DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,196,403

Du Tử Lê

Friday, October 22, 201012:00 AM(View: 37172)
Du Tử Lê


Du Tử Lê

dutule_1__0-thumbnail

Tên thật Lê Cự Phách, sinh năm 1942 Bắc Việt.

Tác phẩm đã xuất bản :

  • Thơ Du Tử Lê (1964)
  • Năm Sắc Diện Năm Định Mệnh (1965)
  • Tình khúc Tháng Mười Một (1966)
  • Tay Gõ Cửa Đời (1970)
  • Chung Cuộc (cùng viết với Mai Thảo)
  • Mắt Thù (1969)
  • Ngửa Mặt (1969)
  • Vốn Liếng Một Đời (1969)
  • Qua Hình Bóng Khác (1970)
  • — Một Đời Riêng (1972)
  • Khóc lẻ loi Một Mình (1972)
  • Chỉ Như Mặt Khác Tấm Gương Soi (thơ 1997)
  • Thơ Tình (1996)
  • Tiếng Kêu Nào Bên Kia Thời Tiết (truyện)
  • em và, mẹ và tôi là một nhé (bán hồi ký)
  • Chỗ Một Đời Em Vẫn Để Dành
  • Nhìn Nhau Chợt Thấy Ra Sông Núi
  • Chấm Dứt Luân Hồi Em Bước Ra
  • Đi Và Về Cùng Một Nghĩa Như Nhau
  • ...


Đêm nhớ trăng Sài Gòn


Du Tử Lê


Đêm về theo vết xe lăn
Tôi trăng viễn xứ hồn thanh niên vàng
Tìm tôi đèn thắp hai hàng
Lạc nhau cuối phố sương quàng cỏ cây

Ngỡ hồn ta xứ mưa bay

Tôi chiêng trống gọi mỗi ngày mỗi xa
Đêm về theo bánh xe qua
Nhớ em xa lộ nhớ nhà Hàng Xanh

Nhớ em kim chỉ khứu tình

Trưa ngoan lớp học chiều lành khóm tre
Nhớ mưa buồn khắp Thị Nghè
Nắng Trương Minh Giản trưa hè Tự Do

Nhớ nghĩa trang quê hương bạn bè

Nhớ pho tượng lính buồn se bụi đường
Đêm về theo vết xe lăn
Tôi trăng viễn xứ sầu em bến nào ?

 

Bài Nhân gian thứ nhất

Du Tử Lê


Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
đôi mắt người hồ như biển đông
có mưa-tôi-cũ về ngang đó
tự buổi thiên đàng chưa lập xong

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu

mái tóc người hồ như rừng cây
có mấy che lối về cho lá
và những con đường thật riêng tây

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu

tôi có người hồ như vết thương
có đêm ngó xuống bàn tay lạnh
và chỗ em ngồi đã bỏ không

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu

tôi có người hồ như tấm gương
thấy tôi thắt cổ trên cành tuyết,
và bóng đo dài nỗi tủi thân

Ở chỗ nhân giang không thể hiểu

tôi có người hồ như hạt sương
có bông hoa đỏ chiều tâm khúc
tôi thấy từ em một quê hương

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu

tôi có người hồ như tiếng chim
theo cơn bão rớt về ngang phố
tôi học từ em: niềm lãng quên

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu

tôi có người hồ như ấu thơ
đêm đêm khóc vụng cùng chăn gối
và buồn thấy như mẹ ở xa

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu

tôi biết người mang một nỗi buồn
biết ta cuối kiếp tim còn lạnh
cùng nỗi sầu bay đâu hư không

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu

tôi xin người sớm phục sinh tôi

 

Khi trông thơ Thụy Châu

 Du Tử Lê


Cũng đành người đã quên tôi
Con chim nào cũng một đời kêu than
Cây phong đã đỏ lá vàng
Quán sâu tôi quấn khăn quàng đợi đêm
Phải người quá nhẹ chân êm?
Tôi nghe như thể gió vin cửa ngoài
Cũng đành người đã ham vui
Núi non nào cũng một đời cô đơn
Tuyết trên mái cổ nghiêng hồn
Dưới chân cổ tượng cũng bồn chồn theo
Xe không nào sẽ qua đèo
Đêm nay chắc lá lại nhiều chiếc rơi
Cũng may tôi có một đời
Để đau, để khổ, để ngồi trông thư .
( Dinfos 11- 69 )


