DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,820,398

Đọc “Những Mảnh Đời Sau Song Sắt” của Phạm Thanh Nghiên - Thạch Đạt Lang

07 Tháng Mười Một 20176:31 CH(Xem: 858)
Đọc “Những Mảnh Đời Sau Song Sắt” của Phạm Thanh Nghiên - Thạch Đạt Lang

Đọc “Những Mảnh Đời Sau Song Sắt”
của Phạm Thanh Nghiên


clip_image001
Ảnh bìa sách: “Những Mảnh Đời Sau Song Sắt”, của Phạm Thanh Nghiên


Tôi biết đến quyển Những Mảnh Đời Sau Song Sắt của Phạm Thanh Nghiên khi đọc lời giới thiệu của tác giả Đào Trường Phúc trên Đàn Chim Việt. Tò mò, tìm hiểu lý do nào khiến một cô gái ốm yếu, chưa bao giờ nặng đến 45 kg, cận thị nặng, bệnh tật dầm dề sau những năm tháng tù tội, bị hành hạ, đánh đập, tra tấn… vẫn ngẩng cao đầu, tiếp tục bước đi trên con đường mình đã chọn mà không hề sợ hãi, chùn bước trước gông cùm, tù đày, bạo lực của kẻ thù – chế độ cộng sản Việt Nam – khiến tôi nhanh chóng đặt mua sách trên amazon.

Hai ngày sau, khi nhận được sách, chỉ mới đọc hết chương đầu với lời bộc bạch của Nghiên, tôi thấy mắt mình cay cay vì cảm nhận được chân tình, sự quả cảm của Nghiên qua những lời tự thuật. Thường, những người viết hồi ký chỉ khoe khoang những thành tích, chiến công của mình, hoặc chí ít nói về gia đình danh giá, xuất thân vọng tộc… ít người nói đến những khuyết điểm, thất bại của mình trong cuộc đời. Phạm Thanh Nghiên ngược lại, thú nhận một số những hành động (theo sự tự đánh giá bản thân) là lỗi lầm, thất bại của chính mình, những lỗi lầm, thất bại khó lòng sửa chữa, không thể tha thứ. Đó không phải là điều ai viết hồi ký cũng làm được.

Hơn thế nữa, Nghiên không phải là một người con nhà trâm anh thế phiệt, có địa vị, quyền lực hay giàu có, nổi tiếng tài ba trong một lãnh vực chuyên môn nào đó để được thiên hạ trọng vọng, kính nể. Nghiên chỉ là một cô gái nhỏ bé, yếu đuối ở độ tuổi 30, từng làm đủ nghề để mưu sinh, phụ mẹ mót than, quét rác… trước khi bước chân vào tù và từ đó trở nên nổi tiếng, được nhiều người, nhiều tổ chức trên thế giới biết đến, với những hành động quả cảm, can trường khi tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ của đất nước Việt Nam.
Một điểm đặc biệt khác là Phạm Thanh Nghiên cũng như thân phụ cô đã một thời yêu kính ông Hồ Chí Minh, ngay cả khi thân phụ cô phát giác ra sự tuyên truyền lừa bịp, gian dối, lưu manh của Hồ Chí Minh và đảng CSVN, dẹp bỏ bàn thờ đảng, ông Hồ đi thì cô vẫn tiếp tục tôn kính con người này, vẫn kẹp, giữ hình ảnh ông Hồ vào trong sách. Chỉ đến khi nhận ra được thực chất của xã hội VN dưới sự cai trị của đảng CS, hình tượng ông Hồ mới hoàn toàn sụp đổ trong tâm tưởng của Nghiên.

Đọc một cách chậm rãi, mất hơn nửa ngày tôi mới đọc hết 278 trang phần Việt ngữ với hình ảnh đính kèm cùng những lời bạt, giới thiệu, phi lộ của các nhà văn Vũ Thư Hiên, Đào Trường Phúc, Vũ Đông Hà, Nguyễn Xuân Nghĩa…
Viết lại những cảm nghĩ của mình sau khi đọc, tôi không có ý giới thiệu quyển hồi ký của Phạm Thanh Nghiên hay bàn đến giá trị của nó, bởi quyển sách tự nó đã có giá trị từ sự chân thật, lòng can đảm, ý chí bất khuất trước cường quyền, bạo lực, cũng như tình thương, lòng nhân ái, không hận thù, căm ghét những kẻ đã bắt giữ, hỏi cung, hành hạ, đánh đập, tra tấn mình.

