DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,094,931

Luân Hoán - MỘT THỜI THƠ LÍNH (QUÍNH)

Friday, August 30, 20196:15 PM(View: 172)
Luân Hoán - MỘT THỜI THƠ LÍNH (QUÍNH)




MỘT THỜI THƠ
LÍNH (QUÍNH)



Trong hình ảnh có thể có: 1 người, trẻ em và cận cảnh
Luân Hoán thời đi lính


thời đi lính ta làm thơ lạng quạng

có, đương nhiên súng đạn máu me
chạm sự thật lẽ nào nói nhảm
tình ý trong lòng khuân hết ra khoe

chuyện đánh đấm không cần hư cấu

thơ tháp tùng theo bước hành quân
thơ cũng dán lung tung nhiều chỗ
những chi chi ẩn nấp trong quần

hương tình ái cùng hơi cuộc chiến
vo tròn nhau thành một món ăn
vật tiêu hóa không qua cửa miệng
mà đi vào máu đỏ tim đen

ta vốn dĩ không vờ cao ngạo
không huênh hoang kiểu bất cần đời
cực-chẳng-đã vài lần văng tục
thói quen bất thần từ một cuộc chơi

không hào sảng lập lờ khí cốt
dựa rượu dựa tình tạo cách nói ngông
thơ để nói và thơ để vẽ
diễn tiến mỗi ngày xâm nhập nội tâm

giết con rắn bắn con bò thượng cấp
chơi nhằm em trụi lủi no hair
sợ són đái đôi lần rút chạy
cũng cùng thơ vai sánh cặp kè

bởi biết ngượng nên không nói dốc
kiểu ngán gì chết hoặc bị thương
ngày ngày ngắm xác banh óc đổ
phi nhân chi cũng khó xem thường

một thằng ngạo nhiều thằng bắt chước
mấy lăm hơi rượu đế vờ say
đã là lính khoe chi gian khổ
chuyện đương nhiên như trời có mây

ngán ngẩm ngắm vài thằng quá đáng
vờ ốm đau lên cáng tải thương
vào quân viện tán hươu tán vượn
khoái chí tự trào quên chữ bất lương

dù tình nguyện ra nơi đánh giặc
đâu khác chi bị bắt lính đâu
quân đội chính là nơi đồng phục
thân cùng tâm na ná như nhau

quan với lính khác nhau chút chút
tiến trước lội sau vào những mục tiêu
chuyện sống chết thật tình khó biết
chút ít tùy theo thỏ đế, gan liều

trước khi bắn thằng nào cũng nhát
bóp cò rồi tự nhiên vững tâm
một phản xạ vô cùng mầu nhiệm
dựa chi đây để luận anh hùng?


Image result for nhà thơ luân hoán lính


chán trốn lính nên ta đi lính

trong một lần có tổng động viên
chưa «xanh cỏ» cũng không «đỏ ngực»
nhưng ta đây có dữ có hiền

ta cầm súng làm thơ bát nháo
hổ tương nhau lững thững qua ngày
hơn chục huy chương giúp ta nói xạo
chim cũng bay ruồi muỗi cũng bay

thơ lính ta, ta cho số một
bởi chữ có lòng có óc ta riêng
tám phần mười cù lần chân thật
và hai phần hơi hám khùng điên

khi đánh giặc ta là chiến sĩ
bị thương rồi trở thành phế binh
đời ca ngợi tùy theo mục đích
chính bản thân hiểu giá trị mình


Image result for nhà thơ luân hoán lính


mỗi khi nhớ thơ làm thời chiến
vui vui như được ôm đàn bà
vẫn mới rợi từng đường khám phá
có chân tình có cả tinh ma

bao lần định xuống tay bắt chước
viết bài hành hoặc giả trường ca
về một thuở sống hơi được được
có chút chi hồn vía nước nhà

vậy mà thẹn sao sao ấy nhỉ
để hôm nay lại thử vòng vo
vỗ chân gỗ mà ca chẳng được
dù lòng khuyên hãy gắng giả đò

ta là lính kẻ thù xưa cũng lính
đều anh hùng hào kiệt như nhau
một đất nước có hai tổ quốc
mỗi một phe đều nhận hàng đầu

phe bán nước và phe giữ nước
tùy mỗi ngươi nhận biết dễ thôi
con người có chức năng ý thức
có trái tim trong mỗi con người

lạc đề mất, thôi xin quay lại
thơ kaki nhân bản một thời
để tóm gọn ta chơi đủ ngón
công ở em dạy biết yêu đời


