DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,376,856

Phương Uy - Mất Tích

Monday, October 22, 201810:25 PM(View: 1611)
Phương Uy - Mất Tích

Mất tích

Image result for mất tích
          
“Không còn thời gian để yêu nhau nữa đâu. Chúng ta không còn thời gian nữa”. Những lời J nói lúc trước, nay lại lùng bùng trong tai Q. Những thời hạn kề cận nhau, thúc hối làm Q nghẹt thở. Mà, lắm lúc Q nghĩ, chúng ta đã thật sự yêu nhau chưa?
Không còn thời gian để yêu nhau nữa đâu. Cuộc xâm thực đã lấn dần vào sát vách, sát cuộc sống của Q. Ngủ một giấc, tỉnh dậy, mọi thứ đảo lộn tất cả. Người hôm qua đi ngủ cùng mình, sáng thức giấc đã thành người khác. Những khuôn diện loang loáng lướt qua trước mắt nàng. Ngủ một giấc, sáng ra, người yêu quý đã rời xa rất xa rồi, J đi mà không từ giã, không một lời từ giã. Ngủ một giấc, sớm mơi, Q thành kẻ mồ côi. Nàng chạy, và bơ vơ trong chính cuộc đời mình, như chiếc kim giờ lẻ loi trên mặt đồng hồ không có số. Ngủ một giấc, tỉnh ra, có khi mình thành khách trong chính ngôi nhà của mình. Ngủ một giấc, tỉnh dậy, những giấc mơ lũ lượt qua đời.

Mọi thứ tua nhanh vùn vụt trước mắt . Một năm trôi qua, một trăm năm nữa trôi qua, mắt J nhòe nhòe, một ngàn năm trôi qua, hai ngàn năm, J nhẩm tính trong đầu, bằng số tuổi Jesu, ba ngàn năm, bốn ngàn năm. Chiều dày của năm tháng không dạy khôn J được điều gì. J vẫn cứ là cậu bé con ngây thơ ngồi bên ghế gỗ. Những năm tháng mỏi mòn không làm cho J lớn hơn, J vẫn nhó thó và đứng chưa cao hơn cạnh bàn. Tuổi chất chồng như đá núi, ngày tháng kỉ lưu bao nhiêu lần sinh nhật của J trong kho dữ liệu, cũng không làm J trưởng thành hơn, J mãi mãi cứ là đứa trẻ con, hồn nhiên cười giữa cuộc đời, nụ cười thuần khiết ngây ngô.

Không còn thời gian để yêu nhau nữa đâu. Sau một giấc ngủ dậy, một giấc mơ bỏ mình ra đi. Alice đã bỏ trốn khỏi bữa tiệc của các quân bài tây và mang theo một chiếc bánh răng đồng hồ, nên thời gian cứ vùn vụt trôi, không còn chiếc bánh răng để kìm hãm, nên những vòng xoay dần tăng tốc. Những quân bài đang nghi kị và chia rẽ nhau. J ở phía đen, hiển nhiên rồi, và Q cũng thế. Nhưng sao J đi mãi không về? Sao Alice cũng đi mãi không về?

Không còn thời gian để yêu nhau nữa đâu. Một giấc mơ nữa ra đi. Timeline trôi vùn vụt trên đường biên, trôi vùn vụt qua những đường biên. Những đường biên mà các quân bài đỏ không thèm gìn giữ nữa. Chúng đạp lên các giới hạn và chạy vùn vụt theo những hiển thị trên dòng thời gian. Những con đầm rô mang khuôn mặt nanh ác, đôi mắt híp hằn học một ánh nhìn. “Đừng chạy nữa, đừng cuốn mọi thứ đi nữa”- những quân đen rên rỉ van cầu. Đôi mắt lạnh lẽo của những quân đầm rô càng lạnh hơn”. Thay vì van xin rền rĩ, các người sao không thử hỏi mình, các người đã làm gì cho cục diện này chưa?”.

