DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,094,919

Luân Hoán - MỘT THỜI THƠ LÍNH (QUÍNH)

Friday, August 30, 20196:15 PM(View: 170)
Luân Hoán - MỘT THỜI THƠ LÍNH (QUÍNH)




MỘT THỜI THƠ
LÍNH (QUÍNH)



Trong hình ảnh có thể có: 1 người, trẻ em và cận cảnh
Luân Hoán thời đi lính


thời đi lính ta làm thơ lạng quạng

có, đương nhiên súng đạn máu me
chạm sự thật lẽ nào nói nhảm
tình ý trong lòng khuân hết ra khoe

chuyện đánh đấm không cần hư cấu

thơ tháp tùng theo bước hành quân
thơ cũng dán lung tung nhiều chỗ
những chi chi ẩn nấp trong quần

hương tình ái cùng hơi cuộc chiến
vo tròn nhau thành một món ăn
vật tiêu hóa không qua cửa miệng
mà đi vào máu đỏ tim đen

ta vốn dĩ không vờ cao ngạo
không huênh hoang kiểu bất cần đời
cực-chẳng-đã vài lần văng tục
thói quen bất thần từ một cuộc chơi

không hào sảng lập lờ khí cốt
dựa rượu dựa tình tạo cách nói ngông
thơ để nói và thơ để vẽ
diễn tiến mỗi ngày xâm nhập nội tâm

giết con rắn bắn con bò thượng cấp
chơi nhằm em trụi lủi no hair
sợ són đái đôi lần rút chạy
cũng cùng thơ vai sánh cặp kè

bởi biết ngượng nên không nói dốc
kiểu ngán gì chết hoặc bị thương
ngày ngày ngắm xác banh óc đổ
phi nhân chi cũng khó xem thường

một thằng ngạo nhiều thằng bắt chước
mấy lăm hơi rượu đế vờ say
đã là lính khoe chi gian khổ
chuyện đương nhiên như trời có mây

ngán ngẩm ngắm vài thằng quá đáng
vờ ốm đau lên cáng tải thương
vào quân viện tán hươu tán vượn
khoái chí tự trào quên chữ bất lương

dù tình nguyện ra nơi đánh giặc
đâu khác chi bị bắt lính đâu
quân đội chính là nơi đồng phục
thân cùng tâm na ná như nhau

quan với lính khác nhau chút chút
tiến trước lội sau vào những mục tiêu
chuyện sống chết thật tình khó biết
chút ít tùy theo thỏ đế, gan liều

trước khi bắn thằng nào cũng nhát
bóp cò rồi tự nhiên vững tâm
một phản xạ vô cùng mầu nhiệm
dựa chi đây để luận anh hùng?


Image result for nhà thơ luân hoán lính


chán trốn lính nên ta đi lính

trong một lần có tổng động viên
chưa «xanh cỏ» cũng không «đỏ ngực»
nhưng ta đây có dữ có hiền

ta cầm súng làm thơ bát nháo
hổ tương nhau lững thững qua ngày
hơn chục huy chương giúp ta nói xạo
chim cũng bay ruồi muỗi cũng bay

thơ lính ta, ta cho số một
bởi chữ có lòng có óc ta riêng
tám phần mười cù lần chân thật
và hai phần hơi hám khùng điên

khi đánh giặc ta là chiến sĩ
bị thương rồi trở thành phế binh
đời ca ngợi tùy theo mục đích
chính bản thân hiểu giá trị mình


Image result for nhà thơ luân hoán lính


mỗi khi nhớ thơ làm thời chiến
vui vui như được ôm đàn bà
vẫn mới rợi từng đường khám phá
có chân tình có cả tinh ma

bao lần định xuống tay bắt chước
viết bài hành hoặc giả trường ca
về một thuở sống hơi được được
có chút chi hồn vía nước nhà

vậy mà thẹn sao sao ấy nhỉ
để hôm nay lại thử vòng vo
vỗ chân gỗ mà ca chẳng được
dù lòng khuyên hãy gắng giả đò

ta là lính kẻ thù xưa cũng lính
đều anh hùng hào kiệt như nhau
một đất nước có hai tổ quốc
mỗi một phe đều nhận hàng đầu

phe bán nước và phe giữ nước
tùy mỗi ngươi nhận biết dễ thôi
con người có chức năng ý thức
có trái tim trong mỗi con người

lạc đề mất, thôi xin quay lại
thơ kaki nhân bản một thời
để tóm gọn ta chơi đủ ngón
công ở em dạy biết yêu đời


