DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,150,223

Tản mạn tháng Tư buồn - Đào Tiến Thi

Saturday, April 15, 20177:26 PM(View: 2448)
Tản mạn tháng Tư buồn - Đào Tiến Thi
Tản mạn tháng Tư buồn


Image result for 30-4-75

 

Đây không phải là tháng Tư buồn nhớ cố hương của Vũ Bằng (Thương nhớ mười hai). Cũng không phải nỗi bức bối thời tiết “Tháng Tư đầu mùa hạ/ Tiết trời thật oi ả/ Tiếng dế kêu thiết tha/ Đàn muỗi bay tơi tả…” của của Tam Nguyên Yên Đổ. Đây là nỗi buồn thời thế, nỗi buồn đất nước của tôi.

Trước kia, 30-4 là ngày vui của “Bên thắng cuộc” và ngày buồn, thậm chí ngày “Quốc hận” của “Bên thua cuộc”. Như thế cũng đã đáng buồn rồi. Nay thì còn không được như thế. Nhiều người “Bên thắng cuộc” – như tôi chẳng hạn – cũng không thấy vui nữa. Vì đất nước sau “Đại thắng mùa xuân” chẳng phát triển tươi sáng như mình tưởng, trái lại lâm vào đủ thứ khủng hoảng và đến nay vẫn không có lối ra. Và một điều buồn hơn nữa là sau 40 năm thống nhất về giang sơn nhưng lòng người thì không, trái lại, càng thêm ly tán, thù hận.

Những người từ thất vọng trước chế độ CS, dần dần trở nên ghét chế độ CS, và từ ghét chế độ CS, họ ghét tất cả những gì liên quan đến CS. Tôi xót xa cho các bác, các anh chị thuộc thế hệ lão thành cách mạng miền Nam mà hiện nay đang đứng ở tuyến đầu cuộc tranh đấu bảo vệ Tổ quốc và dân chủ hóa đất nước. Trước 1975, họ đã từng trốn vào bưng biền đi kháng chiến hoặc hoạt động công khai trong phong trào thanh niên đô thị, bị bắt, bị tù đày dưới chế độ Sài Gòn thì nay lại nhiều khi là mục tiêu chỉ trích của những người chán ghét chế độ CS, coi họ là thủ phạm đã dựng lên chế độ này.

Từ ghét chế độ CS, nhiều người ghét hoặc dị ứng với tất cả những gì liên quan đến miền Bắc. Họ gán cho người miền Bắc đủ thứ xấu, nào tàn bạo, thô lỗ, nào tham lam, keo kiệt, bủn xỉn, … Hôm nọ trên mạng có anh bảo “Mọi cuộc chiến tranh đều từ miền Bắc; mọi cuộc hòa giải đều từ miền Nam”. Chắc anh ta là một người “thù Cộng” đến mù quáng. Nhưng một người khác mà tôi biết – được học hành tử tế hẳn hoi – lại ủng hộ ngay, bảo “Đúng, đúng” thì lạ quá. Ôi, thời xưa quả là có nhiều cuộc “Nam chinh” từ miền Bắc nhưng đó là những cuộc chinh chiến mở mang bờ cõi, mở đường sống cho dân tộc Việt, nhờ đó người Việt ta mới có mặt khắp trên đất miền Nam hiện nay. Lại cũng không thiếu những cuộc “Bắc tiến”. Ví như năm 1655, chúa Nguyễn tấn công ra Đàng Ngoài, chiếm giữ bảy huyện của Nghệ An trong năm năm và lúc rút bắt đi hàng ngàn thường dân đưa vào Nam khai hoang lập làng. Năm 1786, quân Tây Sơn từ Nam tiến ra Bắc để “phù Lê diệt Trịnh”, và về sau diệt cả nhà Lê (nên sử nhà Nguyễn gọi là “ngụy Tây Sơn”). Trong khoảng 1793 – 1801, từ Gia Định, Nguyễn Ánh liên tục mở các cuộc “Bắc tiến” ra vùng duyên hải miền Trung và cuối cùng ra thẳng Thăng Long (1802) chiếm toàn bộ Bắc Hà.

