DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,074,100

Nguyễn Thạch Giang - Cô dâu 68 tuổi

Wednesday, March 6, 20195:57 PM(View: 547)
Nguyễn Thạch Giang - Cô dâu 68 tuổi

Cô dâu 68 tuổi


 
blank


Trưa nay tôi đến phi trường San Jose đón chị Mỹ Lệ, chị từ Virginia sang chơi, đây là lần đầu tiên chị đến vùng vịnh Cựu Kim Sơn nổi tiếng này. Chị Mỹ Lệ có họ hàng với tôi, ông nội của chị là anh bà ngoại tôi. Má tôi và ba chị là bà con cô cậu. Chị bằng tuổi tôi nhưng vì “vai lớn” nên tôi phải gọi chị.

Vừa gặp mặt, chị vỗ vai tôi vừa nói vừa cười: “Ngôn đây hả? Sao bây giờ trông lạ quá vậy, nhớ hồi xưa đẹp trai lắm mà!” Tôi bật cười, “Bây giờ thì già nua xấu xí quá phải không chị? Phần chị thì em thấy chị cũng vẫn vậy, không thay đổi mấy, lâu ngày gặp lại em nhận ra chị ngay. Đâu hồi gặp chị lần cuối là năm 78, từ đó tới giờ mới gặp lại, mới đó mà đã bốn mươi năm rồi, lẹ thiệt!”

Nhà ba má tôi ở dưới quê miệt vườn miền Tây, còn ba má chị Mỹ Lệ thì ở Sài Gòn, nhà ở đường Võ Tánh gần rạp hát Quốc Thanh. Lâu lâu có dịp đi Sài Gòn, tôi ở trọ nhà chị Mỹ Lệ, chỗ đó khu thị tứ, đi đâu cũng tiện. Chị Mỹ Lệ có năm anh em, anh Thuận là trai lớn rồi đến chị Mỹ Liên, chị Mỹ Lan, chị Mỹ Lệ và thằng Thành là em trai út. Trong nhà tôi thân với chị Mỹ Lệ nhất, vì cùng lứa tuổi lại học bằng lớp ngang nhau, chị Mỹ Lệ lại vui vẻ, chuyện vui chuyện buồn gì cũng không để trong bụng, chị kể lại thêm mắm thêm muối vui vui tếu tếu ai cũng cười.


Chị Mỹ Lệ không có chồng, nói một cách chính xác hơn là chưa có chồng. Đường tình duyên của chị có hơi lận đận, mặc dù chị là người xinh đẹp nhất trong mấy chị em. Dáng chị dong dỏng cao, chị cao 1m58, thời đó cao như vậy là cũng có hạng lắm rồi. Chị mặc áo dài hay áo đầm gì thấy cũng đẹp. Tôi có một tấm hình chụp chung với chị ở sở thú, lâu lâu xem lại ai cũng khen hồi trẻ chị Mỹ Lệ đẹp quá!

Nhưng đường tình duyên của chị không được suôn sẻ, hồi xưa chị hay đổ thừa tại chị tuổi con cọp lại sanh nhằm năm “Canh”, canh dần, số canh cô mồ quả, số hiếm muộn đường chồng con. Chị tin lắm, tin lời thầy bói lắm, thầy nói chị lập gia đình trễ thì tốt, có chồng sớm sợ phải khóc chồng. Dưới khoé mắt chị có một nốt ruồi nhỏ, đúng ra chỉ là một vết tàn nhang nhỏ, không biết chị nghe ai nói, đó là nốt ruồi “thương phu trích lệ”, nốt ruồi hứng giọt nước mắt khóc chồng, chị đi phá. Năm đó chị mới mười sáu, có người chỉ cách cho chị, lấy cây kim chích vào chỗ tàn nhang cho nó chảy máu, xong bôi vôi ăn trầu lên chỗ đó. Chị làm theo cách người ta chỉ, mặt mày sưng đỏ mấy hôm liền. Nhưng chị không sợ, gặp ai cũng khoe là vừa phá nốt ruồi không đau đớn gì cả, vài bữa là nó lành chỉ để lại một vết vẹo nhỏ mờ mờ.