Luân Hoán
10-8-2019
(Từ: Fb.LH)


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, August 3, 201910:42 AM(View: 226)
Văn-học Việt-Nam hải-ngoại có một bộ phận chúng tôi gọi là “Người cũ, Việc xưa” thường gồm các bút ký và hồi ký mà trong hoàn cảnh chung của người Việt phải rời khỏi nước thường có tính cách chính trị. Hồi ký là tác-phẩm của một người trong một khung cảnh lịch sử với những sự kiện, biến cố trội bật, và phân tích của tác giả quan trọng vì người này có liên hệ đến những biến cố đó. Bút ký khi tác giả viết về đời mình hay chuyện xưa mà tác giả là nhân chứng – nhưng cái riêng mạnh hơn cái khách quan. Các tác phẩm này nói chung giúp nhiều cho sử gia những người đọc cùng thời với tác giả dễ có những phản ứng có khi đưa đến tranh luận hay gây thành chiến dịch phản công. Nói chung, với văn-học hải-ngoại, tính hồi ức và tự sự đã dàn trải trong đa số các tác phẩm xuất bản và trên các tạp chí, nhưng khi cái Tôi mở ra không thể kiểm chứng hay đối chứng sẽ dễ trở nên nguy hiểm và tỉ lệ hồi ký có khi rất thấp! 44 năm văn-học hải-ngoại cho thấy đã có một số khuynh hướng sáng tác và diễn biến
Tuesday, July 30, 201911:11 AM(View: 209)
Cuối năm, ngồi đọc lại những đoạn viết rời của Lữ Kiều, bỗng bàng hoàng nhớ lại một thời khói lửa nhiễu nhương suốt 30 năm. Thời mà anh gọi là lịch sử chọn chúng tôi, chứ chúng tôi không chọn. Hay nói như Nguyễn Gia Thiều, “cái quay búng sẵn trên trời/ mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm”. Còn hơn thế nữa, không phải đi mà bị lôi xềnh xệch trong đêm tối đen. Đó là số phận của những người nhỡ sinh ra trong khoảng 40, 50 thế kỷ trước. Cho nên, cái tựa đề “Chàng nho sinh dưới gốc tùng” cũng chỉ là một cảnh viễn mơ ngậm ngùi mà thôi! Sự thực thì: “ngày-hai-mươi-tuổi, có-những đêm-chong-đèn-ngồi”. Không phải “chong đèn ngồi nhớ lại”, mà ngồi nhớ tới. Nhớ nỗi khắc khoải của Trang tử: ta hóa thành bướm hay bướm hóa ra ta? Nhớ một tiếng “được” thều thào của Nguyễn Du trước khi nhắm mắt, như dấu chấm hết cho nỗi đoạn trường. Và nhớ những lúc nghe Beethoven với khúc giao hưởng số 9, ở đó anh đếm được đến những 24 lần cái nét nhạc bừng bừng thất thanh hạt lệ nóng trong
Thursday, July 25, 20196:40 PM(View: 274)
Tinh Anh hậu duệ vào trung ủy thì chị lãnh đạo “hồng phúc dân tộc” còn lên cao hơn, ghế chủ chốt. Chị bèn kéo hậu duệ về làm phó cho chị. Vọt lên cái chức cao ngất ngưởng, cao gấp mấy lần cái ghế giám đốc sở tài môi nhưng hậu duệ lại thấy buồn. Là bởi vì cái chỗ đó thực ra như dân gian vẫn nói, có tiếng không có miếng! Mà hậu duệ còn đang trẻ tơ, nên thực ra vẫn thích miếng hơn. Có “miếng” thì mới có điều kiện ăn chơi nhảy múa, nay