DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,825,423

Thơ Vinh Anh - Tháng tư

09 Tháng Tư 201710:31 CH(Xem: 1337)
Thơ Vinh Anh - Tháng tư

Thơ Vinh Anh



Image result for ba mươi tháng tư VN

Âm u biển

 

Âm u biển

Con thuyền cô đơn bạt gió

Mù mờ đi trong niềm tin

Mái chèo khuấy động nỗi niềm

Tan trong biển hiu quạnh

Một chút giận hờn người bạn vong niên bên tôi

“Kẻ sĩ hạ mình… đâu thất phu hữu trách?”

Biển ngầu lên sóng tràn xô cát

Con sóng nào đến từ Hoàng Sa?

Con sóng nào đến từ Trường Sa?

Ngoài đó mùa này biển động

Sóng cấp 6, cấp 5

Đến Hải Phòng dịu đi nhiều lắm

Những con sóng ôm bờ ru biển lặng

Cho tôi bâng khuâng

Hải Phòng vẫn thâm trầm

Lắng lại những khắc khoải

Lặng thầm một miền riêng

Sóng trong lòng là con sóng thiêng liêng…

 

Nhiều lắm những câu hỏi

Cũng nhiều lắm mông lung

Ý chí nhân dân cần một Diên Hồng

Chưa qua vùng hoang tưởng.

 

Của Xê-da phải trả về Xê-da

Ải Nam quan và thác Bản Giốc

Cả Hoàng Sa chúng ăn cướp gần bốn mươi năm trước

Phải về với Việt Nam – cái gốc Lạc Hồng

Cuộc đấu tranh này thể hiện “Hiếu-Trung”

Rồi biển hết âm u, sẽ sáng mãi vô cùng…

 

Đồ Sơn chiều mưa

14/07/2011

 

Bản Giốc

 

Thác rất đẹp, với tôi, nhiều năm về trước

Mà hôm nay, tôi bơ vơ, lạ lẫm lạc xứ người

Có điều gì nhói nhói lòng tôi

Tôi tiếc nuối thấy mất điều mình yêu quí

Các bạn chia sẻ không? Điều mất mát tôi cho là phi lí

Bản Giốc của tôi

Nó thiêng liêng bởi vì nó là mối tình đầu một thời

Tôi đã yêu với tâm hồn trai trẻ

Ngày đó trái tim tôi dại khờ rung tình đầu mới mẻ

Dẫu heo hút nước non, dẫu lặn lội cái cò cái vạc

Bản Giốc vẫn Cao Bằng vẫn rất thực trong tôi.

 

Tôi ngẫm ngợi hỏi cuộc đời có phải đã phai phôi

Bản Giốc tự bao giờ không còn trong tôi nữa

Giật thót con tim khi chỉ còn một nửa

Một nửa nữa đâu rồi mà mây trời vẫn trôi?

Và như thế, em ơi, sắc chàm trong sương một thoáng nhạt mất rồi

Chiều biên giới mưa rơi tầm tã…

 

Hoa biên giới tháng ba có sắc màu trẩu trắng

Đẹp mê man như màu nắng mặt trời

Tôi đi tìm nấm mồ bạn tôi

Trên đồi đầy hoa sim tím

Ôi cái màu ngất ngây bịn rịn

Cho tôi về lại ngày xưa

Bản Giốc thần tiên sẽ chẳng bao giờ

Chia được thành hai nửa.

29/4/2014

 

Chuyện kể tháng tư

 

Tháng tư

Những cơn mưa mùa hạ đã về

Hơi đất ẩm đẩy chồi non bật dậy

Sao lại chỉ riêng em

Lá rụng lìa cành

Những chiếc lá vàng như vẫn còn xanh

Mang dáng hình con thuyền hoang phế

Chợt nhận ra nỗi đời dâu bể

Về đâu chiếc lá… con thuyền

Ngước nhìn bàu trời thăm thẳm vô biên

Ước thành cánh chim vùng vẫy…

 

Tháng tư

Gió cách mạng từ rừng già thổi lại

Bao nhiêu năm mê mải chiến trường

Khi bão tan rồi ta nhận rõ mình hơn

Niềm vui, nỗi buồn cũng dần rõ nét

Lương tâm con người cũng cần tự phán xét

Cuộc chiến đi qua và còn lại nỗi đau

Vui buồn chia đều hai nửa

Và mất mát buồn đau là giá đời muôn thuở

Bởi tâm hồn ta quá đỗi mong manh

Chiến tranh là điều nhức nhối!

