DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,347,153

50 câu VÀ một số bài thơ cũ - Lê Văn Phong (Nguyễn Viện giới thiệu)

Monday, January 9, 20174:30 PM(View: 2828)
50 câu VÀ một số bài thơ cũ - Lê Văn Phong (Nguyễn Viện giới thiệu)

50 câu VÀ một số bài thơ cũ

Vừa qua, tôi nhận được email của một người không quen biết đính kèm một tập bản thảo gồm những câu “cách ngôn” và ít bài thơ.  Nội dung đại ý biết tôi mới in sách ở nhà Giấy Vụn, anh nhờ tôi đọc và tìm cách giới thiệu giùm. Anh ta nói không có máy tính và lá thư gửi cho tôi có thể là duy nhất. Thư không ký tên. Tuy nhiên, anh ta cho số điện thoại. Sau khi đọc, tôi gọi cho anh. Được biết như sau:

Tên: Nguyễn Văn Phong. 32 tuổi. Sống tại Thanh Hóa. Hiện đang là một nông dân thất nghiệp. Bình thường đi làm mướn, ai thuê gì làm nấy như cắt cỏ, chẳng hạn. Hết.

 

Tôi không quan tâm đến nhân thân anh ta làm gì. Nhưng những gì anh ta viết, quả thật không bõ công tôi đọc và viết những dòng giới thiệu này. Tôi đã thấy một mảnh đời và những suy nghĩ của anh ta như những đốm lửa lầm lũi trong đêm, tự nó cháy sáng như một tỉnh thức và phóng chiếu vào cuộc đời này hình ảnh của chính nó như một minh triết.  

 

Hy vọng các bạn cũng không thất vọng khi đọc anh.

 

NGUYỄN VIỆN

 

Nguyễn Văn Phong

 

 

 

Nếu không viết ra – bạn đang cất giấu còn lớn hơn cả một kiệt tác.

 

 

Hiện thực đáng sợ hơn ác mộng ở chỗ nó hiện thực hơn.

 

 

Nếu được mời nhận tiền đầu tư sáng tác, hãy trả lời” Tiền thuế của dân đấy”.- Dựa theo câu nói của nhà văn Nguyên Ngọc.

 

 

Một hôm, một chủ tịch xã ôm tiền sang tỉnh bạn lập công ty. Một hôm, đang ngủ tỉnh dậy, trưởng thôn xin nhường  chức. Một hôm có tay bảnh bao bị truy nã quốc tế, nếu hắn bị đi tù thì xin… chặt đầu tôi đi.

 

 

Trước khi được uống rượu, lão nát rượu phải đi qua nhà xưởng của cái người cho rượu.

 

 

Lòng căm thù trở nên ngọt ngào khi không dẫn đến quyết định cục bộ.

 

 

Cuối cùng thì hắn cũng phải sưởi ấm bằng tàn tro của những thứ mình đã đốt đi.

 

 

Chính trị là người bảo vệ lợi ích cho anh trước những nhóm đối kháng.

 

 

Người ta có thể bố thí cho anh cả giấc mơ, do đó cái bài thơ mà anh làm ra thì 50 phần trăm là của họ.

 

 

Hệ thống tổ chức và những giao kèo đã mang về cho khối kẻ nhiều quyền lợi nên họ đi bố thí cho người khác một ít.

 

 

Những người ngồi hưởng lương từ ngân sách thường chưa bao giờ thấy một công nhân say rượu.

 

 

Lòng tự trọng là thứ còn lại sau khi tất cả đã bị cuốn bay đi theo thời gian.

 

 

Cầm lái để biết lúc nào thì đi rất nhanh trên con tàu của mình.

 

 

Tự do không ngọt ngào như sô cô la mà đau như bị ai đó đánh và lạ như thể chưa hề có ngày hôm qua.

 

 

Có những cuộc chiến mà người già xung trận, người hưởng lương cao lại ngồi trong xe hơi.

 

 

Người cha ngoại tình đã đưa đứa con hư vào ổ mai phục của mĩ nhân kế.

 

 

Hiện đại phát triển đến nỗi thay vì người ta đã ỉa ra cả đống phân to bằng cái nhà thì cuộc sống lại tạo ra nước để cuốn từng cục trôi đi.

 

 

Ai, và sẽ trở thành cái gì khi đi cà kheo qua hàng loạt cạm bẫy?

