DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,492,745

THẰNG CỔ HỌC - Nguyễn Thanh Hiện

Wednesday, January 4, 20173:31 PM(View: 3753)
THẰNG CỔ HỌC - Nguyễn Thanh Hiện
 
THẰNG CỔ HỌC



Image result for cổ học tinh hoa
 
 
 
 
Từ hôm vớ được cuốn Tinh Hoa Cổ Học cuộc đời tôi trở nên tươi đẹp lạ thường. Có người để trò chuyện. Tôi trò chuyện với sách cả ngày lẫn đêm. Từ đó tôi coi nó như người bạn thân thiết. Và gọi nó là thằng cổ học. Thằng cổ học nói với tôi nó là cả mặt đất góp lại. Và tự cổ chí kim đều có ở trong nó. Không có gì là không có trong sách. Thằng cổ học nói. Tôi im, để chứng tỏ là mình thuận theo cái cách nói về sách của thằng cổ học. Nó tuy là sách, nhưng cũng có nỗi hưng phấn hay u buồn như tôi. Này, ông nghĩ có buồn cười hay không. Thằng cổ học nói. Nửa đêm nó dựng tôi dậy để cùng nó luận về câu chuyện Chó Ngáp Nhằm Ruồi.
 
Thằng đó nếu cầm cây cày theo bò trên ruộng thì dễ thương biết mấy. Hiền. Và ăn nói chất phác như cái cách con bò đứng nghỉ, rảy tai. Ráng chặp nữa, nghe con. Thằng đó gọi con bò của mình bằng con, như gọi con mình. Lập tức con bò thôi rảy tai. Con bò rảy tai là để tỏ ra là đang mệt. Chuyện con bò khoảnh ruộng thằng đó rành thế đó. Nhưng bỗng đâu nổi cơn mộng mị. Xóm làng cử người của xóm làng đi thi trạng võ. Thằng đó đi thi trúng tuyển. Ông trạng võ chưa kịp về làng đã phải làm phò mã. Lúc đầu thằng đó thấy sợ. Nhưng chuyện ái ân thì đã từng. Hai mặt con với người vợ tảo tần, còn gì. Nhung gấm thì người ta vẫn cứ thấy khoái hơn là áo vải giày gai. Tự nhiên vua chết. Tự nhiên thằng đó lên làm vua. Ngồi ghế vua, có hôm thằng đó nói với thần dân của mình rằng, ráng chặp nữa nghe con, đừng có rảy tai như thế. Đã có dịp thằng đó đem những lời từng nói với con bò cày của mình ra nói với thần dân của mình.”
 
Dường như thằng cổ học đã nằm lòng chuyện đó từ lâu. Nó đọc một mạch, chẳng cần dòm vô sách. Chuyện hay. Tôi kêu. Nó hỏi hay chỗ nào. Tôi nói chỗ chó ngáp nhằm ruồi. Nó bảo không phải. Hay ở chỗ thằng cha vua đó coi thần dân của mình như lũ bò. Cứ coi như trận bình sách đó tôi thua thằng cổ học. Và đã tìm cách phục thù. Để lợi dụng tính chủ quan của thằng cổ học, tôi đề nghị với nó là hãy trở lại chuyện Chó Ngáp Nhằm Ruồi. Nó đồng ý ngay. Và lần này thì do tôi đọc. Nghe xong, nó kêu hay. Tôi hỏi hay chỗ nào. Nó nói nếu đem chuyện đó đọc cho thằng đó nghe thì thằng đó cũng rảy tai như con bò cày của thằng đó. Trận đó coi như tôi thua nữa. Bỡi thấy phục quá cái cách bình sách của thằng cổ học. Tuy thế tôi cũng tìm cách đỡ gạt cho bớt mặc cảm bằng cách phát biểu một câu xanh rờn triết lý. “Quả tình con người ta có lúc cũng phải tạo ra cho mình một thế giới riêng để sống”. Tôi cố nói ra một lời cao siêu để lòe nó. Chẳng biết có phải thằng cổ học đã biết ý đồ chơi khăm của tôi, hay là biết tỏng cái câu triết lý ấy là chẳng ăn nhập chi với ngữ cảnh ấy, nó đã âm thầm chơi khăm lại tôi. Vào khoảng quá nửa đêm hôm ấy thằng cổ học kêu là nó nằm mơ thấy mỹ nữ. Tôi hỏi mơ thấy mỹ nữ như thế nào. Nó chỉ nói vắn tắt là nó đã nhìn thấy mỹ nữ. Rồi ngủ lại. Tôi cứ nằm trằn trọc nghĩ mãi về giấc mơ mỹ nữ của thằng cổ học. Cứ ráng hình dung dạng hình của mỹ nữ. Một chặp thì thấy người con gái ấy đến với tôi. Hay là nàng  đã bỏ thằng cổ học chạy sang tôi. “Nỗi thống khổ trần gian nhiều đến nỗi không còn chỗ chứa nên đã nghĩ ra cái cách hiện thân thành người con gái, từ đó người đời gọi em là Đoạn, là nói tắt chữ đoạn trường đó ông”. Người con gái nói. Và ôm chầm lấy tôi, khóc. Tôi nói cuộc đời đổi trắng thay đen này làm tôi cũng đoạn trường chẳng kém nàng. Tôi nói với người con gái tên Đoạn. Và cũng bắt đầu khóc. Tôi nhìn thấy nước mắt của chúng tôi nhập vào nhau, chảy vào con sông gần đó, rồi chảy ra biển. Giờ thì em phải đi. Đang khóc quá trời quá đất thì nghe nàng nói. Đến lúc ấy tôi mới giật mình tỉnh ngủ. Thì thấy mình đang ôm chặt thằng cổ học. Nhà ngươi đang chơi khăm ta phải không? Tôi thấy vô cùng tức tối trong lòng. Nó cười, bảo, thì chẳng phải ông từng nói con người ta có lúc cũng phải tạo ra một thế giới riêng cho mình để sống đó sao.


