DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,955,463

Hồ Đình Nghiêm - KỶ HỢI GỢI MẬU THÂN

Tuesday, January 29, 20199:39 AM(View: 270)
Hồ Đình Nghiêm - KỶ HỢI GỢI MẬU THÂN
KỶ HỢI GỢI MẬU THÂN
 

Image result for kỷ hợi 2019
 
 
Vì địa hình, những con đường trong thành nội thường cụt ngắn. Dài nhất e chỉ có riêng mình Đinh Bộ Lĩnh, khởi đi từ cửa Thượng Tứ, đâm thẳng tới cuối đường, kết thúc bằng đồn Mang Cá.
 
Nép thân Đinh Bộ Lĩnh hoặc toạ lạc ngay trên danh xưng nổi tiếng kia có lắm trường học nương nhờ, che nắng mưa cho biết bao thế hệ an tâm dùi mài sôi kinh nấu sử không thành danh cũng thành nhân: Tiểu học Trần Quốc Toản, trung học Hàm Nghi, trung học Bồ Đề, trung học Quốc Gia Nghĩa Tử, trung học Nữ Thành Nội, trường Nông Lâm Súc. Không tính hai ngôi trường ẩn náu trong thâm cung Đại Nội: Trường Cao Đẳng Mỹ Thuật và trường Quốc Gia Âm Nhạc.
 
Tuy dài hơn nhưng bề rộng của Đinh Bộ Lĩnh không vì thế mà “nở nang” so với những con đường nó vừa giao cắt: Đinh Công Tráng (lối vào Đại Nội bằng cổng Hiển Nhơn- có cà phê Tôn), Hàn Thuyên (có quán cà phê cô Dung), băng qua đôi ba ngã tư chẳng mấy ấn tượng thì gặp Mai Thúc Loan (có chợ xép, bưu điện, cửa Đông Ba và thân cận với Ngã tư Âm Hồn).
 
Song hành, cặp kè với Đinh Bộ Lĩnh là Đoàn Thị Điểm (đường phượng bay trong nhạc phẩm Mưa Hồng của Trịnh Công Sơn), rẽ trái là đường Hoà Bình (có căn nhà mà hoạ sĩ Đinh Cường thuê, cư ngụ cùng tiểu gia đình và dựng “xưởng vẽ” từ năm 1965). Đường Đoàn Thị Điểm nên dĩ nhiên mọc lên ngôi trường tiểu học quét vôi vàng mang cùng tên, Đoàn Thị Điểm bị chận đứng bằng dãy tường chạm trổ hoa văn cao ngang bụng, dùng bao bọc lấy một phần hồ Tịnh Tâm mọc nhiều cây sen “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”. Tịnh Tâm hay Tĩnh Tâm là một trong những “thắng cảnh” được triều nhà Nguyễn dựng nên nhằm làm nơi cho vua có chỗ giải sầu hòng trôi đi bao phiền muộn, câu cá hoặc chèo ghe hoặc đánh cờ… Sau này, thầy cô vẫn mượn khung cảnh hữu tình nọ để dắt trò bè ríu rít nối đuôi tới dòm ngó thay cho buổi đi cắm trại ngoài trời. Dạo đó người anh tôi vừa lên Trung học, ngoạn cảnh về đã lén lút làm ra bài thơ gây “choáng váng” cho toàn gia: “Tịnh tâm vào lúc hai giờ, bầu trời bát ngát mây lờ đờ trôi. Trên cao có một con dơi, lượn qua lượn lại cùng chơi học trò”. Giá trị bài thơ mãi được lưu truyền, khó quên. Sau này mỗi khi trà dư tửu hậu có người bèn che miệng cười thuật lại “biến cố” đó, anh tôi đã rất lấy làm ngầy ngà: Đứa mô cả gan dám ghi tên tao là tác giả? Đồ vô hậu!
 
