DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,866,070

Đào Hiếu - Chó Phản Biện

10 Tháng Ba 20185:10 CH(Xem: 894)
Đào Hiếu - Chó Phản Biện

                         Chó Phản Biện

blank


Khi giận ai, hoặc để tỏ lòng khinh bỉ, quý vị thường chửi: “Đồ chó!” hoặc văn vẻ hơn thì nói: “Tư cách anh ta không hơn một con chó”. Tội nghiệp, loài khuyển chúng tôi cứ bị đem gán cho những gì xấu xa, hạ tiện, suốt cả ngàn năm nay mà không có cơ hội “phản biện”.
Thời xưa, không có Facebook đã đành, thời nay mạng Internet phủ sóng toàn cầu, thế mà chúng tôi vẫn không làm gì được, vẫn phải im lặng.
Có lẽ vì loài khuyển không có tiền mua laptop, nếu không, ít ra chúng tôi cũng phải gửi cho quý vị vài cái comments chẳng hạn như:
“Tại sao cái gì xấu cũng đổ cho chó?, sao không ai nói:” “Đồ con mèo!” hay: “Đồ con gà!”.
Đành rằng đôi khi cũng có người chửi: “Bẩn như lợn!” hoặc: “Ngu như bò!” nhưng đó chỉ là đánh giá về chuyện “vệ sinh phòng dịch” hoặc chuyện có liên quan tới cái chỉ số IQ, tuyệt nhiên không có ý xúc phạm phẩm giá như trong lời chửi ”Đồ chó!”
Phẩm giá của chúng tôi có gì mà quý vị cứ đem ra chà đạp?
Có ngon thì lên báo tranh luận đi, xem ai cao quý hơn ai. 



CHÚNG TÔI YÊU TỔ QUỐC



blank

Quý vị sẽ bỉu môi: 
Chó mà làm gì có “Tổ Quốc”.
Lầm to.
Trong thế chiến thứ 2, loài chó chúng tôi đã có bao nhiêu tấm gương “vị quốc vong thân”.
 
Những vị anh hùng khuyển từng được quân đồng minh huấn luyện để ra trận diệt xe tăng của Đức quốc xã. Chúng tôi mang bom, xông ra chiến trường, vượt qua hoả lực địch, phóng lên xe tăng của Đức và nổ tung, tiêu diệt địch. Hàng ngàn chiến sỹ khuyển đã hy sinh anh dũng cho tổ quốc và cho cả nhân loại. Chuyện “Lê Văn Tám” của Việt Nam chỉ là bịa đặt, nhưng những chiến sỹ cảm tử bốn chân chúng tôi là có thật.
Còn nữa, sự hy sinh của chúng tôi không chỉ dừng lại ở việc “đánh bom cảm tử” mà chúng tôi còn dám hy sinh vì sự nghiệp phục vụ nền khoa học vũ trụ của nhân loại.
Tháng 11/1957, tàu Sputnik 2 của Liên Xô đã đưa một người anh hùng của chúng tôi là đồng chí Laika lên quỹ đạo. Vào thời điểm ấy, kỹ thuật phóng phi thuyền còn thô sơ nên tàu Sputnik không có khả năng chống cháy khi trở về trái đất, vì vậy chuyến đi của Laika chẳng khác nào Kinh Kha vượt qua sông Dịch để vào nước Tần. Một đi không trở lại. Dân tộc khuyển chúng tôi đều biết rằng Laika vĩ đại sẽ chết khi trở về.
Và trên thực tế, đồng chí ấy đã hy sinh chỉ sau một thời gian ngắn khi phi thuyền Sputnik 2 rời bệ phóng, vì áp suất và nhiệt độ trong khoang tàu tăng đột ngột.


blank
Laika trong phi thuyền Sputnik 2

Về sau này, các nhà khoa học Liên Xô đã tiết lộ: “Sau 5 đến 7 giờ bay, người ta không còn nhận được một tín hiệu nào về sự sống của Laika nữa”.
Đó là những tấm gương hy sinh cao quý của chủng loại chúng tôi cho tổ quốc và cho nhân loại.
Còn quý vị?
Quý vị đang làm cái giống gì cho tổ quốc, mà để Việt Nam mất dần lãnh thổ. Giặc Tàu tràn vào Việt Nam đủ mọi ngõ ngách: chiếm biên giới phía Bắc, chiếm Hoàng Sa, Trường Sa, lập căn cứ quân sự, chiếm Tây nguyên và diễu võ giương oai cả Hà Tĩnh, Huế, Đà Nẵng, Nha Trang… rồi làm mưa làm gió trên không phận Sài Gòn? 
CHÚNG TÔI CHUNG THUỶ

