DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,981,176

Trần Hoài Thư - Từ tấm hình “Napalm Girl”…

Tuesday, April 25, 20176:26 PM(View: 2060)
Trần Hoài Thư - Từ tấm hình “Napalm Girl”…
Từ tấm hình “Napalm Girl”…


blank



Sau đây là hai câu hỏi được đặt ra: 
1.Tại sao lại có một đoàn quân phóng viên ngọai quốc và  phóng viên bản xứ  làm việc cho các hãng thông tấn ngọai quốc hiện diện một cách đông đảo ? Ai cho tin hay là họ có mặt tình cờ ?
2.. Việc máy bay ném bom không phải tự nhiên mà có. Phi công phải được lệnh. Lệnh đó do từ đâu ? Dĩ nhiên là trung tâm hành quân, không trợ, sau khi nhận được yêu cầu từ đơn vị tham chiến dưới đất. Vậy  đơn vị tham chiến là đơn vị nào? Trung đoàn nào, tiểu đoàn nào của Sư đoàn 25 BB ?

1. Thường thường, phóng viên chiến trường  một khi muốn săn tin trước hết phải được chấp thuận bởi Tổng Cục Chiến tranh chính trị ở trung ương hay ở quân đoàn. Bước đầu, phòng thông tin báo chí làm phiếu trình Tư Lệnh, đề nghị có nên chấp thuận hay không. Với một ký giả hay phóng viên đã có những bài làm bất lợi thì đề nghị không chấp thuận.  Khi đã chấp thuận rồi, phòng Thông Tin Báo Chí mới liên lạc với nơi mà phóng viên hay nhà báo muốn đến, giúp họ tất cả những phương tiện và bảo vệ sự an toàn cho họ.

Nhưng ở đây là khác. Sự việc dường như sắp đặt cho một cuộc ra quân do từ một bàn tay đạo diễn nào  đó. Khi không có một đòan phóng viên  truyền hình, nhiếp ảnh của các hãng thông tấn AP, AFP, BBC, Time, Newsweek – không có báo chí trong nước, tòan là ngoại quốc-  tự nhiên đến  tụ hội ngòai bìa quận Trảng Bàng, sẵn sàng đồ nghề máy chụp hình, máy quay phim.
Vậy thì ai cung cấp tin tức cho họ. Không thể đến từ Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị QLVNCH. Vậy thì ai cho?

Người ta nghĩ ngay đến Phạm Xuân Ẩn ? …Mỗi ngày đều có những cuộc gặp mặt giữa PXA và các phóng viên hay ký giả ngọai quốc tại khách sạn Continental.  Các phóng viên ngọai quốc hay các hãng thống tấn ngọai quốc khỏe ru, chẳng cần lấy tin đâu xa, chỉ nhờ một PXA là đủ.
Và đây là bảng đồng chứng tỏ thành tích của PXA tại Khách Sạn Continental: 



blank

Thử tưởng tượng những ông phóng viên chuyên săn tin chiến trường làm việc cho các hãng thông tấn ngoại quốc, đang ngồi đấu láo ở Continental, thì bỗng nhiên có một nguồn tin có thẩm quyền cho biết, trên Quốc lộ Một ở Trảng Bàng có cuộc giao tranh ác liệt. Bắc quân muốn cắt đứt trục lộ huyết mạch. Và Nam quân bằng mọi cách giải tỏa. Hãy nhanh tay, nhanh chân kẻo lỡ bỏ cơ hội ngàn vàng. Trong số đó có Nick Ut làm việc cho hảng AP.
Đợi cho đám phóng viên này đến đông đủ, bây giờ mới xuất hiện chiếc khu trục. Nó mang 3 trái bom từ trên cao, sà xuống thấp, trút xuống ngôi làng. Lửa cháy, khói đen bốc lên cuồn cuộn. Cái cảnh oanh kích như một màn đón chào đám phóng viên. Rồi sau đó là một đám trẻ chạy ra, một đứa bé gái lõa lồ, một đứa bé trai kinh hoàng khóc thảm. Đàng sau là 6 người lính dàn ngang, như che chở đám trẻ.