Trở lại địa danh Mang Cá nằm cuối đường Đinh Bộ Lĩnh, nguyên thuỷ được mang tên Trấn Bình đài, án giữ phía đông bắc kinh thành do vua Gia Long dựng xây (1805). Đến năm 1883, vì thực lực quá yếu kém nhà Nguyễn đành nhượng bộ, trao Trấn Bình đài cho quân đội Pháp chiếm. Người Pháp đã bỏ công xây đắp thêm một bức tường thành kiên cố bằng gạch đá, họ nới rộng diện tích làm thêm doanh trại, đồn bót, bệnh xá, nhà nguyện. Vụ lấn đất mở mang đã khiến dân Huế thay đổi cách gọi, họ đặt tên mới cho Trấn Bình đài là Mang Cá nhỏ mà khu tân lập kia là Mang Cá lớn. Dưới thời Việt Nam Cộng Hoà, Trấn Bình đài đã lưu vào sử sách, giờ này nhỏ hoặc lớn đều gộp chung lại thành đồn Mang Cá, dùng địa thế chiến lược bền vững có sẵn để đặt bản doanh bộ chỉ huy Sư đoàn 1 trực thuộc bộ tư lệnh Quân đoàn I đồn trú ở Đà Nẵng (đặt sát phi trường).
 
Tết Mậu Thân 1968, đồn Mang Cá hoá thân thành một cái xương cá hóc hiểm khó nuốt, vì thế khởi đi từ ngày 6 tháng 2, Bắc quân phối hợp với du kích cơ sở nằm vùng đã dồn hoả lực tấn công, cố làm chủ được Mang Cá. Những trận giao tranh ác liệt đã xẩy ra, lê thê gần cả tháng trời giữa những thành quách tơi bời dấu đạn tàn phá, xoá sạch gần toàn bộ bao lầu son gác tía. Đại đội Hắc Báo (toàn người Huế, đa số đều xuất thân là gia đình Phật tử) đánh đấm ra trò, niềm hãnh diện của dân cố đô đã “bắt tay” đơn vị Thuỷ Quân Lục Chiến vừa từ Sài Gòn ra tiếp cứu để dành lại từng thước đất ngập đầy máu mà đối phương bất nhân vừa gieo rắc vung vãi. Phi trường Tây Lộc cách Mang Cá khoảng hơn cây số đường chim bay cũng nằm trong tầm nhắm thường trực dầu sôi lửa bỏng. Cửa Thượng Tứ, cổng Hiển Nhơn, cửa Đông Ba lần lượt rơi rụng cụt đầu, chịu chung số phận gãy đổ như cây cầu Trường Tiền 5 vài 10 nhịp nằm ngoài khuôn viên.
 
Gia đình hoạ sĩ Đinh Cường tản cư về phía hồ Mưng sau khi ông Nguyễn Đắc Xuân đi cùng ba đồng chí súng ống tận răng vừa lặn lội tìm tới xanh mặt thuyết giảng nói lời khó nghe vào ngày đầu năm nhuốm mùi tử khí. Từ đường Hoà Bình men theo bờ cây bụi cỏ thế hàng rào của dãy nhà cửa đóng im ỉm. Đi tiểu lộ chứ không dại lom khom trên đường Đoàn Thị Điểm trống lạnh. Gặp bức tường che chắn hồ Tịnh Tâm (còn đâu cảnh dơi lượn đùa chơi với học trò) nương thân bên gạch đá sứt mẻ, băng qua đường Đinh Bộ Lĩnh (nơi mà ba ngày sau sĩ quan Nguyễn Văn Phán tiểu đoàn 6 TQLC dắt con cái khó nhọc bò về Mang Cá. Trong bút ký hào hùng, người con Huế cho hay nhà Mạ ở gần hồ Tịnh Tâm, có nghĩa là chỉ cách có hơn 500 thước nhưng… Mạ ơi, con đang nóng lòng, làm răng gặp lại mạ đây? Hoả lực chúng vãi dầy đặc, cày xới, tơi bời hoa lá, con cái rụng dần).
 
Hồ Mưng nhỏ, nước đục lờ. Khá an toàn khi nhìn thoáng bóng dáng cỡ tiểu đội những anh lính quân phục rằn ri đang đào hố cá nhân. Bên hồ in bóng ngôi nhà từng thu giữ dáng luạ một nữ nhân mang tên Bồng Lai mà dạo yên tiếng súng có lắm chàng trai lén phén “lượn qua lượn lại mong chơi cùng nàng”. Gần hồ Mưng có quán cháo lòng mụ Quạ nhiều người khen ngon. Tết Mậu Thân xì ra một nguồn tin hư thực khó lường: Nhà mụ Quạ có nuôi heo, một quả đại bác rót sai mục tiêu rơi ngay trên chuồng. Heo phơi xác đã đành, một đôi kẻ ẩn nấp gần đó cũng chịu chung số phận. Tối lửa tắt đèn mụ Qua ôm nồi ra hốt xương thịt vô nhà hầm cháo, đồ chừng ngon nhức răng vì có tí ti thịt người lẩn lộn cùng heo, hương vị độc cô cầu bại. Trời ơi, chiến tranh mà! Gây ra toàn cả những điều bất nhân! Nhằm nhò chi ba chuyện lẻ tẻ.
 
