DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,821,624

Tâm Nguyên - TẤM LƯNG TRẦN & DUYÊN TÌNH ĐÃ TỎ?

06 Tháng Giêng 20189:14 SA(Xem: 939)
Tâm Nguyên - TẤM LƯNG TRẦN & DUYÊN TÌNH ĐÃ TỎ?
CÂU TRUYỆN “VUI” TRONG TRẠI TÙ CẢI TẠO
TẤM LƯNG TRẦN &  DUYÊN TÌNH ĐÃ TỎ?


Image result for tù cải tạo sau 1975

            

 (Xin kính gửi đến Quý H.O và gia đình  lời cầu chúc  BÌNH AN,  HẠNH PHÚC  trên  ĐẤT NƯỚC MỸ TỰ DO NO ẤM)

 

Trước Tết 1979. Được nghỉ ngơi mấy ngày, tôi và một số anh em  tù, trẻ, khoẻ  đã tình nguyện leo lên sườn núi phía sau trại tù số 3 thuộc Yên Bái Hoàng Liên Sơn để “thu hoạch măng non cho nhóm anh nuôi cải thiện”. Nghe thì có vẻ lớn lao, “hồ hởi phấn khởi” lắm. Chứ thật ra, Tết năm đó toàn trại gồm quân số công an coi tù, và toàn thể các “trại viên”, trên năm sáu trăm người, sẽ được chia cho một con trâu làm thịt mừng năm mới. Phần thịt trâu được trại chia cho tù, sẽ nấu với muối. Ai đó  nghĩ  ra chuyện hầm thịt trâu với măng tươi có sẵn giữa đất trời, thì thật là tuyệt vời. Và thế là khoảng giữa trưa , sau khi trực trại soát xét thật kỹ lưỡng những vật dụng được mang theo, thì chúng tôi cùng nhau lên đường. Cũng xin được mở dấu ngoặc ở đây, để được thưa thêm, trại tù nơi Bắc cộng nhốt chúng tôi, nằm gọn giữa thung lũng sâu. Núi cao trùng  điệp vây bọc tứ phía. Một anh bạn tù, trốn trại. Sau khi trả giá bằng 6 tháng bị cùm nằm ngửa treo chân, kể lại, sau 10 ngày vượt ngục, đi quanh quẩn trên đỉnh núi cao, nhìn xuống, đã  tá hoả, khi thấy lại trại tù, nơi mình đang bị giam cầm. Men dưới chân núi, lác đác vài mái nhà dân, ở khuất sau  tàn những vườn cây xanh. Đoạn đường độc đạo mà chúng tôi đi “lao động” hằng ngày , đã được “quy định”  rõ ràng. Có toán cai tù chia nhau “chăm sóc” cẩn thận. 
 
Vừa băng qua cỗng trại, tôi men theo con suối nhỏ đi dần lên phía sườn núi. Tận trên cao kia, là một rừng giang với nứa.  Thỉnh thoảng anh em chúng tôi thay nhau đốn những bó nứa khoảng một vòng tay ôm. Vác về,  sửa lều trại hoặc chất đống cho trưởng trại tù, bán buôn trao đổi gì đó mà chúng tôi cũng chẳng cần biết đến làm gì. Cảm thấy vui vui, khi nghĩ tới một chốc nữa sẽ được ở trên cao. Được hít thở khí trời trong lành. Dù biết mình đang mang thân tù không án, nhưng những giây phút được hưởng chút không khí tự do giả tạo như thế, tự nhiên thấy tâm hồn mình nhẹ nhàng khoan khoái lắm. Và thế là tâm trí tôi miên man nhớ đến quê nhà trong những ngày Tết sắp tới.  Con  đường men theo dòng suối đi quanh co giữa những tàn cây lá rợp bóng mát hai bên. Tôi đang chăm chú nhìn mấy cánh hoa dại trên đường, bỗng thoáng thấy dáng người cao cao của Toàn. Một đại uý phi công phản lực, trẻ đẹp , giống hệt tài tử Clark Gable trong phim Cuốn Theo Chiều Gió của Mỹ,  đang đứng lẫn sau hàng dậu phủ đầy dây bìm bìm. Trông thấy tôi, Toàn có vẻ mất bình tỉnh. Nhìn  theo hướng phía trước mặt Toàn, phía dưới dòng nước đang tuôn chảy từ một máng gỗ bắt kè theo  vách núi đá, là một cô gái với mái tóc xoả dài, đang tắm trần.  Lúc đó,  trời hơi lạnh.  Nghĩ tới thân phận tù đầy, tôi định quay mặt bỏ đi. Thì liền sau đó, một người đàn ông khoảng trên dưới sáu mươi tuổi, nhưng khuôn mặt hốc hác trông gìa cỗi lắm, đang từ dưới dốc hối hả đi lên.
 
