DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,374,661

Vũ Ngọc Tiến - Chuyện thật làng Kình

Monday, October 8, 20189:35 AM(View: 2107)
Vũ Ngọc Tiến - Chuyện thật làng Kình

Chuyện thật làng Kình




Image result for tội ác csvn

 


Mấy ngày nay dân làng Hoa Đào xôn xao về lễ tang ông Đại Vĩ. Ngôi làng trồng hoa ven đô tỉnh H, nằm bên vệ hồ Đông yên bình thơ mộng bỗng nhiên ồn ào huyên náo khác thường. Dòng người sang trọng từ các nơi về phúng viếng đông như kiến cỏ. Xe ô tô đời mới đu loại, đắt tiền bạc tỷ cứ nối đuôi nhau xếp hàng trước cổng làng dài hàng cây số. Đường làng bay rợp cờ phướn màu vàng, ở giữa thêu quẻ Thuần Càn, ý nói người quá cố vĩnh biệt thế giới này vào giờ đại cát sẽ để lại cho dân làng nhiều điều may mắn, phúc lộc dồi dào.

Làng Hoa Đào xưa có tên nôm là làng Kình. Chữ Kình có nghĩa là chống đối nên trong các loại đào thế, người chơi hoa cây cảnh làng Kình công phu tìm cho được cây đào có thế Kình thiên độc trụ đắt mấy cũng mua, để tưởng nhớ và tôn vinh truyền thống bất khuất của làng bao đời nay. Thời nào gặp buổi vận nước suy vi, kỷ cương băng hoại trong làng đều xuất hiện một bậc hào kiệt lãnh đạo dân làng nổi lên đấu tranh chống lại cường quyền ác bá. Ngay trong tổng, có ngôi làng lớn liền kề phía Bắc toàn lũ đầu gấu du thủ du thực chuyên gây sự, bắt nạt các làng khác cũng phải kiêng sợ người làng Kình.

Thế nhưng đến thời hiện đại, làng Kình đô thị hóa, đổi tên thành làng Hoa Đào và khi thành phố mở rộng lại đổi tiếp thành phường Hoa Đào thì con người làng Kình dường như thay đổi hẳn. Họ trở nên nhu mì dễ bảo, nhất nhất tuân theo sự chỉ dẫn của con người vừa quá cố. Cái sự nổi tiếng của người làng Kình bây giờ là khai thác triệt để những kẽ hở của nhà nước nên cả làng giàu lên nhanh chóng bằng trốn thuế và buôn nước bọt. Vào làng Kình, đi khắp các nhà chẳng thấy ai quan tâm bàn chuyện quốc sự, chỉ nghe họ bàn tán về những mánh mung làm giàu hoặc cách xin điểm chạy bằng cho mình và cho con cái để giải quyết khâu oai. Chỉ trong vòng mười năm trở lại đây,làng Kình có cả một bị giáo sư, một bồ tiến sĩ.

Đương nhiên kẻ vừa quá cố phải có danh xưng giáo sư tiến sĩ Đại Vĩ là người giàu có, sang trọng, quyền thế nhất làng khỏi cần bàn cãi. Hắn ho ra bạc khạc ra tiền, có tên trong danh sách tỷ phú tiền đô theo bầu chọn của một tạp chí nổi tiếng thế giới. Mỗi lời của hắn là thánh chỉ vua ban không chỉ trong làng mà cả trong tỉnh H. Trục đường từ quốc lộ vào làng trải nhựa phẳng lì, bốn làn xe chạy và các công trình quan trọng như trụ sở ủy ban nhân dân xã, cổng làng, trạm điện, chợ tổng hợp, cụm đình-đền-chùa… đều được xây dựng mới bằng tiền của hắn to đẹp, hoành tráng nhất tỉnh. Người làng Kình, hễ ai có diễm phúc được hắn để mắt thu nạp làm đệ tử hay vợ bé đều giàu phất lên như tốc độ tên lửa. Nghe nói mấy năm trước làng Kình có một cô thi hoa hậu toàn quốc được giải á hậu, trở thành vợ bé hắn, lập tức ông bố cô này được con rể hờ bày cho một mẹo làm giàu rồi lại giúp đầu tư tiền để mua trữ hàng chục triệu lít xăng trước lệnh tăng giá ba ngày, gửi hàng tại kho của tổng công ty xăng dầu. Chỉ với một mẹo nhỏ đó, ông bố vợ hờ chỉ việc rung đùi ngồi chơi xơi nước, thỉnh thoảng ăn chia với đám chủ ngân hàng và  viên chức cấp cao ở mấy bộ ngành liên quan, thu về bộn tiền, xây biệt phủ nguy nga bên vệ hồ Đông.