Không còn thời gian để yêu nhau nữa đâu, sau một giấc ngủ, lại một giấc mơ ra đi không quay lại. Trên timeline, những quân già rô tóc trắng vẫn cứ nở nụ cười đông cứng. Nụ cười khi nhìn những lũ 3 đen xô đẩy nhau chạy, những quân 4 đen chen lấn nhau bên vách núi, rơi xuống, là sẽ tan xương, rơi xuống, là sẽ cháy thành tro bụi trong dung nham nóng bỏng. Vài quân 5 đen đã cháy mất tích trong dung nham, và nụ cười ấy cứ mãi đông cứng trên mặt quân già rô tóc trắng. Bọn đen tụ tập dúm dó lại với nhau và trốn trong xó vắng, bàn tính gì ư, không có, bọn chúng chỉ yên lặng nhìn nhau, suy tư gì ư, không có, mọi thứ đã trở nên đờ đẫn, sau một giấc ngủ, mọi thứ đã đổi khác đi nhiều, sau một giấc ngủ, các quân bài đã không còn là một bộ bài thống nhất, sau một giấc ngủ, quân át vua đã bị cầm tù, sau một giấc ngủ, bình yên biến mất, bọn chúng bị rượt đuổi đến mệt nhoài.

“Không còn thời gian để yêu nhau nữa đâu”. Sau một giấc ngủ, tự nhiên Q thấy mình bị quăng vào cuộc bài, thay thế cho Alice, Alice đã mang theo báu vật và bỏ trốn, mặc kệ Q với cuộc diện tối tăm này. Q còn phải đi tìm J, Q tìm chưa được J cơ mà, mà J đi đâu? J đi vắng từ mùa xuân nào? Bao nhiêu mùa xuân đã trôi qua? Mười, hai mươi, ba mươi hay bốn mươi? J đã ở nơi nào sau mùa xuân ấy? Q không biết. J đã ra đi trên đám mây nào, trên ngọn sóng nào? Q cũng không biết. Bây giờ J ở núi cao rừng sâu hay biển cả mênh mông sâu thăm thẳm? Q cũng không biết. Vậy biết tìm J ở đâu?
Một ngàn năm Q đi tìm J, Q đi qua những con sông ngát tím lục bình, đi qua những bờ ruộng muỗm vàng bông lúa, những người con gái yếm nâu non. Q không tìm được J.

Một ngàn năm Q tìm J giữa đại ngàn, rừng sâu bỗng chốc mọc đền đài, bãi vắng hóa cung điện nguy nga gác tía, bóng trăng lồng qua cánh hải đường, ánh trăng thơm ngát mùi phấn nụ kinh đô. Q cũng không thấy J, J đang ở đâu?
Một ngàn năm Q tìm J trên biển sóng. Cát trắng trải dài tít tắp ba mươi sáu vạn ngày. Màn sa phất phới rũtrướng buông rèm, buổi hội ngộ của trai thanh gái lịch. Hẹn hò nhau một đời một kiếp. Q và J đã hò hẹn gì với nhau chưa? Nàng không biết, nàng không nhớ ra nữa. Nàng còn bận đi tìm J. Nhưng J ở đâu?

Một ngàn năm nữa, Q tìm J trên núi cao mòn mỏi. Những tàng cổ thụ xanh lá dần thay thế bởi những cột cao thế ngút trời mây. Q như con diều vướng vất trên những cọc ăng ten nhọn hoắc. Không phải cọc nhọn Bạch Đằng Giang. Nàng đứng nhìn mặt đất từ trên cao, nhưng không thấy, không thể thấy, không thể biết J đang ở phương nào.

