DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,512,274

Thơ Nguyễn Lương Vỵ

Thursday, March 4, 20216:57 AM(View: 676)
Thơ Nguyễn Lương Vỵ

Nguyễn Lương Vỵ


Nguyễn Lương Vỵ | Sáng Tạo
(1952-2021)



HUYẾT ÂM MẸ



1.

con về bên Mẹ nghe huyết âm
nghe tủy xương réo rắt mưa dầm
vết hằn năm tháng bâng khuâng hỏi
bao nhiêu ly tán với ly tan

2.
nhớ không hết nấm mồ viễn xứ
chân đã run và lưng đã còng
nụ cười dúm dó lòng chưa nhẹ
mẹ vẫn ngồi khắc vợi thương mong

3.
mẹ vẫn ngồi lẩm bẩm một mình
chiều sẩy thai trời đất động kinh
lửa bầm hơ tạm cơn mê sảng
than cháy tê nhòa câu vãng sanh

4.
mẹ vẫn ngồi nhẩn nha chuyện cũ
hơn trăm lần chỉ một chuyện thôi
vườn hoang nhà trống đồng trơ rạ
lá khóc đưa ma quạ oán trời

5.
con về bên mẹ thấy da mồi
thấy vườn sương tưởng khói nhang trôi
nhện giăng cành ổi nao lòng giếng
chuồn chuồn lúng liếng giậu mồng tơi

6.
nhớ không hết gò tranh dốc sỏi
màu thu đông tội lắm đất cằn
sắc xuân hạ thương giùm nhau với
những sầu đau chia sớt cho chăng

7.
mẹ vẫn ngồi tươi rói nhìn con
tròn chín mươi tuổi hạc còn… son
nên con mãi dại khờ bên mẹ
ôm bàn tay nắng ấm ngập hồn

8.
mẹ vẫn ngồi chiều hôm chưa tắt
mà đèn khuya hiu hắt đâu đây
bão trong tim nhịp đời se thắt
câu hát bay lên nhạc rụng đầy

9.
con về bên mẹ nghe huyết âm
nghe tủy xương réo rắt mưa dầm
vết hằn năm tháng không còn hỏi
một đóa bông trời đỏ lặng câm


Vu Lan 8/2016 kỷ niệm chuyến về Việt Nam mừng mẹ đại Thọ 90 tuổi
(Trích trong tập thơ Huyết Âm, in năm 2008)



BÀI 9 TRONG TRƯỜNG CA ÂM TUYẾT ĐỎ THỜI GIAN



blank


vâng thưa mẹ con đã về bên mẹ

ngồi bên hiên nhà cũ thấm ân tình
trời xuống thấp đất lên cao nắng xế
chiều u trầm chiều êm như trang kinh

mẹ rất mỏng như không gian rất mỏng
con rất ngây như thời gian rất ngây
và đôi tay rất ấm trong đôi tay
và đôi mắt rất nồng trong đôi mắt

con nhìn mãi chiều thu xa xa lắc
nhìn rất lâu lâu lắm giữa chiều phai
chiều huyễn ảo mẹ đẹp như trăng cài
trên đỉnh núi trên đỉnh trời chói rạng

con nhìn mãi chiều thu xa xanh lắm
tiếng hát xanh xanh đất ấm trời êm
như lá nõn như cành non mướt đêm
mẹ ấp ngực ru con theo dòng sữa

vâng thưa mẹ con đã ngồi bên cửa
bên niềm vui bên nỗi nhớ đong đầy
mây trắng xóa mắt nhòa theo bóng mây
tim bỗng nhói chiều bỗng gầy heo hút

mẹ rất đẹp như đất trời bất tuyệt
như hồn quê như cánh bướm dâng mùa
bông cúc trắng bông cúc vàng đong đưa
nụ cười hiền mẹ vẫn ngồi thinh lặng

con nhìn mãi những chiều xa bay trắng
âm bay nghiêng hơi ấm mẹ trong đời
đời nghiêng ngửa đời ly tan lâu rồi
huyết tâm mẹ trong con riu ríu lửa

con nhìn mãi giọt lệ khô chan chứa
biển rèm vang đồng vọng núi mênh mang
ôi thời gian thời gian ôi thời gian
con ôm mẹ giữa chiều ngân giọng sáo

vâng thưa mẹ con lần theo nếp áo
áo sờn vai hai bóng một vuông chiều
chiều rất thẳm chiều rất trầm yêu dấu
như chưa từng… thưa mẹ biết bao nhiêu.



Nguyễn Lương Vỵ

2012, hiệu đính năm 2018
(sưu tầm thơ cũ NLV)
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, May 11, 20219:40 AM(View: 308)
lối mòn chẳng phải lối mòn xưa. một chân bước xuống một chân vừa. dợm mình. ngó lại hồn xuân thảo. xanh đã xanh rồi chiếc bóng trưa / há miệng cho khí trời ùa vào. hớp một ngụm tưởng chừng chiêm bao. đêm qua mộng dữ lèn cơn ngủ. thấy mình đi lạc giữa trời sao / đánh đàng xa phủi tình rớt xuống. mặc người. cúc dại. bước yêu ma
Monday, May 10, 202110:04 AM(View: 482)
Yêu em từ thuở hườm hương. phớt trên cánh mỏng sắc hoàng hoa mơ. vì em tiếu diện hững hờ. cõi tràng giang sóng tràn bờ tà huy. Biển hoang trầm tích thơ ngây. vì em giận dỗi nên đời dễ thương. tương tư một đóa quỳnh hương. ngất ngư từ độ mắt huyền liêu trai.
Sunday, May 9, 20217:10 AM(View: 213)
từ chiếc lá vừa khoác màu xanh. tôi nhìn thấy chút nắng e dè. sau khi viết mấy dòng thơ sinh ra từ đêm mất ngủ. khuôn mặt bơ phờ. như những hạt đậu rải cho chim. mở toang cánh cửa chật hẹp. hơi thở tự do tràn ngập tâm hồn.
Friday, May 7, 20217:05 AM(View: 376)
Tà dương đỏ mắt chiều vương khói. Vọng tiếng muôn trùng mây trắng bay. Tháng tư thấy gì người lữ khách? Nhòa mắt tang thương dõi trông vời. . Chiều tháng tư thấy đời cô lữ. Hồn nỗi sầu rất đỗi mênh mông. Thấy một thời oan nghiệt xa xăm. Cùng nỗi lạnh xuyên vào ngăn nhớ! Chiều tháng tư thấy bao tan vỡ.
Wednesday, May 5, 20216:49 AM(View: 304)
Chiều tôi ngồi chải tóc mây. Có bao nhiêu sợi đã gầy ước mơ. Tôi ngồi nhặt nhạnh tóc xơ. Có bao nhiêu sợi theo thơ về trời? Cái ngày tôi phải lòng người. Trăm ngàn sợi tóc bỏ đời mà đi.