DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,705,969

Trần Hoài Thư - Từ tấm hình “Napalm Girl”…

25 Tháng Tư 20176:26 CH(Xem: 1257)
Trần Hoài Thư - Từ tấm hình “Napalm Girl”…
Từ tấm hình “Napalm Girl”…


blank



Sau đây là hai câu hỏi được đặt ra: 
1.Tại sao lại có một đoàn quân phóng viên ngọai quốc và  phóng viên bản xứ  làm việc cho các hãng thông tấn ngọai quốc hiện diện một cách đông đảo ? Ai cho tin hay là họ có mặt tình cờ ?
2.. Việc máy bay ném bom không phải tự nhiên mà có. Phi công phải được lệnh. Lệnh đó do từ đâu ? Dĩ nhiên là trung tâm hành quân, không trợ, sau khi nhận được yêu cầu từ đơn vị tham chiến dưới đất. Vậy  đơn vị tham chiến là đơn vị nào? Trung đoàn nào, tiểu đoàn nào của Sư đoàn 25 BB ?

1. Thường thường, phóng viên chiến trường  một khi muốn săn tin trước hết phải được chấp thuận bởi Tổng Cục Chiến tranh chính trị ở trung ương hay ở quân đoàn. Bước đầu, phòng thông tin báo chí làm phiếu trình Tư Lệnh, đề nghị có nên chấp thuận hay không. Với một ký giả hay phóng viên đã có những bài làm bất lợi thì đề nghị không chấp thuận.  Khi đã chấp thuận rồi, phòng Thông Tin Báo Chí mới liên lạc với nơi mà phóng viên hay nhà báo muốn đến, giúp họ tất cả những phương tiện và bảo vệ sự an toàn cho họ.

Nhưng ở đây là khác. Sự việc dường như sắp đặt cho một cuộc ra quân do từ một bàn tay đạo diễn nào  đó. Khi không có một đòan phóng viên  truyền hình, nhiếp ảnh của các hãng thông tấn AP, AFP, BBC, Time, Newsweek – không có báo chí trong nước, tòan là ngoại quốc-  tự nhiên đến  tụ hội ngòai bìa quận Trảng Bàng, sẵn sàng đồ nghề máy chụp hình, máy quay phim.
Vậy thì ai cung cấp tin tức cho họ. Không thể đến từ Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị QLVNCH. Vậy thì ai cho?

Người ta nghĩ ngay đến Phạm Xuân Ẩn ? …Mỗi ngày đều có những cuộc gặp mặt giữa PXA và các phóng viên hay ký giả ngọai quốc tại khách sạn Continental.  Các phóng viên ngọai quốc hay các hãng thống tấn ngọai quốc khỏe ru, chẳng cần lấy tin đâu xa, chỉ nhờ một PXA là đủ.
Và đây là bảng đồng chứng tỏ thành tích của PXA tại Khách Sạn Continental: 



blank

Thử tưởng tượng những ông phóng viên chuyên săn tin chiến trường làm việc cho các hãng thông tấn ngoại quốc, đang ngồi đấu láo ở Continental, thì bỗng nhiên có một nguồn tin có thẩm quyền cho biết, trên Quốc lộ Một ở Trảng Bàng có cuộc giao tranh ác liệt. Bắc quân muốn cắt đứt trục lộ huyết mạch. Và Nam quân bằng mọi cách giải tỏa. Hãy nhanh tay, nhanh chân kẻo lỡ bỏ cơ hội ngàn vàng. Trong số đó có Nick Ut làm việc cho hảng AP.
Đợi cho đám phóng viên này đến đông đủ, bây giờ mới xuất hiện chiếc khu trục. Nó mang 3 trái bom từ trên cao, sà xuống thấp, trút xuống ngôi làng. Lửa cháy, khói đen bốc lên cuồn cuộn. Cái cảnh oanh kích như một màn đón chào đám phóng viên. Rồi sau đó là một đám trẻ chạy ra, một đứa bé gái lõa lồ, một đứa bé trai kinh hoàng khóc thảm. Đàng sau là 6 người lính dàn ngang, như che chở đám trẻ.