Không ít người trong trong giới đại gia tỉnh H và cả nước nghe danh Đại Vĩ đều tự hỏi hắn là thằng nào mà ghê gớm vậy. Hắn có tên cúng cơm là Khổng Văn Bòng. Thuở hàn vi đám giang hồ trong tỉnh H gọi chệch đi là Bọng Xệ vì hắn mắc bệnh sa đì, cái của nợ to như chiếc rành tích cỡ bự, không thứ quần sịp nào vừa nên hắn phải may đo hàng tá mỗi lần. Thường thì kẻ mắc bệnh này khoản kia rất yếu, nhưng hắn thì lại cực mạnh, bởi mỗi lần lâm trận hắn uống loại thuốc đặc trị mua từ biên giới phía bắc nên “cần cẩu” cứng ngắc, to dài như của ngựa, thuốn sâu ngâm lâu hàng giờ mới xỉu. Cái tên Bọng Xệ được gái làng chơi gắn thêm hai chữ nữa là Bọng Xệ Vua Dùi. Em nào nghe danh ấy cũng phát khiếp đồn nhau lảng tránh.

Bọng Xệ khởi nghiệp bằng nghề thư ký đề, nhưng hắn khôn ngoan biết tự kiềm chế, năng nhặt chặt bị không như các thư ký đề khác hễ có tiền là mụ mẫm bao lô hay nuôi chết một con đề, cuối cùng vỡ nợ. Qua vài năm hắn tích cóp được kha khá liền thâu tóm các thư ký đề, lúc đầu ở huyện, sau mở rộng khắp tỉnh, trở thành ông chủ đề cỡ bự, trong tay nắm hàng ngàn thư ký đề có sừng có mỏ. Khi vốn liếng đã cỡ trăm tỷ, Bọng Xệ quyết định đổi hướng làm ăn lớn. Hắn triệu tập một số đệ tử ruột tuyên bố: “Nghề lô đề nhanh giàu nhưng không bền, gặp phải sếp công an cao thủ chủ tâm vỗ béo mình rồi làm thịt là xộ khám, thân bại danh liệt. Tao quyết bỏ nghề lập công ty xây dựng chuyên về trang thiết bị nội thất cao cấp, đắt tiền. Đứa nào theo tao góp vốn làm ăn càng tốt, còn không thì giải tán”. Thật ra đó chỉ là nước cờ ban đầu để Bọng Xệ thâm nhập vào thế giới đại gia trong ngành kinh doanh bất động sản và đầu tư xây dựng cầu đường theo các dự án BOT.

Hắn đã cất công nghiên cứu tìm hiểu chính trường tỉnh H. Thời buổi này kẻ có tiền xây biệt thự, biệt phủ hay mua căn hộ chung cư cao cấp đều là quan chức có máu mặt, chức càng to bổng lộc càng lớn thì tiện nghi nội thất phải cực xịn của Pháp, Đức, Ý, Tây Ban Nha… Mỗi thứ bét ra cũng có giá hàng nghìn hay chục nghìn đô. Hắn vung tiền nhập thiết bị toàn loại hảo hạng và cất công dò la, lên danh sách những đối tượng cần tiếp cận. Thiết bị hắn cung cấp cho họ giá chỉ bằng một nửa giá thị trường lại bảo hành lâu dài, sẵn sàng thay cái mới nếu gia chủ không vừa ý.

Chỉ trong thời gian ngắn, Bọng Xệ đã có cả mớ các ông anh bà chị quyền uy khét tiếng che chở và hợp tác làm ăn trong các dự án khủng hoặc những lô đất vàng để xây dựng chung cư cao cấp. Tiếng lạ đồn xa, hắn mở rộng quan hệ anh em với các sếp ngoại tỉnh hoặc trung ương dễ ợt. Tuy nhiên, hắn vẫn chưa thỏa mãn, thường nói với các đệ tử: “Kiểu gì tao cũng sẽ phải tìm cách buôn vua, chỉ có buôn vua lãi mới to và quyền uy phải át tất thảy đám đại gia cả nước tao mới hả”.

Vận may đã đến, họ Khổng của hắn là họ to, có cả một ban liên lạc họ Khổng bề thế, trong đó có một Cụ Lớn rất nhiệt tình với việc họ. Trong một kỳ đại hội họ Khổng toàn quốc, Bọng Xệ hào phóng vung cả chục tỷ để mua được chức Trưởng ban Liên lạc, chụp chung với Cụ Lớn vài tấm hình thân mật nhân dịp khánh thành ngôi mộ và nhà tưởng niệm cụ tổ họ Khổng ở Việt Nam. Thanh thế Tập đoàn Đầu tư Xây dựng và Thương mại Quốc tế Hoa Đào ngày một lớn thì cái tên Khổng Văn Bòng không còn phù hợp với cương vị ông chủ tập đoàn. Hắn bỏ tiền thuê các nhà báo, nhà khoa học tiếng tăm viết bài về họ Khổng và truyền thống đấu tranh chống cường quyền của làng Hoa Đào, xưa là làng Kình, với điều kiện hắn đứng tên tác giả với bút danh giáo sư tiến sĩ Đại Vĩ. Đến Cụ Lớn hắn còn mua được thì cái học hàm giáo sư, học vị tiến sĩ chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.

Sau mấy ngày phúng viếng dềnh dang, tiếp đến lễ cầu siêu cho người quá cố có hàng trăm tăng ni Phật tử trong vùng tham gia. Hôm nay là ngày cử hành lễ an táng doanh nhân yêu nước, người con ưu tú của làng Kình bất khuất, giáo sư tiến sĩ Đại Vĩ. Ông phó chủ tịch tỉnh H – trưởng ban lễ tang long trọng đọc bài điếu văn lâm ly thống thiết, bày tỏ lòng tiếc thương vô hạn với giáo sư tiến sĩ Đại Vĩ không may qua đời trong một tai nạn giao thông, trên đường đi dự lễ khánh thành một công trình lớn do ông làm chủ đầu tư.

Giữa lúc mọi người cúi đầu mặc niệm trong tiếng nhạc bài hồn tử sĩ, bỗng trên Facebook xuất hiện mấy bức ảnh bóc trần sự thật về cái chết của doanh nhân Khổng Đại Vĩ tức Bọng Xệ. Bên cạnh bức ảnh xác chết lênh láng máu là một bức ảnh đặc tả cái của nợ to tướng bị cắt rời, mổ banh ra với hai hòn cà to bằng quả trứng ngỗng. Tác giả status tự nhận mình là thủ phạm vì mười lăm năm trước bị Bọng Xệ cướp vợ, giờ lại còn phá đời con gái của anh ta chưa đầy mười tám tuổi nên chẳng còn thiết sống nữa. Ai muốn tìm xác hung thủ đã tự tử sau vụ án mạng hãy đến vệ hồ cuối làng Kình khắc rõ… 



Sài Gòn 2/10/2018
Vũ Ngọc Tiến
(từ: VV)



                                   *
                                                            Mời tìm đọc:

                           Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa
                                                                                                          Click vào:

 https://www.amazon.com/Hon- Nam-Muoi-Lam-Vietnamese/dp/ 1986944972/ref=sr_1_1?ie=UTF8& qid=1524797088&sr=8-1& keywords=hon+nam+muoi+nam+tho