Nhưng cái số của chị là cái số phải khóc chồng, chị nói thầy đã phán như vậy rồi mà. Người yêu của chị là anh Tài, trung uý biệt động quân, đơn vị của anh đóng quân đâu ngoài Pleiku. Hai người sắp sửa làm đám cưới, đùng một cái Việt cộng tấn công Tây nguyên, tháng ba năm 75 quân đoàn 2 phải di tản chiến thuật. Bạn cùng đơn vị chạy về được Sài Gòn, báo tin anh Tài không ai thấy đâu chắc đã chết mất xác. Chị khóc bù lu bù loa mấy tháng trời. Khóc cho số phận người yêu, khóc cho thân phận hẩm hiu của mình.

Nhưng anh Tài không chết, anh bị bắt làm tù binh. Sau này biết tin, chị nói ông này đi tù mà cũng dành đi trước, người ta tháng tư mới vô tù, ổng tháng ba đã bị nhốt.
Anh Tài ở tù cải tạo hơn năm năm thì được thả, sau đó anh có đi tìm chị Mỹ Lệ. Đến nơi thấy nhà đóng cửa im lìm, hỏi thăm hàng xóm người ta nói gia đình đó di tản sang Mỹ cả rồi. Anh buồn tình về quê và sau đó thì lấy vợ. Thật ra hôm 30 tháng Tư chỉ có anh Thuận và chị Mỹ Liên đi được mà thôi, chị Mỹ Lệ và ba má chị kẹt ở lại. Mấy năm sau chị Mỹ Lan và thằng Thành đi vượt biên cũng đến được Mỹ. Ba má chị được chị Mỹ Liên làm giấy tờ bảo lãnh đến Mỹ trước, chị ở lại sống lang thang bụi đời chờ ba má chị làm giấy tờ lãnh chị qua sau. Chị nói chờ đi Mỹ, chờ tới đầu bạc mới tới phiên mình. Người ta đi Mỹ từ mấy đời tám hoảnh, mình thì ngày nào cũng chờ được phỏng vấn, tới chừng tới được cái xứ này thì già khụ không biết làm gì ăn mà sống đây.

Buổi tối cả nhà dẫn nhau đi ăn, chị Mỹ Lệ kể chuyện suốt, một mình chị nói mọi người ngồi nghe. Chị kể về những ngày ở Việt Nam chờ đi Mỹ, ngày đó lang thang vậy mà vui, một mình không ai kềm kẹp mặc sức quậy. “Mình cũng có mấy ông bồ đó chớ, ông nào cũng te tua, nhưng thời đó ai mà không te tua. Nhưng không tiến tới được không phải vì nghèo mà bởi vì chờ đi Mỹ, sợ làm đám cưới giấy tờ rắc rối kẹt ở lại. Bà Mỹ Liên gởi thư nói mày yêu thì cứ việc yêu mà cưới thì…khoan. Lần lửa ngày qua ngày, tình cũ tình mới lần lượt bỏ đi, có phải tại cái số không, không tin không được.”

Ăn xong về nhà xúm lại nghe chị Mỹ Lệ kể tiếp chuyện đời chị từ ngày sang Mỹ.
“Năm 98 chị mới được sang Mỹ, lúc đó đã 48 tuổi rồi, già thì chưa già lắm, nhưng muộn màng quá rồi phải không em. Lúc đó ba má chị còn sống, ở chung với chị Mỹ Liên. Bả khó tánh lắm, chị sợ bả còn hơn sợ má chị. Mình mới qua tiếng Anh tiếng u đâu biết gì, đơn từ này nọ đều nhờ thằng con của chỉ làm giúp. Bả trợn mắt, mày biết trước sau gì cũng qua Mỹ, ở bển không lo học tiếng Anh.”

Chị Mỹ Lệ nhìn tôi phân trần.
“Ai mà không biết vậy, nhưng ngó coi, mười người đi Mỹ, mấy người lo đi học tiếng Anh? Ai cũng nói, qua Mỹ dễ học hơn, mà ở bển đi học cũng tốn kém lắm, chừng qua đây… ngày tối lo đi cày trả nợ.”
“Chị không thích cái tên Lệ của mình, lệ là nước mắt phải không em, chị nhứt định đổi tên. Lúc thi nhập tịch, ông giám khảo hỏi chị có muốn đổi tên không, chị nói tôi muốn lấy tên Brigitte. Ông Mỹ hỏi lại… tên gì. Chắc ông này không có coi phim Pháp, chớ người Việt mình ai mà không biết cô đào lừng danh Brigitte Bardot. Ông tròn mắt hỏi lại, tên gì? Chị thấy rắc rối quá nói thôi khỏi, tôi giữ cái tên cúng cơm mắc dịch của mình.”

Tôi cười dòn, nói một câu lượm được trong báo (có vẻ hơi cải lương), người ta nói nếu mình không có cái mình thích, thì thôi hãy thích cái mình có.
“Chị đi làm nail, Mỹ nó kêu tên chị đâu có được, có bà khách lớn tuổi, biểu chị viết cái tên của chị cho bả coi, bả nói ồ: “Mai Ly” Từ đó ai cũng kêu chị là Mai Ly, chị thấy cái tên đó cũng đẹp.
“Hồi lúc mới qua chị đi làm trong hãng điện tử, làm linh tinh đủ thứ việc, con nhỏ leader người Việt sai mình còn hơn sai người làm, mình ai biểu đâu làm đó không bao giờ dám cãi, vậy mà có đợt lay off mình có tên đi trước. Lớn tuổi rồi tính làm hãng tà tà dưỡng già mà cũng không xong, thôi đi học nail tha phương cầu thực. Chị đi xuyên bang một phần cũng bởi chị Mỹ Liên khó tánh quá! Chị với bả không hạp, khắc khẩu. Mới qua mình được thằng con chỉ cho chiếc xe cũ làm chân, chiếc Toyota Corolla đời vua Bảo Đại tắm mưa cởi truồng, bữa đó trời mưa nó dở chứng không chịu nổ máy, chị khều bả hỏi mượn tiền sửa. Bả trợn mắt, mày đi làm cũng phải để dành trong túi chút đỉnh, ra đường lỡ có đạp bánh phồng bánh tráng có tiền mà đền cho người ta. Xứ này không ai lo cho ai.”

Chị Mỹ Lệ và tôi cùng cười xoà. Chị kể tiếp.
“Em biết tánh chị mà, trong nhà chỉ có chị với thằng Thành là ăn chơi bạt mạng, nó bửa nay có vợ con biết lo chút đỉnh rồi, chỉ còn chị lông bông. Đi làm quanh năm suốt tháng vậy chớ lần nào về Cali chơi, mấy đứa cháu đều mua vé máy bay cho chị lại còn cho tiền xài. Hôm đám cưới con gái chị Mỹ Lan, mấy bà xúm nhau diện, bà nào cũng đeo hột xoàn cục cục, chỉ có mình chị đeo đồ giả. Lúc đó má chị còn sống, thấy vậy cho chị sợi dây chuyền cùng chiếc cà rá, vậy mà hôm trước túng tiền chị cũng bán mất mẹ nó rồi. Định bụng bữa nào có tiền sắm lại chiếc khác, về đây chị Mỹ Liên dòm ngó rồi bả hỏi không biết đường trả lời. Nhắc lại thấy nhớ bà già quá! Bà còn sống chắc cũng xá dài đứa con gái cưng này.

Chị Mỹ Liên lâu lâu la chị. Mầy không biết lo, mai mốt già rồi khổ. Chị cũng biết vậy, nhưng ai có trải qua cuộc đời độc thân toàn tập mới hiểu. Người ta có vợ chồng con cái thì họ lo, còn mình… sớm tối đi về hẫm hiu một mình. Đôi lúc buồn quá chị cũng buông xuôi phó mặc cho cuộc đời đưa đẩy tới đâu thì tới.”

***

Chị Mỹ Lệ có hẹn với mấy bà bạn cùng nhau rủ đi chơi, mấy người này sống ở vùng này tự hồi nào tới giờ, nay ai cũng tới tuổi nghỉ hưu nên có nhiều thì giờ rỗi rãnh. Anh Trường là người anh họ của bạn chị Mỹ Lệ, hôm nay anh tình nguyện đưa mấy bà đi viếng thành phố San Francisco nổi tiếng này.