Nhìn Nhau Chợt Thấy Ra Sông Núi

Du Tử Lê



ba mươi năm lẻ ai ngờ được

tao với bay, giờ gặp tại đây
chiến tranh đã dứt nhưng thương tích
vẫn ở cùng tao, ở với bay

bay đã kinh qua địa ngục đời

từng nhìn binh biến giống trò vui
chiến xa, đại bác bay chơi nổi
bom ném ngang trời cũng được thôi

trận mạc ngày xưa còn chẳn ngán

nhằm nhò chi ít vỉ bia "cua"
cười khan những buổi đi "chà láng"
mà lại buồn so diện H. O.

nốc rượu nguyên đêm chờ được xỉn

ôi mái trường rêu: Chu Văn An
nhiều thằng "thăng" lúc còn hôi sữa
dăm tên đầu bạc kể hung hăng

đạn bom ngốn mất thời trai trẻ

cải tạo khơi khơi năm mười niên
ra tù mất vợ, con quay mặt
cười gượng ra điều ta vẫn ... ngon

trong mắt bay nay vàng kỷ niệm

tao đầy gân máu nhớ quê hương
đêm đêm ác mộng còn truy kích
lạnh cẳng tao hầm nhất biển Đông

tụi bay muốn sống? --Quên cho lẹ!

mũ đỏ, đen gì ... cũng đã xong
tao cam phận kiếm tô canh cặn
bay rồi cũng thế! Liệu nghe con

Xa trường mất xác giờ đâu khác?

xương bỏ quê người, cỏ cũng chê
chắc chi đã được như Tư Cóc
chết giữa quê hương, đắp mảnh cờ

Minh dê, Hồnng Trố tao mừng lắm

những tưởng không còn gặp tụi bay
đêm qua uống rượu con nhà Kiểm
thương bạn, tao thèm được khóc ngay

nhìn nhau chợt thấy ra sông núi

có chút gì nghe rất thốn đau
hẹn bay về chết trong tay mẹ
tổ quốc nghìn năm bỏ được sao?

Vì Em Tôi Đã Làm Sa Di

Du Tử Lê


thiền viện tôi trưng chỉ ảnh em
kinh kệ nghìn pho có một tên
viết hoa một chữ không ai hiểu
Phật bảo: kinh mà không phải kinh

thế giới vì em sẽ dịu hiền

biển đời phút chốc bỗng bình yên
cánh chim tịch mịch miền vô niệm
vô chấp, em ngồi như Quan Âm


ba nghìn thế giới quy về đây

vóc ốm em đi. Ngón cũng gầy
thấy trong Địa Tạng em và mẹ
Tam Bảo theo tôi: có dáng người

muông thú vì em ở với rừng

tôi vì em ở với thi ca
thấy nhau là một đâu còn ngã
thân chẳng riêng thì tâm nào riêng?

phá chấp. Như Lai ở dưới trần

hiện thân Bồ Tát cứu nhân gian
cây oan khuất vẫn nghìn tay vẫy
tôi vẫn nhìn em là chân kinh

xuống tóc. Theo em khép cửa đời

vào thiền để chỉ thấy viền môi
yêu nhau ai bảo tâm không trụ?
quên hết. Nhìn nhau. Nhất quán rồi.

vì em tôi biến thành sơn tự

mái đỏ tường rêu. Hoa hổ ngươi
tình tôi là thảm xin em bước
rất khẽ mà nghe đất nhớ trời

nước mắt em trên chánh điện tình

nở hoa siêu độ hoá tâm kinh
đêm đêm tôi nhớ bàn tay cũ
và thấy trong kinh đủ bóng, hình

vì em tôi đã làm Sa Di

không đi nên ý vẫn quay về
bế quan toạ thị. Tôi và vách
em tụng kinh gì? Cho nghe đi