Một ngàn năm , Q tìm J trên những đám mây mịt mờ. Nàng dõi tìm đôi mắt ngây thơ của J, đôi mắt ấy không phải là những đờ đẫn ánh nhìn như bọn bài đen mà Q giấu trong góc tối. Q tìm nụ cười thơ trẻ của J. Nụ cười làm nàng mát rượi những buổi trưa hè thả tóc nằm dài trên ghế, được chị gội đầu bằng thứ nước nấu thoảng hương nhài. Nhưng rồi nàng chỉ còn gặp những nụ cười rập khuôn mười như một vẫn thường chạy loáng thoáng trên màn hình ti vi. Không có nụ cười của J.

Không còn thời gian để yêu nhau nữa đâu. Sáng thức giấc, Q cố gắng nhớ ra giấc mơ hôm trước. Các quân bài đỏ tràn lan thành phố, tràn ngập cung điện, hai bên ngôi cao, những quân bồi cơ, bồi rô đứng giơ tay tung hô nhiệt liệt, đầm rô và đầm cơ lộng lẫy váy áo, át vua bị trói sau điện thờ. Bầy già, đầm đen, đứa bị may mắt, đứa bị may miệng, những vành tai bị cắt mất, các ngón tay cầm quyền trượng đã bị xén cụt, máu chảy tím bầm mặt đất. Q hốt hoảng nhìn quanh, đàn bài đen Q giấu không biết có bị gì không, chúng có bị bắt không? Có bị giam cầm không? Có bị may mắt khoét tai không? Nhưng Q không thấy đàn con yếu ớt của mình ở đây. Ngực Q nhẹ hẫng, ít ra bọn chúng còn chưa bị hành hạ gì. Q nhìn quanh tìm Alice, nhưng Alice chưa về.

Trong một giấc mơ  khác của Q, những quân bài đen lần lượt mất tích, hôm qua, bọn chúng còn chen chúc nhau trong góc nhà tối tăm của Q, sao hôm nay, có vẻ như lỏng lẻo? Bọn chúng đi đâu? Chúng không biết bây giờ ra đường là nguy hiểm lắm sao, bọn bài đỏ lùng sục khắp nơi, chúng giật tung váy áo của tụi con gái, sờ soạng túi quần của bọn con trai, nhưng bánh răng là Alice mang đi, bọn chúng có giữ đâu? Bọn chúng cũng nào biết nó đang được cất ở nơi nào. Những quân bài đỏ lại sẽ giam chúng vào ngục tối, tối hơn cả căn nhà Q đang chứa chấp bọn chúng.

Ở một giấc mơ khác của Q, đám bài đen đã bị tóm sạch và cột dây dắt về thành phố. Những khuôn mặt ngây ngô đờ đẫn, chúng xếp hàng thẳng tắp và bò bằng cả tay chân. Ôi, những đứa con của Q. Chúng đã trốn Q đi từ khi nào?

Ở một giấc mơ khác của Q, Alice đã trở lại, chiếc đồng hồ được lắp vào bánh răng còn thiếu, khục lên một tiếng rồi chậm chạp trở mình. Những quân bài được cởi trói ngồi la liệt trên mặt đất, nhưng chúng không tỉnh lại, không hề tỉnh lại.
Ở một giấc mơ khác của Q, Q thấy mình ngủ quên trong im vắng, gió cuốn xào xạc trên mái tôn, luồn qua khe cửa sổ, lạnh buốt, mùa thu đã sắp qua trên từng tàng lá úa. Q đã không còn đi tìm J, Q cũng không còn nhớ ra J là ai. Alice đã bước vào trang cổ tích đầy những hình vẽ, át vua đã làm chủ hôn cho lễ cưới lão già cơ. Các quân bài nắm tay nhau nhảy múa.

Gió luồn qua cửa chính, kéo lê thê trên mặt bàn, trên đó, các quân bài ngả nghiêng đỏ thắm mặt bàn, đỏ như màu máu.



