DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,383,422

Thơ Trần Văn Sơn và Trần Phù Thế

Tuesday, September 27, 201112:00 AM(View: 23655)
Thơ Trần Văn Sơn và Trần Phù Thế

thơ Trần Văn Sơn


Thư gởi bạn bên kia Thái Bình Dương


0lu29808_1_-thumbnail



tặng Ngô Nguyên Nghiễm



Bốn mươi năm gặp bạn một vài lần

Chuyện chưa thoả đã vội vàng tạm biệt

Bạn và tôi chung dòng đời oan nghiệt

Tuổi trẻ lao vào khói lửa chiến tranh

Bốn mươi năm nuôi hy vọng không thành

Gương chính khí nhạt nhoà vòng cơm áo

Kẻ sĩ hôm nay lặng câm điên đảo

Bầy kên kên rỉa máu thịt Thăng Long

Xương cốt tiền nhân phơi trắng ruộng đồng

Lũ phương Bắc lấn sông tràn ra biển

Bốn mươi năm thành con sâu cái kiến

Quì gối gục đầu nhắm mắt buông tay

Bốn mươi năm ma quỉ lộng đêm ngày

Đạo nhân nghĩa giữ hồn thiêng dân tộc

Bạn và tôi bốn mươi năm trằn trọc

Đất nước này không thể đợi ngày mai

Núi thẳm rừng sâu biển rộng sông dài

Nay còn lại mảnh dư đồ rách nát +

Bạn và tôi sinh vào thời vận mạt

Bốn mươi năm làm Khương Tử buông câu

Cữu Long Giang rồng quẫy mạch đục ngầu

Mười phương vọng lời sấm truyền Bảy Núi ++

Bạn và tôi hai phương trời dong ruỗi

Nối nhịp cầu Ô Thước Thái Bình Dương

Tôi bên này mơ ngày mới lên đường

Ngày ánh sáng xóa màn đêm địa ngục

Bạn bên kia thoát vòng vây ô nhục

Chữ nghĩa thăng hoa phượng múa rồng bay

Thơ thăng hoa vượt lên chin tầng mây

Tôi gặp bạn hai bên bờ đất Hứa

Tôi gặp bạn ôm nhau dòng lệ ứa

Mừng xuân về vĩnh cữu khắp quê hương

 

 

Đường trúc thư trang

9/ 2011

 

+Mảnh dư đồ rách .Thơ Tản Đà

++Thất Sơn . Châu Đốc . Quê nhà thơ NNN .

ĐÊM NẰM PHÒNG CẤP CỨU

BỆNH VIỆN GARDEN GROVE

 

Tôi bay trên tôi nhìn tôi nằm

Nhìn tôi tôi gọi tôi lặng câm

Tay chân mắt mũi dây chằng chịt

Còn mỗi vành tai mắt nhắm nghiền

 

Vợ con bè bạn khóc quanh tôi

Tôi hỏi tại sao không trả lời

Mất nước không lo lo khóc lóc

Sá gì chiếc lá cuối mùa rơi

 

Tôi bảo nhà thương trả tôi về

Nước non ngàn dặm bước chân quê

Mấy ông bác sĩ bày trò khỉ

Soi-Rọi đau lòng cái tử thi

 

Hãy trả tôi về với cái tôi

Xác kia mượn tạm sống qua đời

Dại khôn nhắm mắt là ra lẽ

Sao trói thân tôi một ch ngồi

 

Kẻ sĩ chở đời trong sách vở
Tôi nhập đời trong cuộc tỉnh điên

Bùi Giáng thả thơ ra giữa chợ

Vểnh râu cười nhạo lão tặc thiên

 

Quanh quẩn bên tôi hồn uổng tử

Mộ bia hiu hắt thế nhân sầu

Nghĩa trang vắng bóng người sương phụ

Hương khói thôi đành lỡ vó câu

 

Tôi bay vượt khỏi xác thân tôi

Thanh khí siêu nhiên mất dấu người

Lý Bạch say thơ trêu chọc nguyệt

Rong thuyền uống cạn chén trăng chơi

 

Tỉnh dậy ngẩn ngơ hình bóng cũ

Tôi đây - lạ hoắc tiếng kinh cầu

Hôm qua Bến Hải mưa vần vũ

Hôm nay nằm bệnh quê nhà đâu

 

Bè bạn thở phào tôi còn sống

Sống thêm một tuổi càng thêm buồn

Lời thề sông Dịch không tròn mộng

Nát óc tìm về cõi Xả-Buông

 

Vợ con mừng khóc tôi còn sống

Sống thêm một tuổi khổ đời nhau

Thà làm bọt nước tan trong sóng

Giỡn với trùng dương vạn kiếp sau

 


Trần Văn Sơn

Đường trúc thư trang

8/2011




thơ trần phù thế

hoa_xuan_2-content

 

 

LỲNH QUỲNH

 

một lần ở lại lỳnh quỳnh

đêm nghe cá quẩy bờ kinh tám ngàn

xác xơ đầu ngò cuối làng

hòn me, hòn đất héo vàng tuổi xanh

 

em đi cỏ úa hồn anh

ngày về như thể mỏng tanh cánh chuồn

một lần ở lại kiên lương

khói xi măng thở bụi đuờng hà tiên

 

mặn lòng con nưc chiều lên

biển xa mút mắt trời nghiêng phía nào

em đi anh vẫy tay chào

chông chênh thuyền nhỏ biển đau sóng ngầm

 

như là mạng sống mù tăm

như là mạng sống lặng thầm rủi may

chòng chềnh lơ lững cơn say

sóng như trăm lưỡi nghìn tay bạo cuồng

 

bao người thủy táng đại dương

hoàng hôn theo gió hồn nương biển gào

một lần có trước không sau

nghìn năm chỉ một máu trào biển đông.

 

 

MÊ KÔNG

 

mẹ hiền dỗ giấc trăm con

nghìn năm máu chảy nước hờn biển đông

trăm sông nghìn suối chung dòng

đã trong thiên cổ nặng lòng biển dâu

 

mềm lòng đá vỡ mai sau

rừng xanh vọng tiếng mấy màu thời gian

nầy em một phút xa ngàn

là thiên thu rụng xuống làn nước thiêng

 

bao năm rửa sạch oan khiên

mà em khóc ngất giữa triền núi xanh

sông đau cuộn sóng thác ghềnh

phù sa đỏ quạch xuôi miền cửu long

 

mẹ hiền dỗ giấc phương đông

tiếng ru nghìn kiếp vẫn còn âm vang

tiếng ru động ánh trăng vàng

tiếng ru động gió mỏi hoàng hôn xưa

 

mẹ hiền dỗ giấc sớm trưa

cho xanh tuổi mạ

cho vừa tuổi son

sông sâu sông cạn đá mòn

em ơi,

chín cửa vẫn còn mênh mông

 

mẹ hiền ru suốt cửu long

cái nôi đồng loại máu hồng còn vương.

 

 tpt.

 

 

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address