DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,932,515

Phương Uy - Mất Tích

22 Tháng Mười 201810:25 CH(Xem: 442)
Phương Uy - Mất Tích

Mất tích

Image result for mất tích
          
“Không còn thời gian để yêu nhau nữa đâu. Chúng ta không còn thời gian nữa”. Những lời J nói lúc trước, nay lại lùng bùng trong tai Q. Những thời hạn kề cận nhau, thúc hối làm Q nghẹt thở. Mà, lắm lúc Q nghĩ, chúng ta đã thật sự yêu nhau chưa?
Không còn thời gian để yêu nhau nữa đâu. Cuộc xâm thực đã lấn dần vào sát vách, sát cuộc sống của Q. Ngủ một giấc, tỉnh dậy, mọi thứ đảo lộn tất cả. Người hôm qua đi ngủ cùng mình, sáng thức giấc đã thành người khác. Những khuôn diện loang loáng lướt qua trước mắt nàng. Ngủ một giấc, sáng ra, người yêu quý đã rời xa rất xa rồi, J đi mà không từ giã, không một lời từ giã. Ngủ một giấc, sớm mơi, Q thành kẻ mồ côi. Nàng chạy, và bơ vơ trong chính cuộc đời mình, như chiếc kim giờ lẻ loi trên mặt đồng hồ không có số. Ngủ một giấc, tỉnh ra, có khi mình thành khách trong chính ngôi nhà của mình. Ngủ một giấc, tỉnh dậy, những giấc mơ lũ lượt qua đời.

Mọi thứ tua nhanh vùn vụt trước mắt . Một năm trôi qua, một trăm năm nữa trôi qua, mắt J nhòe nhòe, một ngàn năm trôi qua, hai ngàn năm, J nhẩm tính trong đầu, bằng số tuổi Jesu, ba ngàn năm, bốn ngàn năm. Chiều dày của năm tháng không dạy khôn J được điều gì. J vẫn cứ là cậu bé con ngây thơ ngồi bên ghế gỗ. Những năm tháng mỏi mòn không làm cho J lớn hơn, J vẫn nhó thó và đứng chưa cao hơn cạnh bàn. Tuổi chất chồng như đá núi, ngày tháng kỉ lưu bao nhiêu lần sinh nhật của J trong kho dữ liệu, cũng không làm J trưởng thành hơn, J mãi mãi cứ là đứa trẻ con, hồn nhiên cười giữa cuộc đời, nụ cười thuần khiết ngây ngô.

Không còn thời gian để yêu nhau nữa đâu. Sau một giấc ngủ dậy, một giấc mơ bỏ mình ra đi. Alice đã bỏ trốn khỏi bữa tiệc của các quân bài tây và mang theo một chiếc bánh răng đồng hồ, nên thời gian cứ vùn vụt trôi, không còn chiếc bánh răng để kìm hãm, nên những vòng xoay dần tăng tốc. Những quân bài đang nghi kị và chia rẽ nhau. J ở phía đen, hiển nhiên rồi, và Q cũng thế. Nhưng sao J đi mãi không về? Sao Alice cũng đi mãi không về?

Không còn thời gian để yêu nhau nữa đâu. Một giấc mơ nữa ra đi. Timeline trôi vùn vụt trên đường biên, trôi vùn vụt qua những đường biên. Những đường biên mà các quân bài đỏ không thèm gìn giữ nữa. Chúng đạp lên các giới hạn và chạy vùn vụt theo những hiển thị trên dòng thời gian. Những con đầm rô mang khuôn mặt nanh ác, đôi mắt híp hằn học một ánh nhìn. “Đừng chạy nữa, đừng cuốn mọi thứ đi nữa”- những quân đen rên rỉ van cầu. Đôi mắt lạnh lẽo của những quân đầm rô càng lạnh hơn”. Thay vì van xin rền rĩ, các người sao không thử hỏi mình, các người đã làm gì cho cục diện này chưa?”.

Không còn thời gian để yêu nhau nữa đâu, sau một giấc ngủ, lại một giấc mơ ra đi không quay lại. Trên timeline, những quân già rô tóc trắng vẫn cứ nở nụ cười đông cứng. Nụ cười khi nhìn những lũ 3 đen xô đẩy nhau chạy, những quân 4 đen chen lấn nhau bên vách núi, rơi xuống, là sẽ tan xương, rơi xuống, là sẽ cháy thành tro bụi trong dung nham nóng bỏng. Vài quân 5 đen đã cháy mất tích trong dung nham, và nụ cười ấy cứ mãi đông cứng trên mặt quân già rô tóc trắng. Bọn đen tụ tập dúm dó lại với nhau và trốn trong xó vắng, bàn tính gì ư, không có, bọn chúng chỉ yên lặng nhìn nhau, suy tư gì ư, không có, mọi thứ đã trở nên đờ đẫn, sau một giấc ngủ, mọi thứ đã đổi khác đi nhiều, sau một giấc ngủ, các quân bài đã không còn là một bộ bài thống nhất, sau một giấc ngủ, quân át vua đã bị cầm tù, sau một giấc ngủ, bình yên biến mất, bọn chúng bị rượt đuổi đến mệt nhoài.