 

Tháng tư

Cờ đỏ rợp trời trong nhiều khuôn mặt giả dối

Tôi nghe trong tôi nhẹ nhõm tiếng thở phào

Trong tâm trạng mênh mang

Tôi chưa nhận ra con đường đến đích vẻ vang

Bởi cuộc chiến vẫn còn là đường trường chinh bất tận

Thêm uất hận là thêm nỗi đau

Máu thêm đổ có làm cờ thêm thắm

Tháng tư đã trả lời cho ta nhiều lắm…

 

Tháng tư

Chấp chới những cánh buồm vượt đại dương

Cũng chấp chới những số phận trong lao tù nghiệt ngã

Để từ đây ta thôi hát “lời ca dâng đảng”

Mà hát về những con người chịu mất mát đau thương

Sóng trong lòng hãy đi muôn phương

Đại dương bên kia-chuyện đời nay cổ tích…

Xứ thiên đường ta ngắm vì sao xa…

 

Tháng tư

Vẫn đấy nét ưu tư trầm tích

Khuôn mặt của chiến tranh

Sau chiến tranh vẫn đối mặt chiến tranh

Nền hòa bình mong đợi vẫn rất mong manh

Khổ đau vẫn chất chìm chờ đợi

Ước muốn sống yên lành vẫn chỉ là vời vợi

 

Tháng tư

Nhiều gương mặt trong bóng tối lộ ra

Ta hiểu thêm tình bạn bè, đồng đội

Một điểm dừng cho suy tư, ngẫm ngợi

Nhận biết được ta, nhận biết được thù

Ấu trĩ một thời vì những lời ru

Những lời ru mang “dáng hình viên đạn” (*)

Bởi ta đã ngộ nhận tình quốc tế vô sản

 

Tháng tư

Tháng giao mùa và nỗi đau nhớ bạn

Mùa xuân qua, hạ nắng chói đã về

Hoa phượng rợp trời háo hức tuổi đam mê

Bạn nằm nơi đó mùa này mưa nhiều lắm

Nỗi nhớ bạn cứ dày vò năm tháng…

 

Tháng tư

Tôi lắng nghe

Mùa này biển rất lặng

Bàng vuông xanh rợp mát chỗ ta ngồi

Sóng ôm đảo nhỏ như nhịp thở bạn tôi

Gần, gần lắm, Tổ quốc đối với tôi là thế

Và tôi với tháng tư… chuyện nào cũng muốn kể

 

24/4/2014

* Lời một bài hát

 

Vùng đất đỏ ba dan

Tặng nhà thơ Trường Giang

 

Ba mươi năm đã trôi

chiến tranh qua rồi, bom không nổ nữa

trong vùng đất ba dan

những người bạn của tôi không về cùng đồng đội

hồn vẫn phiêu du giữa rừng già gió thổi

đêm giật mình nghe tiếng người hú gọi

xao xác cánh rừng, lạc giọng tiếng chim

các bạn tôi lặng im

chờ ngày về đứng trong đội ngũ

 

Một chút ngập ngừng nhưng tôi chưa quên

cánh rừng nơi bạn tôi ngã xuống

đất như đỏ hơn nơi bạn tôi nằm

hay màu đồng màu quặn

trĩu lòng tôi…

Tôi cứ phân vân lòng dạ rối bời

giữa những chiều thật giả

nơi bạn tôi đã ngã

 

Một chiều gió cả

con tôi hỏi về chàng Đam San

chàng dũng sĩ đã hoá đại bàng

giữa đại ngàn tung cánh…

bỗng nhớ lại cánh rừng săng lẻ

bom ngút ngàn, đất lật nghiêng rừng thiêng

mầu đỏ đất trộn máu bạn đặc quánh

xe hàng qua nhưng bạn không về

tiếng cồng buôn làng đêm đó ủ ê

tiễn bạn tôi về nơi huyền ảo…

 

Tây Nguyên bỗng hôm nay chao đảo

ngẫm cái độ chưa xa, bạn sang ta “nỉ hảo”

bắn “con ma” bằng ngữ lục đỏ trời

và một thời biên giới máu đỏ tươi

“mười sáu chữ vàng” hôm nay phù phép

Và bôxit, nơi vĩnh hằng, nắm xương tàn, bạn tôi gào thét

hú gọi hồn, tập hợp mọi sinh linh

Tây Nguyên u trầm sẵn hàng vạn chiến binh…

 

Đêm 20/05/09

 

 

Tổ quốc

Cái điều mà đứa trẻ phải học trước nhất là Tổ quốc và mẹ nó – Jules Michelet

 