Nguyễn Thanh Hiện
(tác giả gởi)




*



Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

 




 
 
 
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Sunday, May 9, 20217:22 AM(View: 21)
Từ nghìn xưa cho đến nay – trên quê hương chúng ta – hình ảnh người mẹ là hình bóng thiêng liêng, cao quý nhất… không hết lời ngưỡng mộ trong dòng văn học nghệ thuật. Mẹ từ khi “mang nặng đẻ đau”, cưu mang, nuôi nấng, dạy dỗ khi con chào đời cho đến khi trưởng thành, xa cách và khi về già. Nói đến mẹ là nói đến trái tim nhân bản, hy sinh và thương yêu vô bờ bến cả cuộc đời cho con đến khi nhắm mắt. Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại. Trước năm 1975, ở miền Nam VN không có Ngày Hiền Mẫu, Ngày Của Mẹ… để nhắc đến, để vinh danh, để nhớ vì với người con, hình bóng đó gắn liền với ngày tháng cuộc đời. Nhân ngày Mother’s Day ở Mỹ. Gởi đến mọi người những ca khúc tiêu biểu. Và, thân tặng với những ai không còn mẹ
Tuesday, May 4, 202111:46 AM(View: 73)
Trong bất cứ xã hội nào, thì bộ phận có học vấn luôn đóng vai trò quan trọng hàng đầu đối với mọi lĩnh vực. Điều đơn giản này thiết tưởng chẳng cần phải nhắc lại. Nhưng thực tế lịch sử luôn khiến chúng ta không được yên lòng, chủ quan với bất cứ nhận định nào. Số phận của trí thức luôn gắn liền với số phận của những cộng đồng, quốc gia cụ thể, nơi anh ta là thành viên. Trong những xã hội lạc hậu, bảo thủ, trí thức luôn bị dị nghị, bị nghi ngờ, bị lánh xa, thậm chí bị coi thường, bị biến thành kẻ thù nguy hiểm, như chúng ta từng thấy, đang thấy và chắc chắn sẽ còn thấy. Các đấng quân vương, những kẻ độc tài thường đòi hỏi mọi thần dân đều phải nhất nhất tin theo ông bà ta, cấm bàn cãi. Mọi lời ông bà ta ban ra là chân lý cuối cùng, bất khả tư nghị, không ai có quyền nghi ngờ tính đúng đắn tuyệt đối của nó. Trí thức trong những xã hội ấy thường đóng vai trò làm vật trang trí, không có tiếng nói, hoặc quay sang quy phục quyền lực để vinh thân phì gia, chấp nhận làm cái loa cho nó,
Friday, April 30, 20213:56 PM(View: 185)
Cứ mỗi lần nghe những câu hát này là tôi lại nhớ đến vở kịch ấy, có lẽ vì trong kịch bản cũng có nhân vật “đứa con da vàng của Mẹ” đi tập kết ra Bắc, xa Mẹ mãi đến hai mươi năm. Có khác chăng, đứa con ấy sau cùng đã tìm về căn nhà của Mẹ vào đúng cái ngày oan nghiệt ấy, ngày 30 tháng Tư. Các con tôi đã về, tên vở kịch ba màn, nhà văn Trùng Dương khởi viết năm 1978, có hiệu đính những năm gần đây. Câu chuyện khoanh tròn trong một gia đình sinh sống ở miền Nam Việt Nam trong một khu đông dân cư và bình dân với các diễn biến