Nên mở một dấu ngoặc đơn, là ở Huế vang dội bốn phương, chí ít cũng có hai mụ: Bún bò mụ Rớt và bánh nậm bột lọc mụ Đỏ (hai mụ ni đều cắm dùi thương hiệu ở vùng Gia Hội). Ít nổi tiếng thì có mụ Thơm chủ động hoa trôi nổi trên đò gần bến Văn Lâu, mụ Mơi làm thầy bói dưới chân núi Ngự Bình, mụ Quới chuyên việc đồng bóng ở điện Hòn Chén. Sau này, cảm thấy hơi bất lịch sự nên khi nhắc lại những tụ điểm “đặc sản” ngày trước, họ thay chữ mụ đổi thành bà: Bà Rớt, bà Đỏ. Sự thày lay đổi cách xưng hô nọ quả không hay chút nào. Nghe tới bún bò bà Rớt thấy vơi mất sự mặn mà mà mụ Rớt dày công nêm nếm hầm hon củi lửa. “Mụ” chính là môn bài lẫy lừng của người ta, sao anh đòi giải phóng nó? Ai xúi dục anh để ngày một ngày hai liền chôn tên Đồng Khánh, hoán đổi thành Hai Bà Trưng? Tầm hiểu biết của mấy anh quá thấp kém, Huế mà thiếu mất trường nữ trung học Đồng Khánh thì ra ngô khoai gì nữa! Núi Ngự Bình e cũng nên méo toàn tập là vừa (núi Ngự Bình trước tròn sau méo).
 
Lại mở thêm một dấu ngoặc khác, bạn có để ý đến danh xưng của con dân đất Thần kinh? Nói làm gì tới những Công huyền Tôn nữ nết na thuỳ mị công dung ngôn hạnh này nọ, nghe qua dễ bỏ ngoài tai. Sánh chi bằng Rớt, Đỏ, Quạ, Mơi, Thơm, Quới… Từ xưa, người Huế vẫn sợ đụng chạm tới thần linh hoặc mỹ từ mà hoàng phái thích sử dụng, lựa đặt. Do vậy con gái mang tên Hĩm, Bướm, Bẹn, Mắm, Ruốc… thì vô số, một đội ngũ khác thì Cốc, Ổi, Chanh, Cam, Xoài… Dân dã hiền lương như thế thì lớn lên con mình sẽ tránh bớt bao oan khiên liên hệ tới hồng nhan đa truân. Phụ huynh quan niệm: Tốt gỗ hơn tốt nước sơn. Họ có lý do. Mở tiệm bán bún bò với tên chảnh “Diễm Lệ” chưa ăn đã thấy chẳng ngon bằng Mụ Rớt. Tin quá đi chớ, lý sự ấy chắc như cua gạch chớ không ngang như cua đâu.
 
Mà lạ, không cần nghe mấy mệ mấy mụ mấy dì mấy o “thuyết minh”, ngay cả các nường các em Việt kiều khúc ruột ngàn dặm về quê cũ thăm thú thụ hưởng ta về ta tắm ao ta, khi qua lại chốn dung thân mới từng khẳng định như đinh đóng cột: Ui cha mạ ơi, răng miếng thịt heo ở Huế hắn thơm ngon hắn ngọt lừ. Quạt than bắt vỉ lên nướng riu riu hắn bay mùi thơm từ Kim Long thổi qua Nguyệt Biều, tiếng chuông Thiên Mụ cũng vì làn khói nớ mà dật dờ trôi tới canh gà Thọ Xương. Thương con tôm sú nhảy liên hồi trên rỗ trên mẹt, cảm cho con cá bống thệ nằm co quắp với ớt hiểm trong nồi đất, ăn bắt cơm. Từ hồi nào tới giờ chừng như quý vị phụ nữ thường nhẹ dạ, cứ liên hồi kỳ trận ca ngợi lẻ tẻ miếng ăn rau rác nguyên vật liệu chốn xưa, ngay cả mấy o chào đời ở năm Mậu Thân cũng rứa cả, hơi bị vô tư. Cứ áo dài tím, cứ đội nón lá, cứ tay vịn vài cầu cười mím chi, cứ an phận thủ thường tạo dáng ca tụng “sông chảy dùng dằng nên Huế rất sâu” . Đi với ma mà không chịu mặc áo giấy, cứ ưa chảnh. Gần mực mà chẳng ngộ cả một màu đen quần tụ sau lưng, chực xô tới nhuộm ra màu đỏ. Huế mà có một đội bóng đá đẳng cấp, chân giò cẳng toàn siêu sao thì Bướm, Hĩm, Bẹn, Mắm, Ruốc đã lột đồ ra, nhảy ùm xuống sông Hương, la chói lói: Tự hào quá đất nước ta ơi!
 
