DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,869,685

Hoàng Lâm - CHÂN DUNG THƠ MIỀN NAM TRƯỚC 1975: NGUYỄN THỊ HOÀNG

29 Tháng Mười Một 20184:01 CH(Xem: 226)
Hoàng Lâm - CHÂN DUNG THƠ MIỀN NAM TRƯỚC 1975: NGUYỄN THỊ HOÀNG

PHÁC THẢO MỘT SỐ CHÂN DUNG THƠ MIỀN NAM
TRƯỚC 1975
 
NGUYỄN THỊ HOÀNG

Image result for nhà văn nguyễn thị hoàng

 

 

TIỂU SỬ:

 

Bút hiệu: Hoàng Đông Phương

Nơi sinh: Huế

Năm sinh: Ngày 11 tháng 12 năm 1939

Hiện sống tại Sài Gòn.

 

TÁC PHẨM:

 

Đã xuất bản truyện ngắn, truyện dài … hơn 30 tác phẩm, đáng chú ý như : VÒNG TAY HỌC TRÒ, TIẾNG CHUÔNG GỌI NGƯỜI TÌNH TRỞ VỀ ( truyện dài ), CHO NHỮNG MÙA XUÂN PHAI, ĐẤT HỨA ( truyện ngắn ). Ngoài ra nữ sĩ còn sáng tác thơ đăng báo trích từ 2 thi phẩm chưa xuất bản: SẦU RIÊNG ( 1960 ), SAU PHÚT ĐAM MÊ ( 1963 ).


Image result for nhà văn nguyễn thị hoàng

Nổi tiếng từ tiểu thuyết VÒNG TAY HỌC TRÒ, đầu tiên đăng trên tạp chí BÁCH KHOA những năm 60 với bút hiệu HOÀNG ĐÔNG PHƯƠNG, bà tiếp tục xuất bản những truyện dài, truyện ngắn rất ăn khách bấy giờ.
NGUYỄN THỊ HOÀNG cũng làm thơ trước khi viết truyện. Thơ bà được trích đăng trên tạp chí BÁCH KHOA, VĂN khá nhiều nhưng không được chú ý lắm. Tình yêu vẫn là chủ yếu trong thơ của các nữ thi sĩ. Ở NGUYỄN THỊ HOÀNG ban đầu là đam mê đến dâng hiến của tuổi thanh xuân:
 

em mười sáu tuổi thơ măng

thịt da đốt cháy thiên đường tình yêu

 

Chiều hôm nay thứ bảy

Trời giăng mưa trong lá me bay

Em sẽ vì anh bắt đầu từ hiện tại

 

Rồi tiếp đó là những xót xa đến mức chán chường khi mộng đời tan vỡ của người nữ trong nếp sống hiện sinh:

 

trong cơn chăn gối rã rời

im nghe tiếng chuyến xe đời đi qua

 

Bao giờ em chết đi

Không người yêu thương khóc

Và sau cơn đam mê

Tôi trở về cúi gục

 

hồn tôi xưa một bồng lai đảo

giờ đã tan tành chuyện gió mưa

 

Nhưng hơi tiếc vì với những thành công trong văn xuôi, ta không thấy bà tiếp tục in thơ, những bài thơ trữ tình đầy tố chất nữ tính: đam mê và hiện sinh, mà trước đây ít thấy.


Image result for nhà văn nguyễn thị hoàng

 



TRÍCH THƠ:

 

 

Lời Rêu


Ai đi qua xa vắng, 
bỏ chiều run một mình.
Giọt cà phê máu mặn, 
nỗi nhớ đầy quyên sinh.


Mười hai năm tỉnh giấc, 
trắng đôi bờ tóc đen
Dáng tinh cầu vỡ nát, 
đôi tay nào ru đêm


Uống cùng nhau một giọt, 
đắng cay nào chia đôi
Chung một niềm đơn độc,
riêng môi đời pha phôi.


Say dùm nhau một giọt!
chút nồng thơm cuối đời.
Vướng dùm nhau sợi tóc,
ràng buộc trời sinh đôi.