Amazon Sấp Ngửa

 Bạch hóa Thái thượng hoàng
trưởng tân truyện

Đạo và thằng gian
Ảo Vọng

(từ: Sấp Ngửa)

                                  Amazon Mẫu Hệ

 



Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, September 18, 20207:23 AM(View: 133)
Trước khi đi lính, tôi cũng đã nghe nhiều người kể chuyện, đi Sĩ Quan Đà Lạt bị huấn nhục dữ dội lắm, tôi chưa biết được nên không tưởng tượng nổi, đến khi tụi tôi dừng xe tại cổng Anh Đào, đứa nào đứa nấy cũng lê thê lếch thếch vì đi đường mệt mỏi, tuy ''đi máy bay quân sự'' nhưng chỉ được ''ngồi trên sàn'' nên ai nấy cũng nhừ người, lại thêm những quân trang quân dụng mang theo như balô, nón sắt,''sac marin'' nặng trĩu áo quần, vật dụng, nên khi xuống xe GMC, các Niên Trưởng khóa 1, quần áo kaki vàng, bê rê xanh đậm, phu-la xanh, thắt dây lưng cổ truyền, ra dàn hàng ngang đứng đón là tôi thấy mệt xỉu rồi. Khi các niên trưởng hô,''các anh bắt đầu chạy theo tôi'' tôi ôm xắc ma-ranh, vai mang ba- lô và chạy. Ơi những hòn đá cuội bên đường, ơi những đồi thông, ơi ''những hoa mộng'' như Đồi Cù, Rừng Ái Ân, Thung Lũng Tình Yêu ở đâu không thấy, chỉ thấy trước mắt tôi là bạn bè đang tơi tả. Từng tốp Niên Trưởng chia nhau ra ''quần'' chúng tôi, hết tốp nầy đến tốp khác, nhiều lúc mệt quá
Tuesday, September 15, 20207:32 PM(View: 165)
Nhật Tiến cầm bút rất sớm, từ thuở học sinh đã mơ làm văn sĩ, lập bút nhóm có tên là Gieo Sống, có truyện ngắn đầu tay Chiếc nhẫn mặt ngọc được đăng trên báo Giang Sơn, năm ấy Nhật Tiến mới 15 tuổi. Di cư vào Nam năm 1954; ban đầu sống ở Đà Lạt, Nhật Tiến viết kịch truyền thanh cho Đài tiếng nói Ngự Lâm Quân (thời còn Hoàng Triều Cương Thổ). Ít lâu sau đó, gia đình Nhật Tiến dọn về Sài Gòn. Không tốt nghiệp trường sư phạm nào nhưng năm 21 tuổi anh đã bắt đầu đi dạy học môn Lý Hoá tại các trường trung học tư thục, ban đầu ở các tỉnh Miền Tây như Bến Tre, Mỹ Tho ba năm sau đó mới về sống hẳn ở Sài Gòn. Truyện dài đầu tay Những người áo trắng được khởi viết và hoàn tất khi Nhật Tiến đang còn là một thầy giáo tỉnh lẻ. Tới Mỹ, không còn sống bằng nghề dạy học, Nhật Tiến đi học về máy điện toán/ hardware và sau đó làm cho một hãng Nhật đủ 15 năm trước khi nghỉ hưu. Tại hải ngoại, Nhật Tiến tiếp tục viết và xuất bản sách, sinh hoạt Hướng Đạo, hoạt động cứu trợ thuyền nhân. Hiện cư ngụ ở
Monday, September 14, 20206:43 AM(View: 432)