Câu hỏi cần đặt ra ở đây là tại sao chiếc máy bay kia lại oanh kích  đúng vào lúc các phóng viên  có mặt đông đủ ? Tại sao không xảy ra trước đó, mà phải đợi đến khi những người phóng viên kia có mặt đông đủ mới ném ? 
Sự việc có vẻ như được xếp đặt để các phóng viên kia tha hồ bấm nút. Đúng là thảm kịch có một không hai trong chiến tranh. Khỏi cần đi đâu xa. Khỏi cần lội theo đội quân để làm phóng sự, vừa mệt vừa nguy hiểm. Nhất là cho phóng Viên Nick Út. Đối với ông ta bây giờ là cố gắng thu vào ống kính những hình ảnh mà chủ bằng lòng. Càng dữ dội, càng kinh hoàng, càng tàn bạo, càng thương tâm, càng tốt. Có vậy, hình mới được bán ra nhiều, chánh phủ mới hoảng hồn trước những lời cáo buộc, và đám phản chiến mới có dịp làm áp lực. Ông không cần bận tâm đên việc bỏ máy hình để săn sóc vết thương cho cô gái như người phóng viên ngọai quốc đang làm hay sự lo lắng của người lính chỉ huy mang cấp bậc trung sĩ nhất đội mũ rừng: 


blank
2. 

Một người bạn  nguyên là sĩ quan Ban 3 (Trung tâm hành quân) thuộc trung đoàn 50 / SĐ 25 BB đã tham dự vào cuộc hành quân này cho  chúng tôi biết là trong vụ ném bom này, người phi công đã ném theo yêu cầu và dựa vào tin tức do tiểu đoàn 1, trung đoàn 50, sư đoàn 25 BB, dưới quyền chỉ huy của thiếu tá Lê Quang Ninh, cung cấp.
Tiểu đoàn này được xem là tiểu đoàn cưng của trung đoàn 50. Trước ngày 30-4-75, chính tướng Lý‎‎‎ Tòng Bá đã tin tưởng, và trung đoàn trưởng đã tin tưởng nên đã chỉ định tiểu đoàn này giữ phòng tuyến quan trọng nhất để ngăn chặn bước tiến của Bắc quân. (Nhưng sau đó không ngờ cả tiểu đoàn đã đầu hàng. Thiếu tá Ninh chạy xe cắm cờ trắng…)
Xin mời đọc để biết con người thật của ông tiểu đoàn trưởng Ninh, người chỉ huy đơn vị mà từ trung đoàn trưởng đến sư đoàn trưởng cho là ưu tú này. Bài đăng trên báo Quân đội Nhân dân về việc thiếu tá Ninh mang cả tiểu đoàn ra qui hàng Bắc quân. Theo đó ông đã là một đảng viên  cộng sản và được cài vào học trường Sĩ quan Bộ binh Thủ Đức:
Ngọn cờ binh biến[1]
Điếu capstan thứ hai cháy tiếp trên tay Lê Quang Ninh. Bình thường Ninh ít hút. Nhưng sáng nay sau khi làm việc với chỉ huy các đại đội, một mình trong phòng nghỉ bên ly cà phê đã cạn, viên tiểu đoàn trưởng có vóc dáng to lớn, tướng mạo coi bộ rất oai vệ này đã lấy khói thuốc làm “bạn đồng minh” đắm mình trong suy tư. “Vậy là tính từ ngày chị Tư Nhẫn đến tận đồn Lương Hòa trao nhiệm vụ mà mình không có cơ hội thực hiện để “xổ lồng” đến nay đã bảy năm. Còn tính từ ngày anh Mười Hòa kết nạp mình vào Đảng rồi đưa mình cài vào trường sĩ quan trù bị Thủ Đức (ngụy) đến nay đã là mười hai năm. Mười hai năm phải sống hai mặt “xanh vỏ, đỏ lòng”. Lộ danh, lộ diện nhưng lại phải “ẩn tích” nhập vai tài giỏi, mưu trí để từ một học viên đến nay đã leo lên được cấp thiếu tá, chỉ huy một tiểu đoàn chủ lực tinh nhuệ của địch. Nhưng mười hai năm ẩn tích với cương vị ấy, mình sẽ làm gì trước tình hình chiến sự toàn miền đang như trào dâng, thác đổ, các cánh quân lớn của ta đang áp sát Sài Gòn để bao công phu của tổ chức và của mình khỏi như công dã tràng lúc này…”.
Chúng tôi  chỉ đưa ra những dữ kiện, với tất cả sự dè dặt, để quí bạn đọc thẩm định và tìm ra lời giải.  Tình cờ hay là một dự mưu để  tạo nên một vở kịch về tội ác lấy  trẻ con vô tội làm nạn nhân, trước những ống kính ngoại nhân hay những kẻ làm việc cho ngoại nhân? 
[1]  “Ngọn cờ binh biến” đăng trong tập Vỏ bọc nhiệm màu của Hà Bình Nhưỡng, NXB Công an Nhân dân 2005.


