DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,482,504

Thơ Trần Yên Hòa

Tuesday, April 6, 20217:21 AM(View: 237)
Thơ Trần Yên Hòa

Trần Yên Hòa


Mùa xuân - Hoa xuân - Phật giáo A Lưới

 


Bài Tình Năm hai ngàn...

 

Chào em, chào thiên nga bé nhỏ
Cất cánh bay một thuở vô tình
Nay trở về đây, căn nhà phố cũ
Cho ta bàng hoàng viết dòng thơ xinh


Chào tình yêu, chào muôn vàng ánh sáng
Đã rời xa ta, một thuở biệt tăm
Nay trở về, đầu thiên niên kỷ mới
Bên thềm rêu ta dọn chỗ em nằm


Ta ẵm em ra khỏi chốn này
Chốn đã khẳm một đời hệ luỵ
Sẽ dìu em về chốn muôn năm
Có tình ta cùng trăng sao dịệu vợi

 

Ta hứa cùng em, sẽ đời cặm cụi
Như người nông dân đi gặt lúa về
Ta hứa cùng em sẽ đời lam lũ
Chỉ đọc thơ tình và yêu điên mê


Trở lại khu vườn xưa trĩu quả
Lá cành xanh mịn mướt vô cùng
Môi em mọng, má em hồng, thơm quá
Khu tình ta, chim sẽ hót hay "hung"


Năm hai ngàn năm... ta vừa thay áo
Áo em cho là ánh trăng vàng
Vàng ruộm đời ta, cân đai giáp mão
Ta đứng nhìn ta - "ơi, thuở mười lăm".

 

Bài trăm năm

 

Không biết bao lâu ta chưa gặp lại

một vùng quê có một dòng sông

dòng sông tuổi thơ của ngày nhỏ dại

nâng niu đời ta như dải mây hồng

 

Có lẽ rất lâu - trong giấc mơ nào

ta trở về, miền thơ ấu hồn nhiên

buổi chiều đồng quê, có loài chim chiện

bay tít trên cao và hót, thật hiền

 

Có lẽ rất lâu hình như sớm lắm

ta đến trường cùng gió heo may

ôm tập vở nhàu trông không rõ chữ

thầy giáo gõ đầu, cô giáo khẻ tay

 

Có lẽ rất xưa - ngày ta mới lớn

ta đi cùng em, ta chạy cùng em

ta làm xe đua, ta làm ngựa cỡi

mộng mơ đầy tràn trang vở hoa niên

 

Có lẽ rất xưa - ngày em vào xuân

đôi má em hồng như trái bồ quân

đôi mắt em đen như nhung, ướt rượt

đốt cháy hồn anh, cùng nắng sân trường

 

Rồi thế rồi thôi - ta lạc nhau mất

lạc nhau đành đoạn suốt nửa đời

lạc nhau trong giấc chiêm bao cũ

biển loạn đời ta, thân nổi trôi

 

Thời gian như chiếc thoi khung cửi

qua lại hoài bao cuộc biển dâu

ta ôm mộng tưởng đi trăm ngã

nghiêng, ngửa, say, quên, túy lúy sầu

 

Đa đoan nửa đời sau gặp lại

nhìn em lại thấy bóng quê nhà

như cơn mưa đổ ngoài sân lạnh

đốt đuốc mà hơ những ngón tay

 

Đành đoạn nửa đời không thấy mặt

áo hồng em vẫn tựa màu xưa

màu xưa có nắng và mây nữa

em mang về theo lá thu mưa

 

Ơi nửa đời làm ta đau điếng

mất, được, làm sao biết hở em

anh vẫn còn trơ con tim trắng

và dòng máu đỏ chảy xuôi im

 

Ơi nửa đời làm ta đau nhói

đánh tráo nhau trong cuộc tình sầu

nửa đời trót đã nhàu thân thể

ta cam đành làm kẻ tình thua

 

Có lẽ, nửa đời, ta mới gặp

tuổi ấu thơ trong giấc mơ già

có lẽ, nửa đời, ta đánh mất

nơi em, miền thơ dại cùng ta

 

Hạnh ngộ mùa xuân cùng em bất tận

hoa hồng nhung là máu tim người

hạnh ngộ mùa xuân với trăng tình tự

hoa hồng còn thơm ngát người xưa

 

Nửa đời ta như mưa phơ phất

bỗng nhặt được lòng nhân ái từ tâm

của em, đánh rơi vào tình thứ nhất

để ta ôm hoài, đi giữa nhân gian

 

em, vẫn là sài gòn

 

sài gòn của tôi những năm sáu mươi

những hàng me xanh ở khu trường luật

lá rụng bay đầy hồn tôi xanh tươi

như màu xanh áo em đang mặc

 

sài gòn của tôi là những hẻm sâu

xe đạp chạy qua hàng cây trứng cá

hẻm lê văn duyệt, hẻm thoại ngọc hầu

đi dạy kèm, trả đời cơm áo

 

sài gòn là những bastos xanh

quán cóc cà phê bên góc giảng đường

khói thuốc lăn tròn, đời ta lăn lóc

em đứng xa nhìn như một bức tranh

 

sài gòn những năm sáu mươi, bảy mươi

ra đường áo bay rợp trời mùa hạ

phố khuya đi về hồn tôi lãng du

ứ đầy trong lòng mộng xanh ươm quả

 

sài gòn ra đường với trăm nhân vật

mai thảo thân quen, nguyễn đình toàn khách lạ

dáng ai trên đường cũng nghĩ là em

hóa thân ta là nhân vật đó

 

ly nước mía ngon môi em khẽ hát

trả lại em yêu, một thuở quen người

ơi dáng em xa như tranh cổ tích

sài gòn mưa, sài gòn nắng biết không

 

tôi và sài gòn một thời mới lớn

tôi và sài gòn một thời biết yêu

sài gòn và tôi một thời lính tráng

dù trăm, ngàn năm, tôi vẫn yêu người

 

Rượu tỉnh say

 

Cạn chén cùng ta ly rượu đắng

trăm năm một khoảnh khắc đời ta

hoàng hạc xa rồi muôn vạn dặm

tình riêng đôi ngã mãi chia xa

 

hề, cơn say, em như nhan sắc

lãng đãng đời ta mây biển dâu

một phút say quên ngàn phút nhớ

em thiên thu đậu tận cõi ngoài

 

hề, cơn say, em như cổ tích

ngửa nghiêng trời đất ngửa nghiêng đời

em là con gái trời cho đẹp

đạp đổ bệ rồng, xô biển khơi

 

hề, cơn say, em như liêu trai

dạt đến tình ta làm choáng váng

xô nghiêng cuồng si và mê man

rỉ máu tim hồng về vô tận

 

khi say ta mới dám tỏ tình

mà tình yêu là cái gì lớn quá

ta thì nhỏ như loài cát đá

rất mỏng manh cùng chuyện tử sinh



Trần Yên Hòa

 (Tác giả gởi)

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Monday, March 8, 20218:01 AM(View: 240)
Biết còn kịp cho tôi nữa không. Ngoài kia ai áo đỏ áo hồng. Tôi xếp lại hành trang ngay ngắn. Khoác lên thân một vạt nâu sòng. Mây gió ngoài kia đâu thiết tha. Mưa chập chùng nhớ dáng ai qua? Tôi ngồi xếp chân trì bát nhã. Thấy lòng mình là những cội hoa. Bao buồn vui gửi chiều phố xá. Bao ấm êm trên cánh tay ngà.
Sunday, March 7, 202110:13 AM(View: 357)
Tưởng gì, vọng gì, trong đêm thâu? Nhức nhối lòng ta, trời khuya khoắt. Một mình, nằm nhớ những trầm, sâu. Trôi qua, cùng nắng chiều, vụt tắt. Một mình, nằm nghe, cơn mưa mau. Nhớ thiết tha, một độ xưa nào. Bên ta, một quãng trời, đơn độc. Thân như gỗ đá, đời xanh xao.
Saturday, March 6, 20217:40 AM(View: 267)
Trốn quân dịch. Cũng già và thác. Có anh còn tại ngoại có cháu. Có chắt. Có anh đi tù mút mùa vừa về. Nơi nguyên quán còn ruộng còn đất. Vừa có vợ chưa có con. Có anh chạy xe ôm. Có anh 3 gác. Có anh chưa chịu già
Friday, March 5, 20217:57 AM(View: 262)
tiếng rạn vỡ dưới chân đồi. ô hay. mùa nguyệt tan vơi lối nào. mượn hồn. tàn. chút xanh xao. mượn đôi mắt biếc. nghìn sao tỏ cùng. tiếng rợn cười của mông lung. ánh đao bén thép. truy lùng mộ bia. nguôi tay. cầm buổi chia lìa. níu bay cánh hẹn vùi tia lửa tàn. tiếng khô khốc của lầm than.
Thursday, March 4, 20216:57 AM(View: 223)
con về bên Mẹ nghe huyết âm. nghe tủy xương réo rắt mưa dầm. vết hằn năm tháng bâng khuâng hỏi. bao nhiêu ly tán với ly tan. nhớ không hết nấm mồ viễn xứ. chân đã run và lưng đã còng. nụ cười dúm dó lòng chưa nhẹ. mẹ vẫn ngồi khắc vợi thương mong.