 

 

Tham nhũng không đủ bẩn thỉu để đè bẹp những khát khao âm thầm.

 

 

Học cách tôn trọng người khác và có một người đáng để tôn trọng đều là những niềm hạnh phúc lớn.

 

 

Sáng tạo là một trong những quyền lớn nhất của con người.

 

 

Giật mình thẹn với thời gian.

 

 

Điều thú vị nhất ở sự ngớ ngẩn là hắn không bao giờ biết được mình ngớ ngẩn đến mức nào.

 

 

- Cũng không khó hiểu lắm đâu. Vì đó chỉ là đi tiếp của ngày hôm qua.

 

 

Phải luôn toát ra một cái gì đó nếu như không muốn bị cuốn vào dối gian.

 

 

Sống bất khuất trước những đồng tiền bẩn thỉu cũng giống như nhìn chăm chăm vào họng súng, toàn thấy đen ngòm và chết chóc.

 

 

Rụng lá mùa đông và mầm sống chứa trong hạt là những sự nghỉ ngơi hoàn hảo.

 

 

Nếu bạn thấy con tim đã quá mệt mỏi mà lại thấy mình vẫn còn sống, hãy lẩm bẩm câu thần chú “Đừng chết. Hãy sống nhé: Mùa xuân”.

 

 

Đốt tiền để trêu ngươi người khác là một thú vui thời thượng và chỉ có ở tầng lớp thượng lưu.

 

 

Khi một chế độ lo sợ bị sụp đổ: anh ta sẽ tự vệ điên cuồng.

Hiện thực là cái gì đó đang đứng chờ ta tàn cuộc nhậu và sẽ còn ở lại cho đến ngày hôm sau.

Hiện thực có sức quyến rũ rất lớn đủ để đi xuyên qua đám mây u ám của thất vọng lẫn cầu vồng sặc sỡ của vinh quang.

Sự đơn điệu giết chết trí tuệ – những khó khăn thử thách sẽ nâng anh ta lên.

Đã lên tàu sẽ cập bến.

Nếu bạn đi quá nhanh những huyền thoại sẽ lỗi thời!

 

 

Không nhìn vào vết sẹo để thôi căm thù kẻ chém mình.

Truyền thông là nơi để kẻ nhút nhát vươn mình thành khổng lồ.

Cái gì đứng trước nguy cơ thoái trào lại càng nắm trong tay sức mạnh khủng khiếp nhất thì đó chính là tâm bão.

Cơn bão vô hình ngoại trừ cuốn lá.

Bảo hiểm cho cảm hứng cũng giống như cái giảm sóc, phải đàn hồi thì mới êm.

Giành lại tự do cho giác quan không thể thiếu vắng hai gã khờ là Tư duy và Cảm nhận.

Tạo điều kiện cho niềm cảm hứng thoái trào và nhận ra sự gối đầu giữa các vùng ký ức- đó là định nghĩa mới về Tự do.

Tự do chỉ là một bước tụt lại từ nhịp độ đơn điệu thông thường.

 

 

Hãy ngồi lại để đồng nghĩa với việc đang đi rất xa.

Tiếng chim hót là một phần của những âm thanh đang nghe, những gì không được nghe là một phần của những điều đang tồn tại.

Chỉ khi không hạnh phúc mới có thể nhận ra vẻ đẹp giản dị của hạnh phúc.

Trong một cuộc sống nhàm chán thì một sự nhàm chán ít đơn điệu hơn sẽ tạo ra phấn chấn.

Làm những việc bất chấp hậu quả không đồng nghĩa với việc đang được sống hết mình.

Những thứ tạo nên gánh nặng cho cuộc đời lại thường là nơi nghỉ ngơi cho sự mệt mỏi.

Ra khỏi trí tưởng tượng để cày xới vô thức.

Có một sự khác nhau giữa khốn khó và sung túc là có còn được mò mẫm trên những nẻo đường tăm tối nữa hay không.

Đôi khi tôi hít thở bằng chính thứ mùi do mình thải ra.

Kỳ vọng của người khác là một loại tài sản quý giá hơn cả tiền bạc.

Trong các nước cờ thì hiến tốt đồng nghĩa với phải tự cắt đi một khúc ruột để đưa kẻ thù vào chỗ chết.

Những thứ còn lại sau một đêm cũng luôn hòa quyện với ân huệ  mà cuộc sống ban tặng để tạo ra một thứ vẫn thường được gọi là tâm hồn.