Trần Hoài Thư
(nguyên trung đội trưởng thám kích và phóng viên chiến trường)
(từ: DĐTK)



*



Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content



Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.

- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.

Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:

Marvin Trần


(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình

Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý



scan_pic0296-content






Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S


Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín

Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại

Gọi ngay:

Hoàng Anh



(714) 724-5699


scan_pic0035-content

hoang_anh_1_0-content







Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Năm 20182:23 CH(Xem: 68)
Một Đại Hội 21 của các cựu SVSQ Trường VBQGVN vừa được tổ chức vào những ngày 11, 12 và 13 tháng 5/2018 tại thành phố San Jose, miền Bắc Cali, đã thành công tốt đẹp. Xin được chúc mừng và ngợi ca ban tổ chức đã bỏ nhiều công sức để có được một Đại Hội với nhiều hình thức truyền thống Võ Bị đáng được tự hào. Đại Hội cũng đã bầu ra một vị Tân Tổng Hội Trưởng, tốt nghiệp Khóa 24, có đầy đủ khả năng để chu toàn trách nhiệm.Tuy nhiên bên cạnh sự thành công và niềm tự hào đó, dường như vẫn phảng phất điều gì làm người ta cảm thấy ít nhiều tiếc nuối, xót xa. Bởi chỉ hơn một tháng sau, vào các ngày 23-24 và 25 tháng 6 tới đây, cũng sẽ có một Đại Hội 21 nữa được tổ chức tại Westminster, miền Nam Cali, và cũng để bầu một Tân Tổng Hội Trưởng. Điều khó hiểu là cả hai Đại Hội cùng mang tên Đại Hội 21 này đều nhân danh Tổng Hội Cựu SVSQ Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam.
18 Tháng Năm 20186:49 CH(Xem: 257)
Luân Hoán với tôi (VTrD), đồng hương, cùng những ngày trong quân trường Bộ Binh Thủ Đức khi khóa tôi được gởi sang học quân sự giai đoạn I ở Trường BB Thủ Đức cùng với khóa 24. Lúc đó Khối Chiến Tranh Chính Trị thành lập Ban Biên Tập liên khóa 23 & 24 Sinh Viên Sĩ Quan cho nguyệt san Thủ Đức nên được gặp nhau. Tháng 5-1967, chúng tôi chia tay, Luân Hoán tiếp tục ở quân trường vào giai đoạn II, sau đó phục vụ đơn vị tác chiến ở Sư Đoàn 2 BB. Gần hai năm sau, tôi nhận được tin buồn của Phan Nhự Thức, Luân Hoán mất một bàn chân rồi!... Chiến trường ở Quảng Ngãi lúc đó rất khốc liệt, không còn gì ngoài lời an ủi “thôi đành, để còn sống với vợ con”. Trong cuộc hành quân vì đạp phải quả mình “ba râu” chôn sát dòng sông, mất đi bàn chân trái tại Thi Phổ ngày 11/2/ 1969.
