DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,775,700

Âm Vọng (hết) - Lê Thị Thấm Vân

08 Tháng Sáu 201710:19 SA(Xem: 1080)
Âm Vọng (hết) - Lê Thị Thấm Vân
Âm Vọng


Image result for Âm Vọng lê thị thẩm vân


Một nhân viên của bà, gốc Mễ, trong tiệm mỗi người gọi nó mỗi tên khác: Ru mì, Bu rì, Mi ghen, A mi gồ... gọi gì nó cũng biết là gọi nó. Tên chính thức trên giấy tờ là Manuel. Nó làm tại nhà hàng này đúng bốn năm, bằng thời gian lấy bằng cử nhân. Ngày đầu chỉ biết yes là gật đầu, mà no là lắc đầu. Bà bán hàng ở tiệm đồ cũ Salvation Army dẫn nó qua xin việc. Bà nói tiếng Anh bập bẹ, xin cho thằng Manuel việc dọn bàn, rửa chén, lau nhà, đổ rác. Nó bưng thùng rác đổ y như tay Mỹ da đỏ trong phim One Flew Over The Cuckoo.s Nest bưng nguyên bửng nước đi khơi khơi.

"Bà Hường đi Việt Nam nó móc ví cho bả 200 đô, để về Việt Nam may lại... chim."

"Nó thay nhớt xe cho bà Hường."

"Nó đeo giây chuyền vàng ở cổ có khắc chữ H."

"Trong ví nó có cái ảnh bà Hường chụp ở Việt Nam tóc cột nơ hồng, đi giày trắng gót nhọn, làm mờ hai đốm nám to tổ bố ở gò má."

"Đụ trừ nợ đó cha nội... Mày không thấy thằng nhỏ giờ phờ người, đẩy xe, đổ rác hết nổi... Tối qua đến giờ đóng cửa, bà Hường và thằng Ru mi còn chơi nhau trong nhà mát... đụ trừ nợ... thằng cha chồng bà Hường nợ cá football thiếu gần năm ngàn đô, chủ nợ đòi chặt tay thằng con út... bà Hường phải chổng mông tho thằng Ru mi đụ đặng mượn trước một ngàn."

Thằng Kỳ, thằng Hùng, bà Tư, con Hằng, ông Ngai, chú Khèng, bà Xoa.... cả đám nhân viên sau giờ trưa vãn khách ngồi tán dóc. "Người đâu mà xấu đau xấu đớn!" Thằng Hùng tả nhan sắc bà Hường. "Xấu nhìn riết hóa đẹp đó cha nội. Xấu đẹp tùy người đối diện." Thằng Kỳ noi. Điều gì thằng Kỳ nói, thằng Hùng đếch hiểu thấu. Mà nó cũng chẳng muốn nhọc công hiểu. Nhiều sàn nhà hàng trong vùng đã có chân nó lết qua. Ở Mỹ chẵn 10 năm. Đặt chân đến Mỹ đúng hai tuần nó đã kiếm nhà hàng đi làm. Nó có duyên với nhà hàng, phụng dưỡng thiên hạ có "tâm hồn ăn uống." Nhà hàng này tương đối nó làm lâu nhất, được gần hai năm. Có nơi nó chỉ làm đúng một ngày. Nó thích nơi đây, đơn giản là chủ ít có mặt, nhưng biết khả năng khéo chiều khách, đọc được ý khách của nó. Chủ kể chuyện diễu vui, thỉnh thoảng nó kẹt cho mượn trước tiền lương. Nó đi Việt Nam tổng cổng sáu chuyến. Mỗi lần đi là mỗi lần mất việc, nó cóc cần. Nhà hàng bao giờ cũng cần người. "Sao mày không đi làm hãng?" Ông Hưng hỏi. "Thử rồi, bó tay bó chân chịu không thấu." Nó trả lời.

Ru mi 26 tuổi, vợ và ba con đang sống ở Mễ. Tuần đầu đi làm bằng xe bus. Tuần thứ nhì bằng xe đạp. Xe để ở hông tiệm không cánh mà bay, nghe đâu mấy thằng homeless lấy. "Homeless là những thằng lười biếng, thích yên thân, không ưa phiền hà người khác. Homeless không cần sở hữu..." Thằng Kỳ nói, chữ sở hữu quá cao sieu, trừu tượng đối với thằng Hùng. "Thằng Rumi thấy khách đưa tờ trăm là đòi đổi đem cất. Homeless đè nó ra cũng được trên dưới 1000 đô. Tiền trăm mặt Washington phải bự nó mới đổi, không xài Washington mặt nhỏ." Chị Dung nói. Một lần thằng Hùng chở nó về dùm, thấy một đàn con nít, đàn bà Mễ già- trẻ láu nháu trong dãy apart­ment không ánh mặt trời. Thằng Hùng chửi thề, "Mễ-Việt... làm cái đéo gì!"

° ° °

Bà tạo việc làm cho nhóm người. Mỗi tháng lãnh hai lần lương và được tip mỗi ngày. Công việc nhà hàng từ lúc lát viên gạch đầu tiên trên sàn bếp, là bậc đầu của cái thang, là bước chân đầu nhập vào xã hội Mỹ. Bà không phải làm lại từ đầu như những người nhiều tuổi khi bắt đầu lại đời sống nơi đây. Chẳng phải bước đi ai cũng như ai, nhưng một điều chắc chắn là ai cũng phải sinh tồn. Làm việc, gia nhập, đóng góp. Bà biết, bà làm được những việc, mà người bản xứ, sanh đẻ lớn lên nơi đây cũng phải nhìn bà với đôi mắt ngưỡng mộ, lòng thán phục. Bà phai có tầm nhìn, điều khiển nhân viên, giữ được khách hàng. Nhất là cư xử với nhân viên. Ai đó nói mỗi người Việt Nam là một nhà thơ, riêng bà, mỗi người Việt Nam là búi chỉ nhiều màu rối rắm, đứt đoạn. Nhà hàng, trạm dừng của hầu hết những người chân ướt chân ráo mới tới Mỹ. Bậc thang đầu tiên để bước lên. Bà cũng chẳng ngoại lệ. "I am looking for a job. Do you have any openings?" - "I would like to be friends with you." Kiếm việc, kiếm bạn là hai việc má nuôi chỉ dạy. Hai câu nói như dấu ấn thẩy con bé ra với đời sống. Rồi thì nó cũng có việc, có bạn, qua những cánh cửa bán pizza, hamburger, nhà hàng Tây, tiệm ăn Nhật, điểm sấm Tàu, thậm chí cô học cả nghề pha rượu trong một mùa hè ở Hawaii. Rồi hai tay nó/cô/bà cũng ôm ấp những người bạn trai, đàn ông yêu thương có khi đậm đặc như cà phê espresso Ý không đường, có khi nhạt thếch như cà phê của 7- 11 ở đầu mấy ngã tư. Có dịp, bà sẽ kể những tháng năm đầu ở xứ sở này. Lúc này là giờ trưa, Mây chưa đến, phải trễ hơn chút nữa, khi tiệm đã vơi khách. Biết cô có đến hôm nay? Bà kéo dài hơi thở hắt. Vẻ trầm ngâm nghĩ ngợi, màu sáng trong đôi mắt, cái mím môi bất chợt, bà thấy sao Mây gần gũi bà thế! Bà thấy đó là tổng hợp của sự cố gắng một cách đọa đầy ở những người mẫn cảm quá độ, và cái đầu cứng rắn lắm lúc không cần thiết. Soi rọi, đó là niềm kiêu hãnh trộn lẫn mặc cảm tội tình trẻ thơ.

tháng tới tôi 40 tuổi

Hàng nến vừa thổi tắt. Dải khói mảnh bay lên, bay lên... Dải khói thời gian chuyên chở chuỗi những biến cố, tai nạn, trống không, vấn đề... tất cả được cột túm thành từng búi. Khoảng cách ở từng búi là 0- 10- 20. 40 năm.

Bà nghĩ tới mảnh giấy viết cho chồng cách đây hơn mười lăm năm. Điều gì đó bà muốn diễn tả qua chữ thay lời. Giờ thì bằng sự thầm lặng.Vô tình mảnh giấy lẫn lộn trong mớ giấy tờ hỗn độn ở nhà kho. Điều gì đã hết còn lôi cuốn? Nhìn lại chữ viết của mình một cách tình cờ. Rời rạc, vụng về, ấp úng nhưng chắc nịch ở những giòng chữ xuống hàng không dấu chấm phay. Ve vuốt ngắm nhìn chữ viết của mình với vẻ trìu mến, thích thú, thậm chí bệnh hoạn. Liền đó, là mặc cảm ích kỷ, tự coi mình quá đỗi quan trọng lại nung lên, rồi thì cảm giác bứt rứt, khó chịu vô lý trong bà đùng đùng dựng đứng vùng dậy.

Cô gái ngồi gác cả hai chân lên bụng người bạn trai. Cái lỗ rốn sâu, cắt khéo, người Á Đông coi tướng giỏi sẽ bảo rằng chàng trai này biết giữ tiền. Ồ, mà đúng thế! Anh chẳng những giữ được tiền mà còn có rất nhiều tiền để giữ. Anh là con trai duy nhất trong gia đình tiếng tăm, gốc gác tận Boston, đạo Thiên Chúa dòng. Mấy đời cha ông hành nghề kinh doanh, kiêm làm chính trị, kiêm chức luật sư. Anh không trôi sông lạc chợ, ăn nhờ ở đậu như cô. Cô đổi tên, đổi họ thế nào, và bao lần cũng được. Anh còn ông bà nội ngoại, mẹ cha. "Cái gì bạn cũng có và còn. Tôi hoàn toàn ngược dòng chảy với bạn." Cô nói thế, với vẻ dửng dưng, tỉnh táo, lạnh lùng, sáng suốt sau chừng một tháng xem anh chính thức là tình nhân.

Anh và cô, hai cá thể đầy khác biệt, đồng trấn thủ phần hồn phần xác của nhau.

Suốt những năm gắn bó tình cảm, chia sẻ thói quen, chứng tật, phần đời. Những cơn bão tố cảm xúc, đớn đau thân thể, lý trí tra hỏi, bờ vực của mọi giới hạn. (Lửa thiêu rụi mất mát, biển nhấp nhô bất ổn, không khí vây bủa bế tắc.) Cả hai luôn cố giang co (giữ) độc lập, khoảng cách (tuyêt đối). Cô đã sớm nhận ra một điều, tự do đòi hỏi lòng can đảm. Định rõ mức độ không thể nào được hài lòng, nhưng cô sẽ không hề than trách. "Chúng ta không cùng chung một thân phan." Cô nói. "Thế em phải trốn chạy niềm cảm thông hoài sao?" Anh nói. Ngày đó, cô đã có cái ngang bướng, cứng đầu, ngược ngạo. Còn anh, quá đỗi cực đoan trong tình yêu. Cả hai đồng xác quyết, đồng cực mạnh. "Đêm qua em nằm mơ thấy giọng mình lạc mất trong dàn hợp xướng nhạc thánh ca nhà thờ. Anh là cha chủ trì buổi lễ. Oi anh uy nghi làm sao!" Sợi giây thung lúc co lúc giãn. "Hai đứa mình chẳng thể lấy nhau," anh nói, "cũng không thể dứt được nhau." Hai mươi năm sau, vẫn giữ nguyên ý, như lần gặp gỡ trưa thứ năm tuần rồi, bữa ăn Ý có pasta và vang đỏ, sau đó cả hai thả bộ quanh mấy đường cụt giữa lòng phố Los Gatos, rồi dừng lại khoảng đất trống trong công viên. Nụ hôn, ngôn từ, vòng tay ôm cùng vẻ nhẹ nhàng, từ tốn cố hữu nơi ông, bà nhận ra cũng là nếp gấp quen thuộc ở khóe mắt bà.

Bà xác quyết tin một điều rằng, ai cũng có khả năng bình đẳng, chứ không thể ai cũng bình đẳng, như nhau.

Những năm tháng của hơn hai mươi năm trước. Giảng đường, lớp học, sân trường, mau đèn vàng thư viện, cuốn sách, tờ báo, băng nhạc, đệm giường... cái gì cũng vội vội vàng vàng. "Em có chậm chạp lười biếng lắm không anh?" Cô hoài hủy ngờ vực, vì anh bao giờ cũng nhanh nhẹn. "Không, em trông chán chường một cách làm dáng, nhưng đáng yêu làm sao!" Toàn những câu vớ vẩn khi những kẻ yêu nhau ở giai đoạn dầu sôi lửa bỏng.

          Take me now, baby, here as
          I am Hold me close, try and understand
          Desire is hunger is the fire I breathe
          Love is a banquet on which we feed
          Come on now, try and understand
          The way I feel under your command
          Take my hand, come under cover
          They can.t hurt you now
          Because the night belongs to lovers
          .....
          Because the night belongs to us...


