DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,826,227

HOÀNG LÂM - PHÁC THẢO CHÂN DUNG THƠ MIỀN NAM TRƯỚC 1975: MAI TRUNG TĨNH

01 Tháng Mười 20187:56 SA(Xem: 213)
HOÀNG LÂM - PHÁC THẢO CHÂN DUNG THƠ MIỀN NAM TRƯỚC 1975: MAI TRUNG TĨNH


HOÀNG LÂM

 

PHÁC THẢO MỘT SỐ CHÂN DUNG THƠ MIỀN NAM TRƯỚC 1975

 

MAI TRUNG TĨNH

 

 

mai trung tỉnh

 

 

 












TIỂU SỬ:

 

Tên thật: NGUYỄN THIỆU HÙNG

Nơi sinh: Hà Nội

Năm sinh: 1937

Năm mất: 20/02/2002 tại tiểu bang MARYLAND, MỸ.

 

TÁC PHẨM:

 

• 40 Bài Thơ (cùng Vương Đức Lệ - được giải thưởng Văn Học Toàn Quốc 1961) 
• Ngoài Vườn Địa Đàng, 1962 
• Những Bài Thơ Xuôi, 1969 
• Thơ Mai Trung Tĩnh, 2001, xuất bản tại MỸ 

 

Di cư vào miền Nam năm 1954, theo học và tốt nghiệp bằng cử nhân Anh văn tại Đại học Sư phạm SÀI GÒN. Ông về dạy học ở trường kỷ thuật Cao Thắng đến năm 1963 thì động viên vào trường Sĩ Quan Trừ Bị THỦ ĐỨC, ra trường phục vụ tại Đài Phát Thanh Quân Đội. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 vào tù cộng sản 2 lần tổng cộng 11 năm cho đến năm 1995 ông và gia đình mới đến định cư tại MỸ, tiểu bang Maryland và qua đời vào ngày 20 tháng 2 năm 2002 sau một thời gian mang bệnh ung thư não.
Ông làm thơ rất sớm và thường góp mặt trên tập san SÁNG TẠO, sau đó là tập san VĂN. Thơ MAI TRUNG TĨNH nặng về suy tưởng nội tâm hơn là diễn tả cảm xúc. Trong thơ ông ta nhận thấy nỗi khắc khoải có tính hiện sinh về bản thân, lịch sử, chiến tranh và cả tình yêu trước những biến động của đời sống, của đất nước. Ông diễn đạt trong sang tác của mình phần lớn bằng thơ tự do, nhất là thơ xuôi.
 

 

TRÍCH THƠ:

 

 

 

Đi Trong Mùa Xuân

 

 

 

Anh cho em chút sầu
Thoáng trên làn môi nhạt
Anh cho em chút buồn
Vương trong mắt em sâu 

 

 

Mùa xuân run trên tóc
Lửa nào nung trái tim
Anh đi tìm bóng mát
Chỉ thấy trời đứng im

 

Tập san VĂN 1970

 

 

Khi Nào


Khi nào em mệt mỏi
Hãy cầm lấy tay anh
Con đường đưa em tới
Vùng mây trời biển xanh


Khi nào em tội lỗi
Hãy giẫm lên đời anh
Nơi đã thừa ô nhục
Cũng không còn thần linh


Khi nào em đau khổ
Hãy nghiêng xuống hồn anh
Võng nhung tơ phù phiếm
Ru em vài giờ quên


Khi nào em tuyệt vọng
Hãy cầm dao giết anh
Tấm gương soi đối mặt
Vỡ một lần cho xong.