Ông lão tiến về phía chúng tôi. Mới đầu tôi cũng hơi ái ngại, vì không biết ông ta là ai? Ông sẽ làm gì với chúng tôi?  Nỗi lo âu mau chóng qua đi khi thấy ông yên lặng nhìn, với nụ cười hiền hậu thoáng qua trên đôi môi khô cằn. Có lẻ ông không hay biết gì việc chúng tôi vừa mới mục kích.
Tôi thấy ông đảo mắt nhìn quanh. Rồi chừng như biết chắc không có ai ở đây, ông bắt đầu nói những lời vừa đủ nghe:
- Tội nghiệp các cháu đang bị giam trong trại dưới kia phải không?
Mới đầu tôi cũng rất lo ngại vì trại đã ngăn cấm chúng tôi. Không cho  đến gần, lân la, chuyện trò với dân chúng. Nhưng lâu rồi, theo lời  anh em , rất an tâm với những tiếp xúc kín đáo, đầy thiện cảm, nếu biết chắc đó là  dân địa phương. Đa số gia đình họ, trước thời gian 1954, đã từng làm việc cho chính phủ Quốc Gia hoặc phục vụ trong quân đội Pháp, bị lưu đày về đây lập nghiệp.
Tôi nhìn ông lão và mạnh dạn tiếp lời:
-  Vâng thưa bác, tụi cháu ở đây cũng được mấy tháng rồi.
Ông lão liếc mắt nhìn xuống con đường mòn dưới kia, ngập ngừng nói:
- Ráng cố gắng… giữ sức khoẻ nghe….
Rồi ông vừa lên tiếng, vừa chỉ cho chúng tôi con đường rẽ sang trái :
- Cứ vào nhà đó, ai có hỏi thì bảo lạc đường, rồi đi ra, thế thôi…không gặp ai, cứ bước thẳng vào nhà bếp, chờ tôi.
Nói xong, ông bước đi thật nhanh, vượt qua mặt chúng tôi và tiến về phía trước .
Chúng tôi yên trí làm theo lời ông chỉ dẫn. Vừa đi, tôi vừa suy nghĩ chắc ông lão muốn nói chuyện với chúng tôi hoặc muốn mua bán đổi chác thứ gì…
 
Bỗng dưng hình ảnh con trâu mà chúng tôi thỉnh thoảng gặp nó đang tận lực kéo cầy  trên các thửa đất, anh em vừa dọn sạch cỏ khô, hiện ra trong trí. Chúng tôi về trại nầy thì nghe nói con trâu ở đây cũng lâu lắm rồi. Nó rất nổi tiếng. Không phải do sức mạnh mà vì cứ nghe tiếng kẻn trại báo tới giờ nghỉ việc là con trâu nằm bệt ngay xuống.
Dẫu cho có bị truy bức tới đâu, vẫn không chịu bước thêm bước nữa. Và thế là người điều khiển trâu phải tháo dây cột  cổ nó ra. Thả cho đi mon men quanh bờ ruộng, kiếm cỏ nằm nhai… Nghe nói  trâu đã quá già, và phải bị xẻ thịt. Nghĩ tới đó tự dưng tôi thấy xót xa trong lòng….
 