Lần làm tình thứ nhất, cô nhớ, ở phòng trọ nhà người bạn đi nghỉ hè, cô ra dấu bảo anh đổi tư thế, với vẻ trìu mến của con mèo hoang, cô ngồi lên người anh. Làn sóng bụng anh nhấp nhô theo nhịp nhẩy hai bầu vú cô. Cô nhớ mãi đôi mắt anh không giấu được sự kinh ngạc. Đó là dấu hiệu mang dấu ấn tự quyết mà sau này liên hệ hai người quấn chặt bởi bao khoảng trống im lặng giằng co phức tạp. Và rồi tiếp những lần sau, nhiều năm sau, đôi ba lần cô vừa làm tình vừa khóc dữ dội trên người anh. Cô không cần dấu mặt, nước mắt rơi vãi thấm qua làn da cả hai. Chỉ với riêng anh, vài lần hiếm hoi để đời. Không cả với chồng bà, sau này. "Trong tự điển đời em, em luôn cố gắng bôi xóa hai từ ngữ định mệnh và bản năng." Cô nói. Anh nghe. Ý thức tự áp đặt. Những buổi tranh luận, cãi vã giữa hai thân xác đồng uốn éo, tiếng rên la, kéo mạnh tay, cánh cửa đóng rầm, bánh xe nghiến vội, điện thoại reo liên hồi trong đêm, nước mắt, tiếng khóc, lời xin lỗi, lời tạ lỗi... Con đường ngày nay đâu chỉ còn dựa vào mặt đất. Ôi gã đàn ông da trắng, con nhà giàu mấy đời, mang dòng họ tiếng tăm, đạo Thiên Chúa gộc, tốt nghiệp trường luật đứng đầu danh sách Mỹ. Tất cả những thứ đó đặt anh bất cứ ở bàn ăn nào cũng ngoi ghế chính, trên xe nào cũng ở ghế an toàn nhất. Anh là định mệnh, cô chạy trốn, như chạy trốn tuổi thơ."Anh có biết, năm 1970 không lực Mỹ khống chế bầu trời Hà Nội bằng đủ mọi hình thức, cách thức. Bom đạn tuôn đổ như mưa, như nước mắt em đang rơi rớt trên người anh đây."

          Một ngàn năm nô lệ giặc tàu
          Một trăm năm nô lệ giặc tây
          Hai mươi năm nội chiến từng ngày
          Gia tài của mẹ
          Để lại cho con
          Gia tài của mẹ
          Là nước Việt buồn...


Đó là điệu nhạc cô ầu ơ ru, khi anh khó ngủ.

Và (đó) cũng là đám khói đậm đặc. Phải sau gần phần tư thế kỷ, mới có phần tan loãng. Chủ động. "Em luôn là kẻ chủ động." Anh than. Cô cùng xã hội đổi thay theo đà chong chóng, bước nhảy đồng loại, như Califor­nia dân da màu giờ đây cộng lại vượt cao hơn tổng số dân da trắng. "Vậy tôi phải tước bỏ tất cả để được em sao?" Anh nói. Những lúc như thế, anh ngớ ngẩn một cách tội nghiệp. Cô rùng mình, những hạt cát li ti như muối xót xa da thịt, và chỉ phần kín đáo nhất trong cơ the mới nói được hộ cô đang nghĩ gì trong đầu... "Có khi phải đánh đổi cái chết mới nhận thức được sự sống quan trọng đến là dường nào!" "Đừng ngu, em không phải như thế!" Ôi! Anh (sẽ) muôn đời chẳng thể nhập vào dòng suy tưởng của cô. Cùng nhau đi, dìu theo cái bóng không bao giờ hiện thực. Và, anh thấy khó lòng chia xẻ những buổi sáng tinh mơ của cô đã sớm nhuộm xám. "Ừ ngu, thì em đã không yêu anh." Câu cô vừa thốt ra, là lời xin lỗi, anh nghe hài lòng nhất.

tháng tới tôi bốn mươi tuổi

Năm giờ chiều là thời gian tựa như cái mốc trong một ngày, đã làm xong điều gì đó, hoặc bắt đầu điều gì đó, như số tuổi 40 tháng tới bà bước chân vào. Đã thành tựu một số điều bà đeo đuổi, và sắp phóng mình làm những điều bấy lâu nay hằng ước ao, nhưng mãi do dự, ngại ngần.

Nắng lóa mùa hè bắn ra những tia đom đóm vàng nghệ. Màu một thời biểu tượng cho sự đam mê, cuồng nhiệt.

Đêm qua bà nói với Maurine qua điện thoại, "Tôi có điều này chẳng biết dở hay hay, là rất nhạy vơi thời tiết, y như cái hàn thử biểu." Thằng con nằm cạnh, lẩm nhẩm đọc trang báo mục thể thao, nghe mẹ nói, nó quay mắt lại nhìn, tròn xoe, chẳng biết ý nghĩ gì đang chạy ngang trong đầu, vì câu nói của mẹ với bà bạn, hay nó vừa đọc được điều gì đắc ý trong bài báo. Trời đang đêm, bà nhìn thấy cái nóng nung của mặt trời, và tìm cách tiêu diệt cái nóng nung đó môt cách khổ nhọc. Bà dậy, ra ngồi tựa lưng vào ghế da đen ở phòng ngoài. Lan da thằng con trai đang tuổi lớn mùa đông ấm áp, mùa hè mát lạnh. Ghế da mùa hè bịt kín lỗ thoát mồ hôi, mùa đông lạnh lẽo xa cách. Cái ghế chồng bà ngồi coi những trận football từ tháng chín sang đến tháng giêng mỗi nam, basketball thì hầu như quanh năm. Còn bà, coi chỉ coi, mau động lòng, khi tiếng hò hét của phe thắng trận, dáng cách cuốn cờ lủi thủi của phe thua trận, bà bỏ đi chỗ khác, không chịu được cảm giác kẻ thua người thắng. "Trò chơi nguyên thủy bày ra là để giải trí, giờ đâm ra sát phạt nhau," bà nói với chồng, với con mỗi khi đi dự tennis tournament. Lẽ ra bà phải là một trong những người mẹ hò hét cổ võ ở hàng ghế đầu, nhưng bà hoàn toàn không chút thoải mái, nói thẳng ra là không thích. Chồng bà đưa con đi. Bà chỉ chở, đón con những buổi tập dợt ở sân. Bà quan niệm chơi tennis như một thứ thể dục, khoẻ mạnh, kỷ luật, tránh dư thừa thì giờ dễ đâm hư hỏng. Con và chồng đều mê tennis, bà chiều, đơn giản chỉ thế. Con bà 13 tuổi, hai mắt nó tròn to như hai viên bi, tóc đã bắt đầu bôi gel mỗi sáng trước khi ra khỏi nhà.

Bà lật dở ngắm hai mặt bàn tay, "Muốn gì đây? hở?" Câu hỏi miên man theo từng bước chân vào, ra trên nền nhà suốt dọc buổi chiều mùa hè. Bà ra vườn, nắng vỗ trên mặt sân không âm thanh. Tìm chỗ tựa lưng, thừ người với suy nghĩ, chẳng phải vụn vặt, bà biết. Tấm gương cửa sổ phản chiếu không toàn thể khuôn mặt, cắt rời từng mảnh bởi nắng vỗ, âm thanh câm. Bà nghĩ tới hai chữ oi ả, gần gũi và thân thiết, nhưng xa lắc xa lơ. Xa như tuổi thơ. Xa như chiếc dép nhựa tím hồng sóng xô dạt mãi tận khơi, con bé đứng ở mép bờ dõi nhìn đăm đăm, mắt tưởng chừng không bao giờ đóng lại được nữa. Cảm giác sợ hãi, tiếc nuối, mất mát ứ đọng. Chiếc dép còn lại hóa vô ích. Tuổi thơ là sự oi ả dính kèm, chầm chậm... rời rạc... biếng nhác... mỏi mệt... lừ đừ... u uất. Dạo này bà ít nhìn mặt mình trong gương. Nếu phải, bà tránh bật điện, để màu sáng đất trời doi vào. Khuôn mặt xa lạ cùng suy tưởng trong đầu vuột tuột, thõng tay không thể tránh tiếng thở hắt. Bà nghĩ tới Mây, cô bạn nhỏ, gần mà xa, xa mà gần. "Người bạn của em đang làm luận án về những người đàn bà Mỹ gốc Việt... Là những tấm gương... Là những bậc thang... Là những điển hình..." Một loạt từ ngữ bỏ trong ngoặc đơn, ngoặc kép, viết hoa, in đậm của Mây phấn khởi đưa ra bà không chú tâm nghe lắm, chỉ theo nhìn đôi môi hồng non trước mặt di động. "Em muốn giới thiệu chị, nhưng lại thôi, biết chị không thích trả lời phỏng vấn." Bà quét một đường mắt trên khuôn mặt người bạn nhỏ, cười khặc, nói cám ơn. "Thế là em hiểu một chút về chị rồi đấy. Chị chưa muốn mình hóa thạch khi chưa được sống." Bà mỉm cười như thế suốt trên đường về. Mấy lần chỉnh kiếng, chỉ vừa tầm soi cái miệng cười mím. Bước chân vào nhà, chị Tư đang làm cơm chiều, dừng đũa nhìn, bà vẫn còn giữ cái cười mím như thế.

Trở vào nhà, bà thay quần đùi, áo thun sát nách, buộc túm tóc, ra vườn sau lấy cuốc đào bụi cúc vàng chết. Cành xác xơ, khô cứng. Cả vườn, cây hoa nào cũng đang rán sức thi thố sức sống, sao chỉ mình nó chết? Bà nhớ bụi này chị Vịnh tặng vào tết năm kia, chính tay bà đào cái hố trồng. Mua xuân năm rồi, nó nở vài cái hoa èo uột như đứa bé sinh thiếu tháng. Bà bón phân, tưới nước cho nó kĩ hơn những bụi cây khác. Thế mà chết, nó vẫn cứ chết. Oi ả, bà thì thầm, oi ả làm sao! liên tưởng màu da nâu con bo nằm thừ trên cánh đồng toàn cỏ, loại cỏ cứng khô, giờ ngọ, không bóng, không hình, nảy sinh ảo giác. Bà thở dốc tựa con bò. Con bò trong trí tưởng, sách báo tuổi thơ diễn tả, kể lại. Bò và bà, hình ảnh có thực không? Bà cột lại tóc theo thói quen khi trời nóng nực, như dứt khoát xua đuổi hình ảnh hay ý tưởng nào đó cứ lảng vảng. Hơi nóng của tóc thấm qua da lòng bàn tay. .Đôi khi nắng qua mái hiên làm tôi nhớ. Đôi khi bỗng nghe bước chân về đâu đó của em. Đôi khi thấy trên lá khô một dòng suối. Đôi khi nhớ trong mắt em một bóng tối nhỏ nhoi. Đôi khi nhớ trong tóc em mùi cây trái thơm tho.... Ừ, chưa người đàn ông, con trai nào tỏ tình với bà đôi khi thấy trong tóc em mùi cây trái thơm tho... Thứ ngôn ngữ ẩn du, đầy sáng tạo như thế này cả. Toàn những câu những chữ những nghĩa bà đoán trước được. Nhàm chán, hết sức nhàm chán. Giờ thì (có lẽ) qua rồi, muộn rồi. Cai thuở đợi chờ phủ mờ bởi những cơn mộng mị. Chưa một ai cất công phân tích tên bà. Nào hoa nào lá nào trái cây nào hương sắc tổng hợp. Cái tên, với người khác, là sự tỏ tình. Riêng bà, bố mẹ chọn đặt, là tuyệt tích.

Ngắt quãng. Những ngắt quãng nối kết thành đời người. Bà ước ao được dốc lòng sống thiết tha trong những ngắt quãng của một ngày, như ngày hè hôm nay. Những mảnh vụn vỡ nát in khuôn mặt bà trên tấm gương cửa sổ, nắng đã dời thấp, ăn lan, lấm tấm trên nền đá hoa cương. Bà bình thản trở lại, lặng ngắm toàn thể cây cối trong vườn. Tất cả rồi cũng sẽ héo rủ. Chết. Cây sồi lừng lững trong nắng chiều tà, ngày tàn. Thân sồi to cao, trên trăm tuổi, hơn hẳn số tuổi chồng, con và bà cộng lại. Những người nó bao bọc trọn bốn mua.

