DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,219,147

Thơ Thy An, Trần Văn Sơn

Wednesday, February 5, 20208:00 PM(View: 85)
Thơ Thy An, Trần Văn Sơn


Thy An


Image result for tháng giêng



Tháng giêng treo nỗi buồn

 

 

Image result for tháng giêng bông giấy



dù gì cũng đứng một mình cạnh cây bông giấy

với hoa đỏ muộn màng mùa đông

hoa nở muộn là hoa mang ý nghĩa…

 

ngày đầu năm gió thật lạnh

khoảng trống trước mặt thật lớn

tiếng động mùa đông tràn qua ô cửa hé mở như trái tim 

mắt em bé long lanh như mặt trời

nhìn thật nhanh như lưỡi dao thật sắc

cứa vào ký ức

cứa xong rồi bỏ đi

 

nụ hôn thổi lên cánh hồng cũng nở muộn

trơ gan cùng sương mưa

lạ lùng hoa không héo

khác xa khuôn mặt bị tàn phá

của đoàn người theo ong vàng rủ nhau lên núi

tôi thiếu mùi hương quen thuộc

tỏa ra từ thân thể em

chất chứa những vương vấn đất trời

và vọng âm của những con chim lẻ bạn

tôi vẫn thấy trăng ở góc trái khu vườn

làm sao tìm đến biển bên kia đỉnh mây 

khi chân đi lạc trên mê lộ của những cổ tích

buổi chiều ngồi quán cốc

em vuột tay đi ra khỏi hành trình

về đâu trong mưa gió

 

dù gì cũng sẽ lên đồi tìm hương thơm bát nhã

ngóng một bóng thiền sư trong mây

vũ của rừng, ca của núi, thơ của người

ăm ắp những chữ đôi khi vô nghĩa

tháng giêng treo nỗi buồn lên hàng cây trụi lá

lắc đầu làm rơi giọt mưa vô cảm

mùa đông viễn phương đang réo gọi mùa xuân

chiều lạnh run tay

nhớ thành phố xưa những ngày chợ Tết

đau mềm tâm can

 

không-thời gian đưa vào những kỳ bí

có đi bằng vận tốc ánh sáng cũng không nắm kịp ước mơ

mũi tên thời gian bắn đi quá nhanh

cúi chào con đường dẫn vào lỗ đen sâu thẳm

 

thy an

01-2020
(tác giả gởi)


*


TRẦN VĂN SƠN


Image result for vô thường


VÔ  THƯỜNG

Sáng nay không gặp lão
Đi bộ chung một đường
Hỏi ra ta mới biết
Lão cấp cứu nhà thương

 

Tuổi già như thế cả
Biết sống nay chết mai
Sống an nhiên buông xả

Rồi mai sẽ đến ngày

 

Nhớ một thời lính trận
Poncho, võng làm nhà
Xông pha vùng lửa đạn

Về, rượu đế tràn ly

 

Cận kề bên cái chết
Vui buồn cũng thế thôi
Nghĩ làm chi cho mệt
Đành mượn rượu quên đời

 

Nay thân tàn sức kiệt
Đi bộ sợ lầm đường
Sống lâu cùng bệnh tật
Nghiệm ra lẽ vô thường

 

Mong sao lão khỏi bệnh
Chia xẻ chung niềm đau
Ấm lòng tình chiến hữu
Xa xứ còn có nhau

 

Sáng nay không gặp lão
Đi bộ chung một đường
Hỏi ra ta mới biết
Lão cấp cứu nhà thương

 


Trần Văn Sơn
(Tác giả gởi)




Image result for Chung chúc tân xuân 2020                                                               

Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

Cindy Y. Tran, Pharm. D

(con gái Trần Yên Hòa, gia đình H.O)

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (Orange County) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

scan_pic0035_0-content
hoa_72-content
hoa_65-contentTRần Yên Hòa 20
TYH và 3 con gái

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, February 25, 20207:56 PM(View: 10)
mưa rơi tí tách. trên khung kiếng buồn. mùng 6 Tết tìm chưa ra nàng xuân. chỉ thấy mưa và nước đầy đường. co ro đón con chuột nhỏ. bên phố chẳng thấy bóng ai qua. món quà xinh trên tay. ấm tình người xứ khách (TA)
Monday, February 24, 20207:33 AM(View: 39)
giọt mưa trinh nguyên. rơi xuống đôi vai gầy đạm bạc. bàn tay xa xưa. vuốt lưng trần người con gái thiết tha. có vạt nắng phôi pha. nói lời từ giã xuyên qua kẽ lá. biển đưa ta đi về bờ bến lạ (TA)
Saturday, February 22, 20206:39 PM(View: 74)
mơ nghiêng bóng núi trườn lên ngực. một thế kỷ dài ôm nỗi đau. thấy ra góc chật xanh xao đất. rừng rú vàng chút lá chia nhau. đêm nghe trăng khuyết chiêm bao cạn.
Friday, February 21, 20207:49 PM(View: 165)
Tự nghìn xưa...bao trăm năm ấy. Anh gặp em ở chốn vườn chim. Những con chim chào mào đưa đẩy. Hát vang lên tiếng gọi ơi mình. Tự nghìn xưa... cỏ hoa đua nở. Có mai, lan, cúc, trúc, khoe màu.
Thursday, February 20, 20203:47 PM(View: 115)
Cuối tháng giêng rồi phố vắng tanh. Đêm nghe gió động rít bên ngoài. Ngón tay truy cập tìm hơi ấm. Thế giới ảo buồn vọng cố nhân / Bạn báo trường xưa đã mất rồi. Một thời cả bọn học an vui. Nguyễn Du nơi chốn thân thương ấy. Chỉ còn đống gạch quá đau lòng.