DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,706,525

Bán sách cũ - Hà Việt Hùng

08 Tháng Chín 20176:24 CH(Xem: 536)
Bán sách cũ - Hà Việt Hùng

Bán sách cũ


Image result for chỗ bán sách lề đường


Gần cuối con đường dẫn ra bờ hồ, có một cửa hàng bán sách cũ. Người qua đường khó biết đấy là cửa hàng sách cũ vì bên ngoài không có bảng hiệu, và cũng không có điểm gì đặc biệt cả. Nghe nói cửa hàng bán sách cũ đó cũng không quảng cáo rình rang. Trong cửa hàng, sách bầy la liệt, đúng hơn là vứt la liệt. Mặc dù sách đã được cẩn thận sắp đặt có thứ tự trên những cái kệ gỗ hoặc kệ sắt, nhưng vì nhiều quá, sách đã nằm chồng chất lên nhau cao nghệu, lên sát trần nhà, lan ra ngoài, chẩy xuống nền nhà, len lỏi qua những lối đi nhỏ, và tràn ra tới gần cửa ra vào. Bốn phía đều có sách. Sách, sách, sách, và sách. Cơ man nào đếm nổi. Có thể có tới hàng triệu cuốn. Đó là nét đặc thù của cửa hàng.


Không biết vợ con ông ra sao, chỉ thấy ông đứng bán một mình. Người ta cứ tưởng chủ nhân cửa hàng bán sách đó phải là người có bằng cấp ghê gớm lắm, bét lắm cũng phải bằng Cử Nhân, tốt nghiệp Đại học hệ bốn năm, nhưng không ngờ ngày xưa ông chỉ là học sinh mới học xong lớp 7 phổ thông. Ông lớn lên cùng với ngày tháng gian truân vất vả, cộng với lòng yêu sách vô bờ bến. Ông đã chắt chiu, gom góp mua những quyển sách bằng đồng tiền ăn sáng eo hẹp của mình. Lúc đầu là tủ sách gia đình, bây giờ sách đã cơ man, biết bao nhiêu mà kể.

Khách đến cửa hàng của ông, khỏi phải nói, đều là những người yêu sách nhiệt tình, nhiệt tình cũng như ông vậy. Đại đa số là học sinh, sinh viên nghèo, hoặc là “giai cấp văn hóa mạt rệp” như ông thường nghĩ, không đủ tiền mua một quyển sách thuộc loại quý hiếm. Họ đến thường xuyên, phần lớn nhẵn mặt. Ông để họ tự do đứng hay ngồi đọc ở cái bàn nhỏ kê ở góc nhà. Thỉnh thoảng ông còn mời họ vài hớp nước trà uống cho bớt khô miệng nữa. Cứ nhớ đến “ngày xưa” của ông, rất dễ thông cảm với họ.

Trong cửa hàng của ông có nhiều loại sách, nhất là sách văn học, nghệ thuật. Có những quyển còn già hơn tuổi đời của ông. Có những bộ sách quý hiếm ông cẩn thận sắp trong tủ kính, giá nào cũng không bán. Người ta thấy ông có quyển Vang Bóng Một Thời, tập truyện ngắn của Nguyễn Tuân, nhà xuất bản Tân Dân in năm 1940 tại Hà Nội; một phần lớn bộ Tiểu Thuyết Thứ Bẩy, do Vũ Đình Long làm chủ nhiệm, cũng do nhà Tân Dân in từ năm 1934; bộ Kim Vân KiềuChinh Phụ Ngâm do Học giả Nguyễn Văn Vĩnh dịch và chú giải, in năm 1943. Rồi đến những quyển Tỳ Bà Hành, Nhị Độ Mai, Thúy Kiều Thi Tập in năm 1926. Ai cần quyển nào, cứ nói cho ông biết tên tựa, một loáng sau là có ngay. Quyển nào không có đó, nếu khách cần, cho ông biết tên, ông hẹn 3-4 ngày sau đến lấy, y như là có, ít khi sai. Ai hỏi ông, nhập nguồn sách ở đâu, ông chỉ cười, trả lời lấp lửng.