Phạm Thanh Nghiên viết không phải để kể lể về tiểu sử hay khoe khoang thành tích tranh đấu cho dân chủ, tự do, nhân quyền hoặc than thở về thời gian bị tù tội, đánh đập, cực khổ của mình. Nghiên chỉ kể lại những chuyện vụn vặt thường nhật xẩy ra trong đời tù, không có thứ tự thời gian. Mục đích của bài viết này, do đó chỉ thuật lại cho độc giả – những người không có điều kiện mua hay đọc trực tiếp tác phẩm của Phạm Thanh Nghiên – một vài chuyện trong đời người tù Phạm Thanh Nghiên dưới chế độ cộng sản VN.

Nói về cuộc sống không có nhân phẩm, cơ cực, tối tăm, đói khát, bệnh tật không có thuốc chữa, bị hành hạ, tra tấn, đánh đập dã man trong tù cộng sản VN thì đã có nhiều người viết như các tác phẩm Đêm Giữa Ban Ngày của Vũ Thư Hiên, Trại Cải Tạo của Nguyễn Ngọc Ngạn, Thép Đen của Đặng Chí Bình… Tuy nhiên có những chuyện Phạm Thanh Nghiên kể lại mà ngay cả người viết bài này, dù đã ở tù cải tạo tập trung gần 3 năm sau ngày 30.04.1975 cũng không tưởng tượng nổi, chứ chưa nói đến người dân, những người chưa hề biết mùi tù cộng sản ra sao.

Ở các nước tự do, dân chủ Âu- Mỹ, việc xiềng chân được áp dụng trong khi di chuyển tù nhân nhưng chỉ đối với những phạm nhân mang tội giết người hoặc cực kỳ nguy hiểm, có thể có hành động bạo lực để vượt ngục. Chỉ riêng ở Viêt Nam, chế độ CSVN xiềng chân Phạm Thanh Nghiên – một cô gái tuổi 30, ốm yếu, phạm tội yêu nước, trong tay không một tấc sắt, chưa hề có một hành động bạo lực nào với bất cứ ai – từ trại tạm giam Trần Phú lên Thanh Hóa suốt mấy tiếng đồng hồ, áp giải Nghiên là 3 công an (trang 104- 107). Đó cũng không phải là lần đầu tiên Nghiên bị xiềng chân, ngay khi vào trại tạm giam, Phạm Thanh Nghiên đã bị xiềng chân lẫn tay khi đi hỏi cung đầu tiên (trang 66- 67).