(Tuấn Hải phổ nhạc xb 20/8/1971)

 

 

 

Thám Hiểm

 

 

 

Tôi đi tìm ống kính mới

Cho máy chụp hồn tôi

Góp nhặt âm thanh lạ

Đánh thức trái tim tôi

 

 

Tôi dong cương xe ái tình

Chẳng bao giờ mong chặng đỗ

Điềm nhiên bỏ lại sau lưng

Những mảnh đời xanh đỏ cũ

 

Tập san VĂN số 97  tháng 1 năm 1968

 

 

Những Đêm Buồn Cuối Năm

 

 

Những đêm buồn cuối năm
Kinh đô hồn đóng tuyết
Tìm lửa sưởi nơi đâu
Với bạn bè sống sót

 

 

Những đêm buồn cuối năm
Ta đi về muốn khóc
Thiếu thời chợt ghé thăm
Ta giật mình lánh mặt

 

 

Những đêm buồn cuối năm
Gõ cửa ta hoảng hốt
Hỏi còn chi ở trong
Một cánh dơi bay nốt

 

 

Những đêm buồn cuối năm
Em có sầu tơi tả
Ta, vườn xưa đã quên
Em cứ về gối lả

 

 

Những đêm buồn cuối năm
Ta đợi chờ khắc khoải
Một tiếng kêu cuối cùng
Của nhân gian vô lại.

 

1972

Tập san VĂN

 

 

Dĩ Vãng Của Tình Yêu

 

 

Tấm vải đã nâng niu cất kỹ giờ giở ra quanh mình mà ngắm
Đây chỗ vẫn thơm hương hạnh ngộ vì khi xưa tôi đổ hết cả nhiệt tình
Đây chỗ bợt phai vì em cầm do dự
Đây chỗ còn in nét hình tôi bởi hồn tôi ghi trọn xuống
Đây chỗ ố tì loang lổ vì em đã điềm nhiên bỏ phơi cho ngày tháng táp tiêu dần
Đây chỗ vẫn mềm mại y nguyên tôi hôn lên độ ấy
Và thôi, đây chỗ rách sờn tơi tả em em vò nát đang tay

Tấm vải gỡ rồi không cuộn lại
Tôi buông xuôi như thể một dòng sông bất hạnh tách nguồn tuôn chảy đi
Như trên địa cầu tôi ló mặt ra ánh sáng
Là một lần tôi phô diễn mãi xác thân tôi
Đến ngày cuối

Như đã bao phen tôi vấp ngã
Những vết thương sau cùng mọc da non
Tôi sẽ bình phục rồi tôi sống
Để giáp mặt người như mặt tôi.

 

 

Người Ngủ


Màn đã buông, người thu gọn vào trong, bốn đỉnh treo lên bốn góc quan tài

Thân nhỏ lại, cánh tay dần mất dấu, chân cũng yên

Tai nghe ngóng chỉ mơ hồ hỗn loạn 
Mắt cố  nhìn nguyên tảng khối đen bủa vây quanh

Như bó cô đơn, tôi ngã xuống 
Và những ngón tay tôi loại giây buộc chẳng bền vừa rãn mỏi

Lợi phẩm của ngày đã thừa cơ trôi mất xa 
Giờ, tôi con lõi chỉ hết sợi nằm trơ trần 
Tôi chờ Định Mệnh kêu vang hồi mãn kiếp

Hoặc giả chưa đến kỳ nên lưu dụng tôi phiên sau. (Nghĩa là tôi lại tiếp tục quay thêm vòng bất hạnh cho sợi phiền đau vương thắt mãi)

Thôi, thây bất động, còn có chi đáng tiếc 
Cả chút thở phập phồng kia cầm nhịp rồi cũng bỏ ngực tôi mà thoát ra

Tôi sẽ bị xô nhanh vào vô tâm trống trải 
Thoắt kinh hoàng, tôi la hét tuyệt vọng âm thầm

Nhưng ai đè nặng trong đầu, tôi biến đi.