Gần mười năm rồi không ra Trường Sa

Thấy nhớ

Biển vẫn thế cái màu muôn thuở

Xanh cái màu thăm thẳm rất xa

Tôi nghe tiếng lòng mình hòa sóng biển bao la

Mà đau lắm khoảng trời Tổ quốc

 

Tổ quốc tôi yêu là chiếc vỏ sò đơn sơ

Mang về từ Trường Sa làm kỷ niệm

Kể cho con những chuyến đi biển

Nơi xác tàu chìm và xác thù ngoài biển khơi

Cũng không quên xác đồng đội của tôi

Ngoài nơi xa thẳm đó

Là Tổ quốc mà sao thế hở

Các anh vẫn chưa về… lòng mẹ vẫn khôn nguôi

Ôi, Hoàng Sa, Trường Sa – Tổ quốc tôi…

 

Tổ quốc tôi yêu xiết bao bồi hồi

Cũng xa xót nghe bao điều thớ lợ

Thơ của bạn cho tôi điều hay dở

“Thật khốn nạn chỉ khi máu đổ”*

Mới nhận rõ được thù và ta

Hơn sáu chục con người ngã xuống vì Hoàng Sa**

Hơn bảy chục con người ngã xuống vì Trường Sa**

Chẳng lẽ chiến tranh lại là điều tôi muốn?

 

Tổ quốc tôi yêu

Ngọn triều dâng cuồn cuộn

Đến bao giờ yên lành, thơm mãi những mùa xanh?




 Vinh Anh

2/11/2012
(từ: VV)

