DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,494,594

Tản mạn tháng Tư buồn - Đào Tiến Thi

Saturday, April 15, 20177:26 PM(View: 3955)
Tản mạn tháng Tư buồn - Đào Tiến Thi
Tản mạn tháng Tư buồn


Image result for 30-4-75

 

Đây không phải là tháng Tư buồn nhớ cố hương của Vũ Bằng (Thương nhớ mười hai). Cũng không phải nỗi bức bối thời tiết “Tháng Tư đầu mùa hạ/ Tiết trời thật oi ả/ Tiếng dế kêu thiết tha/ Đàn muỗi bay tơi tả…” của của Tam Nguyên Yên Đổ. Đây là nỗi buồn thời thế, nỗi buồn đất nước của tôi.

Trước kia, 30-4 là ngày vui của “Bên thắng cuộc” và ngày buồn, thậm chí ngày “Quốc hận” của “Bên thua cuộc”. Như thế cũng đã đáng buồn rồi. Nay thì còn không được như thế. Nhiều người “Bên thắng cuộc” – như tôi chẳng hạn – cũng không thấy vui nữa. Vì đất nước sau “Đại thắng mùa xuân” chẳng phát triển tươi sáng như mình tưởng, trái lại lâm vào đủ thứ khủng hoảng và đến nay vẫn không có lối ra. Và một điều buồn hơn nữa là sau 40 năm thống nhất về giang sơn nhưng lòng người thì không, trái lại, càng thêm ly tán, thù hận.

Những người từ thất vọng trước chế độ CS, dần dần trở nên ghét chế độ CS, và từ ghét chế độ CS, họ ghét tất cả những gì liên quan đến CS. Tôi xót xa cho các bác, các anh chị thuộc thế hệ lão thành cách mạng miền Nam mà hiện nay đang đứng ở tuyến đầu cuộc tranh đấu bảo vệ Tổ quốc và dân chủ hóa đất nước. Trước 1975, họ đã từng trốn vào bưng biền đi kháng chiến hoặc hoạt động công khai trong phong trào thanh niên đô thị, bị bắt, bị tù đày dưới chế độ Sài Gòn thì nay lại nhiều khi là mục tiêu chỉ trích của những người chán ghét chế độ CS, coi họ là thủ phạm đã dựng lên chế độ này.

Từ ghét chế độ CS, nhiều người ghét hoặc dị ứng với tất cả những gì liên quan đến miền Bắc. Họ gán cho người miền Bắc đủ thứ xấu, nào tàn bạo, thô lỗ, nào tham lam, keo kiệt, bủn xỉn, … Hôm nọ trên mạng có anh bảo “Mọi cuộc chiến tranh đều từ miền Bắc; mọi cuộc hòa giải đều từ miền Nam”. Chắc anh ta là một người “thù Cộng” đến mù quáng. Nhưng một người khác mà tôi biết – được học hành tử tế hẳn hoi – lại ủng hộ ngay, bảo “Đúng, đúng” thì lạ quá. Ôi, thời xưa quả là có nhiều cuộc “Nam chinh” từ miền Bắc nhưng đó là những cuộc chinh chiến mở mang bờ cõi, mở đường sống cho dân tộc Việt, nhờ đó người Việt ta mới có mặt khắp trên đất miền Nam hiện nay. Lại cũng không thiếu những cuộc “Bắc tiến”. Ví như năm 1655, chúa Nguyễn tấn công ra Đàng Ngoài, chiếm giữ bảy huyện của Nghệ An trong năm năm và lúc rút bắt đi hàng ngàn thường dân đưa vào Nam khai hoang lập làng. Năm 1786, quân Tây Sơn từ Nam tiến ra Bắc để “phù Lê diệt Trịnh”, và về sau diệt cả nhà Lê (nên sử nhà Nguyễn gọi là “ngụy Tây Sơn”). Trong khoảng 1793 – 1801, từ Gia Định, Nguyễn Ánh liên tục mở các cuộc “Bắc tiến” ra vùng duyên hải miền Trung và cuối cùng ra thẳng Thăng Long (1802) chiếm toàn bộ Bắc Hà.