Từ ghét Bắc Việt về chính trị, nhiều người thành kiến sang tất cả các lĩnh vực văn hóa, phong tục, con người. Các bạn miền Nam của tôi, trong đó có những người đồng chí hiện đang cùng một lòng thương nước lo đời, ấy thế mà trong câu chuyện, nhiều khi rất hồn nhiên, họ cứ nói “Dân trong này hiền lắm”. Than ôi, cái mệnh đề “Dân trong này hiền lắm” là tự nó đã chứa cái tiền giả định “Dân ngoài ấy dữ dằn” hay một sự so sánh “ngầm”: “chứ không như dân ngoài ấy đâu”.

Không hiểu vì sao mà càng ngày người ta càng đổ mọi cái xấu xa và tội lỗi cho miền Bắc!

Đành rằng miền Bắc sau 20 năm (1955 -1975) xây dựng cái gọi là CNXH cũng tạo cho con người một số thói xấu nhất định. Ví dụ, lười biếng, dựa dẫm (do làm ăn kiểu hợp tác xã hay nông, lâm trường quốc doanh). Ví dụ, hay lý thuyết suông (do hoang tưởng về CNXH). Ví dụ, hay ăn cắp vặt (là vì một thời gian dài thuần kinh tế XHCN dẫn đến đói quá, thiếu quá, và nhất là do tài sản là “của chung” mà thực chất là vô chủ), …

Thế nhưng những cái xấu trên của người miền Bắc đâu phải là thâm căn cố đế? Từ khi du nhập kinh tế thị trường của thế giới tư bản “giãy chết” thì người miền Bắc đã thay đổi rất nhiều. Kinh tế thị trường tự nó làm thay đổi mối quan hệ giữa người với người chứ chẳng cần phải phải ai giáo dục. Cái cô mậu dịch viên của cửa hàng quốc doanh hôm nào còn đanh đá, chua ngoa, vừa bán hàng phân phối vừa mắng chửi cán bộ, viên chức thi khi ra “đứng đường” cũng biết ngon ngọt chiều khách, chứ giữ lối cửa quyền hách dịch thì ai còn mua cho? Và cho đến nay thì tôi thấy miền Nam, miền Bắc gần không có cách biệt nữa. Thậm chí nhiều dịch vụ ở Hà Nội tốt hơn Sài Gòn. Ví dụ đi taxi. Ở Hà Nội đi taxi dài ngắn đều được, thậm chí chưa đầy cây số, tài xế vẫn vui vẻ. Nhưng ở Sài Gòn mà lên xe nói điểm đến vài cây số là mặt tài xế hầm hầm ngay. Chả biết hiện tượng này có phải là phổ biến không?

Ngược dòng lịch sử, có thể nói, từ 1975 trở về trước, hầu như không có sự kỳ thị nào đáng kể. Thời Pháp thuộc, thực dân Pháp chia ba miền với ba chế độ chính trị khác nhau nhưng người dân ba miền vẫn đi lại hết sức thân thiết, gần như chẳng có một rào cản nào. Năm 1922, nhà báo Phạm Quỳnh (chủ báo Nam phong) còn là một thanh niên chưa đầy 30 tuổi, khi vào Nam Kỳ, các cụ phụ lão trong ấy đón tiếp hết sức trọng thị, thân tình. Nhân sỹ, trí thức ba miền Bắc – Trung – Nam thời Pháp đi lại giao du hết sức thân mật. Ngay trong thời kỳ đất nước chia cắt với hai chế độ đối lập, văn học, sách giáo khoa của cả hai bên đều nói nỗi đau chia cắt và khát vọng thống nhất hòa bình (xin xem phụ lục 1: Con đường Bắc – Trung – Nam. Còn về sự khác biệt, mặt tốt mặt xấu miền nào chả có (xin xem phụ phục: Ca dao ba miền)


Phụ lục 1: CON ĐƯỜNG BẮC – TRUNG – NAM

Từ cửa Ải Nam Quan

Tới biên thùy Miên – Việt

Khi leo núi, lúc xuyên ngàn

Chạy ven biển cả, vắt ngang sông dài

Khi băng qua đồng lúa xanh tươi

Lúc tiếng thẳng vào lòng đô thị

Con đường thiên lý

Từ bao đời nối chặt Bắc – Trung – Nam

Con đường, mạch máu chính của giang san

Chuyển sinh khí từ trong lòng đất mẹ

Nuôi đàn con từ núi rừng ra bể

Từ Lạng Thành cho đến mũi Cà Mau

Con đường truyền tình cảm mến thương nhau

Con đường ấy, ngày nay ôi! đứt đoạn!

Mạch sống cắt đôi, nửa trời u ám!

Ai là người gieo mối hận ly tan?