Những phần mảnh cũng phải được lắp ghép bằng cách thức nào đó để nhận ra khuôn mặt chính mình. Những trật tự ắt có để thiết lập như bổn phận, trách nhiệm với người chung quanh. Sống, chẳng phải cho, vì, mà là với, cùng. Phải chi cắt phứt được, như đào bụi cúc vàng chị Vịnh cho đã chết. Đào gốc cây cạn sạch nhựa sống, chất xanh, như ý tưởng rụi tàn trong thân xác. "Em rước khổ vào thân là vì cứ muốn vươn tới sự toàn hảo trong mọi mặt." Chồng bà nói thế, sau nhiều năm chung sống. Xét mặt lí trí, là nhận xét không sai. Mặt kia, là sự tham lam, không cần thiết. Bà ham muốn nhiều thứ quá! "Em còn muốn mình là người đặt câu hỏi, chứ chẳng phải là kẻ buộc trả lời nữa không?" Sao ông không hỏi bà câu hỏi đại loại như thế, ắt bà lúng túng, đỏ mặt một lát. Vô tuổi 40, thích thì làm, không phải lấm lét nhìn quanh, không sợ lời khen chê, chỉ chú tâm điều mình thích, làm với tự tin cùng dốc sức. Vào tuổi 40, đằm tính hơn, nhưng quan điểm tuyệt đối không thay đổi, hết cần phải chứng tỏ. Vào tuổi 40, tránh chòng chành, nao núng giữa cơn bão lốc. Vào tuổi 40, không ý thức được sự sống, cách sống, thì đợi đến bao giờ! Vào tuổi 40, là nhất định phải biết sống cho mình. Vào tuổi 40, là tự thâu góm, bớt tranh đua những điều không cần thiết. Ôi nhưng mà, bà cũng chưa phải tàn tạ hay bị cùng đường. Bà vẫn thích ngắm nhìn nét xuân sắc ở những người đàn bà qua tuổi 50. Đóa hoa đang rụng khác với đoá hoa đang nở. Để sống còn là phải biết buông xả (không phải buông thả). Thời điểm bỏ rơi và bắt đầu lại. Cứ thế, ừ nhỉ, cứ thế, mot ngày một tháng một năm một khoảng khắc tạo thành phận kiếp. Phải biết bôi xóa những điểm mốc. Dè chừng những cơ sở, nền tảng. Bao lần bà tự nhắc nhở, phải tránh bất mãn và cô lập hóa như má nuôi. Phải tránh bi đat khổ sở như mẹ đẻ. Phải tránh cái óc hột kê của bố. Phải biết: Knowing is nothing good or bad, just alive của D. Giữ, duy trì mái ấm thì khó, hất tung thì dễ của Chính. Đừng chấp trước vào bất cứ gì vì mọi sự đều vô thường, lời Phật dạy.

Tuổi tác không nên tranh dành.

Bà từng sống qua tuổi 20 rồi 30, biết chúng như thế nào. Ước mơ đi lùi là điều không tưởng. Nếu còn sức lực, 40 năm nữa trước mặt, phải sống thế nào đây? Ngậm uống nó từng giây từng phút, để tuổi 80 ngoảnh lui, không nuối tiếc, ngậm ngùi, ân hận. Bằng mọi cach, mọi giá, bà phải chủ động cuộc đời. Bà sống ở xã hội tuổi trẻ luôn được nhắc nhở, ca tụng, tôn vinh. Quần jean bó chặt đôi mông căng tròn, cánh tay dài thon chắc, ngực vun trào tràn, mái tóc không một cọng bạc, da dẻ phẳng phiu mượt mà... tất cả phô trương trên những tấm biển quảng cáo bày đầy ngã tư thành phố, dọc dài xa lộ. Bà bắt đầu được gọi là người đàn bà có tuổi, luống tuổi, trung niên đồng nghĩa không còn được quyền làm lỗi, sẽ được nhường chỗ trên xe bus. Bà đang nói về những điều chung quanh, chính bà cố tình quên lãng, tẩy xóa sự phán xét. Ý thức được thời gian là ý thức được sự sống, thể hiện qua cách sống. Dạo sau này, bà gang gạt bớt, thu xếp lại công việc, và chú tâm vào những gì thật sự yêu thích. Công việc, bà giao bớt cho quản lý, dành nhiều thì giờ hơn cho chồng con, cho riêng bà. Bà tự tay chăm sóc vườn tược, trang hoàng nhà cửa, sắp gọn lại tủ sách, vất bớt đồ ở garage. Cuốn sách bà đang viết dở. Nghĩ ngợi về nó liên miên như dòng nước chảy từ vòi len lỏi dọc thân thể mỗi sáng, nửa đêm thức giấc, thấy mình gác cả hai chân lên bụng chồng. Viết, là tự khẳng định, xác nhận. Viết là khám phá. Viết, cần sự an ủi, chia sẻ. Viết, mong muốn được tự do. Viết, là niềm cảm khoái. Viết, tranh giành sự độc lập, tự quyết. Viết, trong thời cảnh hiện nay hiếm hoi nghĩ đến sư đền đáp. Viết, một ám ảnh lớn lao. Viết, là một cách nhận ra khả năng giới hạn của nhận thức, nhưng tưởng tượng thì không bao giờ cạn kiệt. Viết, nói lên sự chọn lựa cách thế sống, thái độ sống. Nhà văn, người sử dụng tiếng nói, ngôn ngữ. Ngôn ngữ là ma lực quyến rũ. Viết, chấp nhận nghịch lý. Viết, say mê tìm kiếm cái mất mát khi không thể mất mát. Viết, trò chuyện với bóng mình. Viết, đi tìm giọng nói của nữ giới. Viết, là rị mọ, lục lọi, tìm tòi, khám phá. Viết, tham lam sự có mặt của mình sau khi đã chết. Viết, cách thức tâm phân trị liệu. Viết, tìm lại ý nghĩa sự hiện hữu của mình trước những điều thiếu hụt. Viết, cũng là một cách tự huy diệt, bôi xóa. Viết, lựa chọn sự khó khăn, đồng thời không kém phần buồn tủi. Ngôn ngữ Việt bám riết bà, bền bỉ thiết tha qua nhiều hình thức, giai đoạn. Từ những cuốn sách, tờ báo lem nhem mực in, bỏ dấu tùy hứng, tùy miền, tùy cách phát âm ở những năm đầu người Việt tị nạn đặt chân đến đất Mỹ. Mua được cuốn sách, nhặt được tờ báo như chụp lại tên tuổi những tác giả còn sống hay đã khuất. Ngô Sĩ Liên, Nguyễn Tuân, Lê Văn Hưu, Khái Hưng, Toan Ánh, Lê Thánh Tông, Huyện Thanh Quan, Dương Quảng Hàm, Thanh Tâm Tuyền... qua hình thức ca dao, tân nhạc, thơ văn... Rồi Thanh Nam, Minh Đức Hoài Trinh, Vỏ Phiến, Đặng Phùng Quân. Hoàng Chính Nghĩa,Trần Mộng Tú, Lê Thị Huệ... Góc sách, trang đầu với chữ ký tên tắt, khoanh tròn, chứng tỏ quyền sở hữu nhỏ nhoi tội tình. Những cuốn sách kỷ niệm bà vẫn cất giữ sau nhiều bận dời chỗ ở, là những ngày nghèo khó, nhịn ăn nhịn mặc, mua chúng ở những tiệm thực phẩm, mà sách báo, băng nhạc Việt nằm lẫn lộn giữa lọ mắm muối, gạo nếp Thái Lan, dưa leo, cà pháo, đậu xanh còn vỏ. Rồi cô cùng người bạn mở lớp dạy tiếng Việt. Ngày "khai giảng" trong garage của bố mẹ người bạn. Học trò là những đứa cháu và hai nhóc tì hàng xóm bị bắt lôi ra học, thầy cô kiêm luôn khâu đưa rước, dẫn đi ăn McDonald's. Thầy cô tự biên tự diễn dạy sáu học trò cũng là cách tự dạy mình đừng quên tiếng Việt. Thế mà sáu đứa học trò cơ duyên đó, từ cái garage nhà chính phủ cho thuê giá rẻ mạt, hè thì nóng, đông thì lạnh, giờ đã hơn 500 học trò cho mỗi khóa. Vẫn đều đặn mỗi chủ nhật, từ 9 giờ sáng đến 12 giờ trưa, đã dời qua bao chỗ, nay dừng lại ở trường tiểu học vùng đông San Jose, kéo dài được hơn 20 năm. Giờ đây bà tiếp nối bằng những trang chữ, đuổi theo những hình tượng, bắt giữ những ý nghĩ không hình dạng, đam mê những con chữ bùa ngải, ma ám như đang làm đây: kể lể, níu kéo, đuổi bắt, vồ chụp bằng cách gõ rào rào 10 ngón tay trên cái laptop, như gãi lưng chồng, tưới cây quét nhà, bôi kem chống nắng cho con.

Bà ngắm cái laptop vuông vức, gọn gàng, nhỏ nhắn. Bà khẽ đưa tay vuốt ve nó, tỏ lòng biết ơn sâu xa. Qua rồi thời đại pen=penis, bút=buồi. Cơ chế phụ quyền đang trên đà rung rinh. Xương sườn đất sét A dong đã vỡ vụn. Thế kỷ (tới) đàn bà là đàn bà. Karma được định nghĩa lại, hiểu theo như bản hợp đồng kí kết, giao kèo giữa con người với con người. Sanh đứa con gái het còn là nỗi bất hạnh mà là niềm vinh hạnh. Trăm đứa con gái không bằng hòn dái đứa con trai trở thành câu diễu dở của kẻ mất trí. Máy giặt ra đời giải quyết mỗi ngày hàng giờ cho tỉ người đàn bà ngồi còng lưng chà vò xát vắt, đống áo quần gọp lại cao không thua những quả núi trên địa cầu. Những viên thuốc ngừa thai tí xíu như hạt gạo giải thoát thân xác người đàn ba, phụ xóa sạch mọi biên cương, bờ cõi. Đã qua cái thưở xa xưa thieu nữ xinh đẹp ngủ trong rừng đợi chờ chàng trai hào hoa phi ngựa cúi xuống ban bố nụ hôn, đánh thức sự thèm khát, sức sống trong nàng. Rồi chàng trai truất ngựa truy phong. Người thiếu nữ theo thời gian trở thành thiếu phu bế con nhẫn nại chờ người đàn ông trở lại. Người thiếu phụ trở thành vô dụng, vô tích sự đến độ hóa đá. Đàn ông đứng ngang hàng đấng Thượng Đế toàn năng, toàn quyền. Ban cho đàn bà sự sống, sự sướng. Và rồi, chính họ, vắt cạn sự sống, sự sướng nơi người đàn bà.

Bà vuốt lại mớ tóc, trong mớ tóc, lấm tấm những sợi bạc. Tóc bà dần dà đổi màu trong một hai năm trở lại đây. Lần đầu thấy, nhói lòng một chút, như đạp phải vật cưng nhọn trên thảm cỏ mềm, bà bứt sợi tóc bạc đầu tiên vào buổi sáng nào đó trong đời, ngắm nghía chẳng biết làm gì, nó trắng cứng như cọng miến chưa ngâm. Cội tóc ẩm ướt, trong suốt, không mùi vị. Bà gắn nó lên tấm gương phòng tắm, rồi ra khỏi phòng, năm phút sau trở lại, nó đã rơi rớt. Về sau đi cắt tóc, một ngày, cô cắt tóc hỏi bà muốn nhuộm không, bà ầm ừ bảo chưa cần. Lại một cách khác bày tỏ sự bướng bỉnh cố hữu nơi bà. Những sợi tóc bạc, phải chăng đang làm bà quyết định không muốn để tóc dài nữa? Bà nghĩ tới mái tóc không sợi đen của cụ Ruth tuần rồi bà đến thăm đã không còn ngồi gục đầu ở ghế xa lông trong phòng khách viện dưỡng lão. Cụ mất trước đó năm ngày. Hộp Dunkin's donuts bà mang biếu cụ, người cháu cảm động cám ơn, rồi để lại. Bà nhớ đã nói với người cháu rằng, "Con người sinh lão bệnh tử, biết được vậy thì mình sống sâu và bình thản hơn. Nhưng khi nghe tin cụ Ruth mất, nếu như tôi không buồn, không động lòng thì tôi là người thiếu nhân tính." Câu nói làm người cháu trai tuổi 20, một mắt hẳn còn âm u xanh lục, mắt kia sáng rực một chút. Đời mỗi con người bao giờ cũng kết thúc trong sự buồn bã, đơn côi. Giờ thì đống thịt xương của cụ rã tan bằng cách nào đó, thiêu táng hay chôn cất, như màu nắng dần tắt. Con người quả thật có hoàn toàn tự do không? Bà không, hay chưa le thuộc vào sự suy nghĩ của người khác trước những sơi tóc bạc, nhưng bà cũng cần phải ăn uống thứ gì đó để sống chứ! Bà đã chết như cụ Ruth đâu! Ăn ít quá hay nhiều quá cũng hại cơ thể. Làm gì có tự do tuyệt đối ở trần gian này. Lối lập luận hết sức ấu trĩ. Làm gì có thiên đàng ở cõi nhân thế eo sèo này. Thực tại bao giờ cũng đầy ắp phức tạp.