 

 

Thử thách lớn nhất là cuộc đời vì nó đem đến nếp nhăn và vĩnh biệt tuổi trẻ.

Hành động đã và đang ngày càng vượt ra khỏi sự răn đe của giáo điều!

Luôn có một điều gì đó trở lại trong hồi ức để ngọn lửa lại có thể bùng lên mịt mùng.

Nếu không đủ quyết tâm khước từ những điều nực cười, chúng ta cũng sẽ không đủ nước mắt cho những điều làm mình khóc.

Nếu không sống thì lãng phí quá… những ước ao mịt mùng.

Đàn bà khi không nghĩ mình đang bố thí sex cho đàn ông, họ hấp dẫn hơn.

Nực cười nhất là chúng ta đặt hy vọng vào những thứ không mang đến cho chúng ta hy vọng.

 

 

 

Mấy thợ khoan giếng vẫn khoan.
Trưa
Không nghỉ

Được rất ít so với những ước mơ
Biết ơn rồi từ giã.
Thế thôi

 

 

Mưa rơi đầy.
tầm tã
mưa rơi

Còn bao nhiêu thời gian cho lãng quên
hỡi những giục giã
ngân dài

 

 

Nơi đâu là nhà
Buổi chiều xa xứ
Cánh chim trời

 

 

Người đàn ông
Mệt mỏi sau những chuyến mưu sinh
Để lại ngọn lửa, cái xoa đầu đứa trẻ.


Mưa làm tôi dũng cảm
trong cơn rét
quét đi nhỏ nhặt thường ngày

 

 

Mùa thu ở lại

 

Mùa thu ở lại là những ngày không nắng
Mùa thu thiếu vắng kỷ niệm, nên thu buồn xơ xác
Úa tàn ngay trên cả lúa vàng tươi

 

 

Đồng loại

Trong cái nhìn của người đi đường
tôi thấy mình trong khuôn mặt họ
những điểm tương đồng,
và khác biệt, không thể cảm thông
tôi thấy mình trong đôi mắt trẻ thơ
hồn nhiên và ngây dại
tôi thấy tôi trên tấm gương khuân mặt đồng loại,
người lạ
chưa một lần quen
chúng ta soi thấu nhau về phía thiếu hụt
tìm ra nhân ái
đi qua đời nhau,
hoặc nhận ra thiết tha.

 

 

Chờ đón

 

Không sợ mỏi gối
không sợ gân căng
không sợ nguy nan, gian khổ
không sợ ngày dài, đại dương xa
không sợ bao la, vắng vẻ,
hành trình mới mẻ
không sợ chân trời
không sợ tối, không sợ mưa
không sợ trưa
không sợ tháng
ngày và ngày
hiện hữu
xa vời
đầy vơi
chìm khuất
khát khao
say đắm
bồng bột
mê muội
ngọt ngào
chờ đón
yêu.

 

 

Lạnh dài năm tháng

 

Lạnh
vỉa hè, bếp lửa nướng ngô
đêm, trời chưa sáng
vì lạnh nhất chưa đến
dòng người trú tránh
cái lạnh
đi qua nỗi sợ
gặp mùa đông năm cũ
cũng bếp than hồng có ngô nướng lề đường
nghe đêm đang tít tắp
lạnh nhất đến gần rồi
mùa đông qua năm tháng
mùa đông so vừa quá khứ
đến ban mai ló rạng
mùa đông qua như năm tháng bên thềm.

 

 

Hãy lãng quên tôi

 

Mùa xuân, cây lá hãy lãng quên tôi

Kỷ niệm, hãy lãng quên tôi

Ô cửa

hãy lãng quên tôi

băng qua mùa hoài niệm

con tàu, hãy lãng quên tôi

Mùa đông u ám

hãy lãng quên tôi

Bạn cũ lãng quên tôi

Bất động, mặc dòng đời lãng quên tôi

Mặc người lãng quên tôi

Rừng cây xanh lá

mặt trời lãng quên tôi

Con đường lãng quên tôi

Miền nhớ lãng quên tôi

Sầu muộn lãng qên tôi

Năm tháng lãng quên tôi

Xin người lãng quên tôi

Thế giới lãng quên tôi

Thì đành lãng quên tôi.