Nguyễn Đắc Xuân vào Tết 68 năm xưa đội nón tai bèo mang dép râu, tay nắm tiểu liên AK-47, bên vai áo có buộc băng vải đỏ cùng một vài hung thần khác đi lùng sục giữa một Huế hoang lạnh. Tên nghe cũng ngộ: Xuân. Là mùa thích hợp cho hoa lá cựa mình thức giấc sau đông dài phủ trùm. Cũng chính Xuân về khiến mọi vật ủ ê, tang thương đổ nát. Những người đang cúng kiếng đốt nhang dâng lễ vật lên bàn thờ ông bà trong ba ngày Tết linh thiêng, lòng thành của họ chẳng có ai chứng giám. Chính số phận thảm thương, họ chưa kịp rửa chân đã vội leo lên ngồi đoàn viên sum họp cùng bao nhân ảnh quây quần trên bàn thờ trải khăn đỏ. Tết sau, ai là kẻ cúi đầu thành tâm đứng khấn vái dưới di ảnh?
 
Xuân này hơn hẳn những xuân xưa là lời chúc mà các chú đoàn viên đảng viên thường mang ra xài mỗi độ năm hết tết tới. Đồng chí Xuân cũng thế, thay đổi theo thời cuộc, hơn hẳn thuở đầu xanh mãi ghì siết khẩu AK, nay Xuân này đã trở thành nhà nghiên cứu đế đô, nhà Huế học thuộc làu bao kinh điển (tự hào quá Huế ơi!). Có dạo chàng Xuân bỏ công đi nghâm cứu tận kinh thành ánh sáng Ba lê, sứ mạng đặt ra không phải đi dọ tìm nơi xuất phát ra hai cục gạch mà đêm đông lạnh giá vào Min-nớp-xăng-hồi-đó (một chín mấy mươi?) bác Hồ đã nhanh trí ký gửi nhờ vào lò nướng bánh mì của thằng thực dân, đợi gạch nung đỏ chín hồng như hòn than bỏng mới gói ghém (không rõ bằng chất liệu gì?) mang về đút dưới giường giúp kinh qua giấc ngủ cơ hàn chịu đói rét hy sinh vì lý tưởng cách mạng. Nay tiêu chí Xuân tự đề ra là tìm cách phỏng vấn những vị cận thần hoặc thân nhân gần gũi bên cựu hoàng Bảo Đại để tìm hiểu về quãng đời trước khi lưu vong của vị vua cuối triều Nguyễn.
 
Sau này, đọc phải bài nghiên cứu của nhà Huế học, bà Mộng Điệp (1924- 2011) thứ phi của vua Bảo Đại, người cung cấp thông tin, dữ liệu, thuật lại bao giai đoạn lịch sử đã giận dữ thoá mạ (nguyên văn): “Cái thằng Nguyễn Đắc Xuân nó xin tôi kể. Nhưng khi viết lại, nó viết sai nhiều lắm” (nguồn DCVonline).
 
Khi hoàn thành cuốn bút ký “Ngôi sao trên đỉnh Phu Văn Lâu” (1971), tác giả Hoàng Phủ Ngọc Tường cho biết là dựa trên tư liệu, những ghi chép dài 5 đến 7 trang do Nguyễn Đắc Xuân cung cấp, vì Xuân có mặt trực tiếp, liên hệ với người giữ lá cờ của mặt trận giải phóng. Ngôi sao nọ, nỏ biết “cái thằng Nguyễn Đắc Xuân, nó viết sai nhiều lắm” không?
 
Từ bấy đến nay đã biết bao xuân qua, bao mùa lá rụng, tóc xanh nay đã trắng như bông cỏ lau, không có một vị chức sắc nào, một nhà Huế học, Sài Gòn học, Hà Nội học nào đứng cúi đầu đốt nhang trước những mồ chôn tập thể kinh thiên động địa ở Huế, để thì thầm: “Cái vụ càn quét thảm sát năm Mậu Thân, nó sai nhiều lắm”.
 