Những ý nghĩ miên man, bị dứt ngang bởi sự hiện diện của một cô gái trẻ, da mặt trắng nõn, vẻ đẹp thuỳ mị,  khoảng trên dưới hai mươi tuổi vừa bước vào nhà. Nhìn mái tóc còn đẩm ướt, tôi đoán ra chắc hẳn đây là cô gái mà chúng tôi tình cờ nhìn thấy đã ngồi  tắm dưới máng nước bên sườn núi trên kia.
Cô gái e dè ngước nhìn tôi; rồi dừng lại ở Toàn hơi lâu. Một lần nữa, linh tính cho phép tôi đoán ra, cô gái cũng chẳng biết khoảnh khắc thật tình cờ mà chúng tôi đã đột ngột chứng kiến mới đây. Ông lão từ nhà trên bước xuống bếp. Thấy chúng tôi, ông ra dấu, bảo ngồi trước bếp lửa đang hừng hực cháy. Rồi ông lão mở chiếc nồi. Vói tay lấy hai chiếc bát sành, múc đầy một thứ rau thái nhỏ. Trao cho tôi và Toàn , rồi bảo :
- Dùng ngay đi, cháo  củ hành đấy, tốt lắm, ở tù lâu năm ăn giải bệnh.     
Rồi ông mau lẹ, trao cho mỗi đứa vài trái bắp luộc.
Húp vội chén cháo hành tươi, mùi hăng, khó nuốt, lần đầu tiên mới nếm thử trong đời. Tôi chỉ  kịp nói lí nhí mấy câu cám ơn, rồi bước nhanh ra ngoài. Thoáng quay lại phía sau, tôi quá đỗi ngạc nhiên khi thấy Toàn cởi phăng chiếc áo len vàng của phụ nữ, mà anh mặc chật bó trên mình , đưa vội cho  cô gái đang mở tròn đôi mắt, và nói nhỏ:
- Tôi biếu cô đấy…
Cả hai chúng tôi bước vội ra ngoài. Lúc đầu tôi có ý nghĩ thắc cười, khi nhớ lại hành động của Toàn. Tôi cho là không biết an phận mà còn “ga lăng “ thái quá. Tôi nhớ lại một lần, Toàn được mẹ từ trong Nam lặng lội ra Bắc “thăm nuôi”. Toàn có nói với tôi là rất nản lòng khi mẹ báo tin cho biết người vợ trẻ xinh đẹp của anh đã  theo gia đình đi Pháp.  Sau nầy tin chính xác từ gia đình bạn bè cho hay, cô vợ của anh đã bỏ anh mà lấy một cán bộ Việt cộng.
Có lần Toàn tâm sự với tôi, biết đâu sau nầy Trời thương cho ra khỏi tù, mình sẽ cố hết sức, trở lại tìm  gặp gia đình ông cụ “ thật là dễ thương “nầy…
 
Bao nhiêu năm tháng đã trôi qua trong cuộc đời… Có  lần tôi đem câu chuyện xa xưa kể lại cho vợ nghe. Tôi chỉ thấy ánh mắt buồn buồn  với câu nói kèm theo :
- Sao nỡ lấy áo của vợ mình mà đem cho người ta vậy.
Thỉnh thoảng tôi có nghe vài người bạn thân nhắc đến Toàn, cùng vợ anh, là một người Bắc và hai đứa con gái, học hành thành đạt, đang sinh sống ở Cali.
Không biết đó có phải là cô gái mà chúng tôi đã từng gặp trong  một khoảng không  gian “ lạ lùng” năm xưa không.
Có lần trong giấc mơ ngắn ngủi, tôi thấy đúng là Toàn đang cầm tay dẫn cô vợ, là cô gái anh gặp năm nào, đến thăm tôi… và cho biết cuộc sống ở Mỹ của họ, tràn đầy hạnh phúc . Rồi kể cho tôi nghe, chính bên cạnh dòng suối, mà anh đắm đuối nhìn cô gái tắm trần năm xưa, cũng là nơi, người cha vợ của anh đã gặp một thiếu nữ rất xinh đẹp, mà sau đó trở thành  người vợ hiền yêu quý của ông…
 Bạn đọc nghĩ thế nào?… Còn tôi, sao cứ mong  cho đó  là câu chuyện thật, để vơi bớt muôn nỗi đau trong cuộc đời nầy...