hôn em Bồ Tát. Chuông kinh hãi

rung hoảng vì tôi? hay cả em

DTL

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, October 28, 201012:00 AM(View: 27233)
Trường Trần Cao Vân nằm trên con đường cùng tên, một con đường thuộc loại tỉnh lộ, nhỏ và đầy bụi. Lúc tôi vào học, trường còn mái tôn, tường gạch quét vôi màu vàng nhạt. Trường có một cây đa cổ thu cành lá sum suê, thường vào những tháng sắp vào đông, có hàng trăm, nhiều khi đến hàng ngàn con chim sáo, bay về đậu đầy trên cây đa cổ thụ này. Học ở đây mấy tháng, tôi chợt khám phá ra một một người học sinh học trên tôi một lớp, thường chống nạng đi học. Người nam sinh trông rất dễ thương, da trắng, môi hồng như con gái, dáng người mảnh khảnh, nhưng tiếc thay anh bị liệt hai chân nên đi học phải chống nạng.
Thursday, October 28, 201012:00 AM(View: 24893)
Tên thật NGUYỄN TUẤN KHANH, sinh năm 1941, Nam Vang Quê cha: Xuân Lũng – Vân Cương – Lâm Thao – Phú Thọ. Quê mẹ: Tịnh Thới – Cao Lãnh – Sa Đéc (Đồng Tháp) Bút danh Hội họa: Rừng Bút danh viết văn: Kinh Dương Vương Bút danh thơ: Dung Nham Trước 1975: Viết các báo Bách Khoa, Văn, Văn học, Ý Thức, Tân văn . . . Sài Gòn. Tốt nghiệp Trường Cao đẳng Mỹ thuật Huế năm 1964, ông là giáo viên hội họa của Trường Sư phạm Quy Nhơn; nguyên hội viên Hội Họa sĩ trẻ Sài Gòn, hội viên Hội Mỹ thuật TPSG, hội viên Hội Mỹ thuật Việt Nam. Sang định cư ở Mỹ năm 1994, đến nay ông đã có nhiều cuộc triển lãm ở nhiều nơi trên thế giới. Lúc đầu cư ngụ ở Oregon, sau về Los Angeles, California, và rồi thỉnh thỏang vẫn về Việt Nam. Hiện viết cho Văn, Văn học, Sóng văn. Triển lãm tranh nhiều lần trong và ngoài nước
Tuesday, October 26, 201012:00 AM(View: 33693)
Những năm đầu thập niên 60, ở các tỉnh miền Trung bỗng rộ lên phong trào “làm văn nghệ” của các cây bút trẻ. Quả vậy, thời đó anh em chúng tôi còn rất trẻ, tuổi đời chưa tròn đôi mươi, còn ngồi ghế nhà trường trung học nhưng lòng đam mê văn chương thì gần như vô bờ, đã tập tễnh cùng nhau dấn bước vào con đường thi ca. Xuân Thao là một trong số những nhà thơ trẻ ấy ở thành phố Đà Nẵng. Ngay đầu năm 1964, anh cùng hai người bạn thân thiết là nhà thơ Phương Tấn và Uyên Hà, tập hợp thêm sáng tác của một số thân hữu khác, nỗ lực xuất bản hai thi tuyển Rừng và Vỡ
Tuesday, October 26, 201012:00 AM(View: 31443)
Tên thật Phan Bá Dương. Sinh năm 1940 tại quận Tuy Phong, Bình Thuận. Khởi viết từ 1958 với các bút hiệu Thùy Dương, Người Áo Xanh, Vương Hầu, Phan Bá Thụy Dương. Ngưng viết sau khi Luật Báo Chí 1972 ban hành. Trước 75: quân nhân, công chức. Sau 75: Tư chức. Hưu trí sớm và hiện sống tại USA. * Từ 1959 – 1972 - Viết cho tuần báo PNDĐ, PNNM, VNTP, tạp chí Thời Nay, Gió Mới, Mai, báo chí QĐ như: Tiền Tuyến, Diều Hâu, Chiến Sĩ Cộng Hòa, Tiền Phong… Phụ trách Trang Thơ, Trang Của Lính, viết truyện dài Gió Đi Trên Tóc cho nhật báo Ánh Sáng.
Tuesday, October 26, 201012:00 AM(View: 37133)
Sinh năm 1949 tại Tuy Hòa. Tốt nghiệp sư phạm và cử nhân Anh văn. Trước đây là giảng viên Anh văn tại trường Sư Phạm Đà Lạt. Hiện định cư tại Virginia, USA. Tác phẩm đã xuất bản: * Đời Như Một Khúc Nhac Buồn (thơ, 1972) * Tạ Ơn Những Giọt Sương (thơ, 1974) * Mây Khói Quê Nhà (thơ, 2009). Sau chiến tranh trở lại Tuy Hoà khi về thăm lại cố hương thấy quê nhà nghĩ càng thương quê nhà hắt hiu một bóng mẹ gi