Luân Hoán
10-8-2019
(Từ: Fb.LH)


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, July 17, 201910:14 PM(View: 273)
Nhạc sĩ Phạm Duy là một thiên tài. Rất hiếm hoi để có một tài năng như thế. Tôi đã nghe nhạc Phạm Duy từ thời mới lớn, qua nhiều thể loại nhạc, phần lớn thời xa xưa là nghe qua các làn sóng phát thanh tại Sài Gòn, và rồi nghe qua băng Cassette – đó là những năm chưa có máy truyền hình màu, và dĩ nhiên là rất xa với kỷ nguyên Internet bây giờ. Chỉ gần đây, nghe được ca khúc “Xuân Hành” qua CD Phạm Duy Hát Vào Đời trong đó gồm 10 ca khúc do ca sĩ Bích Liên chọn và hát. Tôi không biết rằng việc mưu sinh bằng nghề bác sĩ của chị Bích Liên có ảnh hưởng gì tới việc chọn lựa nhóm ca khúc này từ cả ngàn ca khúc của Phạm Duy hay không, nhưng tự nhiên một bài trong CD lưu mãi một câu hỏi trong tôi, và nhiều ngày đầu mới nghe, tôi cứ nghĩ rằng ca khúc đó có tên là “Người Là Ai” – nhưng đó là nhớ nhầm, nhan đề đúng của ca khúc đó là “Xuân Hành”… Ngay từ dòng nhạc đầu tiên, sức mạnh của chữ “ai” đã chụp lấy suy nghĩ của tôi: Người là ai, từ đâu tới và người ơi, người sẽ bước chân về nơi nao
Friday, July 12, 20197:18 PM(View: 312)
Nơi Trần Thị NgH. vận tốc làm cho người đọc giật mình: "Mặt mụ ta thấy ghét thật. Da căng bóng, hai con mắt nhỏ, tóc chải xước ra sau túm lại thành cái búi củ hành chừa cái trán trống trên đó một mụt ruồi bằng đầu đũa đậu lửng lơ giữa đôi chân mày đã bị cạo trọc lóc để thay vào hai đường xăm vụng về. Đầu đít một mét tư, mụ ngồi thun lại còn có mấy tấc sau lưng ông xe ba bánh, hai tay bấu hai bên yên. Tưởng tượng từ đàng xa lao xe 100 phân khối tới mục tiêu, tôi có thể cày nát mụ không kịp ngáp. Chắc chắn lúc đó mụ đang nhìn kẻ sát nhân trong cự li gần." (Lạc Đạn Và Mười Truyện Ngắn, Thời Mới, Toronto, 2000, t. 148). Đó là vận tốc của những ý tưởng độc ác chảy trong đầu một người. Từ quan niệm nhân bản truyền thống, phát xuất một số nhà văn chuyên trị những ý tưởng đẹp, hành động cao cả của con người. Ở Trần Thị NgH., ngược lại, thường là những ý tưởng quái đản, những tính toán hèn hạ được ghi lại rất rõ ràng rành mạch. Sự ngược đời đó tạo nên một tác phong văn học đặc biệt.
Tuesday, July 9, 20197:08 AM(View: 411)
Đã là học sinh trung học, dù là học sinh trường công hay trường tư, không ai là không biết tới hai tác phẩm văn học vô cùng giá trị của giáo sư Dương Quảng Hàm đó là Việt Nam Văn Học Sử Yếu xuất bản năm 1941 và Việt Nam Thi Văn Hợp Tuyển xuất bản năm 1942. Cả hai tác phẩm này đều được được Bộ Quốc gia Giáo dục Việt Nam Cộng Hòa chính thức công nhận làm sách giáo khoa cho chương trình trung học. Giáo Sư Dương Quảng Hàm, hiệu là Hải Lượng, sinh ngày 14 tháng 7 năm 1898 tai làng Phú Thị, xã Mễ Sở, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên. Ông là nhà nghiên cứu văn hóa và đã đặt nền móng cho môn lịch sử văn học và văn học so sánh ở Việt Nam. Ông là người khởi xướng chương trình quốc học cho nền giáo dục hiện đại và cũng là người thầy xuất sắc đã đào tạo hàng ngàn môn đệ trong một phần tư thế kỷ. Thân phụ ông là nhà Nho yêu nước Dương Trọng Phổ và anh cả ông là nhà văn Dương Bá Trạc, một trong các nhà văn đi tiên phong ở đầu thế kỷ 20. Cả hai đều tham gia tích cực vào phong trào Đông Kinh Nghĩa
Thursday, July 4, 20195:18 AM(View: 476)
Năm ngoái, từ bên kia bán cầu, nơi mà quê hương chỉ hiện diện trong những chiếc bóng mờ, giữa không gian của đêm và không khí của ma, tôi đọc tin một con chó ngoạm xác hài nhi chạy nhong nhong trên đường làng ngoại ô Hà Đông. Ngay lập tức, ông tướng về hưu xuất hiện đuổi theo con chó. Hà Đông không xa Khương Trung, không xa làng Cò, quê Nguyễn Huy Thiệp. Không xa cái đơn vị hành chính ghi là phố nhưng lại sinh hoạt làng trong truyện Nguyễn Huy Thiệp. Ông tướng về hưu ba mươi hai năm trước đã chết lặng khi nhìn thấy mấy ngón tay hồng hồng nhỏ tí trong nồi thức ăn chó dưới nhà ngang. Giờ đây, bác sĩ Thuỷ không cần dặn ông Cơ cô Lài giấu diếm bố chồng, bởi không chỉ con chó ngây thơ vô tội cắp thai nhi chạy hoang, ngay cả con người cũng thản nhiên vứt bỏ, đánh đập, ăn thịt chính huyết thống của mình. Nhà máy rác Cần Thơ phát hiện hơn 300 xác thai nhi trong bảy năm, nghe đã rùng mình. Nghĩ tới bàn tay ai đó đã ném những hài nhi bé bỏng ấy vào túi rác, càng rùng mình hơn. Suy cho cùng,
Saturday, June 29, 201910:16 AM(View: 631)
Anh từ miền Bắc vào thị xã tôi khoảng giữa năm bảy lăm, lúc Sài Gòn vừa mới mất chưa đầy bốn tuần lễ. Đúng ra phải gọi là anh về, bởi bác tôi tập kết, mang anh theo lúc anh chỉ độ một tuổi. Khi bác tôi trở về, anh trở về cùng. Và lẽ ra tôi phải dùng chữ hồi hương cho trường hợp của anh mới đúng. Nhưng trông anh chẳng có gì là về. Cũng không là trở lại. Cái vẻ ngơ ngác, lạ lẫm với tất cả mọi thứ, từ khung cảnh quê nội quê ngoại, đến bầu không khí anh chưa từng được nhìn thấy, chưa từng được trải qua trong đời, không xuất hiện nhiều lắm trên mặt anh, trong ánh mắt anh, nhưng trong những lời nói dè dặt, nhỏ nhẻ, trong những ngại ngần khoảng cách của anh khi tiếp xúc với chúng tôi lần đầu, khiến chúng tôi nhận ra, quê hương của anh chẳng phải là nơi này. Trời thị xã tôi tháng năm nóng cháy da. Anh vào. Mang dáng dấp bên ngoài, hoàn toàn chẳng có gì khác, so với những cán binh Bắc Việt, những người lính phía bên kia vĩ tuyến mới vừa tràn vào thành phố. Trên vai anh, cũng chỉ một