Những quyển sách ra đời đã từ lâu, có quyển “giang hồ” từ Nam ra Bắc hay ngược lại, từ Bắc vào Nam, long bìa, sút gáy, ông phải ngồi tỉ mẩn dán lại. Đặc biệt sách nào có ghi thủ bút trên đó, lại càng quý.
Nhớ một hôm, có một ông khách bước vào cửa hàng của ông. Ông khách trạc trên năm mươi. Sau một lúc tự tìm kiếm, nhìn ngắm, ông khách lôi ra, rồi cầm trên tay quyển Lỡ Bước Sang Ngang (1940) của Nguyễn Bính (bản in sau năm 1975 tại Sài Gòn). Ông để ý trang bià quyển thơ bị rách một nửa, và những trang giấy bên trong đã ngả sang mầu vàng. Ông khách lật mấy trang đầu, đôi vai ông ta bắt đầu rung lên nhè nhẹ. Ông ta khóc. Từ đằng xa ông thấy hết, nhưng vì tôn trọng sự riêng tư của người khác, ông mặc kệ.
Mười lăm phút sau, ông nhẹ nhàng đi tới bên cạnh người khách, hỏi:
- Xin lỗi. Quyển sách này gợi lại cho ông một kỷ niệm không được vui?
Người khách quay lại, nhận ra ông là chủ nhân cửa hàng sách, ông ta nói:
- Hơn ba mươi năm trước, tôi đã tặng quyển thơ này cho một người con gái ở Sài Gòn. Đây là chữ viết của tôi. Sao bây giờ nó lại nằm đây?

Ông không trả lời câu hỏi, nói với người khách cho ông mượn quyển thơ. Ông không cần lật ra, vì bià sách đã bị rách một nửa trên, để lộ ra hàng chữ viết tay bằng bút bic mầu tím còn dấu mờ mờ. “Tặng Dậu. Kỷ niệm mối tình của đôi ta. Đừng quên anh nhé”. Bên dưới là chữ ký ngoằn ngoèo.

Ông trả quyển sách cho người khách.
- Để tôi dán lại cái bìa.Thế bây giờ Dậu đâu? Ông có biết không?
Người khách quay nhìn ra cửa, nhẹ lắc đầu, đôi mắt có vẻ heo hút. Biết ý, ông nói:
- Ông có quyền không cần trả lời. Xin lỗi.
Người khách đứng tại chỗ, lật thêm vài trang sách, rồi giơ ra trước mặt ông.
-Ông không cần phải dán lại làm gì. Cho tôi mua quyển này. Bao nhiêu hả ông?
Ông chặn tay người khách lại.
- Không, tôi biếu ông.
Hình như người khách không nghe rõ câu trả lời, ông ta đút tay vào túi lục tiền, hỏi lại:
- Bao nhiêu hả ông?
Ông nói giọng dứt khoát:
- Không, tôi biếu ông mà. Kỷ niệm không ai có thể mua hay bán được. Có đáng là bao.
Người khách nhìn ông, lí nhí câu “cám ơn” trước khi đi ra. Ông gật đầu, mỉm cười nhìn theo. Hạnh phúc của ông là những lúc này.

