DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,383,392

Đỉnh điểm và Tận đáy - Đỗ Trung Quân

Sunday, September 4, 201112:00 AM(View: 9516)
Đỉnh điểm và Tận đáy - Đỗ Trung Quân

Đỉnh điểm và Tận đáy


Rõ rồi nhé! Rõ mồn một rồi nhé!

Bức công văn trả lời yêu cầu đính chính và xin lỗi của các nhân sĩ, trí thức của ông Tổng giám đốc Đài truyền hình Hà Nội [xem bản chụp[*] ở cuối bài viết này], với nội dung của nó, đã lập ngay 2 kỷ lục:


Đỉnh điểm và Tận đáy.

 

Đỉnh điểm:

Là sự ngạo mạn sau khi vu cáo, bôi nhọ, vẫn khinh thường trí thức để được đứng trên pháp luật. Không xin lỗi – không đính chính. Sặc mùi trơ tráo dối trá, tiếp tục khẳng định:

"... những ý kiến của các công dân phát biểu là ý kiến cá nhân, đồng thời cũng là phản ánh tâm tư nguyện vọng của đông đảo tầng lớp nhân dân Thủ đô mong muốn chính quyền sớm có biện pháp chấm dứt biểu tình tự phát, duy trì nghiêm kỷ cương, pháp luật...”

Ngụy biện và cũng đồng thời tự trưng ra sự dốt nát : Ý kiến cá nhân không thể, không bao giờ đồng thời cũng là “tâm tư nguyện vọng của đông đảo tầng lớp nhân dân.” Thói ăn đàng sóng nói đàng gió đã nhiễm tận xương của những con người dối trá đã thành thần.

 

Tận đáy:

Là tận đáy của sự suy đồi đạo đức, văn hoá, nhân cách... Những ứng xử cơ bản bình thường của bất cứ những ai được đi học, huống chi trong lãnh vực truyền thông đại chúng như Truyền hình. Trong quá khứ, không ít vụ việc của những “nhà báo” truyền hình là chức sắc hay con cái chức sắc khi ra nước ngoài đã phạm vào những điều thuộc về liêm sỉ cá nhân [chưa nói là thể diện Quốc gia như ăn cắp, quan liêu, nhũng nhiễu người Việt ở nước ngoài, nó đã từng được báo chí nước ngoài đăng tải. Bộ mặt Quốc gia và Quốc tịch Việt Nam bị bôi nhọ, nhưng khi trở về tất cả đều được ém nhẹm cho rơi vào im lặng. Những con người ấy vẫn tiếp tục lên sóng như chẳng có gì xảy ra. Dù thế, vẫn không ai hàm hồ nói rằng họ là “đại diện” cho tất cả sự tệ hại của người Việt. Nó, cái thói “hương nguyện, đức chi tặc giả”, là điều được chỉ rõ trong những lời này:

Không khác gì Khổng Tử vốn ôn tồn, lễ nhượng, đã nổi cơn thịnh nộ, mắng nhiếc lũ nho hương nguyện là bọn giặc của đạo đức. Bởi chúng chuyên nghề “nhân danh”. Bởi chúng là những kẻ phá hoại đạo đức và lý tưởng một cách tàn tệ hơn ai hết. Trước cổng thiên đàng và cửa thánh hiền, không có chỗ cho bọn giả hình, không có chỗ cho bọn “đức tặc”. (F.Nietzsche - bản dịch của Hà Vũ Trọng)

Giả hình và “đức tặc” qua thái độ và nội dung công văn trả lời của ông tổng giám đốc Trần Gia Thái của đài Truyền hình Hà Nội là minh chứng rõ nhất.

Vâng! rõ rồi nhé! Rõ mồn một rồi nhé!

 

_________________________

[*]Đây là bản chụp bức công văn trả lời của ông Tổng giám đốc Đài truyền hình Hà Nội đối với yêu cầu đính chính và xin lỗi của các nhân sĩ, trí thức:

 


cong_van


Nghĩ trong ngày 2/9


6 giờ sáng

Đã nghe từ bên hàng xóm dòng nhạc đỏ như tiết tràn sang: “còn giặc Mỹ cọp beo... khi còn giặc Mỹ cọp beo... em không ngừng tay vót chông rào buôn rẫy... mũi chông sẵn sang đây chờ bọn bay... diệt bọn bay...”

Suýt sặc cà-phê vì cười.

