DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,894,631

Lê Thị Thấm Vân - Kẻ Lạ Trên Thiên Đường (trích 10, 11, 12, cuối)

23 Tháng Mười Hai 201710:41 SA(Xem: 1192)
Lê Thị Thấm Vân - Kẻ Lạ Trên Thiên Đường (trích 10, 11, 12, cuối)
Kẻ lạ trên thiên đường


unnamed
Broken Xmas 17/2


10

10. Long

Hôm nay trên đường từ tiệm bánh về nhà. Xe bus đang chạy phon phon bỗng trở chứng. Khậc khậc vài tiếng rồi chạy chậm dần. Những đôi mắt dáo dác nhìn nhau. May mà trên đường về nhà chứ không phải trên đường đến chỗ làm. Thế nhưng lòng dạ tôi vô cùng lo sợ. Tôi bị ám ảnh những gì bất thường xảy ra. Tôi đâm lúng túng, tay chân luống cuống. Bà tài xế tắp xe vào trạm gần nhất, gọi báo tổng đài biết, rồi xin lỗi hành khách và thông báo sẽ có xe bus khác tới trong vòng 20 phút. Ai muốn ngồi đợi trong xe cũng được. Nói xong bà bước ra ngoài. Vài người theo bà ra ngoài trời đứng đợi. Tôi cũng bước theo họ mà cảm thấy tức ngực, nghe nhịp tim mình đập thình thịch. Tôi đến đứng cạnh ghế đá. Trời lạnh. Tôi đốt điếu thuốc thấy hai tay run run. Người đàn bà homeless bỗng từ đâu xuất hiện, nghiêng đầu ngó tôi vài giây rồi ngửa tay xin tôi điếu thuốc. Gió thổi những sợi tóc trên đầu bà lòa xòa trong trời sáng tinh sương lạnh lẽo. Trong ánh mắt bà nhìn tôi, tôi thấy bà nghĩ tôi cũng homeless như bà. Áo quần tóc tai tôi luộm thuộm, dơ dáy. Răng cửa tôi bị rụng như bà. Người tôi bốc mùi vì nhiều ngày không tắm như bà. Tôi móc trong túi áo khoác gói thuốc đưa cho bà. Bà vội chụp lấy rồi quay lưng. Bà đi rất nhanh như chạy trốn. Không như con gián trên sàn bếp tỉnh bơ ngó tôi trưa nay. Tôi đã luống cuống vì xe bus bị hỏng, giờ lại càng luống cuống hơn. Tôi có cho bà cả gói thuốc lá đâu! Bà sợ tôi rượt đuổi theo để lấy lại gói thuốc nên bà băng qua đường cái ào, chẳng ngó xe cộ đang chạy ngược xuôi. May lúc đấy đường vắng, nếu không thì tai nạn xảy ra chỉ vì gói thuốc lá!
Ừ, hơn hai mươi năm trước, khi tôi vừa đặt chân đến đảo Guam, nếu trong tay có điếu thuốc lá, liệu tôi có cầm bút ký tên vào đơn tình nguyện hồi hương theo tàu Việt Nam Thương Tín không? Tôi tự hỏi, chỉ vì câu nói lấp lửng của Liên, “Em bị trễ kinh hơn cả tuần nay…”
Điếu thuốc tôi đang cầm trên tay đã tàn. Tôi muốn hút thêm điếu nữa, ngay lúc này, nhưng không có. Lỗi do tôi. Đúng ra tôi nên móc một điếu trong gói đưa cho bà thay vì đưa cả gói. Gói thuốc tôi chỉ mới hút hai điếu. Toàn thân tôi run rẩy, hai môi giật giật liên hồi. Tôi ngó lên bầu trời, chẳng thấy gì ngoài màn trời đang dần sáng. Gió đung đưa mấy tán lá. Tôi cố dựa chặt người vào bờ ghế đá. Tôi thò tay vào túi áo khoác kiếm gói thuốc và thấy nó trống không. Người đàn bà homeless đã lấy mất gói thuốc lá của tôi. Ngay lúc đấy xe bus trờ tới, mọi người bắt đầu xếp hàng leo lên. Tôi lưỡng lự không biết nên leo lên xe bus hay nên đi bộ về nhà. Nghĩ ngợi trong đầu nhưng hai chân tôi cứ bám theo bước chân hành khách. Trên đầu vẫn đội cái mũ bẩn, người vẫn khoác cái áo hôi, chân mang đôi giày mòn đế, quần bị đường, bột, dầu chiên bám đầy. Mọi thứ vẫn y nguyên trên người ngoại trừ gói thuốc lá không còn trong túi áo khoác. Cảm tưởng ngơ ngác trong tôi thoáng hiện về như khi ngồi bó gối trên tàu Việt Nam Thương Tín trực hướng quay về lại Việt Nam hơn hai mươi năm trước. Tôi là phi công, lái máy bay trên bầu trời, nay ngồi lắc lư trên mặt nước biển, tôi thấy phương hướng nào cũng có Liên với hai con mắt ngập nước đang ngồi trước cửa nhà nàng, ngóng đợi tôi.
 
10. Quỳnh/Hướng

Cái hamburger, gói French fries cùng ly coke tôi mua ở McDonalds mang về nhà ngồi nhai, nuốt, uống một mình trong căn nhà vắng lặng. Tôi vừa ăn vừa nghe tiếng nhai của tôi. Tôi ngồi ngó tôi trong tấm kiếng cửa lớn mở ra sân sau. Trời bên ngoài tối thui, bên trong sáng tỏ. Tôi không thích ngó tôi khi đang ăn. Tôi vào phòng, không coi tivi nên đi kiếm tờ báo đọc, vô tình thấy mấy tấm hình tôi cắt từ báo để dưới gầm giường. Hình toàn đàn ông con trai trần truồng ôm nhau, mút lưỡi nhau, hoặc tự thò tay vọc cu cương cứng. Toàn thân tôi đột ngột nóng ran. Tôi nuốt vội miếng hambuger, rồi tuột quần, nắm chặt con cu mình…
.. .. ..
Trong khi mang quần vào tôi chợt nghĩ đến Andrew. Tối qua hắn gọi điện rủ tôi cuối tuần này đi câu cá. Tôi nói tôi không thích câu cá. Hắn nói thế thì đi chơi tennis. Tôi nói tôi không biết chơi tennis. Hắn nói vậy thì cứ đến nhà hắn, hắn sẽ nướng sườn hai đứa cùng ăn. Tôi biết hắn muốn gì ở tôi. Điệu bộ, giọng nói, ánh mắt của hắn không giấu được sự bối rối mỗi khi đối diện tôi. Còn tôi thì không rõ mình muốn gì. Hắn già và mập quá chăng? Tôi không biết. Tôi chỉ thấy sờ sợ. Tại sao? Tôi không rõ. Hôm nay hắn gọi tôi thêm hai lần. Thấy số phone của hắn tôi chần chừ, nhưng cuối cùng không nhắc. Hắn chẳng để lại lời nhắn. Tôi muốn sự yên tĩnh. Tôi thích làn da múi thịt trai trẻ. Tôi không muốn có sự xáo trộn. Tôi sợ bị chao đảo. Tôi sợ thân hình to lớn của hắn đè lên lưng trần tôi. Tôi cảm thấy chóng mặt. Tôi muốn được yên thân. Có lẽ tôi đã quen sống một mình từ bao nhiêu năm nay. Tôi không muốn đêm đến có ai chia chung chỗ nằm và miệng lải nhải những điều thầm kín, riêng tư của họ.
Tôi cúi ngó cái bụng bắt đầu bèo nhèo của tôi, không thể không buông tiếng thở dài nặng trịch chán chường.
… .. ..
Tôi đứng tựa cửa sổ nhìn ra sân sau. Bên kia là khoảng đất trống. Tôi biết ở đấy có con lạch nước luôn chảy nhưng chẳng bao giờ tôi nghe tiếng. Nước con lạch tuôn chạy đi/về đâu? Đôi khi tôi tự hỏi.
Ngày tôi chưa xóa bỏ 10 năm đời mình. Đường đi trước mặt còn thăm thẳm, ước mơ còn chồng chất, nhiệt tình lắm lúc làm tôi nghẹt thở. Nhưng, những năm còn lại trước mặt, tôi phải đối xử với tôi thế nào đây?
Tôi đéo có ngày tổ chức ăn mừng sinh nhật, dù là thằng tôi đã khai tử và thằng tôi đang sống trơ trờ…
Nếu vũ trụ này có mỗi mình tôi thì tôi có biết tôi là gì không?
 