 

 

Nắng rồi cũng tắt

 

Nắng
gắt gao
xuyên qua vai áo rát bỏng

đòi xương cốt gục ngã
ù tai chóng mặt
đuổi diêm dân khỏi cánh đồng
vội vã…
rồi Nắng tắt.

 

 

Mùa đông còn lại gì nào

 

Mùa đông còn lại gì nào
cô đơn và trơ trọi
bên một quả đồi nhỏ
con đường xa lạ
mối quan hệ hời hợt
đàn bà chưa kịp làm tình

Mùa đông còn lại gì nào
cô đơn và trơ trọi
kiêu hãnh tàn theo hoài niệm
bên buốt giá

đơn độc
xác xơ

 

The thắt gối đầu the thắt
xơ xác đợi xác xơ
tôi còn lại gì nào
đơn độc, và
tự do

 

 

Một cuộc sinh nở

 

Khi những cô đơn oằn mình qua đêm, qua phố, 
qua gầy hao 
niềm hạnh phúc khô teo thành hạt 
trong mùa đông 
Buốt giá vô duyên như khách không mời 
nán lại trong đêm nghe gió lùa qua cửa 
(Khi vị khách ra đi) 
mùa đông nối dài chút nữa 
luyến lưu những khô hanh, giá buốt 
đã hạt giống đang âm thầm trở dạ 
sinh sôi.

 

Sống bao trùm lên ý niệm

 

Nếu cuộc sống là vượt ngục 
vượt ngục bao trùm lên do dự 
Nếu sống là cơn đau 
cơn đau bao trùm hoan hỷ 
Sống là thời gian, thời gian rộng dài muôn hướng 
muôn nơi có bờ bãi, ngọn nguồn 
Sống bao trùm mọi ý niệm: 
ân hận và lãng quên.

 

 

Trống vắng

 

Bỏ xa 
thiêng liêng và thời sự 
Bất tử ở đâu? 
Hành trang chỉ là trống vắng

Lặng lẽ 
vẫn bỏ xa 
nơi nao? 
Hạnh phúc nơi đâu? 
mơ hoang 
nước mắt thành trống vắng

hết bỏ xa 
Mặt trời vẫn mới 
Tâm hồn héo úa 
bên đời 
               mưu sinh. 

 

 

Tôi thuộc về con đường nhỏ

 

Ngôi làng hai bên đường 
Quán cà phê, những người chạy chợ 
Uống cà phê, 
rồi từ giã

Không bao giờ quay lại con đường nhỏ 
Cửa hàng tạp hóa, những người đàn bà chạy chợ 
mua chuối, 
Chất đầy xoài 
dưới nắng vàng rực rỡ 
Nơi tôi từng đặt bước 
qua những căn nhà hai bên con đường nhỏ 
ngơ ngác 
chào tôi. 

 

 

Người dưng

 

Đi tìm việc làm 
gặp một người đàn bà 
chị đưa tôi bơ vơ qua những quầy hàng nhỏ 
của người đi biển 
tạp hóa, phục vụ hậu cần biển 
cơ khí, đông lạnh 
cố tìm cho tôi một công việc tạm bợ nhưng không thành 
những nong phơi đầy cá, 
hải sản 
trên đường đê biển 
lồng lộng thổi gió khơi 
bên những con người bận rộn 
người già cũng là nhân công 
cùng trẻ nhỏ 
chúng tôi ra về trong chiều tàn 
trống không 
cuộc đời tôi lông bông 
nên thầm biết ơn 
người đàn bà đạp xe suốt buổi chiều 
giúp một người dưng.

 

 

Nơi tôi đi qua

 

Đi qua nhiều ngôi làng 
qua thật nhiều ngôi nhà 
ngưỡng cửa, bậc thềm 
góc sân 
những nơi tôi qua 
con kênh 
vách núi 
đường làng, mái ngói 
ao, vườn 
nhìn tôi qua nếp cửa 
giàn mướp, cây cầu 
đồng, mương, ruộng rạ 
đứa trẻ nhìn tôi đi qua những con bò, 
con ngõ 
tôi đi qua cây rừng 
vườn rau, đồi đá 
lỗ chỗ người khinh, người cười 
những nơi tôi đi qua.

 

 

Suối nhỏ tìm ghềnh

 

Hỡi con suối 
men theo lặng lẽ 
cây rừng nói khẽ 
con suối nhỏ 
tìm ghềnh 
băng băng trong đêm 
sương khuya lững thững 
mây trôi hờ hững 
con suối tìm ghềnh 
băng băng.