Câu hỏi cần đặt ra ở đây là tại sao chiếc máy bay kia lại oanh kích  đúng vào lúc các phóng viên  có mặt đông đủ ? Tại sao không xảy ra trước đó, mà phải đợi đến khi những người phóng viên kia có mặt đông đủ mới ném ? 
Sự việc có vẻ như được xếp đặt để các phóng viên kia tha hồ bấm nút. Đúng là thảm kịch có một không hai trong chiến tranh. Khỏi cần đi đâu xa. Khỏi cần lội theo đội quân để làm phóng sự, vừa mệt vừa nguy hiểm. Nhất là cho phóng Viên Nick Út. Đối với ông ta bây giờ là cố gắng thu vào ống kính những hình ảnh mà chủ bằng lòng. Càng dữ dội, càng kinh hoàng, càng tàn bạo, càng thương tâm, càng tốt. Có vậy, hình mới được bán ra nhiều, chánh phủ mới hoảng hồn trước những lời cáo buộc, và đám phản chiến mới có dịp làm áp lực. Ông không cần bận tâm đên việc bỏ máy hình để săn sóc vết thương cho cô gái như người phóng viên ngọai quốc đang làm hay sự lo lắng của người lính chỉ huy mang cấp bậc trung sĩ nhất đội mũ rừng: 


blank
2. 

Một người bạn  nguyên là sĩ quan Ban 3 (Trung tâm hành quân) thuộc trung đoàn 50 / SĐ 25 BB đã tham dự vào cuộc hành quân này cho  chúng tôi biết là trong vụ ném bom này, người phi công đã ném theo yêu cầu và dựa vào tin tức do tiểu đoàn 1, trung đoàn 50, sư đoàn 25 BB, dưới quyền chỉ huy của thiếu tá Lê Quang Ninh, cung cấp.
Tiểu đoàn này được xem là tiểu đoàn cưng của trung đoàn 50. Trước ngày 30-4-75, chính tướng Lý‎‎‎ Tòng Bá đã tin tưởng, và trung đoàn trưởng đã tin tưởng nên đã chỉ định tiểu đoàn này giữ phòng tuyến quan trọng nhất để ngăn chặn bước tiến của Bắc quân. (Nhưng sau đó không ngờ cả tiểu đoàn đã đầu hàng. Thiếu tá Ninh chạy xe cắm cờ trắng…)
Xin mời đọc để biết con người thật của ông tiểu đoàn trưởng Ninh, người chỉ huy đơn vị mà từ trung đoàn trưởng đến sư đoàn trưởng cho là ưu tú này. Bài đăng trên báo Quân đội Nhân dân về việc thiếu tá Ninh mang cả tiểu đoàn ra qui hàng Bắc quân. Theo đó ông đã là một đảng viên  cộng sản và được cài vào học trường Sĩ quan Bộ binh Thủ Đức:
Ngọn cờ binh biến[1]
Điếu capstan thứ hai cháy tiếp trên tay Lê Quang Ninh. Bình thường Ninh ít hút. Nhưng sáng nay sau khi làm việc với chỉ huy các đại đội, một mình trong phòng nghỉ bên ly cà phê đã cạn, viên tiểu đoàn trưởng có vóc dáng to lớn, tướng mạo coi bộ rất oai vệ này đã lấy khói thuốc làm “bạn đồng minh” đắm mình trong suy tư. “Vậy là tính từ ngày chị Tư Nhẫn đến tận đồn Lương Hòa trao nhiệm vụ mà mình không có cơ hội thực hiện để “xổ lồng” đến nay đã bảy năm. Còn tính từ ngày anh Mười Hòa kết nạp mình vào Đảng rồi đưa mình cài vào trường sĩ quan trù bị Thủ Đức (ngụy) đến nay đã là mười hai năm. Mười hai năm phải sống hai mặt “xanh vỏ, đỏ lòng”. Lộ danh, lộ diện nhưng lại phải “ẩn tích” nhập vai tài giỏi, mưu trí để từ một học viên đến nay đã leo lên được cấp thiếu tá, chỉ huy một tiểu đoàn chủ lực tinh nhuệ của địch. Nhưng mười hai năm ẩn tích với cương vị ấy, mình sẽ làm gì trước tình hình chiến sự toàn miền đang như trào dâng, thác đổ, các cánh quân lớn của ta đang áp sát Sài Gòn để bao công phu của tổ chức và của mình khỏi như công dã tràng lúc này…”.
Chúng tôi  chỉ đưa ra những dữ kiện, với tất cả sự dè dặt, để quí bạn đọc thẩm định và tìm ra lời giải.  Tình cờ hay là một dự mưu để  tạo nên một vở kịch về tội ác lấy  trẻ con vô tội làm nạn nhân, trước những ống kính ngoại nhân hay những kẻ làm việc cho ngoại nhân? 
[1]  “Ngọn cờ binh biến” đăng trong tập Vỏ bọc nhiệm màu của Hà Bình Nhưỡng, NXB Công an Nhân dân 2005.