16 Tháng Năm 20185:46 CH(Xem: 112)
Tôi gặp Trần Hữu Hội lần đầu là trong một buổi tối thật buồn: một bạn văn của chúng tôi, nhà thơ Chu Trầm Nguyên Minh vừa nằm xuống và đêm đó anh em Quán Văn đang tổ chức một buổi tưởng niệm đọc thơ văn để sáng hôm đưa tiễn anh về nơi an nghỉ cuối cùng. Khi tôi và Elena thắp nhang trước linh cửu và bước ra cửa thì thấy một người đàn ông gầy gò, chống nạng đứng hút thuốc, khép nép sát bức tường. Tôi nhìn anh mỉm cười, hỏi anh là bạn hay là người thân của anh CTNM. Anh đáp “bạn, mà như em!”. Giọng anh thật khẽ khàng, không biết có phải còn e dè với người lạ hay không muốn kinh động cái không gian nhuốm màu tiếc thương của người vừa rời cõi tạm. Nói xong anh rít một hơi thuốc thật sảng khoái và tôi nhìn anh, cười lần nữa, và lúc này tôi mới thấy người đàn này có khuôn mặt phúc hậu và nụ cười thật hiền. Và tự nhiên trong tôi phát sinh một thiện cảm đặc biệt.
11 Tháng Năm 20186:15 CH(Xem: 204)
Nhà thơ Trần Vàng Sao tên thật Nguyễn Đính, sinh năm 1941, quê quán làng Đông Xuyên, huyện Quảng Điền, Thừa Thiên - Huế. Cả cuộc đời ông gắn liền với phường Vỹ Dạ, thành phố Huế. Năm 1962, ông đậu tú tài ở Huế và dạy học ở Truồi. Năm 1965 ông thoát ly lên rừng cho đến năm 1970 ông bị thương, được đưa ra miền Bắc chữa bệnh và an dưỡng. Theo lời kể lại của nhà thơ Thái Ngọc San - người cũng thoát ly ra Bắc và đã gặp nhà thơ Trần Vàng Sao, thì đây là quãng thời gian khổ ải nhất của nhà thơ vì gặp nhiều đố kỵ ghen ghét từ những người cùng chiến tuyến với ông. Tháng 5 năm 1975, ông trở về Huế được phân công làm liên lạc viên tức đưa thư, rồi công tác ở ban Văn Hóa Thông Tin xã và nghỉ hưu năm 1984. Theo Nguyễn Miên Thảo, người viết lời tựa cho tập thơ thì vào thời điểm này, bài thơ "Người đàn ông bốn mươi ba tuổi nói về mình" của ông được đăng trên Sông Hương, số kỷ niệm 5 năm ngày tạp chí ra đời. Bài thơ lập tức gặp phản ứng dữ dội của một số chức sắc địa phương
10 Tháng Năm 20186:11 CH(Xem: 184)
Tôi đọc bài thơ “Tau chưởi” dưới đây, và nghĩ rằng có lẽ trong văn học VN (và thế giới?!) khó tìm ra một bài thơ nào kinh dị, khốc liệt như bài thơ này. Điều gì làm cho tâm hồn con người – thi sĩ – phải đau đớn, quằn quại, căm hận, phẫn nộ đến vậy? Hai Bài thơ “Người đàn ông bốn mươi ba tuổi nói về mình” và “Bài thơ của một người yêu nước mình” làm cho Trần Vàng Sao nổi tiếng, nhưng theo tôi, bài “Tau chưởi” mới là bài đáng kể nhất trong thơ của ông.