10. Trường-Châu

Tôi ngồi chọn mấy mẫu tin trên tạp chí Tiền Phong để cắt dán vào trang báo còn dư khoảng trống. Có mẩu chuyện đọc vui vui. Cô gái dự thi hoa hậu ở Nhật, giám khảo hỏi cô giữa danh vọng và nhan sắc, cô chọn gì? Tôi chọn danh vọng vì nhan sắc tôi đã có. Cô hóm hỉnh trả lời. Năm ngoái, miền Bắc Việt Nam có cuộc thi hoa hậu tỉnh, lúc trao vương miện cho cô gái được giải nhất, ông lãnh đạo căn dặn, “Trước kia nó là của cháu, giờ đây nó là bộ mặt của cả tỉnh ta, cô nên hết sức giữ gìn.”
.. .. ..
Khi nảy Lan đến, nàng đi nhè nhẹ trên thảm bằng chân trần, những ngón thon dài, gót và móng hồng phớt, thoáng nhìn, tim tôi thót lại. Lan lúc nào cũng ăn nói nhỏ nhẹ, ánh mắt trong suốt, cử chỉ dịu dàng. Lan đến rồi đi, bao giờ cũng để lại trong tôi chút vấn vương. Lan không hề hay biết. Tim tôi bỗng đập mạnh. Tôi ôm hai vai tự hỏi, không biết tim của thằng lính Châu hay của thằng sinh viên Trường?
.. .. ..
Tối qua ông Thịnh ghé đưa bài, ông tự vỗ ngực xưng là kẻ vô thần. Trước 1975 ông là luật sư, nhưng từ ngày qua Mỹ ông chuyển sang nghề tài xế đón đưa trẻ con khuyết tật đến trường. Ông Thịnh nói tuần trước định mượn cuốn kinh Koran của bà Ela, người Indonesia, hàng xóm của ông về đọc cho biết. Bà Ela nói sẽ tặng ông một cuốn nhưng buộc ông phải rửa tay thật sạch trước khi sờ đến nó.
Tôi đọc đâu đó, ông Muhammad, sáng lập đạo Hồi, 54 tuổi cưới bé gái Aisha 6 tuổi, đợi bé Aisha 9 tuổi ông “chơi” khi trong tay bé Aisha còn ôm búp bế. Mohamad khuyến khích đàn ông con trai ôm bom hủy diệt “kẻ ngoại đạo”, phần thưởng sẽ được lên thiên đường, nơi có nhiều gái trinh để chơi. Chơi xong, màng trinh bị rách sẽ tự động lành lặn, rồi chơi tiếp, rồi lành lặn, cứ thế, đời đời, mãi mãi… muôn kiếp không ngưng không nguôi.
Phải chăng tôn giáo là mộng mị của kẻ bệnh hoạn?
Phải chăng tôn giáo có khả năng làm thằng khôn biến thành thằng ngu? Và thằng ngu cứ tưởng rằng mình là thằng khôn?
Phải chăng bản chất tôn giáo làm đầu óc con người đóng kín? Buộc tin chứ không được tìm hiểu, không cần nguyên do, bằng cớ?
Ông Thịnh nói, tôn giáo hứa hẹn đưa con người đến thiên đình, tiên cảnh ở sau. Ai phạm tội trọng sẽ bị tống xuống địa ngục, ở đấy muôn kiếp. Ông còn xác quyết, tôn giáo không hề sở hữu đạo đức. Trong đảng cướp có thằng tốt thằng xấu. Nhà tù ở Mỹ giam giữ kẻ giết người là tín đồ Do Thái giáo, Phật giáo. Nhà tù ở Ý giam giữ kẻ phạm tội hiếp dâm theo Thiên Chúa giáo, Hồi giáo. Cuối cùng, ông hùng hồn tuyên bố, ông không chống người theo đạo, bất cứ đạo gì, mà ông chỉ chống cái tập đoàn lèo lái các tôn giáo, những kẻ nắm giữ chức vụ nồng cốt bởi chính họ, là họ, những kẻ cố duy trì chức vụ chỉ vì lợi lộc, quyền hành, độc tài… Ngồi nghe ông Thịnh “giảng giải” về tôn giáo, tôi liên tưởng tới chính trị, trong đó có đảng cọng sản. Tôi nghĩ, cộng đồng Việt Nam hải ngoại, không nên chống đối người dân trong nước, bởi họ là nạn nhân bị chế độ kềm kẹp, mà nên đoàn kết, dốc sức chống nhà nước, tập đoàn cộng sản độc tài, tham lam đang cầm quyền.
 
10. Thành

Trưa nay Lan đến giúp tôi bổ túc hồ sơ hưởng tiền trợ cấp xã hội (SSI). Tôi lãnh tiền vì bác sĩ “phán” tâm thần tôi bất ổn, không thể làm việc kiếm sống được, chứ chẳng phải vì tôi bị bệnh nan y. Tôi không thích đi làm. Tôi chỉ thích đi lính. “Xứ Mỹ thanh bình, không có chiến tranh như ở Việt Nam nên anh bị thất nghiệp.” Lan cười nói. Lúc ngồi điền đơn cho tôi, đầu Lan cúi xuống, tôi thấy hai sợi tóc bạc lất phất trên đỉnh đầu Lan như hai cái ngoéo tay của cặp vợ chồng câm già. Rồi Lan ngước nhìn tôi, lại cười nói: “Anh lãng mạn quá, nghe nhạc lính suốt ngày. Anh phục vụ quân lực Việt Nam Cộng Hòa chỉ ba năm, nhưng suốt đời còn lại, anh sống cho ba năm đấy.” Giọng nói Lan, ánh mắt Lan, nụ cười Lan chan pha nỗi niềm trắc ẩn. Khi Lan về rồi, tôi ngồi co cả hai chân lên sofa, tay sờ cằm ngẫm nghĩ, có thật tôi là kẻ lãng mạn như Lan nói? Hay tôi là thằng dở hơi, thứ loser, trốn tránh trách nhiệm, không dám quyết định bất cứ việc gì. Như con đà điểu quanh năm dúi mặt vào bãi phân nóng. Những bản nhạc lính tôi nghe đi nghe lại hằng ngày như cầu nguyện đọc kinh. Tôi đã dồn tất cả tình yêu tôi có cho Huyền, dẫu thời gian ở cạnh nhau chỉ bằng cái sải tay, nhưng nàng và thằng Lộc, em trai nàng, đã cuỗm mất cái “tôi” của tôi. Tôi không dám hé môi tiết lộ điều này cho Lan biết, dù nó là người thân thương nhất của tôi ở kiếp sống này. Tôi sợ nói ra làm Lan buồn và lo lắng, đơn giản chỉ là thế. Huyền và thằng Lộc hiện giờ ở nơi đâu? Toàn bộ giấy tờ của tôi thằng Lộc đang nắm giữ. Tôi không lái xe, không đi làm, không bạn bè. Tôi đi vô đi ra cả ngày, chỉ cái bóng của tôi là kẻ trung thành. Đôi khi trong ngày, tôi mở tivi nhưng không xem. Huyền đang ở đâu? Thỉnh thoảng nửa đêm tỉnh giấc, miệng tôi đang còn gọi “Huyền ơi! Huyền ơi!” Tôi nhớ có lần Huyền cười, răng cửa nàng dính vệt son. Lần khác Huyền cười, kẻ răng nàng dính hành lá. Tôi nhớ mùi tóc Huyền, làn da bụng sần khô. Vài sợi lông đen trồi lên ở quần lót bị chèn ngang. Tim tôi đập mạnh mỗi khi vùi mặt vào đó. Tôi không muốn bất cứ ai nói những điều không tốt không hay về Huyền. Họ nói tôi bị Huyền lợi dụng, có chỗ cho nàng trú ngụ mỗi đêm trở về từ quán bia ôm, nơi nàng hành nghề. Nhưng không ai hay biết một sự thật trớ trêu rằng, trước khi Huyền rời khỏi nhà tôi, nàng đã giúp em trai nàng “mượn” cái “tôi” của tôi để thoát cảnh tù tội. Thằng Lộc được tự do thì tôi mất tự do. Tôi chỉ tiếc phải chi khi vục mặt vào háng nàng, tôi có thể thấy được mắt nàng lúc đó, thì tôi khẳng định được nàng yêu tôi thật chứ không lợi dụng tôi như mọi người đồn thổi. Nhưng giờ thì… Ừ, Lan nói không sai, tôi là kẻ lãng mạn, tôi nhìn đóm hoả châu mà mơ tưởng là hoa đăng ngày cưới…
“Có những đêm dài, anh ngồi nhìn hỏa châu rơi Nghe vùng tâm tư cháy đỏ xoay ngang lưng trời Những đóm mắt hỏa châu bừng lên trong màn tối Như mắt em sáng ngời, theo anh đi ngàn lối Những đêm không ngủ anh ngồi tâm sự cùng hỏa châu rơi..
Dưới ánh châu hồng, anh ngồi gọi thầm tên em
Mơ một ngày mai pháo nổ vang trên lối về
Những đóm mắt hỏa châu là hoa đăng ngày cưới…
…..
Cho anh nhận diện quê hương giữa đêm đen buồn
Bằng những giòng sông chảy xuôi đêm trường
Ôi những giòng sông nhẫn nhục đau thương…”