Trần Hoài Thư
(nguyên trung đội trưởng thám kích và phóng viên chiến trường)
(từ: DĐTK)



*



Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content



Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.

- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.

Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:

Marvin Trần


(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình

Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý



scan_pic0296-content






Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S


Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín

Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại

Gọi ngay:

Hoàng Anh



(714) 724-5699


scan_pic0035-content

hoang_anh_1_0-content







Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, May 20, 20199:44 AM(View: 88)
Từ ngày hai vợ chồng về hưu, thì giờ như nhiều ra. Mấy đứa con gắn cable, mua TV đời mới, màn ảnh rộng, gắn trên tường. Thường ngày, mỗi buổi sáng, sau khi đi bộ chừng nửa giờ quanh xóm, thầy bắt đầu theo dõi thị trường chứng khoán, mua bán cổ phần các công ty. Thầy ăn cũng nhiều, mà thua cũng lắm. Thầy coi đây như một thú vui, cũng là cách thử thách sự nhạy bén của trí tuệ. Thầy vẫn thường tự hào sau hơn hai mươi năm trong thị trường, thầy về hưu với tình trạng tài chánh tương đối khá, một phần nhờ vào đầu tư. Bà Hiên không hiểu nhiều về cái gì gọi là đầu tư, tiền kiếm được sau bao năm lăn lộn trong nghề nail, bà nhốt hết vào mấy cái CD và trương mục tiết kiệm của ngân hàng, tiền lời dư cho bà mua mấy băng hay dĩa phim truyện bà thích, hay thỉnh thoảng về Việt Nam thăm bạn bè và bà con. Thầy cũng chẳng phản đối gì việc làm của bà, vì thầy cho rằng, bà có quyền hưởng thụ thành quả công việc của bà sau hơn hai mươi năm nơi xứ người. Công bình mà nói, công sức của bà nhiều hơn của thầy,
Friday, May 17, 20196:27 PM(View: 51)
Những bản giao hưởng tuyệt vời của Berlioz, Schuber, Mendelssohn, Tchaikovsky, Dvorak… đã làm thăng hoa thể loại âm nhạc nầy. Sở dĩ thể loại nầy trước đây được “gán ghép” là nhạc bác học, nhạc hàn lâm, nhạc quý tộc vì thời đó khi trình diễn chỉ hạn chế cho số người quyến quý và giàu có. Ở VN trước đây và trước năm 1975 ở miền Nam VN quan niệm rằng thể loại nầy thuộc âm nhạc bác học (hàn lâm) nhưng thời gian gần đây ở trong nước lại phủ nhận. Nếu tranh cãi thì rất dài dòng văn tự và coi như “nói chuyện với đầu gối” nen miễn bàn! Thưởng thức nhạc cổ điến Tây phương cũng đòi hỏi thêm phần kiến thức về nhạc sử, tiểu sử nhà soạn nhạc mới cảm nhận được trường hợp và môi trường sáng tác. Bây giờ thì loại “trưởng giả học làm sang” tham dự các cuộc trình diễn âm nhạc cổ điển như “đàn gãy tau trâu” cũng nhan nhản! B: Âm nhạc dân gian, trong một bài viết ghi nhận: “Đây là một nguồn cảm hứng lớn cho nhiều nhà soạn nhạc khác. Tại nước Anh, Vaughan Williams trộn lẫn những âm thanh của những bài
Wednesday, May 15, 20197:45 PM(View: 59)