 

 

 

Ngày mồng một Tết

 

 

 

 

1
Những luồng gió nóng bắt đầu phong tỏa 
Giấc ngủ trưa trần trụi hai tay xuôi
Tôi đi trốn đời nằm một xó im nghe biển phơi mình thiếp ngủ 
Mộng mị đêm Xuân lụi cháy tàn
Đi hết nhớ thương còn thân thể ngỏ 
Đi hết cuộc đời không một tiếng vang


2
Đám bạc họp nhau ngoài cửa chờ may rủi 
Đã bao giờ canh bạc đời vẫn đen 
Con súc sắc sáu mặt lừa dối mãi 
Người ta chạy theo không hết giận hờn 
Em chẳng bao giờ ở cùng bên 
Con súc sắc tôi thăm dò bắt đón 
Tiếng ồn ào trong đĩa đã yên 
Mở ra tôi vẫn ở bên kia 
Âm thầm đợi ván sau 
Tôi vẫn hoài ngơ ngác 
Mặt nào ngửa trong bát 
Không bao giờ đoán ra.

 

 

 

Lịch Sử

 

 

 

Tôi mở mắt và nghe mình nhỏ lệ

Những trận giặc kéo dài qua nhiều năm

Nhân loại đau buồn kể lể

Thành phố bị chiếm tiêu điều

Làng mạc héo khô trong điên cuồng tàn bạo

Tôi mở mắt nhìn

Anh là người hậu chiến hồn hắt hủi bơ vơ ngoài phố

Thương bằng hữu bỗng trở thành những kẻ tử tù

Hay chết giữa công trường một sớm mai

Sớm mai hồng miệng còn muốn nói

Lời ca ngợi mặt trời

Và những bộ mặt hãi hùng hiện lên trong giấc mơ

( Cho xin thêm niềm phẫn nộ )

Em là người hậu chiến

Mất nhiều hy vọng

Tìm tuổi trẻ ngác ngơ như kẻ dọn chiến trường

Quán rượu từng trận buồn đổ xuống

Những cuộc tình duyên không dám nghĩ bao giờ

Lòng ngực gầy vội vàng hơi thở

Em là bóng ma hay tiếng vang

Đâu con đường dài thơ ấu

Bóng mát hàng cây sông nước mặn mà ruộng vườn trinh khiết

Như tuổi thơ như cánh hoa như chút sương

Ôi đau thương như nàng!

Một sớm mai tôi sực tỉnh bàng hoàng

Nghe cuộc đời mình gánh chịu

Định mệnh nằm trong tay

Tôi nhận niềm đau vô lý ấy.

 

Tập san SÁNG TẠO số 25 tháng 10 năm 1958

 

 

 

 

Đời Sống

 

 

 

1.

Đã bao ngày tôi tự để tang
Miếng vải đen quấn quanh đời sống
Tôi mua hoa tự phúng điếu mình
Đặt trên chiếc quan tài không nắp đóng 

Đã nghe mùa biển động của hồn
Tôi ngại ra khơi
Gió bão nổi theo mây vần vũ
Gã chài ngư ôm gối ngủ trong chòi
Để lưới mục như lòng rãn mỏi 

Ngày cứ qua, đời cứ diễn, tôi cứ quay
Thét rồi ra không còn chóng mặt
Bao dự tính mưu toan đành chơi sấp ngửa
Đến vãn canh, đếm lại lỏng tay gầy

 

 

2.

Chiếc mũ ấy em hãy đội hộ anh
Bộ quần áo ấy em hãy mặc hộ anh
Đôi giầy ấy em hãy đi hộ anh
Và thành phố này, quê hương này
Em hãy sống hộ anh
Bởi sớm mai lên vẫn bơ vơ,
trưa vẫn là gã tội đồ đi trốn,
chiều vẫn như một chuyến xe muộn cuối cùng
Rồi đêm xuống đêm hoang đêm âm ỉ
Anh sống như một lời thú tội
Anh buồn bã, anh ăn năn
Nhưng biết quỳ xuống chân ai
Em hãy sống hộ anh, em nhé
Sống như sống cho tình yêu chúng ta.