Sáng sớm chị Mỹ Lệ đã sửa soạn chờ sẵn, chị mặc quần bó như mấy cô gái trẻ, áo bông hoa theo đúng mốt thời trang bây giờ. Trông chị trẻ hơn nhiều so với tuổi 68. Chị lúc nào cũng thích mặc đẹp và có hơi chút kiểu cọ, tôi còn nhớ trước đây (trước năm 75), chị có một cái quần Tây, phía ngoài “phẹc mơ tuya” có kết mấy cái nút cách điệu, cái nút thiệt bự lúc đi ngoài đường ai cũng ngó vô chỗ đó. Thời bây giờ con gái mặc áo hở lưng là chuyện thường, vậy mà thời trước chị Mỹ Lệ cũng có một cái. Lúc tôi lên Sài Gòn trọ học, có một lần vào đêm Noel tôi ghé qua nhà chị chơi, chị nhờ tôi chở chị đi ngắm phố phường. Sài Gòn đêm Noel đông nghẹt người, hai chị em đèo nhau trên chiếc xe Honda cùng giòng người ngược xuôi tấp nập. Chị mặc cái áo hở lưng, mô đen hạng nhứt thời đó, lâu lâu bị tụi con trai chạy gần bên sờ vô lưng chị một cái, mỗi lần bị sờ lưng, chị la một tiếng lớn làm tôi giật mình mà lại tức cười. Thiệt mấy người này đúng là dân Sè Goòng.

Buổi tối chị về tôi hỏi hôm nay chị đi chơi có vui không. Chị nói đi lang thang phố Tàu coi cẩm thạch, coi chơi chớ không có mua, sau đó đi ra cầu Golden Gate chụp hình. Chị khoe tôi tấm hình chị chụp rất đẹp với phông nền phía xa là chiếc cầu treo nổi tiếng. Chị móc bóp khoe tôi viên ngọc trai “người ta” mua tặng chị lúc đi chơi ngoài bến tàu. (Người ta ở đây là người đàn ông goá vợ chở chị và mấy bà bạn đi chơi sáng nay). Loại ngọc trai vẫn còn nằm trong con trai được đóng hộp, khi nào mình mua người bán sẽ khui cái hộp, lấy con trai ra cạy miệng nó lấy viên ngọc trước mặt mình. Viên ngọc to hay nhỏ xấu hay đẹp tuỳ hên xui. Thật ra giá trị viên ngọc trai này không lớn, chỉ khoảng mấy chục đồng thôi, đây cũng chỉ là một kiểu “giúp vui” du khách trong mấy khu du lịch miền biển này.

Chị Mỹ Lệ có vẻ sung sướng với món quà. Chị nói không hiểu sao mình vẫn thích nhận quà từ đàn ông, khi đó mình có một cảm giác lâng lâng khó tả, giống như mình được họ đặc biệt quan tâm. Chị nói chị cũng rất thích người đàn ông có cử chỉ cùng lời nói ngọt ngào, “ngày xưa chị đã từng bị một người đàn ông đốn ngã chỉ bởi ông ta bẻ cái bánh một nửa đưa cho mình.” Chị nhìn tôi rồi nói:
“Em à! có lẽ đó là một khuyết điểm lớn nhất của chị.”
Tôi nhìn vẻ mặt mơ màng của chị Mỹ Lệ, ở từng tuổi này mà chị vẫn có thể bị đốn ngã bởi nửa cái bánh của một người đàn ông? Nếu quả thật đó là một khuyết điểm của con người chị, thì cái khuyết điểm đó cũng là một khuyết điểm dễ thương.
“Em còn nhớ anh Tài không? Ông xã hụt của chị đó?”
“Nhớ, ảnh ở Mỹ phải không chị?”
“Ảnh ở Santa Ana chớ đâu, bữa chị với chị Mỹ Liên đi chợ gặp ảnh, ổng mừng quá chạy tới ôm chị. Có vợ con ổng đi theo, ổng nói “vợ lớn” của tui nè, con gái của ổng nói ba con nhắc “má hai” hoài, bữa nay mới gặp thấy “má hai” thiệt đẹp.”
“Vợ hụt” chớ vợ thiệt chắc ổng đã ngủm cù đèo rồi. Chị Mỹ Lệ cười dòn. Nhiều lúc chị ngẫm nghĩ, cái số của chị không mắc nợ với ai nhiều khi vậy mà tốt, (chắc chị muốn nói tới cái số… mà thầy bói nói), thời đó chiến tranh, người ta chết biết bao nhiêu, vậy mà mấy ông bồ nhà binh của chị ông nào cũng còn sống qua đây hết trơn.
“Em còn nhớ anh Hùng, trung uý hải quân, có lần chị với em ra tìm ảnh ở ngoài Vũng Tàu không? Ảnh ở New York, nghe tin chị qua có tới thăm, lúc ra về còn để lại bao thơ cho chị năm trăm mua quần áo.”
“Chị ra Vũng Tàu thăm “bồ” rủ em đi theo để trong nhà không ai nghi. Em nhớ hoài lần đó chị không có tiền, đem bán sợi dây chuyền, về nhà nói đi ngoài đường bị chúng giựt.”

Chị Mỹ Lệ cười khúc khích. “Thiệt tình, hồi đó còn con gái sao mà gan như vậy hỏng biết! Không có tiền dám đi bán sợi dây chuyền của bà già mua cho, còn đặt điều nói dóc ra đường bị giựt. Má chị mua sợi khác cho chị, nói con đeo đi ra đường cẩn thận. Ba chị nói bữa vô tiệm vàng Kim Vinh thấy có sợi dây chuyền giống hệt sợi dây chuyền của con Mỹ Lệ.”
Chị Mỹ Lệ cười rung rinh cái ghế chị ngồi, chị nhớ lại thời con gái oanh liệt của mình. “Chắc ba chị biết, nhắc lại thấy nhớ ông già bà già quá!”

oOo

Sáng hôm sau anh Trường đến đón chị Mỹ Lệ đi ăn sáng, sau đó kéo nhau ra bãi biển chỗ thành phố ngày trước tài tử Clint Eastwood từng làm thị trưởng. Buổi tối về nhà chị Mỹ Lệ hết lời ca tụng người đàn ông goá vợ này.
“Ảnh ăn nói ngọt ngào mà có vẻ hợp tánh chị, hai người nói chuyện hợp rơ lắm, chị kể chuyện ảnh cười suốt, khen chị nói chuyện có duyên. Đôi lúc chị bắt gặp ánh mắt của ảnh nhìn chị trìu mến.”

Tôi hỏi anh Trường có nói gì về gia cảnh của anh không, ảnh có quan tâm tới đời sống của chị không.
“Ảnh nói vợ ảnh chết đã ba năm, giờ ảnh ở một mình, con cái có vợ có chồng đều ra riêng, mà tụi nó lại ở xa, lâu lâu về thăm anh một lần. Ảnh hỏi chị không định nghỉ hưu sao, không chồng con làm chi cho nhiều, hưởng đời đi chớ, quỹ thời gian đâu còn bao nhiêu. Chị nói tuổi này mà còn đi làm đôi lúc thấy cũng oải lắm. Nhưng ở nhà thì buồn, về đây ở thì sinh hoạt đắt đỏ quá! Tiền nhà mắc quá! Ảnh cười nói, về đây ở ảnh cho chị share phòng, lấy giá tượng trưng.”

“Như vậy là ảnh mở lời rồi đó.”
“Ảnh sanh năm 1947, tuổi con heo, lớn hơn chị ba tuổi. Chị nói anh tuổi Hợi, em tuổi Dần, ở chung nhà sợ… kỵ. Em biết ảnh trả lời sao không, ảnh nói: ‘Dần Thân Tỵ Hợi tứ hành xung. Chun vô mùng ở trỏng luôn’.”

Tôi cười dòn, rồi, như vậy là ảnh chịu chị quá rồi. Ảnh tấn công tới tấp, cũng mau thiệt, mới có mấy ngày. Nếu chị thấy được thì tiến tới luôn cho rồi, làm bạn già sớm tối có nhau. Mà chị có muốn lập gia đình không? Hay chị thích ở vậy, chị thích cuộc sống hiện tại, chị thích đi làm hoài không tính nghỉ hưu sao?
“Đi làm nail là để kiếm cơm sống qua ngày, chị đâu có thích cái nghề đó mà chị cũng không có khéo tay.”
“Chị biết làm móng bột không? Chị biết làm đủ thứ hay chỉ làm tay chân nước?”
“Chị biết làm đủ hết, nhưng chị làm móng bột chậm lắm, mà có khi không được đẹp, hên xui tuỳ bữa. Chị cũng biết nhổ chân mày, nhổ bikini cho mấy con khách, wax lông ngực đàn ông. Nhưng chị ít làm lắm, kẹt lắm chị mới làm, có mấy ông khách lông nhiều nhổ bị chảy máu, chị sợ. Giờ lớn tuổi chị chỉ làm tay chân nước, làm chút chút cho đỡ buồn tuổi già. Con nhỏ chủ tiệm cũng rất tốt với chị, chị muốn làm thì làm, muốn nghỉ thì nghỉ, nó không nói gì, nó thấy chị lớn tuổi coi như cô bác trong nhà.”
“Chị ở chung nhà với chủ?”
“Chị mướn nhà ở chung với mấy người thợ làm nail. Mà thợ nail thì nay vầy mai khác, tụi nó còn trẻ bay nhảy lung tung. Hiện tại chị ở chung nhà với một thằng thợ trẻ và một con nhỏ thợ. Hai đứa này dễ thương lắm, lúc trước cuối tuần chị hay đi theo tụi nó vô quán bar chơi, nếu không thì tụ tập đánh bài xập xám ăn chi.”
“Chị biết đánh xập xám ăn chi?”
“Theo tụi nó chơi riết biết, mà cũng không rành, chị hùn để cho nó đánh, chị ở vòng ngoài lo cà phê, luộc mì gói.”
“Chị đúng là tứ đổ tường, tường nào cũng dựa, chị enjoy cuộc đời như vậy, bởi vậy chị đâu chịu về sống với chị Mỹ Liên.”

Chị Mỹ Lệ cười xoà. Em biết chị mà, hồi nào tới giờ… thích vui vẻ. Nhưng chị đang lo chưa biết tính sao, hai đứa ở chung nhà sắp dọn đi, chị một mình gánh căn nhà sao nổi. Mà về ở với chị Mỹ Liên kể như đời tàn trong ngõ hẹp. Suốt ngày cứ lo tập thể dục dưỡng sinh không thôi thì đi chùa. Từng tuổi này ai mà không uống thuốc, có người uống ba bốn thứ chưa thấy gì, cao máu cao mỡ tiểu đường. Ổng bả mới bị cholesterol cao, không dám ăn đồ biển, bữa chị mua một phần bò bít tếch tính đem về nhà chia chỉ ăn phân nửa, ảnh đứng gần thấy vậy la lớn “chết chết chết” làm chị hết hồn. Ăn thịt bò ngon quá… chết sớm.
“Vậy là ý trời đã định, chị về “sống thử” với anh Trường một thời gian xem sao.”
“Không, sống thiệt chớ không sống thử. Chị ghét đàn ông cứ lửng lơ con cá vàng, yêu thì yêu nhiều nhưng cưới thì để từ từ. Chị tính hễ anh Trường mà ngỏ lời, chị nói phải làm đám cưới đàng hoàng tui mới chịu.”
“Hoan hô chị hai tay, rồi, nhứt định lần nầy chị sẽ mặc áo cô dâu nhe.”

Chị Mỹ Lệ cười dòn, cũng vui, ai có ngờ 68 tuổi đời mới được một lần bước lên xe hoa. Ba chị hồi lúc còn sống cứ nói hoài, thằng nào xui lắm mới gặp mày. Anh Trường có nhà cửa đàng hoàng lại không vướng bận vợ con, đi đâu mà tìm phải không em. Nhưng chị còn sợ ảnh ởm ờ, nhất định lần này phải níu chặt không để vuột khỏi tầm tay. Chị hài hước, em biết chỗ nào chỉ dùm chị chuộc lá bùa yêu.
Hôm chị Mỹ Lệ trở về lại Virginia anh Trường đến đưa chị ra phi trường. Nhìn anh lăng xăng tôi nghĩ đám cưới chị Mỹ Lệ cũng sắp đến gần. Tôi lấy cái phone gửi text cho chị.
Chị Mỹ Lệ ơi! Em thấy chị khỏi cần chuộc lá bùa yêu. Chị hãy lo sửa soạn áo cưới để lên xe hoa.




Nguyễn Thạch Giang
(từ: sangtao.org)




*

Mời đọc

Nhà thơ Thành Tôn và Nguyễn Vũ đã tiếp tục thực hiện ebooks cho
Tân Truyện và Tạp Ghi Văn Nghệ

Sấp Ngửa

Xin click vào:

https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=s_p_ng_a__opt__-_tr_n_y_n_ho_
Mẫu Hệ
Xin click vào:
https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=m_u_h___opt__-_tr_n_y_n_ho_

Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ Trần Yên Hòa

Xin click vào:

https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=h_n_55_n_m_l_m_th___opt__-_tr_n_y_n
Đi Mỹ
Xin click vào:
https://e.issuu.com/anonymous-embed.html?u=dreamteam1005&d=_i_m___opt__-_tr_n_y_n_ho_

---------------------------------------------------------------------------------------------------

Trang

Quảng Cáo


Acacia Pharmacy

11033 Acacia Parkway

Garden Grove, CA 92840

Tel: 714 982-6979

Fax: 714 - 982-9307

 

Cindy Y. TranPharm. D

(con gái Trần Yên Hòa)

 

Trân Trọng Kính Mời

Quý độc giả và thân hữu (vùng Orange County, Los Angeles) đến mua thuốc ủng hộ

Thanks

 