Từ ghét Bắc Việt về chính trị, nhiều người thành kiến sang tất cả các lĩnh vực văn hóa, phong tục, con người. Các bạn miền Nam của tôi, trong đó có những người đồng chí hiện đang cùng một lòng thương nước lo đời, ấy thế mà trong câu chuyện, nhiều khi rất hồn nhiên, họ cứ nói “Dân trong này hiền lắm”. Than ôi, cái mệnh đề “Dân trong này hiền lắm” là tự nó đã chứa cái tiền giả định “Dân ngoài ấy dữ dằn” hay một sự so sánh “ngầm”: “chứ không như dân ngoài ấy đâu”.

Không hiểu vì sao mà càng ngày người ta càng đổ mọi cái xấu xa và tội lỗi cho miền Bắc!

Đành rằng miền Bắc sau 20 năm (1955 -1975) xây dựng cái gọi là CNXH cũng tạo cho con người một số thói xấu nhất định. Ví dụ, lười biếng, dựa dẫm (do làm ăn kiểu hợp tác xã hay nông, lâm trường quốc doanh). Ví dụ, hay lý thuyết suông (do hoang tưởng về CNXH). Ví dụ, hay ăn cắp vặt (là vì một thời gian dài thuần kinh tế XHCN dẫn đến đói quá, thiếu quá, và nhất là do tài sản là “của chung” mà thực chất là vô chủ), …

Thế nhưng những cái xấu trên của người miền Bắc đâu phải là thâm căn cố đế? Từ khi du nhập kinh tế thị trường của thế giới tư bản “giãy chết” thì người miền Bắc đã thay đổi rất nhiều. Kinh tế thị trường tự nó làm thay đổi mối quan hệ giữa người với người chứ chẳng cần phải phải ai giáo dục. Cái cô mậu dịch viên của cửa hàng quốc doanh hôm nào còn đanh đá, chua ngoa, vừa bán hàng phân phối vừa mắng chửi cán bộ, viên chức thi khi ra “đứng đường” cũng biết ngon ngọt chiều khách, chứ giữ lối cửa quyền hách dịch thì ai còn mua cho? Và cho đến nay thì tôi thấy miền Nam, miền Bắc gần không có cách biệt nữa. Thậm chí nhiều dịch vụ ở Hà Nội tốt hơn Sài Gòn. Ví dụ đi taxi. Ở Hà Nội đi taxi dài ngắn đều được, thậm chí chưa đầy cây số, tài xế vẫn vui vẻ. Nhưng ở Sài Gòn mà lên xe nói điểm đến vài cây số là mặt tài xế hầm hầm ngay. Chả biết hiện tượng này có phải là phổ biến không?

Ngược dòng lịch sử, có thể nói, từ 1975 trở về trước, hầu như không có sự kỳ thị nào đáng kể. Thời Pháp thuộc, thực dân Pháp chia ba miền với ba chế độ chính trị khác nhau nhưng người dân ba miền vẫn đi lại hết sức thân thiết, gần như chẳng có một rào cản nào. Năm 1922, nhà báo Phạm Quỳnh (chủ báo Nam phong) còn là một thanh niên chưa đầy 30 tuổi, khi vào Nam Kỳ, các cụ phụ lão trong ấy đón tiếp hết sức trọng thị, thân tình. Nhân sỹ, trí thức ba miền Bắc – Trung – Nam thời Pháp đi lại giao du hết sức thân mật. Ngay trong thời kỳ đất nước chia cắt với hai chế độ đối lập, văn học, sách giáo khoa của cả hai bên đều nói nỗi đau chia cắt và khát vọng thống nhất hòa bình (xin xem phụ lục 1: Con đường Bắc – Trung – Nam. Còn về sự khác biệt, mặt tốt mặt xấu miền nào chả có (xin xem phụ phục: Ca dao ba miền)


Phụ lục 1: CON ĐƯỜNG BẮC – TRUNG – NAM

Từ cửa Ải Nam Quan

Tới biên thùy Miên – Việt

Khi leo núi, lúc xuyên ngàn

Chạy ven biển cả, vắt ngang sông dài

Khi băng qua đồng lúa xanh tươi

Lúc tiếng thẳng vào lòng đô thị

Con đường thiên lý

Từ bao đời nối chặt Bắc – Trung – Nam

Con đường, mạch máu chính của giang san

Chuyển sinh khí từ trong lòng đất mẹ

Nuôi đàn con từ núi rừng ra bể

Từ Lạng Thành cho đến mũi Cà Mau

Con đường truyền tình cảm mến thương nhau

Con đường ấy, ngày nay ôi! đứt đoạn!