                                                                     Phương Uy
                                                                                                                                                                                 (từ: VV)



*

Mời tìm đọc:

Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa
Click vào:

(từ: Sấp Ngửa)

 





Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, September 18, 20207:23 AM(View: 249)
Trước khi đi lính, tôi cũng đã nghe nhiều người kể chuyện, đi Sĩ Quan Đà Lạt bị huấn nhục dữ dội lắm, tôi chưa biết được nên không tưởng tượng nổi, đến khi tụi tôi dừng xe tại cổng Anh Đào, đứa nào đứa nấy cũng lê thê lếch thếch vì đi đường mệt mỏi, tuy ''đi máy bay quân sự'' nhưng chỉ được ''ngồi trên sàn'' nên ai nấy cũng nhừ người, lại thêm những quân trang quân dụng mang theo như balô, nón sắt,''sac marin'' nặng trĩu áo quần, vật dụng, nên khi xuống xe GMC, các Niên Trưởng khóa 1, quần áo kaki vàng, bê rê xanh đậm, phu-la xanh, thắt dây lưng cổ truyền, ra dàn hàng ngang đứng đón là tôi thấy mệt xỉu rồi. Khi các niên trưởng hô,''các anh bắt đầu chạy theo tôi'' tôi ôm xắc ma-ranh, vai mang ba- lô và chạy. Ơi những hòn đá cuội bên đường, ơi những đồi thông, ơi ''những hoa mộng'' như Đồi Cù, Rừng Ái Ân, Thung Lũng Tình Yêu ở đâu không thấy, chỉ thấy trước mắt tôi là bạn bè đang tơi tả. Từng tốp Niên Trưởng chia nhau ra ''quần'' chúng tôi, hết tốp nầy đến tốp khác, nhiều lúc mệt quá
Tuesday, September 15, 20207:32 PM(View: 200)
Nhật Tiến cầm bút rất sớm, từ thuở học sinh đã mơ làm văn sĩ, lập bút nhóm có tên là Gieo Sống, có truyện ngắn đầu tay Chiếc nhẫn mặt ngọc được đăng trên báo Giang Sơn, năm ấy Nhật Tiến mới 15 tuổi. Di cư vào Nam năm 1954; ban đầu sống ở Đà Lạt, Nhật Tiến viết kịch truyền thanh cho Đài tiếng nói Ngự Lâm Quân (thời còn Hoàng Triều Cương Thổ). Ít lâu sau đó, gia đình Nhật Tiến dọn về Sài Gòn. Không tốt nghiệp trường sư phạm nào nhưng năm 21 tuổi anh đã bắt đầu đi dạy học môn Lý Hoá tại các trường trung học tư thục, ban đầu ở các tỉnh Miền Tây như Bến Tre, Mỹ Tho ba năm sau đó mới về sống hẳn ở Sài Gòn. Truyện dài đầu tay Những người áo trắng được khởi viết và hoàn tất khi Nhật Tiến đang còn là một thầy giáo tỉnh lẻ. Tới Mỹ, không còn sống bằng nghề dạy học, Nhật Tiến đi học về máy điện toán/ hardware và sau đó làm cho một hãng Nhật đủ 15 năm trước khi nghỉ hưu. Tại hải ngoại, Nhật Tiến tiếp tục viết và xuất bản sách, sinh hoạt Hướng Đạo, hoạt động cứu trợ thuyền nhân. Hiện cư ngụ ở
Monday, September 14, 20206:43 AM(View: 557)