 

 

Nằm nghe tiếng gió

 

bệnh viện 
sự nghỉ ngơi bất chợt 
bên dòng đời 
lòng nằm nghe tiếng gió

cơn bão đến 
mất điện 
căn nhà mút màn mưa 
đời nằm nghe tiếng gió

Con tàu cuộc đời lao dốc, 
Tôi thấy mình nằm nghe tiếng gió 
êm đềm 
một giai điệu 
bên thét gào mưu toan.

 

 

Sau tất cả là con đường

 

Sau những thiếu hụt 
sau những ước mơ không thành 
sau bất hạnh 
và kiệt quệ 
bị hắt hủi và xua đuổi 
oan trái, 
nghiệt ngã 
cạm bẫy, 
và lừa lọc 
sau tất cả . . . 
là con đường.


Lê Văn Phong
(từ: VV)



*



Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content




Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, August 8, 202011:05 AM(View: 252)
Khoảng 2 giờ chiều, vị sĩ quan coi chúng tôi 2 tuần nay, đến phòng và nói lớn: - Các anh chuẩn bị, tất cả gọn gàng quân trang quân dụng, 30 phút sau các anh ra sân tập họp và di chuyển lên phi trường Đà Nẵng, để vào Sài Gòn, đến nhập trại Nguyễn Tri Phương. Các anh sẽ thụ huấn quân sự 9 tuần, giai đoạn tân binh. Các anh nhớ 30 phút nữa, tôi sẽ trở lại và đưa các anh đi. Tất cả bọn chúng tôi đều hô to, tuân lệnh, rồi ai cũng nhảy xuống giường, lo sắp xếp mền, mùng, quân trang quân dụng. Tôi bỏ tất cả tư trang cá nhân vào cái xách marin, rồi ngồi tại giường của mình, đợi viên sĩ quan tới đưa đi. Thời gian đi qua thật chậm, tôi bèn kệ nệ xách cái xách morin, tới ngồi bên giường của Trần Thanh Ng. Trong lúc Ng. cũng vừa thu xếp đồ đạc xong. Tôi nói: - Vào Quang Trung, tôi với bạn nằm gần giường nghe. Ng: - Không biết vào trong đó họ có sắp cho mình nằm gần không? Sợ họ phân chia theo vần A, B, C quá. Tôi nói: - Nếu mình không nằm gần, thì cùng trung đội, hay cùng phòng cũng được.
Monday, August 3, 20205:04 PM(View: 249)
Tôi mang cái túi xách trên vai, nhẹ hèo. Bước khỏi chiếc xe vespa của anh Tôn. Chiếc xe kềnh càng, to đùng, nhưng chạy máy êm re. Anh Tôn làm việc ở nhà máy điện Quảng Ngãi, nay mới đổi về làm tại Đà Nẵng được khoảng một năm. Anh có nhà cửa đàng hoàng, vợ con bảy, tám đứa, nhưng anh sống rất bạt mạng, nhậu nhẹt lu bù. Tuy vậy, anh là người làm ra tiền, quảng đại, hào sảng. Tôi nói với anh Tôn: - Thôi em đi nghe anh Tôn. Cảm ơn anh đã giúp em, hồi hôm nhậu với anh một bữa đáng đời. Vui quá. Anh Tôn nói nhỏ bên tai tôi: - Thôi em đi vào đi. Khi nào được phép ra chơi, nhớ ghé nhà anh, đừng ngại gì hết, nhé. Em nhớ địa chỉ, đi xe ôm có mấy chục bạc. Tôi dạ nhỏ rồi bước vào chỗ bên phải cánh cổng của Trung Tâm 1 Tuyển Mộ Nhập Ngũ, có chòi canh với người lính gác đứng bên trong. Tôi lục túi lấy cái Thẻ Căn Cước và cái Sự Vụ Lệnh, cầm tay. Rồi đến gần nói với người lính gác: - Thưa anh, tôi có Sự Vụ Lệnh vào trình diện ở đây. Xin anh cho vào. Người lính gác đưa tay cầm lấy 2 tờ
Thursday, July 30, 20203:33 PM(View: 366)
