DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,249,124

Thơ Vương Hoài Uyên

Monday, September 9, 20198:28 AM(View: 360)
Thơ Vương Hoài Uyên


Vương Hoài Uyên


Uyen Hoai












VẠT NẮNG TRÊN MÁI PHỐ


Xin gửi chút rét nầy

lên đôi cánh thiên di

Vượt nghìn trùng xa xăm

bay về nơi ấy

Cái rét bên nầy

dư thừa biết mấy!

Áo len dày

vẫn lạnh thấu vào tim.

 

Những ngày phương xa

ta vẫn đi tìm

Dẫu biết đó là những điều không thể có

Mơ một làn khói lam

vấn vương đầu ngõ

Một chiều đông xa nào

mẹ vào bếp nấu cơm.

 

Cây quỳnh trong nhà

lặng lẽ nở hương thơm

Trời rét đậm

hoa cũng bị cầm tù trong phòng khách

Dẫu tù túng nhưng hoa nào dám trách

Vẫn tỏa hương cho đời

nhưng lòng mơ chút nắng phương xa.

 

Tuyết làm đóng băng nỗi nhớ quê nhà

Mùi khoai nướng

thơm lừng thời thơ ấu

Mơ vạt nắng ngủ vùi trên mái phố

Có tiếng chim gù từ dĩ vãng nào xa.

(Denver –Tháng 1.2017)


KHI LOÀI GẤU NGỦ ĐÔNG



Image result for tranh nguyên khai
tranh nguyên khai


Như loài gấu ngủ đông miền tuyết băng hoang dã

Tự chôn mình trong bóng tối đợi băng tan

Denver mùa đông những cành cây nghiêng ngã

Đợi chim về, mùa chim đã sang ngang.

 

Có ngọn lửa nào xua giá rét đêm nay

Để ta ngồi cạnh ngọn lửa cô đơn như cô Mỵ* ngày xưa

hong tuổi xuân cùng bóng tối

Những đêm đông đại ngàn nhức nhối

Bếp lửa khuya nhen nhóm nỗi buồn.

 

Mùa đông rót về những giọt mưa tuôn

Gió gọi cửa suốt đêm cho mùa đông trú ẩn

Cà phê rét nên cà phê cũng đắng

Chợt ấm lòng mùi khói thuốc xưa quen.

 

Đêm đông dài người thiếu phụ thức đan len

Bện nỗi nhớ đêm đông vào múi chỉ

Có ai thức cùng ta nghe gió mùa đông thầm thỉ

Điệu ru buồn loài gấu ngủ trăm năm.

(Denver – Mùa đông 2018)

*Cô Mỵ: Nhân vật trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài.

 

 

NHƯ KẺ LÃNG DU


Image result for tranh nguyên khai

 


Chờ đợi mãi mà mùa thu chưa đến

Trời Denver tháng chín lá chưa vàng

Ngồi lại sân ga đợi chuyến tàu chở mùa đến muộn

Chợt thương mình như lữ khách lang thang.

 

Nhiều khi thấy mình như kẻ rỗi hơi

Thấp thỏm chờ tia nắng quái trong chiều

Đợi lá hanh hao mùa về cuối ngõ

Đợi chim bay về vườn ríu rít mùa yêu.

 

Nhiều khi thấy mình như kẻ ngẩn ngơ

Không biết chờ ai mà vẫn mong thầm

Đợi tiếng chuông reo bên ngoài cửa vắng

Không gửi thư bao giờ mà vẫn đợi hồi âm!

 

Nhiều khi thấy mình như cánh chim di

Nhớ khoảng trời xa cát bụi mịt mù

Nhớ mảnh trăng treo nửa vành xứ lạ

Ngồi lại bên đời như kẻ lãng du.

 


VƯƠNG HOÀI UYÊN

(Denver tháng 9 – 2019)
(Tác giả gởi)


 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, April 1, 202010:45 AM(View: 28)
Đời như sương khói tan rồi tựu. Đâu nẻo phù hư dấu bụi hồng. Trao nhau mật ngữ còn chưa đủ. Ai biết ai còn thương nhớ không? Chiều ra quán cóc ngồi nhâm rượu.
Tuesday, March 31, 20207:59 AM(View: 40)
Con đường tục lụy lê thê. Trang kinh chẳng ngộ. Bờ mê khó rời. Giang hồ bốn biển cuộc chơi. Mấy trang sử lật đổi đời trắng tay. (TTH)
Monday, March 30, 20208:10 AM(View: 162)
Ghi lên đá một thuở áo sờn vai. Vác thập ác quảy tiêu điều âm vọng. Nợ máu xương, nợ người lận đận. Của một thời vàng tím trẻ trai. Ngó lên núi thấy thân mình hắt bóng. Nỗi cực cùng vò xé những mầm xanh.
Sunday, March 29, 20207:26 AM(View: 46)
đêm Rạch Giá buồn tênh lần hội ngộ. trơ quán chiều tạt hiên nước mưa rơi. thương anh quá bóng chân cầu sóng vỗ. con sông đời lạc mấy nhánh chơi vơi.
Saturday, March 28, 20208:07 AM(View: 122)
Cũng chừng đã năm tròn anh nhỉ. Chúng ta thôi làm chuyện vợ chồng. Cũng chừng ấy biết bao thay đổi. Hai đứa như nước lớn nước ròng. Như con bài tới hồi lật ngửa. Xét cho cùng chẳng biết ai thua