Những buổi chiều sau khi đi học quân sự ở trường Võ Bị Quốc Gia về, hay các buổi học Văn Hóa trên Đại Giảng Đường về, chúng tôi được sắp hàng ngay ngắn để vào Phạn Xá để ăn cơm chiều. Tôi không hiểu chữ Phạn Xá lấy ở đâu ra. Phạn có nghĩa là ăn (có lẽ thế). Phạn Xá là Phòng Ăn. Nhưng dùng chữ Phạn Xá (có lẽ) nó lạ hơn, trang trọng hơn, nó cho người nghe có cảm giác mình vào ăn ở một căn phòng sang trọng. (hay đại tá Lâm Ngươn Tánh là người Việt gốc Hoa nên muốn dùng chữ Tàu cho có vẽ kiểu cách). Thật ra Phạn Xá của trường cũng chẳng có gì sang trọng. Căn phòng lớn, lợp bằng ngói micro ximăng màu xám, thềm tam cấp bước vào Phạn Xá cũng bằng xi măng. Nơi phòng ăn này cũng là một nơi các niên trưởng đã "huấn nhục" tụi tôi bằng mọi cách, như đem những bức thư tình từ các "nàng" ở các miền quê gởi lên thăm các chàng ở đây. Bức thư được đọc lên cho mọi người cùng nghe và "người nhận thư" phải giải thích mọi điều trong thư, cho các niên trưởng nghe và các anh em học viên cùng nghe. Có khi
Tuesday, September 8, 20208:43 PM(View: 370)
Anh em SVSQ nghe tin ông đi cũng thở phào nhẹ nhỏm, bởi vì ông là một chỉ huy trưởng rất "rết lô", nói theo nghĩa bình thường là ông khám súng, khám doanh trại, khám rất kỹ, nhưng về chiến thuật bộ binh, thì ông không biết gì, để đến nỗi, khi địch đánh vào trường khiến hơn 40 tu sĩ tuyên úy Phật Giáo, Thiên Chúa Giáo, Tin Lành và một số SVSQ Khóa 2 chết. Xác của họ đã được bỏ vô hòm, chất đầy cả đại giảng đường, thật là những ngày bi thảm. Nhưng rút cuộc rồi ông cũng ung dung thăng chức tướng và đi nhận nhiệm vụ mới, ngon lành. Đại tá Nguyễn Quốc Quỳnh là một đại tá Bộ Binh. Ông xuất thân Khóa 4 trường Võ Bị Quốc Gia. Đọc trong bản tiểu sử, đại tá Quỳnh đã từng là tỉnh trưởng tỉnh Quảng Trị, Trưởng Phòng 5 Bộ Tổng Tham Mưu...Đại khái là Đại tá Quỳnh cũng đã giữ một số chức vụ quan trọng trong thời gian trước đây. Nên khi ông về làm chỉ huy trưởng, đám SVSQ chúng tôi vui hơn. Trong cách giao tiếp, ông rất thoải mái, tuy nhiên chúng tôi vẫn luôn giữ lòng kính trọng ông.
Friday, September 4, 20207:03 AM(View: 293)
Thiền Sư Nhất Hạnh sinh năm 1926, đã 94 tuổi đời, 78 tuổi đạo, 60 năm rong ruổi Đường Xưa Mây Trắng, hiện đã trở lại chùa Từ Hiếu, nơi khởi nghiệp, chờ ngày viên tịch. Đời thế gian đã khép lại, mọi bỉ thử của thế gian cũng trôi đi theo luật vô thường, cái còn lại là hào quang trí tuệ sắc bén, một luồng giác âm vang vọng Đông Tây, một vết chân tinh tiến đầy nghị lực… Người sau, dù là Phật tử hay không, dù Tây hay Ta, dù tả hay hữu, đã là trí thức, muốn tỉnh thức, muốn tu luyện Tâm Thân, muốn giải thoát khỏi hờn giận đau thương của cuộc sống, không thể không đọc sách, không thể không nghe video ghi âm thuyết pháp Nhất Hạnh , và càng đọc, càng nghe, càng sực tỉnh, càng hiểu chính mình hơn, càng sáng nghĩa hơn. Thời 1950-60 kinh sách thì ít ỏi mà sách bàn về Đạo Phật thì nhiều : Mở đầu với cuốn Phật Giáo Đại Quan của Phạm Quỳnh, Phật Lục của Trần Trọng Kim... thời tiền chiến, tiếp nối với các sách vở rất thâm hậu của học giả Nguyễn Đăng Thục, Thu Giang Nguyễn Duy Cần, Đoàn Trung Còn,