DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,841,825

TRẦN YÊN HÒA - Đi trên bờ hiên dĩ vãng

26 Tháng Mười 20186:13 CH(Xem: 251)
TRẦN YÊN HÒA - Đi trên bờ hiên dĩ vãng



TRẦN YÊN HÒA


khoa th




















Đi trên bờ hiên dĩ vãng


khoa th 2















Bờ hiên dĩ vãng xanh rờn nhung nhớ mà đau như có gai đâm vào da thịt

một thời xưa ta ở nơi đâu

trong ngôi nhà ấu thơ có hàng chè tàu chiếc cổng xi măng con đường đất đá

trên bờ thành ấu thơ ta đã trèo lên ngồi vắt vẽo chân đánh đu hạnh phúc


Tuổi ấu thơ ta ở đó cuộn tròn một màu xanh ngắt

xanh màu xanh của hy vọng ngây thơ ngẫn ngơ nhìn cửa vào đời như một hoang tưởng

ta mang mang đi trong tiềm thức biệt mù không có em không có ai trên đồng cỏ non

em còn xa vời trong dấu chim bay


Dĩ vãng đánh đu những ngày bình an những ngày học trò hoa bướm chắt chiu những giấc mơ không tới
như áo trắng quần xanh suốt đời mang áo mão chân đi hia bảy dặm bay lên


Em là nơi anh bay lên trong cuộc đời

em xanh ngắt em mù sương em vàng vọt

trong nỗi nhớ muôn trùng anh tụng ca loài hoa bất tử

ôi dĩ vãng mệt nhoài những ngày tháng em chưa đến vườn cỏ non anh còn mơn mởn nụ tầm xuân


Rồi anh bay lên vùng trời tương lai với hàng kẽm gai

hầm hố xiêu tán một đời trai

anh trở nên hạnh ngộ những phù ảo hoang đường

những vắng ngắt lạnh tanh tuổi ngọc


Ơi dĩ vãng ta chập chờn mây khói

bên hiên đời quạnh hiu

ta ngóng cổ trông em trở về

trông em trở về bên bức tường ấu thơ


Ngóng cổ ngóng cổ hoài mà đâu thấy chi mô



Vườn sơ nguyên


khoa th 3

 



















Ta buông em như buông dao

Có còn chi mà níu giữ

Tiếng hát em vẫn ngọt ngào

Tọa thiền bên bờ lộng ngữ


Ta đến tàng kinh đọc sách

Trên không mây giăng đỉnh đầu

Gió ngất ngư lời hú gọi

Về đâu một cõi chân như


Vang trong ta lời kinh nguyện

Mùi hương tuệ giác ươm thiền

Ta là con sâu cái kiến

Phật ngàn tay nên rất thiêng


Kinh qua một mùa kinh điển

Trở về nơi chốn hư không

Vườn ai sum suê cây quả

Cúi đầu bên gối lệ nồng


Ta buông em như buông dao

May ra trở thành phật sống

May ra cho ta mơ mộng

Hết còn ngày tháng lao đao


Buông dao ra là chấm hết

Một đời dao kiếm kề tay

Dĩ vãng mùa xưa cổ độ
Mình ta ta biết ta hay


Trần Yên Hòa
(Tác giả gởi)



*

Mời tìm đọc:

Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa
Click vào:

(từ: Sấp Ngửa)

 




 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Mười Một 20187:15 SA(Xem: 17)
biển xanh của ta. những con cá mặn mòi của ta. tại sao lại biến mất. nước mắt bỗng dưng đỏ. rơi. trên bàn tiệc bọn người vô hậu. tiếng cười rộ. thản nhiên…
09 Tháng Mười Một 20188:25 CH(Xem: 188)
Tôi lại thích thơ đàn bà của nguyễn hàn chung đàn bà giống như khoai môn xơi chút vỏ đã khiến mồm ngứa ngáy ơi sao em làm tôi ngứa ngáy châu thân ngày xa em vời vợi ngứa ngáy tứ chi hoảng loạn một mình
09 Tháng Mười Một 20186:54 SA(Xem: 44)
Lâu lắm mới về ngang Vàm Cống. Mười năm ờ nhỉ chắc lâu hơn. Mười năm đời chỉ là giấc mộng. Mười năm sông cạn - núi cũng mòn.
08 Tháng Mười Một 20186:40 SA(Xem: 42)
Mùa xoay chuyển dĩ nhiên thu đến. Tiếng thu phong rung nhẹ lá vàng. Ta dĩ nhiên bóng bên trời thu vắng. Nghe trong hồn sóng vỗ mênh mang! Ta dĩ nhiên không quên đêm thu cũ
07 Tháng Mười Một 20189:34 SA(Xem: 43)
Đêm trăng đầy lấp bãi cát vàng. Hai người yêu lặng thinh trên cầu Phụ-Ngọc. Thoáng nghe tiếng ai hát trong vườn. Mênh mông đồng lúa xanh mùa bấc. Nỗi buồn theo em về An-Thái. Thương nhớ xa lắc tình ai