Chắc quý vị đều biết trong chủng tộc khuyển có một “vĩ nhân” nổi tiếng khắp thiên hạ, từng làm hàng triệu người rơi nước mắt. Nhật Bản làm phim, Mỹ cũng làm phim, đó là chú chó Hachiko.




blank



Hachiko có người chủ là giáo sư Ueno. Vị giáo sư này đã nuôi Hachiko từ nhỏ. Khi Hachiko lớn khôn, sáng sáng cậu ấy tiễn chủ ra ga Shibuya để đến trường đại học, và chiều đến, cậu ấy lại ra ga đón giáo sư trở về trên chuyến tàu quen thuộc. Ngày nọ, giáo sư bị đột quỵ ngay trên bục giảng. Hachiko không hề biết tin ấy.
Chiều hôm đó Hachiko vẫn ra ga đón giáo sư. Con tàu quen thuộc về đến sân ga nhưng không thấy giáo sư bước xuống.
Những ngày sau đó, những tuần sau đó, những tháng sau đó… Hachiko vẫn ra ga đón.
Và cậu ta đã ra ga đón người chủ thân yêu của mình trong vô vọng suốt… mười năm trời.
Hachiko già yếu và đã gục chết trong một cơn mưa tuyết trên sân ga Shibuya.
Còn quý vị, những con người kiêu hãnh, những kẻ vẫn thường mắng mỏ chúng tôi: “đồ chó!”… quý vị đã đối xử thế nào với đồng loại mình?
Quý vị từng nói: Nhân dân là “chủ” còn quý vị là “đầy tớ”, nhưng vừa thắng trận xong, quý vị đã gởi những “người chủ” của mình đi kinh tế mới, “mời” họ vào trại cải tạo, và ép họ ra biển. Sau đó là vét sạch tiền của, đất đai, nhà cửa… trong “chiến dịch đánh tư sản”.
Với bản chất như vậy, quý vị có tư cách gì để miệt thị chúng tôi?

CHÚNG TÔI TRỪ GIAN DIỆT BẠO



blank

Quý vị tự cho mình là sinh vật thượng đẳng, có trí tuệ cao và có rất nhiều… bằng tiến sỹ. Loài chó chúng tôi không có cái bằng ấy, nhưng chúng tôi chỉ cần đánh hơi là biết anh nào mang ma tuý, còn quý vị thì làm bộ thành lập những “đội đặc nhiệm chống ma tuý” nhưng thực chất là “buôn ma tuý”, bao che cho ma tuý.
Và chính những tay trùm tham nhũng hàng chục ngàn tỷ lại làm lãnh đạo những “uỷ ban chống tham nhũng nhà nước”.
Chúng tôi chỉ cần đánh hơi là phát hiện kẻ khủng bố, còn quý vị thì lại chính là kẻ khủng bố dân nghèo, cướp đất, phá nhà dân, đạp đổ cả những xe bán hàng rong của người lao động cùng khổ.
Chỉ cần một sai phạm nhỏ của dân như chạy xe máy không đội mũ bảo hiểm, là quý vị bắt vào đồn công an, và chỉ qua một đêm là đương sự đang sống bỗng “chuyển sang từ trần” bằng cách lấy cọng thun luồn quần đùi ra treo cổ.
Loài khuyển chúng tôi tự hào là chưa bao giờ giết đồng loại, còn quý vị thì giết không từ một ai.
Vi phạm luật giao thống cũng giết, lấn chiếm lòng lề đường cũng giết, giành gái trong quán bia ôm cũng giết.
Mà đâu phải chỉ có dân thường bị giết. Cỡ quan lớn như “Chú Sáu”, như Phạm Quý Ngọ, Nguyễn Bá Thanh… quý vị cũng cho đi tàu suốt. Chưa kể bộ trưởng quốc phòng, chủ tịch nước, uy quyền là thế mà quý vị cũng đẩy họ vào tình cảnh “sống không bằng chết”… thì nói chi tới dân tộc khuyển chúng tôi, quý vị tàn sát tới cỡ nào?
Hàng ngày, trên cái đất nước Việt Nam lạc hậu này, có cả triệu người anh em của chúng tôi bị quý vị thui sống, đưa vào lò mổ, đập đầu, thọc huyết… chỉ để cho quý vị ăn nhậu, nói phét, đánh lộn, chửi thề.
ĐM. Bộ quý vị tưởng chúng tôi không biết chửi thề hả?
Rõ ràng là cái giống “người” của quý vị không đáng để đem so sánh với chúng tôi, đừng nói tới chuyện quý vị dám ngạo mạn chửi bới chúng tôi là “đồ chó”.