Nói đến lính là nói đến sự cơ cực, nhọc nhằn, luôn luôn chạm mặt với cái chết, hoặc đỡ hơn thì bị thương, bỏ một phần thân xác nơi chiến trường...như bản nhạc "Ngày trở về" của Phạm Duy: "Ngày trở về, anh bước lê trên quãng đường đê đến bên lũy tre nắng vàng hoe..." và "Ngày trở về, có anh thương binh chống nạng cày bừa...". Lứa tuổi của chúng tôi trong khoảng thời gian thập niên 60, 70...thì miền nam không còn bình yên nữa, mà đúng là thời đại chiến tranh, nhất là dịp sau Tết Mậu Thân, 1968. Tôi nhớ, khoảng tháng 5/68, tôi đã nộp đơn thi vào cả 2 nơi: Trường Võ Bị Quốc Gia, khóa 25. Và trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị, Khóa 2. Tất cả 2 trường đều tổ chức thi (hình như) tại trường Kỹ Thuật, Đà Nẵng. Đà Nẵng, nơi tôi đến chỉ có 2 lần. Lần thi tú tài 1 và lần thi tú tài 2. Tôi không có bà con thân thiết ở Đà Nẵng. Hai lần thi tú tài 1 và 2, tôi đi (ăn) theo một người bạn học cùng lớp. Bạn tôi dẫn tôi ra cùng ở trọ nhà một người bà con của bạn ấy, ở đâu khoảng khu đường rầy
Saturday, July 25, 20207:28 AM(View: 440)
Đó cũng là những ngày Tết Mậu Thân, 1968. Tết Mậu Thân, tôi vê Tam Kỳ ăn Tết với cha mẹ. Lúc này cha mẹ tôi đã tản cư từ Quán Rường xuống Tam Kỳ. Cha mẹ xin dượng Liệu, một người bà con xa với mẹ tôi, một khoảnh đất nhỏ sau vườn nhà dượng, cùng cậu Tiến (em trai mẹ) làm cái nhà tranh nhỏ để có chỗ tạm trú cho gia đình. Cái nhà nhỏ làm chung, nhưng chia làm hai, bằng tấm vách là tấm cót tre. Cậu Tiến tôi lúc này đang làm xã trưởng xã Kỳ Mỹ, nên buổi sáng cậu về quê làm việc, buổi tối, cậu và các con trai cậu về đây ngủ. Tết Mậu Thân, tôi về ở đây, và trong đêm mùng một, nghe đạn bắn tứ tung, từ tiểu khu Quảng Tín, từ Bộ Chỉ Huy Trung Đoàn 6 BB, không biết địch tấn công ở đâu, mà từ nhà cha mẹ tôi, đạn bắn gần như sát sạt. Mẹ tôi hoảng quá, ra ngoài chạy lung tung, khiến tôi sợ quá, phải ra dẫn mẹ tôi vô nhà. Lúc đó tôi thấy chiến tranh thật quá gần kề. Cũng nửa tháng sau, tôi vào lại Quảng Ngãi định để thăm trường cũ. Tôi chưa vào Mộ Đức, vì tình hình trong đó nghe nói còn
Wednesday, July 22, 20206:35 AM(View: 513)
Không biết chữ "lính lác" có từ bao giờ? Có lẽ sau ngày 30 tháng tư bảy lăm. Thời gian đi qua lâu quá, tôi cũng không còn nhớ nổi. Chữ "lính lác" - lính là người gia nhập trong quân đội, lính bắc việt gọi là bộ đội. "Lác" theo tiếng bắc là bệnh hắc lào, theo tiếng miền nam, miền trung, là bị bịnh ngứa nổi lên như đồng tiền. Từ này dùng chỉ những anh lính lội rừng, lội núi, qua truông, qua khe, tháng này qua tháng khác, có lúc không có nước tắm rửa nên bị bịnh "lác". Từ này cũng nói lên với tính cách vui cười là, lính nghèo, lính cực khổ trăm bề, nên lính bị "lác". Tôi dùng từ này với tính cách vui cười, không chê bai hay làm xấu người lính. Chuyện lính thì trăm hình vạn trạng (lính miền nam hay bộ đội miền bắc...). Ý của tôi trong hồi ức này là muốn nói đến lính miền Nam, nơi tôi đã tham gia ở đó hơn bảy năm, từ ngày trình diện nhập ngũ (23-10-1968) đến ngày miền nam tan hàng, quân đội cũng tan theo (30-4-1975). Tôi đi lính ngày 23 tháng 10 năm 1968. Một buổi chiều từ Tam Kỳ chạy