Mạch sống cắt đôi, nửa trời u ám!

Ai là người gieo mối hận ly tan?

Chiêu Đăng

(Quốc Văn Toàn Thư Lớp Nhất, sách giáo khoa của VNCH trước 1975)

Phụ lục 2: CA DAO BA MIỀN

MIỀN BẮC

Miền Bắc có lắm thằng điên

Trong túi có tiền nó bảo rằng không

Ăn rồi cắp cặp chạy rông.

Nói thì như thánh làm không ra gì

Nhưng mà có chuyện rất kỳ 

Nghị quyết khó mấy nó thì thông.

MIỀN TRUNG

Miền Trung có lắm thằng khôn

Nó đi cửa trước nó luồn cửa sau

Suốt ngày tính chuyện làm giàu

Nó đưa đúng chỗ nó câu đúng người

Nghị quyết nó thuộc mười mươi

Nó chỉ vận dụng những nơi nó cần.

MIỀN NAM

Miền Nam có lắm thằng tham

Nó tiêu như phá nó làm như điên

Trong túi nó có nhiều tiền

Vợ cả mới cưới tính liền vợ hai

Suốt ngày nó nhậu lai rai

Một câu nghị quyết học hoài không vô.


Đào Tiến Thi
(từ: VV)




*



Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

 

Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.

- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.

Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:

Marvin Trần


(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình

Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý



scan_pic0296-content






Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S


Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín

Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại

Gọi ngay:

Hoàng Anh



(714) 724-5699


scan_pic0035-content

hoang_anh_1_0-content

 

 

  

 














Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, May 14, 20214:16 PM(View: 12)
Bước vào năm Bính Tý (1996), Bùi Giáng vừa tròn tuổi thất thập. Với cuộc sống lang bạt kỳ hồ, túi vải, chân đất, lang thang giữa chợ đời, gầm cầu, hè phố, dầm sương dãi nắng, bữa đói bữa no gần 4 thập niên, qua bao thăng trầm bệnh tật, vẫn còn sáng tác ở tuổi cổ lai hy, đó là một hiện tượng. Ông ký nhiều bút hiệu, trong đó có: Trung Niên Thi Sĩ, Thi Sĩ, Bùi Bàn Dúi, Bàng Giúi, Bùi Văn Bốn, Vân Mồng (truyện dịch Khung Cửa Hẹp, Hoàng Tử Bé)... Trong sinh hoạt Văn Học Nghệ Thuật, Bùi Giáng để lại cho đời biết bao giai thoại từ trí tuệ đến con người, đó là một hiện tượng. Ngôn ngữ thi ca của Bùi Giáng là một hiện tượng. Tình yêu (nếu có) dù dơn phương cũng là hiện tượng. Chữ nghĩa, tư tưởng Bùi Giáng có sẵn trong đầu, khi yều cầu bài viết, lấy giấy viết ngay. Hiện tượng Bùi Giáng. Bùi Giáng, nhà giáo, dịch giả, nhà văn, nhà phê bình văn học, triết học nhưng đó chỉ là quán bên đường, người bạn tri kỷ tri bỉ: thi ca. * Ngược Dòng Thời Gian Bùi Giáng sinh ngày 17 tháng 12 năm 1926
Monday, May 10, 20216:27 AM(View: 89)
Tháng 12 năm 2017, sách “Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam Theo Dòng Lịch sử” được xuất bản. Đây là tác phẩm đầu tiên viết về lịch sử Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam (TVBQGVN), do chính các Cựu Sinh Viên Sĩ Quan (CSVSQ) của TVBQGVN thực hiện. (link: “giới thiệu sách TVBQGVN – TDLS”). Sau quyển sách trên, rất nhiều CSVSQ của TVBQGVN bày tỏ ước mong được nhìn thấy một tác phẩm viết về TVBQGVN và về Chiến Tranh Việt Nam bằng Anh Ngữ, để giúp cho các thế hệ người Việt sinh ra và lớn lên tại hải ngoại, hiểu biết về cuộc chiến tranh Quốc-Cộng trước năm 1975. Lý do chiến đấu và hy sinh của người lính Việt Nam Cộng Hòa trong cuộc chiến tranh tự vệ, chống lại sự xâm lăng tàn bạo của Cộng Sản để bảo vệ nền Dân Chủ còn non trẻ của dân tộc Việt Nam, đồng thời bảo vệ lý tưởng Tự Do cho người dân miền Nam Việt Nam. Bên cạnh đó là lịch sử của TVBQGVN và sứ mệnh của người sĩ quan xuất thân từ ngôi trường này trong bối cảnh chiến tranh Việt Nam. Để đáp lại niềm mong ước đó, tháng 8 năm 2018,
Sunday, May 9, 20217:22 AM(View: 82)
Từ nghìn xưa cho đến nay – trên quê hương chúng ta – hình ảnh người mẹ là hình bóng thiêng liêng, cao quý nhất… không hết lời ngưỡng mộ trong dòng văn học nghệ thuật. Mẹ từ khi “mang nặng đẻ đau”, cưu mang, nuôi nấng, dạy dỗ khi con chào đời cho đến khi trưởng thành, xa cách và khi về già. Nói đến mẹ là nói đến trái tim nhân bản, hy sinh và thương yêu vô bờ bến cả cuộc đời cho con đến khi nhắm mắt. Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại. Trước năm 1975, ở miền Nam VN không có Ngày Hiền Mẫu, Ngày Của Mẹ… để nhắc đến, để vinh danh, để nhớ vì với người con, hình bóng đó gắn liền với ngày tháng cuộc đời. Nhân ngày Mother’s Day ở Mỹ. Gởi đến mọi người những ca khúc tiêu biểu. Và, thân tặng với những ai không còn mẹ
Tuesday, May 4, 202111:46 AM(View: 133)
Trong bất cứ xã hội nào, thì bộ phận có học vấn luôn đóng vai trò quan trọng hàng đầu đối với mọi lĩnh vực. Điều đơn giản này thiết tưởng chẳng cần phải nhắc lại. Nhưng thực tế lịch sử luôn khiến chúng ta không được yên lòng, chủ quan với bất cứ nhận định nào. Số phận của trí thức luôn gắn liền với số phận của những cộng đồng, quốc gia cụ thể, nơi anh ta là thành viên. Trong những xã hội lạc hậu, bảo thủ, trí thức luôn bị dị nghị, bị nghi ngờ, bị lánh xa, thậm chí bị coi thường, bị biến thành kẻ thù nguy hiểm, như chúng ta từng thấy, đang thấy và chắc chắn sẽ còn thấy. Các đấng quân vương, những kẻ độc tài thường đòi hỏi mọi thần dân đều phải nhất nhất tin theo ông bà ta, cấm bàn cãi. Mọi lời ông bà ta ban ra là chân lý cuối cùng, bất khả tư nghị, không ai có quyền nghi ngờ tính đúng đắn tuyệt đối của nó. Trí thức trong những xã hội ấy thường đóng vai trò làm vật trang trí, không có tiếng nói, hoặc quay sang quy phục quyền lực để vinh thân phì gia, chấp nhận làm cái loa cho nó,
Friday, April 30, 20213:56 PM(View: 231)
Cứ mỗi lần nghe những câu hát này là tôi lại nhớ đến vở kịch ấy, có lẽ vì trong kịch bản cũng có nhân vật “đứa con da vàng của Mẹ” đi tập kết ra Bắc, xa Mẹ mãi đến hai mươi năm. Có khác chăng, đứa con ấy sau cùng đã tìm về căn nhà của Mẹ vào đúng cái ngày oan nghiệt ấy, ngày 30 tháng Tư. Các con tôi đã về, tên vở kịch ba màn, nhà văn Trùng Dương khởi viết năm 1978, có hiệu đính những năm gần đây. Câu chuyện khoanh tròn trong một gia đình sinh sống ở miền Nam Việt Nam trong một khu đông dân cư và bình dân với các diễn biến dồn dập, các tình tiết gay cấn, bất ngờ vào những ngày cuối tháng Tư năm 1975. “Các con tui… đã về!” Thoạt nghe dễ tưởng là tiếng reo vui, vỡ òa hạnh phúc cho cuộc trùng phùng sau nhiều năm dài chia phôi và nhung nhớ. Thế nhưng mọi chuyện diễn ra theo cách khác. Nhân vật chính, bà mẹ miền Nam, thều thào thốt ra câu ấy trong màn cuối, cảnh cuối, là cảnh nhiều kịch tính nhất trong suốt chiều dài vở kịch. Bà mẹ nở nụ cười rạng rỡ, âu yếm gọi tên thằng con