Những buổi chiều sau khi đi học quân sự ở trường Võ Bị Quốc Gia về, hay các buổi học Văn Hóa trên Đại Giảng Đường về, chúng tôi được sắp hàng ngay ngắn để vào Phạn Xá để ăn cơm chiều. Tôi không hiểu chữ Phạn Xá lấy ở đâu ra. Phạn có nghĩa là ăn (có lẽ thế). Phạn Xá là Phòng Ăn. Nhưng dùng chữ Phạn Xá (có lẽ) nó lạ hơn, trang trọng hơn, nó cho người nghe có cảm giác mình vào ăn ở một căn phòng sang trọng. (hay đại tá Lâm Ngươn Tánh là người Việt gốc Hoa nên muốn dùng chữ Tàu cho có vẽ kiểu cách). Thật ra Phạn Xá của trường cũng chẳng có gì sang trọng. Căn phòng lớn, lợp bằng ngói micro ximăng màu xám, thềm tam cấp bước vào Phạn Xá cũng bằng xi măng. Nơi phòng ăn này cũng là một nơi các niên trưởng đã "huấn nhục" tụi tôi bằng mọi cách, như đem những bức thư tình từ các "nàng" ở các miền quê gởi lên thăm các chàng ở đây. Bức thư được đọc lên cho mọi người cùng nghe và "người nhận thư" phải giải thích mọi điều trong thư, cho các niên trưởng nghe và các anh em học viên cùng nghe. Có khi
Tuesday, September 8, 20208:43 PM(View: 386)
Anh em SVSQ nghe tin ông đi cũng thở phào nhẹ nhỏm, bởi vì ông là một chỉ huy trưởng rất "rết lô", nói theo nghĩa bình thường là ông khám súng, khám doanh trại, khám rất kỹ, nhưng về chiến thuật bộ binh, thì ông không biết gì, để đến nỗi, khi địch đánh vào trường khiến hơn 40 tu sĩ tuyên úy Phật Giáo, Thiên Chúa Giáo, Tin Lành và một số SVSQ Khóa 2 chết. Xác của họ đã được bỏ vô hòm, chất đầy cả đại giảng đường, thật là những ngày bi thảm. Nhưng rút cuộc rồi ông cũng ung dung thăng chức tướng và đi nhận nhiệm vụ mới, ngon lành. Đại tá Nguyễn Quốc Quỳnh là một đại tá Bộ Binh. Ông xuất thân Khóa 4 trường Võ Bị Quốc Gia. Đọc trong bản tiểu sử, đại tá Quỳnh đã từng là tỉnh trưởng tỉnh Quảng Trị, Trưởng Phòng 5 Bộ Tổng Tham Mưu...Đại khái là Đại tá Quỳnh cũng đã giữ một số chức vụ quan trọng trong thời gian trước đây. Nên khi ông về làm chỉ huy trưởng, đám SVSQ chúng tôi vui hơn. Trong cách giao tiếp, ông rất thoải mái, tuy nhiên chúng tôi vẫn luôn giữ lòng kính trọng ông.
Friday, September 4, 20207:03 AM(View: 320)
Thiền Sư Nhất Hạnh sinh năm 1926, đã 94 tuổi đời, 78 tuổi đạo, 60 năm rong ruổi Đường Xưa Mây Trắng, hiện đã trở lại chùa Từ Hiếu, nơi khởi nghiệp, chờ ngày viên tịch. Đời thế gian đã khép lại, mọi bỉ thử của thế gian cũng trôi đi theo luật vô thường, cái còn lại là hào quang trí tuệ sắc bén, một luồng giác âm vang vọng Đông Tây, một vết chân tinh tiến đầy nghị lực… Người sau, dù là Phật tử hay không, dù Tây hay Ta, dù tả hay hữu, đã là trí thức, muốn tỉnh thức, muốn tu luyện Tâm Thân, muốn giải thoát khỏi hờn giận đau thương của cuộc sống, không thể không đọc sách, không thể không nghe video ghi âm thuyết pháp Nhất Hạnh , và càng đọc, càng nghe, càng sực tỉnh, càng hiểu chính mình hơn, càng sáng nghĩa hơn. Thời 1950-60 kinh sách thì ít ỏi mà sách bàn về Đạo Phật thì nhiều : Mở đầu với cuốn Phật Giáo Đại Quan của Phạm Quỳnh, Phật Lục của Trần Trọng Kim... thời tiền chiến, tiếp nối với các sách vở rất thâm hậu của học giả Nguyễn Đăng Thục, Thu Giang Nguyễn Duy Cần, Đoàn Trung Còn,