Ngày 5/2/2018
ĐÀO HIẾU
(từ: DĐTK)


*
Mời tìm đọc:

Amazon Sấp Ngửa

 Bạch hóa Thái thượng hoàng
trưởng tân truyện

Đạo và thằng gian
Ảo Vọng

(từ: Sấp Ngửa)

Amazon Mẫu Hệ

 

*

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

*


Mua bán nhà


- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.
- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.
Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:
Marvin Trần
(714) 768-8810

Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình
Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý


scan_pic0296-content



*


Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S

Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín
Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại
Gọi ngay:

Hoàng Anh

        (714) 724-5699


scan_pic0035-contenthoang_anh_1_0-content





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09 Tháng Mười Hai 20187:27 CH(Xem: 62)
Ngay tự đầu thập niên 1970, tiếng thơ Phạm Cao Hoàng xuất hiện trên nhiều tạp chí văn học ở miền Nam, như Văn, Văn Học, Bách Khoa, Vấn Đề… đã tạo được sự chú ý đặc biệt từ văn giới. Với hai thi phẩm xuất bản lần lượt các năm 1972, là “Đời Như Một Khúc Nhạc Buồn,” rồi “Tạ Ơn Những Giọt Sương” năm 1974, tên tuổi Phạm Cao Hoàng trở thành một trong những thi sĩ được đông đảo độc giả thời đó, yêu thích. Không chạy theo xu hướng thời thượng ở thời điểm kể trên; thí dụ xu hướng chống chiến tranh, hay khuynh hướng mang “buồn nôn” (ảnh hưởng triết lý hiện sinh của Jean Paul Sartre) vào văn chương. Ông cũng không cho thấy có chút ý hướng biểu diễn chữ, nghĩa một cách khinh bạc (trong khi đời thường mưu cầu chức tước), với những ý niệm triết lý xào nấu, mang đầy tính khoe khoang… “đe dọa!” Họ Phạm lặng lẽ đem mình ra khỏi trào lưu, xốc nổi thời thế. Ông tự tin, thanh thản với những đường bay thi ca bình thường mà sâu sắc, giản dị mà cảm động, qua những chủ đề, tưởng như tầm thường mà,
06 Tháng Mười Hai 20186:42 CH(Xem: 160)
Tôi gặp nhà văn Thụy Vũ lần đầu tại nhà riêng của nhà thơ Ý Nhi nhân một dịp bà ghé qua Sài Gòn. Cuộc gặp mặt có nhiều người tham dự, có đồng nghiệp và có cả người là học trò của bà trước kia. Hôm ấy, khoảng tháng 9 năm 2017, bà nói nhiều chuyện, từ chuyện viết lách cho đến những giai thoại trong giới văn chương trước 1975 rồi dẫn đến cả những kỷ niệm đời sống riêng tư. Bà nói chuyện vui vẻ, hóm hỉnh cho dù trong tất cả những điều bà kể đều có bóng dáng những nỗi thất vọng, buồn bã, bất lực mà người nghe không khỏi cảm thấy ái ngại. Nghe bà kể bằng một giọng diễu cợt về những nỗi đau và số phận hẩm hiu của chính bà cứ như đang nghe bà nói về nỗi đau và số phận của một ai khác. Tôi nghĩ không dễ gì có thể tự trào được như vậy nếu bà không có một nghị lực phi thường để vượt qua nghịch cảnh và vượt qua cả chính mình. Sau cuộc gặp gỡ lần đó, bà phát hiện mình ung thư, bị cắt 2/3 dạ dày. Tôi vẫn thường tự hỏi cái gì làm cho một người thấy mình có nhu cầu phải cầm bút.