Từ sự việc này, dễ dàng nhận thấy sự hèn hạ, đê tiện cũng như yếu đuối của chế độ cộng sản VN trước người tù chính trị. Họ sợ hãi điều gì khi đối diện với một cô gái yếu ớt, cận thị nặng, trói gà không chặt, nặng không quá 40 kg? Họ sợ lẽ phải và công lý, vì ngay cả khi bị xiềng cả tay lẫn chân, họ đã không khuất phục được Nghiên. Cô vẫn bông phèng (chữ Nghiên dùng, có nghĩa bỡn cợt) với công an áp giải mình (trang 65):
“-  Này anh! Giúp tôi môt việc được không?
– Việc gì chị?
– Nhờ anh đăng ký với kỷ lục ghi- nét (Guiness – văn khố ghi nhận những kỷ lục thế giới do con người đạt được trong tất cả các lãnh vực) công nhận tôi là người phụ nữ có cái lắc chân to độc nhất thế giới nhé”.
Sự bình thản, không giận dữ, hận thù, nóng nảy, bực tức của Nghiên đã khiến các điều tra viên của cộng sản đầu hàng:
– Chúng ta làm việc thôi chị Nghiên.
Tên Chiềm nhắc.
– Anh bảo gì cơ?
Vẻ ngoan ngoan lúc đầu của tôi khiến họ không chuẩn bị tâm lý đối phó với sự phản công.
– Chúng ta vào việc.
– Làm gì có chuyện ấy. Các anh nghĩ tôi sẽ làm việc với các anh trong tình trạng này sao?
– Đây là quy định của…
Không để anh ta nói hết câu, tôi ngắt lời:
– Là quy định của các anh thôi. Nguyên tắc của tôi là không làm việc với các anh trong tình trạng này.
Cuối cùng, một trong hai điều tra viên phải ra lệnh cho trực trại mở xiềng chân và thanh sắt chắn ngang ra:
– Đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi cho phép các anh làm thế. Nếu việc này còn tái diễn thì các anh sẽ chỉ nhận được một sự duy nhất từ tôi, đó là sự im lặng. Các anh nhớ cho. (trang 67).
Một trong những nham hiểm cực kỳ của chế độ CS là gài ăng ten. Ăng ten thì ở đâu cũng có, ngoài đời là tổ trưởng, tổ phó an ninh, trong tù là bạn tù, những người được giam chung, họ còn được gọi là rích, ly, chó… Thủ đoạn gài ăng ten này khiến người tù nghi ngờ, đề phòng, thù ghét lẫn nhau, không khí nhà tù vì thế càng thêm ảm đạm, đen tối.
Những người nhận làm ăng ten cho công an theo dõi, báo cáo những điều nghe, thấy từ các bạn tù chung phòng hoặc được dàn dựng để biệt giam chung chỉ có hai người. Họ báo cáo những chuyện mà người tù có thể không khai với điều tra viên nhưng lại tâm sự với bạn tù, Họ làm như thế để đổi lấy những lợi ích cho bản thân như cho thăm nuôi lâu, rút ngắn thời gian giam giữ, nhận quà nhiều lần… Nhiều tù nhân mắc họa, khốn nạn, chết dở vì những lỗi lầm này.
Ngay trong ngày biệt giam đầu tiên, Nghiên đã nhận ra mình bị nhốt chung với môt ăng ten nhưng cô không quan tâm và tự đặt cho mình một phương châm sống trong tù: Hòa bình, thân thiện với tất cả mọi người. Có lẽ chính điều này đã cảm hóa được Luyến, người tù hình sự bị biệt giam chung với Nghiên. Luyến đã báo cáo nhiều điều về Nghiên cho công an nhưng cô không giận dữ cũng không trách cứ gì Luyến, cô luôn nghĩ rằng một người có chính nghĩa, đấu tranh công khai như cô không có điều gì bí mật để giấu giiếm hay tạo cơ hội cho người khác khai thác.
Một chuyện man rợ khác của chế độ CSVN là không phát băng vệ sinh cho nữ tù nhân. Nhiều nữ tù đã phải dùng những miếng vải vụn thay thế băng vệ sinh, sau đó đem đi giặt để dành sử dụng cho lần tới. Bất mãn vì sự vô nhân tính này, Nghiên đã đem vấn đề ra hỏi nhiều cai tù nhưng không nhận được câu trả lời.

Có những người nữ tù đã sợ hãi, tái mặt khi nghe Nghiên nói: “Nhà tù có bổn phận phải cấp băng vệ sinh cho chúng mình”. Họ khuyên Nghiên không nên đòi hỏi, thắc mắc chuyện đó: “Không có mày bọn tù vẫn thế, vẫn chịu khổ được, có ai chết đâu? Vả lại đòi cũng không được. Chả bao giờ chúng nó nhượng bộ”. Nghiên đã trả lời: “Đã đòi đâu mà nói không được? Các chị không cần, nhiều người khác cần”.

Cai tù cho ăng ten dò hỏi xem Nghiên định làm gì về vụ băng vệ sinh nhưng cô cứ lúc bông phèng, khi nghiêm túc, mọi người tưởng chuyện đã êm. Mấy tháng sau, bất ngờ một hôm được gia đình lên thăm, Nghiên thấy vui và trên đường từ phân trại ra gặp người nhà, Nghiên chợt hỏi người cai tù: “Hỏi thật nhé! Bây giờ có một tù nhân tuyệt thực cho đến chết để đòi được cấp băng vệ sinh thì sao nhỉ?

Câu hỏi đó đã khiến ban giám thị trại tù chột dạ, sau đó họ quyết định cấp băng vệ sinh cho các nữ tù. Tuy nhiên, với bản chất bất lương, gian manh cố hữu, ban giám thị trại tù lại cắt bớt phần giấy vệ sinh khiến những người nữ tù già không còn kinh nguyệt chới với vì họ không cần băng vệ sinh nữa nhưng lại mất đi phần giấy. Đúng là chuyện nửa khôi hài, nửa chua chát, đắng cay.
Tuy nhiên đối với các điều tra viên thì khác hẳn, dù không căm thù họ nhưng Nghiên luôn đốp chát, ăn miếng trả miếng khi cần thiết. Trong một lần đi cung, Nguyễn Thanh Dương, tên điều tra viên kiếm cách khủng bố tinh thần