điều em hoa hậu mai điều em siêu mẫu chân dài như hạc đi du lịch thư giãn bên nước ngoài cùng được. Mới gọi là sống ở dương gian đánh chén nhòe chứ? Còn tiếng, nó là cái gì nhỉ? Tiếng trống tiếng chiêng hay tiếng mõ? Dạo này ngoài xã hội, bọn nhà văn nhà báo, rồi cái bọn gọi là Facebooker rỗi hơi, cả đám hay rền rĩ về cái gọi là tiếng để đời. Tiếng ấy là cái gì? Để đời làm gì? Chả lẽ ngồi cái chức rõ oai nhưng chả có màu xít gì, cả tháng không bằng lúc làm giám đốc tài môi ký xoẹt một cái dự án thì rồi được gọi là tiếng để đời trong sạch sao? Thế thì đây
Tuesday, July 23, 20199:02 AM(View: 327)
Chị Thành là con gái bác Huệ tôi ở xóm Chùa, hơn tôi đến bảy tám tuổi, ngày bé tôi vẫn thường qua nhà chị trèo na, trèo ổi. Bác Huệ sinh dăm sáu bận nhưng chỉ nuôi được có hai, đó là anh Lâm và chị Thành. Anh Lâm thì công tác trên huyện ở nhà còn lại một mình chị Thành. Chị Thành quý tôi lắm, mỗi lần tôi đến chị đều dẫn tôi ra vườn hái cho tôi những quả ổi chín vàng, hoặc khi ra đầm Vạc vớt rong chị đều rủ tôi đi cùng. Những sợi rong xanh mướt dài gần một sải tay được chị vớt đổ thành đống trên bờ. Tôi giúp chị chất vào đôi quang. Lẫn trong đám rong tôi thường nhặt được khi là chú lạc liễng đen nhánh, khi là chú thồm lồm lúc bơi phụt nước ra phía sau nom như một chiếc tàu thuỷ. Mỗi bận ra đầm chị đều ngắt cho tôi những bông sen thơm ngát, hay mò cho tôi một vốc củ súng để khi thổi cơm xong tôi và chị vùi những củ súng ấy vào bếp. Cho đến tận bây giờ tôi không thể quên được cái hương vị vừa bùi vừa ngậy của những củ súng nướng. Nhìn mặt mũi tôi lem luốc tro than chị mỉm cười, gương
Saturday, July 20, 20198:28 AM(View: 400)
Năm 17 tuổi mợ Hai Huê về làm dâu nhà Cả Tam, ai cũng trầm trồ là nhà có phước mới gả được con về làm dâu trong một gia đình giàu có tiếng tăm. Chỉ nghe tên thôi là biết. Hộ tịch làng tự động đổi tên, thay vì Hoa thành Huê để tránh húy kỵ. Người đẹp mà giỏi dang nữa mới quí. Vốn con nhà nghèo sớm làm lụng kiếm sống. Trời cho có chút nhan sắc lại siêng năng cần mẫn nên được cả xóm bến đò Chợ Gạo tấm tắc khen thầm. Cha mất sớm, là con gái lớn nên vất vả lao đao từ thuở nhỏ. Theo gia đình làm thuê trên ghe thương hồ đi khắp miền Lục tỉnh. Cho đến khi trôi dạt về tới Chợ Gạo mấy mẹ con mới ổn định cất nhà trụ lại ở bến đò. Đất lành chim đậu. Chỉ mỗi việc gặt lúa mướn, làm cỏ thuê quanh vùng cũng đủ để có cái ăn. Ngày thường làm mướn, lột dừa thuê cũng sống được. Dân tình dễ chịu không kén người làm thuê nên công ăn việc làm lúc nào cũng có. Tiếng lành đồn xa, trai làng ngấp nghé nhưng chưa kịp mở lời thì duyên số gặp ngay cậu Hai Cảnh, con ông Cả Tam ngó đến đem lòng thương mến rồi