Từ khi khởi động chiến dịch  nổi dậy “con Khỉ” thất bại toàn tập, chẳng có một oan hồn nào trên địa phận Huế được nhắm mắt mỉm cười nơi chín suối. Có ai vỗ ngực tự hào nữa, thôi? Xuân này có ai về bên đó làm ơn rộng lòng đốt giùm tôi nguyên một bó nhang. Tôi xin thành kính tri ân. Tự hào quen được một người biết chia sẻ nỗi đau, dù bé nhỏ.


 
Hồ Đình Nghiêm
(Tác giả gởi)




Mời đọc

Nhà thơ Thành Tôn và Nguyễn Vũ đã tiếp tục thực hiện ebooks cho
Tân Truyện và Tạp Ghi Văn Nghệ

Sấp Ngửa


Xin click vào:

https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=s_p_ng_a__opt__-_tr_n_y_n_ho_

Mẫu Hệ
Xin click vào:

https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=m_u_h___opt__-_tr_n_y_n_ho_

Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa


Xin click vào:

https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=h_n_55_n_m_l_m_th___opt__-_tr_n_y_n

Đi Mỹ
Xin click vào:
https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=_i_m___opt__-_tr_n_y_n_ho_

---------------------------------------------------------------------------------------------------

Trang

Quảng Cáo


Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content 3 con gai TYH                                                3 con gái của TYH, từ trái, Trần Yên Đông Nghi , Trần Yên Thư và Trần Yên Quế Chi, (Ô Mai - Cindy Y. Trần) áo trắng

Hòa 70                                                                      TYH và ba cô con gái tại Acacia Pharmacy