Nghiên bằng môt bài thơ. Biết Nghiên có một bà mẹ thật tuyệt vời và Nghiên rất thương yêu mẹ, Dương đã đọc bài thơ “Thư Gửi Thầy Mẹ” của Nguyễn Bính trong buổi hỏi cung (trang 98- 99):

“Ai về làng cũ hôm nay,
Thư này đưa hộ cho thầy mẹ tôi.
Con đi mười mấy năm trời,
Một thân, một bóng, nửa đời gió sương…”

Dương đọc hết bài thơ, sau đó đã ví von bài thơ hợp với hoàn cảnh của Nghiên khi nhấn mạnh hai câu:

“Thầy mẹ ơi, thầy mẹ ơi
Tiếc công thầy mẹ đẻ người con hư”

Nguyễn Thanh Dương nghĩ rằng mình đã đánh một đòn chí mạng vào tinh thần của Nghiên nhưng anh ta đã lầm. Nghiên bình tĩnh đáp trả ngay lập tức, không chờ sự đồng ý của công an Dương, đọc ngay bài thơ Nhớ Rừng của Thế Lữ:

“Gặm một mối căm hờn trong củi sắt
Ta nằm dài trông ngày tháng dần qua
Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ
Dương mắt bé diễu oai linh rừng thẳm”…

Chỉ mới đọc được 4 câu, tên điều tra viên đã không dằn được cơn thịnh nộ, gầm lên: “Chị thôi đi”. Buổi hỏi cung chấm dứt bằng câu hăm dọa: “Chị cũng thú vị đấy. Để xem chị còn hiên ngang được bao lâu”.
Con người Phạm Thanh Nghiên, bên cạnh sự đối đầu không khoan nhượng với cán bộ công an, điều tra viên chế độ cộng sản, còn có một tấm lòng nhân hậu, một tình cảm sâu đậm, thương yêu không những chỉ với dân tộc, đất nước, bạn tù mà kể cả loài vật cũng thế. Một chuyện tiêu biểu là tình thương đối với con mèo Bim Bô, người bạn thân thiết nhất của Nghiên trong tù. Chủ con mèo vốn là một cặp vợ chồng cai tù phụ trách khu căng tin trong trại nhưng không mấy khi chăm sóc, nâng niu, vuốt ve nó.

Tên Bim Bô do Nghiên đặt cho con mèo ngay khi thấy nó lần đầu tiên, cái tên bật ra như một tia chớp, không suy nghĩ, không tìm kiếm. Trước đó con mèo không có tên. Từ khi có tên, mỗi lần Nghiên gọi, dù đang lang thang ở đâu, con mèo vẫn vội vã quay lại với Nghiên khiến cho cả trại tù ngạc nhiên, kể cả hai vợ chồng cai tù coi căng tin, chủ thật sự của con mèo. Bất cứ người tù nào khác tìm cách dụ dỗ Bim Bô lại gần đều thất bại.
Nhưng tình bạn giữa Nghiên và Bim Bô không kéo dài lâu. Khi có phái đoàn ở bộ công an xuống thanh tra trại, con mèo bị giám thị trại giết chết, để làm thịt đãi phái đoàn. Khi nghe tin, Nghiên đả bủn rủn tay chân, đi không vững, sau đó ôm mặt khóc rưng rức.

Còn nhiều chuyện khác nữa rất cảm động như chuyện Mẹ Con Thằng Khoai Tây, Ba Sao Chi Mộ… Nhưng chỉ mới đọc qua vài mẫu chuyện vụn vặt theo lời tự thuật, tôi hiểu tại sao chế độ CSVN lại sợ hãi Phạm Thanh Nghiên, chẳng qua Nghiên có những thứ mà người CSVN hiện nay rất thiếu thốn, đó là lòng yêu nước, tình thương, nhân cách, niềm tin vào lẽ phải, công lý… khiến cho mọi nhân viên điều tra, cán bộ công an, cai tù… đều đuối lý, gục mặt khi tranh luận với Nghiên.

Vừa định kết thúc bài viết thì nhận được tin Phan Kim Khánh, một sinh viên trẻ năm thứ ba của đại học Thái Nguyên vừa bị tòa án Thái Nguyên kết án 6 năm tù, 4 năm quản chế vì tội yêu nước… không xin phép chế độ cộng sản, tức là vi phạm điều 88 bộ luật hình sự.

