DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,848,380

Huy Uyên - Mộng người ôm lên núi

20 Tháng Tám 20187:50 SA(Xem: 312)
Huy Uyên - Mộng người ôm lên núi


Huy Uyên


blank
tranh đinh cường


Mộng người ôm lên núi


Tháng giêng mùa sim nở
Biếc tím tận cuối đồi
Chiều sương rơi giọt áo 
Nghiêng che vai em tôi!

Ngày em quay trở về
Sầu gởi theo bóng núi
Chập chùng sương bóng mây
Tôi một đời đứng đợi

Mái nhà ai un khói
Ai đang thổi cơm chiều
Bên đồi sim chiều tối
Lá bên đường liêu xiêu

Làng quê êm thanh-bình
Đêm sao trời lấp lánh
Có hai mái đầu xanh
Tim rộn ràng hò hẹn

Đồi sim đêm trăng tỏ
Nước mắt người vây quanh
Ai một đời xa mãi
Đăm đắm nhìn lặng thinh

Hoa tím chiều xa xưa
Trên đồi ai còn đứng
Hoang trôi đi không về
Chôn sâu từng kỷ-niệm

Mộng người ôm lên núi ...
 
Lần quay lại Sài-Gòn


blank


Đêm trôi đi đâu trời đất Sài-Gòn
Vườn nhà người thơm mùi hoa sữa
Dỗ dành mãi chạy quanh con tim
Đầu đường thả dài cơn òa vỡ

Những sáng mai thức dậy
Lẩn quất quanh đây giọng cười
Người còn đó mà tôi nào thấy
Bóng chùm ma Sài-Gòn chết trôi!

Bước chân và những tháng ngày buồn
Chuyến xe đi về Chợ Lớn
Sầu xưa ai trải kín chợ Bến Thành
Đứng trước ngã ba
sửng sốt nhìn bàn tay năm ngón

Về chi đây xanh xao màu đời lá
Sài-Gòn trôi xuôi đám mây trời
Ra khơi xa mà lòng như đã
Tình-nhân xưa phụ rẩy tình xưa!

Về chi đây sau mấy mươi năm
Đứng giữa Sài-Gòn ôm mặt khóc
Hồn bao năm một cõi mê hoang
Trần-gian đó bây giờ đã khác

Lần quay lại Sài-Gòn
cầm nhầm quá-khứ
Dấu tích xưa trả lại ngày xưa
Mù lòa tối tăm đường hạnh-phúc
Chôn tháng năm ngã tư ngã bảy bơ-phờ

Tóc bạc trắng và tình đã phai
Tôi con chim mù lòa bói cá
Tôi lìa cành chiếc lá rụng rơi
Về đâu đây ơi Sài-Gòn phù-thủy ...

 
Phố ngủ Pleiku


blank


Một mình ly cà phê quán vắng
Đêm Pleiku thả sợi sương buồn
Môi người xưa một đời chát đắng
Ta xa nhau rồi sáng mai nụ hôn

Có phải em và mùa hè
Núi vây quanh nổi nhớ
Trái tim người mọc rêu
Thả bên ai chùm bộc phá

Tình rồi em có phôi pha
Treo lên cây niềm đau thập-tự
Lời cầu kinh im lặng phía nhà thờ
Những con đường 
những cặp tình-nhân chờ đợi

Màu sương lạnh quanh đây bảng lảng
Tôi, Pleiku mây nước mênh mông
Dưới mưa đèn nhà người ngắt quảng
Len lén niềm đau chà xát tận lòng

Đêm ngồi quán đợi em về
Nỗi nhớ bò dài hốt hoảng
Biển rộng hồ sâu tấc lòng Pleiku
Phố ngũ quên con đường da diết lạnh

Mù tăm lối quay về quê cũ
Em bây giờ thả bước nơi nao?
Đóng cửa bên ai quắt quay nổi nhớ
Linh-hồn tôi xiêu lạc cỏi đi về

Pleiku vội chôn huyệt mộ tình sâu
Hình như đêm qua mưa tới vội
Người còn ở lại níu đời nhau
Có còn hai mắt ngập ngừng lệ nhỏ

Ngậm ngùi tôi cả đời cay xót
Bài thơ thay bản di-chúc cuối cùng
Bu quanh quán khuya bầy rắn độc
Nghĩ về một nghĩa-trang, một thuở hư-không
Đêm đi qua phố ngủ Pleiku buồn...
 
Di-chúc tôi!


blank


Quán cà-phê đã vắng người
Lao lung tiếng hát bên trời dấu xưa
Từ em một lối đi về
Con đường đã cũ khuất che đoạn tình
Tôi cầm lên núi u-minh
Đốt quanh ký-ức đi tìm tuổi tôi
Mai sau dù đã xa người
Cũng xin giữ lấy nổi trôi dặm lòng
Tôi giờ một khúc hư-không
Dang tay nằm chết giữa thung lũng buồn
Nổi đau chôn lấp nghĩa-trang
Mộ tôi thắp nến hai hàng lệ rơi...


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20 Tháng Mười Một 20187:03 SA(Xem: 11)
Đưa ta qua sông Đồng Nai. Chuyến phà chồng chành sóng dữ. Thượng nguồn một đám mưa dầy. Rừng vừa quét ngang cơn lũ. Ầm ào nước đổ về xuôi.
18 Tháng Mười Một 20183:47 CH(Xem: 38)
Bao lâu rồi em chưa về thăm quê. Thăm lại những vui buồn thời con gái. Giậu mồng tơi che mát buổi trưa hè.
17 Tháng Mười Một 20186:58 SA(Xem: 44)
Mênh mông trời nước. về Cần-thơ với những đoạn rạch buồn. chim bay rồi biển trước. cá lội chiều sau sông (HU) Em còn nhớ? Đà lạt chiều Thu mộng mơ. Bồng bềnh gió. Níu vạt tóc ngây thơ. Bên đồi hoa, dã quỳ vàng ngát lối. (NQ)
16 Tháng Mười Một 20188:52 SA(Xem: 83)
Lăn qua – lăn lại – không tròn giấc. Cứ nghĩ vẩn vơ đến một người. Hình như họ ở nơi xa lắm. Mà cũng rất gần – trong tim thôi. Lời thơ viết mãi không thành ý
15 Tháng Mười Một 20188:36 SA(Xem: 57)
Thì cứ rót vòng quanh màu trà đậm. Chuyện muôn đời tiếng sấm nổ bâng quơ. Em có thấy đất trời kia thăm thẳm. (LTN)