DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,217,472

VN: Nghe vũ nữ thoát y nói về "khách làng chơi" - Đoạn kết mối tình tay ba

Thursday, September 22, 201112:00 AM(View: 11241)
VN: Nghe vũ nữ thoát y nói về "khách làng chơi" - Đoạn kết mối tình tay ba
Nghe vũ nữ thoát y nói về khách làng chơi


khach1-content



Trong khi các dịch vụ giải trí như "cà phê đèn mờ", "karaoke tay vịn", "thư giãn máy lạnh"… đang có xu hướng thoái trào thì những cô gái sống bằng nghề thoát y vũ lại đang hái ra tiền…


Trò lố bịch của những gã tầm thường

Nghe chuyện ở Hà Nội có dịch vụ múa thoát y, Hòa, người bạn thời học phổ thông của tôi, hiện có quốc tịch Pháp, vừa hồi hương thăm gia đình ngạc nhiên: "Ông nói đùa, pháp luật Việt Nam cấm kia mà. Tôi đã từng qua Thái Lan xem múa thoát y, nếu gọi vũ nữ đến phòng riêng, phòng hát để thoát y thì số tiền phải cả ngàn đô la Mỹ. Hơn nữa, để có thể hành nghề, vũ nữ phải có giấy phép…". Tôi cười: "Đúng là pháp luật Việt Nam cấm nhưng tình trạng múa thoát y chui vẫn diễn ra khá sôi động. Ông chỉ cần có 3 triệu đồng và cái gật đầu của bất kỳ chủ quán karaoke hoặc nhà hàng nào, sau 30 phút ông sẽ mục sở thị những màn trình diễn Eva bốc lửa".

Rốt cuộc anh bạn tôi cũng có cơ hội thỏa trí tò mò khi tìmđược “đầu mối” liên hệ với một vũ nữ có cái tên là Phượng "cong", cô gái có thâm niên trong nghề này, để tổ chức buổi gặp gỡ thân mật. Phượng hỏi: "Nếu gặp chơi thì em không có thời gian, chạy sô cả đêm, mệt nhoài. Có xiền (tiền) thì em đi, không thì thôi. Anh thông cảm cho em đi". Anh bạn tôi không chút đắn đo: "Ông ô kê đi. Chuyện nhỏ. Bảo cô bé đến quán karaoke của thằng em trên phố Triệu Việt Vương nhảy múa một tiếng, tôi chi 3 triệu đồng. Để tôi gọi mấy cậu bạn đi cùng cho vui".


Trong một phòng hát trên tầng 3 của quán karaoke trên phố Triệu Việt Vương, sau cái gật đầu của tay quản lý, mấy cậu nhân viên áo đỏ nhanh chóng kéo 2 chiếc bàn kê sát lại gần nhau. Một tấm vải đỏ được phủ lên mặt bàn để chuẩn bị. Khi điếu thuốc lá đầu tiên còn non nửa thì cánh cửa phòng hát bật mở,Phượng "cong" xuất hiện như một Ninja Nhật Bản (khi đó mới 16g, trời rất nắng). Cô gái cười: "Em mặc thế này cho kín. Vừa chống nắng, vừa để không ai nhận ra mình".

Rất chuyên nghiệp, Phượng trút bỏ trang phục và đưa một chiếc đĩa CD cho nhân viên phục vụ.Tiếng nhạc nổi lên như bão, ánh đèn xanh đỏ loang loáng. Hình cô gái mặc bộ bikini màu đỏ lóng lánh, ẩn hiện trong ánh đèn và khói thuốc. Được sự rỉ tai của một nhân viên phục vụ, một người trong nhóm "quan sát viên" hô to: "Anh mua cái áo chíp". Tờ 500.000 đồng nhanh chóng từ tay gã đàn ông xòe ra. Chỉ vài cái lắc người chiếc áo chip từ ngực Phượng bay thẳng vào khuôn mặt đang nham nhở cười của gã nọ. Chừng dăm phút sau, người bạn tôi "mua" nốt cái quần chíp của cô vũ nữ. Thân thể Phượng "cong" với số đo ba vòng chuẩn đến từng mi li mét uốn éo khiến những ánh mắt của các gã đàn ông như có lửa. Một tay nuốt nước miếng: "Phê thật. Đáng đồng tiền bát gạo". Nói xong, gã túm cô gái rồi ấn vào chổ hiểm tờ 100 đô la Mỹ…

