DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,383,426

VN: Dân than, Dân oán vì cảnh sống mòn nơi "xóm thối" - Trùm săn gái

Friday, September 30, 201112:00 AM(View: 11565)
VN: Dân than, Dân oán vì cảnh sống mòn nơi "xóm thối" - Trùm săn gái

Dân than, Dân oán vì cảnh sống mòn nơi "xóm thối"


Thực ra, tên hành chính của “xóm thối” là ấp 4, xã La Ngà, huyện Định Quán (Đồng Nai). Tuy nhiên suốt nhiều năm trời, bởi cái mùi thum thủm, hăng hắc giống mùi chất thải của người ăn nhiều đạm, ngày lẫn đêm, theo gió xộc vào trong từng bữa ăn, giấc ngủ khiến cái tên địa danh chỉ còn trong sổ sách cơ quan chính quyền, khi người dân uất ức đổi tên thành... “xóm thối”!


xom-content

Người dân “xóm thối” uất ức đổ cho việc xả thải cả nước thải lẫn khí của Cty men Mauri gây ô nhiễm môi trường sống.


Và bây giờ, không chỉ sống ngột ngạt với cái mùi đặc trưng, hàng trăm hộ dân nơi đây đang “sống mòn” trong kinh sợ với căn bệnh ung thư liên tiếp cướp đi người thân...

Ăn ngủ, thở cùng mùi thối

Bày ấm trà trên chiếc bàn đá được bao bọc xung quanh nhiều cây xanh, bà Nguyễn Thị Lý - ngụ tại 15/5, ấp 4, xã La Ngà, gần khu xử lý nước thải của Cty TNHH AB Mauri Việt Nam (Cty men Mauri) - mai mỉa đầy uất ức: “Mời các anh uống trà và thưởng thức... mùi xem chúng tôi khốn khổ thế nào! Nhiều cán bộ, xuống đây uống trà và... thưởng thức rồi, nhưng chả thấy ai... mang mùi này đi cả!”.

Tôi không nghiện trà, nhưng thú thực, cứ phải đưa sát chén nước sanh sánh, nóng hổi lên sát mũi nhưng cái mùi trà đậm sánh vẫn không át nổi cái mùi đặc trưng ở đây. Không có gió, cái mùi thum thủm đó cứ quẩn quanh đến ngột ngạt. Gió khẽ, mùi thối vật vờ len lỏi từng ngóc ngách cây cối, nhà cửa. Gió lớn, cái mùi giống như chất thải của người vừa ăn nhiều chất đạm đó nồng nặc hơn chứ không bị loãng đi, đến mức chúng tôi chỉ muốn ra khỏi cái ấp 4.

“Nói thực nhé, gia đình tính mời nhà báo lai rai chút, đồ đạc chuẩn bị rồi nhưng sợ nhà báo... ăn không nổi với cái mùi này! Mùi cá nướng không át nổi mùi thối này đâu! Dân chúng tôi thì còn chịu được, bao nhiêu năm, bắt buộc phải chịu thôi! Mỗi khi con cháu về, muốn chúng ăn một miếng cá hồ Trị An này cho ngon lành, phải chấp nhận kéo nhau ra mấy quán ở ngoài quốc lộ, đỡ mùi hơn!” - chồng bà Lý, người đàn ông gầy còm thực thà.

Cách nhà bà Lý vài chục bước chân, nhà anh Hoàng Văn Tiếu (53 tuổi) khá vắng lặng, chỉ còn 2 vợ chồng, bởi con cháu đã chuyển đi nơi khác sinh sống, vì không thể chịu đựng thêm mùi hôi thối nhiều năm qua. Anh Tiếu bảo, luôn phải “đối phó” với mùi khó chịu bằng cách phải đeo khẩu trang. Nhưng bữa cơm là cực hình nhất, bởi chẳng bao giờ được ngon miệng, vì mùi “đặc trưng” luôn lấn át mùi thức ăn.

Tương tự, gia đình bà Đinh Thị Điều (61 tuổi) đã ở cái ấp 4 này hơn 26 năm. 4 con, bà Điều có đến hàng chục cháu, nhưng khi chúng tôi tới, không có bóng dáng trẻ thơ, chỉ có 2 ông bà già lụi hụi trong căn nhà hoang lạnh. “Nhiều lúc thèm bế cháu lắm, con nó thương mang cháu về, nhưng tui chỉ cho ở một lát, nhiều lắm đến 1 ngày rồi hối chúng đi. Thối quá, mình già, sắp xuống lỗ rồi chả sợ, chứ giữ con giữ cháu ở lại để đổ bệnh đổ tật sao!” - bà Điều thở dài.

Chúng tôi, cũng như nhiều người, giữa ngột ngạt chốn đô thành thèm khát được kề cận chút sông nước để hưởng được sự trong lành. Vậy mà giờ, đến cả nơi dòng La Ngà xa lắc (cách TP.Biên Hoà gần trăm kilômét) này, những người với thể trạng “lực điền” thích nghi rất giỏi với những khắc nghiệt của thời tiết khí hậu và sự khắc khổ cũng muốn “bỏ trốn” khỏi dòng sông La Ngà hiền hoà.

Hoảng loạn với ung thư

Sống chung với cái mùi đặc trưng ngột ngạt, hơn 500 hộ dân với khoảng 2.700 nhân khẩu ở cái “xóm thối” này đang hoang mang tột đỉnh khi căn bệnh ung thư liên tiếp cướp đi người thân. Bà Lý bảo, không kinh sợ sao được khi một xóm bé xíu kề bên dòng La Ngà tưởng thanh bình thì có lúc, như tháng 4.2011 vừa qua, liên tiếp, 2 ngày, tới 3 người chết. Một tuần sau đó, lại thêm 2 người nữa ra đi. Cả xóm hoảng loạn, đến mức đã ký đơn kêu cứu tập thể gửi tới tận Bí thư, Chủ tịch tỉnh Đồng Nai. Những dòng chữ của dân khẩn thiết mà ngột ngạt: “Chúng tôi làm đơn này kính đề nghị cơ quan ban ngành tỉnh cứu lấy tính mạng cộng đồng dân cư chúng tôi...Nhưng vẫn không có hồi âm.

Số người chết vì ung thư và chết không rõ nguyên nhân ngày càng nhiều. Chỉ trong vòng 1 tháng mà có tới 9 người chết, có ngày chết 2 người. Chết dồn dập. Có khi trong vòng 1 tuần chết đến 5 người, làm cho người dân chúng tôi phải kinh sợ. Người chết thì đã yên phận, người sống đi viếng đám ma cũng hốt hoảng lo sợ theo...!”.

Theo thống kê sơ bộ của Phòng Y tế huyện Định Quán, tỉ lệ người ung thư tử vong ở đây chiếm tới 40% các trường hợp tử vong. Báo cáo mới đây của Trung tâm Y tế dự phòng tỉnh Đồng Nai cho hay, năm 2010 số ca ung thư phát hiện mới tăng cao (8 ca). Năm 2011 tính đến tháng 8, có 7 trường hợp tử vong. Điều đau lòng hơn cho người sống là đa phần người chết - chủ yếu là nam giới - đều là lao động chính. Tỉ lệ tử vong đa phần xảy ra ở những gia đình có thu nhập thấp.

Nên, người chết đã trút xong gánh nặng cuộc đời, nhưng người sống lại oằn gánh cuộc đời hơn, không chỉ về kinh tế. Chỉ người phụ nữ trẻ gầy guộc đang thẫn thờ cho con bú, bà Lý nghẹn lời: “Đó là vợ của thằng Tùng (Vũ Đình Tùng). Đang thời kỳ mang thai thì chồng phát hiện ung thư, vay mượn, nhịn ăn nhịn tiêu chạy khắp nơi để chữa trị. Rồi chồng nó chết, khi đứa con chưa kịp ra đời để nhìn mặt cha. Sau này không biết mẹ con nó sẽ như thế nào!”.