Câu nói với đứa cháu, trên đường về, bà hài lòng với mình một chút. Nó là dấu hiệu của sự sâu chín, trầm tĩnh, dù chưa bày tỏ trong hành động nhưng ít ra trong suy nghĩ. Trí tuệ đen dần theo tuổi tác. Hai mươi năm trước bà cũng như đứa cháu cụ Ruth, mắt nhắm mắt mở, tháng tới bà đã chẵn 40, hai con mắt bà cần phải mở, để trực diện chính bà với sự mạnh mẻ, tỉnh táo, khôn ngoan. Phải bớt nặng nề mỗi buổi sáng và không hụt hơi vào mỗi buổi chiều. Đêm tối phá tan mênh mông mịt mùng ảo tưởng. Bà mơ hồ nhận ra rằng tuổi tác đem lại cho bà tự do, tự tin hơn trong suy nghĩ cùng cách sống. Bốn mươi năm, băng trải qua bao biến cố, biến đổi phải được gì cho mình chứ! Bà đã sống nửa đời đầu, tồn tại bằng cách thức nào đó. Câu nói để đời của Joseph Brodsky: Khi ta được tự do, mà để thất bại, chẳng nên trách cứ ai. Riêng bà, trong tay đang nắm giữ được tất cả, sao lòng không vui? Những sợi tóc màu đêm ngả dần sang màu nắng ngày. Hai màu trộn lẫn là bầu trời sủng nước. Bà ngửi mùi tanh sò ốc trên bãi biển tuổi thơ. Bà có cần hâm nóng lại hạnh phúc đang ủ trong lòng bàn tay không? Trời đang là chiều hè, cớ sao màu mắt bà chứa cả trời đông, tự nhủ lòng mạnh mẽ mà mắt uá nước. Tiếng dép dì Tư đang dần rõ hơn về phía bà ngồi. "Mời cô vào dùng cơm," dì cất tiếng.

tháng tới tôi 40 tuổi

Nắng lửa-Nước mắt. Hai thái cực. Ở hai đầu trục. Trên dưới đổ ập xuống thân thể con bé. Suy Tàn hay Điêu Tàn? Nó nghĩ nát óc. Ừ, không phải Điêu Tàn, mà là Hủy Diệt. Không phải Hủy Diệt, mà là Bôi Xóa. Bôi Xóa nước mắt, chắc phải thế. Bởi chẳng thể Bôi Xóa một mùi son, chẳng thể Suy Tàn một hình thể nhất định từng hiện hữu, bởi lẽ ở cái tuổi ngày đó, nó chưa hề có được cam giác trong tay cầm chặt thỏi son để bôi lên môi, như hàng chục năm dài ngoằng về sau, với hàng trăm thỏi son đã ngắm đã rờ mó đã lựa chọn đã thử lên đôi môi đã cho nó-cô-bà những giây phút cuồng nhiêt, lịm, điếng, tê, chất ngất. Nó đang nằm trong khoảng chu vi rất đỗi hạn hẹp, và thế giới sống cũng chật chội như thế. Một sự liều mạng, vượt thoát, ra khơi. Sâu trong đáy tiềm thức, điều nó chưa thể định hình, hàng chục năm sau vẫn cứ manh nha như khởi thủy. Màn đêm nước lấp loáng bao bọc. Nắng nóng ấp ủ thân thể. Mùi đại dương ngập ngụa phủ che. Tiếng máy ghe ù ù ù, tiếng sóng vỗ vập rượt đuổi liên tục: âm thanh hỗn hợp đánh thức nó dậy, ngả nghiêng dù là trong tư thế nằm. Mùi rong rêu ẩm nhầy nhớt. Vũng rêu trong tròng mắt nó, non mướt dịu dàng tựa núm vú và vùng trung tâm thân thể vừa qua độ nhú, khẽ nứt mầm. Gỗ khô rang nồng tanh. Vị ướt ẩm sống còn. Níu. Níu lấy. Mắt nó rực tia sáng. Bước chân xuống ghe là sự liều mạng, phiêu lưu, tìm kiếm. Không quay ngược.

Những con cá ngọ nguậy. Nó nghe rõ làm sao. Yên đi, yên đi nào.Yên đi, bé nhé. Anh đây, bé ơi bé à... Có tiếng rong rêu gọi. Âm Vọng vượt trườn qua nó. Trùng khơi. Bé và anh hãy cùng vượt. Khối Thịt U Sầu to hơn cả hai đứa mình. Anh biết bé làm được. Hà cho anh chút hơi, chút can đảm của bé. Ôi em, anh gọi. Bé đây! Anh đang ở đâu? Em sợ lạc. Bàn tay móng cụt cáu đất cũ còn bám, của em. Bàn tay gầy xanh bao năm cầm bút, của anh. Nắm níu lấy nhau giữa Khối Thịt U Sầu. Đưng buông, bé nhé! Hãy úp mặt vào Khối Thịt U Sầu. Giữ được bao lâu? Vị đắng chát măng cụt đầu mùa đã vội đậm màu nâu già. Trong ruột, từng múi trắng đục ngọt ngọt chua chua nõn nà nằm úp mặt cong lưng. Giữ nhé! kẻo tuột, bám lấy mỏm đá trơn trượt. Là tia sáng bé chỉ tay anh dõi mắt mù tìm. Chóa lòa. Hồng hoang. Vô địa hình. Vô phương hướng. Vô địa táng. Đỉnh thóp đầu bé vừa lọt lòng mẹ phập phồng, anh quờ quạng tìm em, nút bầu vú cạn nguồn. Nhay trì. Bé ơi, bầu vú, những ngón tay thừa, vò xát. Mạnh. Mạnh nữa đi bé ơi! Hãy giúp anh vượt, leo qua Khối Thịt U Sầu này. Anh sợ. Khối Thịt U Sầu chan hòa mùi máu anh, mùi tinh trùng cha anh, mùi nhau mẹ anh. "Để bé trèo qua nhé! Bé liều lĩnh can đảm mạnh mẽ hơn anh. Bé không sợ, không biết, hay chẳng còn gì để sợ, và đã quen sợ... cùng lắm là Chết. Chết là hết. Mẹ em đã chết." "Suỵt... đừng nói thế, đừng nói thế, đừng để anh đánh mất..." Trong mắt anh, mù khơi, không biên cương, không bờ cõi. Nào, em leo qua được một phần rồi, cứng ngắc, nhọn... nhưng nóng hổi, mùi vị tham tàn. Sao chẳng ấm êm, mềm mại? Bầy cá đang rỉa dần bầu vú bé. Nhẹ, nào hãy nhẹ nhàng với em. Bé đau. Sao miệng bé ngậm đầy hột é trương phình? Ôi! anh. Mà đừng nhẹ quá, bàn tay ngón giữa cứng thẳng nhọn như cây bút. Ồ, bé muốn mạnh hơn, nhanh hơn. Có cái gì đó đang nói hộ em. Ồ, anh ơi! Môi khô nứt tanh ngậm nút trọn bầu vú con con nhú nụ. Trái thị rớt bị bà già bà hôn bà hít bà không ăn đâu. Nút mạnh đi anh. Sức mạnh là vũ khí, là quyền lực. Hãy cho em nếm mùi vị hào quang hy vọng. Con cá tuột dần phiá dưới. Múi măng cụt rụng rơi như đóa trà mi nát tàn. Lưng ngã dập xuống đại dương. Ôi! anh. Vũng rêu non. Đàn cá con xum xuê bám rỉa thịt mềm non tươi rói. Đớn đau và sung sướng. Mạnh lên đi anh. Làm Bé sướng đi anh. Bé nói, giọng ra lệnh, quyền uy, ma lực. Rồi thì cả hai ta cùng rơi ngã trên Khối Thịt U Sầu. Ôm chặt em đi anh. Những con cá rỉa thit. Những ngón tay móng cụt cáu đất cát xứ sở giờ trôi lạc vào vũng đục trí nhớ. Vĩnh biệt khu xóm nghèo nàn đầy vọng động và ánh sáng tuổi thơ không bao giờ có thật. Nước biển có rửa sạch? Nước mắt, máu, tinh trùng, nước của cửa mình em, nước từ cửa miệng anh, mồ hôi hai ta đồng phá hủy một cách bạo tàn nhất. Nắng lửa ngoài khơi, giông biển trong màn đêm chẳng thể cứu vãn. Con thuyền vẫn tiếp tục rẽ sóng. Trôi giạt về đâu? Em theo đoàn lưu dân. Bờ vai em nhỏ quá trời. Em theo đoàn lưu dân. Bờ môi thơm nồng bông bí nụ. Ôi đường xa vạn dặm. Không biết bao giờ gặp lại em!. Phá hủy, phá hủy sạch sành sanh. Bé rống to hơn tiếng sóng đập nát mạn thuyền. .Do you know where you.re going to. Do you like the things that life is showing you. Where are you going to. Do you know? Do you get. What you.re hoping for. Do you know?.

Xăng rưới vung vãi, que diêm đã bật. Đợi chờ gì nữa đây?

Con bé đã cắn nát trái ớt (bí) hiểm, căng cứng bóng lưỡng đầu mùa. Những năm, những ngày, những tháng kế tiếp, và mãi về sau, vẫn ứa nước mắt vì vị cay (đến lịm chết người).

Sau này, dọc đời người, con bé phải luôn nhặt nhạnh lại những phần mảnh mà chính tự tay nó đã đập nát. Cố tình phá hủy. Cố tình bôi xóa.

Không thể để Tương lai quyết định bởi Quá khứ nữa!

Ánh sáng tắt. Tiếng sóng vẫn không ngưng rì rào. Ghe sáu máy khởi đi từ Nha Trang gắng gượng ù ù. Thôi, chẳng còn ai ru ai nữa cả. Con bé leo trở lại bên kia (thế giới riêng). Vắng lặng qua mùa gặt. Vượt qua Khối Thịt U Sầu, cùng bọc trứng của chàng trai 18 tuổi khoác áo tông đồ, nối gót thánh Phê-rô bằng thể thức riêng. Nỗi ám ảnh quên/ nhớ hiện hình bám sát. Ôi! Khối Thịt U Sầu, đầu quấn băng trắng máu khô dính cục. Viên đạn ngày (lịch sử ) 30 tháng 4 năm 75 của ai đó. Địch/Ta xóa nhòa ý nghĩa. Bao nhiêu nơi sao không nã, lại nã ngay vào đầu người anh cả? Đổ thừa định mệnh là mot cách tuốt sạch. Hay là nghiệp, công bằng hơn chăng? Có làm có chịu. Gieo gió gặt bão. "Anh vác Khối Thịt U Sầu xuống ghe trước đêm vượt biển." Đêm nay anh gánh dầu ra biển anh chôn. Anh chôn, chôn hết cả... trăm nhớ ngàn thương. Đêm nay, đêm tối trời anh bỏ quê hương. Ra đi trên chiếc thuyền... Hò ơi, hò ơi phận kẻ lưu vong. Mệnh lệnh mẹ, ơn nghĩa cha, ánh mắt van nài chị kế. Anh gói gọn. 18 năm chia hai, nửa đầu sống gần cha mẹ, nửa sau đặt thân mình dưới chân Chúa. Giờ thì anh đã đặt thân anh trong Bé. Ôi Bé của anh! Anh hết là hình ảnh người cha của bầy chiên ngoan đạo. Giữ đức vâng lời, cây chuối bảo trồng ngược không quyền cãi. "Phúc cho ai không thấy ma tin." Và rồi, "Ai theo ta, hãy bỏ mình vác thánh giá." Bé thay Chúa vác anh. Ngày tận thế, bé sẽ là người đứng hàng đầu Chúa đẩy xuống, không nơi nào lửa nóng bằng lửa địa ngục, và phải ở đó muôn đời, bé có biết khong? Thế lò luyện tội? Đứa nào còn biết sợ Chúa. Eo ơi! Con rắn, quả táo, xương sườn, vườn địa đàng. Đàn bà là nguồn gốc của tà dâm, dục vọng, tội lỗi. Cần tấm chador che mặt khỏi cám dỗ đàn ông. Cần xẻo phắt cái mong đốc để khỏi động tình rắc rối. Còn không thì thi hành tam tòng tứ đức, tiết hạnh khả phong là xong đời phái (tính) nữ. Còn anh thì sao? Ngày rời xứ, anh mang theo ánh mắt hai đấng sinh thành, tuyệt nhiên không có ánh mắt Chúa. Chúa lúc đấy đang ở đâu? Anh chịu. Anh cố nhét mảnh cồn trắng trong túi xách. Khối Thịt U Sầu lúc nào đã thở hắt hơi thở cuối? Ra với đời, có đôi người chứng kiến, là mẹ và mụ đỡ. Lúc lìa đời âm thầm độc Khối Thịt U Sầu hay biết. Khi bé và anh leo qua đàn cá con, vục mặt vào đám rêu non, chà sát, mút ngậm mười đầu móng tay cụt cáu bám, nghiến nát lưỡi (ai) mình. Khối Thịt U Sầu có chứng kiến với toàn thân bất động hay hai con mắt dán nghiền sự chết?

