Sài Gòn, đến nhập trại Nguyễn Tri Phương. Các anh sẽ thụ huấn quân sự 9 tuần, giai đoạn tân binh. Các anh nhớ 30 phút nữa, tôi sẽ trở lại và đưa các anh đi. Tất cả bọn chúng tôi đều hô to, tuân lệnh, rồi ai cũng nhảy xuống giường, lo sắp xếp mền, mùng, quân trang quân dụng. Tôi bỏ tất cả tư trang cá nhân vào cái xách marin, rồi ngồi tại giường của mình, đợi viên sĩ quan tới đưa đi. Thời gian đi qua thật chậm, tôi bèn kệ nệ xách cái xách morin, tới ngồi bên giường của Trần Thanh Ng. Trong lúc Ng. cũng vừa thu xếp đồ đạc xong. Tôi nói: - Vào Quang Trung, tôi với bạn nằm gần giường nghe. Ng: - Không biết vào trong đó họ có sắp cho mình nằm gần không? Sợ họ phân chia theo vần A, B, C quá. Tôi nói: - Nếu mình không nằm gần, thì cùng trung đội, hay cùng phòng cũng được.
Monday, August 3, 20205:04 PM(View: 226)
Tôi mang cái túi xách trên vai, nhẹ hèo. Bước khỏi chiếc xe vespa của anh Tôn. Chiếc xe kềnh càng, to đùng, nhưng chạy máy êm re. Anh Tôn làm việc ở nhà máy điện Quảng Ngãi, nay mới đổi về làm tại Đà Nẵng được khoảng một năm. Anh có nhà cửa đàng hoàng, vợ con bảy, tám đứa, nhưng anh sống rất bạt mạng, nhậu nhẹt lu bù. Tuy vậy, anh là người làm ra tiền, quảng đại, hào sảng. Tôi nói với anh Tôn: - Thôi em đi nghe anh Tôn. Cảm ơn anh đã giúp em, hồi hôm nhậu với anh một bữa đáng đời. Vui quá. Anh Tôn nói nhỏ bên tai tôi: - Thôi em đi vào đi. Khi nào được phép ra chơi, nhớ ghé nhà anh, đừng ngại gì hết, nhé. Em nhớ địa chỉ, đi xe ôm có mấy chục bạc. Tôi dạ nhỏ rồi bước vào chỗ bên phải cánh cổng của Trung Tâm 1 Tuyển Mộ Nhập Ngũ, có chòi canh với người lính gác đứng bên trong. Tôi lục túi lấy cái Thẻ Căn Cước và cái Sự Vụ Lệnh, cầm tay. Rồi đến gần nói với người lính gác: - Thưa anh, tôi có Sự Vụ Lệnh vào trình diện ở đây. Xin anh cho vào. Người lính gác đưa tay cầm lấy 2 tờ
Thursday, July 30, 20203:33 PM(View: 341)
Nói đến lính là nói đến sự cơ cực, nhọc nhằn, luôn luôn chạm mặt với cái chết, hoặc đỡ hơn thì bị thương, bỏ một phần thân xác nơi chiến trường...như bản nhạc "Ngày trở về" của Phạm Duy: "Ngày trở về, anh bước lê trên quãng đường đê đến bên lũy tre nắng vàng hoe..." và "Ngày trở về, có anh thương binh chống nạng cày bừa...". Lứa tuổi của chúng tôi trong khoảng thời gian thập niên 60, 70...thì miền nam không còn bình yên nữa, mà đúng là thời đại chiến tranh, nhất là dịp sau Tết Mậu Thân, 1968. Tôi nhớ, khoảng tháng 5/68, tôi đã nộp đơn thi vào cả 2 nơi: Trường Võ Bị Quốc Gia, khóa 25. Và trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị, Khóa 2. Tất cả 2 trường đều tổ chức thi (hình như) tại trường Kỹ Thuật, Đà Nẵng. Đà Nẵng, nơi tôi đến chỉ có 2 lần. Lần thi tú tài 1 và lần thi tú tài 2. Tôi không có bà con thân thiết ở Đà Nẵng. Hai lần thi tú tài 1 và 2, tôi đi (ăn) theo một người bạn học cùng lớp. Bạn tôi dẫn tôi ra cùng ở trọ nhà một người bà con của bạn ấy, ở đâu khoảng khu đường rầy
Saturday, July 25, 20207:28 AM(View: 420)
Đó cũng là những ngày Tết Mậu Thân, 1968. Tết Mậu Thân, tôi vê Tam Kỳ ăn Tết với cha mẹ. Lúc này cha mẹ tôi đã tản cư từ Quán Rường xuống Tam Kỳ. Cha mẹ xin dượng Liệu, một người bà con xa với mẹ tôi, một khoảnh đất nhỏ sau vườn nhà dượng, cùng cậu Tiến (em trai mẹ) làm cái nhà tranh nhỏ để có chỗ tạm trú cho gia đình. Cái nhà nhỏ làm chung, nhưng chia làm hai, bằng tấm vách là tấm cót tre. Cậu Tiến tôi lúc này đang làm xã trưởng xã Kỳ Mỹ, nên buổi sáng cậu về quê làm việc, buổi tối, cậu và các con trai cậu về đây ngủ. Tết Mậu Thân, tôi về ở đây, và trong đêm mùng một, nghe đạn bắn tứ tung, từ tiểu khu Quảng Tín, từ Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn 6 BB, không biết địch tấn công ở đâu, mà từ nhà cha mẹ tôi, đạn bắn gần như sát sạt. Mẹ tôi hoảng quá, ra ngoài chạy lung tung, khiến tôi sợ quá, phải ra dẫn mẹ tôi vô nhà. Lúc đó tôi thấy chiến tranh thật quá gần kề. Cũng nửa tháng sau, tôi vào lại Quảng Ngãi định để thăm trường cũ. Tôi chưa vào Mộ Đức, vì tình hình trong đó nghe nói còn
Wednesday, July 22, 20206:35 AM(View: 493)
Không biết chữ "lính lác" có từ bao giờ? Có lẽ sau ngày 30 tháng tư bảy lăm. Thời gian đi qua lâu quá, tôi cũng không còn nhớ nổi. Chữ "lính lác" - lính là người gia nhập trong quân đội, lính bắc việt gọi là bộ đội. "Lác" theo tiếng bắc là bệnh hắc lào, theo tiếng miền nam, miền trung, là bị bịnh ngứa nổi lên như đồng tiền. Từ này dùng chỉ những anh lính lội rừng, lội núi, qua truông, qua khe, tháng này qua tháng khác, có lúc không có nước tắm rửa nên bị bịnh "lác". Từ này cũng nói lên với tính cách vui cười là, lính nghèo, lính cực khổ trăm bề, nên lính bị "lác". Tôi dùng từ này với tính cách vui cười, không chê bai hay làm xấu người lính. Chuyện lính thì trăm hình vạn trạng (lính miền nam hay bộ đội miền bắc...). Ý của tôi trong hồi ức này là muốn nói đến lính miền Nam, nơi tôi đã tham gia ở đó hơn bảy năm, từ ngày trình diện nhập ngũ (23-10-1968) đến ngày miền nam tan hàng, quân đội cũng tan theo (30-4-1975). Tôi đi lính ngày 23 tháng 10 năm 1968. Một buổi chiều từ Tam Kỳ chạy