Đón chúng tôi quay lại, bà Điều lặng lẽ xoè những kết quả xét nghiệm bệnh tật mà bà mới nhận về: Có 2 khối u ở bao tử và tá tràng. Thực ra, bà phát hiện bệnh từ đầu năm 2010, con cháu gom góp được ít tiền, 2 vợ chồng già bỏ nhà hoang đi “vái tứ phương” đến kiệt quệ cả sức khoẻ lẫn tiền bạc mà đâu vẫn hoàn đấy. “Giờ thì tui chỉ uống thuốc chùa (thuốc nam mà nhà chùa cho miễn phí) vì còn đâu tiền bạc nữa. Bệnh này không chữa được! Đằng nào cũng già rồi, không chết trước thì cũng chết sau, để con cháu nó vay mượn nữa thì sau này khổ chúng nó” - bà Điều tỏ ra thanh thản, nhưng giọng nói cứ nghèn nghẹn.

Trong hàng loạt đơn thư kêu cứu, người dân “xóm thối” cho rằng, Cty men Mauri là thủ phạm gây nên cảnh “sống mòn” trong ô nhiễm và bệnh tật của họ hiện nay.

Chưa đến chốn!


Theo báo cáo mới nhất của Thanh tra Sở TNMT Đồng Nai, thì Cty còn để xảy ra tình trạng bốc mùi hôi đặc trưng, phát sinh từ các công đoạn sản xuất và xử lý nước thải. Hiện tại, Cty vẫn đang nằm trong danh sách cơ sở gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, nhưng chưa thực hiện khắc phục triệt để. Cũng tức là người dân “xóm thối” La Ngà vẫn tiếp tục phải sống chung với mùi thum thủm.

Thực tế, theo chính văn bản của cơ quan chức năng trên, thì ngành y tế chỉ mới dừng ở việc hỏi, ghi chép, thống kê và... so sánh, nên kết luận “chưa báo động, chưa có cơ sở khoa học” là điều... hiển nhiên.

Còn cơ sở khoa học thì sao? Chính báo cáo của Trung tâm Y tế dự phòng thể hiện, mẫu bùn thải và nước thải của Cty mà cơ quan chức năng khác lấy, xét nghiệm chỉ ở tiêu chuẩn thường quy, chứ chưa xét nghiệm để đánh giá những chỉ tiêu quan trọng có liên quan đến bệnh lý ung thư như As, Cd, Pb, Ni, Hg... Cũng tức là cái cần nhất để kết luận nguyên nhân ung thư thì lại chưa cơ quan nào làm. Tuy nhiên, chả ai trách cứ được đoàn khảo sát của ngành y tế với kết quả trên.

Bởi báo cáo đã “thòng” rất “khéo”: “Đây là kết quả bước đầu khảo sát thực địa...” kèm theo kiến nghị rất “trách nhiệm” rằng: Cần sự tham gia của nhiều cơ quan để rà soát lại tất cả các chất thải nguy hại có thể có trong quá trình sản xuất và xử lý nước thải của Cty để đánh giá các chỉ tiêu có nguy cơ chính ảnh hưởng đến sức khoẻ; quan trắc môi trường, đất, nước... trong khu vực sản xuất, khu xử lý chất thải, hộ gia đình v.v... là biện pháp cần thiết để xác định rằng hoạt động Cty có thực gây ô nhiễm môi trường sống hay không...

Như thế, cũng đồng nghĩa, câu hỏi “vì sao chúng tôi chết vì ung thư” của người dân vẫn chưa được trả lời một cách... khoa học!

Khi tôi viết những dòng này, người dân “xóm thối” lại gọi điện thoại chua chát: “Nói chú nhà báo đừng buồn, nhiều phóng viên về đây lắm rồi, có lần còn đưa lên cả tivi nữa. Dân chúng tôi cũng kính thưa, kính gửi đủ đường rồi nhưng giờ... vẫn thế. Nên chú nhà báo khỏi cần viết cũng được, chỉ cần mời giúp cán bộ tỉnh xuống đây ăn ngủ sống chung với dân ít bữa, để hiểu sức chịu đựng và nỗi hoảng loạn của dân!”.



Tổng hợp

Theo chân trùm "săn gái" vùng biên


Tiêu chuẩn tuyển gái trong giới “trùm” là hình dáng thon thả, chân càng dài… càng tốt. Khoé mắt phải ươn ướt, trắng trẻo... “Loại này được cái ông nào mà đã “bén” một lần thì chỉ có nghiện còn hơn ma túy”, một lão chủ quán bật mí.


san_gai-content

Gái mại dâm đang hành nghề tại bãi biển của Nghệ An



Theo chân “trùm” gái


Quán H. nằm ở điểm du lịch mới bãi biển Diễn Thành, huyện Diễn Châu (Nghệ An). Ở quán, các thượng khách háo sắc từ khắp tứ xứ thường tụ hội về đây. Mặc dù nằm lẩn khuất, nhưng 24/24h, quán đều hoạt động khá sôi nổi. Hầu hết các khách đến đây đều có chung nhận xét, “hàng” phục vụ đều đạt chất lượng yêu cầu và vượt trội. “Gái” ở đây đều ưa nhìn.

Chủ quán có cặp mắt lươn ti hí, râu quặp, dáng người thấp đập, đen nhẻm, ít lộ diện. Hàng ngày, nhiệm vụ chủ yếu của ông chủ này là tuyển “hàng” miễn sao nhìn “ok” trong mắt các thượng đế.

“Đàn ông mà, ai chẳng thích của “lạ”, chẳng thích được chiều, được âu yếm. Nói toẹt ra là mấy ông đã tìm đến gái cave thì lý do chủ yếu là “chán cơm, thèm phở ” thôi. Miễn sao mình đáp ứng các tiêu chí đấy là được”- gã chủ quán bật mí.

Vốn có kinh nghiệm và quá trình đi thực tế, chủ quán này có biệt tài là sẵn sàng bỏ cả tuần, thậm chí cả tháng để tìm kỳ được “gái” đạt tiêu chuẩn chất lượng cao. Tiêu chuẩn tuyển gái trong giới “trùm” là hình dáng thon thả, chân càng dài…càng tốt. Khoé mắt phải ươn ướt, trắng trẻo.. “Loại này thì khỏi phải bàn. Ông nào mà đã “ăn” một lần thì chỉ có nghiện còn hơn ma túy”.

Địa bàn ở Nghệ An mà ông chủ giấu mặt này tiết lộ là các điểm cung cấp gái phải kể đến: Tương Dương, Con Cuông, Quế Phong, Quỳ Hợp… Nổi lên nhất là huyện Quỳ Châu.

Từ lâu địa phương này đã khẳng định được “thương hiệu” là nơi sản sinh, cung cấp số lượng lớn các “sơn nữ” để phục vụ tại các điểm kinh doanh mại dâm. Chuyện ở Quỳ Châu về những cô gái “nghiện” làm cave giờ không còn là hiếm.

Không bằng lòng với cuộc sống như bà, như mẹ: sáng chiều nương rẫy, suối nguồn; mười lăm, mười bảy đã theo về làm vợ, rồi sinh bảy, sinh năm… lam lũ, nhọc nhằn, quẩn quanh và buồn bã, những cô gái miền rừng giờ đây đã ý thức được những lợi thế của mình: khoẻ mạnh, sắc đẹp… và họ khát khao được vẫy vùng!

Trong cuộc mưu sinh ở “sân chơi” có những câu chuyện cười ra nước mắt. Xã Châu Tiến (huyện Quỳ Châu) vẫn kháo truyền nhau về câu chuyện khá hy hữu. Ở bản L. có cặp vợ chồng mới cưới nhau hơn 1 tuần thì bỗng nhiên người vợ “mất tích”. Người chồng hết bò lên, ngất xuống, ôm ảnh cưới gào khóc thảm thiết.

Hàng xóm hỏi chuyện, anh này nước mắt ứ trào, thều thào kể: “Buổi sáng, thấy vợ và đứa em gái lên rừng hái măng. Thường ngày, khi bóng mặt trời khuất sau dãy núi thì hai người trở về nhưng lạ thay hôm đó cả 2 chị em đều không trở về và mọi thông tin đều bặt vô âm tín”. Gia đình 2 bên tổ chức tìm kiếm và bắt đầu nghi hoặc chuyện cô gái xấu số đã bị bắt cóc đem bán. Mọi sự tìm kiếm rơi vào tuyệt vọng.

Bẵng đi một thời gian, "chuyện cô Lan" lại xáo trộn sự yên bình ở làng quê. Số là có người trong bản đi “chơi” mới tình cờ phát hiện đồng hương của mình bỏ quê, bỏ chồng và lôi kéo đứa em gái nhà chồng dạt về bãi biển Diễn Thành (Diễn Châu) hành nghề.