                                                                            

                                                                       TÂM NGUYÊN

                                                                            Portland, OR

                                                                                                                             Đầu Xuân 2018
                                                                                                                               (tác giả gởi)





                                   *

                                                               Mời tìm đọc:


Amazon Sấp Ngửa
Amazon Mẫu Hệ



*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*


Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần
(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content



*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh

        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content



 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Mười 20188:03 SA(Xem: 20)
Trong clip thâu âm Nguyễn Quốc Chánh đọc thơ của mình, thực sự, ta có thể nghe những âm thanh của một thành phố: tiếng vù vù của những chiếc xe máy lướt trên đại lộ, tiếng còi sốt ruột của những chiếc taxi đang cố gắng luồn lách qua đoạn đường ùn tắc, một giọng nói mạnh mẽ, dứt khoát vang lên giữa đám đông vừa kết tụ lại đồng thời vừa tản mát ra như một đám mây đơn lẻ. Đối với tôi, đấy chính là âm thanh của thành phố Hồ Chí Minh. Độ rỗng của căn phòng nhiều tiếng vang nơi thâu âm bài thơ có thể được cảm nhận rất rõ ngay từ giữa dòng thơ thứ ba ở bài thơ đầu tiên trong tập thơ được xuất bản dưới hình thức samizdat của Chánh – Ê, Tao Đây (2005): “Sài Gòn bị thủng, cái xác chưa chôn, thủ đô lún mỗi ngày vài phân, chính trị cũng nên cổ phần… Ký sinh vào thuật giả kim là đám chữ ruồi bu… Bí mật quốc gia là những bữa tiệc trên vận may của hoa anh túc, làm người nghĩa là nhục, làm người Việt nghĩa là siêu nhục… Một người rao trên mạng: cần một đối tác tình dục có ý tưởng và hành vi
10 Tháng Mười 20188:40 CH(Xem: 156)
Thí dụ cụ thể như trong Xóm Đạo của Nguyễn Ngọc Ngạn, nhân vật chính là một nhà giáo trẻ muốn lấy một cô gái có chồng ở lại ngoài Bắc, xin phép cha xứ, cha không cho, đành chịu. Yêu cô khác vậy…Trai ngoại đạo lỡ yêu phải một cô gái công giáo, kể như tình yêu sẽ lỡ dở, trừ phi theo giải pháp xoay xở mà ca dao đã diễn tả: “Tôi quì lạy Chúa trên trời, Tôi lấy được vợ tôi thôi Nhà Thờ”. Nhà văn/nhà thơ đâu có đóng kịch, giả trá như vậy được, nên thường chỉ có một cách rời bỏ xóm đạo ra đi, sống trà trộn với dân vô đạo tà đạo bên ngoài, hay bằng cách kêu ầm lên như ở Âu châu một thời nào đó, là “Chúa đã chết rồi, chúng tôi tự do”, hay tối thiểu cũng bằng cách thôi không đến nhà thờ nữa, thôi giữ đạo trong mọi sinh hoạt thường nhật. Nhưng bỏ đạo công khai, đối với mọi cộng đồng giáo dân, là truyện to lớn, không mấy người muốn làm và làm được. Bởi thế cách hay nhất vẫn là giữ im lặng, tìm cách ra khỏi xóm đạo một cách nhẹ nhàng, như trong Xóm Đạo của Nguyễn Ngọc Ngạn,