Biển vẫn vô tình. Vô tình đến độ tàn nhẫn.

Biên cương hạnh phúc và tôi lỗi bôi xóa trên chiếc ghe, trôi trên nước, luân lưu trên quả địa cầu.

Những ngày ở đảo Songkla không dài. Nhưng dài hơn những ngày con bé và anh sống sau biến cố 30 tháng 4, cộng thêm một tuần lênh đênh trên mặt biển.

Rời quê nhà, với túi ni lông, con bé nhét vội vào đó vài thứ. Gia tài của mẹ để lại cho con. Gia tài của nó vài ba thứ, rồi cũng rơi rớt đâu đó trên đường ra tới bãi. Gia tài của mẹ là nước Việt buồn. Chiếc ghe đưa nó lìa xa quê nhà, như viên đạn nằm kẹt trong màng óc của Khối Thịt U Sầu. Sao lại là chiếc ghe đó, mà không là chiếc ghe khác? Sao con bé cắm đầu cắm cổ chạy ra phiá biển, một mình. Vì tiếng sóng vỗ hay màu biển xanh? Hay những gì phía bên kia biển? Cầm kéo sắc nhọn tự cắt đứt, rồi đâm nát tất cả. Tại sao trên chiếc ghe đó lại chở gã con trai đã quyết hiến thân đời cho Chúa nhưng lại mang trên người trái ớt cay xé họng nó giữa mặt bể khơi, giữa bao con sóng dập dềnh miên man, trên đầu những ngón chân chết tiệt sự sống, giữa tiếng máy ghe gắng gượng sình sịch sình sịch, bỏng mảnh da đùi trái mà mãi mấy ngày sau nó mới hay biết. Mấy tháng sau, qua tới Mỹ, nó còn phải thoa kem pho mát. Rồi vết thẹo lành lạnh mà nó vẫn chưa hoàn lại hồn. Mảnh cổ cồn trắng, gã con trai đeo lại sau vài ngày (biến cố phi) lịch sử, dấu vết đầu tiên trên đảo những ngày đầu tháng 5/75 người Việt vượt biển đến đất Thái. Cả hai hết cơ hội gặp lại sau ngày rời đảo, dù rằng anh hứa, "Qua tới Mỹ anh sẽ mua cho em đôi dép đẹp." Có những câu nói, nghe qua một lần, ngậm ngùi suốt cả kiếp người. Nắng cát hải đảo bỏng chân. Miếng carton cắt, buộc giây biến chế. "Để cát không làm bỏng chân em." Nhìn về phía nhà cầu, nhà tắm, cái hàng dài ngoằn ngoèo bởi những người bỏ nhà bỏ nước đứng chờ chực xin ăn. Sinh tồn nặng hơn đá Hòn Chồng. Chịu khó thua cát sông Hương. Hi vọng cao hơn đèo Hải Vân. Sự trìu mến, thiết tha tỏ lộ khả dĩ anh có thể đền bù. Chỉ ba ngày sau khi đặt chân lên đất liền, mắt anh ngước về hướng Chúa ngự trị, cầu nguyện cho linh hồn Khối Thịt U Sầu mau chóng về nước Chúa. Dù rằng hình hài đã vùi lấp vội vã (nên chẳng được sâu) trên bãi cát sóng biển vỗ về không ngưng nghỉ muôn đời. Đại dương đã là mồ. Con bé khá tinh nhậy, tự lo liệu tấm thân mình từ đấy. Trước mắt cát cùng nước biển bao la biết dường nào.

Muốn được tự do, điều kiện tiên quyết phải có là lòng can đảm.

Giấc mơ Lòng Lành.

Trở về nằm trong tử cung mẹ: Tối đen thăm thẳm. Nước ấm áp, êm đềm. Cảm giác an lành, dễ chịu. Không sợ hãi, lo lắng. Bởi có mẹ che chở, bảo bọc. Mẹ làm hết, từ thở đến đái. Ôi! thiên đường tuổi thơ.

tháng tới tôi 40 tuổi

Cuốn truyện dở tệ, không chuyên chở gì đặc biệt, nhưng bà kéo đến gần hết, bỏ những trang cuối. Buông cuốn truyện, tự biết mình cứng đầu thậm vô lý, ngu muôi một cách kỳ quặc, phí thì giờ cho cuốn truyện không đáng.

Chồng ngủ ngáy đều bên cạnh. Dạo này ông ngáy to hơn nhưng bớt đứt quãng. Bà xoay nằm ngược người, vẫn nghe tiếng ngáy, phải chi là tiếng mưa rơi lộp độp trên khung cửa sổ. Phải chi là tiếng thông reo, tiếng suối chảy róc rách, thậm chí tiếng gà gáy ò ó o cũng được Tiếng chồng ngáy hơi to làm bà sốt ruôt. Sáng ra sẽ dặn ông đi khám sức khỏe định kỳ. Bà qua phòng riêng, bật đèn, nằm im, nhìn trần nhà, tủ sách, tranh ảnh, những bức tượng, chậu lan, cái laptop... Căn phòng là thế giới rất đỗi riêng tư của bà. "Tại sao mọi người chung quanh giữ khoảng cách với tôi?" Câu hỏi không dễ trả lời. Với chồng, "Tại vì cái gì em cũng muốn phải hoàn hảo, lại chẳng chịu thua ai." Với vài người bạn, khó cho họ. Với nhân viên, lại càng khó hơn. Một lần, bà hỏi (như thế) với dì Tư. Dì cười, "Tại cô được tất cả. Chẳng có gì để người ta tội nghiệp cô cả." Bà nghe, nhếch môi cười trừ. American Dreams! Super woman! Having it all! Phải chăng bà đã dốc cạn sức lực để đạt được những gì đang nắm giữ trong lòng bàn tay?Thế giới bà mong đến được, thỏa lòng, không có trong đầu dì. Còn thương hại, có chết, bà cũng lịch sự lắc đầu.

Bà cố nghĩ tới điều gì đó, có thể xóa tan nặng nhọc trong chốc lát, như sáng mai sẽ đi bộ lâu hơn thường ngày. Đi trọn hai vòng bờ hồ trong công viên Nhật mất gần hai tiếng. Bà tưởng tượng đến những tán lá xanh rậm, phủ che con đường quanh hồ. Màu nước lấp loáng, con đường thoáng gió. Bà sẽ không đi như động tác sống.

Bà muốn nghĩ tới bất cứ điều gì có thể làm bà cười được. Bà có cái cười, theo bà, là được nhất trên khuôn mặt. Vẻ nghiêm nghị lộ ở mắt, cứng ran ở cằm, bướng bỉnh ở trán, nghi hoặc ở vành môi. Cái cười đè bẹp mọi thứ tự trị cố hữu. Bà chợt nhớ tới câu chuyện kể của người khách quen vừa đi Việt Nam về tuần trước. Anh ra Hà Nội, ghé vào những quán bia ôm, bia câu, bia đèn mờ, bia karaoké, cà phê vườn, cà phê võng, cà phê chuồng.... Tiếng Việt ngã hỏi huyền sắc không rành, dáng người dềnh dàng đậm nét Việt kiều Mỹ. Anh làm quen cô gái bằng câu hỏi vu vơ, "Hà Nội 36 phố phường, em có biết hết không?" "Dạ thưa anh, 36 phố phường em không biết hết, nhưng 36 kiểu em rành rẽ lắm anh ạ!" Bà nghe, bật cười to giữa tiệm. Đáo để đến thế là cùng. Gái Hà Nội thời hậu chiến. Lỡ điệu Em ơi! Hà Nội phố ta còn em mùi hoàng lan ta còn em mùi hoa sữa. Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ, ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm...

Bà nhớ câu chuyện cách đây khá lâu, thời còn sinh viên. John, đến từ tiểu bang Idaho. Sự chiếu cố làm quen bằng giọng nói, ánh mắt, điệu bộ nhưng không giấu vẻ tò mò, ngớ ngẩn của anh chàng chậm dấu ấn hiện đại, còn đặc sệt khoai tây chiên, cứ theo hỏi:

"Việt Nam của cô có cái này không?"

"Việt Nam của cô có cái kia không?"

"Việt Nam của cô có cái nọ không?"

Một bữa, cô đâm bực, (chắc là trước ngày có kinh) xẵng giọng:

"Tại sao mày khong hỏi Việt Nam tụi tao có... đụ nhau không?"

Ngồi làm việc suốt gần bốn tiếng trong phòng riêng, cánh tay trái bà buốt mỏi. Cánh tay yếu ớt bị ngã lúc nhỏ, lọi xương. Thầy thuốc cột-bó-đắp lá dại nhai nát sao đó, cũng lành. Sau này, qua tới Mỹ, một hôm cô rượt theo xe bus sợ trễ lớp, ngã thêm lần nữa. Lần ngã thứ nhì, lấy cả thân người chống đỡ cánh tay yếu ớt cũng không kịp, gẫy cùi chõ, đúng ngay vet thương cũ, lại lọi xương. Vào nhà thương nằm ba ngày, xuất viện, cánh tay vinh viễn yếu hẳn. Hai lần thương tích, cùng chỗ, vật tay bất cứ ai, hết hy vọng thắng. Như người khổ vì tình phụ, hai lần, tởn tới già. Cái tô quy đã vỡ đôi, dẫu hàn gắn lại để chưng thì cái tô vẫn là cái tô vỡ. Triết lý "hai lần" tưng tửng của chị Thoa: "Lần đầu người ta gạt mình, shame on them! Lần thứ hai để người ta gạt mình, shame on you!" Cánh tay bà thương nhất trên thân thể. Tắm, bao giờ bà cũng xoa bóp rửa rờ nó lâu hơn những phần khác trên thân thể.

Bà lái xe ra phố, ghé hiệu sách cũ quen thuộc. Những đĩa nhạc xếp ngay ngắn ở dãy ngoài. Mỗi khi nhìn thấy, bà chạnh lòng. Hình ảnh người bố lại trở về, rất xa xưa. Vài đĩa nhạc cũ kỹ lạc xót trên kệ, dưới gầm bàn trong căn nhà tối ám. Đĩa nhạc nhựa xa xăm, lỗi thời. Bà ghé dãy thơ, lựa một cuốn, tác giả mới, hi vọng có bài thơ hay, được một thú vị bất ngờ. Bà đứng tần ngần khá lâu, đưa tay xoắn mãi lọn tóc. Những dòng chữ nhẩy múa trật hàng lỡ nhịp. Bà thấy thời gian băng qua như từng con chữ, ghép thành tên trên gáy bìa. Bà đã sống tận cùng từng hơi thở với chúng, như lẽ sống, không cần tra cứu lý do. Bà bước ra khỏi hiệu sách, nắng dừng ngang tầm mắt. Màu đèn đỏ, hoa mồng gà. Màu đèn vàng, áo cô dâu. Màu đèn xanh, trời rợp lá. Tim bà bỗng nhói vì nổi yêu đời lường đo tích tắc. Nắng chói lóa. Bà bước đến bàn con kê cạnh cửa sổ, gọi ly cà phê đá vụn ngập to như kẻ sắp chết khát. Nắng dội nóng lên mặt bàn vuông con, lên cả mặt ghế bà đang ngồi. Loại cây gì trước mặt lá moc xum xuê? mà bà chứng kiến bốn mùa đổi lá. Những bông tím túm lại từng chùm rủ xuống vào những ngày sắp lạnh hoặc sắp nóng. Bà nhìn ra vệ đường, kẻ xuôi người ngược. Bệ đá kê ở ngã tư gã không nhà kiên nhẫn ngồi ngửa tay xin tiền lẻ bất cứ ai đi ngang. Cô bé độ 13, áo hở rốn vai lưng đi băng qua khỏi gã, nghĩ sao, quay ngược lại, móc túi quần jean kiếm tiền lẻ, đếm độ mươi giây, dúi vào tay gã, chắc chẵn 25 xu, tiêu chuẩn tiền của đứa bé chưa đi làm. Một chiếc xe bị tắt máy ngay giữa ngã tư, đèn báo hiệu nhấp nháy, chủ đang đi đâu đó gọi điện thoại cầu cứu. Những chiếc xe khác cố băng qua cái xe hư chướng nằm chình ình. Mặt lề đường sạch sẽ, kẻ những ô vuông chéo đều đặn, không lớn không nhỏ. Biết bao bước chân đã, đang và sẽ giẫm lên đấy?