 

Tập san VĂN số xuân 146+147 năm 1970

 

 

 

Ngó Lại


Ngó lại đời tôi lăn lóc mãi 
Ngoài hai mươi năm, hời! 
Cuộc sống xẻ chia ra từng khúc ngắn dài 
Mỗi đoạn tôi không sao đoán được

Thời ấu thơ thói thường kỳ mộng mị 
Chưa biết buồn trời đất tôi đi trong lảnh lót tiếng chim ca 
Một dạo bỗng nuôi sầu mới lạ 
Bước trên đường tôi chợt thấy âm thầm trôi hết cả thơ ngây

Tôi lớn lên trong Hà-Nội gạch ngói ngổn ngang cửa nhà đổ nát 
Là chứng nhân, tôi  đi mỗi sớm mai hoặc chiều về phải ngó 
Đêm đêm tôi chong đèn nghe ròn tiếng nổ ngoại ô 
Tôi biết tuổi tôi đi bên cảnh bạo tàn 
Nhân loại điềm nhiên trên những thi thể đám mồi ngon

Rồi, thảng thốt tôi cũng vào Nam ngày chia cắt.  Bỏ lại sau lưng nhiều kỷ niệm với căn nhà thừa tự của người cha

Trên cuộc phiêu lưu, tôi ôm nỗi ám ảnh Hòa Bình tự Do Dân Chủ

Phận thuyền con sóng cả, tôi kiếm vịnh dung thân

Nhưng phải chăng tự bao giờ lịch sử như mặt biển kia chỉ xanh tươi một hồi sóng lặng 
Sau bão giông vì quá sợ sự im lìm nên lại xô về tiêu táp hung hăng 
Bây giờ súng lại nổ vang, những hình thù ló ra. Tôi ngủ chẳng còn yên ổn nữa 
Và niềm riêng ôm ấp cũng mong manh

Hiện tại chiếu soi trên đớn đau cùng tuyệt vọng 
Gã lặng câm giận hờn, tôi xuống đời nghe ngóng cuộc vần xoay.

 

 

Chiều Nay Tôi Đi

 

 

Chiều nay tôi đi
Nghe tiếng buồn lịch sử
Từ bao năm thôi trên một quê hương
Lỗ đỗ vết điêu tàn
Nằm phơi mình rách nát
Tôi đi niềm đau nhục trong hồn
Hơi thở rộn ràng ứng đáp trong tim 

Tôi nhớ tuổi thanh xuân tôi đã sầu ngơ ngẩn
Tháng ngày qua lấy bằng hữu làm dược phẩm dịu xoa dần
Giờ mối sầu ấy như vết thương kia ngày thêm mưng tấy mủ
Tôi rã rời như đất nước ốm xanh xao 

Chiều nay tôi đi
Lòng nhớ về người bạn
Vừa giã từ tất cả
Giã từ dĩ vãng đớn đau ê chề của Tổ Quốc
Giã từ hiện tại nhục nhằn khốn nạn của quê hương
Anh ngã xuống cho chúng tôi đứng dậy
Anh chết đi cho chúng tôi nhìn rõ mình hơn
Nhớ thuở còn anh, tôi từng bảo chúng mình sẽ mau già
Không phải thiếu áo cơm mưu sinh vất vả
Mà chúng mình cỗi cằn khốn khổ
Như dân tộc hẩm hiu
Bao năm làm thân thú trên bàn thí nghiệm
Chúng nó xúm xít rạch phanh, khâu vá để coi chơi
Chúng ta có rên xiết kêu van, chúng vẫn điềm nhiên ngồi ngó
Và anh, tôi cứ cắn răng lên rừng xuống bể
Lấy đêm làm ngày, lấy chết giải khuây
Mắt ngơ ngác, mở chừng nhìn nhau không nói được 

Để rồi anh đi mãi từ chiều nay
Phải trả lời sao cho cái chết ấy
Dù anh đã lặng im nhưng còn tiếng chúng tôi
Chúng tôi sẽ thét gào qua suốt chặng đường thế kỷ
Chúng nó chẳng thể làm ngơ, chẳng dám nín thinh 

Chiều nay tôi đi
Nghe tiếng buồn lịch sử
Và thêm hơi thở hắt ra
Của người bạn vừa giã từ tất cả
Chiều nay tôi đi
Lòng nhủ thầm thôi anh đã chết
Máu anh chan đổ xuống
Nuôi mầm hy vọng lớn lên
Và cho người sống thừa can đảm
Đối diện phen nầy không nói năng.

 

Cuối năm 1968

 

 

 

Gửi Cho Thảo

 

 

Anh cưới em
Giữa những ngày chiến trường sôi động nhất
Quân đổ vào tấp nập chiến khu C
Sinh hoạt miền Nam đang dồn về Lục-Tỉnh
Binh sĩ Hoa Kỳ kéo xuống đồng bằng Cửu Long giang

 

 

Anh cưới em
Giữa những ngày trời bắt đầu trở lạnh
Mùa Giáng Sinh và Tết sắp sang
Báo chí đăng tải những nguồn tin Bắc Nam sẽ tạm ngừng tiếng súng
Đình chỉ hành quân, thôi không lập đôi miền
Cuộc hưu chiến chỉ mấy chục giờ ngắn ngủi!

 

 

Anh cưới em
Bạn bè chia vui họp mặt
Bữa tiệc mừng đông đủ họ hai bên
Nhưng anh chợt buồn bởi dăm người không tới
Những người đang mải mê đo tuổi chiến trường
Lấy súng đạn uống thay liều thuốc lú!

 

 

Anh cưới em
Chẳng có mộng vàng ân ái
Bởi hồn anh thường hoảng hốt sầu đau
Bóng hư vô chập chờn tay vẫy gọi
Và đêm đêm anh ngủ chẳng yên giường
Ánh hỏa châu cùng tiếng động náo không gian
Cơ khí nổ át cả lời tâm sự

 

 

Anh cưới em
Định đưa em về một Lâu-Đài-Tình-Ái
Lâu đài chẳng có ở trần gian
Tinh tú, mây, trăng, cũng bị che mờ
Màn lửa khói hận thù dâng ngút tỏa
Anh chỉ còn miếng nhỏ đất quê hương
Dựng mái nhà con nương mình khép nép
Đón em vào xoa dịu tuổi ba mươi

 

Tạp chí VĂN số 75

 

 

 

 

KHI NHÌN VỀ CHÂN TRỜI

 

 

Tôi, con cuốc mùa hạ đứng kêu gào tiếng khản, lưỡi cũng giộp khô cong và mắt đỏ trông tìm. Bấy nhiêu lần tôi thảm thiết than van tưởng kiếm được giang sơn tôi đã mất, nhưng hạ lại sắp tàn – ôi nhanh chóng! – cho thu đông lùa giá rét ở trong không. Tôi rời rã ngày đêm tưởng tiếc cảnh nước xưa huy hoàng tráng lệ.  Đôi cánh tôi đã nhiễm mỏi gió thời gian, vầng trán phẳng phiu giờ khắc nhận vệt già nua đe dọa. Trời xanh mây trắng vẫn trời xanh. Chán nản bao vây, tôi hờ hững ngó quanh nghe rền vang tiếng bọn ve sầu la thỏa thích. Tôi chợt buồn nghĩ rồi ra có giữ mãi được hè chăng. Chiều đốt lửa ở chân trời như khởi sự cuộc hỏa thiêu thành quách. Đứng im nhìn thêm nặng nỗi phiền đau tủi hận, tôi điềm nhiên nâng mình bay nốt quãng đời tôi.

 

 

Những Hồi Trong Tiền Kiếp

 

 

 

 

1

 

Trong cơn mê muội đời tôi, tôi xáo trộn hồn mình tìm chút lạ.Nhưng đã bao kỳ biến dạng thay mầu, tôi vẫn nguyên như vòng bánh xe từng ấy chiếc nan hoa.

Vòng bánh xe quay mãi quay nhanh không gì khác đổi, tôi lăn mãi đời tôi trên những hướng không tên.

 

 

2

 

Tiếng nói cất hóa thành câu xúc phạm nên  nhịp cười cũng ra giọng thề hoen khả ố.  Tôi kinh hoàng lẩn vè khu tĩnh lặng, dõi nhìn tôi thăm thẳm bốc cô đơn.

 

 

3

 

Em xuất hiện như vùng sáng lạ. Từ nơi mờ tối cảnh trần gian ở đó anh du luu gần tuyệt vọng, anh nhìn em như một cứu tinh. Anh quăng bỏ những phụ tùng lượm lặt trong quãng ngày vong lạc, chạy xô về dang tay ngã vào không tiếc. Ở môi em anh uống mật hoa thần xoa dịu chútt cằn khô. Anh trốn trên ngực em đôi trái buồn đại lục khi đất đai lở lói, trời kia từng lúc nứt nẻ căng.

Chỗ dung thân trên ngọn đồi em anh thu mình trườn ghé. Bằng tóc em anh che dấu anh trong thời gian.

 

 

4

 

Buổi chiều Phú Thọ buồn như một ngả nghĩa trang. Hôm nay cảnh trường đua nằm kiệt quệ. Bãi cỏ ngửa phơi mặc gió chiều quạt thổi, tơi bời điêu đứng như sau cuộc tranh tài nơi đấu trường cổ La Hy.

Tôi, vó câu hai tuổi giờ nghe gân móng sắp hư hao vì những kỳ đua nước đại. Tôi đi từng bước chậm lắng dò dư vang của bao ngày nô nức, nhưng tiếng hò la cổ võ và giọng hí thỏa thuê chìm đâu tìm đâu mất để mình tôi nâng chiếc móng già nua gõ nặng nề trên lối cũ cho thanh âm rời rạc gợi nhớ cảnh xưa kia.

Tôi hốt hoảng, xôn xao rồi thấm mệt. Quay lại nhìn, bóng tối đã dâng cao.

 

 

 

 Gió Đêm

 

 

Đèn chợt sáng gió vừa chợt lạnh. Một ngày nữa đời anh nghiêng cánh vỗ đi xong. Sao anh vẫn kiên gan xuôi ngược trên đường như đón đợi ai bên lùm cây ngoài góc phố. Không, anh chẳng chờ ai, anh chẳng rước đưa ai. Anh chỉ kéo hồn anh lang thang cho đậm đà thêm số kiếp. Giữa khoảng xanh đỏ sáng lay chớp chới,  gió bụi loãng từng không, anh phô diễn một linh hồn phiêu du buồn vơ vẩn. Đêm nay anh sẽ gặp em ở đâu? Có phải ở vũ trường nơi thanh âm cuồng loạn cùng chất rượu đam mê nhiệm mầu sẽ bừng tê giác quan anh. Trong phút  miên man biếng nhác, trên môi anh em chuốc chút đe dọa ngọt ngào, trên tay em anh dốc từng trận sầu đổ xuống. Hay anh sẽ phải gặp em nơi quãng vắng âm thầm ở đó anh sợ hồn anh bỗng nhiên thức dậy, nghe bốn bề vang dội tiếng hư vô. Anh thảng thốt từ bỏ em anh lẩn trốn, mặc em não nùng bé nhỏ, đứng nhìn anh biến dạng mất như bay.

Không, không, anh biết mình anh rước lấy anh thôi. Bạn bè xa vắng cả. Tiếng súng đêm làm anh nhớ vô cùng. Khải đã đi không một lời từ biệt. Tạo ngã ở Đồng Xoài thân nát nhàu trong hố, Vũ bay hoài  như cánh chim yêu trời yêu mây hơn đất liền. Ôi chiến cuộc vọng trong anh từng giờ từng phút như anh vẫn hỏi thăm anh mỗi sáng trưa chiều tối khuya sang hoặc mỗi độ ưu phiền gieo ủ dột: Mày phải làm chi để lấp được vũng sâu kia nó đào sâu xoáy mãi trong hồn  như vực thẳm trùng dương đời đời hiểm trở. Và anh, chiếc bách trôi dòng định mệnh nên ẩn chìm điêu đứng biết bao phen.