Lại một lần nữa, chế độ CSVN lộ rõ sự yếu đuối, hèn hạ, vô nhân của họ khi dùng bạo lực, nhà tù để đàn áp lòng yêu nước chân chính, dập tắt những tiếng nói đòi hỏi tự do, dân chủ, công bằng cho xã hội.



Thạch Đạt Lang
(từ: VV)





                                *


                                           Mời Tìm Đọc




sap_ngua_cover_final-2-content



Sấp Ngửa 


Tân truyện và Tạp ghi Văn Nghệ của Trần Yên Hòa đã phát hành trên hệ thống Amazon toàn cầu

Bạn Văn Nghệ xuất bản lần thứ nhất tại Hoa Kỳ, 2016

Trình bày: Uyên Nguyên

ISBN: 978-1533188298

Copyright © Trần Yên Hòa.

 

Quý độc giả có thể vào đây để mua sách

358 trang. Giá: $20.00 US

 



Amazon Sấp Ngửa


Có bán tại các tiệm sách Nam Cali:

- Tự Lực

- Tú Quỳnh


*


Nhà Xuất Bản Bạn Văn Nghệ (tái bản) 2016, phát hành:

Mẫu Hệ


Image result for bìa truyện dài mẫu hệ

trên hệ thống Amazon

428 trang, bìa màu láng.

Giá:

$17 USD


Quý độc giả khắp nơi muốn mua sách xin click vào:


Amazon Mẫu Hệ

 
Có bán tại các nhà sách:

Tự Lực
Tú Quỳnh



*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*


Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần
(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content



*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh

        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content

 