Luồng gió thổi, cành cây chở lá xuôi nghiêng theo. Góc bên kia là quán ăn Thái. Dì Tư xin nghỉ ngày mai đi khám mắt. Ý nghĩ đến trong đầu qua bài báo bà đọc tối qua. Tác giả đóng vai người em, tường thuật lại mối tình người anh và thiếu nữ Hà Nội thuộc thế hệ thập niên 50. Bao thăng trầm thế sự biến cố đổi thay. Di cư, tản cư, vượt biển, du học, lính tráng, kẻ lấy chồng, người lấy vợ, rồi li dị, rồi chồng chết. Đôi tình nhân vẫn luôn tìm cách liên lạc. Lúc dồn dập hằng ngày, lúc bặt tin đến hàng chục năm. Cuối cùng hai người gặp lại nhau trên đất Úc, ở tuổi gần đất xa trời. Cả hai thất vọng chán chường, không cố lòng giấu. 50 năm... Cũng 50 năm... Tình Yêu Thời Thổ Tả hư cấu của Gabriel Garcia Márquez, xứ Colombia khác xa trời/vực. Cũng 50 năm, xa mặt nhưng không cách lòng. Gặp lại nhau, cả hai đồng lên chức cụ. (Đã bao lần làm lễ thượng thọ?) Cụ ông cụ bà song dập dềnh trên con tàu treo cờ vàng chạy vòng quanh, hết xuôi rồi ngược, lại khởi đầu, xóa bài làm lại, chẳng khác chi đời hai cụ. Cuối cùng, nghĩ cho rốt ráo, cá nhân lồng trong số phận của cả dân tộc. Chiến tranh hay giai cấp. Bốn người còn sống đến ngần ấy tuổi chỉ để gặp lại nhau. Làm gì? Được gì? Còn gì? Chứng tỏ điều gì?

Bà nhìn hai tay gã thanh niên thoăn thoắt pha cà phê. Dáng bộ nhanh nhẹn nhưng khuôn mặt lừ đừ. Chẳng biết khuôn mặt hay tay chân làm dáng? Cái áo lụa màu ngọc già anh chàng mang đẹp lạ, bỗng dưng bà thích có cái áo như thế, mềm rủ, mát mắt. Người đàn bà trạc tuổi bà ngồi đối diện cúi đầu, hai tay che mắt, có lẽ đang lơ mơ ngủ. Bà ta có bàn tay tròn trịa, ngắn, không đeo nhẫn ở ngón áp út. Bà nhìn ngón tay mình, cũng trống, dẫu chồng vô ra gặp mặt mỗi ngày mười mấy năm nay. Chẳng cần chứng tỏ hay khẳng định. Chiếc nhẫn bà không muốn nhưng bà muốn cái áo lụa màu ngọc già kia, mềm rủ, mát mắt. Nếu anh chàng cởi cho, bà sẽ khoác no lên người ngay, và sẽ nở nụ cười đằm thắm đáng yêu nhất. Một cụ bà trên 80 chậm rãi đi từng bước ngang qua gã không nhà, dừng lại lục ví, cũng đống bạc cắc, chắc lại chẵn 25 xu, tiêu chuẩn người lãnh tiền trợ cấp chính phủ. Gã không nhà có duyên với giống cái, mà phải thật trẻ hoặc thật già.<

...The morning sun when it.s in your face really shows your age But that don.t worry me none in my eyes you're everything I laughed at all of your jokes my love you didn't need to coax Oh... You lured me away from home, just to save you from being alone.... But you turned into a lover and mother what a lover.... Maggie I wish I.d never seen your face I'll get on back home one of these days...

° ° °

Trước khi tắt máy xe, bà nhìn đồng hồ, gần 6 giờ, chồng sắp về. Thằng con đang thẩy banh trước sân, bà gửi nó cái hôn gió. Vào nhà, dì Tư đang gấp quần áo. Bà lật qua xấp thơ. Thơ nợ, thơ quảng cáo. Bà vào phòng, trong khi thay quần áo, nghĩ đến hình ảnh cô gái khuân từng bức tranh cô vẽ treo trên tường trong quán cà phe Buổi Chiều. Có tấm to hơn cả cô, mà tướng cô thì cũng chẳng nhỏ nhắn gì, chỉ thua lực sĩ điền kinh. Cái quần ngắn vừa qua khỏi đùi, áo thung thùng thình, tóc quấn chặt bởi khăn vuông đỏ, mặt cô cũng đỏ kè tựa màu khan. Cô lấy búa, kềm, kéo, đinh, thước đo... tự biên tự diễn giữa đám khách vô ra tìm bàn, kéo ghế, gọi cà phê, mở nhạc, nói to. Cô làm với vẻ say mê của một sinh viên vừa mới ra trường, được triển lãm lần đầu. Cô làm như đang theo đuổi điều mình yêu thích cùng cực. Vẻ say mê của cô động lòng bà suốt trên đường về. Biết tương lai cô bé với lòng say mê nghệ thuật sẽ ra sao trong vòng hai mươi năm tới. Ở tuổi bà lúc này. Sự say mê chắc chắn lắng đằm, phải thế. Nếu có phép lạ, biến bà trở lại tuổi 20, bà băn khoăn giật mình ngơ ngác một đỗi. Ở tuổi nào đây? Bao nhiêu năm chống chỏi từng ngày từng giờ với mình với người, với trong, với ngoài chỉ để có chút bình an này đây. Muốn được bình an phải có trí tuệ. Trí tuệ đòi hỏi thời gian. Bình an không đi cặp đôi cùng tuổi trẻ.

Thực tại, mười ngón tay bà nhịp nhàng cử động, cùng nhịp thở tim, theo dòng máu luân lưu. Tiếng con trai réo gọi mẹ ơi mẹ hỡi ngoài kia. Tiếng chùm chìa khóa khua leng keng trong tay chồng. Tương lai, màu má cô bé có thể nhạt hơn màu khăn quấn tóc, nhưng cầu mong đừng tắt tàn. Bà thấy có sức mạnh từ đâu ùa ạt tới. Thứ sức mạnh mang mùi ảo giác, như bóng đèn lóe, chỉ thấy được qua tấm cửa kiếng trên lề phố chiều nay.

Bà lầm thầm, nhất định làm bữa sushi cho chồng con ăn chủ nhật này, tức ngày kia. Sau khi thả con ở trường Việt ngữ, bà sẽ ghé chợ Nhật, chọn khúc salmon um khói, trứng cá masago, quả bơ, dưa leo nhật bản kiury, củ cải dầm, tôm, mực, tuna... từng thứ thể hiện qua hình ảnh xếp hàng theo dòng suy tưởng. Saké nhà còn mấy chai, giấm còn, wasabi còn, gạo hình như đã hết. Chẳng thể nhớ lần cuối bà nấu bữa ăn chu đáo cho chồng con là bao giờ? Bà muốn kéo dài dự tính bữa sushi như những tháng ngày mới cưới, đầy ắp dịu dàng, ân cần. Nhìn chồng ăn ngon hơn mình ăn. Bà để đánh mất cảm giác ấy đã lâu. Giờ bà làm vì thích hơn là tập tanh chiều chuộng như thuở hàn vi. Cây bông giấy chồng mua làm quà sau mùa cưới, trồng ở căn nhà cũ, biết còn sống không? Từng chùm hoa đỏ thắm vươn lên, vươn lên, cứ thế vươn lên trong trời nắng, rồi rụng bay đầy, tràn cả sang sân hàng xóm. Rụng tàn, tan tác chắc chắn như hình. Sợ hãi, bất an thường trực như bóng. Lãnh địa hoang vu. Mây mù ký ức. Dòng đêm miên man... miên tục... Buông trôi chìm dầm lâu ngày biến thành máu mủ sự sống. Hoi sinh. Đơn giản hóa. Tước bỏ. Chặt phăng ý tưởng tiêu cực. Bà biết thế, nhưng sao quá đỗi khó nhọc, tựa kẻ vác bịch đá leo lên núi, biết chẳng để làm gì. Trên đỉnh núi đá đã chất đống, thành núi.

Nếu giữ đứa bé, liệu nó có "bặm trợn. tomboy" như cô bé buộc tóc bằng khăn đỏ ở tiệm cà phê Buổi Chiều với những tấm tranh to hơn người? Rồi biết nó làm gì với chúng sau những ngày treo ở tiệm? Một quyết định chết người ở tuổi mười tám trong một ngày hè hết sức oi ả. Cô được tin đại học nhận cùng tin có thai cách nhau đúng ba tiếng đồng hồ. Mười tám tuổi, tuổi chưa được vào quán rượu. Cô tự quyết đời đứa bé (hồn nhiên) nghĩ là giải quyết đời mình. Cha đứa bé không hề biết. Cơn say, kèm mê muội nhân đôi. Hắn biết, chắc cũng chẳng làm được gì. Cả hai chỉ là đống thịt nhớp nháp đồng cuồng si, rửng mỡ chốc lát, tê liệt mớ não trạng. Rượu, khói thuốc, điệu bộ tập tành bất cần đời. Sau này, khi tang thương đã xong, lúc cô cho hắn hay, hắn ôm lỏng cô, hôn bụng, chẳng biết cám ơn, hay hối tiếc, hay thay lời tạ lỗi, hay nể phục, bởi cô đa không để hắn đồng lõa mang tội giết con. Chỉ vài ngày, sau biến cố trục đứa con khỏi bụng, cũng cái thân xác-hơi thở-giọng nói­mái tóc-mùi da-cái đầu của hắn, mà cô tưởng chừng hắn tụt xuống mất mười tuổi còn cô tang thêm mười tuổi. Cô có thể đẻ ra hắn. Giờ thì hắn ở đâu, làm gì, bà hoàn toàn không chút thắc mắc. Thân xác thằng con trai mười tám của hắn cũng đã thay đổi y như bà giờ này ngồi đây. Lấy kính hiển vi, nhờ bác sĩ giỏi khét tiếng tìm dấu vết ngày cũ cũng vô ích. Sở thuế sau ba năm vô giá trị. Phá sản sau bảy năm thành hiệu lực. Chồng hay vợ tự động bỏ đi sau thời gian nhất định trở thành hợp thức hóa li dị. Còn đứa con bà, chắc đa/đang đầu thai ở kiếp khác. "Khôn ba năm dại một giờ. Khổ thân con tôi." Cô không còn mẹ để nghe tiếng chép miệng, thở than. Không còn cha để kiếm thằng con trai hại đời con gái ông, và dạy cho nó bài học y như trong phim cao bồi Mỹ, bố già Ý. Cũng không có cha xứ để bắt con chiên thưa thốt ăn năn xưng tội là phủi sạch lương tâm. Hơn hai mươi năm, nếu đứa bé được sanh, giờ suýt soát cô bé họa sĩ mới ra trường bà đã tường tận quan sát. Bà nhìn xuống mười móng chân sơn phết màu khơi đại dương. "Tô móng chân màu này nhe... chị nhé... cho khác lạ." Anh chàng cắt tóc mau mắn đề nghị. Bà gật đầu ừ đại. Ừ, tại sao cứ phải là màu hồng màu đỏ màu cam màu tím mà không là màu khác? Màu khơi đại dương trên mười đầu móng chân bỗng dợn những đợt sóng ngầm. Không lẽ vì trời bắt đầu tối, hay màu tối trong đầu bà ụp tới khi nghĩ về cô gái buộc tóc bằng giải khăn đỏ. Màu khăn đỏ, màu má đỏ, hai bắp chân to của cô gái đồng nhẩy múa trong trí tưởng bà.

Bà đa từng giết Chúa để sống còn, để được thả mình, tự do tận hưởng mọi lạc thú.

Bà ý thức rằng, thành tố để được bình yên, thanh thản là lòng chân thật.

Bà tin rằng, nếu ta không thể thấu chịu được cơn đau đớn, thì tùy vào hành vi chọn lựa của ta (một cách tương đối) "Phải sống với tất cả giá nào!" Câu nói, áp dụng với riêng mình thì được, nhưng áp đặt lên người khác, quả là tham lam quyền lực.

Mắt bà dạo này yếu hẳn, đọc sách một lát là xót mỏi. Những con chữ bắt đầu nhảy cò cò. Bà đã gọi làm hẹn bác sĩ mắt, thứ ba tuần tới, 4 giờ chiều. Sống buộc bà suy nghĩ, khi chấp nhận, khi thách đố, khi đương đầu, khi bỏ mặc buông trôi. Kệ, tới đâu tới... Con người được tiến bộ, văn minh, văn hóa là nhờ biết bao óc, tim của những kẻ đem ngày miệt mài suy nghĩ, sáng kiến, khai phá. Như cặp kiếng cận con trai bà đang đeo, cặp kiếng lão bà sẽ đeo vào tháng tới, đúng sinh nhật 40. Mắt nhìn không rõ, người xưa bảo quỷ ám, phù thủy tự xưng mang ra hành quyết tỉnh bơ, đo lường sự tàn ác ngu xuẩn của kẻ giết người, ngỡ là lòng nhân đạo vun đầy như thóc gặp mùa. Phải kiểm soát sự suy nghĩ, và suy nghĩ cần chất liệu làm nền tảng. Kinh nghiệm cũng vậy. Liệu ta thâu thái kinh nghiem hay bẻ quẹo vấn đề để hợp với thành kiến mình đúc sẵn? Bà nhận ra một điều không phải người già ai cũng hay ho, giỏi giang, thông thái. Thành kiến, càng già càng thành kiến.