Chiêu Đăng

(Quốc Văn Toàn Thư Lớp Nhất, sách giáo khoa của VNCH trước 1975)

Phụ lục 2: CA DAO BA MIỀN

MIỀN BẮC

Miền Bắc có lắm thằng điên

Trong túi có tiền nó bảo rằng không

Ăn rồi cắp cặp chạy rông.

Nói thì như thánh làm không ra gì

Nhưng mà có chuyện rất kỳ 

Nghị quyết khó mấy nó thì thông.

MIỀN TRUNG

Miền Trung có lắm thằng khôn

Nó đi cửa trước nó luồn cửa sau

Suốt ngày tính chuyện làm giàu

Nó đưa đúng chỗ nó câu đúng người

Nghị quyết nó thuộc mười mươi

Nó chỉ vận dụng những nơi nó cần.

MIỀN NAM

Miền Nam có lắm thằng tham

Nó tiêu như phá nó làm như điên

Trong túi nó có nhiều tiền

Vợ cả mới cưới tính liền vợ hai

Suốt ngày nó nhậu lai rai

Một câu nghị quyết học hoài không vô.


Đào Tiến Thi
(từ: VV)




*



Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

 

Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.

- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.

Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:

Marvin Trần


(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình

Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý



scan_pic0296-content






Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S


Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín

Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại

Gọi ngay:

Hoàng Anh



(714) 724-5699


scan_pic0035-content

hoang_anh_1_0-content

 

 

  

 














Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, November 21, 201910:10 AM(View: 32)
Trung Tá Alexander S. Vindman, một người Mỹ gốc Ukraine, vừa trở thành đề tài cho nhiều người Mỹ đánh giá lòng yêu nước của ông ta. Vị sĩ quan này sinh quán là Ukraine; ông được cha mẹ đưa vào lãnh thổ Mỹ năm mới lên ba. Dĩ nhiên, với tuổi đó ông không biết gì nhiều về Ukraine, và từ vài chục năm nay, ông đã nhận Hoa Kỳ là quê hương. Đến tuổi trưởng thành ông nhập ngũ, được gửi sang tác chiến tại Iraq và bị thương vì một quả mìn gài trên đường. Do thương tích, ông được sử dụng trong những công tác văn phòng ở hậu phương. Công việc văn phòng của ông là chuyên gia hàng đầu về Ukraine, phục vụ tại Hội đồng an ninh quốc gia (National Security Council), làm việc ngay trong Tòa Bạch Ốc. Trong lúc làm việc, hai lần Vindman chứng kiến Tổng Thống Trump điện đàm yêu cầu tổng thống Ukraine điều tra tìm tội lỗi của đối thủ chính trị tranh cử với ông. Vindman viết trong “lời nói đầu” của ông trước khi điều trần với Ủy Ban Truất Phế Tổng Thống, là “ý thức trách nhiệm” không cho phép tôi im
Saturday, November 16, 20198:08 PM(View: 70)
Vào năm 1961 tôi bắt đầu nghe những luồng dư luận bất mãn đối với Tổng thống Diệm trong nhiều thành phần dân chúng. Ít ai dám chỉ trích lớn tiếng, nhưng nhiều lúc tôi nhận thấy nhiều người khi phải nghe ca tụng suy tôn đã lấy làm ngượng ngập, khó chịu. Sự bất mãn đó đã có cơ hội xuất hiện trong biến cố 1-1-1961. Vụ đảo chánh hụt năm đó không phải chỉ lôi cuốn được một số sĩ quan bất mãn mà thôi, mà còn kéo theo nhiều nhà trí thức, và giả sử trong thời gian cô lập được dinh Độc Lập, sử dụng được đài phát thanh, họ chỉ cần biết dùng đài này để đưa ra một vài đường lối xã hội thật táo bạo, thì tình thế đã có thể thay đổi ngay lúc bấy giờ không cần chờ đến 1963. Nhóm đảo chánh cũng không chú trọng đến công việc xách động quần chúng. Xách động quần chúng là một việc làm dễ nếu biết và dám làm, nhưng rất khó nếu không hiểu tâm lý và những phản ứng quần chúng. Hơn nữa thời bấy giờ dân chúng đang sống yên ổn, thịnh vượng cho nên ít ai muốn xáo trộn. Sự bất mãn chỉ mới bắt đầu trong
Tuesday, November 12, 20199:14 PM(View: 278)
Đã 44 năm sau cuộc Chiến tranh Việt Nam, vẫn còn những câu hỏi chưa có lời giải đáp. Chỉ riêng tên tuổi Thích Trí Quang đã gây ra rất nhiều tranh cãi.(1) Có nhiều nhãn hiệu gán cho ông: với một số người Việt chống cộng thì cả quyết Thích Trí Quang là cộng sản đội lốt tu hành hoạt động với sự chỉ đạo của Hà Nội; nhưng ngay với giới chức cộng sản cũng đã từng coi Trí Quang là một loại CIA chiến lược; còn theo tài liệu giải mật của CIA thì đánh giá Trí Quang không phải cộng sản, mà là một nhà tu hành đấu tranh cho hòa bình và muốn sớm chấm dứt chiến tranh. Thêm nguồn tài liệu còn lưu trữ về những cuộc đàm luận giữa Trí Quang và các giới chức Hoa Kỳ, cho rằng Trí Quang chống cộng mạnh mẽ và hiểu được sự việc xử dụng quân đội Hoa Kỳ để chống lại Cộng sản Bắc Việt và Trung cộng. Và trong phần trả lời phỏng vấn của báo Sinh viên Tình Thương 1966, cách đây 53 năm, khi "đề cập tới sự nguy hiểm của Cộng sản, TT Trí Quang đã so sánh họ với những chiếc lá vàng có đóng đinh, phải cần tới một
Sunday, November 10, 20197:19 AM(View: 231)
Ông Ngô Đình Diệm muốn Thiên Chúa Giáo của ông độc tôn, muốn anh của ông là Tổng Giám Mục Ngô Đình Thục làm Hồng Y giáo chủ, nên ông kỳ thị đàn áp Phật Giáo. Ấp chiến lược chỗ thì rào chùa vào trong để hạn chế đi lại, chỗ thì rào chùa ra ngoài để tự do bắn phá. Khu trù mật thì bắt cán bộ cơ sở của Phật Giáo phá nhà bỏ của mà đi. Quân dịch thì bắt Tăng sĩ Phật Giáo làm những chức vụ nguy hiểm mà vô quyền, để tu sĩ Thiên Chúa ra mà nắm quyền chỉ huy ngay từ hạ tầng. Giải thưởng văn chương thì thưởng cho cuốn văn chương bình dân nội dung cốt chống Phật Giáo. Chương trình tú tài C thì đổi toàn lý thuyết thượng đế và nhân vị, lại thêm một bằng ban D với cổ ngữ La Tinh. Sát hại Phật tử thì có tập thể lên đến 36 người ở một nơi cùng một lúc, không còn lẻ tẻ nữa. Cả gan huy bỏ ngày Phật Đản trong danh sách ngày lễ được nghỉ của công tư chức, và danh sách này bao giờ Thiên Chúa Giáo cũng gấp đôi Phật Giáo cả ngày và giờ nghỉ. Dụ số 10 được thêm dụ bổ túc, tăng cường sự hạ giá và kềm chế đối
Saturday, November 9, 201912:58 PM(View: 314)
Vào giữa thập niên 1990 đã có những bài viết, cuốn sách đánh bóng lại ông Ngô Đình Diệm như một thứ cha già của dân tộc. Rồi cả những cuốn sách, bài viết công kích cuộc đấu tranh của Phật Giáo năm 1963 mà chiến lược nhắm vào việc cho rằng TT. Thích Trí Quang là đảng viên đảng CSVN. Vào ngày 1-11-1963, khi quân đội đứng lên làm cuộc đảo chánh lật đổ chế độ của gia đình Ngô Đình Diệm – mà Hội Đồng Quân Dân Cách Mạng do Đại tướng Dương Văn Minh cầm đầu gọi đó là cuộc Cách Mạng, thì tôi là cậu sinh viên Luật Khoa năm thứ nhất, chuẩn bị thi lên năm thứ hai của Đại học Luật Khoa Sài Gòn. Bố tôi sính đọc sách báo, vả lại gia đình cư ngụ ở xóm lao động cho nên radio hàng xóm mở ầm ầm cả ngày khiến dù không muốn nghe nhưng cũng phải nghe tin tức từng giờ của đài phát thanh. Hơn thế nữa, khi Sài Gòn nổ ra cuộc đấu tranh của Phật Giáo thì hầu như các đại học, trung học đều đóng của hoặc tự động bãi khóa. Đại học Luật Khoa không có cuộc tự động bãi khóa nào nhưng trường cũng phải đóng cửa