DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,194,314

Thơ Trần Văn Sơn, Huỳnh Minh Lệ, Nhật Quang

Saturday, September 8, 20188:11 PM(View: 1309)
Thơ Trần Văn Sơn, Huỳnh Minh Lệ, Nhật Quang



TRẦN VĂN SƠN



blank


CALI, MÙA HÈ 2018


blank

 


Trời nóng cởi trần phơi ngực lép

Xương sườn đếm đủ thiếu hàm răng

Nên đành ngậm miệng nhìn thế sự

Nằm võng đong đưa tránh lạc đường

 

Ngồi xuống, đứng lên đầu óc rỗng

Chân tay quờ quạng mắt như mù

Ngó quanh hừng hực màu khói lửa

Chiến trận năm xưa bỗng trở về

 

Lúc nhớ, gọi tên đồng đội cũ

Khi quên, ngơ ngẩn gặp người quen

Phải chăng nắng quái thiêu thần khí

Còn mỗi trái tim mạch sống ngầm

 

Chợp mắt mộng du như quỉ ám

Cali đâu phải đêm Việt Nam

Vết thương thành sẹo trong buồng phổi

Vẫn nhói đau từ thuở biệt giam

 

Bao năm thao thức về quê  mẹ

Thèm chén canh rau đủ ấm lòng 

Đất rừng biển đảo không còn nữa

Dân trắng tay ngập nước ruộng đồng

 

Chờ  mãi có khi thành sự thật

Vườn xuân thánh thót tiếng chim cười

Có làn gió lạ phương đông lại

Nắng dịu dàng trên những khóm hoa

 

TRẦN VĂN SƠN
(Tác giả gởi)



Huỳnh Minh Lệ


Giáo Dục


blank


Tôi vô cùng may mắn

Được ngồi dưới mái trường

Học những bài đức dục

Dạy học trò yêu thương

 

Không đao to búa lớn

Dạy những điều bình thường

Không hận thù gian ác

Làm con người thiện lương

 

Không nồng nàn sâu sắc

Ra đường gặp đám tang

Phải đứng lại dở mũ

Chờ đoàn người đi sang

 

Cuộc đời tôi đã thấy

Những trận bão ngút trời

Nếu không ai gieo gió

Lẽ nào có khơi khơi?

 


08.09.2018

Huỳnh Minh Lệ
(Tác giả gởi)



*


Nhật Quang


blank


Tự Tình Tháng Tám

 

Chiều đắm hồn nhau trong từng nhịp thở

Tìm bóng em về trên dấu môi

Giọt cà phê lung linh màu mắt nhớ

Pha chút buồn vời vợi áng mây trôi

 

Em có mơ…những chiều xanh lòng phố?

Sài Gòn thu, tháng tám gió lao xao

Buông dáng mềm thướt tha đôi tà áo

Tôi khuấy tan em vào nỗi khát khao

 

Nhấp nhẹ làn hương thơm trên vạt tóc

Ngọt môi nồng…chút đắm đuối, cuồng quay

Hỏi tim em có bồi hồi, ngây dại?

Tôi mê hồn, như lạc chốn thiên thai

 

Biết ngày mai, em có còn mong nhớ?

Ký ức…nào còn đọng nắng bờ vai

Tôi dốc cạn chút tình miên man đắng

Chiều liêu xiêu, ray rứt bóng hình ai…?

                         


blank


Nhẹ Thoáng Phù Vân

 

Này đêm

Vương vất…hao trầm

Buông lơi nhịp thở, giấc thầm mông lung

Hong tình

Héo hắt chiều lưng

Phôi pha

Nguyệt khuyết

Rưng rưng mắt gầy

 

Hong mưa

Lên ký ức đầy

Rêu rong

Phai dấu

Chạm ngày tháng trôi

Vườn yêu

Hoa khép, nhụy rơi

Nghe mùa giông tố, đẫm lời dối gian

 

Còn vương chi

Kiếp đa đoan

Sân si

Mê đắm…

Nặng mang cõi lòng

Khát mơ

Gối mộng…thong dong

Phù vân nhẹ thoáng qua dòng bể dâu

 


Nhật Quang

(Sài Gòn)
(Tác giả gởi)





                                 *
                                                           Mời tìm đọc:

                             Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa
                                                                                                                  Click vào:





 



 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Sunday, January 5, 20207:06 AM(View: 101)
Anh về đêm nay có trăng vẫn đợi, Có thuyền bâng khuâng, có núi trầm ngâm, Vẫn còn thấy em thướt tha phố nhỏ, Đường quen đi về tiếng guốc nhẹ rơi?
Friday, January 3, 20208:32 AM(View: 150)
Đừng nên thổ lộ tình yêu. lúc ta làm rách nhiễu điều hết vui. cứ nên tếu táo, ngậm ngùi. hay là vừa tấu vừa cười láo liên. Nường mà nghĩ là của riêng. ôi thôi nhiều thứ ưu phiền tiếp theo. sáng trách móc tối mè nheo (NHC)
Thursday, January 2, 20207:02 AM(View: 90)
Ai về Phan Rang biển xanh cát trắng. Có thấy Vĩnh Hy ngập ánh nắng vàng. Thuyền cá ra khơi vỗ về chân sóng. Những rặng san hô lấp lánh dịu dàng. Đây con sông Dinh vờn quanh thành phố.
Wednesday, January 1, 20208:30 AM(View: 350)
Đúng năm mươi năm, rồi đó em. Tình ta, như con nước xuôi giòng. Những sóng tình khi cao khi thấp. Chập chùng, lại, trở về, tay không. Năm mươi năm, là một thời dài. Dài, hơn sông hoàng hà lăng lắc.
Tuesday, December 31, 20197:03 AM(View: 241)
Bạn về thăm quê mẹ. Mang hồn thơ lưu vong. Ngẫu nhiên thêm Phước Khùng. Lưu vong từ thân thế. Chuyện bây giờ mới kể. Ta cũng từng “canh me. Ngặt nỗi vợ sắp đẻ. Đành tháo lui, bỏ về. Phước Khùng cũng nhỏ nhẹ: Nhà bảo lãnh định cư. Nhưng Phước xin chối từ. Bởì máu giang hồ vặt. Bò, rình giơ máy chụp