Họ ở trước mặt tôi. Hẳn nhiên là như vậy. Họ có mười người, năm mươi hay năm trăm người, tôi không biết nhưng nhất định phải hơn một người. Tôi đã cảm nhận được điều đó qua sức nóng hừng hực của bầu không khí chung quanh bằng cảm xúc của mình ngay khi được tên lính canh dẫn ra quảng trường này. Bóng tối ở đây cũng dày đặc như những lần tôi bị lấy khẩu cung trong căn phòng nhỏ nóng bức, nhung nhúc chuột, dán. Hôm nay tôi được dẫn theo một lối đi khác với lối đi mọi ngày. Nó dường như dài hơn, quanh co hơn. Có đoạn tôi cảm tưởng như đi qua một trại nuôi súc vật, một con đường gập gềnh nhiều dốc rồi đến một bãi đất trống thường làm nơi họp chợ, một công viên nhiều hương thơm hoa trái trong tiếng nước chảy róc rách của một cái bồn nước. Tôi chưa từng đặt chân đến con đường này bao giờ mặc dù thành bang này không hề to lớn. Họ đưa tôi đi đâu? Phóng thích hay hành quyết? Tôi chẳng hề nghĩ nhiều đến việc này trong suốt thời gian bị giam cầm, nhưng bây giờ đối mặt với tình huống khác thường
Sunday, May 12, 201911:05 AM(View: 420)
Máy bay từ Sài Gòn ra Nha Trang đỗ tại phi trường Cam Ranh. Đường từ phi trường về Nha Trang là một xa lộ rất đẹp, không kém gì những đại lộ nổi danh trên thế giới mà tôi đã đi qua. Trước khi về nước, tôi đã được đọc những bài báo mạng vô cùng khẩn cấp báo động việc người Tầu đang chiếm miền Nam, họ đã chiếm hết Nha Trang rồi, có một "phóng viên tại chỗ" chụp hình những cửa hàng trên bờ biển Nha Trang 100% là Tầu, y hệt như ở Hồng Kông hay Thượng Hải, vị "phóng viên" này còn cho biết, Nha Trang hiện đã cho tiêu tiền Trung Cộng. Ngoài những thông tin giật gân này lại còn có bài báo (vẫn trên mạng) mô tả chuyện người Hoa ăn thịt người, với chứng cớ đầy đủ: chụp hình mâm cỗ thịt người có món xào, món rán, món nấu ninh rựa mận, kèm bên cạnh là ảnh cô kiểu mẫu chân dài tóc mượt, mắt bồ câu, trước khi bị chặt làm cơm. Chúng tôi đến Nha Trang không phải để kiểm tra những "sự kiện" này, vì khi về Sài Gòn và xuống miền Tây đã tìm chả ra mống Tầu nào, muốn ăn cơm Tầu, cũng khó kiếm,
Wednesday, May 8, 20195:20 PM(View: 110)
Nói đến vị Hùng Vương thứ 19 tức là mặc nhiên chấp nhận có 18 vị Hùng Vương trước đó. Đây là nói về mặt logic chớ hầu như tất cả sử sách của ta đều dành chỗ trang trọng cho các vị hiền nhân minh triết này trong thời kỳ sơ khai khuyết sử của dân tộc. Trong Việt Nam Sử Lược (VNSL), học giả Trần Trọng Kim tỏ ý nghi ngờ tính xác thực của thời đại Hùng Vương trải dài trong 2622 năm với 18 đời “Vua,” bắt đầu từ năm 2879 trước Công nguyên (CN), tức cách đây (năm 2019) 4898 năm, và kết thúc sau khi Thục Phán đánh chiếm nước Văn Lang của Hùng Vương thứ 18 để sáp nhập với nước Tây Âu hay nước Âu Việt lập ra nước Âu Lạc vào năm 258 trước CN. Có người, không biết dựa vào đâu, đã kể vanh vách tên của 18 vị “Vua” Hùng, như thể ngay từ thời khởi thủy xa xăm đó người Việt đã có tổ chức quốc gia chặt chẽ và đã có sách vở để ghi chép tên mỗi vị “Vua.” Thật ra, Vương không phải là vua. Hùng Vương không phải là “Vua” Hùng. VƯƠNG là một từ cổ có mặt và được dùng trong cả hai ngôn ngữ, Hán và Việt,