*Thơ Đỗ Nam Cao

**Hải chiến 1974 và 1988 với giặc Tàu. Những ngày biểu tình, tôi nhớ lộn số người hi sinh ở hai trận hải chiến.



*



Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content







Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 201810:25 CH(Xem: 1)
“Không còn thời gian để yêu nhau nữa đâu. Chúng ta không còn thời gian nữa”. Những lời J nói lúc trước, nay lại lùng bùng trong tai Q. Những thời hạn kề cận nhau, thúc hối làm Q nghẹt thở. Mà, lắm lúc Q nghĩ, chúng ta đã thật sự yêu nhau chưa? Không còn thời gian để yêu nhau nữa đâu. Cuộc xâm thực đã lấn dần vào sát vách, sát cuộc sống của Q. Ngủ một giấc, tỉnh dậy, mọi thứ đảo lộn tất cả. Người hôm qua đi ngủ cùng mình, sáng thức giấc đã thành người khác. Những khuôn diện loang loáng lướt qua trước mắt nàng. Ngủ một giấc, sáng ra, người yêu quý đã rời xa rất xa rồi, J đi mà không từ giã, không một lời từ giã. Ngủ một giấc, sớm mơi, Q thành kẻ mồ côi. Nàng chạy, và bơ vơ trong chính cuộc đời mình, như chiếc kim giờ lẻ loi trên mặt đồng hồ không có số. Ngủ một giấc, tỉnh ra, có khi mình thành khách trong chính ngôi nhà của mình. Ngủ một giấc, tỉnh dậy, những giấc mơ lũ lượt qua đời.
16 Tháng Mười 20188:03 SA(Xem: 78)
Trong clip thâu âm Nguyễn Quốc Chánh đọc thơ của mình, thực sự, ta có thể nghe những âm thanh của một thành phố: tiếng vù vù của những chiếc xe máy lướt trên đại lộ, tiếng còi sốt ruột của những chiếc taxi đang cố gắng luồn lách qua đoạn đường ùn tắc, một giọng nói mạnh mẽ, dứt khoát vang lên giữa đám đông vừa kết tụ lại đồng thời vừa tản mát ra như một đám mây đơn lẻ. Đối với tôi, đấy chính là âm thanh của thành phố SG. Độ rỗng của căn phòng nhiều tiếng vang nơi thâu âm bài thơ có thể được cảm nhận rất rõ ngay từ giữa dòng thơ thứ ba ở bài thơ đầu tiên trong tập thơ được xuất bản dưới hình thức samizdat của Chánh - Ê, Tao Đây (2005): “Sài Gòn bị thủng, cái xác chưa chôn, thủ đô lún mỗi ngày vài phân, chính trị cũng nên cổ phần… Ký sinh vào thuật giả kim là đám chữ ruồi bu… Bí mật quốc gia là những bữa tiệc trên vận may của hoa anh túc, làm người nghĩa là nhục, làm người Việt nghĩa là siêu nhục… Một người rao trên mạng: cần một đối tác tình dục có ý tưởng và hành vi
10 Tháng Mười 20188:40 CH(Xem: 217)
Thí dụ cụ thể như trong Xóm Đạo của Nguyễn Ngọc Ngạn, nhân vật chính là một nhà giáo trẻ muốn lấy một cô gái có chồng ở lại ngoài Bắc, xin phép cha xứ, cha không cho, đành chịu. Yêu cô khác vậy…Trai ngoại đạo lỡ yêu phải một cô gái công giáo, kể như tình yêu sẽ lỡ dở, trừ phi theo giải pháp xoay xở mà ca dao đã diễn tả: “Tôi quì lạy Chúa trên trời, Tôi lấy được vợ tôi thôi Nhà Thờ”. Nhà văn/nhà thơ đâu có đóng kịch, giả trá như vậy được, nên thường chỉ có một cách rời bỏ xóm đạo ra đi, sống trà trộn với dân vô đạo tà đạo bên ngoài, hay bằng cách kêu ầm lên như ở Âu châu một thời nào đó, là “Chúa đã chết rồi, chúng tôi tự do”, hay tối thiểu cũng bằng cách thôi không đến nhà thờ nữa, thôi giữ đạo trong mọi sinh hoạt thường nhật. Nhưng bỏ đạo công khai, đối với mọi cộng đồng giáo dân, là truyện to lớn, không mấy người muốn làm và làm được. Bởi thế cách hay nhất vẫn là giữ im lặng, tìm cách ra khỏi xóm đạo một cách nhẹ nhàng, như trong Xóm Đạo của Nguyễn Ngọc Ngạn,
08 Tháng Mười 20189:35 SA(Xem: 154)
Mấy ngày nay dân làng Hoa Đào xôn xao về lễ tang ông Đại Vĩ. Ngôi làng trồng hoa ven đô tỉnh H, nằm bên vệ hồ Đông yên bình thơ mộng bỗng nhiên ồn ào huyên náo khác thường. Dòng người sang trọng từ các nơi về phúng viếng đông như kiến cỏ. Xe ô tô đời mới đủ loại, đắt tiền bạc tỷ cứ nối đuôi nhau xếp hàng trước cổng làng dài hàng cây số. Đường làng bay rợp cờ phướn màu vàng, ở giữa thêu quẻ Thuần Càn, ý nói người quá cố vĩnh biệt thế giới này vào giờ đại cát sẽ để lại cho dân làng nhiều điều may mắn, phúc lộc dồi dào. Làng Hoa Đào xưa có tên nôm là làng Kình. Chữ Kình có nghĩa là chống đối nên trong các loại đào thế, người chơi hoa cây cảnh làng Kình công phu tìm cho được cây đào có thế Kình thiên độc trụ đắt mấy cũng mua, để tưởng nhớ và tôn vinh truyền thống bất khuất của làng bao đời nay. Thời nào gặp buổi vận nước suy vi, kỷ cương băng hoại trong làng đều xuất hiện một bậc hào kiệt lãnh đạo dân làng nổi lên đấu tranh chống lại cường quyền ác bá. Ngay trong tổng, có ngôi làng lớn
05 Tháng Mười 20187:50 CH(Xem: 184)
Ông về hưu với quân hàm bốn sao một gạch. Đại uý Thoả như thế nghỉ hưu đã lâu. Suốt hai mươi lăm năm trong bộ đội, ông mãn nguyện với “ve áo” đó. Là mẫu người chất phác, trong sạch, ông đã phục vụ trong ngành hậu cần, nhưng bàn tay không bị dính bẩn, ông vẫn tự hào về điều ấy. Bà vợ khen ông là hiền lành tròn trịa, không mất lòng ai. Nhưng có lúc bà chê “Hiền quá hoá đần”. Nhà cửa tiện nghi đồ đạc trong nhà vẫn tềnh toàng cổ lổ. Toàn những thứ sắm từ những năm sáu mươi. Ông sống giản dị, nhiều khi quá quê mùa. Ông không bao giờ mặc quần áo may bằng sợi tổng hợp (đa-công, pô-li-ét-tơ). Ăn uống thế nào xong thôi, không uống rượu, không mê một món gì khác. Bà Thoả là dân gốc Thái Bình, thường bị chê là dân Thái “Lọ”. Năm Ất Dậu chết đói đầy đường, do tội của Phát-Xít Nhật gây ra. Theo bố mẹ anh em lây lất kéo nhau lên Hà Nội kiếm ăn, cả nhà chết dần chết mòn, lê lết đến ga Hàng Cỏ thì chỉ còn một mình cái đĩ Tũn, là bà, sống sót. Bà không nhớ và không hiểu tại sao bà còn sống được.