Tìm hiểu kỹ hơn, dân làng phát hiện, trước khi lấy chồng, cô này đã từng có giai đoạn buôn hương bán phấn. “Ở quê lấy gì mà ăn, đi làm cái này nhiều tiền hơn. Với lại ở nhà không quen”, Lan thành thật thú nhận với chồng. Sau chuyện đổ vỡ, người chồng nhắm mắt tặc lưỡi buông xuôi để vợ đi kiếm tiền, còn mình ở nhà đàn đúm theo đám bợm nhậu.


Bản “Ca ve”

Trưởng bản K (xã Châu Hạnh, Quỳ Châu) đôi mắt buồn rầu khi kể về chuyện ở bản: “Ở bản ta nhà nhà có con làm “ca ve”. Con gái vừa chập chững lớn thì cứ biến đâu mất tiêu, hỏi gia đình thì họ chỉ xuề xòa xua tay bảo đi làm công ở xa”.

Chưa bao giờ phong trào đi tìm miền đất hứa ở bản K. lại ồ ạt đến như vậy. Dân bản không thể thống kê hết phần chìm trong tảng băng về công việc của các cô gái xa nhà làm nghề “bán phấn, mua hương” ngay tại mảnh đất mà họ đang sống, chưa nói là những người “đi làm ăn xa” trong tỉnh, ngoài tỉnh. Cũng có người “bắt được tay…”. Có người chỉ nghe người làng mình đi xa về kể lại rằng gặp cô nọ, cô kia ở nơi này, nơi khác. Có khi lại chỉ là phỏng đoán, vì thấy nhiều cô gái chẳng nương rẫy, lợn gà gì mà đời sống cứ gọi là “khấm khá”… thế nhưng để nói đầy đủ, xác thực các thông tin, thì… chịu!.

san_gai_1


Ở bản K., ngoài tên địa danh ra thì người ta còn đặt cho tên gọi khác chẳng mấy tốt đẹp: bản “cave”. Cũng đúng thôi, bởi nhiều cô gái ở đây xem mại dâm như là một nghề cho thu nhập ổn định để nuôi thân và nuôi gia đình. Ban đầu cũng chỉ một vài người, về sau thấy “làm ăn” được nên gái ở bản bắt chước đi theo.

Nhiều bậc cha mẹ, nhiều người chồng biết con cháu, vợ mình đi làm gái bán dâm nhưng đành để ngoài tai, coi như không biết. Gia cảnh nghèo quá, giờ bắt về cũng không biết dựa vào đâu mà sống!.

Oái oăm hơn có những gia đình trong nhà có 2-3 cô con gái đều dắt díu nhau đi làm nghề. Bố mẹ biết, anh em, họ hàng biết nhưng mặc kệ, miễn có tiền là xong hết. “Nhà ông T. có 3 đứa con gái đều làm “cave”. Hai cô chị đã lấy chồng, còn cô em năm nay mới 16 tuổi nhưng đã đi “nghề” từ năm ngoái. Ra Tết lại đi rồi...”. Lý giải việc tại sao bản có nhiều người làm cái nghề “mạt” đến thế, ông Trưởng bản cho hay: “Ban đầu cùng theo chị đi chơi thôi, sau dần quen rồi thành nghề. Ít tháng, đôi năm, họ trở về với thân hình tàn tạ và chết trẻ.

Chúng tôi có lần ngược về xã miền núi Nga My (huyện Tương Dương), để được nghe những tiếng thở dài dưới mỗi nếp nhà, tiếng cười buồn của thanh niên dân bản khi lần lượt chứng kiến những đứa con, người yêu, những bông hoa Pí niệng đua nhau bỏ rừng về phố.

Đêm Nga My yên tĩnh. Lượn qua những nếp nhà sàn èm ẹp dưới những cánh rừng già, dưới màn mưa giăng giăng, nghe tiếng còi “bim bim”, tiếng động cơ xe máy , nhiều thanh niên liếc nhìn, rồi cười hô hố vì nhầm tưởng chúng tôi đi vào bản tìm gái. Một thanh niên dân bản vỗ vai cho biết ở đây không còn gái nữa đâu mà tìm, bọn chúng bỏ đi hết rồi….



BVN-TH
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 7989)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 9689)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 12355)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 15239)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 8844)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh