DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,141,964

TRẦN THỊ NGUYỆT MAI - Chúc Mừng Thư Quán Bản Thảo 18 năm cùng bạn đọc

Friday, October 4, 201912:08 PM(View: 192)
TRẦN THỊ NGUYỆT MAI - Chúc Mừng Thư Quán Bản Thảo 18 năm cùng bạn đọc
Chúc Mừng Thư Quán Bản Thảo
18 năm cùng bạn đọc
 
blank
      Số báo đầu tiên
Thời gian như một chớp mắt. Mới ngày nào hai anh Trần Hoài Thư và Phạm Văn Nhàn cùng nhóm bạn thuộc “thế hệ chiến tranh” cho ra đời Thư Quán Bản Thảo (TQBT), trúng vào dịp cả nước Mỹ đang rúng động với sự kiện 911 của bọn khủng bố Hồi giáo Al-Qaeda, nhằm mục đích giữ gìn và phổ biến những sáng tác của bạn bè thân hữu và những người làm văn học nghệ thuật của miền Nam trước 1975. Thế mà hôm nay TQBT đã vừa tròn 18 tuổi và đang bước vào năm thứ 19. Một chặng đường thật dài. Em xin được chúc mừng TQBT cùng hai anh.
Nhìn lại con đường đã qua.

“Cuộc chơi bắt đầu. Tập 1 mỏng như một cái ngoắc tay rụt rè. Cuộc chơi tiếp tục. Tập 2 dầy thêm một ngón tay níu. Rồi những cánh tay choàng tới, ân cần… Bạn bè lần lượt trở về càng lúc càng đông… Từ một góc bàn viết gá nhờ giàn bếp, trong một gác lửng cheo leo giữa một chung cư ngất ngưởng đến một chiếc bàn khuất lấp trong một góc quán cà phê ồn ào… xa hơn nữa, bất ngờ hơn nữa, những dòng thơ những trang chữ viết lén viết lút bay vuột sang từ bên kia biển dữ… Cứ vậy, bài vở lần lượt bay đi bay lại, rồi được sửa chữ, sắp trang… Những đêm sau một ngày vất vả ở hãng xưởng, những ngày thứ bảy chúa nhật sau một tuần lễ mưu sinh mệt đừ … Vẫn vui, vẫn cặm cụi, vẫn cằn nhằn vì những trễ nải, … mà vẫn vui, vẫn cặm cụi và vẫn cằn nhằn… Xong một chặng đường, bài vở lại theo đường điện thư gởi vèo qua một căn nhà khác ở Plainfied (NJ), chui xuống hầm và in thành tập bằng một loại máy in “duy nhất”, thứ máy in được biến chế bằng đủ loại thập vật phế thải kể cả nồi niêu soong chảo của vợ nhà.

Giấy, mực thì rình mua trên E-bay hay bán tháo bán đổ ở những cửa tiệm phá sản. Báo in xong cắt dán bằng tay, keo nung nóng đốt phỏng tay là thường… Vẫn vui, vẫn say mê, vẫn hớn hở mỗi lần nhìn thấy từng tập báo hoàn thành. Rồi cột rồi bó rồi vác từng thùng chất lên xe chạy ra nhà bưu điện, gởi đi tám hướng. Vác mệt còng lưng, dán tem mệt nghỉ. Vẫn vui, vẫn mừng… Cám ơn, cám ơn vô vàn những tấm lòng đã làm một việc gần như “khùng khịu” nhất đời để cuộc chơi chung của bạn bè còn có cơ tiếp diễn, để người quen kẻ lạ còn có chỗ trải bày tâm sự, để văn chương khỏi bị “cách” cái “mạng” oan tình.” (1)

18 năm. 86 số báo không định kỳ vẫn đều đặn tới tay bạn đọc với số trang dày theo thời gian.

Số 1-17: Tuyển tập thơ văn

Số 18: Y Uyên + Tuyển truyện Y Uyên

Số 19: Nguyễn Nghiệp Nhượng + tập truyện NNN

Số 20: Nguyễn Bắc Sơn + thơ NBS (Chiến tranh VN và tôi)

Số 21: Võ Hồng

Số 22: Viết trong khói lửa

Số 23: Vũ Hữu Định + thơ VHĐ toàn tập

Số 24: Hoài Khanh + 4 tập thơ HK

Số 25: Văn thơ xứ Quảng

Số 26: Nguyễn Nho Sa mạc + Vàng Lạnh (thơ NNSM)

Số 27: Phan Nhự Thức + Đốt Tuổi (tái bản thơ PNT)

Số 28: Tuyển tập thơ văn mùa hạ

Số 29: Từ Thế Mộng + thơ TTM (Lẽo Đẽo Một Phương Quì)

Số 30: 3 tác giả (Trần Huiền Ân, Mang Viên Long & Cao Thoại Châu)

Số 31: 3 người viết

Số 32: Trần Dzạ Lữ

Số 33: Tạp chí Ý Thức

Số 34: Lê văn Trung + thơ LVT (Bi Khúc)

Số 35: Trường xưa

Số 36: Khuất Đẩu + 3 tác phẩm của KĐ

Số 37: Thư từ Tuy Hòa

Số 38: Hơi thở đồng bằng

Số 39: Tạp chí Trước Mặt

Số 40: Những mùa Giáng sinh khó quên

Số 41: Tuyển tập thơ văn mùa xuân

Số 42: Mẹ

Số 43: Cha

Số 44: Tưởng niệm Thảo Trường

Số 45: Mây Viễn Xứ - Giới thiệu Nhà thơ Lâm Hảo Dũng

Số 46: Nhà văn Doãn Dân

Số 47: Nhà thơ Luân Hoán

Số 48: Tạp chí Bách Khoa

Số 49: Lâm Vỵ Thủy + Thơ LVT (Sao em không về làm chim thành phố)

Số 50: Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn

Số 51: Cõi Đá Vàng + truyện dài CDV của Nguyễn thị Thanh Sâm

Số 52: Khoa Hữu & Nh. Tay Ngàn + thơ KH (Lửa)

Số 53: Tạp chí Văn

Số 54: Ba lô mang theo hồn thơ văn

Số 55: Dương Nghiễm Mậu + Bút ký DNM (Địa ngục có thật)

Số 56: Những Vấn Đề Văn Học

Số 57: Văn chương Blog

Số 58: Tính nhân bản trong văn chương miền Nam

Số 59: Phùng Thăng + 2 dịch phẩm của PT (Những ruồi, Kẻ lạ ở thiên đường)

Số 60: Tạp chí Sáng Tạo + sách báo ST (Thơ ST, Tuyển truyện ST, Thảo luận ST + Toàn bộ ST chụp lại)

Số 61: Hiện tượng những nhà văn nữ

Số 62: Tạp chí Khởi Hành

Số 63: 20 năm văn học miền Nam & tạp chí Vấn Đề

Số 64: Tạp chí Trình Bầy

Số 65: Tưởng niệm nhà văn Hoàng Ngọc Hiển & giới thiệu tạp chí Thời Tập + điểm sách của HNH

Số 66: Tạp chí Hiện Đại

Số 67: Trong Lớp Khói Màu & giới thiệu tạp chí Văn Nghệ

số 68: Văn chương chửi thề & giới thiệu tạp chí Nghệ Thuật

Số 69: Tạp chí Mai

Số 70: Nhà thơ Phạm Ngọc Lư & Biên Cương Hành + thơ PNL (Đan Tâm)

Số 71: Chiều đầy bông Phùng Thăng

Số 72: Giới thiệu tạp chí Văn Học (1962 – 1975)

Số 73: Giới thiệu tạp chí “di cư” Văn Hóa Nguyệt San (1952 – 1974)

Số 74: Báo sinh viên và Nguyệt san Tình Thương

Số 75: Những số báo văn học cuối cùng của miền Nam

Số 76: Nhà văn Lữ Quỳnh

Số 77: Nhà văn Triều Sơn

Số 78: Tạp chí Giữ Thơm Quê Mẹ

Số 79: Trần Hoài Thư vẫn còn mãi đam mê

Số 80: Cõi thơ Cao Đông Khánh

Số 81: Nguyễn Kim Phượng: người lính viết văn & dịch giả ở tiền đồn

Số 82: Nhà văn Trần Doãn Nho

Số 83: 10 khuôn mặt văn nghệ hy sinh trong chiến trận (Trầm Kha, Y Uyên, Phan Huy Mộng, Nghiêm Sỹ Tuấn, Trần Như Liên Phượng, nhạc sĩ Dzũng Chinh, Hoài Lữ, Doãn Dân, Nguyễn Phương Loan, Song Linh)

Số 84: Tưởng nhớ 9 bằng hữu cộng tác viên (Nguyễn Bắc Sơn, Đinh Cường, Phạm Ngọc Lư, Hoàng Ngọc Hiển, Lê Văn Thiện, Hoài Khanh, Từ Thế Mộng, Lâm Anh, Trần Văn Nam)

Số 85: Lữ Kiều Thân Trọng Minh

Số 86: Trần Phong Giao và những người viết trẻ


blank blank
Bìa trước và sau TQBT số 86 tháng 10-2019


Những ngày đầu khi hai anh Thư và Nhàn mới bước vào tuổi 60, vẫn còn khỏe để cáng đáng mọi việc. Chị Yến vẫn cùng anh Thư lái xe đi thư viện Cornell hay Yale để tìm Di Sản Văn Chương miền Nam… Hãy nghe anh Trần Hoài Thư chia sẻ nỗi khó khăn của một trong những lần ấy. Để hiểu. Và cảm thông.


“… 4 giờ sáng mồng 7 Tết Tân Mão, bắt đầu rời nhà. Rời nhà khi trời còn đen tối, khi tuyết bão, khi trời sương mù dày dặc. Khi chúng tôi đến Scranton, cách thư viện Cornell khoảng 50 dặm, vào lúc 8 giờ sáng thì đường đông đá. Chiếc xe chạy đầu chạy chậm lại khiến tôi, quen như một phản xạ, cũng đạp thắng, và đạp rất nhẹ. Vậy mà xe đã mất điều khiển trợt tự do. Hết trái, rồi qua phải, không thể kiềm chế nó nổi... Trong khi đó phía đường ngược chiều nằm phía bên trái, một chiếc xe truck chạy ngược lại. Tôi chỉ còn biết nhắm mắt. Tôi hiểu là tôi đang chờ một chuyện chẳng lành, vì có thể chiếc xe của tôi xe bay xuống đầu xe truck. Chân tôi lại đạp thắng, ra gì thì ra. Chiếc xe quay vòng trên đường rồi sau đó lao đầu vào vùng tuyết dày dặc bên đường... Rồi nằm ụ ở đó, chôn sâu dưới đống tuyết đến ngang tầm tay lái. Cửa xe không thể mở ra. Chúng tôi bị kẹt trong xe. Rất may là máy vẫn nổ, đèn vẫn sáng. Rất may có hai chiếc xe khác đậu lại bên đường. Một người đàn bà hớt hải chạy lại hỏi có sao không. Và gọi giùm 911. Chừng 15 phút sau, xe cảnh sát tới. Hơn một giờ sau, xe kéo xuất hiện. Xem lại xe. Không hề hấn gì, ngay cả một vết sơn trầy xước. Rõ ràng, tuyết không còn khắc nghiệt mà trái lại quá bao dung. Tuyết mềm mại, giữ gìn che chở mạng sống chúng tôi. Lòng tuyết là lòng mẹ, lòng cha, lòng Trời Đất. Sự mầu nhiệm này chỉ có người trong cuộc mới hiểu, mới cảm nhận. Chúng tôi lại tiếp tục lên đường đến thư viện Cornell. Lần này xe mở đèn emergency và chạy rất chậm. Bằng mọi giá, Bàn Tay Cho Yến phải được tìm lại, phải được có mặt trên tạp chí này, như là tấm lòng của một người bạn văn chương, một đồng đội cũ về một nhà văn và một người lính đã nằm xuống tức tưởi trong cuộc chiến hôm qua...


Anh Doãn Dân ơi, cảm tạ anh đã che chở và giữ gìn chúng tôi...” (2)


blank
Số báo cuối cùng chị Yến còn đi thư viện Yale tìm tài liệu.


Giờ đây, chị Yến đang nằm trong Nursing Home vì ảnh hưởng sau trận đột quỵ liệt nửa người bên trái vào cuối tháng 12/2012, sức khỏe và tinh thần chị cũng không còn như xưa. Anh Trần Hoài Thư trở thành một trong những caregiver của chị, với nhiệm vụ nấu ăn, giặt giũ.

“Với bàn chân với tội hình

Ta lê chân đến với mình hôm nay

Ngoài sân tuyết phủ ngập đầy

Chân mang bọc nhựa thay giày bốt cao

Ngày xưa quanh quẩn chiến hào

Giày saut trận mạc, bạc màu núi sông

Bây giờ vợ vợ chồng chồng

Bao nylon bọc đôi bàn chân sưng

Ngày xưa lội suối băng rừng

Ngày nay lội tuyết

ngập đường mênh mông

Ngày xưa là một quê hương

Ngày nay là một tấm lòng có nhau

Sá gì cái bàn chân đau

Thương ta

     mình gắng nuốt (cơm) vào, ta vui” (3)


Còn hai người "đầu tàu" của TQBT cũng “xất bất xang bang” vào cuối tháng 8, đầu tháng 9 này. Họa vô đơn chí. Anh Nhàn bất ngờ phải vào cấp cứu trong bệnh viện. Bạn bè lo lắng tới tấp viết điện thư hỏi thăm. Rồi các anh Nguyễn Xuân Thiệp (từ Dallas), Lương Thư Trung, Cái Trọng Ty, anh chị Phan Xuân Sinh và anh Tô Thẩm Huy đã vào bệnh viện Memorial Hermann, Houston thăm anh. “Chưa biết bệnh tình nặng nhẹ ra sao, còn chờ kết quả thử nghiệm, nhưng anh Nhàn rất vui có bạn bè vào thăm hỏi, ngồi nói chuyện sang sảng, kể đủ mọi chuyện, từ chuyện đánh vật với ma trong nhà thương đến chuyện nằm trên giường dùng điện thoại viết bài cho TQBT số tới v.v...” (4). Gần đây tôi mới biết thêm anh Nhàn đã bị cắt bỏ túi mật vào hai năm trước (xin đọc bài viết ngắn "Tham Thực Cực Thân" của anh đi trong số này.)

Còn anh Trần Hoài Thư khi thức dậy “thấy nằm dưới chân giường với hai cục u như quả bóng bàn trên trán, thêm con mắt sưng húp thấy máu trào ra hai bên khóe dưới chân giường. Phải gọi 911. Nằm nửa buổi.” (5)


blank blank
Hai nhân vật trụ cột của TQBT vào đầu tháng 9/2019


Nhưng bệnh tình và chuyện gia đình không ngăn hai anh tiếp tục cuộc chơi. Trong bệnh viện anh Nhàn vẫn viết. Anh Thư vẫn tiếp tục lo bài vở, sáng tác, in ấn... để báo được phát hành.

“Con tôi đã thức dậy rồi
Đang thi nhau nhả những tờ giấy in
Đứa dưới hầm, đứa ở trên
Đứa chạy chậm, đứa “run” nhanh cấp kỳ
Đứa chớp đèn báo bị jammed
Đứa cho biết giấy đã vơi cạn rồi
Vậy mà vui quá là vui
Hình như xuân cũng về rồi, bạn ơi

Con tôi đã thức dậy rồi
Thư Quán Bản Thảo sắp ra đời, bà con!” (6)

Trong năm qua anh Trần Hoài Thư cũng đã nghiên cứu và thực hiện flipbook các tạp chí văn học nghệ thuật miền Nam như Sáng Tạo, Nghệ Thuật, Nghiên Cứu, Mai, Văn, Văn Học, Văn Nghệ, Tân Văn, Văn Hóa Nguyệt San, Vấn Đề, Trình Bầy, Hiện Đại, Tình Thương, Ý Thức... Một kho tài liệu quý báu của Di Sản Văn Chương miền Nam. Thật đáng ngưỡng mộ!

“Sáng thức dậy
Pha tách cà phê
Ngồi lại trước máy
tiếp tục layout cuốn Văn viết về Võ Phiến năm 1974
Đã được 77 trang
Vừa làm vừa đọc
Ít ra công việc cũng mang đến những niềm vui trí tuệ
Trí tuệ từ cách làm sao biến những hàng chữ mờ không rõ nhòa nhạt vì quá lâu, nửa thế kỷ rồi còn gì
trở thành lung linh màu mực mới
từ color sang black and white
từ 2 color sang 16 color

Vui mừng đến muốn khóc
Khi trí não ta vẫn còn lành lặn
Để biết thêm về ngôn ngữ CSS, HTML5
Để vui vầy như con nít ráp Lego
Ôi trí tuệ
Tôi đang mang nó vào cuốn Văn về Võ Phiến này
Tôi sẽ làm những margin đều đặn
Những vết đen được tẩy đi
Những chữ mờ được rõ ra
Tôi sẽ viết CSS custom class để làm flipbook được đẹp hơn
Để cám ơn ông” (7)


Không biết nói gì hơn, em xin chúc mừng cùng hai anh trong dịp này. Mong hai anh luôn được bình an và sức khỏe để tiếp tục dấn bước trên con đường đã chọn. Để Thư Quán Bản Thảo tiếp tục là mái nhà của những anh em cầm bút và những bạn đọc còn yêu mến, mong chờ ngày Thư Quán Bản Thảo phát hành. Để được cầm trên tay tờ báo nặng trĩu tấm lòng với Văn Chương Miền Nam một thời rực rỡ.

Trần Thị Nguyệt Mai
14/9/2019
(từ: hocxa.com)
(1) Cao Vị Khanh - Có Một Thời Như Vậy
(2) Trần Hoài Thư, Đi tìm Bàn Tay Cho Yến, TQBT số 46 tháng 4/2011, tr. 5
(3) Trần Hoài Thư - Sá gì với cái chân gout
(4) Trích điện thư ngày 2/9/2019 của anh Tô Thẩm Huy
(5) Trích điện thư ngày 2/9/2019 của anh Trần Hoài Thư
(6) Trần Hoài Thư - Con tôi đã thức dậy rồi
(7) Trần Hoài Thư - Cái Còn Lại
----
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, October 18, 20199:35 PM(View: 296)
Một Du Tử Lê rất khác, lạ. Một hơi thở cô liêu với rất nhiều hồi ức về những người thân yêu, bằng hữu. Khác, lạ: Thanh thản dầm mình trong cơn bạo bệnh để nghe và thấy rõ hơn
Monday, October 14, 20196:18 PM(View: 204)
Đã từ nhiều năm nay, Trần Tuấn Kiệt không còn ra ngồi cà phê lúc sáng sớm ở mấy cái quán đầu hẻm gần nhà. Anh bảo, trong người mệt ngồi chỉ chốc lát là cái đầu cứ quay quay
Friday, October 11, 20197:03 AM(View: 266)
Nếu một bài thơ làm cho người đọc bị buộc chặt vào một cái tên thì Du Tử Lê đã thực hiện được điều đó, điều mà bất cứ người làm thơ nào cũng mong ước. Có lẽ người Việt hải ngoại đầu những năm 80 của thế kỷ trước khi nghe hay đọc câu thơ “Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển”
Wednesday, October 9, 201911:46 AM(View: 372)
Được tin Du Tử Lê qua đời hôm qua. Tôi đau buồn; bởi tôi chưa một lần gặp DTL. Tuy nhiên giữa chúng tôi thường trao đổi qua email và hẹn gặp nhau ở CA. USA một lần trong đời. Hai tuần trước khi anh qua đời có nhắn tôi
Monday, October 7, 20196:05 PM(View: 204)
Nhà thơ Nguyễn Đức BạtNgàn. Tên thật Nguyễn Đức Cẩm, sinh 1948, mất 27-9-2019. Nơi sinh Vĩnh An, Thừa Thiên.