“Không còn thời gian để yêu nhau nữa đâu”. Sau một giấc ngủ, tự nhiên Q thấy mình bị quăng vào cuộc bài, thay thế cho Alice, Alice đã mang theo báu vật và bỏ trốn, mặc kệ Q với cuộc diện tối tăm này. Q còn phải đi tìm J, Q tìm chưa được J cơ mà, mà J đi đâu? J đi vắng từ mùa xuân nào? Bao nhiêu mùa xuân đã trôi qua? Mười, hai mươi, ba mươi hay bốn mươi? J đã ở nơi nào sau mùa xuân ấy? Q không biết. J đã ra đi trên đám mây nào, trên ngọn sóng nào? Q cũng không biết. Bây giờ J ở núi cao rừng sâu hay biển cả mênh mông sâu thăm thẳm? Q cũng không biết. Vậy biết tìm J ở đâu?
Một ngàn năm Q đi tìm J, Q đi qua những con sông ngát tím lục bình, đi qua những bờ ruộng muỗm vàng bông lúa, những người con gái yếm nâu non. Q không tìm được J.

Một ngàn năm Q tìm J giữa đại ngàn, rừng sâu bỗng chốc mọc đền đài, bãi vắng hóa cung điện nguy nga gác tía, bóng trăng lồng qua cánh hải đường, ánh trăng thơm ngát mùi phấn nụ kinh đô. Q cũng không thấy J, J đang ở đâu?
Một ngàn năm Q tìm J trên biển sóng. Cát trắng trải dài tít tắp ba mươi sáu vạn ngày. Màn sa phất phới rũtrướng buông rèm, buổi hội ngộ của trai thanh gái lịch. Hẹn hò nhau một đời một kiếp. Q và J đã hò hẹn gì với nhau chưa? Nàng không biết, nàng không nhớ ra nữa. Nàng còn bận đi tìm J. Nhưng J ở đâu?

Một ngàn năm nữa, Q tìm J trên núi cao mòn mỏi. Những tàng cổ thụ xanh lá dần thay thế bởi những cột cao thế ngút trời mây. Q như con diều vướng vất trên những cọc ăng ten nhọn hoắc. Không phải cọc nhọn Bạch Đằng Giang. Nàng đứng nhìn mặt đất từ trên cao, nhưng không thấy, không thể thấy, không thể biết J đang ở phương nào.

Một ngàn năm , Q tìm J trên những đám mây mịt mờ. Nàng dõi tìm đôi mắt ngây thơ của J, đôi mắt ấy không phải là những đờ đẫn ánh nhìn như bọn bài đen mà Q giấu trong góc tối. Q tìm nụ cười thơ trẻ của J. Nụ cười làm nàng mát rượi những buổi trưa hè thả tóc nằm dài trên ghế, được chị gội đầu bằng thứ nước nấu thoảng hương nhài. Nhưng rồi nàng chỉ còn gặp những nụ cười rập khuôn mười như một vẫn thường chạy loáng thoáng trên màn hình ti vi. Không có nụ cười của J.

Không còn thời gian để yêu nhau nữa đâu. Sáng thức giấc, Q cố gắng nhớ ra giấc mơ hôm trước. Các quân bài đỏ tràn lan thành phố, tràn ngập cung điện, hai bên ngôi cao, những quân bồi cơ, bồi rô đứng giơ tay tung hô nhiệt liệt, đầm rô và đầm cơ lộng lẫy váy áo, át vua bị trói sau điện thờ. Bầy già, đầm đen, đứa bị may mắt, đứa bị may miệng, những vành tai bị cắt mất, các ngón tay cầm quyền trượng đã bị xén cụt, máu chảy tím bầm mặt đất. Q hốt hoảng nhìn quanh, đàn bài đen Q giấu không biết có bị gì không, chúng có bị bắt không? Có bị giam cầm không? Có bị may mắt khoét tai không? Nhưng Q không thấy đàn con yếu ớt của mình ở đây. Ngực Q nhẹ hẫng, ít ra bọn chúng còn chưa bị hành hạ gì. Q nhìn quanh tìm Alice, nhưng Alice chưa về.