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Mười 20188:03 SA(Xem: 8)
Trong clip thâu âm Nguyễn Quốc Chánh đọc thơ của mình, thực sự, ta có thể nghe những âm thanh của một thành phố: tiếng vù vù của những chiếc xe máy lướt trên đại lộ, tiếng còi sốt ruột của những chiếc taxi đang cố gắng luồn lách qua đoạn đường ùn tắc, một giọng nói mạnh mẽ, dứt khoát vang lên giữa đám đông vừa kết tụ lại đồng thời vừa tản mát ra như một đám mây đơn lẻ. Đối với tôi, đấy chính là âm thanh của thành phố Hồ Chí Minh. Độ rỗng của căn phòng nhiều tiếng vang nơi thâu âm bài thơ có thể được cảm nhận rất rõ ngay từ giữa dòng thơ thứ ba ở bài thơ đầu tiên trong tập thơ được xuất bản dưới hình thức samizdat của Chánh – Ê, Tao Đây (2005): “Sài Gòn bị thủng, cái xác chưa chôn, thủ đô lún mỗi ngày vài phân, chính trị cũng nên cổ phần… Ký sinh vào thuật giả kim là đám chữ ruồi bu… Bí mật quốc gia là những bữa tiệc trên vận may của hoa anh túc, làm người nghĩa là nhục, làm người Việt nghĩa là siêu nhục… Một người rao trên mạng: cần một đối tác tình dục có ý tưởng và hành vi
10 Tháng Mười 20188:40 CH(Xem: 150)
Thí dụ cụ thể như trong Xóm Đạo của Nguyễn Ngọc Ngạn, nhân vật chính là một nhà giáo trẻ muốn lấy một cô gái có chồng ở lại ngoài Bắc, xin phép cha xứ, cha không cho, đành chịu. Yêu cô khác vậy…Trai ngoại đạo lỡ yêu phải một cô gái công giáo, kể như tình yêu sẽ lỡ dở, trừ phi theo giải pháp xoay xở mà ca dao đã diễn tả: “Tôi quì lạy Chúa trên trời, Tôi lấy được vợ tôi thôi Nhà Thờ”. Nhà văn/nhà thơ đâu có đóng kịch, giả trá như vậy được, nên thường chỉ có một cách rời bỏ xóm đạo ra đi, sống trà trộn với dân vô đạo tà đạo bên ngoài, hay bằng cách kêu ầm lên như ở Âu châu một thời nào đó, là “Chúa đã chết rồi, chúng tôi tự do”, hay tối thiểu cũng bằng cách thôi không đến nhà thờ nữa, thôi giữ đạo trong mọi sinh hoạt thường nhật. Nhưng bỏ đạo công khai, đối với mọi cộng đồng giáo dân, là truyện to lớn, không mấy người muốn làm và làm được. Bởi thế cách hay nhất vẫn là giữ im lặng, tìm cách ra khỏi xóm đạo một cách nhẹ nhàng, như trong Xóm Đạo của Nguyễn Ngọc Ngạn,
08 Tháng Mười 20189:35 SA(Xem: 106)
Mấy ngày nay dân làng Hoa Đào xôn xao về lễ tang ông Đại Vĩ. Ngôi làng trồng hoa ven đô tỉnh H, nằm bên vệ hồ Đông yên bình thơ mộng bỗng nhiên ồn ào huyên náo khác thường. Dòng người sang trọng từ các nơi về phúng viếng đông như kiến cỏ. Xe ô tô đời mới đủ loại, đắt tiền bạc tỷ cứ nối đuôi nhau xếp hàng trước cổng làng dài hàng cây số. Đường làng bay rợp cờ phướn màu vàng, ở giữa thêu quẻ Thuần Càn, ý nói người quá cố vĩnh biệt thế giới này vào giờ đại cát sẽ để lại cho dân làng nhiều điều may mắn, phúc lộc dồi dào. Làng Hoa Đào xưa có tên nôm là làng Kình. Chữ Kình có nghĩa là chống đối nên trong các loại đào thế, người chơi hoa cây cảnh làng Kình công phu tìm cho được cây đào có thế Kình thiên độc trụ đắt mấy cũng mua, để tưởng nhớ và tôn vinh truyền thống bất khuất của làng bao đời nay. Thời nào gặp buổi vận nước suy vi, kỷ cương băng hoại trong làng đều xuất hiện một bậc hào kiệt lãnh đạo dân làng nổi lên đấu tranh chống lại cường quyền ác bá. Ngay trong tổng, có ngôi làng lớn
05 Tháng Mười 20187:50 CH(Xem: 112)
Ông về hưu với quân hàm bốn sao một gạch. Đại uý Thoả như thế nghỉ hưu đã lâu. Suốt hai mươi lăm năm trong bộ đội, ông mãn nguyện với “ve áo” đó. Là mẫu người chất phác, trong sạch, ông đã phục vụ trong ngành hậu cần, nhưng bàn tay không bị dính bẩn, ông vẫn tự hào về điều ấy. Bà vợ khen ông là hiền lành tròn trịa, không mất lòng ai. Nhưng có lúc bà chê “Hiền quá hoá đần”. Nhà cửa tiện nghi đồ đạc trong nhà vẫn tềnh toàng cổ lổ. Toàn những thứ sắm từ những năm sáu mươi. Ông sống giản dị, nhiều khi quá quê mùa. Ông không bao giờ mặc quần áo may bằng sợi tổng hợp (đa-công, pô-li-ét-tơ). Ăn uống thế nào xong thôi, không uống rượu, không mê một món gì khác. Bà Thoả là dân gốc Thái Bình, thường bị chê là dân Thái “Lọ”. Năm Ất Dậu chết đói đầy đường, do tội của Phát-Xít Nhật gây ra. Theo bố mẹ anh em lây lất kéo nhau lên Hà Nội kiếm ăn, cả nhà chết dần chết mòn, lê lết đến ga Hàng Cỏ thì chỉ còn một mình cái đĩ Tũn, là bà, sống sót. Bà không nhớ và không hiểu tại sao bà còn sống được.
28 Tháng Chín 20186:59 CH(Xem: 192)
Chỉ trong thời gian ngắn, nhiều người nổi tiếng đã lần lượt rời bỏ cuộc sống: nhạc sĩ Tô Hải, nhà báo Bùi Tín, cựu Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain, và gần đây nhứt là chủ tịch nước Trần Đại Quang. Mỗi cái chết đều tạo nên những phản ứng xã hội khác nhau, tùy theo góc nhìn. Trong truyện ngắn dưới đây của nhà văn Khuất Đẩu: Chôn đứng, người chết chỉ là một kẻ vô danh, bình thường. Điều không bình thường là bởi quá giàu, nên ông ta không cam chịu vô danh, phải có được cái danh mình muốn, bằng cách đi mua. Và không chỉ khoa trương trong lúc sống, ông ta còn nghĩ ra lắm chuyện cầu kỳ trong cái chết, buộc con cháu phải làm những việc kỳ quặc chưa ai từng làm… Tất nhiên, ông có thể sai khiến con cháu trong nhà bất cứ điều gì, nhưng lại không thể sai khiến thiên nhiên, trong đó có mưa bão, sấm sét…