                                                                                     11

11. Long

Tôi tỉnh giấc bởi cơn mơ ngắn. Tôi thấy tôi nằm chết, người thâu ngắn cứng đơ. Trong mơ tôi không sợ và tỉnh dậy tôi cũng không sợ. Tại sao tôi không sợ cái chết của chính tôi? Tôi tự hỏi. Vắng mặt luôn cả cái chết của chính mình. Chẳng khác bóng ma soi gương không thể nhận diện được hình hài.
Tôi giữ tâm phẳng lì và sống đời lặng lẽ. Lan nói tôi là người vô cảm. Hoà, chồng của Lan nói tôi là kẻ ám sát mọi cảm giác. Họ nói có lẽ không sai. Kiếp sau tôi chuyển hóa thành thứ gì khác. Cọng cỏ? cục sạn? giọt mưa? Hay là không có đời sau, nghĩa là thằng tôi chấm dứt, vậy thì nên mừng.
Tôi từng là trẻ thơ, rồi lớn lên, đi học, đi lính, đi tù, và hiện đang làm cho tiệm bánh MC Donuts do hai vợ chồng người Mỹ gốc Cam Bốt không có con làm chủ. Tuy nhiên, thỉnh thoảng, trong giờ khắc ngắn ngủi, tôi có cảm tưởng đang đi lạc trong sương mù hay trên đường ngược chiều. Lúc đó, tôi vội nhắm mắt rồi thở hắt. Tôi ngại suy nghĩ. Suy nghĩ làm tôi nhức đầu. Ai muốn suy nghĩ, thích suy nghĩ, ghiền suy nghĩ thì mặc họ. Tôi tập thói quen chỉ nhìn cái gì đang hiện hữu, xảy ra trước mắt, như tôi đang bị nấc cục chẳng hạn. Hình ảnh quá khứ thỉnh thoảng đột ngột trở về, chẳng khác hắt xì hay đánh rắm hay ợ không thể biết trước để cản ngăn. Những trải nghiệm biến thành mớ ấn tượng hỗn độn như ánh mắt vô vọng của Liên hoặc tôi với cơn đói hoành hành trong tù cải tạo giá lạnh ở ngoài Bắc. Tôi cũng gắng không bận tâm với thời tương lai. Có chăng, là chút yên lòng khi nghĩ tới xấp tiền toàn tờ trăm thẳng thắn bốn góc, xếp chồng, ràng dây thun, bọc trong bao ni lông, nằm yên trong hộp sắt ở Bank of America.
Tôi chưa hẳn là kẻ tị nạn tuyệt vọng.
.. .. ..
Mỗi ngày, ngồi trên xe bus hai chuyến đi và về, trong ánh đèn nhạt nhoà xe bus hay mù mờ đường phố chiếu rọi trên vai hành khách. Đa phần là di dân, nhập cư lậu hay chính thức. Nói tiếng Anh ú ớ. Họ từ tứ xứ, nói nhiều thứ tiếng khác nhau, làm những công việc lao động nặng nhọc dài giờ mà lãnh đồng lương tối thiểu, như tôi. Những người thuộc thành phần thấp kém, phải bò lội dưới đáy, đứng bên lề xã hội Mỹ mong đợi một phép màu. Họ ăn đủ loại thức phẩm khác nhau, tin vào thượng đế khác nhau, trải nghiệm khác nhau, mùi vị khác nhau, điển hình là tôi đây. Nhưng vui, buồn, lo âu, sợ hãi thì chắc là giống nhau. Di dân, tị nạn, chuyển di, ly hương, lưu vong, chạy loạn… từ ngữ nào nghe cũng chua chát, ngậm ngùi. Cùng một phường tha hương cầu thực, tìm kiếm tự do, mưu cầu hạnh phúc, nhưng chia chung giấc mộng Mỹ quốc.
Tôi chẳng gần gũi xứ Mỹ này nhưng tôi mừng vì nó hiện hữu khi tôi cần.
 
11. Quỳnh/Hướng

Tôi đã xóa 10 năm vô dụng và 10 năm “tự chứng tỏ”. Tổng cộng 20 năm thanh xuân nhựa sống đời tôi. Lắm lúc tôi chẳng muốn nghĩ đến 20 năm ấy nữa. Khi vừa đặt chân đến đất lạ, bị khoác cho hai chữ thuyền nhân. Liệu hai yếu tố này đã đóng góp sự suy nghĩ trong tôi bị lệch lạc?
Hiện tại tôi sống với một cái tên và số tuổi khác. Nghĩa là tôi tự khai sinh tôi. Cái giá phải trả là một chủ thể đã bị xoá sổ.
Lấy cái mốc ngày 30/4/1975. Sau đó là dòng chảy của những biến cố. Lịch sử đám đông bị chia cắt, tôi là một người tạo thành đám đông đó. 10 năm vô dụng, sống trong sự chờ đợi, không có một ngày no bụng ở Việt Nam. Tiếp theo Là 10 năm học cật lực, bắt cho được chính tôi, đền bù cho mười năm thất thoát. Cố lấy cho được cái mảnh bằng kỹ sư công chánh made in usa để chứng tỏ cho tôi rằng tôi có khả năng. Di chuyển đi bộ, đi xe đạp, đi xe bus, đi xe ké, đi xe cũ rích bao lần hư hỏng dọc đường. Ngồi lê lết biết bao cái ghế vô tri trong lớp học, trong thư viện. Thức khuya dậy sớm căng mắt, còng lưng học, học và học. Những hôm đến lớp bữa đói bữa no. Những bài làm bị điểm C là thường như xúc miệng rửa mặt. Còn điểm A thì tổng cộng không thể đếm qua được mười đầu ngón tay. Những trang sách phải đọc, tra từ điển nhiều lần vẫn không nắm vững được ý chính. Những bài toán khó giải phải nhờ tutor giúp, giáo sư giải thích thêm. Sống 10 năm trong tình huống khó khăn, khổ nhọc, buồn tủi giờ nhìn lại tôi tự hỏi để làm gì, và tại sao?
Ra trường, tôi cầm mảnh bằng kỹ sư công chánh mà tóc rụng và bạc gần phân nửa. Trải qua mấy chục cái job interview đều bị từ chối. Mở miệng nói tiếng Anh là lưỡi tôi bỗng cứng đơ. Toàn thân mất thăng bằng, hai tròng mắt lạc phương hướng. Tôi không được hãng nào mướn. Tôi già và chậm chạp, lại không có kinh nghiệm.
Hiện nay tôi đang làm công việc đéo liên quan đến mảnh bằng kỹ sư công chánh tốn phí 10 năm đời tôi. Tôi ngồi trong phòng riêng, giờ giấc trái ngược thiên hạ, miễn bấm thẻ đúng 40 tiếng mỗi tuần. Tôi phone khắp tiểu bang nước Mỹ mời gọi khách hàng đổi hãng điện thoại họ đang sử dụng chuyển sang AT&T. Tôi không trực diện đối mặt nên khách hàng chẳng biết tôi là ai nên tôi tha hồ diễn đủ vai tuồng qua cái ống điện thoại đen ngòm và chắc nịch lạnh lùng. Tôi đối diện tôi trần trụi đến bẽ bàng. Khoảng trống cô độc. Tôi đối thoại với tôi suốt nhiều năm nay. Chỉ cái điện thoại, bóng đèn điện, và bốn bức tường trắng đục chứng kiến khuôn mặt và giọng nói của tôi. Tôi không thể để thằng tôi ngã gục dễ dàng, vì đấy là cái thằng tôi tự tạo, tôi phải sống đàng hoàng với nó, phải có trách nhiệm với nó. Không để nó dễ bị tổn thương. Tôi đã quen dần với con người tôi. Không quen cũng đéo được. Tôi ghét than thân trách phận, mặc dù lắm lúc tôi cũng xót thương cho cái thân xác đang dần dà rệu rạo. Sự thèm muốn không định hình nên ước ao cũng nhạt nhoà. Nhiều đêm, tôi bừng tỉnh vì tiếng khóc thút thít của thằng con nít tưởng đã tự sát trong tôi.
Thế nhưng, ban ngày giọng nói thay đổi thường xuyên trong ngày do công việc giúp tôi có được chút thú vị bất ngờ trong cuộc sống. Thỉnh thoảng tôi huýt sáo một điệu nhạc rộn ràng khi bước chân vào phòng làm việc. Tôi thấy trong tôi nhiều cái tôi cùng một lúc. Tôi vừa bước tới vừa bước lui. Dấn thân lẫn tháo chạy. Đấy là những khoảnh khắc tôi sống thật nhất, dù niềm vui vụn vặt, chắp nhặt, bảng lảng, tưởng tượng hoặc phóng tưởng… tôi thoắt chốc đóng đủ vai, từ thanh niên mặt mụn, mụ sồn sồn tắt kinh, thiếu nữ động cỡn, ông già bất lực… với đủ giọng của nhiều miền trong căn phòng máy lạnh mùa hè, máy sưởi mùa đông cùng cái điện thoại đen chắc nịch dùng liên lạc bất cứ người Mỹ gốc Việt nào sống trên lãnh thổ Hoa Kỳ.
Cái tôi được định nghĩa khác. Chẳng còn là cái tôi duy nhất. Cái tôi không bị định vị.
Tôi rủ bỏ quan tâm người da trắng quanh tôi nghĩ gì. Và chẳng bận tâm lắm người Việt Nam là gì.
 