Nếu không có người dám đánh giá lại truyen thống thì giờ đây chế độ tàn ác nô lệ, bất công đàn bà, kỳ thị chủng tộc vẫn còn tồn tại một cách bình thường, tự nhiên. Phải dám đánh giá, đặt lại giá trị mọi vấn đề. Tránh suy nghĩ theo thói quen, hành động thuan bản năng. Hãy làm điều mình thích, và rán làm thật hay, hơn là mãi đi tìm điều gì đó để tôn sùng. Bà có kiêu ngạo, tự tin quá chăng? Có những người, bà gặp gỡ trong đời, họ tham lam tự tin đến độ không thể tự khai trư được chính họ.

Bà nghĩ tới câu nói của ông đưa thư khi nãy, sau ba tuần thăm chơi Việt Nam, "Việt Nam, what a terrible country but also a beautiful country!" Ý nghĩa câu nói của người, từng có cha tham chiến ở Việt Nam vưa hiện thực, vừa huyền ảo.

Cô chùi nước mắt bằng da bàn tay. Da mặt cô chẳng thể thấm được. Nước cứ trào ra. Rẻ tiền, cải lương quá! Cô chùi và chùi. Vừa đi nước mắt vừa trào. Cơn ức trào. Liền theo là sự xỉ vả tức giận chính mình. Cô đá bể chậu hoa trên bực thềm. Bước chân (ngày đó) chưa dễ tạo nguôi ngoai vội trong lòng cô. Những cơn ức vô cớ và có cớ cứ như từng mảnh puzzle chắp nối lệnh góc.

          Where do you think you're going?
          Don't you know it.s dark outside?
          Where do you think you.re going?
          Don't you care about my pride?
          ......
          There's really no place you can go
          .....
          So where do you think you're going?

° ° °

Bà lắc đầu, chẳng muốn ngồi/đứng/nằm. Tự tay lắp lấy những mẫu xương mùn vụn quá khứ. Phiền muộn, tức giận chẳng phải tội ác, nhưng không khác gì con heo tự vùi thây trong đống phân của chính nó. Một mình bà trong căn phòng riêng, trong căn nhà của bà. Một mình, nhưng không hoàn toàn một mình, còn bao ý tưởng hình thù quái dị chờ đợi lời giải thích. Có lúc, bà tự an ủi bằng cách kiêu hãnh rằng, khổ đau đi kèm với lòng quảng đại điên cuồng.

tháng tới tôi 40 tuổi

Đêm lắng sâu. Bóng đêm có khả năng tạo ra âm thanh. Và lá, tựa chiếc lưỡi (ai) sắc bén, chẳng khác lưỡi dao lam chưa hề xử dụng.

Bà om siết thân thể đứa con trai. Ôm bóng đêm hay bóng đêm bao phủ? Sự bình an thanh khiết là mùi lưng trần của thằng con ngay lúc này đây. Vứt hết, xóa sạch, gội rửa. Sức nóng giữa hai làn da mẹ và con ấm áp dễ chịu một cach khốn đốn. Khốn đốn níu giữ khoảnh khắc du hành qua từng miền đất lạ: ngôn ngữ-món ăn-khí hậu-khuôn mặt nhưng ý tưởng thì chín rục, nẫu người.

"'Chẳng thà tôi là cái đinh để người ta tránh né, còn hơn là cọng cỏ để người ta đạp nát.' Mụ Suzanne Anthony nói câu này đúng y chang ý em." Chinh gấp tờ tạp chí, quay hướng bà, vừa nói vừa cười.

Bà đứng cắt từng mẩu bánh chocolate gắng cho vuông vắn để đút vào lò nướng, 30 phút nữa, thằng con sẽ có ăn. Bà rửa tay, ngồi xuống đối diện chồng. Tờ báo San Francisco Chronicle ngày Chủ Nhật phủ gần trọn mặt bàn. "Chiều qua ông Robert gọi, cho biết giấy tờ đã xong, trưa mai 1 giờ tụi mình đi ký giấy tờ." Ông ngưng đong đưa chân dười gầm bàn ăn, lắng nghe vợ, đợi bà nói xong, ong vói tay qua, bóp khẽ tay bà, "Em muốn thế, phải không?" Ông hiểu bà qua độ trầm của giọng nói. "Ừ... gì thì gì... em cũng vào, ra, chạm tường, chạm cửa nó hơn 10 năm nay. Vợ chồng mình nhờ nó mà có những tiệm sau này." Chưa sang hẳn tiệm, bà đã bắt đầu bồi hồi nhớ. Nó chuyên chở biết bao ước mơ của bà trên dọc xa lộ 237 nối liền thành phố Mountain View, Sunnyvale, Santa Clara, San Jose, Milpitas. Từ những khoảng đất trống trùng điệp, dần dà mọc lên nhà, hàng quán, rồi phố xá, hãng điện tử. Bà quyết định sang tiệm từ bốn tháng nay, giữ lại một, giao cho người cháu quản lý, bà chỉ phụ trông tổng quát, có mặt giờ trưa, hoặc khi có vấn đề cần giải quyết. Công việc nhà hàng cho bà thời giờ làm điều mong muốn: Tự chủ. Tự quyết. Tự do. Tự lập. Không làm dưới quyền bất cứ ai. Bà chỉ cần biết cách thu xếp, giao phó trách nhiệm, kiếm người tin tưởng trông coi là an tâm. Những công việc, bà tin ai cũng có thể làm được: nấu ăn, rửa chén, dọn dẹp, lấy order, tính tiền... nhiều nhân viên làm hay, giỏi, khỏe hơn bà. Họ chỉ đòi hỏi ở bà sự công bằng, thông cảm, lắng nghe. Riêng bà, mắt nhắm mắt mở một tí, bởi nước trong thì chẳng bao giờ có cá. Cư xử với nhân viên, tức con người, chao ơi là phức tạp. Phần đông họ là những người chân ướt chân ráo, lòng chất ngút ngàn ngòi thuốc nổ, chỉ cần chạm nhẹ là phá tung, tan tành. Thần kinh như giây đàn căng, sờ nhẹ là gây chấn động, kinh hoàng. Sau ba năm, nhân viên nào còn vô ra nhà hàng là có gì bất ổn, chưa hội nhập. Vậy mà, bà có những người làm cho bà cả gần 10 năm. Những người trung thành như thế, đưa lại bà sự hãnh diện ngầm.

Một điều bà quyết chắc: người đàn ông bà muốn đi cùng phần đời còn lại, là Chinh, là chồng, là người đàn ông đang ngồi cạnh vuốt ve cổ tay bà đây.

tháng tới tôi 40 tuổi

40 tuổi. Tuổi bắt đầu phải đi khám vú, tử cung hằng năm.

Bà hát điệu nhạc quen thuộc, Let it be, let it be, let it be when I find myself in times of trouble. Mother Mary comes to me. Speaking words of wisdom. Let it be, let it be. Yeah. There will be an answer, let it be...

Tóc Mây cột túm cao gần sát đỉnh đầu, gợi hình ảnh đuôi con ngựa. Mái tóc thường ngày buông thả bà cho đó là mái tóc đẹp. Đen nhánh, thẳng mượt, khỏe mạnh, quyến rũ sức sống. Cổ Mây cao, da gáy mịn. Da bả vai và cánh tay rám nắng đều. Màu đen ướt của đôi con ngươi. Vạt tóc bên trái nhuộm màu biển biêng biếc. Vẻ điệu đà độc đáo, của Mây.

Hôm nay lễ Độc Lập, tiệm vắng. Mây đến cùng người bạn, trạc tuổi, nhưng vẻ mặt, lời nói, điệu bộ hai người hoàn toàn trái ngược. Mây kể câu chuyện anh chàng ca sĩ nhạc Rock cô đọc sáng nay trên báo tháng, người mà cô vừa ngưỡng mộ tài năng lẫn cung cách sống. Tiếng tăm anh đang vang dội, lẫy lừng, được bao người ái mộ, bỗng một ngày khám phá bị ung thư gan ở giai đoạn cuối. Anh lui về miền quê sống cùng người bạn chí thân. Nhà báo tìm đến phỏng vấn: "Anh có tiếc nuối, tức giận, tự hỏi 'why me?' không?" Anh chàng ca sĩ đang bị bệnh treo án tử hình bình thản trả lời: "Trước kia, khi trong tay có tiền tài, danh vọng, tình yêu, đào trẻ đẹp vây quanh, có bao giờ tôi ngước mắt nhìn trời hỏi... 'why me?' đâu."

Bà kể Mây và cô bạn nghe câu chuyện bà xem trên TV tuần trước. Buổi phỏng vấn vị sư Tay Tạng bị người Trung Hoa đàn áp bỏ tù một thời gian dài. Về sau, vị sư trốn thoát được. Viên phỏng vấn hỏi: "Trong thời gian ở trong tù có bao giờ thầy căm thù, tức giận vì những gì người ta đối xử với thầy không?" Vị sư an nhiên tự tại trả lời, "Người ta đã cướp đất tôi, dân tôi, tôn giáo tôi... không lẽ tôi để họ cướp tâm của tôi luôn sao!"

Bà nhìn cô bạn của Mây, đôi mắt xếch, gò má cao, môi vẩu, khuôn mặt đủ góc cạnh. Những góc cạnh thô thám chứa đầy bất trắc.

Và đuôi tóc, vạt tóc biển biêng biếc, cùng màu da bả vai và cánh tay trần khỏe mạnh của Mây ám ảnh bà suốt trên đường về. Trước khi leo lên giường ngủ, bà trao đổi mấy mẫu chuyện ban trưa cùng chồng. Ông bồi thêm câu chuyện đồng nghiệp. "Hai vợ chồng có độc cô con gái, vừa tốt nghiệp đại học, tự nguyện qua Phi Châu làm việc thiện: giúp dạy trẻ em. Những tấm hình, quà cô gửi về ông treo, chưng đầy phòng làm việc. Một buổi sáng, thay vì nhận được thơ, hình, quà... thì ông hay tin con gái ông vừa bị giết chết. Giết thế nào ông không kể chi tiết. Chỉ biết sau chuyến đi an táng, chôn cất con xong, hai vợ chồng về lại Mỹ, thu xếp bán nhà, thôi việc, quyết định qua Phi Châu ở. Trong buổi tiệc từ gia, người phụ tá hỏi ông lí do. Ông nhẹ nhàng trả lời: 'Chúng tôi chỉ tiếp tục làm những gì con gái chúng tôi từng mong muốn, ước nguyện.'"

Ba câu chuyện. Ba cuộc đời. Ba bài học. Ba bữa ăn trong ngày. Và trong bóng tối của căn phòng tàn lá xanh mùa hè bao phủ, bà ngả đầu trên vai chồng. Cái vai cứng đến tê một bên đầu. Ngày trước có thế đâu? Vai ông cứng hay đầu bà cứng?

Nhắm mắt, hiện hình hai góc má bất trắc cô bạn của Mây ban trưa cùng cần cổ Mây cứ dài ra, dài ra, dài ra mãi. Thắc mắc bám sâu não tủy, lộ trên từng khuôn mặt trong ngày bà đối diện.

Phức tạp là bản chất của đời sống.

Bà nhọc nhằn gắng tỉa dòng suy tưởng hắc ám mọc rễ. Nó có khả năng làm bà điên tiết: Tấm hình chụp bầy con gái mười một mười ba mười lăm mười bẩy tan trường trong tấm áo dài phin nõn lụa là trắng phau phau. Trong đám ấy, bao đứa bé đang có kinh, phải xoay xở băng bó thế nào, để đừng lan chẩy thấm ướt ra quần, cũng đồng màu trắng phau phau. Bao đứa bé không được phép bước nhanh, chạy chơi u mọi, nhẩy dây, trèo cao. Và đạp xe đạp, ống quần bị nghiến chặt trong xích xe, rách nát, giặt vo rã tay cũng chẳng bao giờ tẩy sạch vết dầu xe. Bao đứa bé đang lấy cặp che gò vú đang nẩy nở, chỉ làn gió nhẹ đong đưa, phô bày khoảng lưng trần mượt mà con gái trinh nguyên. Chỉ cần mưa rơi nhỏ hột, hiện rõ ngay từng đường chỉ xú chiêng. Những đầu ngón tay ghì chặt vạt áo để che đường viền quần xi líp. Ai là người sang chế, nghĩ ra nữ sinh Việt Nam phải bận áo dài trắng quần trắng, bó sát thân thể đang vươn sức sống? Điệu đà thục nữ đoan trang dịu dàng mềm mại e ấp. Trinh trắng. Hồn nhiên. Ngây thơ. Nữ tính. Tự do phải bị băng bó. Fuck! bà chửi thề. Trò rửa mắt hả hê của bọn đàn ông. Gợi lòng tham dục của đám đực rựa. Đừng dựa hơi thẩm mỹ. Đừng ỷ vào văn hóa truyền thống. Tất cả đều có thể đập đổ nát vụn. Phải là đàn bà, băng qua mọi đọa đay, khổ ải, hiểm nguy, mất mát, thiệt thòi may ra mới thấu hiểu được những giải băng dùng bó tay, bịt mắ, trói người như thế..