Khi cuộc vui đã tàn, mấy anh em ra quán trà đá vỉa hè uống nước và bàn tán sôi nổi về màn múa, về hình thể Phượng "cong" thì một phụ nữ, ngồi cạnh nghe chuyện bĩu môi: "Tôi nghe các ông nói chuyện mà ghê cả người. Thừa tiền các ông vẽ gì chả được, ai đời lại để con cave nó gí cả của quí vào đầu, vào mặt mà còn cười hả hê. Thật đáng xấu hổ".Mấy người bạn đang cao hứng chợt im bặt vì dường như đã nhận ra sự vô duyên, cách giải trí vô nghĩa của mình.

Em trơ trẽn, còn khách...

 Phượng "cong" đã nói với tôi như vậy khi tâm sự về cái nghề mà cô tự đánh giá là "tương đối trơ trẽn và bẩn thỉu" này. Cô nói: "Em trơ trẽn nhưng riêng từ bẩn thỉu là em dành cho khách, cho những thằng có máu dê. Chúng nó bỏ ra mấy triệu đồng nhưng luôn yêu cầu vũ công phải làm đủ thứ. Với em, em sẵn sàng bán cơ thể chứ không bán lương tâm" (?!) Giải thích về chuyện "kén người", Phượng tâm sự: "Những người chưa một lần xem múa thoát y thường có suy nghĩ, vũ công chỉ hình thể đẹp là đắt sô. Thật ra không phải vậy. Muốn hành nghề thoát y vũ, trước hết vũ công phải biết chấp nhận, chấp nhận sự coi thường khinh bỉ của khách, của người quen, thậm chí của những cave chuyên đi "tàu nhanh", "tàu chậm". Sau đó mới cần đến sự cân đối về hình thể của các vũ công. Sự cân đối không nhất thiết cứ phải chân dài đến nách.

Thực tế cho thấy, hầu hết các vũ công thoát y vũ ở Hà Nội đều có chiều cao từ 1,62m trở lên. Điều quan trọng nhất đối với một vũ công chính là vũ đạo. Múa đẹp không quan trọng bằng múa hoang dại, gợi dục và bốc lửa… Chính vì thế nghề này rất kén người. Đã có nhiều nhân viên karaoke, cave muốn chuyển sang làm vũ công thoát y nhưng thất bại và bỏ cuộc vì không có khách gọi".


khach2-content


Qua một tay anh chị ở quận Cầu Giấy tôi tiếp cận được một vũ công phải bỏ nghề từ gần 1 năm nay. Cô gái này tên là Đoan, SN 1991, quê ở tỉnh Phú Thọ. Gặp Đoan, ít ai đoán được cô là nhân viên chuyên chạy sô cho các quán karaoke vì vẻ ngoài không khác gì nữ sinh: Váy xám, áo trắng, mắt đeo kính cận và đặc biệt là gần như không son phấn. Sau những phút dè dặt ban đầu, Đoan kể: "Em vào nghề cũng rất tình cờ. Một hôm em đi hát với khách ở phố Trần Khắc Chân thì được chứng kiến một màn múa thoát y do khách mời đến. Em thấy mình nhảy đẹp hơn, dáng đẹp hơn vũ nữ hôm đó nên nảy sinh ý định đổi nghề để nhanh chóng thực hiện ước mơ có 50 triệuđồng về quê mở cửa hiệu làm đầu. Em đã chọn mấy quán karaoke quen biết để nhờ họ gọi khi có khách yêu cầu thoát y vũ.

Thời gian đầu công việc của em khá thuận lợi, chỉ hơn 1 tháng em đã tiết kiệm được hơn 20 triệu đồng. Niềm vui của em ngắn chẳng tày gang, trong một lần đi múa tại một quán karaoke trên phố Hàn Thuyên em bị một thằng du côn ở Hải Phòng đánh ngất xỉu rồi hiếp dâm vì "dám không nghe lời ông".