Cuộc dạ hành giờ đã mỏi. Anh muốn sống nhiều thêm, sống nữa, sống nhanh hết một đời chẳng kịp khi nào còn tưởng tiếc than van.

Nhưng sương thấm đậu trên vai mềm lá cỏ. Đêm trần gian dường sắp vãn, anh lạnh thu mình rảo gót trong những căn nhà ngủ lặng im lìm như những nấm mồ hoang.

 

 

Bài Thơ Viết Những Ngày Cuối Năm

 

 

 

Cho Tình Yêu

 

 

Buổi chiều anh đi trên những con đường rộng rãi ngày xưa tuổi trẻ cùng bóng đêm và hương tóc em bay ngọt ngào. Chưa bao giờ anh yêu em như những ngày chán chường hiện tại. Vốn biết tình yêu độc dược, anh vẫn cắn vào cho hoa lá nở xum xuê trên thân anh loài cây có dư ba mươi năm mọc ở trần gian. Anh tự nhủ thôi hãy quên hết, quên cả những mỏi mệt đang lặng lờ trong huyết quản để yêu em như tuổi mười lăm, mười bảy. Giữa những xôn xao náo động của thế kỷ đang hóa thân bằng sức đẩy, anh bước ngập ngừng với đôi chân biết đi lần thứ nhất, đến bên em nghe hồn cỏ cây thức dậy và hơi thởû em run như nắng mỏng tơ trời. Anh ngả xuống vai em bậc thềm của phế tích Cận Đông chỉ còn bụi phủ thời gian yên nghỉ. Anh bảo em hãy ngủ như loài thảo mộc kia trong cơn địa chấn bàng hoàng. Trên con đường hành hương vô vọng của  hồn anh, em bỗng nhiên rực rỡ như mặc khải dịu huyền, réo gọi anh trong ơn thánh sủng.

Anh nằm im nghe chân lý hiện đằng xa.

 

 

Cho Quê Hương

 

 

Có phải mảnh đất ấy đã thừa phân bón dù chẳng người cấy cầy sớm tối. Và vườn tược ruộng đồng quê hương một sớm nào thành hí trường rộn rã kẻ vào ra. Anh, gã mục đồng từ thuở nằm nôi đã nghe hoài tiếng nghé, lớn lên chẳng còn trâu để cưỡi, nghêu ngao đợi gió trăng lên. Anh sầu đau hỏi mình là nông dân hay người thành thị, bởi tự bao giờ anh chẳng sống được nơi nao. Khoảng trời xanh của diều bay hy vọng nuôi lớn đời anh, giờ cũng lung lay trong tiếng gào nổ của phi tuần phản lực. Anh hỏi mẹ cha người đã ngã gục trong đêm, những người anh người em đi mãi chẳng về. Trên dấu tích thuở thiếu thời mộng mị, anh hãi hùng cuồng chạy mất như điên. Anh thét vang lời tra hỏi nghẹn ngào, chỉ tiếng đạn bom rơi chập chùng vọng lại. Thôi, ta hãy ngồi xuống góc đình kia, trôn ra mảnh ao ấy ngày xưa.

Nhưng sao mặt nước im lìm như vải liệm và buổi chiều cũng lạnh lẽo hơi tử khí chiến trường. Anh đợi tiếng chuông ngân để biết ngày đã hết, chuông đã bặt từ lâu, chỉ còn đám lửa bốc ở chân mây vừa nhắc anh giờ khởi sự thanh toán bạo tàn. Anh biết về đâu về đâu đêm nay trên quê hương?

 

 

 

Cho Mình

 

 

Bao kiêu hãnh phù du một đời mang ảo vọng, tôi đã nhìn tôi qua bóng lớn của hang sâu. Những khát khao mê đắm vỡ bờ, những tri thức từ giảng đường đại học, tôi muốn bỏ lại bên đường để lòng tôi nhẹ nhõm thênh thang.  Đừng ràng buộc đừng tiếp thu để hồn mình như phiến thạch cổ sơ không tì vết. Những mảnh vụn tri  thức của ta ơi, các ngươi có hội tụ cho thành đá tảng để ta vần xoay mở lối cho nhân loại lên đường, ta chỉ xin cho được một nẻo về thong thả. Ta vừa nghe tiếng hót một loài chim, tiếng hót đơn sơ như chân lý mở phơi tràn đầy dản dị. Chiều nay, trong cơn gió bụi mịt mờ, tôi muốn làm người khách đăng trình không lý lịch, chỉ mang thuần trái tim mình như giấy thông hành đi suốt chặng trần gian. Nào những mảnh vụn tri thức đang rơi rụng, sao các ngươi chẳng bao giờ tụ thành đá tảng để ta đừng chông chênh trên hố thẳm mênh mông. Kìa chim hót rồi chim bay, ta vẫn chỉ là ta còn lại như ánh nắng tàn một ngày hiu quạnh.

 

Tập san VĂN số xuân 123+124 năm 1969

 

 

 
Hoàng Lâm
(Nguyễn Thanh Châu gởi)




*


Thăm Bạn Văn


Sáng nay chủ nhật, 30-9-18, nhóm chúng tôi gồm nhà văn Phạm Phú Minh, nhà thơ Thành Tôn và Trần Yên Hòa, sau khi uống cà phê tại Factory, cùng rủ nhau đi thăm nhà văn Xuân Đỗ, tức anh Đỗ Xuân Trúc, cựu học sinh Trần Quý Cáp (Hội An), cựu đốc sự Quốc Gia Hành Chánh, vì nghe tin anh vừa giải phẩu cột sống. Đến thăm anh, thấy anh khỏe, vui vẻ tiếp đón chúng tôi nên rất vui mừng, hy vọng vài tháng nữa là anh bình phục.
Chúc nhà văn Xuân Đỗ sớm khỏe để cùng vui với bạn bè...

Sau đây là một vài hình ảnh:


thăm Xuân Đỗ
Hình (từ trái) Thành Tôn, Xuân Đỗ, Phạm Phú Minh.


thăm Xuân Đỗ 1

từ trái: Thành Tôn, Xuân Đỗ, Trần Yên Hòa


thăm Xuân Đỗ 2 (từ trái) Phạm Phú Minh, Xuân Đỗ, Trần Yên Hòa...




                               *
                                                       Mời tìm đọc:

                    Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa
                                                                                  Click vào:



 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười 20189:55 CH(Xem: 35)
Bút hiệu: Quỳnh Nga. Tên thật: Huỳnh Thị Quỳnh Nga. Nghề nghiệp: Giáo viên. Quê quán: Cai Lậy-Tiền Giang.
19 Tháng Mười 20188:05 SA(Xem: 167)
Tôi hân hạnh có được ba người đệ tử - có thể gọi là đệ tử được không nhỉ, vì tôi không lập một môn phái nào để trở thành là sư phụ của họ. Đúng hơn là ba người em lớn thân thương, lỗi lạc. Đó là Bùi Giáng, Tạ Ký, và Nguyễn Thùy.
16 Tháng Mười 20187:43 SA(Xem: 229)
Nhà văn Phạm thị Hoài đồng lứa với Dương Thu Hương, Nguyễn Huy Thiệp… nghĩa là những người lớn lên trong chủ nghĩa xã hội
11 Tháng Mười 20188:14 SA(Xem: 230)
Trên đường về nguyên quán Quảng Nam - tôi có đọc ở tạp chí Văn một bài thơ của Vũ Hữu Định...
05 Tháng Mười 20187:18 CH(Xem: 139)
GIỖ THỨ BA NHÀ VĂN VÕ PHIẾN 20/10/1925 - 28/9/2015. Thế giới trong tác phẩm của Võ Phiến là thế giới bề bộn chi tiết: việc có, sự việc có, vật có, sự vật có, rồi những ý nghĩ thoáng qua