DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,072,026

NGUYỄN VY KHANH - Nguyễn Thụy Long

Monday, August 12, 20198:24 AM(View: 121)
NGUYỄN VY KHANH - Nguyễn Thụy Long

Nguyễn Thụy Long


blank
   Nhà văn Nguyễn Thụy Long
  (9.8.1938 - 3.9.2009)
Ông sinh ngày 9-8-1938 tại Hà-Nội và mất 3-9-2009 tại Sài-Gòn, là nhà văn hiện thực xã-hội. Trong Vác Ngà Voi (tập truyện đầu tay, Tựa Trần Dạ Từ, Tiếng Nói, 1965), Bước Giang Hồ (Thứ Tư Tuần San, 1967), Loan Mắt Nhung (Thứ Tư Tuần San, 1967), Sầu Đời (Âu Cơ, 1970), Bà Chúa 8 Cửa Ngục (Đồng Nai, 1968), viết về giới làm gái và me Mỹ, qua các nhân-vật Lệ, Ri, Lan ngựa, Mẫn vú to,... vật lộn với đời sống qua ngày và đa số trở nên me Mỹ cốt hết phải lo miếng ăn.

Loan Mắt Nhung (Thứ Tư Tuần San, 1967) kể chuyện Loan là một 'du đảng có lòng' trở nên đàn anh trong nhà tù, và một đời-sống du đãng trong một thế giới bạo lực, khốn cùng. Loan có đôi mắt đẹp như nhung: “... Loan nheo mắt, đôi mắt có hàng lông mi cong vút như mắt một đứa con gái đẹp. Khuôn mặt Loan lại đều đặn, sống mũi cao, hàm răng nhỏ và trắng sát. Loan có cái sắc đẹp của một đứa con gái nhiều hơn là một nam nhi. Mọi người ở bến xe này đều công nhận vậy. Người ta không biết Loan từ đâu lạc loài đến, hình như hắn cũng chẳng có nghề nghiệp gì. Mấy hôm đầu, Loan có một ít tiền, hắn thuê ghế bố nhà chị Bảy ngủ qua đêm, sáng hôm sau hắn đi sớm... 11, 12 giờ đêm mới lần mò về. Riết rồi Loan hết tiền. Đêm cuối cùng khi đưa 1o đồng bạc cho chị Bảy để mướn ghế,...”.

Đẹp trai quá cũng mệt, có lúc phải chiều bà chủ cho mướn ghế bố - trở thành nạn nhân của quái nữ tên Bảy này ép thỏa mãn dục tình:

“Chị Bảy nhìn vào mặt Loan, đôi mắt đẹp, hàng lông mi cong óng mượt. Chị Bảy nghĩ bụng, tại sao thằng con trai lại có nổi một sắc đẹp đến thế. Nó đang ở trong tay chị, đang chín mùi giữa tuổi căng đầy nhựa sống. Chị vuốt tay trên mặt Loan, trên đôi mắt đẹp, chiếc mũi dọc dừa. Hơi thở còn nóng hôi hổi trong lòng bàn tay chị, chị bỗng thấy bàn tay mình run rẩy, chị dừng tay trên mép Loan, đôi môi, đôi mắt xinh quá. Chị Bảy cúi xuống trong sự ham hố đến cuồng bạo. Loan mở bừng mắt ra. Nó đẩy vai chị Bảy, cố vùng khỏi tay chị, vùng khỏi cái cảm giác ngột ngạt. Mái tóc chị Bảy xổ ra, rủ xuống phủ kín cả khuôn mặt Loan. Loan mở to mắt, nó nhìn thấy khuôn mặt chị Bảy, khuôn mặt dại khờ, đần độn, cái cảm giác xốn xang đầy ứ trong ngực Loan. Loan nuốt nước bọt. Loan cố sức đẩy vai chị Bảy ra: - Đừng chị. Đừng...


Chị Bảy như cuồng si trong cảm giác ham hố, chị như không nghe tiếng nói của Loan. Chị giằn mạnh Loan xuống giường... Những chiếc hôn ẩm ướt đặt lên cổ, trên má Loan làm Loan nhột nhạt. Nó vùng mạnh, Loan bị dằn vặt trong cái cảm giác vừa thích thú vừa e thẹn, Loan chới với, bàn tay nó bấu mạnh vào vai chị Bảy. Chị Bảy đau điếng, hơi nới lỏng Loan ra. Nó quay phắt người lại, đạp thốc vào người chị Bảy, Chị Bảy lăng đi một vòng. Chị quay người lại, mở to mắt nhìn Loan, khuôn mặt đứa con trai vừa thẩn thờ vừa có vẻ hối hận. Nó ngồi dậy, lê dần vào góc giường ngồi nhìn xững chị Bảy.


Sau một phút sững sờ, chị Bảy bình tĩnh trở lại, chị nhìn xéo Loan không nói gì. Chị vuốt mái tóc bị xổ tung ra sau gáy, vấn gọn lại, Chị thòng chân xuống giường tìm guốc, vén mùng chui ra, chị đứng dậy ra chỗ công tắc đèn. Tiếng công tắc kêu tách khô khan. Căn phòng tối mù...”.


“Nửa đêm Loan thức giấc dậy, vì hơi thở nóng hổi phì phào bên tai. Bàn tay chị Bảy lần mò trên ngực, trên cổ Loan. Một cánh tay Loan mỏi rừ vì cả thân thể người đàn bà nằm đè lên. Loan không dám cử động. Nó yên lặng nằm nghe mọi cử động của người đàn bà. Loan thấy e thẹn, sự ham hố và chị Bảy không còn làm Loan thích thú, nó bực dọc muốn thoát ra khỏi bàn tay vuốt ve mỗi lúc thêm bạo dạn hơn nữa của chị Bảy.


Loan cựa mình, nằm xoay mặt vào tường. Chị Bảy ghì vai Loạn lại gọi nhỏ: - Cưng ơi.


Loan đưa lay lên gỡ bàn tay của chị Bảy ra khỏi vai mình, giọng Loan bắt đầu bực dọc:

- Chị kỳ quá, để nguyên nào...



(...) Loan cố cựa mình, chị Bảy nới lỏng tay ra. Cánh tay mềm mát của chị Bảy vẫn ở dưới đầu Loan. Loan thấy thoải mái hơn, nó tiếp tục nhắc cái đùi nần nẫn của chị Bảy để xuống giường. Sau một hồi chọc phá Loan, chắc hẳn chị Bảy đã mệt, chị nằm ngửa người, mặc kệ Loan... Chị thấy thích thú khi bàn tay giận dữ của Loan đụng chạm vào thân thể chị... Loan bỗng thấy chị Bảy "ngoan ngoãn". Chị ta im lặng để Loan muốn làm gì thì làm. Loan chỉ nghe thấy tiếng thở dài sườn sượt của chị... Loan cho rằng chị Bảy giận mình, nó ngừng tay và lắng nghe. Chị Bảy hơi cựa mình, rút tay ra khỏi đầu Loan".

Vì dì ghẻ ác nghiệt, mới 17 tuổi Loan đã bỏ lên đô thị tự tìm sống lương thiện nhưng rồi hoàn cảnh xã hội – đúng hơn là sống bên lề xã-hội, ở bến xe An Đông, đẩy đưa Loan thành du đãng khét tiếng, một đàn anh trong giới dao búa. Loan đã có mối tình rất đẹp với một cô gái tên Xuân. Loan đã thực hiện nhiều phi vụ lớn, ăn cướp, buôn lậu, bị tù,... nhưng anh vẫn mong có một ngày trở về cuộc sống lương thiện. Thời vàng son giang hồ, Loan gặp Dung tiểu thư nhà giàu, rồi Minh hát phòng trà, nhưng cuộc đời không trơn truột cho Loan. Ra tù, gặp lại Xuân trong tình cảnh éo le, khi Xuân bị bọn xấu hãm hại và giết chết, sau một thời-gian Loan-Xuân thuê phòng sống chung như vợ chồng, coi như Loan được "tận hưởng tình yêu... say sưa tận hưởng tấm thân thể nuột nà của người tình muôn thuở".  Bây giờ thì Xuân đã chết:

 
"dĩ vãng lần lượt trở lại trong trí nhớ của Loan mắt nhung, khi hắn mới chỉ là một gã thanh niên mới lớn, Hình ảnh Xuân hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Buổi tối hôm đó nàng đã ra đi, nàng mặc chiếc áo bà ba trắng chấm đỏ, chiếc quần lãnh đen, nàng lên cơn sốt... Khi Loan mắt nhung tìm lại được Xuân, nàng chỉ còn là một xác chết. Hắn đã đứng trước xác nàng thề trả thù (...). Chỉ vì cái chết tức tưởi đó, Loan mắt nhung mới trở thành một tay anh chị khét tiếng như ngày nay, Sau khi phối kiểm lại tất cả những chi tiết do Hùng và Thuận kể lại, Loan mắt nhung không còn nghi ngờ gì nữa. Kẻ thù mà hắn đã tìm bao nhiêu năm trời nay giờ đang ngồi trước mặt. Mình cần phải gợi cho bọn họ khai hết, Loan mắt nhung tự nhủ”.

Ba năm sau, nay Loan mới biết ai là thủ phạm giết vợ anh. Quá đau khổ, Loan nổi loạn giết hết bọn du đãng, giang hồ rồi ra đầu thú chính quyền quận Tân Bình.

Thế giới hiện thực của Nguyễn Thụy Long không chỉ là thế giới của các tay anh chị, giang hồ, mà còn có những người cán bộ cộng sản phản bội, bất lương, dâm đãng dưới cái mác 'lập trường chính-trị', 'lập trường giai cấp' như 'anh Năm' trong Ven Đô (Âu Cơ, 1969) đòi ăn nằm với người 'hộ lý' tên Ba:

“Anh Năm lại đòi hỏi, anh ta ôm cứng lấy nàng, anh ta tham lam, anh ta không còn là một cấp chỉ huy, không còn là một người Cộng-sản sắt đá. Anh ta đòi hỏi, đòi hỏi một cách tận tình” (tr. 57), bị chê vì anh ta dơ bẩn quá! Người đàn bà này theo Cộng-sản nhưng sớm trở thành nạn nhân “Cho đến bấy giờ thì nàng chưa thể biết được cuộc đời nàng sẽ tới đâu, nàng sống như một kẻ vô vọng, nàng nhận lệnh và thi hành như một cái máy, nàng trở thành một công cụ, một con 'hộ lý' cho những kẻ mà nàng chưa từng biết mặt qua một đêm ngủ lại căn nhà này, anh Năm, anh Ba rồi anh Tư, nàng chỉ biết họ là một kẻ đồng chí, nàng không rõ gì hơn, họ cũng không cần biết tên tuổi thật của nàng, xong việc rồi đi, đi lúc trời chưa sáng rõ mặt người” (tr. 52-53).

Ngay cả những tiểu thuyết thuộc loại kể trên như Loan Mắt Nhung (Âu Cơ, 1970), Bão Rớt ( Âu Cơ, 1970), Tốt Đen (Không Gian, 1971), lúc nào cũng có những con người Cộng-sản nằm vùng hay công khai sẽ bị các nhân vật khác tận diệt hoặc lột mặt nạ nếu không tự trốn. Trong Bà Chúa Tám Cửa Ngục (Đồng Nai, 1968), Kinh Nước Đen (Tạp-chí Thứ Tư, 1969) chiến-tranh vào đến các khu xóm ở Sài-Gòn, thế-giới trẻ nhỏ bụi đời, ma cô.

*


Tập truyện Chim Trên Ngọn Khô (Trí Dũng, 1967) có những truyện nội dung chống Cộng rõ rệt: Kẻ Buôn Mặt Người tố cáo Cộng-sản đã cướp đi quê-hương xứ sở của biết bao nhiêu người, cướp mất Hà-Nội và cướp luôn người yêu, Ông Đồng Trời và Dưới Chân Non Nước chứng minh rằng chính con người Cộng-sản đã vứt bỏ tình cảm người để dành cho chủ nghĩa họ tôn thờ, và người Cộng sản là tiêu biểu cho những kẻ đạo đức giả và cuồng tín. Ngày Tháng Buồn Hơn kể chuyện Hai Thợ làm xếp ga, cuộc sống tẻ nhạt trong xóm nhỏ ven đô với những vui buồn, những trẻ nhỏ và ông bạn Chín Vè có đứa con rể chết trận trước ngày cưới!


 
Nguyễn Vy Khanh
(từ: hocxa.com)
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, July 17, 20199:44 PM(View: 251)
Tôi đợi một người. Đợi tác giả “Em ơi, Hà Nội Phố.” Đợi Phan Vũ. Một người tôi không quen. Một tên gọi chỉ mới gần đây, dấy lên trong tôi, một điều gì, như muốn nói với ông, lời cảm ơn. Khởi đi từ P. Kim gửi cho tôi ca khúc “Em ơi, Hà Nội Phố.”
Monday, July 15, 20196:43 AM(View: 339)
Những ai say đắm bài thơ Động Hoa Vàng của nhà thơ Phạm Thiên Thư chắc sẽ bất ngờ khi biết nhiều ý tứ về “động hoa vàng” được ông lấy cảm hứng từ căn gác gỗ ở khu cù lao Phan Xích Long.
Thursday, July 11, 20195:11 PM(View: 188)
HNB sinh năm 1938 ở Quảng Trị, ông là một nghệ sĩ đa tài và độc đáo, tác giả của nhiều tập thơ, tập truyện, bức tranh, công trình biên khảo được nhiều người biết từ khi còn ở Sài Gòn đến khi định cư ở Hoa Kỳ.
Sunday, July 7, 20193:29 PM(View: 351)
“Đời tôi để lịch sử xử, tôi không chịu để ai xử cả. Sự bắt bớ và xử tội tất cả các phần tử Đối lập Quốc Gia là một tội nặng sẽ làm cho nước mất về tay Cộng sản. NL. 7-7-1963
Wednesday, July 3, 20193:31 AM(View: 233)
Chữ nghĩa của Nguyễn Đình Toàn là một phần rất lớn trong thời đi học của tôi. Cũng như sương buổi sớm, không mấy ai thấy rõ, nhưng sương vẫn bay phả khắp trời