dồn dập, các tình tiết gay cấn, bất ngờ vào những ngày cuối tháng Tư năm 1975. “Các con tui… đã về!” Thoạt nghe dễ tưởng là tiếng reo vui, vỡ òa hạnh phúc cho cuộc trùng phùng sau nhiều năm dài chia phôi và nhung nhớ. Thế nhưng mọi chuyện diễn ra theo cách khác. Nhân vật chính, bà mẹ miền Nam, thều thào thốt ra câu ấy trong màn cuối, cảnh cuối, là cảnh nhiều kịch tính nhất trong suốt chiều dài vở kịch. Bà mẹ nở nụ cười rạng rỡ, âu yếm gọi tên thằng con
Sunday, April 25, 20218:02 AM(View: 290)
Việt Nam Cộng Hòa chỉ sống được vỏn vẹn gần 21 năm. Từ 1954 tới 4/1975. Nhưng sách xuất bản là một con số không nhỏ. Trước năm 1954, văn học miền Nam vẫn hiện diện với nhiều cây bút nổi tiếng nhưng kể từ khi có cuộc di cư của đồng bào miền Bắc, cây trái mới nở rộ. Theo số liệu của Bộ Thông Tin công bố, dựa theo thống kê của Ủy Hội Quốc Gia Unesco Việt Nam vào tháng 9/1972 thì trung bình Việt Nam Cộng Hòa đã cấp giấy phép xuất bản cho khoảng ba ngàn đầu sách mỗi năm. Cộng chung trong gần 21 năm đã có khoảng từ 50 ngàn tới 60 ngàn đầu sách được xuất bản. Thêm vào đó có khoảng 200 ngàn đầu sách ngoại quốc được nhập cảng. Giả dụ mỗi đầu sách in 3 ngàn cuốn thì tổng số sách in là 180 triệu. Đó là ước tính của tác giả Nguyễn văn Lục. Nhưng trong bài viết “Mấy Ý Nghĩ về Văn Nghệ Thực Dân Mới” đăng trên tuần báo Đại Đoàn Kết của Vũ Hạnh, nhà văn nằm vùng, thì từ năm 1954 đến 1972, có 271 ngàn loại sách lưu hành tại miền Nam với số bản là 800 triệu bản. Sách của ông Trần Trọng Đăng Đàn lại ước
Tuesday, April 20, 202112:01 PM(View: 292)
Không một quan hệ thân xác nào chỉ hoàn toàn là thân xác. Trong khi bạn giao tiếp tình dục với người khác, sờ mó, hôn, làm tình, không chỉ hai cơ thể có dịp cọ xát với nhau mà còn có những tiếp xúc đụng chạm khác nữa: xúc cảm, sự đau đớn, sự hòa tan, hạnh phúc, sự tưởng tượng, những mối quan hệ trở nên bền chặt hơn hoặc trở nên rạn vỡ hơn. Truyền thống của người Việt Nam, cũng như của nhiều tôn giáo, đối lập đời sống nhục cảm và đời sống tinh thần, một bên thấp hèn, một bên cao quý. Trẻ em từ khi sinh ra đến trước tuổi trưởng thành rất dễ bị tổn thương khi tiếp xúc với tình dục, chẳng thế mà Nguyễn Viện đã ghi rõ dưới nhan đề bài thơ của anh “không dành cho trẻ em dưới 18 tuổi”. Các nhà nghiên cứu nhân chủng học không ngớt ngạc nhiên phát hiện rằng đời sống của nhân loại đầy rẫy các yếu tố dục tính, tổ tiên chúng ta không hề ngượng ngùng khi đề cập đến sex trong văn hóa và nghệ thuật. Rõ ràng có một mối liên hệ mật thiết giữa tình dục và các huyền thoại và tôn giáo và những phẩm chất