DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,846,688

Nguyễn Minh Phúc - cõi về im lặng

29 Tháng Năm 201810:23 SA(Xem: 585)
Nguyễn Minh Phúc - cõi về im lặng


Nguyễn Minh Phúc



blank


cõi về im lặng

 

một mai im dấu bên đời

nẻo về bụi cát đầy trời bão giông

còn chăng sông đã trơ dòng

tàn khuya nỗi nhớ bềnh bồng sương rơi

 

cõi về còn lại mình tôi

hư vô quá những chiều trôi rã rời

ngồi nhìn mây trắng đơn côi

nghe đêm tóc bạc nghe tôi bàng hoàng

 

sầu khuya nến cháy hai hàng

từng hồi trống lạnh khua tàn cuộc chơi

mới hay chăn chiếu rã rời

đành thôi ngày tháng gọi đời cáo chung

 

về thôi...về với muôn trùng

bông lau đã rụng dế giun đã mời

cõi về lạnh buốt mình tôi

nghe sầu gió cuốn mây trôi phận người...

 

ngãi xuân


blank

 


mắt em đâu phải lá bùa

mà tôi mê mản lên chùa xin xăm

liếc nhìn sắc lẻm lá răm

tim tôi chết đứng âm thầm tương tư

 

môi em ươm mật ngọt lừ

miệng cười chúm chím xinh tươi trăng rằm

tôi về đuối giấc trăm năm

lơ ngơ bùa ngãi tối nằm không yên

 

má em xinh lúm đồng tiền

trời cho thêm nụ cười duyên hớp hồn

em làm tôi lỡ giấc nồng

khuya không ngủ được tốn công pha trà

 

da em như thể lụa là

thơm mùi trầm ngải ngọc ngà hương trinh

tôi say mê ngút cung tình

nhìn hình nhớ bóng một mình một thân

 

em ơi có nợ có nần

mới say bùa ngãi một lần phải không...

 

 

chiều cố quận


blank

 


nắng có rớt trên đường về cố quận

thương giùm ta nay bạc trắng mái đầu

con dế hát lời tình buồn u uẩn

gửi lại đời sầu mấy nhánh mưa ngâu

 

nầy mây trắng trôi về đâu buổi ấy

có hay đời như lau sậy ven sông

nghe cay mắt những buổi chiều thức dậy

chợt thấy mình tàn lụi giữa hư không

 

ta trở lại bến đò xưa đứng ngóng

sắt se lòng mây trắng buổi tàn thu

vầng trăng úa hắt hiu thời hoa mộng

nỗi sầu kia con sóng đổ xa mù

 

chiều cố quận có một người thắp nến

man mác hồn chìm đắm ngập câu kinh

ôm rời rã cõi trần gian chống chếnh

nghe nghìn sau mưa tạt buốt tim mình...

 


Nguyễn Minh Phúc
(Tác giả gởi)


                          *
                                              Mời tìm đọc:

                    Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa
                                                                                                          Click vào:

 https://www.amazon.com/Hon- Nam-Muoi-Lam-Vietnamese/dp/ 1986944972/ref=sr_1_1?ie=UTF8& qid=1524797088&sr=8-1& keywords=hon+nam+muoi+nam+tho

Amazon Sấp Ngửa

 Bạch hóa Thái thượng hoàng
trưởng tân truyện

Đạo và thằng gian
Ảo Vọng

(từ: Sấp Ngửa)

                                  Amazon Mẫu Hệ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Mười Một 20183:47 CH(Xem: 20)
Bao lâu rồi em chưa về thăm quê. Thăm lại những vui buồn thời con gái. Giậu mồng tơi che mát buổi trưa hè.
17 Tháng Mười Một 20186:58 SA(Xem: 31)
Mênh mông trời nước. về Cần-thơ với những đoạn rạch buồn. chim bay rồi biển trước. cá lội chiều sau sông (HU) Em còn nhớ? Đà lạt chiều Thu mộng mơ. Bồng bềnh gió. Níu vạt tóc ngây thơ. Bên đồi hoa, dã quỳ vàng ngát lối. (NQ)
16 Tháng Mười Một 20188:52 SA(Xem: 66)
Lăn qua – lăn lại – không tròn giấc. Cứ nghĩ vẩn vơ đến một người. Hình như họ ở nơi xa lắm. Mà cũng rất gần – trong tim thôi. Lời thơ viết mãi không thành ý
15 Tháng Mười Một 20188:36 SA(Xem: 50)
Thì cứ rót vòng quanh màu trà đậm. Chuyện muôn đời tiếng sấm nổ bâng quơ. Em có thấy đất trời kia thăm thẳm. (LTN)
14 Tháng Mười Một 20186:36 CH(Xem: 86)
Em có về không? Đêm nay lạnh. Mây đầy trời. Sao lẻ loi. Nghe từng tiếng gió. Rung cây lá. Khói thuốc vây quanh chỗ anh ngồi. Em có về không? Buồn lên ngôi. Mưa khuya hiu hắt ở bên đồi. Suối nguồn thơ thẩn về sông lớn.