Mời mọc cảm giác dịu êm một cách ích ky, dửng dưng, lạnh lùng, như kẻ bàng quan bỏ hai tay sau lưng đứng nhìn người đi qua đi lại chẳng dính chi đến mình.

"Đời ai nấy sống. Thân ai nấy lo. Tiền ai nấy xài.Vợ ai nấy đụ..." Ông Võ vừa đứng cắt thịt bò ướp vừa nói to ngoài kia cùng bà Phước, đang ngồi bóc vỏ tôm. "Tôi đã lầm đưa em sang đây..." Ông hát to, lời lập đi lập lại, như liên khúc bốn mùa. Một lát sau, thau thịt đầy, ông bước xuống bục, la toáng, "Khổ thân tui quá bà già dzợ ơi!" Bà đang ngồi phòng trong, nghe điệp khúc nỗi lòng của ông nhân viên, không cần gặp bác sĩ tâm lý trị liệu, cư than to, chửi đổng, hát lớn, tự diễu như ông Võ bị bà mẹ vợ giúp cô con gái bỏ chồng. Bi thương biến thành bi hài, chẳng kịch tính, là tuốt luột, xong kiếp người tị nạn, lưu vong.

Phòng làm việc của bà không cửa sổ. Mùa hè máy lạnh dẫn hơi vào không đủ mát. Mùa đông lại rất ấm áp, dễ chịu. Bên lở bên bồi. Cô kế toán, có bầu sáu tháng, đang ngồi tính sổ sách mà thở dốc như cá ngáp trên cạn. Cô xin phép mang tất cả hóa đơn về nha làm, bà đồng ý, dặn cẩn thận đừng để mất giấy tờ nào.

Sáng nay, tiệm thêm nhân viên mới, tên Dino, ông đến từ Chile, 52 tuổi, người cao gầy, gân guốc, điệu bộ nho nhã. Ông cho biết bên nhà là kiến trúc sư, giờ vào xin làm bất cứ vai gì nhà hàng đang cần. Vẻ từ tốn của ông động lòng bà, "Thôi thì cứ cho ổng làm thử vài ngày." Bà nói với viên quản lý sau khi phỏng vấn, rồi đưa ông Dino giới thiệu với ông Tính. Ông Tính là bếp chính, cựu trung tá nhẩy dù của quân lực Việt Nam Cộng Hòa, tù cải tạo đúng một con giáp, làm tiệm bà sau một tháng đặt chân đến đất Mỹ.

Ông Dino ngồi phụ ông Tính cạo gừng. Hai ông trò chuyện, khi phát giác ông Tính là cựu trung tá nhẩy dù, ông Dino bèn đứng bật dậy, vội lau sạch hai tay, cử chỉ, cung cách hết sức nghiêm trang, kính cẩn, rồi chìa tay xin được bắt tay ông Tính, "Tôi rất hân hạnh được biết ông, ngài trung tá. Tôi kính phục lòng quả cảm, can trường, quyết chí của người lính Việt Nam đã đánh đuổi được quân lính Mỹ..." Bà đứng cạnh đấy, chứng kiến da mặt ông Tính thoắt đổi màu. Lòng ông chắc đang sôi như nồi nước trụng bánh phở cách đấy chỉ độ hai bước chân dài. Bà biết nội ngày hôm nay, phải tìm mọi cách cho ông nhân viên gốc Chile mới đầu quân nghỉ. Ngày đầu cũng là ngày cuối. Có những mối thâm thù, nhắm mắt buông tay, thở hắt cuối cùng, cũng không sao xóa sạch. Có những hiểu lầm, không đúng ngọn ngành, có thể oan mạng một cách lãng nhách.

tháng tới tôi 40 tuổi

Bà đang sống, khởi đầu từ đâu? Sáng trưa chiều tối nối liền từng hơi thở. Ngày-tháng-năm, những con số mục đích phân biệt. Con số 40 phải chăng cũng thế, là cái móc, dấu ấn để người ta nhớ. Riêng bà, trong những ngày này là sự đánh dấu, lưu tâm, nhắc nhở. There is no more time to waste.

Đang đi, bà dừng chân, nuốt ực ngụm nước bọt nhạt nhẽo, vô vị. Xòe bàn tay trái, ngó chăm chú lòng bàn tay, chán chường đơn điệu. Đá chân phải phía sau, động tác không lí do, có thể ngã chúi. Bà bước từng bước, đếm unos, dos, tres, cuatro, cinco, séis, siete, ocho nueve, chấm dứt diéz.

Nhói lòng vì nỗi thiết tha chìm khuất, cùng cuộc phiêu lưu kỳ thú qua cuốn tiểu thuyết bà đang sáng tác gần xong. Nhắm mắt, hiện hình cuối con đường là tấm drap màu nhang tỏa khói phất phơ (bay) hết sức tầm thường trong gió ở góc tường của góc phố (nào đó) bà đã tình cờ ghé ngang. Hình ảnh bao ni lông rỗng ruột chới với giữa đám lá khô xoáy mòng quanh góc tường ở góc phố trong phim American Beauty đột ngột chụp lấy bà trong giây phút bất ngờ chao đảo. Đời sống trống rỗng, nhưng kì lạ biết bao cái cảnh tầm thường vô vị bất chợt kia. Đời sống vô nghĩa, nhưng ta cứ ráng hít thở để chiêm nghiệm cái vô nghĩa cùng cực kia, xem sao? được tới đâu? Sao không dốc sức (thử) đùa chơi.

Trí nhớ cùn mũn. Nhớ hay không muốn nhớ. Giữ những gì cần giữ. Mảng xi măng lở lói hiên nhà ấu thơ cũng thiên thu trong số những hình ảnh gợi nhớ bất ngờ, bất chợt trong tâm thế bất thường. Bà thở hắt, mạnh, âm thanh ảo não. Những viên thuốc màu cam Texas temazepam nuốt ực để chống trời đêm cứng đầu không di chuyển. Những viên thuốc hồng phấn Estée Lauder paxil nuốt ực để tránh sợi dây thòng lọng đong đưa trước mặt. Bà quyết lòng mình không là bản sao của má nuôi đã sống cần tới chúng suốt gần kiếp người, chỉ chấm dứt được bằng tai nạn lật xe hơn mười năm trước. Giờ là giây nhợ, ống đút, bình dưỡng khí phù hộ, nối liền, nuôi sống, phụ trì. Bà lắc đầu, đã nhiều lần tự dứt bỏ chúng, những lọ độc dược cám dỗ, bằng mọi cách, dốc tất xuống cầu tiêu giật nước cho trôi, đổ vào chậu rửa chén vặn máy say nghiền, ra trước nhà trút xuống cống rảnh...Thế mà, lên cơn, có tự giựt tóc ở màng tang, đốt lửa dí lòng bàn chân, cũng chấp tay đảnh lễ, đầu hàng.

Màu chiều phiền muộn trong một ngày hè. Ấn tượng chẳng mơ hồ, mà là dự báo. Hình ảnh giảng đường lộng gió, mọi người ôm lấy vai mình băng ngang, độ đua nhanh cùng sấm chớp. Hàng cây trong công viên đồng hú, âm thanh trần trụi, đan kết từng lỗ hổng trí nhớ. Cô đẩy mạnh cánh cửa, bước vào, "Có bao giờ anh có cảm giác là kẻ vô gia đình, vô gia cư, vô tổ quốc, vô tôn giáo, vô tài sản, vô địa táng chưa?" Cô hỏi giọng khiêu khích, nhưng không đợi chờ câu trả lời. Cô biết anh thừa thông minh đánh đu với kho chữ nghĩa, mớ kiến thức, cùng cách thức dưới bất cứ hình thức trả lời nào. Cô gái đi gần lại anh, ôm sát thân anh vào lòng, hít hà da cổ anh, nồng mùi bạc hà cháy. Cô đưa lưỡi liếm dọc. Cô chẳng phải là người khóc dễ. Ừ, giá mà khóc được lúc này! Những hạt cát tạo thành lợn cợn. Màu nâu sình lầy chìm sâu dưới mương lạch uốn khúc, mùa mưa nước chảy xiết. Con bé tưởng tượng nó được nối kết bởi triệu ngàn con lươn nằm ngoan nghỉ, chẳng hề than van. Những con lươn bất tử. Cô gái biết, hỏi câu ấy là chơi khó anh. Khó cho anh gần gụi cô. Nó tàn nhẫn như mệnh lệnh, bí hiểm như báo hiệu khoảng cách ngìn trùng. Yêu cô, ngày đầu anh đã nhận rõ ra điều này. Hai hố mắt không đáy chứa độc sương mù. Nhìn, bao giờ anh cũng thay hai chân anh chổng ngược hướng trời. Một lần, anh quyết định cho cô biết, sau trận cải vã, thề nguyền chẳng bao giờ muốn nghe lại giọng nói. "Tôi giúp anh leo ra." Cô trả lời với gương mặt lạnh giá. Thế mà, qua gần phần tư thế kỷ, anh vẫn tự vẫy vùng trong hai vũng sương mù khốn khổ đó. Những gì quanh cô, nhập nhòa khó nắm bắt. Tuổi thơ, dưới ánh nắng bỏng da. "Chạy đâu cũng không khỏi nắng, anh ạ." Anh nghe, hồn nhiên tin rằng, chỉ có da lưỡi anh mới tẩy xóa được.

Cảm giác trần trụi, lõa lồ, tước đoạt đến với em tức khắc khi chân chạm lên đất Thái. Gia đình em đâu? Em sẽ về đâu? Em quê người lênh đênh. À ơi bên ấy trời đổ mưa. Ôi đường xa vạn dặm... Sao em không làm dấu thánh giá ngước nhìn Chúa cầu khẩn, hay cúi đầu chấp tay niệm nam mô Phật như mọi người quanh em? Trên thuyền thì van xin, trên đất lạ thì tạ ơn. Hốt nhiên con bé nhận thức được ra rằng quê nhà (sẽ, mãi mãi) là con đường nó đang đi. Nó bắt đầu nhìn sự vật bằng hư không. Em nhớ như in ngày đó là 15 tháng 5 năm 1975. Trong tháng đó, lần đầu em có kinh, chẳng ai, ngoài Khối Thịt U Sầu chứng giám, phù hộ em, anh ạ. Máu giưa hai chân em cứ loang dần, loang dần tuôn từ hốc háng. Nước mắt chảy xuôi. Biển ngan ngát trước mặt. Mặt chan nước mắt. Nước biển, có rửa sách máu trong thân thể em không hở anh?

Một thứ, em mang theo, là Ngôn Ngữ. Gìn giữ nó, tức gìn giữ em. Nước máu nước mắt nước biển nước bào thai dòng sữa mẹ đồng mặn chát.

Nhìn thẳng vào đại dương, vào em. Em thề.

tháng tới tôi 40 tuổi


Lê Thị Thấm Vân
(hết)





*



Acacia Pharmacy

 

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content



Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần

(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content





Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S


Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh


(714) 724-5699


scan_pic0035-content

hoang_anh_1_0-content






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Tám 20189:36 SA(Xem: 56)
Em vẫn khỏe, bận rộn, anh đừng lo lắng. Hãy giữ gìn sức khỏe. Tâm trạng anh nguôi ngoai, em thấy yên tâm hơn.
14 Tháng Tám 20188:23 CH(Xem: 264)
Khi nghe xong hắn ta phét lác, có người chữi thề phía sau. Đ. mẹ, trâu già khoái gặm cỏ non thì chết
07 Tháng Tám 201811:24 CH(Xem: 276)
Bảy năm đã đưa những giòng đời thành quá khứ, và những con người, trở thành những con người mới
31 Tháng Bảy 201811:26 CH(Xem: 309)
Phạm Hồng Phương đã âm thầm chịu đựng một tai nạn, mà một người bình thường không ai vượt qua nổi
24 Tháng Bảy 20185:28 CH(Xem: 389)
Thành phố Cần Thơ được xem là Tây đô của nước cộng hòa xưa. Nay, dưới chế độ xã nghĩa