hình Quang ở đám cưới Ô Mai hình đám cưới Cindy Y.Tran







 
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, March 21, 20193:12 PM(View: 87)
Về phía Hoa Kỳ, sách vở tài liệu Hoa Kỳ đều cho rằng Hoa Kỳ giúp VNCH hay NVN nhằm chống lại sự xâm lăng của BVN, nhứt là sự bành trướng của TC. Tuy nhiên, kết cuộc bi thảm của VNCH năm 1975 đặt ra một câu hỏi: Liệu Hoa Kỳ có thật tâm giúp VNCH tự bảo vệ và chống cộng sản không? Khi Bắc Triều Tiên xâm lăng Nam Triều Tiên (NTT) năm 1950 thì Hoa Kỳ hưởng ứng lời kêu gọi của Liên Hiệp Quốc, đưa quân qua giúp NTT chống BTT. Tại đây, Hoa Kỳ đụng độ với Trung Cộng, và cuối cùng hai bên NTT và BTT ký hiệp ước đình chiến Bàn Môn Điếm (Panmunjom) ngày 27-7-1953. Để bảo vệ NTT, Hoa Kỳ ký với NTT ngày 1-10-1953 Hiệp định Phòng thủ Hỗ tương giữa Hoa Kỳ và Cộng Hòa Triều Tiên (Mutual Defense Treaty Between the United States and the Republic of Korea). Tháng 9-1954, TC đe dọa Trung Hoa Dân Quốc (THDQ tức Đài Loan), pháo kích hai quần đảo Kim Môn - Mã Tổ (Kinmen-Mazu). Hai quần đảo nầy nằm cách hải cảng Hạ Môn (Xiamen), tỉnh Phúc Kiến (Fujian) của TC khoảng 15 Km, và nằm cách bờ biển
Sunday, March 17, 20196:08 PM(View: 156)
Năm 2016, trong bài viết Đôi Dòng Với Tiếng Chim Gọi Đàn của tôi cho Đặc San Kỷ Niệm 50 Năm Ngày Nhập Ngũ của Khóa I Nguyễn Trãi, Trường Đại Học CTCT Đà Lạt. Tôi trích đăng các bài viết của bạn bè viết cho các người bạn đã nằm xuống, trong đó có đoạn của Đào Hoàng Việt. Và, tôi viết: “Màu tím là màu của bi thương, trong cuốn Văn Nhân & Tình Sử tôi viết 3 bài liên quan đến cuộc tình trong thơ của Hữu Loan, trong nhạc của Hoàng Trọng và Hoàng Nguyên... man mác nỗi buồn của người cầm bút. Khi đọc những dòng cuối của Đào Hoàng Việt khi viết về Lê Minh Châu với hình ảnh tà áo tím của người yêu nơi nhĩa trang, tôi lặng người với hình bóng đau thương: “Ngày tiễn đưa Lê Minh Châu ra Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, anh em cùng khóa tự khiêng quan tài bạn mình. Tôi ở lại đến phút cuối cùng, đứng xa để nhìn lại lần cuối nơi bạn mình vĩnh viễn an nghỉ. Mọi người về hết chẳng còn ai duy chỉ còn một tà áo tím buồn với mái tóc dài phủ bờ vai phất phơ trong nắng chói chang giữa khoảng không gian
Tuesday, March 12, 20191:10 PM(View: 180)
Tác phẩm Bác Sĩ Zhivago (tiếng Anh: Doctor Zhivago, tiếng Pháp: Docteur Jivago) được giải Nobel Văn Chương năm 1958 nhưng tác giả Boris Pasternak (1890-1960) đang sống trong chế độ CS Liên Xô nên không được sang Thụy Điển nhận giải và bị Hội Các Nhà Văn Xô Viết (The Soviet Writers Union) kết tội là kẻ phản động, loại ra khỏi tổ chức!. (Tháng 12 năm 1989, con trai của Boris Pasternak là nhà văn Evguenii đã được mời sang Thuỵ Điển nhận giải thưởng thay ông, với những nghi thức long trọng như lễ trao giải chính thức). Boris Pasternak là nhà thơ đã ấn hành nhiều thi phẩm và truyện ngắn, tự truyện, Dr. Zhivago là tác phẩm đầu tay đưa tên tuổi ông trên đài danh vọng, là một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất trên thế giới. Boris Pasternak phác họa tác phẩm trong bối cảnh xảy ra bầu không khí khủng bố và nghi kỵ của thời đại Stalin vào thời kỳ “Cách Mạng 1917”. Zhivago sống trong giai đoạn bất an và không thể chấp nhận ách cai trị độc đoán của chế độ này nên tự tìm lối thoát trong cuộc
Sunday, March 10, 20199:14 AM(View: 199)
Bãi biển Cù Ti đã bớt phần hoang sơ. Những nhà nghỉ vá víu luộm thuộm, những nhãn hiệu Coca Cola, Pepsi, Tiger Beer… phần phật, chập chờn, chưa định vị. Các cô gái Chàm trang phục nửa Tây, nửa Chàm, váy dài sặc sỡ, tạp nhạp, áo thun những hình tượng, những câu tiếng Anh xa lạ, những đứa bé mặt mày cháy nắng, mệt mỏi cõng em mệt mỏi, những người Chàm già vấn khăn trắng đã ngả màu mặc kệ, ngồi chò hỏ nhìn lung ra biển, không thấy trai tráng đâu, hay trai tráng và cụ già dung nhan xơ xác, tứ chi lụn bại như nhau? Chỉ có hàng quán là tươi trẻ, nhộn nhạo: nhạc tiếng Anh, tiếng Hàn lấn át, thỉnh thoảng mới ngoi lên được những câu thơ Chàm xã hội chủ nghĩa được phổ nhạc theo làn điệu quan họ Bắc Ninh lai Bắc Kinh, tiếng ồn ào nhậu nhẹt, ồn ào đù má, đù mẹ từ đám thanh niên người Kinh, những người nuôi tôm trong những đám ruộng ngày xưa là bãi lầy nước lợ đất Chàm. Đồn công an biên phòng một thuở hồ hởi giết người yếu thế, vẫn đứng vững như chân lý, họ vẫn còn đó với áo xanh chiến tranh
Wednesday, March 6, 20195:57 PM(View: 208)
Trưa nay tôi đến phi trường San Jose đón chị Mỹ Lệ, chị từ Virginia sang chơi, đây là lần đầu tiên chị đến vùng vịnh Cựu Kim Sơn nổi tiếng này. Chị Mỹ Lệ có họ hàng với tôi, ông nội của chị là anh bà ngoại tôi. Má tôi và ba chị là bà con cô cậu. Chị bằng tuổi tôi nhưng vì “vai lớn” nên tôi phải gọi chị. Vừa gặp mặt, chị vỗ vai tôi vừa nói vừa cười: “Ngôn đây hả? Sao bây giờ trông lạ quá vậy, nhớ hồi xưa đẹp trai lắm mà!” Tôi bật cười, “Bây giờ thì già nua xấu xí quá phải không chị? Phần chị thì em thấy chị cũng vẫn vậy, không thay đổi mấy, lâu ngày gặp lại em nhận ra chị ngay.