Cơn mưa chìm nước mắt, 
phủ kín đời chia hai
Thời gian chung đã mất,
tháng ngày riêng cũng phai


Ngày mai ta bỏ đi, 
trần gian xin trả lại
Đá tảng nào vô tri, 
chết một đời rêu dại 


Chỉ còn trong bóng tối, 
dấu tay nào trên tay
Tiếng im trong lời nói, 
mây quên trời tóc bay

 

 

Giới hạn

 

 

Ngày mai tôi bỏ đi

Xa vòng đua thứ nhất

Cuộc đời không chấm dứt

Bằng một lần phân ly

 

 

Tôi bắt đầu vẽ lại

Những vòng cung ái tình

Thêm một lần tuổi dại

Chết theo hồn băng trinh

 

 

Từ tâm hồn dấy loạn

Đam mê phá ngục tù

Cho đi không giới hạn

Trái tim mình thâm u

 

 

Tôi đi tìm giới hạn

Trong khung cửa cuộc đời

Bít bung vùng tội lỗi

Con đường về tương lai

 

 

Bao giờ em chết đi

Không người yêu thương khóc

Và sau cơn đam mê

Tôi trở về cúi gục

 

 

Linh hồn hay thể xác

Trong mỗi lần yêu đương?

Thiên thần hay quỉ ác

Trên mỗi làn môi hương?

 

 

Trên thiên đường sáng láng

Em có thấy gì không

Trong tay đời hữu hạn

Tôi đói khát vô cùng

 

 

Giữa vòng dây định mệnh

Tôi sa lưới cuộc đời

Con thuyền mơ vô định

Không bao giờ ra khơi

 

 

Tôi ở lại vì em

Như chim bằng gãy cánh

Sa cơ còn kiêu hãnh

Thất thế vẫn uy quyền

 

 

Ngày mai tôi chưa đi

Xa vòng đua thứ nhất

Cuộc đời chưa chấm dứt

Đớn đau và đam mê

 

Tạp chí BÁCH KHOA số 169  ngày 15 tháng 1 năm 1964

 

 

 

CHI LẠ RỨA

 

 

Chi lạ rứa, chiều ni tui muốn khóc,
Ngó chi tui đồ cỏ mọn, hoa hèn.
Nhìn chi tui hình đom đóm đêm đen,
Cho tui tủi bên ni bờ cô tịch.


Tui ao ước có bao giờ tuyệt đích,
Tui van xin răng mà cứ làm ngơ.
Rồi ngó tui, chi lạ rứa hững hờ,
Ghét, yêu, mến, vô duyên và trơ trẽn !


Tui đã tắt nỗi ngại ngùng bẽn lẽn,
Bởi vì răng, ai biết được người hè.
Nhưng màu chiều đã rũ bóng lê thê,
Ni với nớ, có chi mô gần gũi !



Chi lạ rứa, răng cứ làm tui tủi ?
Tàn nhẫn chi với một đứa thương đau !
Khối tình câm nên không sắc, không màu,
Và vạn thuở chẳng nên câu luyến ái !

 

Chi lạ rứa, người cứ làm tui ngại,
Biết sông sâu hay cạn giữa tình đời ?
Bên ni bờ vẫn trong trắng chơi vơi,
Mà bên nớ trầm ngâm mô có kể.


Không muốn khóc, nhưng cứ từng ngấn lệ,
Đọng làn mi ấp ủ mối tâm tình.
Bên ni bờ hoa thắm bớt tươi xanh,
Mà bên nớ huy hoàng và lộng lẫy.


Muốn lên thuyền mặc sóng cuồng xô đẩy,
Nhưng thân đau nên chẳng dám đánh liều.
Đau chi mô có lẽ hận cô liêu,
Mà chi lạ rưá hè, ai hiểu nỗi !


Tui không điên cũng không hề bối rối,
Ngó làm chi thêm tủi nhục đau thương
Tui biết tui là hoa dại bên đường,
Không hương sắc, lạ rứa hè, người hỉ ?


Tui cũng muốn có một người tri kỷ,
Nhưng đường đời như rứa biết mần răng !
Tui muốn kêu, muốn gọi, muốn thưa rằng:
Chờ tui với ! A, cười chi lạ rứa


Tui không buồn sao mắt mờ lệ ứa,
Bởi vì răng tui có hiểu chi mô !
Vì lòng tui là mặt nước sông hồ,
Chi lạ rứa, bên ni bờ tui khóc.

 

 

vết thương cuối cùng

 

 

một đêm kia trái tim tôi ngừng đập
máu thôi hồng và tóc sẽ thôi đen
sẽ khô cạn hết đôi hồ nước mắt
thôi còn ai âu yếm gọi tên em

 

đừng xua đuổi tôi đã nguyền trốn tránh
chân thôi đi và miệng sẽ thôi cười
thôi cô độc bởi không còn kiêu hãnh
nỗi ê chề đau đớn của riêng tôi

 

ở trên đó sao sương mờ mịt lắm
hồn tôi bay quanh quĩ đạo mặt trời
xin vũ trụ chút hương nồng lửa ấm
kẻo khi xưa quen lạnh lẽo trên đời

 

người ta sẽ cười vui và tiếp tục
trong thiên đường và địa ngục trần gian
đôi mắt ấy chưa một lần biết khóc
bởi đôi tay chưa hứng lấy điêu tàn

 

em từ giã và mang theo hờn tủi
suốt một đời như bóng núi chơ vơ
anh dù đến dù đi, em mòn mỏi
suốt một đời hấp hối nỗi bơ vơ

 

em sẽ nói với vì sao thứ nhất
gọi giùm tên một kẻ dưới xa kia
viên ngọc quí đã tan tành nước mắt
bởi yêu người tôi chọn kiếp điên mê


Tập san VĂN

 


 

Niềm vui nhỏ 


Em đợi anh về những chiều thứ bảy

Hiu hắt vòm trời buổi sáng thứ hai
Nhạc dạo mơ hồ trong tiếng mưa bay
Thành phố ngủ quên những ngày chủ nhật
Em lang thang tìm thời gian đã mất
Cột đèn gầy soi trà thất vắng hoe
Dàn nhạc hoang vu ca sĩ chưa về
Quầy hàng lao đao bầy con trai khát rượu
Hồn xiêu đổ theo nhịp đời huyên náo
Vòng tay mong ôm ngang hết tinh cầu
Trở lại vòng đua thứ nhất
Không còn gì mai sau
Anh về với em một chiều thứ bảy
Confetti vung vẩy lá me
Những đốm đèn xe chập chùng xa lộ
Hơi thở khuya nào gợn gió heo may
Anh bỏ em từ sáng thứ hai


Thành phố tha ma trải dài đại lộ
Từng hạt mưa bay cửa lòng bỡ ngỡ
Anh bỏ em từ trắc trở đầu tiên
Cho em xin một chiều vui thứ bảy
Có nhạc phòng trà có lá me bay
Tiếng gió reo vui đêm dài xa lộ
Nửa cuộc đời còn khoác kín vòng tay
Anh nhớ về thăm em ,
Chiều hôm nay thứ bảy
Trời giăng mưa trong lá me bay
Em sẽ vì anh bắt đầu từ hiện tại .

 

Tập san VĂN 

 

 

Mùa Đông Thứ Mười Bảy 


Cơn bão nào thổi bay rừng ta đi
để bầy chim mất hướng tìm về
giọt lệ nào rơi tan vào trong ly
cho lòng đau uống hết lời thề
cuộc đời nào buông trôi giòng sông mê
nên tình thiêng đằm thắm phải chia lìa


Chiều một mình đi qua thành phố xưa
thương bàn chân dốc đá rêu mờ
chiều một mình đi qua đồi núi xưa
yêu vầng mây tóc trắng bơ phờ
chiều một mình đi thăm người đã xa
thấy mình quen như chiếc bóng quê nhà
chiều rồi chiều ta đi tìm bóng ta
môi hoàng hôn im khói thuốc bao giờ


Có một người đi rất xa từ đây
qua đời ta tầng địa ngục lưu đày
có một người còn về đâu quanh đây
trong hồn ta ấp ủ dáng hao gầy


Có một người mãi mãi là men say
trong lòng ta từng giọt rượu chiều nay.

 

 

dấu chân phố cũ

 

 

Sàigòn xa hoa

Sàìgòn mê muội

tôi trở về vùi chon tuổi buồn đau

lang thang từ buổi xa nhau

từng đêm lệ nhỏ trong màu rượu cay

trời cao chim nhỏ xa bay

tôi về cửa khép phương này mình tôi

Sàigòn hồng má hồng môi

tóc nghiêng nửa mái cung trời hoàng hôn

góc hè phố cũ

hàng hiên cô đơn

nhìn nhau ngơ ngác

Sàigòn cuồng điên âm thanh

Sàigòn đê mê bóng tối

thôi tôi không chờ không đợi

cho lời yêu câm mãi rồi thôi

Sàigòn người ta lứa đôi

Sàigòn người ta hạnh phúc

em trốn đâu rồi

mình tôi cúi mặt

ơi linh hồn du mục lang thang.

 

 

BỎ RƠI

 

 

tình yêu bỏ tôi như nước rút khỏi lòng suối cạn

như thủy triều chạy trốn bờ hoang

như chiêm bao xa lìa giấc ngủ

và hôm nay mùa tàn

 

 

bằng cánh chim trời qua năm sắc cầu vồng gãy đổ

bằng con tàu say băng bão biển mê cuồng

người tìm tôi như sông tìm ra biển

tôi mất người như biển không chảy về sông

 

 

con mắt đời ngu ngơ tìm kiếm

không cánh buồm về ốc đảo tan hoang

khoảng trống hư vô mở cửa

trong mê hoang cây lá ngủ hai hàng

 

 

cánh tay nào dìu tôi theo khát vọng

thiên đường nào sao rụng xuống tương lai

nụ hôn cười cho lòng ùa vỡ mộng

buồn trao nhau cho rã mục hình hài

 

 

dạ khúc màu xanh vọng âm ngày tháng chết

ôi nhạc kèn đồng tiếng thét cuồng lưu

xin trả cho nhau những lời nói muộn

ngã tư cuộc đời đèn tắt hoang vu.

 

Tập san VĂN số 13 ngày 1 tháng 7 năm 1964

 

Mê 


Lầu hoang khép kín đêm xưa

Kín vòng tay ấm bao giờ nữa em ?
Chân cuồng đã đứng như im
Thú xưa giờ đã phai chìm tháng năm
Linh hồn dã thú ăn năn
Vết chân đường cũ nghìn năm chưa mòn
Em mười sáu tuổi tơ măng
Thịt da đốt cháy thiên đường tình yêu

 

HOANG MANG

 

Trong cơn chăn gối rã rời
Im nghe từng chuyến xe đời đi qua
Và từng chân bước dần xa
Tưởng như mình đã bao giờ vùi chôn.
Ung thư lỡ lói tâm hồn
Niềm đau thân thế ra mòn suy tư
Vườn đời đã nhuốm màu thu
Chim thanh thôi hót trong mù sớm nay
Thuyền neo mãi bến sông này
Không ai về giữa vòng tay mỏi mòn
Chiều xa gõ nhịp vào hồn
Rạc rời vó ngựa nẽo mòn hoang vu

Vang vang tiếng hát giã từ
Thiên đường Địa ngục tôi giờ đi đâu 

 

Tạp chí BÁCH KHOA số 171 ngày 15 tháng 2 năm 1964

 

 

nửa đời

 

 

con tàu theo dòng sông trôi

từng kiếp bèo mây

và tôi

ngơ ngác nhìn trước mặt sau lưng

đam mê lưu đày oán hận

bánh xe lao dốc chưa ngừng

 

 

trời cho làm thân con gái

nhục nhằn thể xác từng cơn

trắng trong còn bàn tay trái

từng đêm thức giấc tủi hờn

những vì sao nở phương nào

linh hồn sao không quen biết

giọt nước mắt nụ cười đã chết

nỗi buồn cao bay


Hoàng Lâm
(AZ)
(nguyễn thanh châu gởi)


*

Mời tìm đọc:

Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa
Click vào:

(từ: Sấp Ngửa)

Amazon Mẫu Hệ



*

Trang

Quảng Cáo


Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content

 3 con gai TYH3 con gái của TYH, từ trái, Trần Yên Đông Nghi , Trần Yên Thư và Trần Yên Quế Chi, (Ô Mai - Cindy Y. Trần) áo trắng


Hòa 70
TYH và ba cô con gái tại Acacia Pharmacy



hình Quang ở đám cưới Ô Maihình đám cưới Cindy Y.Tran



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Mười Hai 20185:16 CH(Xem: 50)
(h.CTB) Đọc Xứ động vật của nhà văn Cung Tích Biền [Nhân Ảnh xuất bản, California, 2018], người đọc không thể không bàng hoàng, kinh động
12 Tháng Mười Hai 20188:04 SA(Xem: 101)
h. LTT. Gồm có Nguyễn Thị Thanh Bình (Virginia), Thu Thuyền (Texas), Hạ Uyên (Boston) và Hoàng Thị Bích Ti (VA)
08 Tháng Mười Hai 20185:24 CH(Xem: 186)
... Bắt đầu là một lời tán thán (hay tán tỉnh cũng vậy thôi) như vầy "em hai ơi sao em nhẹ hếu (đẹp dàn trời) như cái bông hường (mới nở)
04 Tháng Mười Hai 201811:53 CH(Xem: 242)
Hồ Hữu Tường, chính trị gia, nhà văn, nhà báo và là một nhân vật kỳ lạ, sống 70 năm trong thế kỷ XX, trải nhiều vòng tù tội dưới tất cả các chính quyền: thực dân, quốc gia và cộng sản.
01 Tháng Mười Hai 20187:23 SA(Xem: 263)
Thơ Nguyễn Hàn Chung vốn rất khó đọc! Từ “Nghịch Lưu Của Tuổi”, rồi qua “Dự Cảm Rời” mấy năm trước và mới đây trên các trang thơ của “Lục Bát Tản Thần”