Lại một hôm, có một người khách đầu đội nón cối, chân mang một loại dép người ta gọi là dép râu, mặc đồng phục mầu xanh bạc thếch, đến cửa hàng của ông, trên tay ôm chồng sách có vẻ nặng.
Ông hỏi:
- Ông có sách bán à?
Người khách gật đầu. Tiếng nói nghe có vẻ lấc cấc:
- Chứ không đến đây làm gì?
Rồi người khách xoa hai tay vào nhau.
- Đây mới có một ít. Tôi đèo một lần không hết nổi.  Nếu ông cần nữa, tôi chạy về lấy. Nhà gần đây ý mà, không có “vấn đề” gì.
Ông niềm nở:
- Sách gì? Ông cho tôi xem.
Vừa nói, ông vừa đỡ một quyển trên tay người khách đang “câng câng” tự đắc. Thơ Tố Hữu. Ông lẩm nhẩm trong đầu. Anh chàng này được coi như con yêu của Đảng, đã từng quyết liệt đả kích phong trào Nhân Văn Giai Phẩm. Nào… Một tiếng đờn, rồi lại… Ta với ta. Có ai đọc cái thứ này đâu mà mua với bán. Ông lấy quyển kế tiếp. Tư Bản Luận (Das Kapital) của Karl Marx, triết gia người Đức. Chà, bộ sách này đã từng được xem là “cẩm nang và vũ khí của giai cấp lao động” đây. Nó đã giết hại cả chục triệu người vô tội ngay trong các nước Cộng sản. Marx đã chết lâu rồi. Lý thuyết của ông ta trở thành nhảm nhí, hài hước. Trước đây, “nó” vẫn từng được xem là quyển sách kinh điển nhất đối với mọi nền kinh tế và các nhà kinh tế học, nhưng giờ “nó” lạc hậu, cổ hủ không áp dụng vào đâu được.
- Còn cuốn này? Ông lấy quyển thứ ba, rồi thứ tư, rồi thứ năm, lẩm bẩm một mình:
- Đường Kách Mệnh, Những mẩu chuyện về đời hoạt động…Ông không cần đọc tiếp, cũng biết tác giả là Trần Dân Tiên, đây là “tác giả duy nhất” chỉ viết một quyển sách duy nhất này để “quảng cáo”, “mèo khen mèo dài đuôi.” Có thể đây là sự việc “mập mờ đánh lận con đen” không biết chừng.  Trần Dân Tiên hay Tôn Dật Tiên, cả hai bút hiệu này nghe “hao hao” giống nhau và có vẻ “Tầu” qúa.
Ông lắc đầu, rồi ân cần để những quyển sách vào tay người khách:
- Ông thông cảm cho. Bây giờ không ai đọc những quyển sách này.
Người khách trố mắt, tỏ vẻ ngạc nhiên:
- Không ai đọc à? Tôi tốn khá tiền để mua những quyển này đấy. Còn tốn cả thời gian để ngồi đọc nữa.
Ông thành khẩn:
- Tôi hiểu, ông rất mất thì giờ vào chúng, nhưng không mua được. Cảm phiền ông đem về hộ.
Người khách ôm lấy chồng sách, nói tiếng “cám ơn” trước khi bước ra cửa. Ra đến ngoài, không biết nghĩ sao, ông ta vội vàng đặt chồng sách bên cạnh ống cống bên lề đường, nhẩy tót lên chiếc xe đạp, vù đi.
Ông chỉ kịp chạy ra, miệng la to:
- Này, ông kia, sao lại bỏ sách lại đây? Làm “ô nhiễm môi trường”.
Như không nghe thấy tiếng gọi, người khách vẫn gò lưng trên chiếc xe đạp, có phần nhanh hơn.

 


                                                            Hà Việt Hùng
                                                                                                                         (tác giả gởi)




*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*


Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần
(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content



*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh

        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content











Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Năm 20189:41 SA(Xem: 26)
Ông muốn tất cả những ngọn cỏ đang rạp mình chết khô kia vươn mình xanh ngát trở lại.
17 Tháng Năm 20186:32 CH(Xem: 117)
Không rõ trường Quốc Gia Âm Nhạc có được bao nhiêu học viên? Láng giềng nó, trường Cao Đẳng Mỹ Thuật vào thời điểm 1973-1974
15 Tháng Năm 20189:53 SA(Xem: 145)
Đao phủ tế đao. Tội nhân buông lời bi tráng: - Chết thì có gì đáng sợ,
12 Tháng Năm 20183:28 CH(Xem: 222)
Những ngày ở trại tập trung tôi nhớ em nhiều hơn nhớ mẹ, có lẽ thế, nhưng mẹ dù ở xa bao nhiêu
09 Tháng Năm 20188:59 SA(Xem: 178)
Bà cụ chép miệng, lẩm bẩm điều gì đó nhưng ông con trai tóc cũng đã bạc nửa đầu không nghe kịp.