08 Tháng Mười 20189:35 SA(Xem: 109)
Mấy ngày nay dân làng Hoa Đào xôn xao về lễ tang ông Đại Vĩ. Ngôi làng trồng hoa ven đô tỉnh H, nằm bên vệ hồ Đông yên bình thơ mộng bỗng nhiên ồn ào huyên náo khác thường. Dòng người sang trọng từ các nơi về phúng viếng đông như kiến cỏ. Xe ô tô đời mới đủ loại, đắt tiền bạc tỷ cứ nối đuôi nhau xếp hàng trước cổng làng dài hàng cây số. Đường làng bay rợp cờ phướn màu vàng, ở giữa thêu quẻ Thuần Càn, ý nói người quá cố vĩnh biệt thế giới này vào giờ đại cát sẽ để lại cho dân làng nhiều điều may mắn, phúc lộc dồi dào. Làng Hoa Đào xưa có tên nôm là làng Kình. Chữ Kình có nghĩa là chống đối nên trong các loại đào thế, người chơi hoa cây cảnh làng Kình công phu tìm cho được cây đào có thế Kình thiên độc trụ đắt mấy cũng mua, để tưởng nhớ và tôn vinh truyền thống bất khuất của làng bao đời nay. Thời nào gặp buổi vận nước suy vi, kỷ cương băng hoại trong làng đều xuất hiện một bậc hào kiệt lãnh đạo dân làng nổi lên đấu tranh chống lại cường quyền ác bá. Ngay trong tổng, có ngôi làng lớn
05 Tháng Mười 20187:50 CH(Xem: 117)
Ông về hưu với quân hàm bốn sao một gạch. Đại uý Thoả như thế nghỉ hưu đã lâu. Suốt hai mươi lăm năm trong bộ đội, ông mãn nguyện với “ve áo” đó. Là mẫu người chất phác, trong sạch, ông đã phục vụ trong ngành hậu cần, nhưng bàn tay không bị dính bẩn, ông vẫn tự hào về điều ấy. Bà vợ khen ông là hiền lành tròn trịa, không mất lòng ai. Nhưng có lúc bà chê “Hiền quá hoá đần”. Nhà cửa tiện nghi đồ đạc trong nhà vẫn tềnh toàng cổ lổ. Toàn những thứ sắm từ những năm sáu mươi. Ông sống giản dị, nhiều khi quá quê mùa. Ông không bao giờ mặc quần áo may bằng sợi tổng hợp (đa-công, pô-li-ét-tơ). Ăn uống thế nào xong thôi, không uống rượu, không mê một món gì khác. Bà Thoả là dân gốc Thái Bình, thường bị chê là dân Thái “Lọ”. Năm Ất Dậu chết đói đầy đường, do tội của Phát-Xít Nhật gây ra. Theo bố mẹ anh em lây lất kéo nhau lên Hà Nội kiếm ăn, cả nhà chết dần chết mòn, lê lết đến ga Hàng Cỏ thì chỉ còn một mình cái đĩ Tũn, là bà, sống sót. Bà không nhớ và không hiểu tại sao bà còn sống được.
28 Tháng Chín 20186:59 CH(Xem: 198)
Chỉ trong thời gian ngắn, nhiều người nổi tiếng đã lần lượt rời bỏ cuộc sống: nhạc sĩ Tô Hải, nhà báo Bùi Tín, cựu Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain, và gần đây nhứt là chủ tịch nước Trần Đại Quang. Mỗi cái chết đều tạo nên những phản ứng xã hội khác nhau, tùy theo góc nhìn. Trong truyện ngắn dưới đây của nhà văn Khuất Đẩu: Chôn đứng, người chết chỉ là một kẻ vô danh, bình thường. Điều không bình thường là bởi quá giàu, nên ông ta không cam chịu vô danh, phải có được cái danh mình muốn, bằng cách đi mua. Và không chỉ khoa trương trong lúc sống, ông ta còn nghĩ ra lắm chuyện cầu kỳ trong cái chết, buộc con cháu phải làm những việc kỳ quặc chưa ai từng làm… Tất nhiên, ông có thể sai khiến con cháu trong nhà bất cứ điều gì, nhưng lại không thể sai khiến thiên nhiên, trong đó có mưa bão, sấm sét…