37 năm rồi, còn giặc Mỹ cọp beo nào nữa mà chông với chiếc!

Cái thằng “cọp beo” bây giờ nó sát nách, nó làm hải tặc biển Đông, nó đi khơi khơi trên đường phố, nó vào tận nhà, nó đóng đô với đủ thứ danh nghĩa hợp tác, mần ăn, khai thác, đấu thầu... Trong những dinh thự, những thái thú mặc veste đứng khoanh tay, chống nạnh nhìn thằng ta đạp mặt đồng bào mình, miệng khen “hảo lớ! hảo lớ!”

Cọp beo đâu? - Chính nó đấy!

Nhìn người dân mà ứa lệ . Mất đất mất nhà lại phải cơm đùm muối bọc lũ lượt kéo nhau đến đập cửa khẩn cầu “giặc Mỹ cọp beo” nó cứu.

Có đất nước nào mà giờ đây mang cờ nước xuống đường chống bọn ngoại xâm đuôi sam thì nơm nớp hãi hùng! Cờ bị giật, người bị bắt...

2 tháng 9.

Nhìn cờ như rũ rượi trong lòng mình. Báo chí bốc phét một tấc tới giời, đao to búa lớn: “Tết độc lập”.

Chắc không? Thật không? Tự do còn không có, lấy gì độc lập? Độc lập sao hệt như một “phiên bang” của Tàu khựa thế này?

Tôi vẫn đi

Vẫn thấy phố vẫn thấy nhà

Chẳng có mưa sa trên màu cờ đỏ

Chỉ thấy Hoàng sa đỏ màu cờ đỏ

Của nó.

Chỉ thấy đuôi sam lấp ló

Sau gáy lũ bội tình.

Gương mặt của bình minh chưa bao giờ xám xịt

thế này

Được thôi

Cọp beo ư?

Ta sẽ giữ lại mũi chông tượng trưng

Làm cống vật cho bầy thái thú.


Quốc tịch nào cũng vậy thôi em


Khổ quá!

Nói đến thế mà em gái chả hiểu

Ta làm thơ bây giờ không phải để em chê dở hay khen hay

Ta làm thơ bây giờ chỉ có một tôn chỉ

Lũ sai nha đọc biết ngay

Lũ chỉ điểm đọc biết ngay

Lũ bồi bút đọc biết ngay

[Như cô em - tà nữ - nhưng thật lòng ta vẫn khen em thông minh hiếm có

Càng - biết - ngay

Rằng ta nói cái gì]

Hoa mỹ á?

Thôi quên đi

Õng ẹo á?

Thôi quên đi

Ẩn dụ à?

Miễn luôn

Qua phà đi

Ta làm thơ bây giờ cần gọi thật đúng tên

Ví dụ nhá:

Bắt người - trấn lột - đòi tiền chuộc

Ăn cướp – hải tặc chứ còn cái của nợ gì nữa hở giời?

Bôi nhọ - vu cáo người tử tế đích danh là vô lại

Ta nói thật này

Danh ta cũng ngán rồi

Tiền thì đủ nhậu thôi

Nhưng làm người thì cố giữ cho lương thiện

Vào đồn công an ai chả sợ

Khi không ngã dụi vào xe tải ai chả hãi

Ta cũng hãi thôi em

Nhưng khổ lắm!

Nếu sợ đã quen

Đek còn sợ nữa

Không tin

Cứ hỏi những người đi tù vì đất nước

Quốc tịch nào cũng vậy thôi em

Đỗ Trung Quân

 

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, September 24, 20207:54 AM(View: 86)
Chị dừng lại ở một ngã sáu, mệt mỏi và thoáng chút hốt
Saturday, September 19, 202010:36 AM(View: 1397)
Một buổi chiều Sài gòn, ít ngày sau khi 30 tháng tư 1975, ngồi sau
Wednesday, September 16, 202010:51 AM(View: 207)
Thông tin về Nhất Linh Nguyễn Tường Tam hoàn toàn
Saturday, September 12, 20204:56 PM(View: 280)
Chẳng là anh bạn thân với tôi từ thời Chu Văn An bỗng bị đau thắt bụng, không đại tiện được qua tới ngày thứ hai.
Thursday, September 10, 20206:36 PM(View: 237)
Toàn bộ mảnh đất Đồng Sênh thuộc diện “chó ăn đá, gà ăn sỏi”, với biểu giá đền bù