Trong một giấc mơ  khác của Q, những quân bài đen lần lượt mất tích, hôm qua, bọn chúng còn chen chúc nhau trong góc nhà tối tăm của Q, sao hôm nay, có vẻ như lỏng lẻo? Bọn chúng đi đâu? Chúng không biết bây giờ ra đường là nguy hiểm lắm sao, bọn bài đỏ lùng sục khắp nơi, chúng giật tung váy áo của tụi con gái, sờ soạng túi quần của bọn con trai, nhưng bánh răng là Alice mang đi, bọn chúng có giữ đâu? Bọn chúng cũng nào biết nó đang được cất ở nơi nào. Những quân bài đỏ lại sẽ giam chúng vào ngục tối, tối hơn cả căn nhà Q đang chứa chấp bọn chúng.

Ở một giấc mơ khác của Q, đám bài đen đã bị tóm sạch và cột dây dắt về thành phố. Những khuôn mặt ngây ngô đờ đẫn, chúng xếp hàng thẳng tắp và bò bằng cả tay chân. Ôi, những đứa con của Q. Chúng đã trốn Q đi từ khi nào?

Ở một giấc mơ khác của Q, Alice đã trở lại, chiếc đồng hồ được lắp vào bánh răng còn thiếu, khục lên một tiếng rồi chậm chạp trở mình. Những quân bài được cởi trói ngồi la liệt trên mặt đất, nhưng chúng không tỉnh lại, không hề tỉnh lại.
Ở một giấc mơ khác của Q, Q thấy mình ngủ quên trong im vắng, gió cuốn xào xạc trên mái tôn, luồn qua khe cửa sổ, lạnh buốt, mùa thu đã sắp qua trên từng tàng lá úa. Q đã không còn đi tìm J, Q cũng không còn nhớ ra J là ai. Alice đã bước vào trang cổ tích đầy những hình vẽ, át vua đã làm chủ hôn cho lễ cưới lão già cơ. Các quân bài nắm tay nhau nhảy múa.

Gió luồn qua cửa chính, kéo lê thê trên mặt bàn, trên đó, các quân bài ngả nghiêng đỏ thắm mặt bàn, đỏ như màu máu.



                                                                     Phương Uy
                                                                                                                                                                                 (từ: VV)



*

Mời tìm đọc:

Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa
Click vào:

(từ: Sấp Ngửa)

 





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Ba 20193:12 CH(Xem: 11)
Về phía Hoa Kỳ, sách vở tài liệu Hoa Kỳ đều cho rằng Hoa Kỳ giúp VNCH hay NVN nhằm chống lại sự xâm lăng của BVN, nhứt là sự bành trướng của TC. Tuy nhiên, kết cuộc bi thảm của VNCH năm 1975 đặt ra một câu hỏi: Liệu Hoa Kỳ có thật tâm giúp VNCH tự bảo vệ và chống cộng sản không? Khi Bắc Triều Tiên xâm lăng Nam Triều Tiên (NTT) năm 1950 thì Hoa Kỳ hưởng ứng lời kêu gọi của Liên Hiệp Quốc, đưa quân qua giúp NTT chống BTT. Tại đây, Hoa Kỳ đụng độ với Trung Cộng, và cuối cùng hai bên NTT và BTT ký hiệp ước đình chiến Bàn Môn Điếm (Panmunjom) ngày 27-7-1953. Để bảo vệ NTT, Hoa Kỳ ký với NTT ngày 1-10-1953 Hiệp định Phòng thủ Hỗ tương giữa Hoa Kỳ và Cộng Hòa Triều Tiên (Mutual Defense Treaty Between the United States and the Republic of Korea). Tháng 9-1954, TC đe dọa Trung Hoa Dân Quốc (THDQ tức Đài Loan), pháo kích hai quần đảo Kim Môn - Mã Tổ (Kinmen-Mazu). Hai quần đảo nầy nằm cách hải cảng Hạ Môn (Xiamen), tỉnh Phúc Kiến (Fujian) của TC khoảng 15 Km, và nằm cách bờ biển
17 Tháng Ba 20196:08 CH(Xem: 53)
Năm 2016, trong bài viết Đôi Dòng Với Tiếng Chim Gọi Đàn của tôi cho Đặc San Kỷ Niệm 50 Năm Ngày Nhập Ngũ của Khóa I Nguyễn Trãi, Trường Đại Học CTCT Đà Lạt. Tôi trích đăng các bài viết của bạn bè viết cho các người bạn đã nằm xuống, trong đó có đoạn của Đào Hoàng Việt. Và, tôi viết: “Màu tím là màu của bi thương, trong cuốn Văn Nhân & Tình Sử tôi viết 3 bài liên quan đến cuộc tình trong thơ của Hữu Loan, trong nhạc của Hoàng Trọng và Hoàng Nguyên... man mác nỗi buồn của người cầm bút. Khi đọc những dòng cuối của Đào Hoàng Việt khi viết về Lê Minh Châu với hình ảnh tà áo tím của người yêu nơi nhĩa trang, tôi lặng người với hình bóng đau thương: “Ngày tiễn đưa Lê Minh Châu ra Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, anh em cùng khóa tự khiêng quan tài bạn mình. Tôi ở lại đến phút cuối cùng, đứng xa để nhìn lại lần cuối nơi bạn mình vĩnh viễn an nghỉ. Mọi người về hết chẳng còn ai duy chỉ còn một tà áo tím buồn với mái tóc dài phủ bờ vai phất phơ trong nắng chói chang giữa khoảng không gian
12 Tháng Ba 20191:10 CH(Xem: 96)
Tác phẩm Bác Sĩ Zhivago (tiếng Anh: Doctor Zhivago, tiếng Pháp: Docteur Jivago) được giải Nobel Văn Chương năm 1958 nhưng tác giả Boris Pasternak (1890-1960) đang sống trong chế độ CS Liên Xô nên không được sang Thụy Điển nhận giải và bị Hội Các Nhà Văn Xô Viết (The Soviet Writers Union) kết tội là kẻ phản động, loại ra khỏi tổ chức!. (Tháng 12 năm 1989, con trai của Boris Pasternak là nhà văn Evguenii đã được mời sang Thuỵ Điển nhận giải thưởng thay ông, với những nghi thức long trọng như lễ trao giải chính thức). Boris Pasternak là nhà thơ đã ấn hành nhiều thi phẩm và truyện ngắn, tự truyện, Dr. Zhivago là tác phẩm đầu tay đưa tên tuổi ông trên đài danh vọng, là một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất trên thế giới. Boris Pasternak phác họa tác phẩm trong bối cảnh xảy ra bầu không khí khủng bố và nghi kỵ của thời đại Stalin vào thời kỳ “Cách Mạng 1917”. Zhivago sống trong giai đoạn bất an và không thể chấp nhận ách cai trị độc đoán của chế độ này nên tự tìm lối thoát trong cuộc
10 Tháng Ba 20199:14 SA(Xem: 103)
Bãi biển Cù Ti đã bớt phần hoang sơ. Những nhà nghỉ vá víu luộm thuộm, những nhãn hiệu Coca Cola, Pepsi, Tiger Beer… phần phật, chập chờn, chưa định vị. Các cô gái Chàm trang phục nửa Tây, nửa Chàm, váy dài sặc sỡ, tạp nhạp, áo thun những hình tượng, những câu tiếng Anh xa lạ, những đứa bé mặt mày cháy nắng, mệt mỏi cõng em mệt mỏi, những người Chàm già vấn khăn trắng đã ngả màu mặc kệ, ngồi chò hỏ nhìn lung ra biển, không thấy trai tráng đâu, hay trai tráng và cụ già dung nhan xơ xác, tứ chi lụn bại như nhau? Chỉ có hàng quán là tươi trẻ, nhộn nhạo: nhạc tiếng Anh, tiếng Hàn lấn át, thỉnh thoảng mới ngoi lên được những câu thơ Chàm xã hội chủ nghĩa được phổ nhạc theo làn điệu quan họ Bắc Ninh lai Bắc Kinh, tiếng ồn ào nhậu nhẹt, ồn ào đù má, đù mẹ từ đám thanh niên người Kinh, những người nuôi tôm trong những đám ruộng ngày xưa là bãi lầy nước lợ đất Chàm. Đồn công an biên phòng một thuở hồ hởi giết người yếu thế, vẫn đứng vững như chân lý, họ vẫn còn đó với áo xanh chiến tranh
06 Tháng Ba 20195:57 CH(Xem: 158)
Trưa nay tôi đến phi trường San Jose đón chị Mỹ Lệ, chị từ Virginia sang chơi, đây là lần đầu tiên chị đến vùng vịnh Cựu Kim Sơn nổi tiếng này. Chị Mỹ Lệ có họ hàng với tôi, ông nội của chị là anh bà ngoại tôi. Má tôi và ba chị là bà con cô cậu. Chị bằng tuổi tôi nhưng vì “vai lớn” nên tôi phải gọi chị. Vừa gặp mặt, chị vỗ vai tôi vừa nói vừa cười: “Ngôn đây hả? Sao bây giờ trông lạ quá vậy, nhớ hồi xưa đẹp trai lắm mà!” Tôi bật cười, “Bây giờ thì già nua xấu xí quá phải không chị? Phần chị thì em thấy chị cũng vẫn vậy, không thay đổi mấy, lâu ngày gặp lại em nhận ra chị ngay.