Hôm đó, sau khi múa xong thì đã muộn, một thằng trong đám khách rủ em đi ăn rồi đi nhà nghỉ. Dù em từ chối rất khéo và nhã nhặn nhưng hắn vẫn kéo tuột em vào ô tô. Bị em phản kháng, thằng khốn nạn đã giật tung quần áo của em. Khi em kêu cứu hắn đã đánh em đến ngất xỉu rồi thực hiện hành vi bỉ ổi. Tỉnh dậy em thấy mình nằm trong bệnh viện Thanh Nhàn. Bữa đó em bịgãy 3 cái răng, sái quai hàm, nằm viện và nghỉ ngơi cả tháng mới hết đau. Sau đó em bỏnghề thoát y vũ vì không có ai bảo vệ".

Theo lời kể của Đoan, cô từng biết có vũ nữ thoát y bị cả đám khách chơi trò "tập thể". Đoan cũng cho biết, hầu hết các vũ công thoát y đều từ tiếp viên karaoke chuyển sang và các cô đều ở tỉnh lẻ, có độ tuổi từ 17 -22. Cô nào may mắn thì chỉ nửa năm là đổi đời, có thể "hoành tráng" về quê mở tiệm kinh doanh và tuyên bố "chỉ lấy giai ngoan làm chồng".

 

BVN-TH


Đoạn kết mối tình tay ba

Trong phút giây ghen tình, người “vợ hờ” đã lấy dao đâm chết người tình gần 70 tuổi của mình để chấm dứt mối tình tay ba.


Chồng hờ vợ tạm

Ông Bùi Văn Kỳ (SN 1945) Ngụ ấp Phú Thành, xã Phước Lý, Huyện Cần Giuộc (Long An) khi ở cái tuổi đẹp nhất của đời người đã đem lòng thương mến cô thôn nữ Nguyễn Thị Thanh trong xóm và nên duyên vợ chồng. Hạnh phúc càng thêm bền vững khi họ lần lượt có thêm 5 đứa con chào đời.

Thế nhưng, như một sự trêu đùa nghiệt ngã của số phận khi đã gần ở cái tuổi xế chiều thì bà Thanh bỏ ông đi vì căn bệnh tim quái ác.

Xót thương người vợ bao năm đầu ấp má kề bỏ mình đến một nơi theo quy luật sinh tử của một đời người. Ông suy sụp hụt hẫng chán nản. Mấy đứa trẻ nheo nhóc mất đi một người mẹ hiền từ nhân hậu hết lòng yêu thương cũng ngơ ngác như gà mất mẹ không biết lương tựa vào vai ai.

Thấy thương cái cảnh gà trống lóng ngóng nuôi con mà tội nghiệp, bà Đặng Thị Hoa (SN 1950), ngụ ấp Phước Toàn, xã Phước lợi, Bến Lức, Long An cũng là một chỗ thân tình với gia đình đã thường xuyên qua lại giúp đỡ, cùng ông chăm sóc mấy đứa nhỏ.



gia5
ảnh minh họa


Sự chân thành, cảm thông chia sẻ của bà như đã thổi một làn gió mới thổi vào gia đình đang héo mòn dần vì sự thiếu đi mất bàn tay người vợ. Bà Hoa kém duyên nên đến từng này tuổi vẫn chưa có một tấm chồng. Ông Kỳ thấy thương các con cảnh mồ côi mẹ.

Cảm kích trước tấm lòng của bà Hoa nên cả hai bên gia đình đã cố mai mối cho hai bên nên duyên về ở với nhau cho có bạn tuổi già, cùng ông chia sẻ khó khăn trong cuộc sống.

Các con ông thấy “con chăm cha không bằng bà chăm ông” nên cũng đồng tình. Gia đình họ lại về nếp xưa, yên ấm và hạnh phúc. Các con ông lớn lên ông lấy vợ gả chồng cho từng đứa một rồi cho raở riêng. Ông Kỳ và bà Hoa, đưa nhau về lại căn nhà của bà tại ấp Phước Toàn, Xã Phước Lợi an hưởng tuổi già.

Cơn sốt nhà đất ập đến, đất nhà ông lại nằm trong khu quy hoạch số tiền bán đất và đền bù biến ông thành “tỷ phú” ở vùng quê nghèo quanh năm bán mặt cho đất bán bán lưng cho trời.