scan_pic0035_0-content




Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Thursday, June 6, 20196:27 AM(View: 490)
Sau hơn ba mươi năm bôn ba nơi xứ người, tôi trở về quê thăm lại cái xóm cũ nơi mình đã một thời khôn lớn. Gặp lại người quen ai cũng hỏi sao tôi đi lâu quá không thấy về. Có người thì nói tôi bây giờ thấy lạ quá nhìn không ra, nhớ hồi xưa đẹp trai lắm mà… sao giờ già quá vậy. Có người thì nói tôi ở Mỹ lâu quá mà vẫn còn ốm nhách đen thui. Tôi cười trừ. Nghĩ trong bụng đã đành dân Mỹ có vấn nạn ngày một béo phì, nhưng đâu phải ai ở Mỹ lâu ngày rồi cũng mập. Đã đành người ở xứ nhiệt đới sang Mỹ lâu ngày thì da trắng ra, nhưng đâu phải ai cũng vậy, có nhiều người ở Mỹ hàng trăm năm mà da vẫn còn… đen thui. Tôi đến thăm Nhung, người bạn gái thân mến của tôi ngày nào mà có lúc bạn bè đồn đoán là tôi sắp cưới nàng. Nhung nhỏ hơn tôi mấy tuổi, ngày ấy nàng là gái mới lớn xinh đẹp con nhà giàu. Ba nàng làm trưởng ty Tài chánh trong toà hành chánh tỉnh. Nhà có xe riêng và tài xế, mỗi khi chị em nàng đi ra đường ai nhìn cũng trầm trồ, con trai thì bảnh bao mà con gái thì xinh đẹp. Đến thăm
Sunday, June 2, 20192:56 PM(View: 322)
Một nhà văn nữ ở Mỹ có giọng văn trong sáng, tả tình yêu tình dục một cách lãng mạn, một thứ lãng mạn pha trộn Tự Lực Văn Đoàn và Francoise Sagan, nhưng có giọng kể như đùa bỡn, châm biếm nhẹ nhàng, đôi khi hơi chua hơi cay một tí, đó là Đặng Thơ Thơ, một nhà văn được xếp loại tương đối trẻ ở hải ngoại. Cô gia nhập làng văn hơi trễ, nghĩa là khi tuổi đời đã qua mức trưởng thành hơi lâu một chút, đã lấy chồng đẻ con, như mọi người. Nhưng nhân vật chính của văn chương Thơ Thơ lớn chậm: cứ là một cô bé gái hoài, một bé gái có nhận xét khá sâu sắc và cũng dịu dàng về “những người lớn”chung quanh, từ người bà đau đớn vì ung thư đến các nhân vật khác, như bà mẹ. Những bài văn của cô đăng lên và được nhiều độc giả chú ý, một phần vì văn chương, phần khác vì bút hiệu thơ mộng và ngộ nghĩnh: Thơ Thơ.
Wednesday, May 29, 20197:21 AM(View: 280)
Xin bắt đầu từ những ký ức vụn để đến với “Kiến, chuột và ruồi”. Những mẩu chuyện rất vụn của Nguyễn Quang Lập quăng tưng tửng lên các trang văn của anh đã thu hút lượng bạn đọc rất lớn. Bạn đọc say với những mẩu chuyện vụn của Lập, và tuồng như, anh đã phát hiện được thị hiếu thẩm mỹ của bạn đọc, để từ đó định hình một lối viết mới, tạm gọi là “phong cách ký ức vụn”. Và Nguyễn Quang Lập đã sử dụng phong cách này cho tiểu thuyết “Kiến, chuột và ruồi”. Từ đầu đến cuối tiểu thuyết, không có đoạn văn nào dài, đoạn nào cũng vài chục chữ. Đoạn nào dài lắm chỉ trên 100 chữ. Với bạn đọc hiện đại, cách viết văn chia từng đoạn ngắn này rất phù hợp vì dễ đọc, không chán, nhất là khi đọc trên các thiết bị công nghệ. Văn phong của “Kiến chuột và ruồi” giản dị, gần gũi. Tác giả sử dụng nhiều ngôn ngữ đời thường, văn nói quen dùng. Kể chuyện những năm 50 của thế kỷ trước nhưng văn phong hiện đại. Chữ nghĩa dung dị, không tả cảnh tả tình mất thời gian, không đại ngôn, không triết lý cao siêu
Sunday, May 26, 20198:26 PM(View: 1263)
Chuyện bầu cử ở trong nước dưới chế độ CSVN là đảng cử dân bầu, những người được bầu vào các hệ thống lãnh đạo Nhà Nước, Chính Phủ hoặc Quốc Hội đều dưới quyền đề cử của đảng. Cho nên chúng ta, những người Quốc Gia, Tị Nạn Cộng Sản, gọi đó là Chế Độ Độc Tài Đảng Trị. Là những người tị nạn CS, quyết tâm chống lại sự bầu cử "đảng cử dân bầu" kia. Nghĩa là chống lại những cuộc bầu cử không có chút dân chủ nào của chế độ CSVN. Chúng ta mong người Việt hải ngoại, khi ra nước ngoài, sẽ tâm niệm được điều đó và quyết chống lại mọi cuộc bầu cử Gian Lận, Độc Tài, được sự sắp xếp của một nhóm người. Tổng Hội Ái Hữu cựu SVSQ/ĐH/CTCT/ĐL, mọi người cứ nghĩ đây là một tập thể quân đội do những cựu SVSQ đã từng theo học ở đây 2 năm tốt nghiệp ra trường, sẽ phục vụ cho Chính Nghĩa Quốc Gia với ba Tín Niệm Quân Đội là: Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiệm và khắc cốt ghi tâm 4 chữ: Trí, Nhân, Dũng, Thành. Cũng như nguyện theo lời Thánh Tổ Nguyễn Trãi thuộc nằm lòng câu: Đem Đại Nghĩa,
Saturday, May 25, 20198:01 AM(View: 409)
Tô Thùy Yên đến với văn học trên “Cánh đồng Con ngựa Chuyến tàu”, bài thơ làm năm 1956, đăng trên báo Sáng Tạo thời đó và được độc giả hoan nghênh ngay, nhất là trong giới thanh niên, học sinh. Thời ấy sinh viên chưa nhiều, quần chúng văn chương còn thưa thớt, một thế hệ độc giả mới đang chớm thành hình. Với thời gian nhìn lại, bài thơ có thể xem là một sự kiện văn học vì lời thơ tân kỳ, ý thơ mới lạ, không giống một bài thơ nào khác trước kia mà đã được người đọc không chuyên môn văn học yêu thích ngay. Chuyện hiếm, vì công chúng Việt Nam nói chung là thủ cựu. Chuyện đẹp, vì bài thơ của tác giả 18 tuổi đi thẳng đến độc giả 18 tuổi. Ngày nay Tô Thùy Yên là tác giả danh tiếng. Bài thơ thanh xuân được những lớp phù sa bồi thêm nhiều ý nghĩa mới. Trên cánh đồng hoang thuần một màu, Trên cánh đồng hoang dài đến đỗi Tàu chạy mau mà qua rất lâu. Tàu chạy mau, tàu chạy rất mau. Ngựa rượt tàu rượt tàu rượt tàu. (…) Mặt trời mọc xong, mặt trời lặn. Ngựa gục đầu,