11. Trường-Châu

Nếu ai hỏi nghề nghiệp của tôi là gì, thì tôi trả lời ngay tôi là nhà báo kiêm nhà thơ. Tờ báo nuôi sống tôi sống nhiều năm nay. Còn tôi làm thơ vì yêu thích. Tôi đã xuất bản 4 tập thơ. Chưa kể những bài in chung trong các tuyển tập với nhiều nhà thơ trong vùng.
Tôi đã từng cầm súng, nhấn cò, bật chốt lựu đạn ném về phía địch. Thời trai trẻ tôi đã từng giết người trên chiến trường. Mỗi năm được nghỉ 3 ngày phép. Mất một ngày đi và một ngày về. Ngày giữa tôi ngơ ngáo ở giữa phố phường.
Giờ đây tôi là ông nhà báo, ngồi trên ghế da đen xoay vòng trong garage sửa thành tòa soạn. Báo tôi gọi là báo chợ, báo biếu, báo lá cải… Hai tuần ra một lần. 90% bài vở cắt dán từ những báo Việt ngữ khác. Cắt dán không sợ ai thưa kiện vì hầu như báo nào cũng làm. Báo sống bằng quảng cáo. Lợi tức thâu nhập ít ỏi, do lòng hoài hương, bảo tồn văn hóa, giữ gìn tiếng Việt, quen biết, thói quen, đùm bọc nhau trên đất khách những ông bà chủ tiệm hảo tâm trong vùng giúp đỡ. Hoà, chồng của Lan nói tôi là người vái tứ phương.
Nhưng tôi không được quyền quên, tôi cũng là người đàn ông trí thức, thuộc giới cầm bút. Tên tôi nằm trong danh sách hội ký giả Việt Nam lưu vong. Tôi là thằng Trường sinh viên đeo kiếng cận, miệt mài trong giảng đường đại học năm xưa. Những ngón tay thon dài cầm bút chứ không hề cầm súng. Mái tóc lòa xòa vầng ưu tư chứ không bị cạo hớt lính tráng bụi đời. Bận sơ mi trắng chứ không quân phục. Thằng lính Châu đã gục chết vào ngày 30/4/1975 để thằng Trường được tiếp tục kéo dài sự sống sau cái chết?
.. .. ..
Tại sao tôi muốn tôi là ai khác? Ba má tôi đẩy tôi ra với đời sống này: nghèo nàn, thất học, lính tráng, chiến tranh, bất trắc lẫn bất lực… Tôi định đoạt thằng tôi bởi cái chết của kẻ khác. Tôi đầu thai hay hắn đầu thai? Tôi phải sống cho ra người tử tế. Tôi gắng sống đúng như tôi mong muốn. Dưới mắt mọi người, tôi có bảnh bao, ngon lành không? Có giỏi giang như tôi ước ao không? Hay tôi chỉ là ảo ảnh của chính tôi? Tôi biết tôi không phải là người hạnh phúc, hay thành đạt theo tiêu chuẩn chung. Nhưng tôi đếch care. Chỉ riêng tôi biết là tôi làm chủ định mệnh. Không phải là kẻ ăn hại, ăn bám. Tôi vui cười với nó. Tôi buồn khóc với nó. Thế là đủ. Điều gì tôi không có sự lựa chọn thì làm sao tôi biết nó là thành công hay thất bại? Tôi không sợ hãi, hay mặc cảm về bản thân. Tôi sống với sự lựa chọn do chính tôi quyết định. Tôi chủ quyền con người tôi. Tôi xóa đi cái ao tù trí tưởng hay sự trả thù tưởng tượng, thằng lính tráng tàn nhẫn giết người? Giờ đây tôi có đời sống đầy đủ hơn tôi mong đợi. Tôi có hai hộc tủ, một đựng nhiều loại quần lót từ kiểu “dân phố ” đến “dân ruộng”. Tủ kia đựng đủ loại vớ nhiều màu mang theo khác mùa, cùng khăn quàng cổ mùa đông giá lạnh. Tôi gần gũi với nhiều người đàn bà đủ mọi sắc tộc, màu da. Tôi tìm đến họ có khi vì thỏa mãn cơn thèm bốc cháy cơ thể. Có khi vì buồn bã đơn độc. Hoặc có khi chỉ là thói quen nhiều năm tôi không thể hoặc không muốn bỏ. Nhà thổ cũng là một trong vài nơi tôi liên hệ với con người sống quanh cùng thời.
 
11. Thành

“Tôi ở miền xa trời quen đất lạ nhiều đông lắm hạ nối tiếp đi qua thiếu bóng đàn bà… đời không dám tới đành viết cho tôi nhạc tình sao lắm lời… đơn vị thường khi nằm trên đất giặc thèm trong hãi hùng tiếng hát môi em tiếng hát ngọt mềm… xin đối diện một lần bên tôi cho tôi yêu bằng hình hài đó không thôi đến với tôi, hãy đến với tôi đừng yêu lính bằng lời… ngoài kia súng nổ đốt lửa đêm đen tầm đạn thay tiếng em…”
Tôi thả toàn thân bồng bềnh trong âm thanh, bể chứa từng chữ từng lời từng ý của bài hát.
Lan nói, đàn bà đẻ mới biết đẻ đau như thế nào. Tôi nói, phải là lính mới thưởng thức được nhạc lính thấm thía đến cỡ nào.
Giao chiến trong một lần đang hành quân, tôi bị thương. Đạn túa ra, như thóc, một mảnh găm vào đầu, một mảnh găm vào bả vai, một mảnh găm vào bắp vế. Đạn găm bả vai làm ê ẩm. Đạn găm vào bắp vế làm mũi tôi ngửi mùi thịt cháy. Đạn găm vào đầu sau này qua Mỹ tôi bị “đẩy” vào đám người bị chấn thương sọ não vì súng đạn chiến tranh.
Cận kề cái chết như cái hắt hơi mới thấy chết chóc không kinh khiếp như tôi từng tưởng. Tôi nhớ sau khi bị địch bắn, tôi thấy trời đất xẫm nhòa. Một đường hầm dài, ngoằn nghoèo như đụn mối. Tôi bám theo đường hầm mối đụn mà đi. Những người lính chiến đấu kinh qua cái chết như đường tơ kẽ tóc mới thấu hiểu những gì tôi nói. Và họ thông cảm vì sao tôi hành xử như thế này mà không như thế kia, chẳng giống mọi người. Tôi chẳng phải là người ưa kể lể đời mình nên họ thường nhìn tôi với cặp mắt ngại ngần, thậm chí sợ hãi. Họ nói tôi không được bình thường. Tôi không biện hộ, cải chính. Tôi muốn thấy tôi mãi mãi như trong tấm ảnh của hơn hai mươi năm trước. Ngày tôi còn là anh lính chiến trong quân lực Việt Nam Cộng Hoà.
“Cái số anh bị lịch sử chiến tranh bỏ lọt.” Lan nói.
“Cái chết của một số người. Cái chết của nửa phần đất. Cái chết của một quốc gia.” Hoà, chồng của Lan nói.

12

12. Long

Hôm nay thứ Tư, ngày nghỉ làm. Sáng sớm tôi đi bộ ra tiệm Target đầu đường mua 3 quần lót trắng và 3 đôi vớ đen. Tôi nghĩ tới Liên trên đường đi, và vì nghĩ tới Liên nên tôi hút thuốc không ngừng, như bước chân tôi dẫm đạp liên tục trên mặt đường. Thời con gái tóc Liên dài mượt phủ vai. Tóc và mắt cùng màu. Có lẽ giờ đây tóc Liên cũng đã sợi đen sợi trắng như mớ quần lót và vớ tôi đang ôm trong tay. Tôi ghé vào chợ Lucky mua két bia Corona và mấy đùi gà chiên sẵn. Về nhà, tôi ra ngồi ở mé hiên, vừa nhai gà vừa uống bia. Tôi nhớ mảnh da thịt ở đùi Liên thời con gái, trắng mát trong đêm hè. Tôi thích ngả đầu lên đó nằm nhắm mắt vờ ngủ hoặc úp mặt hít sâu mùi vị của riêng nàng.
Uống hết 2 lon Corona và ăn hết hai đùi gà, nhìn đồng hồ, độ nửa tiếng nữa tôi sẽ đến nhà băng, vào trong phòng nhỏ vuông vức, ngồi đếm xấp tiền để dành. Tôi mê thú đếm tiền. Những tờ trăm màu xanh lá cây thẳng nếp, xếp gọn chồng lên nhau, ràng bằng sợi thun, bọc trong bao ni-lông, cất trong hộp sắt ở Bank of America. Tôi ôm chặt xấp tiền vào lòng, đưa lên mũi hít sâu, thấy lòng sung mãn xiết bao! Ôi, những tờ tiền do chính tay tôi tạo tác, dành dụm cả chục năm nay. Ngồi ngắm xấp tiền tôi sở hữu, dẫu không là bao so với người khác, nhưng là cái tôi đang có và giúp tôi vơi đi nhiều thứ tôi mất mát.
Sau đó, tôi sẽ đến Hội Đền Hùng Hải Ngoại- Quốc Tổ Vọng Từ lau chùi lư hương, cầu tiêu, quét dọn rác và hốt lá rụng ngoài vườn độ hai tiếng. Trên đường đến đền Đền Hùng, bao giờ tôi cũng đọc thầm: Dẫu rằng cách trở muôn trùng. Nghìn năm đất tổ nghiệp Hùng vẫn đây.
Sau khi rời Đền Hùng, tôi đi chợ mua thuốc lá, bia, thực phẩm cho cả tuần
Về đến nhà, là xong một ngày nghỉ thứ tư mỗi tuần.
.. .. ..
Tôi rất, rất lười tắm. Nếu sống mà không phải tắm thì đỡ mệt biết dường nào! Tôi có thói quen đội mũ lưỡi trai mỗi khi bước ra khỏi nhà. Vành mũ che gần trọn mặt tôi. Người tôi hôi hám, tôi mặc kệ, chẳng chút khó chịu. Tôi làm ở tiệm ML Donuts, bột, đường, dầu, mùi bánh nướng ám, vấy quần áo, tóc tai, da thịt tôi, tôi hoàn toàn thấy ok. Thời trai trẻ, tôi là tay trung úy phi công hào hoa phong nhã, áo quần tóc tai giày dép bao giờ cũng gọn gàng, đúng điệu, bảnh bao. Ngày đó tôi siêng năng tắm rửa, cạo râu, sức dầu thơm. Giờ đây tôi chẳng còn thiết tha cái vẻ bề ngoài. Tuần trước tôi ghé tiệm Goodwill mua hai cái mũ, hai áo thun dài tay, hai quần jeans. Tất cả đều màu sẫm để nhìn đỡ thấy dơ nếu lười giặt. Cái áo khoác Lan tặng tôi vào Giáng Sinh năm kia tôi bận đi làm mỗi sáng mùa đông. Trời lạnh, đứng chờ xe bus, trên người bận cái áo dày cộm Lan tặng, tôi thoáng chạnh lòng vì sự tốt lành của Lan.
 
12. Quỳnh/Hướng

Đang đứng tắm, tôi ngó xuống phần dưới thân thể, miếng thịt thỏng dài, chưa chảy xệ, chưa nhăn nhúm, nhưng để làm gì? ngoài tiểu tiện và để mấy ngón tay tôi nắm vọc một tháng vài ba lần. Và hắn, gã đàn ông tôi tạt đến, thường là đầu tháng hoặc giữa tháng, ngay sau khi lãnh lương. Hắn và tôi vuốt ve nhau một cách vội vội vàng vàng để cùng nứng. Hành động gần như là một thói quen, một business, một cục u cô đơn, một nỗi buồn tẻ nhạt, một cần thiết ê chề, một xác thân trở mình… Gọi thế nào cũng được. Mỗi khi xong trận, hắn và tôi nằm thở phò. Tay tôi vòng sau gáy, mắt ngó đỉnh trần. Còn hắn nghiêng người, đưa tay xoa ngực tôi. Bàn tay hắn to gần bằng ngực tôi. Hai đứa thăm hỏi vài câu ngắn ngủi vu vơ. Đôi khi trong khi làm tình, tôi thúc từ phía sau, ngó tấm lưng hắn như tủ lạnh nhà tôi, to và trắng toát, tôi phải nhắm vội mắt. Lúc đấy hắn không ho mà thở dốc. Hắn bị tật ho quanh năm. Tháng năm và tháng mười hắn thường lên cơn suyễn. Trong khoảng thời gian đấy hắn không bú tôi mà để tôi chơi.
Trong phòng ngủ của hắn bao giờ cũng chưng hàng trăm hủ vaseline. Những hủ vaseline của hắn dán nhiều tấm hình kỳ quái. Đó là thú vui của hắn. Như phụ nữ thích sưu tầm lọ màu sơn móng tay. Những hủ vaseline bọc bằng những tấm hình cắt ra từ đủ loại tạp chí: con cu đàn ông da đỏ, đầu con gà tây nướng cháy khét, bàn chân 6 ngón của cô gái đá karate, bông cúc nhúng máu héo rũ. Hủ vaseline tôi đang nhìn là hai con ngươi của thằng bé da bị lé. Đôi khi trong lúc làm tình, tôi lan man những suy nghĩ quái đđỏản, ví dụ như nghe Lan gọi tôi là Luyện, và nàng ra lệnh bắt tôi quỳ bú lồn nàng. Tại sao Lan biết tên cũ của tôi? Có khi tôi thấy mắt Lan long lanh nước. Và rồi tinh dịch của tôi phóng thẳng vào hậu môn của hắn với niềm thống khoái ngất người. Hắn ưa đưa tôi ra tiệm ăn Đức ở ngả tư, gần chung cư low income hắn ở. Bao giờ ăn xong tôi cũng trả tiền, rồi dúi vào tay hắn hai chục đô. Hắn cười thay lời cám ơn. Tôi có việc làm cố định còn hắn phụ sơn nhà cho ông manager khi ông có việc. Tôi không phải là người có nhiều tiền nhưng tôi có nhiều tiền hơn hắn. Cánh tay phải hắn to và dài. Cánh tay trái hắn nhỏ và ngắn. Hai đứa gặp nhau trong lớp toán. Tôi xin số phone hắn để hỏi bài. Tôi ghé nhà hắn làm bài rồi dần dà hai đứa “bồ” nhau. Học được nửa khóa thì hắn bỏ học, không nói lý do tôi cũng chẳng hỏi. Hắn nấu món spaggetti khá ngon. Hắn nói học từ mẹ hắn. Tính hắn vụng về, làm gì cũng trật duộc, ngay cả làm tình, nhưng luôn cố gắng chiều chuộng tôi. Hắn hay than tại hắn mập quá. Cân nặng hơn trên dưới 200 pounds. Hắn làm gì cũng chậm. Nói cũng chậm. Trên giấy tờ chúng tôi bằng tuổi nhau, nhưng tôi tự biết tôi hơn hắn 10 tuổi. Hắn luôn nói tôi trẻ, khỏe, bảnh trai hơn hắn.
 
12. Trường-Châu

Tác giả Trần Thị Ngọc Mai gửi tới toà soạn bài thơ dài Trường Làng Tôi và tấm ảnh của tác giả. Thơ đọc tạm được. Hình chụp tác giả đứng tựa cây phượng vĩ trong sân trường làng bỗng làm tôi nhớ tới ngôi trường làng thuở nhỏ của tôi. Mùa hè, tôi vừa học xong tiểu học, nhà nhận được tin ông già tử trận. Bà già lãnh tiền tử tuất mua bốn con heo, một đực ba cái, với niềm hy vọng nuôi bốn anh em tôi. Tôi buộc phải nghỉ học. Nghỉ học, tôi chẳng giúp gì cho bà già, lại còn đi theo mấy thằng bạn phá làng phá xóm. Bốn con heo bà già nuôi hoài không đẻ, bà quay sang bán xôi đậu đen buổi sáng, bán chè đậu đen buổi chiều. Ông anh đầu đi phụ người ta làm gạch. Thằng em kế ở nhà vừa trông em vừa nấu ăn, rửa chén, làm việc vặt. Nó ngoan như mèo con. Tôi bướng như ngựa chứng. Tôi hay vào sân trường ngủ dưới gốc cây keo. Đến tuổi quân dịch, tôi phải đầu quân. Đời lính bầm dập, tôi chẳng chút thiết tha, nhưng có một may mắn là tôi gặp được thằng Hiếu. Thằng Hiếu vừa là đồng đội vừa là “thầy” của tôi. Thằng Hiếu hay triết lý “vụn”, và triết lý vụn của nó đã đóng góp thay đổi toàn bộ đời tôi. Thằng Hiếu cũng ưa tâm sự. Nó nói chuyện hay, hiểu biết rộng. Tôi ngưỡng mộ nó vô cùng. Tôi nghĩ giá như tôi được đi học, được làm người trí thức như nó chắc thú vị lắm! Tôi bắt đầu mơ mộng giữa những trận pháo kích, lội ruộng, băng rừng. Tôi học hỏi “kiến thức trường ốc” qua thằng Hiếu. Thằng Hiếu đầu quân vì vừa giận bố vừa bị bồ đá. Nó biết đàn biết hát, biết làm thơ và đặc biệt thuộc rất nhiều thơ. Vóc dáng thằng Hiếu nhỏ nhắn, kiểu công tử con nhà giàu, lại hay ốm vặt. Còn tôi to con, khoẻ mạnh nên hay đưa thân ra bảo vệ nó. Mấy năm trong quân ngũ tôi học nhìn vào cuộc đời qua nhãn quan thằng Hiếu còm. Nhiều lần, giữa tiếng bom nổ, đạn bay, mùi tử khí hay trong đêm tối âm âm u u tôi mơ tôi là “thằng” nào khác. Tôi bắt đầu giận dữ cái óc đặc bùn của tôi. May nhờ biến cố 30/4/1975 đã giúp tôi thoát được khỏi cái thằng tôi.
Biết bao cái chết bờ chết bụi dọc theo những con đường chạy loạn ở ngày tàn cuộc chiến. Tâm trạng tôi vừa mừng vừa lo, nhưng tuyệt nhiên không cảm thấy sợ hãi. Tôi đi lang thang, chẳng biết đi đâu. Tôi không muốn về lại xóm cũ, nơi có bà già, ông anh lam lũ, và hai thằng em khờ dại, sống trong nỗi bần cùng mà tôi đã cố tình gạt ra khỏi trí nhớ suốt những năm lính tráng. Ngày bước chân vào đời quân ngũ, tôi tự coi tôi đã chết. Rồi một hôm, khi tôi đi dọc theo bờ biển nước xâm xấp ngang mắt cá chân, cát biển ban mai chưa kịp nóng nhưng không gian nồng mùi biển mặn, một cặp kiếng cận, mái tóc loà xoà phủ trán, làn da trắng xanh, bàn tay mười ngón thuôn dài, cùng cái thế nửa ngồi nửa nằm xoải thân dưới gốc thông làm tôi dừng chân, tiến lại gần. Tôi đứng ngắm hắn độ vài giây. Và trong tích tắc, tôi biết tôi phải làm gì. Khuôn mặt, mà trong nhiều giấc mơ đêm lẫn ngày tôi đã từng ao ước có được. Có lẽ hắn mới tắt thở độ vài tiếng. Hắn tắt thở vì lý do gì tôi không bận tâm. Tôi lục kiếm cái ví của hắn đút sâu trong túi, thấy có cái thẻ sinh viên. Tôi gỡ cặp kiếng của hắn, rồi không quên vuốt mắt hắn. Người người chung quanh tôi đang gồng gánh di tản ngược xuôi dọc theo bờ biển hoặc trên đường lộ. Tôi định đoạt cuộc đời tôi trong vòng chưa tới ba phút. Tôi đi từng bước dài, nhanh lên căn nhà trống hoác gần đấy. Có lẽ cả nhà đã bỏ chạy lánh nạn Việt cộng. Tôi đi vòng ra sau hè, múc nước giếng tắm rửa. Xong, tôi vất quân phục, ba lô, súng đạn, tấm thẻ bài xuống giếng. Tôi đi vào trong nhà kiếm bộ đồ thường dân bận vào người. Tôi bước ra khỏi căn nhà lạ như một người hoàn toàn mới. Lê Đăng Trường.
Đã nhiều năm trôi qua, giờ đây, tôi nhận thấy cái quyết định “chưa tới ba phút” đấy là đúng. Chỉ trong những lúc đời quá bấp bênh hay bị tổn thương nặng, đứng soi gương, miệng tôi lẩm bẩm: “Mày là thằng nào đây? Châu hay Trường?” Hoặc có khi, nằm một mình, tôi lấy tay vọc vọc con cu, hỏi: “Của thằng nào đây? Trường hay Châu?”
12. Thành

Sáng nay Lan ghé đưa cuốn sách luyện thi quốc tịch Mỹ. Bỗng dưng trong tôi nhen nhúm nghĩ ngợi về “nước Mỹ” chút xíu. “Không bao lâu nữa anh sẽ già.” Lan nói. “Già thì vào viện dưỡng lão ở.” Tôi nói. Tôi thề quyết không bao giờ về lại Việt Nam khi còn bóng dáng quân thù, khi Việt Cộng còn nắm giữ quyền hành. “Nếu anh trở thành công dân Mỹ, em nghĩ anh nên chọn cái tên khác cho… vui và dễ gọi.” Lan nói. Tôi sực nghĩ ngay đến tên Tom/Tommy/Thomas. Tên khác, quốc tịch khác, một con người khác ở tuổi gần 50. Nghĩa là, phần đời còn lại, tôi sẽ phải sống như một con người khác. Tôi trở thành ông Mỹ già, rồi chẳng biết tôi là ai. Tôi có phải trút bỏ “thằng lính” trong tôi không? Chắc là không được, không được, không được rồi! Tôi không thể phản bội chính tôi. Tôi đã sống trung thành với niềm tin, lý tưởng của tôi bao nhiêu năm nay. Không lẽ tôi đành đoạn tước bỏ, xóa sạch? Thế còn gì là thằng tôi! Tôi có sự lựa chọn không? Tôi có cần thiết trở thành công dân Mỹ không? Tôi có phải là ông già Tom/Tommy/Thomas không? Tôi đã là ai, đang là ai, và sẽ là ai?
Ồ, mà thằng Lộc đang nắm giữ cái thằng tôi mà. Tôi chẳng còn biết tôi là ai, là ai… và cái baseball nó phạng vào đầu thằng mỹ ăn cướp ở tiệm bán đồ lẻ nó làm trong đêm khuya khoắt mà chính nó, Huyền, chị nó và tôi cũng không bao giờ đề cập là thằng ăn cướp người Mỹ ấy có màu da gì? Có chết thật hay còn sống? Và Lan không biết tôi đã không còn là tôi nữa. Tôi đã phó thác tôi cho thằng Lộc sử dụng rồi.
“từ xa tôi về phép hai mươi bốn giờ
tìm người thương trong người thương
chân nghe quen từng viên sỏi đường nhà…
lời yêu khi muốn ngỏ vụng về
ngôn ngữ tình làm bằng dấu đôi tay…
ta đưa ta đến đỉnh tuyệt vời
đêm lạc loài giấc ngủ mồ côi…
người đi chưa đợi sáng
đưa nhau cuối đường sợ làm đêm vui rủ xuống…”

cuối

13. Long

Tôi không muốn nghĩ ngợi gì đến cái “tôi” của tôi. Tôi sống như tôi đang là. Tôi tránh phản ứng. Tôi hành xử chừng mực. Tôi giữ mọi chuyện thường nhật diễn ra đều đặn. Bắt đầu mỗi ngày, từ đánh răng, rửa mặt, thay quần áo, hút điếu thuốc đầu ngày trước khi rời nhà, đi bộ đến trạm xe bus, hút thêm điếu thuốc nữa trước khi xe bus trờ tới. Những khuôn mặt quá quen thuộc tôi không cần ngó cũng thuộc nằm lòng, như vật gì tôi cần là kiếm được ngay trong tiệm ML Donuts tôi làm nhiều năm. Việc làm duy nhất từ ngày tôi đặt chân lên đất Mỹ. Và căn nhà có căn phòng tôi trú ngụ cũng thế. Căn phòng duy nhất từ ngày tôi định cư ở xứ sở này. Rồi nhà băng, nơi có hộp sắt tôi cất tiền dành dụm, ghé lại mỗi thứ tư, ngày nghỉ làm, ngồi nhìn, đưa tay sờ mó xấp tiền mà lòng sung sướng khôn tả. Tiền này do chính mồ hôi, công sức tôi tạo ra. Tay tôi mở nắp, đóng nắp không biết bao nhiêu lần, chẳng khác thở vô thở ra để sống, đi vô đi ra căn phòng của tôi, bước lên bước xuống xe bus quen thuộc, và mở/đóng cánh cửa tiệm bánh mỗi khi đất trời chập choạng.
Tôi không nuôi dưỡng qúa khứ. Cái gì đã qua cho qua. Tránh quay cổ nhìn lui. Thỉnh thoảng hình ảnh những ngày huấn luyện ở căn cứ không quân Lackland ở San Antonio, Texas trước biến cố 30/4/1975 đột ngột hiện ra trong trí nhớ, như ợ hay hắt xì, không thể biết trước để ngăn chặn. Ngày ấy tôi là chàng trai luôn mang tâm trạng háo hức. Bầu trời bao la trong mắt chàng phi công thỏa thích bay lượn, choáng ngợp giấc mộng đời. Miệng cười nói huýt sáo liên thiên. Giờ đây, tôi là gã đàn ông trung niên, thích sự ổn định, duy trì mọi thói quen thường nhật, muốn quên đi tất cả mọi chuyện đã trải qua trong đời. Có khi mấy ngày liền tôi không mở mồm nói một lời với ai.
 
13. Quỳnh/Hướng

“Dear God,
Please tell your followers not to bother me anymore!”
Tôi đọc sticker dán trên bumper của xe ai đấy đậu trong bãi đậu chỗ làm chiều nay.
Tôi đọc báo địa phương, cô bé học năm cuối trung học, bố mẹ đến từ Đại Hàn, viết thư cho Barbara Hook, người giữ mục gỡ rối tơ lòng hỏi ý kiến là trong gia đình chỉ có mẹ và cô bé theo đạo Thiên Chúa. Cô bé sợ rằng sau khi chết, sẽ không gặp lại bố trên thiên đàng, bởi bố cô là người “ngoại đạo”. Cô bé không biết phải làm sao? Tôi thầm nghĩ, đạo gì mà “khủng khiếp” thế! Dọa nạt con người đời này chưa “đủ/đã” sao, còn kéo dài sự dọa nạt đến mãi đời sau! Tôi chợt nhớ đã đọc đâu đó rằng, đàn ông tạo ra thần linh còn đàn bà kính lạy thần linh, nghe hơi cynical nhưng không hẳn là sai.
Tôi từng chứng kiến hải tặc hãm hiếp phụ nữ, đánh đập đàn ông con trai trên ghe vượt biên cách đây hơn hai mươi năm. Ngay trong giờ phút tuyệt vọng, đớn đau, họ quỳ lạy van xin Chúa Phật cứu độ họ, nhưng họ có thoát được khỏi tay bọn hải tặc đâu! Khi tới bờ, tôi hỏi ông bạn đồng thời là tu sĩ. Ông nói ngắn gọn: “Tại sao lúc đấy họ mới nhớ đến Chúa Phật để cầu xin?” Tôi thành thật nghĩ, nếu quả thực có ông thần bà thánh, Chúa hay Phật thì một là họ không có khả năng cứu rỗi con người. Hai là họ có khả năng cứu rỗi con người nhưng họ từ chối. Tôi đã từng bị vài người hỏi thẳng vào mặt: “Do you believe in God?” Tôi trả lời: “No, God is not relevant to me.” Tôi tự nhận mình là kẻ vô thần. Tôi cũng không tin vào lòng yêu nước một cách mù quáng. Chủ nghĩa dân tộc cũng xô đẩy biết bao oan mạng. Phải luôn sẵn sàng chết để bảo vệ quê hương, để cho những thằng khác sống sướng. Yêu đất nước quá, dân tộc tính cao độ quá cũng nguy hiểm, dễ đưa tới sự xung đột, chiến tranh. Làm người sống đã khổ bỏ mẹ, nay tai ương, hoạn nạn, bệnh tật, chia lìa. Con người nên thương yêu nhau, không nên quá nặng lòng ái quốc. Nặng lòng ái quốc là một thứ bệnh hoạn, nguy hiểm. Da đen, da đỏ, da trắng, da vàng, da nâu… gì gì rồi cũng trở thành xác chết. Khi sống con người nuốt vô bụng biết bao con vật, khi chết thì đem thiêu, đỡ tốn đất, lại bảo vệ môi sinh. Cát bụi hoàn cát bụi.
Cũng may là lịch sử Việt Nam chưa hề có thánh chiến.
 
13. Trường-Châu

Xuyến, tên người con gái trong xóm tôi từng yêu thầm nhớ trộm trước khi nhập ngũ. Chỉ nghĩ tới được cầm tay nàng ở cạnh giếng nước là toàn thân tôi run bần bật như sắp phóng tinh, huống chi được xiết chặt thân thể nàng. Những cơn thèm khát Xuyến cứ cháy bỏng ngày lẫn đêm trong tôi. “Anh có sướng không?” Tôi chưa từng có người yêu âu yếm hỏi tôi câu như thế, sau khi cả hai rã rời thân xác. Tôi chẳng có kỷ niệm đẹp nào của những ngày xưa cũ. Ví dụ như mặt người yêu bừng sáng sau khi tôi tuột khỏi người nàng, hoặc bất chợt thấy trong mắt người yêu chứa đựng giọt nước long lanh hạnh phúc.
Giờ thì không phải mơ nữa mà là thật. Biết bao người đàn bà tôi chung đụng từ ngày đến Mỹ. Ôi thằng Trường trí thức đeo kiếng cận, da trắng, mười ngón tay thuôn dài vuốt ve thân xác gái trẻ đẹp đến từ muôn phương. “Muốn đụ không?” “Muốn.” Kiểu hỏi của Jennifer. Rose thường khều lòng bàn tay tôi trước khi nàng chổng mông cho tôi đụ Hong Jin bắt tôi nhai nhai hai đầu vú nàng đỏ ửng, hơi nhói đau rồi nàng mới cho tôi đút cặc vào lồn nàng. Teresa có cái bụng thon mịn, nõn nà, tôi thích áp mặt lên đó khi mệt hoặc phóng tinh vào lỗ rốn nàng khi cặc cửng. Marie có cái lồn tuyệt đẹp, những thớ thịt hồng non xếp lớp, lúc nào cũng tươm nước. Tôi mê lồn đàn bà. Không gì trên trần gian này sánh bằng. Làm tình với nhiều người con gái, biết được nhiều cái lồn hình thái khác biệt, như thể biến mình thành kẻ lạ, chẳng còn là chính mình.
.. .. ..
Nóng, nắng, mệt, lo, buồn, sợ lẫn liều mạng… Tuổi trẻ vừa dẫm chân vào đời là dẫm chân vào đời lính. Chín tháng quân trường tập bò tập chui tập chạy tập luồn lách tập bắn súng tập trèo đồi vượt suối tập ném lựu đạn tập trải qua mọi thử thách gian khổ. Tập cách sống còn và tập giết quân địch. Tôi thẳng tay bôi xoá chúng khỏi ký ức. Chẳng phải là cuộc hành trình đi lại dĩ vãng, bằng cách chống lại sự quên lãng. Thế nhưng, đôi khi chúng bất chợt ùa về, dù lỗ chỗ, vá víu, nhưng lắm tội tình. Tôi chẳng tiếc thương chút gì về những năm lính tráng. Tôi cố không nhớ, không nhắc, không nghĩ gì cả. Với tôi, chúng chẳng có gì kiêu hùng, mà là một chuỗi kết những cục bướu kinh hoàng, oan khiên, tủi hận. Tôi bị buộc phải hành động như thế vì không có lựa chọn. Ngày 30/4/75 tôi mới có được quyền định đoạt được đời tôi. Cái sống của tôi trả giá bằng sinh mệnh của kẻ khác. Cuộc chiến Việt Nam đã kết thúc vào ngày cuối tháng tư năm bảy lăm, đồng nghĩa với lịch sử của mấy chục triệu người cũng sang trang theo lịch sử mới. Tôi có chỗ đứng mới. Vui hay buồn tuỳ kinh nghiệm, tuỳ cách nhìn của từng cá nhân. Như lá cờ của hai miền cùng màu sắc giống nhưng ý thức hệ ngược chiều. Tôi, thằng lính không lon trong quân lực Việt Nam Cộng Hoà, từng chứng kiến đồng đội ngủm trong tích tắc. Hành quân, dừng chân, ngửa cổ tu ngụm nước từ bi-đông, vài giờ sau là tạch. Những cái chết vô danh, những thất tổn vô lý, những đồng lương tiêu sạch trước khi lãnh. Ăn nhậu, đánh bài, chơi đĩ. Thằng nào cũng ham sống và sợ chết. Mà chưa sống tại sao phải chết? Bị dồn phải sống hết mình trong giây phút hiện tại. Chết mà bụng no bao giờ cũng đỡ hơn bụng đói. Bước chân vào lính là bắt tay tử thần. Chiến tranh chấm dứt đồng nghĩa với sự sống bắt đầu. Thằng sinh viên, tên Trường, đeo kiếng cận, da trắng, tóc mảnh loà xoà, mười ngón tay thuôn dài hơn hai mươi năm cầm bút, chưa hề sờ báng súng, từ giã cõi đời với khuôn mặt vô cảm hay không tôi đéo nhớ, đéo quan tâm, đéo cần biết. Giờ thì tôi đang sống nốt cuộc đời thằng Trường. Hơn hai mươi năm nay, tôi là hắn. Và hắn là tôi. Bí mật này chỉ tôi và hắn biết. Đầu óc tôi tiếp tục ngập ngụa những con chữ và ý nghĩ, suy tư, nhận thức của hắn. Da tôi trắng dần ra, tay tôi bớt chai sạn, tóc tôi mọc dài và mềm. Tôi nói năng từ tốn, nhỏ nhẹ. Tôi ham đọc và mau hiểu. Tôi đi nốt con đường trí thức chữ nghĩa của hắn. Tôi thể hiện hắn qua cách hành nghề viết báo và in mấy tập thơ. Tôi gửi gắm thân phận con người phất phơ trước cuộc sống phù du ngắn ngủi, buồn nhiều hơn vui. Tôi tránh kêu trời than đất. Tôi cố sống trọn vẹn trong khả năng hắn/tôi có. Tôi là sản phẩm của tôi hay của thằng Trường? Tôi có một con cu, một cái đầu và một trái tim. Tôi nên dừng lại ở đây. Tôi không muốn lẩn thẩn, lải nhải vì tôi. Tôi là hai mảnh đời gộp lại. Một cái tôi mang theo qua bên kia thế giới không hề hé lộ với bất kỳ ai. Tôi là tôi, do thằng tôi phục sinh, tái tạo.
 
13. Thành

Tôi đang nghe đến đoạn: “Anh ơi cho dù anh trở về quê hương hoặc còn tha phương… xin anh còn giữ vẹn câu thề… dù gió mưa về vẫn một lòng yêu mến quê…” thì Lan mở cửa bước vào.“Anh mở nhạc lớn quá, em nghe từ ngoài đường.” Giọng Lan lớn hơn bình thường. “Em mang nồi bún riêu chay đến cho anh. Em mới nấu sáng nay.” Lan ăn chay và muốn tôi ăn chay theo. Lan hỏi vụ học thi nhập quốc tịch Mỹ của tôi đến đâu rồi. Nếu tôi đọc không hiểu, hoặc cần học thêm thì Lan sẽ kiếm chỗ giùm, và sắp xếp thì giờ đưa đón tôi. Tôi biết Lan lo lắng cho tôi. Chính vì điều này, tôi lại càng khó xử. Tôi bối rối mỗi khi Lan bày tỏ tình thương. Trên trần gian này chỉ có Lan thương lo cho tôi vô điều kiện. Tình thương máu mủ khơi động cảm xúc đến độ toàn thân tôi ngứa ngáy khó chịu. Vừa cần thiết vừa chối từ, lẫn sợ hãi. Lan nén tiếng thở dài khi thấy cuốn sách luyện thi quốc tịch đặt trên kệ vẫn còn nguyên, chưa lật trang nào. Tôi nhìn nó, lòng dấy chút áy náy. Hình ảnh Huyền tóc cột cao, ánh mắt nghiêm nghị loáng thoáng hiện về giữa lá cờ Mỹ ba màu xanh, trắng, đỏ. Tại sao tôi phải trở thành công dân Mỹ? Tôi nhìn màng nhện giăng ngang giăng dọc rối rắm trên góc tường. Tôi không muốn bị rối rắm như màng nhện. Tại sao tôi phải chống lại tôi? Tại sao tôi phải đổi tên? Tại sao tôi phải phủi bỏ tôi? Tại sao tôi phải xoá sạch ba năm lính tráng? Tại sao tôi phải ngồi trả lời những câu hỏi đại loại như: “Anh là ai? Từ đâu tới? Tổng thống Mỹ hiện nay tên gì? Vì sao anh muốn trở thành công dân xứ này? Tại sao ông không chịu đi làm mà hưởng trợ cấp bệnh tâm thần? Tại sao anh không bao giờ vắng mặt trong bất kỳ cuộc biểu tình chống cộng nào? Tại sao anh để người em trai của cô bạn gái anh sử dụng tên tuổi của anh? Hắn là kẻ giết người, anh có biết không? Anh làm như vậy là một cách giúp hắn đào tẩu khỏi xứ Mỹ này. Giờ hắn đang ở đâu? Ở đâu? Anh phải biết. Phải biết. Phải biết. Anh không được khai gian. Nghe rõ chưa? Anh đã vi phạm luật pháp giờ anh phải đi tù. Anh là kẻ đồng loã…” Tôi bắt đầu nóng đầu, ù tai, hoa mắt, chân tay bủn rủn. Không được. Không được. Chắc chắn không được. Tôi không muốn bất cứ một thay đổi nào cả, dù nhỏ nhoi. Tôi không muốn trở thành Tom/Tommy/Thomas. Tôi là ai? Là ai? Tôi còn là tôi nữa không? Thằng Lộc đang nắm giữ cái thằng tôi của tôi. Nó đang ở đâu? Ở đâu? Lan nhìn tôi đăm đăm, có lẽ nó nhận ra sự ngây dại trong ánh mắt tôi. Lan tiến lại gần, bỏ hai tay lên vai tôi, giọng trìu mến: “Thôi, để em đi lấy thuốc an thần cho anh uống, và anh cứ tiếp tục nghe nhạc lính của anh đi. Hôm nay em thấy anh hơi mệt.”
.. .. ..
Thằng Lộc lỡ tay giết người giờ đang ở nơi đâu? Tôi là ai? Và nó là ai? Tôi vẫn là tôi, thằng lính từng phục vụ ba năm trong quân lực Việt Nam Cộng Hoà. Tôi đã đóng trọn vai người trai thời chinh chiến. Giờ đây vì hoàn cảnh, tôi đành phải sống xa tổ quốc. Tôi đang ngồi đây một mình, chẳng còn Huyền để tôi nhìn ngắm. Thôi, tôi đành ngắm hai bàn tay tôi vậy. Nhưng sao mắt tôi cứ dáo dác kiếm tìm thằng Lộc? Tim trong lồng ngực tôi đập mạnh bất thường vì hoảng sợ. “Trời không mưa mà sao bác Thành cứ mặc áo mưa hả má?” Con bé Vi ngước mắt hỏi Lan. Tôi vẫn còn là tôi mà. Sao tôi không thể hành xử, quyết định được gì cho bản thân tôi nữa. Huyền bảo thằng Lộc không cố tình giết ai cả. Nó chỉ tự vệ thôi. Từ ngày thằng Lộc đi, thỉnh thoảng tôi mơ thấy mặt hắn là mặt của người chết.
Điện thoại reng, tôi bốc máy nghe. Ông Thuần nhắc thứ Bảy này sẽ ghé lại nhà chở tôi đi biểu tình ngày quốc hận 30/4.

                                                           

Lê Thị Thấm Vân
(từ damau.org)



*

Mời tìm đọc:


Amazon Sấp Ngửa
Amazon Mẫu Hệ



*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*


Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần
(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content



*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh

        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content








Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Giêng 20199:06 SA(Xem: 72)
Mười giờ đêm, mọi việc đã xong xuôi, cửa tiệm đóng cửa. Tôi nhìn qua một lượt để biết chắc là mọi thứ đã đâu vào đó. Ngay cả cái đèn chớp nháy chữ CLOSED cũng đã được mở lên. Còn hai tiếng nữa là giao thừa. Yên tâm, tôi bước vào nhà bếp. Đám nhân viên nhìn tôi chờ đợi. Hiếm khi có cuộc họp bất thường kiểu này. Cuối năm. Còn hai tiếng nữa đã là năm mới. Cuối ngày. Còn hai tiếng nữa là hết một ngày cuối năm. Ai cũng muốn về nhà cho sớm, dù đã sắp nửa đêm, nhưng vẫn là sớm với những người bắt đầu công việc lúc mười một giờ trưa. Tôi nhìn quanh đám người làm công trong nhà hàng. Ngoài tay đầu bếp trung niên, còn lại là những khuôn mặt trẻ măng. Lẫn trong đó là một khuôn mặt đàn bà cằn cỗi. Thấy tôi vào tới, gã xô ghế đứng bật dậy. Cái laptop mở sẵn trên mặt bàn. “Tôi có chuyện quan trọng muốn trình bày với mọi người,” Gã nói, tia nhìn quét một lượt những khuôn mặt mệt mỏi của đám nhân viên; những kẻ sau cả ngày dài tíu tít công việc, đang chỉ muốn về nhà tắm một cái cho mát, ly rượu ấm
11 Tháng Giêng 201912:08 CH(Xem: 101)
Cha mẹ anh Chắt-Quýt thuộc thành phần bần nông. Cán bộ CCRĐ (cải-cách-ruộng-đất) về địa phương tìm hiểu để bắt rễ-xâu chuỗi, đào tạo cốt cán cho phong trào CCRĐ không những tại địa phương, mà sẽ được đi nơi khác làm cán bộ để phát động phong trào CCRĐ tiếp theo. Ông cán bộ CCRĐ có ghé vào nhà tôi như để làm công tác tìm hiểu quần chúng. Cha tôi đi vắng, tôi đi chơi với bạn bè ngoài đồng. Về nhà, nghe mẹ kể với cha tôi, ông cán bộ CCRĐ là cán bộ miền nam tập kết ra bắc được cử đi làm CCRĐ. Ông đội nón cối. Trời mưa, ông khoác tấm ni-lông màu cánh gián buộc choàng vào cổ, đi dép cao su, quần dài được xắn lên quá đầu gối, bắp thịt trên đầu gối của ông ấy to bằng quả bòng (quả bưởi). Ông ấy tự giới thiệu tên ông là Thận. Cán bộ Thận mang ba-lô quần áo và đồ dùng sinh hoạt cá nhân vào nhà cha mẹ anh Chắt-Quýt để “ba cùng”: cùng ăn, cùng ở, cùng làm. Cha mẹ anh Chắt-Quýt có sáu người con. Cán bộ CCRĐ chọn ba người trưởng thành, nhanh nhẹn ra làm việc. Anh Chắt-Quýt lớn tuổi, được đào tạo
07 Tháng Giêng 20199:59 SA(Xem: 138)
Sau tháng ngày giá lạnh, sau Giáng Sinh, khi nhạc Xuân vang lên, vang vọng trong nắng ấm báo hiệu cho năm mới sắp sang của Tết Dương Lịch và kéo dài cho đến Tết Nguyên Đán. “Ta ca vang, đàn nhịp nhàng, đón Xuân sang. Vui hân hoan, tình rộn ràng, mừng Xuân mới” như Ca Khúc Mừng Xuân của Văn Phụng. Khi đất nước phân chia, miền Nam VN thuở đó còn thanh bình, những ca khúc đón Xuân như: Xuân & Tuổi Trẻ của La Hối (lời Thế Lữ) năm 1946, Bến Xuân Xanh của Dương Thiệu Tước năm 1949 với điệu Valse (luân vũ) vui tươi, rộn ràng của khúc hoan ca (Dương Thiệu Tước còn 3 ca khúc Vui Xuân, Vườn Xuân Thắm Tươi, Tìm Xuân), Bến Đàn Xuân của Ngọc Bích vào cuối thập niên 40, nhạc phẩm Xuân Đã Về của Minh Kỳ năm 1954, Xuân Thôn Giã của Văn Phụng năm 1956, và, hình ảnh miền Nam Việt Nam được phác họa qua ca khúc Xuân Miền Nam của Văn Phụng: “Miền Nam! Niềm vui chan chứa đêm mơ hồ. Miền Nam! Tình xuân sưởi ấm thêm đôi bờ. Giờ đây, mùa xuân đang xóa tan mây mờ. Quên đi đau thương sầu nhớ. Vui ca
02 Tháng Giêng 20198:30 SA(Xem: 171)
Người đàn ông trẻ đón ông Lâm Định ở phi trường nội địa thành phố D. giơ tay bắt, miệng cười vồn vã: “Chào mừng giáo sư Lâm Định. Tôi là Andreas Moretti, người thường xuyên liên lạc với ông từ nhiều tháng qua. Ông vẫn khoẻ? Chuyến bay thoải mái, không có gì trở ngại chứ, thưa giáo sư?”. “Rất hân hạnh được gặp anh”, ông Lâm tươi mặt, cố nén cái đau vạch đằm đằm chữ thập trên phiến lưng. “Tôi xin có lời khen ngợi, dấu giọng Việt ngữ của anh vô cùng tài hoa, hiếm thấy người Âu Tây nào đạt được trình độ như vậy”. Kiểu nói khách sáo ông thường sử dụng mỗi lần chứng đau khớp tới cữ hoành hành. Moretti cuốn vội tờ giấy cứng tô đậm mấy chữ tô dấu rõ ràng “Giáo sư Lâm Định”, cắp vào nách, dằn lấy cái xắc da nâu cũ từ tay ông giáo sư, bật tiếng cười ngắn: “Giáo sư quá lời đó thôi”. Rồi anh nhỏ giọng ra điều quan trọng: “Mà… mà biết đâu chừng, kiếp trước tôi là người Việt Nam, thưa ông”. Ông Lâm cười xoà, thoáng đưa mắt quan sát anh thanh niên. Anh cao hơn ông nửa đầu, tóc nâu
29 Tháng Mười Hai 20188:14 SA(Xem: 183)
Trong 14 bộ tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung đã lấy những chữ đầu đặt thành hai câu đối: “Phi Tuyết Liên Thiên Xạ Bạch Lộc, Tiếu Thư Thần Hiệp Ỷ Bích Uyên” - Phi Hồ Ngoại Truyện - Tuyết Sơn Phi Hồ - Liên Thành Quyết - Thiên Long Bát Bộ - Xạ Điêu Anh Hùng - Bạch Mã Khiếu Tây Phong - Lộc Đỉnh Ký -Tiếu Ngạo Giang Hồ - Thư Kiếm Ân Cừu Lục - Thần Điêu Hiệp Lữ - Hiệp Khách Hành - Ỷ Thiên Đồ Long - Bích Huyết Kiếm - Uyên Ương Đao. Ngoài ra có đoản truyện Việt Nữ Kiếm. Đề cập đến tình yêu trong tác phẩm Kim Dung, không thể nào kể hết. Có các bài viết vễ lãnh vực nầy chỉ nêu tổng quát những nhân vật trong cuộc tình nhưng cũng chưa hết, cho thấy sự đa dạng trong toàn bộ tác phẩm. Trong mỗi tác phẩm võ hiệp của Kim Dung ngoài chưởng pháp, kiếm thuật, võ công… tình yêu vẫn là đề tài chính. Tình yêu trong thế giới võ lâm hòa hợp với thiên nhiên nên rất lãng mạn. Ngang trái tình yêu trong võ hiệp gay cấn, ly kỳ, cay đắng hơn tiểu thuyết tình cảm vì hận thù giữa chính và tà, hận thù môn phái,