Nhát dao oan nghiệt và đoạn kết buồn của mối tình

Cuối năm 2008 ông có trong tay gần 3 tỷ từ tiền bán đất. Ông chia một số cho gia đình còn lại ông để an dưỡng tuổi già. Khi ở cái tuổi gần 70 đáng lẽ ông phải gương mẫu cho các con cháu, nhưng tiền bạc đã biến ông thành một con người khác. Sẵn có tiền trong túi, ông tiêu như phá, mọi thói hư tật xấu ăn vào người ông.

Bà Hoa, người vợ 2 của ông, đi làm may tại xưởng bao bì tại khu 3 ấp chợ (xã Phước Lợi). Trong xưởng làm cùng có Nguyễn Thị Kim Hoàng (sinh 1972) ngụ ấp 3B, xã Phước Lợi. Hợp tính nhau, lại cùng làm một xưởng. Hoa và Hoàng kết tình chị em. Mỗi khi được nghỉ, hay cúp điện không làm được bà Hoa thường mời Hoàng về nhà chơi ăn uống nhậu nhẹt, đôi khi là ngủ luôn tại đó.

Mỗi khi Hoàng đến chơi ông Kỳ thường trêu đùa chọc ghẹo. Mới đầu Hoàng còn ngại ngùng, lâu dần giữa hai người đã phát sinh tình cảm. Ông Kỳ và Hoàng thường lén lút qua lại với nhau mà bà Hoa vẫn không hề hay biết.

Và câu chuyện “tình tay ba” của ông Kỳ với bạn của vợ cuối cùng cũng đến tai nhiều người. Tuy nhiên, lúc đầu, người vợ của ông không bao giờ tin đó là sự thật nhưng rồi sau đó phải đắng cay thừa nhận sự phũ phàng đó.

Khi sự nhẫn nhịn bình tĩnh không giữ được nữa thì giữa hai người đàn bà đã xảy ra mâu thuẫn, thường xuyên cãi cọ và xô xát với nhau để tranh giành người đàn ông gần 70 tuổi.

Sau thời gian công khai đi lại với nhau, tháng 1/2011 ông Kỳ và Hoàng thuê phòng trọ ởhuyện Bến Lức sinh sống như vợ chồng với nhau. Ban ngày ông Kỳ và Hoàng thường đi về vườn nuôi vịt của mình bên xã Phước Lợi đến tối mịt mới về tới phòng trọ.

Tại đó ông Kỳ thường xuyên qua lại với bà Hoa, làm Hoàng ghen tức. Chính vì thế mà mâu thuẫn giữa Hoàng và bà Hoa càng gay gắt hơn. Thậm chí ông Kỳ còn ghen tuông vô lối tới mức thấy Hoàng nói chuyện với người bằng tuổi con cháu mình ông cũng ghen. Dù trọ trong cùng một xóm nhưng hai người sống tách biệt không gần gũi thân thiết và kết giao với một ai.

 Hoàng đưa ông Kỳ về chơi với con cháu tại xã Phước Lý, tại đó ông có uống rượu ở nhà Bùi Minh Tú (con trai út) của mình. Đến gần 18h40 phút ông và bà Hoàng đưa nhau về lại phòng trọ tại xã Mỹ Yên. Trên đường đi hai người lại xẩy ra cãi cọ.

Ông Kỳ bực tức đẩy đổ xe làm Hoàng ngã té ngửa xuống lòng đường, suýt bị xe tải cán vào. Hoàng giận, dựng lại xe đùng đùng phi xe về trước, bỏ ông Kỳ đi bộ về phòng trọ một mình.

Vừa về tới phòng, ông Kỳ và Hoàng cãi vã lớn hơn, hai bên lao vào giằng kéo xô xát nhau.

Ngay sau khi thấy cảnh tượng như vậy, bà chủ trọ vội vã chạy đi báo ông trưởng ấp. Khi ông trưởng ấp 4 đến kiểm tra thì phát hiện ông Kỳ đã chết. Dưới đất, cách mấy bước chân một con dao thái dài gần bằng một gang tay rớm máu.

Dứt tình chị em vì ghen tuông vớ vẩn, không giữ được bình tĩnh, Hoàng đã đâm chết người tình U70 của mình trong đêm tối.


T
ổng hợp
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 7116)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 8664)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 11379)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 14376)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 7779)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh