DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,323,915

Nguyễn Thanh Châu - Chân Dung Nguyễn Đức Sơn

Thursday, June 11, 20208:26 AM(View: 540)
Nguyễn Thanh Châu - Chân Dung Nguyễn Đức Sơn
CHÂN DUNG THƠ MIỀN NAM 1955 - 1975
                                                                                  
NGUYỄN ĐỨC SƠN

Nguyễn Đức Sơn - BAOMOI.COM

 

 

TIỂU SỬ:

Bút hiệu: Sao Trên Rừng

Nơi sinh: làng Dư Khánh, tỉnh Ninh Thuận

Năm sinh: ngày 18 tháng 11 năm 1937

Năm mất: ngày 11 tháng 6 năm 2020 tại Bảo Lộc

 

TÁC PHẨM:

Thơ: Bọt Nước (Mặt Đất 1966), Hoa Cô Độc (Mặt Đất 1965), Lời ru (Mặt Đất 1966), Đêm Nguyệt Động (An Tiêm 1967), Mộng Du Trên Đỉnh Mùa Xuân (An Tiêm 1972), Tịnh Khẩu (An Tiêm 1973) và Du Sỹ Ca (An Tiêm 1973),Thơ Và Đá (Văn Học Press 2019), Chút Lời Mênh Mông (Đà Nẵng 2020)

Truyện ngắn: Cát Bụi Mệt Mỏi (An Tiêm 1968), Cái Chuồng Khỉ (An Tiêm 1969), Xóm Chuồng Ngựa (An Tiêm 1971)


Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn

 


Được xem như một nhà thơ thật độc đáo của miền Nam với biệt danh Sơn núi, ông có sức sáng tác thật dữ dội, phong phú về mọi đề tài. Với những ý tưởng thật cắc cớ kỳ lạ, những thái độ sống không giống ai, NGUYỄN ĐỨC SƠN đã một mình một ngựa xông vào đấu trường văn nghệ một cách ngang nhiên, thách thức tất cả.

nhiều khi đợi nắng chiều tan
tôi mông lung nghĩ theo làn mây trôi
ngày kia nếu ở trên đời
cha tôi không cưới mẹ tôi bây giờ
sinh ra tôi có làm thơ
để điêu linh vẫn như chờ riêng thôi

Ông đã góp mặt trên hầu hết các tạp chí văn học  trước 1975 như SÁNG TẠO, VĂN NGHỆ, VĂN, KHỞI HÀNH, THỜI TẬP… cả thơ lẫn truyện, và từng chủ trương một tờ báo ” MẶT ĐẤT ”, dù chỉ hiện hữu một hai số. Thơ NGUYỄN ĐỨC SƠN với nét đặc trưng riêng, có lúc hiện sinh đời thường, lắm khi thiền vị tâm linh thể hiện bằng những thi ảnh và thi ngữ thật chắt lọc từ hiện thực đời sống.

 

Khi thấm mệt tôi đi luồn ra núi
Cuối chiều tà chỉ gặp cỏ hoang sơ
Bước lủi thủi tôi đi luồn vô núi
Nghe nắng tàn run rẩy bóng cây khô
Chân rục rã tôi đi luồn ra núi
Hồn rụng rời trước mặt bãi hư vô

Sáng mênh mông
Ta đi thơ thẩn trong vườn hồng
Ô bông, ồ mộng, ồ không.

 

Một điều nữa rất ấn tượng trong thơ ông là có một số lãnh vực coi như cấm kỵ hoặc nhạy cảm về dục tính mà phần đông tránh né, NGUYỄN ĐỨC SƠN sẵn sàng dấn thân.

anh sẽ đến bất ngờ ai biết trước
miệng khô rồi nẻo cực lạc xa xôi
ôi một đêm bụi cỏ dáng thu người
em chưa đái mà hồn anh đã ướt



Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn - Viết về Mẹ nhân mùa Vu Lan | Người Phật ...
                                                                                                                        tuệ sỹ và nguyễn đức sơn


Thật là một mất mát lớn cho nền thi ca Việt Nam trước sự ra đi của một nhà thơ đặc dị như NGUYỄN ĐỨC SƠN.

 

 



TRÍCH THƠ:

 

TÔI THẤY MÂY RỪNG

 

một ngày đau khổ chín trong tôi
tôi đến bên cây lẳng lặng ngồi
cây thả trái sầu trên nước lắng
mặt hồ tan vỡ ánh sao trôi

thôi nhé ngàn năm em đi qua
hồn tôi cô tịch bóng trăng tà
trời sinh ra để chiều hôm đó
tôi thấy mây rừng bay rất xa

 

Thi tập HOA CÔ ĐỘC

 

HỒI TƯỞNG

 

nhiều khi đợi nắng chiều tan
tôi mông lung nghĩ theo làn mây trôi
ngày kia nếu ở trên đời
cha tôi không cưới mẹ tôi bây giờ
sinh ra tôi có làm thơ
để điêu linh vẫn như chờ riêng thôi
những đêm sao sáng đầy trời
bỗng nhiên tôi khóc trên đồi hư không

 

MỘT MÌNH NẰM THỞ ĐỦ KIỂU TRÊN BỜ BIỂN

 

đầu tiên tôi thở cái phào 
bao nhiêu phiền não như trào ra theo 
nín hơi tôi thở cái phèo 
bao nhiêu mộng ảo bay vèo hư không 
sướng nên tôi thở phập phồng 
mây bay gió thổi trời hồng muôn năm 
mai sau này chỗ tôi nằm 
sao rơi lạnh lẽo âm thầm biển ru

 

MANG MANG

 

mang mang trời đất tôi đi 
rừng im suối lạnh thiếu gì tịch liêu 
tôi về lắng cả buổi chiều 
nghe chim ăn trái rụng đều như kinh 
còn một mình hỏi một mình 
có chăng hồn với dáng hình là hai 
từng trưa nằm nghỉ đất dài 
phiêu diêu nhẹ cái hình hài bay lên 
mù sương âm vọng tiếng huyền 
có con dơi lạ bay trên cõi đời 
sau xưa mắt đã ngợp rồi 
tôi nghe tôi chết giữa trời thinh không

Tập thơ LỜI RU

 

NẾU ĐỜI TRĂNG CHẾT

 

nếu đời trăng chết

tuổi vừa thu non

khi mộng chưa tròn

mái buồn liễu rủ

mi xuôi giấc ngủ

lòng khép vạn đời

anh sẽ câm lời

vu vơ biển lạnh

một trời hiu quạnh

mắt dõi trăng sao

anh đắp mồ cao

mồ xây cát biển

anh quỳ tưởng niệm

như hồi ngây thơ

em chôn con bướm

em chôn con còng

để hiểu thêm rằng

cõi đời mộng mị

 

cõi đời mộng mị

anh đi lang thang

 

NGÀY MẠT THẾ


BÂNG KHUÂNG: CHÙM THƠ NGUYỄN ĐỨC SƠN NĂM 1992

 


ngàn sao biệt dạ hội

trăng mệt ngủ sau nhà

đêm không nhiều u tối

đêm sau đầy sương sa

 

đời có buồn tang chế

sao ngày dài lê thê

tình có buồn hoang phế

sao sầu vương não nề

 

lối về đêm trăng ướt

xiêu mấy cánh thư gầy

kinh cầu đau mắt ngước

sao lệ vẫn còn đầy

 

nhạc sương buồn mạt thế

hay tình đã hoàng hôn

chán chường như rừng bể

đau sông cạn núi mòn

 

thời gian xa hút bóng

cằn cỗi một mùa trăng

gió về lay gối mộng

tình rã trên cung đàn

 

rồi ngày sau em đến

tìm anh trong bóng xưa

ngày mai em có đến

em sẽ nhìn trăng mưa

Thi tập HOA CÔ ĐỘC

  

MỘT MÌNH ĐỨNG NHẢY HOÀI TRÊN NÚI CHƠI

 

cả đêm ấy tôi nhảy hoài trên núi

giữa trăng vàng mờ mịt bóng sinh linh

trần gian vắng tôi đã về lủi thủi

cỏ bên hồ thương cảm cũng rung rinh

 

tôi nhảy mãi dù trăng sao sắp tắt

nhảy cà tưng rồi lại nhảy cà tang

ngại khuya hàn sương giá xuống mang mang

run lập cập là bắt đầu khổ nhất

 

ĐÀN TRẦM 
                      

hồn đã tím đàn ai còn thê thiết

đàn chơi vơi đàn lặng và đàn trầm 
cả đời hoang chìm lạnh dòng sông câm                     

ngày thu rụng trăng giấc vàng chưa mọc                     

hồ dĩ vãng mặt nước òa lên khóc                      

đêm chưa về trời đã nổi đầy sao                      

hồn xưa đang bay nắng thuở xa nào                    

màu đen mắt tưởng mờ trong hư vắng                    

mà sao lạ có ai cười trong nắng                    

áo rưng màu tím lụa đẫm trời xa                    

người ơi thương thương đến mấy cho vừa                    

trên nẻo ấy hồn ma đi trở lại .

 

HỒI TƯỞNG

 

khi dừng lại giữa năm mười sáu tuổi

một sáng hồng nghe nắng rụng tan hoang

tôi nằm xuống phập phồng hai lá phổi

sao mạch đời đang chảy bỗng khô rang

 

đau đớn quá trong tôi niềm tuyệt đối

nên cởi quần chạy giữa đám vi lô

tôi động cỡn nhảy kè bên khe núi

rồi ôm đầu lao thẳng xuống hư vô

 

Thi tập VỌNG

 

 



NHẤT NGUYÊN


Nguyễn Đức Sơn - Lão quái dị trên đồi Phương Bối

 


năm mười bốn có lần anh ngó thấy

em ở truồng ngoe nguẩy cuối vườn trăng

hồn thảo dã trong đêm vừa thức dậy

khắp bầu trời ướt mượt cả lông măng

 

từ dạo đó xác thân anh mất hết

chợt đêm nào trở lại cõi chiêm bao

anh chới với vì biết mình sắp chết

giữa khu rừng mù mịt dấu trăng sao

 

ÁNH SÁNG CỦA VÔ MINH

 

em thút thít là bắt đầu sắp khóc

hốn rạt rào như sóng vỗ liên miên

tuổi mười sáu là trăng vừa mới mọc

lệ của tình nên rớt xuống vô biên

 

anh chạy đến cầm tay em thật chặt

bởi mơ hồ nghe trái đất rung rinh

ôi kiêu hãnh khi nhìn em tận mắt

anh thấy rồi ánh sáng của vô minh

Thi tập ĐÊM NGUYỆT ĐỘNG

  

Năm tôi hai mươi ba tuổi

 

Năm tôi hai mươi ba tuổi

mặt trời trên đỉnh cây

chim hót trong lòng ngực

 

Năm tôi hai mươi ba tuổi

cát vàng trôi đi xa

biển trùng tu cửa mộ

 

Năm tôi hai mươi ba tuổi

mặt mày ôi lọ lem

lưỡi hái và đao phủ

 

Năm tôi hai mươi ba tuổi

chim hót trong tù ngục

em cúi đầu đi qua

Tâp san  VĂN NGHỆ số 12

 

VỀ CHUYẾN XE HOẢ ĐẠI TỐC

tặng Thu Lan

 

1.

 

Em còn gởi gì trên đó, một nhánh cây khô, một chùm tóc héo? Ảnh tượng một đêm hoang vu nào lâu lắm bỗng trùm xuống hồn anh khi con tàu vừa chui qua hầm tối. Những nước rỉ ra hai bên sườn đá sẽ chảy về đâu, sao em vẫn úp mặt và hát. Sao em không trở về chỗ cũ với chiếc giỏ rất xinh chứa đầy hoa quả sẽ làm mát điệu nhạc cuồng loạn mà hồn em si mê. Ôi khách du, vĩnh viễn khi dòm xuống lòng người - hành lang của thần chết, vĩnh viễn khi người trông thấy bóng người trên ngọn thông cao đứng rũ trong đêm và một ánh sáng loé lên - bây giờ Kinh Hãi chợt thức.

 

2.

 

Em còn gởi gì trên đó, một nhánh cây khô, một chùm tóc héo? Anh giơ tay lên lần cuối khi con tàu lọt ra khỏi chiếc hầm đá đen thui vùng Cầu Đất – nơi anh từng lãng du với những vì sao tối lễ. Em khoan khoái quạt hờ vào ngực như vừa thoát cơn ác mộng. Em hãy nhìn lên trụ đèn con chiếc ga xếp miền cao nguyên này, và thở gấp hơi sương của đêm, và tự hỏi nguyên do nào khiến sui những vì sao biệt dạng, và sẽ tự dối mình khi đối diện với Vô Biên. Nhưng nào em có nhìn được lâu, bởi trong phút giây con tàu đã băng qua muôn dặm ưu tư, em đã đánh lọt ấu thời từ ga thứ nhất với bảy sắc cầu vồng biến tan, còn anh thì bắt đầu phiêu du vào miền đất chết.

 

Tập san VĂN NGHỆ số 13

 

ĐÊM ĐI THĂM MỘT NGƯỜI BẠN SẮP ĐẺ Ở DI LINH


Nguyễn Đức Sơn - Phê Bình. Biên Khảo. Phỏng Vấn - Du Tử Lê

 vợ chồng nguyễn đức sơn



Sắp đẻ ở Di Linh cây cối chào chị

Sắp đẻ ở hư không rừng và chị ôm nhau khóc

Tôi giấu mặt đi ven hồ lạnh giá

Căn nhà gỗ phần mộ thanh xuân

Những ván thông dày đặc gỗ quan tài

Của tóc của chị của tình nhân

Của dương cầm bỏ phế đúng một năm

Sắp đẻ ở Di Linh cô đơn hùng dũng

Chị thu mình như một con mèo mun

Chị thu mình như một vũ nữ Ba Lan

Chị thu mình như một đĩa hát cũ

 My tormented heart

Buổi chiều chết trên cây thánh giá

Hãy quên tôi như một mũi tên

Hãy quên tôi như một loài chim đêm

Anh đưa chị về đây để tự vận

Chị thổ huyết ba lần tôi chứng kiến

Khi rừng già thấp xuống thấp xuống

Buổi sáng chị tắm sương mù

Buổi chiều chị đốt cỏ để hong đời chị

Hiu hắt như đời tôi chị đứng lên

Hai mươi bảy năm tuột mất thanh xuân

Ôi nắng vàng dòng thác Gougah

Rừng và chị ôm nhau hát

Sẽ đẻ ra một đứa con

Rừng và chị ôm nhau chết .

Tập san VĂN NGHỆ số 23

           

Ngưỡng mộ

 

Để tôi bắt đầu thử chết

Khi các em trở lại

 

Ôi  mùa đông nhẹ nhàng biết bao nhiêu

Thở bằng chuyện tình một em đã chết

Qua mười sáu năm rất vui

Chết rất nhẹ nhàng

Rất nhẹ nhàng như em đã sống

 

Qua mười sáu năm

Em thở bằng tinh sương

Ngủ bằng mộng mị

Ôi cánh rừng cao nhất Dran

Em không nhìn thấy sao

Chỗ  chuyến xe lửa đi qua

Êm đềm êm đềm

Như một cơn ác mộng

Nửa đêm tàn phá tâm hồn tôi

Bốn mươi hai

Tiếng hát đời người

Năm ba mươi tám tôi không gặp nàng

Lúc bấy giờ chắc tôi còn nhỏ lắm

Năm hai mươi bảy tôi cũng chưa gặp nàng

Lúc bấy giờ chắc tôi chưa biết vui

Lúc bấy giờ chắc tôi chưa biết chết

Lúc bấy giờ chắc tôi chưa biết khóc

 

Ôi xa vắng biết bao nhiêu

Tôi dừng chân những chiều bên hồ nước

Những chiếc hoa trắng dại

Những đơm xôi mới chín

Tôi hát cho một đứa em gái họ ngoại

Những ngày hoang vu

Những đêm kinh hãi

Yêu em đi

Vâng

Nhưng sao rừng đen quá

Vâng

Nhưng không bao giờ

Không

Tôi rùng mình

Không

Chết mất

Và rừng kéo nhau theo như  chúng ta

Những chiều gió thổi  thật nhanh

Qua ga xép buồn bã

Tôi lớn lên

Không biết chắc mình còn gì để khóc

Hai mươi sáu năm qua

Tôi trở về vùng biển tiếng hát chào đời

Không hiểu sao tôi rất yên tâm

Nhìn những mồ mả mọc gần bờ biển

Ôi Ninh Chữ

Biển ở đó hãy ngủ yên

Không

Ôi Ninh Chữ

Tôi kể lại một chiều gió thổi rất nhanh

Sóng rất cao rất cao

Tôi trở về làng Nại đìu hiu

Một hồi trống trường tiểu học Thanh Hải vang lên

Dội tôi vào sâu quá khứ

Dội tôi ra ngoài biển xanh

Tôi lại qua một vùng đất đầy mồ mả

Một chiều mưa bay rất nhẹ

Có tiếng khóc oe oe

Người thiếu phụ mới đẻ nào đó ra đứng trước bệnh viện bảo sinh

Nhìn đám táng đi qua một xóm chài quạnh quẽ

Những bờ nước xấp xấp ngang mắt cá

Những bụi xác mắm trơ thân

Thằng em trai của tôi chạy theo ngó

Tôi lặng thinh và bỗng giật mình

Ôi đám táng đẹp vô cùng

Các em còn nhỏ nên làm sao hiểu nổi

Người sản phụ đứng nhìn thật lâu

 

Nàng không đẹp không xấu không quan trọng

Nàng đẻ

 

Tôi nhìn nàng qua chiếc áo len có vẻ quí phái nông dân

Đúng

Nàng không đẹp không xấu không quan trọng

Nàng đẻ

Đẻ xong nàng ra nhìn đám tang

 

Tôi bỗng thấy nàng cao lớn biết bao nhiêu

Tôi bỗng thấy nàng già hơn những con còng lâu năm

Đào hang hóc cạnh những bụi dứa dại những ngôi mộ cũ

Tôi bỗng thấy nàng trẻ biết bao nhiêu

Như khi các em trở lại

Hát vang rừng một chiều đông mưa tạnh

Những chiếc áo dài rất trắng những chiếc jupe rất trắng

Những lá rụng lao xao vô cùng trắng

Sáng ngập hồn tôi

Ôi Gougah mặt trời mọc

Trên bờ thác cao

Tôi hiểu các em bất lực

Không phải khi chúng ta nhìn một em đã chết

Nhẹ như tơ bay

 

Tôi hiểu tôi bất lực

Sau một đêm từ giã người thiếu phụ

Sau một đêm từ sáu giờ chiều đến bốn giờ sáng

Tôi lặng lẽ ra đi sau khi khép hờ cánh cửa

Sau khi tắt vội chiếc pick up êm đềm thừa thãi

 

Các em đừng đọc những dòng này nghe không

Tội lắm đó

Vì tôi chỉ kể cho một em đã chết

Tôi chỉ kể cho một đứa em gái họ ngoại tên My

Tôi chỉ kể cho người thiếu phụ đã xa tôi

Cho trăng sao không bao giờ đếm hết

Ôi Dran ôi Dran

Những trưa rừng cao như  chưa bao giờ trông thấy

Trên một ngọn đồi cao hút thông già muôn năm

Trên ngọn đồi cao nhất nơi đây

Tôi quằn quại với tất cả sinh lực thiếu niên

Mười bảy hai mươi còn gì đâu

Ôi đìu hiu gió thổi

Hình như có một người tiều phu trông thấy  tôi

Chắc người phải cầu nguyện

Tôi ngủ quên từ đó

Ôi dòng sông Dran

Đứa con gái tên My có lần toan trầm mình

Giờ đã hết

 

Ôi dòng Dran

Rừng bắt đầu lãng quên

Khi các em trở lại

Êm đềm êm đềm biết bao nhiêu

Tôi bỗng ăn năn khi tìm đến các em

Và thống hối khi các em tìm tới tôi

Căn phần tôi đó

Không rộng đủ cho các em ngồi lên trên

Hãy xõa tóc lên hồn tôi

 

Căn phần tôi đó

Cho tôi nhìn thấy trước khi tôi chết

 

Các em hãy thay phiên ngồi lên trên

Mỗi mùa đông trở về cắm trại

Căn phần tôi đó

Các em hãy xúm nhau ngồi hết lên trên

Ôi khu rừng cao nhất Dran

Để tôi bắt đầu thử chết.

Tập san VĂN số 38

 

Nói lại một chút lời Khổng Tử


Giã biệt nhà thơ kỳ dị Nguyễn Đức Sơn | Văn hóa | Thanh Niên

 


Tam thập ma nhập

Tứ thập mần gì mần gấp

Kẻ ngũ thập run lập cập đến nơi

Sức hơi đâu mà tri thiên mệnh

  

Tất cả đều trật lất

Nếu không có quỷ ma
Khó bề thấy được Phật
Đó là sự thật của Trái Đất
Nhưng nghĩ cho cùng tất cả đều trật lất

 

Chỉ nghe tịch mịch
 

Nửa đêm soi bóng trăng tròn
Thấy đau trời đất rõ còn trong thai
Các em đều chẻ làm hai
Từ đâu một chỗ rách dài thiên thu
Hồn tôi, con thú cần cù
Nằm chơi trong cát bụi mù vuốt ve
Hỏi thăm, nước chảy xè xè
Chỉ nghe tịch mịch phủ đè rêu xanh

Thi tập TỊNH KHẨU

 

LÃO CA

 

Chúng ta

Nay đã

Già rồi

Tất cả

Chỗ lạ

Chỗ quen

Thổi đèn

Cũng biết

Ráo riết

Trần gian

Thân tàn

Quá mệt

Cảnh chết

Cảnh sống

Từng đống

Nhân sinh

Thây sình

Một lỗ

Mâm cổ

Mứa thừa

Cù cưa

Mỏi miệng

Tai tiếng

Đá bia

Ô kìa

Gió thổi

 

Mây nổi

Từng không

Mênh mông

Trời hát

Lão ca

Bát Ngát

Ngồi sát

Bàn chân

Hiền nhân

Đạt giả

Rỉ rả

Chuyện đời

Tuổi trời

Sắp tắt

Rượu bắt

Lên chưa

Ngàn xưa

Lửa đốt

Tập san THỜI TẬP ngày 14 tháng 12 năm 1973

 

NGẪU CẢM


văn học | âm nhạc | sân khấu | tạo hình | sách | tạp chí Việt | nhóm ...

 


Có bay cao chín tầng trời

Chỉ nghe thượng đế ngàn đời nín thinh

Có dòm sâu tận cửa mình

Cũng không thấy được cái hình thế gian

 

NHÌN CON TẬP LẬT

 

Nắm tay lật úp đi con
Co thân tròn trịa như hòn đá lăn
Muốn cho đời sống không cằn
Tập cho quen mất thăng bằng từ đây

 

RƠ MIỆNG CON

 

Nằm yên thôi chớ vùng vằng

Để cha rơ miệng con bằng mật ong

Bẻ luôn cái lưỡi cho cong

Nói năng lấp liếm mới hòng người nghe

 

DỖ CON ĂN

 

Khuấy xong chén bột gạo rồi

Bồng con ra bếp cha ngồi cho ăn

Đường vàng mua quá khó khăn

Cha đành bỏ muối đừng nhăn mặt nào

Mặn thì dương tính phải cao

Con thêm cứng cáp mai lao vào đời

  

BÀI HỌC ĐẦU

 

Mai kia cắp sách đến trường

Con nên học hỏi bình thường như ai

Trời sinh con dẫu có tài

Cũng không kéo được mộng dài thêm đâu

Một điều phải hiểu cho sâu

Trăm năm hai chữ vô cầu mà thôi

 

HOÀI CẢM

 

Xưa ông nội đến nơi này

Sóng xanh thơ mộng những ngày thanh niên

Sáng chiều bơi lội như điên

Tập cha ôm cõi vô biên một mình

Nước vô mắt mũi lình bình

Cha gần ngộp thở nên kình luôn ông

Bây giờ biển cũ mênh mông

Dẫn con về thở cũng không được rồi

Một ngàn tư tưởng xa xôi

Rừng cao một khoảnh cha ngồi ru con

MAI KIA

Mai kia tan biến hận thù
Giữa đêm sao chiếu mịt mù phương đông
Cha về ôm cả biển sông
Duỗi chân duỗi cẳng nằm không một đời
Cho con cha hứa một lời
Đuổi mây thiên cổ rong chơi tối ngày
Thu nào tóc bạc oà bay
Có con chỉ trỏ mới hay tuổi già
Cúi hôn trời đất đậm đà
Cha tan theo bóng trăng tà vạn niên

Tập san VĂN số 198 ngày 15 tháng 3 năm 1973
Nguyễn Đức Sơn


                                                        Nguyễn Thanh Châu
                                                                                           (AZ, sưu tầm và gởi)

 

                 Acacia  Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D



Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, July 7, 20207:28 AM(View: 23)
Nếu như Bùi Giáng đôi khi còn ý tứ ẩn dụ, nói lái trong ngôn ngữ thơ của mình thì Nguyễn Đức Sơn lột trần huỵch toẹt… Vậy mà đã có một giai nhân đồng ý theo ông đi khắp cuối trời góc bể,
Thursday, July 2, 20208:08 AM(View: 193)
Tên thật: PHẠM KIM LONG, lúc đi tu có pháp danh TUỆ KHÔNG Bút hiệu: THÁI PHƯƠNG THƯ Nơi sinh: Hải Phòng. Năm sinh: 1 tháng 1 năm 1940. Hiện sinh hoạt tại Sài Gòn.
Monday, June 29, 20207:51 AM(View: 135)
Tên thật: Nguyễn Đường Thai Nơi sinh: Thanh Hóa, Bắc Việt Năm sinh: 3/3/1938 Hiện đang sống tại SÀI GÒN. TÁC PHẨM: Trước 1975:
Friday, June 26, 20208:03 AM(View: 215)
Tên thật: Nguyễn Lương Vỵ Nơi sinh: Tam Kỳ, Quảng Nam Năm sinh: 1952 Hiện định cư tại tiểu bang California, Mỹ. TÁC PHẨM: Thơ: Âm Vang Và Sắc Màu 1971, Phương Ý 2000, Hoà Âm Âm Âm…2007...
Wednesday, June 24, 202012:57 PM(View: 207)
Ngay từ khi tôi được trả tự do vào năm 1987, sau gần 13 năm “cải tạo” tại nhiều trại tập trung từ Nam chí Bắc, tôi vẫn không quên hỏi thăm tin tức về bác Nguyễn Gia Trí