03 Tháng Mười Hai 20189:59 CH(Xem: 152)
Du Tử Lê đến với thơ tình từ thập niên 60, và trở thành khuôn mặt tên tuổi nơi hải ngoại. Với Du Tử Lê, ngôn ngữ, tình yêu là lẽ sống mầu nhiệm trong sáng tạo nghệ thuật. Với Hiến Chương Tình Yêu, thơ Du Tử Lê, "còn lời đường mật nào hay hơn, quyến rũ hơn"? được Nguyên Bích viết thành nhạc phẩm: "Khi em lạnh tôi biến thành ngọn lửa. Đốt yêu thương than nóng hực ân tình. Cả nghìn chương chỉ chép chuyện đôi ta. Khi em viết tôi biến thành giấy bút". Chàng Du Tử nòi tình nầy ru tình nhân qua Một đời Để Nhớ, nhạc của Song Ngọc "Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời. Buổi chiều chăn gối thiếu hơi ai. Em đi để lại hồn thơ dại. Tôi vó câu buồn sâu sớm mai" Bên cạnh Song Ngọc, Trần Duy Đức phổ thành ca khúc Chỉ Nhớ người Thôi Đủ hết Đời. Từ nơi xa xôi, Thái Tú Hạp ngỏ lời thăm hỏi qua Chiều Nhớ Hoàng Thành, Khúc Lan đem dòng thơ vào nét nhạc: "Em vẫn giữ bài thơ trong chiếc nón. Dù cho đời mưa nắng đuc Kim Luông. Mưa có buồn trên đôi bờ thương bạc. Em vẫn còn thắp lửa đợi
29 Tháng Mười Một 20186:59 CH(Xem: 431)
Tòa soạn nhận được email của một người ký tên là Hoàng Phương Nam, một cái tên lạ, chưa nghe trong giới Văn Học Nghệ Thuật, mà nội dung của email không phải là Thơ hay Văn, hay Phê Bình Văn Học. BBT định cho "qua phà" là xóa nó đi, nhưng khi đọc qua, chúng tôi thấy nội dung đề cập đến Trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị/Đà Lạt, và một số tên quen thuộc của cựu SVSQ NT1 cũng như Sĩ quan cơ hữu. Nội dung xoay quanh vấn đề những sinh hoạt của một cá nhân, có liên quan đến một số cựu SVSQ/CTCT/ĐL. Vì thế chúng tôi xin đăng email này để rộng đường dư luận, và cho có cái nhìn chung, đừng để những con sâu làm rầu nồi canh...Chúng tôi cũng mạn phép xin edit lại email để độc giả đọc sẽ dễ hiểu hơn, nhưng không thêm, bớt, hoặc sửa một câu, chữ nào. Câu, đoạn nào quan trọng, chúng tôi sẽ dùng chữ in đậm hoặc chữ nghiêng.
26 Tháng Mười Một 201811:48 SA(Xem: 175)
Tôi nghĩ, nếu ai kia bảo Đinh Hùng đã lẩn trốn vào tháp ngà để tìm lấy cho mình những phút giây thần tiên, huy hoàng hoặc để đắm chìm linh hồn trong niềm hoan lạc hưởng thụ; trốn chạy những đau thương đổ vỡ của cuộc đời thì e có phần thiên lệch, bất công. Bởi, nếu chúng ta cảm thông được tiếng thơ của một Chế Lan Viên qua “Điêu Tàn” – một khoảng trời thâm u, thê thảm, một huyệt mộ vùi sâu cơ đồ của cả một dân tộc – ai dám bảo Chế Lan Viên lánh xa sự thực phũ phàng để tìm về cõi mộng hầu thỏa mãn nhưng khát thèm êm ái, ve vuốt tâm hồn? Trái lại, Chế Lan Viên đã đau khổ gấp trăm ngàn lần cái đau khổ mà thường nhân phải gánh chịu, trong thực thể xã hội đương thời! Cũng vậy, Đinh Hùng lẩn trốn thực trạng đau thương của thời thế bằng cách trầm mình trong thiên đường tình ái. Nhưng chính tại cõi trú thanh sắc nặng phần lãng mạn này, nhà thơ đã đau khổ thêm một lần nữa. Thế giới phấn hương, hoa bướm chẳng những không giúp nhà thơ quên bớt dằn vặt, vò xé mà nó còn tạo thêm hoàn cảnh để